Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Kể lại câu chuyện cổ tích "Cô bé quàng khăn đỏ"
Ngày xưa, có một cô bé rất ngoan và xinh xắn, mọi người gọi em là Cô bé quàng khăn đỏ vì em luôn đội chiếc khăn đỏ xinh xắn do bà ngoại tặng. Một hôm, mẹ cô bé nhờ em mang giỏ bánh và bình sữa sang cho bà ngoại đang ốm nằm một mình trong rừng.
Trên đường đi, cô bé quàng khăn đỏ gặp một con sói gian ác. Con sói nảy ra kế hoạch bắt bà và cô bé. Nó đi trước đến nhà bà, ăn thịt bà và giả làm bà nằm trên giường đợi cô bé. Khi cô bé đến, cô cảm thấy có gì đó lạ, nhưng chưa kịp phản ứng thì con sói định ăn thịt cô.
May mắn thay, một người thợ săn đi qua nghe tiếng kêu của cô bé, đã chạy đến cứu cô và bà ngoại. Người thợ săn giết con sói hung dữ, cứu cả hai bà cháu an toàn. Từ đó, cô bé quàng khăn đỏ luôn nhớ lời mẹ dặn là không được nói chuyện hay đi lối khác khi qua rừng.
Câu chuyện “Cô bé quàng khăn đỏ” dạy chúng ta bài học quý giá về sự cảnh giác và vâng lời người lớn để giữ an toàn cho bản thân. Em rất thích câu chuyện này vì nó vừa hấp dẫn vừa có ý nghĩa sâu sắc.
Vào thời giặc Minh xâm lược nước ta, chúng coi nhân dân ta như cỏ rác, làm nhiều điều bạo ngược. Bấy giờ ở vùng núi Lam Sơn, nghĩa quân nổi dậy chống lại chúng, nhưng buổi đầu thế lực còn non yếu nên nhiều lần thất bại. Thấy vậy, đức Long Quân quyết định cho nghĩa quân mượn gươm thần để giết giặc.
Hồi ấy, ở Thanh Hóa, có một người làm nghề đánh cá tên là Lê Thận. Một đêm nọ, Thận thả lưới ở một bến vắng như thường lệ. Đến khi kéo lưới lên thấy nằng nặng, nghĩ rằng sẽ kéo được mẻ cá to. Nhưng khi thò tay vào bắt cá thì chỉ thấy một thanh sắt. Chàng vứt xuống sông, rồi lại thả lưới ở chỗ khác. Kì lạ thay, liên tiếp ba lần đều vớt được thanh sắt nọ. Thận liền đưa thanh sắt lại mồi lửa thì phát hiện ra đó là một thanh gươm.
Về sau, Thận gia nhập vào nghĩa quân Lam Sơn. Một lần nọ, chủ tướng Lê Lợi cùng tùy tùng đến thăm nhà Thận. Bỗng nhiên thấy phía góc nhà lóe sáng, Lê Lợi tiến đến gần xem là cầm lên xem là vật thì gì thì thấy hai chữ “Thuận Thiên”. Song lại không ai nghĩ đó là lưỡi gươm thần.
Một hôm, bị giặc đuổi, Lê Lợi và các tướng rút mỗi người một ngả. Lúc đi ngang qua một khu rừng, Lê Lợi thấy có ánh sáng trên ngọn cây đa. Ông trèo lên mới biết đó là một cái chuôi gươm nạm ngọc quý giá. Bỗng nhớ đến lưỡi gươm nhà Lê Thận, ông mang chuôi về tra vào lưỡi gươm thì vừa như in.
Một năm trôi qua, nhờ có gươm thần giúp sức, nghĩa quân của Lê Lợi đánh đến đâu thắng đến đó. Thanh thế ngày một vang xa. Quân Minh được dẹp tan. Lê Lợi lên ngôi vua, lấy niên hiệu là Lê Thái Tổ. Vua cho cưỡi thuyền trên hồ Tả Vọng thì thấy Rùa Vàng nổi lên đòi lại thanh gươm thần:
- Việc lớn đã thành. Xin bệ hạ trả lại gươm báu cho đức Long Quân.
Sau khi nghe Rùa Vàng nói, Lê Lợi bèn đem gươm báu trả lại rồi nói:
- Xin cảm tạ ngài cùng đức Long Quân đã cho mượn gươm báu để đánh tan quân giặc, bảo vệ nước nhà.
Nghe xong, Rùa Vàng gật đầu rồi lặn xuống hồ. Từ đó, người dân đổi tên hồ Tả Vọng thành hồ Gươm hay còn gọi là hồ Hoàn Kiếm
Ngày xưa, có một người con trai thần Long Nữ, tên là Lạc Long Quân thuộc giống rồng. Thần có sức khỏe vô địch, lại nhiều phép lạ. Thần giúp dân trừ yêu quái, dạy dân cách trồng trọt, chăn nuôi và ăn ở. Ở vùng núi cao phương Bắc, có nàng Âu Cơ thuộc dòng họ Thần Nông, xinh đẹp tuyệt trần. Nàng đến thăm vùng đất Lạc Việt có nhiều hoa thơm cỏ lạ. Hai người gặp nhau, yêu nhau và trở thành vợ chồng.
Ít lâu sau Âu Cơ mang thai và sinh ra một cái bọc trăn trứng, nở ra trăm người con, người nào cũng đều hoàn hảo, đẹp lạ thường. Lạc Long Quân vốn quen sống ở dưới nước, nên thường xuyên trở về dưới thuỷ cung.
Âu Cơ ở lại nuôi đàn con, tháng ngày chờ đợi Lạc Long Quân trở lại, nhưng nỗi nhớ chồng khiến nàng buồn tủi. Cuối cùng nàng gọi chồng lên than thở:
- Sao chàng đành bỏ thiếp mà đi, không cùng thiếp nuôi đàn con nhỏ?
Lạc Long Quân nói:
- Ta vốn ở miền nước thẳm, nàng thì ở chốn núi cao. Nhiều điều khác nhau, khó mà ở cùng nhau một nơi được lâu dài được. Nay ta đưa năm mươi con xuống biển, nàng đưa năm mươi con lên núi, chia nhau cai quản các phương. Khi có việc gì cần giúp đỡ lẫn nhau, đừng quên lời hẹn, đây là giao ước của vợ chồng, con cái.
Âu Cơ ưng thuận. Trước khi đưa năm mươi con lên núi, nàng nói với chồng:
- Thiếp xin nghe lời chàng. Vợ chồng ta đã sống với nhau thắm thiết, nay phải chia hai, lòng thiếp thật là đau xót.
Lạc Long Quân cũng cố nén nỗi buồn trong buổi chia li, chàng khuyên giải vợ:
- Tuy xa nhau nhưng tình cảm đôi ta không hề phai nhạt, khi nào cần chúng ta lại gặp nhau.
Âu Cơ vẫn quyến luyến, rồi buồn bã nói
- Thiếp rất nhớ chàng và thương các con, biết đến khi nào chúng ta mới gặp nhau.
Lạc Long Quân nắm chặt tay vợ, an ủi:
- Xa nàng và các con lòng ta cũng đau lắm! Âu cũng là mệnh trời, mong nàng hiểu và cảm thông cùng ta.
Âu Cơ và các con nghe theo lời cùng nhau chia tay lên đường.
Lạc Long Quân và các con về nơi biển cả, Âu Cơ đưa các con về đất Phong Châu. Người con trưởng được tôn lên làm vua, lấy hiệu là Hùng Vương, đặt tên nước là Văn Lang. Cũng bởi sự tích này mà người Việt Nam ta đều luôn tự hào mình là dòng dõi con Rồng cháu Tiên.
Câu 1: Tác hại của thói bắt chước đối với con người trong cuộc sống
Dàn ý:
- Mở bài:
- Giới thiệu khái quát về thói quen bắt chước. Bắt chước có thể là một phần tự nhiên của quá trình học hỏi, nhưng bắt chước mù quáng lại là một thói quen tiêu cực.
- Nêu vấn đề chính: Thói bắt chước mù quáng mang lại nhiều tác hại nghiêm trọng cho con người.
- Thân bài:
- Làm mất đi bản sắc và cá tính: Khi bắt chước, con người không còn là chính mình. Họ sống theo khuôn mẫu của người khác, dần dần đánh mất những nét riêng, sở thích và giá trị cá nhân. Đây là biểu hiện của sự thiếu tự tin và hèn nhát trong việc thể hiện bản thân.
- Gây ra sự thất bại: Điều kiện và hoàn cảnh của mỗi người là khác nhau. Bắt chước cách làm của người khác mà không có sự cân nhắc, sáng tạo sẽ rất dễ dẫn đến thất bại. Chẳng hạn, một người khởi nghiệp bắt chước mô hình kinh doanh của một công ty lớn mà không xem xét thị trường, vốn và năng lực của mình sẽ khó thành công.
- Gây cản trở sự phát triển: Khi chỉ biết bắt chước, con người sẽ không còn động lực để tư duy, sáng tạo và tìm tòi cái mới. Xã hội sẽ dậm chân tại chỗ nếu ai cũng đi theo lối mòn cũ.
- Mất đi sự tôn trọng của người khác: Một người chỉ biết bắt chước thường không được đánh giá cao, vì họ không có ý kiến độc lập và không thể tự đưa ra quyết định.
- Kết bài:
- Khẳng định lại vấn đề: Thói bắt chước mù quáng là một rào cản lớn đối với sự phát triển của mỗi cá nhân và xã hội.
- Nêu giải pháp: Mỗi người cần học cách sống là chính mình, biết lắng nghe, học hỏi nhưng phải có chọn lọc và sáng tạo để tạo nên dấu ấn riêng.
Câu 2: Kể lại một trải nghiệm có ý nghĩa sâu sắc đối với em
Dàn ý:
- Mở bài:
- Giới thiệu về trải nghiệm đó. Nêu cảm nhận ban đầu của bạn về nó. Ví dụ: "Trong cuộc đời mỗi người, có những khoảnh khắc tưởng chừng nhỏ nhặt nhưng lại để lại ấn tượng sâu sắc..." hoặc "Đó là một buổi chiều mưa, nhưng lại là lúc tôi nhận ra giá trị của lòng nhân ái..."
- Thân bài:
- Bối cảnh: Kể lại bối cảnh xảy ra câu chuyện: thời gian, địa điểm, những nhân vật liên quan.
- Diễn biến:
- Tường thuật lại toàn bộ câu chuyện theo trình tự thời gian.
- Tập trung vào những chi tiết quan trọng, gây ấn tượng mạnh. Dùng các từ ngữ miêu tả sinh động để người đọc cảm nhận được cảm xúc của bạn khi đó (vui, buồn, thất vọng, bất ngờ...).
- Điểm mấu chốt: Sự kiện nào đã làm thay đổi suy nghĩ, cảm xúc của bạn?
- Ý nghĩa: Phân tích sâu sắc ý nghĩa của trải nghiệm đó.
- Bạn đã học được điều gì từ câu chuyện? (ví dụ: sự kiên trì, lòng biết ơn, tình yêu thương, sự tha thứ...)
- Trải nghiệm đó đã thay đổi bạn như thế nào? (ví dụ: giúp bạn tự tin hơn, biết trân trọng cuộc sống hơn, thay đổi cách nhìn về một vấn đề nào đó...).
- Kết bài:
- Tổng kết lại giá trị của trải nghiệm.
- Khẳng định lại rằng trải nghiệm đó sẽ mãi là một bài học quý giá, một kỷ niệm không thể quên.
Bài làm
Thói quen bắt chước một cách mù quáng người khác là một hiện tượng tiêu cực, nó khiến con người dễ dàng đánh mất đi bản sắc cá nhân quý giá. Khi chúng ta chỉ sao chép máy móc suy nghĩ, hành động,hay lỗi sống của người khác mà không quá sự lựa chọn lọc hay phản tử , chúng ta tự biến mình thành bản sao nhạt nhoà , không có linh hồn riêng. Hậu quả nghiêm trọng nhất là việc thui chột khả năng tư duy độc lập và sáng tạo, vì ta đã độc lập và sáng tạo, vì ta đã quen sống theo lối mòn có sẵn mà không cần nỗ lực khám phá hay kiến tạo điều mới mẻ . Hơn nữa, việc chạy theo đám đông và các xu hướng nhất thời dễ khiến chúng ta mất phương hướng, không hiểu rõ bản thân thực sự muốn gì, dẫn đến cảm giác trống rỗng và không hạnh phúc thật sự . Điều này cũng làm giảm ý chí vươn lên, vì ta chỉ quen dựa dẫm vào những hình mẫu có sẵn thấy vì tự xây dựng con đường thành công của mình. Vì vậy, mỗi chúng ta cần nhận thức giá trị riêng để sống chân thật và bản lĩnh hơn. Hãy nhớ rằng, mỗi người là một thể độc đáo, đừng tự biến mình thành phiên bản lỗi của người khác chỉ vì sợ khác biệt hay sợ bị bỏ lại phía sau
khi bị bạn nói xấu ,bị bạn bắt nạt , rủ rê, cô lập ,hiểu lầm. em sẽ bảo bạn để bạn thay đổi lời nói và thói quen tốt hơn
những trường hợp em hay gặp phải là
bị nói xấu
bị rủ rê
bạo lực học đường
ganh tị
bị trêu nhiều lúc quá đáng
Những năm tháng Tiểu học luôn là quãng thời gian hồn nhiên và đáng nhớ nhất trong cuộc đời em. Trong rất nhiều kỷ niệm đẹp ấy, em nhớ nhất là lần đầu tiên em được tham gia Hội thi “Kể chuyện Bác Hồ” của trường vào năm lớp 4.
Hôm đó, khi cô giáo chủ nhiệm thông báo em được chọn đại diện lớp đi thi, em vừa vui mừng vừa lo lắng. Em sợ mình nói sai hoặc quên bài trước đông người. Thế nhưng cô giáo luôn động viên, giúp em luyện tập mỗi ngày sau giờ học. Cô còn chỉ cho em cách đứng thẳng, mỉm cười, và nói thật tự nhiên để tạo thiện cảm với khán giả. Em chọn kể câu chuyện “Chiếc áo ấm tặng Bác” – một câu chuyện cảm động nói về tấm lòng nhân hậu của Bác Hồ đối với các cháu thiếu nhi.
Đến ngày thi, sân trường rợp cờ hoa, các lớp ngồi ngay ngắn cổ vũ. Khi bước lên sân khấu, em run lắm, tim đập nhanh đến mức tưởng như ai cũng nghe thấy. Nhưng khi nhìn thấy cô giáo đang mỉm cười động viên dưới hàng ghế khán giả, em bỗng cảm thấy bình tĩnh hơn. Em bắt đầu kể, giọng nói dần rõ ràng, truyền cảm, và em cố gắng thể hiện cảm xúc bằng cả trái tim. Khi em vừa dứt lời, mọi người vỗ tay vang dội, khiến em xúc động đến suýt rơi nước mắt.
Kết quả, em đạt giải Nhì toàn trường. Cô giáo ôm em và khen em rất dũng cảm. Ba mẹ cũng tự hào và thưởng cho em một quyển truyện mới. Từ lần đó, em hiểu rằng: nếu mình tin tưởng vào bản thân và chăm chỉ luyện tập, nhất định sẽ thành công.
Kỷ niệm ấy mãi là một trải nghiệm đáng nhớ trong tuổi thơ học trò của em — nơi em học được sự tự tin, lòng kiên trì và niềm vui khi vượt qua chính mình.
Trong những năm tháng học Tiểu học, em có rất nhiều kỉ niệm đẹp, nhưng trải nghiệm khiến em nhớ mãi là lần đầu tiên em tham gia hội thi văn nghệ của trường. Đó là một kỉ niệm vừa hồi hộp, vừa vui sướng mà em không bao giờ quên.
Hôm đó, lớp em được chọn biểu diễn múa trong buổi chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam. Ngay từ những buổi tập đầu tiên, em đã cảm thấy rất lo lắng vì sợ mình làm sai động tác, ảnh hưởng đến cả đội. Tan học, em cùng các bạn ở lại tập luyện cùng cô giáo. Có hôm chân đau, người mệt nhưng em vẫn cố gắng vì không muốn bỏ cuộc. Cô giáo luôn nhẹ nhàng động viên chúng em, nhờ vậy em cảm thấy tự tin hơn rất nhiều.
Đến ngày biểu diễn, khi đứng sau cánh gà nhìn xuống sân trường đông kín người, tim em đập rất nhanh. Em hồi hộp đến mức hai tay run lên. Nhưng khi tiếng nhạc vang lên, em nhớ lại lời cô dặn và bắt đầu thực hiện từng động tác. Mọi lo lắng dần tan biến, em cảm thấy mình đang hòa vào bài múa. Khi tiết mục kết thúc, em nghe thấy những tràng pháo tay vang lên khắp sân trường và lòng em tràn ngập niềm vui.
Từ trải nghiệm ấy, em rút ra bài học cho bản thân rằng: chỉ cần cố gắng, kiên trì và tin vào chính mình thì em sẽ vượt qua được nỗi sợ hãi. Kỉ niệm này đã giúp em trưởng thành hơn và trở thành một trải nghiệm đáng nhớ trong những năm tháng học Tiểu học của em.
Trong cuộc sống ai ai cũng mong muốn mình được hạnh phúc và sung túc, bởi vậy họ luôn luôn bỏ qua những thứ phiền não mà cuộc sống đưa ra. Đã có một nhà văn rất nổi tiếng đã từng nói: mình chỉ có một cuộc đời để sống tại sao mình lại không sống thật hạnh phúc và ý nghĩa.
Chính những điều đó con người luôn luôn theo đuổi và tìm lấy đích đến của cuộc sống, họ mong đợi hai từ hạnh phúc sẽ đến với mình. Vậy hạnh phúc là gì? Hạnh phúc phải chăng là những trạng thái được thoải mái, ấm áp, và có cảm cảm khoan khoái, tinh thần tốt… đây có lẽ là trạng thái cao nhất nói về mặt được thỏa mãn nhu cầu cao nhất của con người. Hạnh phúc không phải cái gì quá cao vời bởi nó luôn luôn tồn tại hiện hữu xung quanh mọi người mọi lúc mọi nơi, trong cuộc sống cũng như vậy hạnh phúc luôn luôn tồn tại xung quanh chúng ta bất kể ở không gian hay thời gian nào.
Trong cuộc sống ai ai cũng luôn mong muốn mình được hạnh phúc, điều này là lẽ tất nhiên của cuộc sống từ xưa đến nay, ở trong mọi hoàn cảnh, có thể hạnh phúc được dùng để nói về trạng thái của cảm xúc, nhưng nó đã bao trùm mạnh mẽ lên toàn bộ cung bậc tình cảm của con người. Con người là tổng hòa các yếu tố của xã hội chính vì vậy, trong bản thân con người cũng luôn luôn chứa đựng những trạng thái tâm lý khác nhau, vui có buồn có, cô đơn, hạnh phúc, lo lắng có… tất cả đều hội tụ và ngập tràn trong cuộc sống của con người. Đây có lẽ là những vấn đề mang những ý nghĩa nói về những quy luật rất phổ biến của mỗi người, giá trị của nó không chỉ để cho con người có những cảm giác đời tư và hạnh phúc hơn.
Có lẽ hai từ hạnh phúc luôn luôn tồn tại trong cuộc sống của con người, nó biểu hiện trạng thái cảm xúc khi đạt được mục đích, ví dụ như chúng ta thường gọi gia đình hạnh phúc nhưng trước tiên chúng ta phải hiểu tại sao lại gọi như vậy. Có lẽ đây là trạng thái biểu lộ tình cảm của con người, gia đình sung túc hòa thuận, sống chan hòa, yêu thương lẫn nhau, thì làm cho các thành viên trong gia đình gọi là hạnh phúc, những trạng thái tâm lý tình cảm làm cho tâm hồn của họ lúc nào cũng sáng lên những niềm tin cao sáng và thanh thoát làm cho tâm hồn họ nở rộ những đám hồng lung linh trước mọi cảm xúc đáng nhớ, những tình cảm của con người với con người cũng để lại những trạng thái cảm xúc như vậy nó đưa con người đến ngưỡng của sự tự do, niềm hạnh phúc và yêu thương con người vô bờ bến.
Hạnh phúc nó là một phạm trù chung dành cho tất cả mọi người không phân biệt tuổi tác địa vị hay nghề nghiệp, nó có thể diễn tả những cuộc sống đang tồn tại xung quanh mỗi con người. Như những người luôn luôn được hạnh phúc trên khuôn mặt của họ lúc nào cũng chan chứa tình yêu, những sự thoải mái, và niềm sung sướng hiện trên khuôn mặt, nó rạng ngời và tươi sáng biết bao… đây là biểu hiện của con người đang hạnh phúc, trái ngược với nó là những người mang trong mình một khuôn mặt sầu não, lúc nào cũng u ám những bộn bề của cuộc sống… đời sống tinh thần của họ không được hạnh phúc, và lúc nào họ cũng buồn chán vì cuộc đời.
Có thể nói rằng hạnh phúc là một niềm vui tối cao mà con người cần phải có, đối với học sinh có thể những điểm số cao, những lời khen ngợi của cô giáo cũng đủ để cho họ cảm thấy hạnh phúc, đối với những người con gái khi yêu nhìn người yêu mình lúc nào cũng vui vẻ, yêu thương mình thì bản thân cũng luôn luôn được hạnh phúc, tình yêu thương con người, và tình yêu thương cuộc sống làm cho tâm hồn của họ căng tràn những niềm hạnh phúc, những tình cảm chân thành và da diết đến vô ngần, giá trị của nó để lại không chỉ là làm cho con người có những trạng thái cảm xúc tốt hơn, nâng nâng trong những hoàn cảnh sống hạnh phúc, thư thái, những trạng thái cảm xúc luôn luôn tồn tại xung quanh con người cũng đủ để họ cảm thấy yêu thiên nhiên và yêu chính con người mình. Chỉ với những điều nhỏ bé vậy thôi nhưng con người cảm nhận được rất nhiều thứ mà tạo hóa đang ban tặng cho chính mình. Mỗi sớm mai thức dậy được thưởng thức những ánh nắng ban mai xuyên qua khe cửa chúng ta đã cám ơn đời đã cho ta sống để tận hưởng những giây phút này. Đó có thể là niềm hạnh phúc lớn lao mà tạo hóa thiên nhiên đã ban tặng. Những điều nhỏ bé nhưng mang ý nghĩa to lớn, nó thúc đẩy mạnh mẽ tâm hồn và cuộc sống của mỗi chúng ta.
Hạnh phúc là một thứ rất gần gũi và nó tồn tại xung quanh mỗi người, nhưng hạnh phúc sẽ luôn đến với những con người lạc quan, yêu đời yêu cuộc sống và luôn luôn có tinh thần sống tốt đây là những điều kiện to lớn để hạnh phúc nảy sinh. Hạnh phúc nảy sinh khi cuộc đời của chúng ta tràn ngập niềm vui và chúng ta luôn luôn lạc quan yêu đời, những hình ảnh đó đã mang lại những giá trị vô cùng to lớn và sâu sắc nhất, những tình cảm nồng cháy và luôn để cho mỗi chúng ta được cảm nhận những tình yêu thương và sự nồng cháy đến da diết vô cùng. Những điều mà chúng ta cần phải làm để hạnh phúc luôn nở rộ đó là biết sống một cuộc đời có ý nghĩa, luôn hạnh phúc yêu đời và làm những điều có giá trị và ý nghĩa nhất, những cử chỉ tuy nhỏ nhưng cũng giúp chúng ta hạnh phúc, đó là giúp một cụ già sang đường, hay sẵn lòng giúp đỡ người khác khi họ đang khó khăn và vất vả, tất cả những điều đó đã tạo nên hạnh phúc trong mỗi chúng ta.
Chúng ta luôn luôn biết quật cường, biết vươn lên trong cuộc sống, dù cho cuộc sống có muôn vàn khó khăn vất vả nhưng cố gắng vượt qua dám đối mặt với nó và sống thực sự có ý nghĩa là chúng ta cũng cảm thấy hạnh phúc. Hạnh phúc thực sự sẽ luôn đến với những ai thắng được hoàn cảnh, có thể thắng được lý trí kiên cường của con người. Những điều nhỏ nhoi nhưng mang hạnh phúc to lớn, những điều hạnh phúc đó không chỉ làm cho cuộc đời của họ luôn luôn được tươi vui và ngập tràn tình yêu thương. Biết chia sẻ đồng cảm và yêu thương mọi người xung quanh là chúng ta cũng cảm thấy hạnh phúc, những trạng thái hạnh phúc đơn thuần nó luôn luôn tồn tại xung quanh cuộc sống của mỗi con người.
Giống như bài thơ Hạnh Phúc của Dương Hương Ly cũng đề cập rất mạnh mẽ về sự hạnh phúc của nhân vật em, hạnh phúc đơn giản là nhân vật em tham gia chiến trường để phục vụ tổ quốc, bỏ qua những việc cá nhân, bỏ quên đời để phục vụ cho dân cho nước, hạnh phúc khi chiến trường bị bom đạn tàn phá nhưng những hình ảnh em nhỏ đang chạy giặc để tới trường cũng đủ làm cho nhân vật em hạnh phúc, trong sự hủy diệt của sự sống, nhưng ánh sáng của chân lý của sức mạnh vẫn luôn luôn vượt qua tất cả, luôn luôn hạnh phúc vì những điều mà mình cảm thấy hạnh phúc, đó là những điều cao quý và thực sự có ý nghĩa to lớn nhất.
Nghị luận về quan niệm: hạnh phúc là được cống hiến, hạnh phúc là khi em dành trọn tuổi thanh xuân để phục vụ đất nước làm cho đất nước được hòa bình, những gì nhân vật em để lại cho cuộc đời này, đó là niềm vui, khi gục mũ bỏ quên đời thì cũng chỉ còn những ánh mắt chứa chan niềm hạnh phúc và yêu thương vô bờ bến, niềm hạnh phúc lớn lao đối với đất nước, tất cả đều đem lại hạnh phúc cho nhân vật này. Còn đối với chúng ta làm được những điều có ý nghĩa, làm được mục tiêu và chúng ta đề ra cũng đủ để chúng ta cảm thấy hạnh phúc vô ngần.
Mỗi người chúng ta luôn luôn phải cố gắng theo đuổi và tìm kiếm những niềm hạnh phúc to lớn dành cho chính cuộc đời của mình, có như vậy cuộc đời của chúng ta mới ngập tràn niềm vui và niềm hạnh phúc to lớn.
Tham khảo:
Cuộc sống là muôn vàn câu hỏi nhưng đôi khi nó lại không có một câu trả lời cụ thể nào cả, và bạn phải tự trả lời bằng những trải nghiệm, cảm xúc mà bản thân đã đi qua trong chặng đường trưởng thành. Giống như câu hỏi rằng: “Hạnh phúc là gì?“, mỗi chúng ta đều có cảm nhận khác nhau về hai từ Hạnh Phúc tùy vào suy nghĩ và chặng đường mà ta lớn lên. Vậy theo bạn “Hạnh phúc là gì ?”.
Nếu nói theo một cách máy móc thì hạnh phúc là một thứ cảm xúc khiến con người ta cảm thấy hài lòng, thỏa mãn về một nhu cầu nào đó, và ta luôn muốn tận hưởng nó một cách trọn vẹn nhất. Nhưng đó cũng chỉ là một khái niệm khi ta nói về hạnh phúc, để rồi khi đã thật sự cảm nhận được hạnh phúc ta sẽ thấy rằng nó không hề đơn giản như ta vẫn thường nghĩ, mà nó là vô hạn.
Ta dễ dàng tìm được nó từ những điều nhỏ nhặt nhất chỉ cần ta an tĩnh mà đón nhận, nhẹ nhàng thường thức hạnh phúc sẽ hiện ra như một con gió dịu dàng xoa dịu đi những nỗi buồn những bộn bề lo toan trong cuộc sống, làn gió thanh trong cuốn đi những căng thẳng mệt mỏi của sự đời, sau đó ta lại tiếp tục đi tìm kiếm một hạnh phúc mới, một làn gió khác, luôn phấn đấu không ngừng để vươn tới sự hoàn hảo, một thứ hạnh phúc cao hơn.
Cũng có thể nói hạnh phúc là một loại lý tưởng, mọi mục tiêu, mục đích hướng đến của ta đều là hạnh phúc. Nếu không có lý tưởng hay mục tiêu thì cuộc sống của con người sẽ chỉ là những chuỗi ngày nhàm chán, vô vị, sẽ không thể có được những niềm vui, niềm hạnh phúc chân chính.
Khát khao mong muốn có được hạnh phúc và nhìn thấy hạnh phúc luôn là động lực để con người ta tiếp tục chặng đường cuộc sống. Hạnh phúc cũng là tình yêu thương giữa con người với con người, tình yêu đối với bản thân, đối với những điều thiêng liêng nhất đã dành tặng cho mỗi một sinh linh tồn tại trên cõi đời.
Để có được hạnh phúc không hề khó, chỉ cần bản thân đừng quá khắt khe với cuộc sống, đừng đòi hỏi quá cao, nó nhất định sẽ đến bên ta. Hạnh phúc đơn giản là một cốc nước khi đang khát, một cái bánh khi đang đói, một lời an ủi khi đang buồn,…
Hạnh phúc không phải là thứ xa hoa như có thật nhiều tiền vì hạnh phúc không thể mua được, cũng không phải là trang sức lộng lẫy đắt tiền vì nó có thể sẽ không hợp với bản thân, càng không phải là ngôi nhà trăm gian và nô lệ nghìn người.
Con người luôn khao khát được sống hạnh phúc là thế nhưng đôi khi họ lại có những suy nghĩ lệch lạc về nó. Một số người cho rằng, được sống trong lâu đài, được trăm người hầu kẻ hạ, được khoác trên người những thứ quý giá khiến người khác ghen tị đó là hạnh phúc, số khác lại cho rằng chỉ cần có được cuộc sống đơn sơ bên gia đình, mỗi ngày được bữa cơm no, tự bản thân lao động tạo ra thành quả, trang phục đơn giản như vậy là quá đỗi hạnh phúc. Đâu là điều hạnh phúc thật sự ?
"Hạnh phúc trong cuộc sống phụ thuộc vào những suy nghĩ và tầm nhìn của bạn.” - câu nói của Marcus Aurelius Antonius cho ta thấy được rằng hạnh phúc từ đâu mà có đều phụ thuộc vào chúng ta. Bản thân nhận thức như thế nào đều hoàn phụ thuộc vào đấy. Khi bạn có được hàng trăm thứ của cải và bạn ích kỷ chỉ muốn giữ nó cho riêng mình thì bạn sẽ thấy thật đơn độc, bạn được người khác hầu hạ lúc đó bạn chỉ việc ngồi một chỗ và chả thiết làm gì khi ấy bạn sẽ thấy thật nhàm chán, bạn khoác trên người trang phục lộng lẫy đắt tiền nhưng không hề hợp với bản thân dẫu thế xung quanh luôn có những kẻ xu nịnh bảo rằng thật đẹp bạn sẽ thấy xã hội chỉ toàn là giả dối.
Hạnh phúc đó bạn có thật sự muốn tiếp tục tận hưởng, bạn đánh đổi nhiều thứ cho hạnh phúc này nhưng nó không hề trọn vẹn ngay từ khi bắt đầu, nó khiến bạn suy nghĩ tiêu cực về xã hội bạn đang sống, hãy thử thay đổi đi hạnh phúc ấy bằng thứ đơn sơ hơn xem.
Hãy thử nghĩ xem, nếu mỗi sớm thức dậy bạn được bên gia đình chào đón một ngày mới, sau đó cùng nhau lao động tạo ra những thành quả sản phẩm, đến khi mệt có thể cùng nhau nghỉ ngơi ăn những món đơn sơ, lúc đó bạn sẽ không thấy rằng cuộc sống nhàm chán, bản thân cô đơn, hay xung quanh giả dối mà sẽ có những điều tốt đẹp.
Phải làm gì để có được hạnh phúc trọn vẹn? Câu trả lời cho câu hỏi này không quá cầu kì, chỉ cần sống một cách toàn vẹn, không để trong lòng những điều vướng mắc không cần thiết, hài lòng với cuộc sống hiện tại, đừng đòi hỏi quá nhiều những thứ xa xỉ, để cho lòng được bình an yên tĩnh hơn, hãy cho đi quá khứ và chấp nhận hiện tại bạn sẽ nhận được phần thưởng đáng giá.
Hạnh phúc cũng không phải là của riêng ai mà nó thuộc về mỗi một con người, một điều hạnh phúc nhỏ khi ta chia sẻ nó với mọi người thì ta sẽ nhận được một hạnh phúc lớn hơn. Và khi ai đó chia sẻ niềm hạnh phúc của họ với bạn hãy vui vẻ mà đón nhận nó và cảm nhận hạnh phúc đó cùng với họ. Giúp đỡ người khác cũng là một việc khiến ta hạnh phúc cho đi thứ ta có thì sẽ được đền bù thích đáng, nhận được giúp đỡ cũng là một hạnh phúc.
Vì hạnh phúc không phải là một thứ xa xỉ quá, nó sẽ bắt đầu từ những điều nhỏ nhất cho đến việc lớn hơn, giống như việc ta được sinh ra đã là niềm hạnh phúc lớn nhất của cha mẹ, sự lớn lên trưởng thành theo năm tháng của ta là một hạnh phúc thiêng liêng cha mẹ có được. Mỗi một hạnh phúc mà ta nhận được đều là lời hồi đáp cho sự cố gắng, kiên trì, cho những khó khăn đã trải qua trong cuộc sống, niềm hạnh phúc luôn là món quà tinh thần tuyệt vời mà ta nhận được từ cuộc sống.
Mỗi một giây phút ta sống trên đời đều là khoảng thời gian quý báu, ta phải trân trọng nó, yêu thương nó như cách nó yêu thương chúng ta, nó ban tặng cho ta những điều hạnh phúc là để cảm ơn chúng đã trân trọng nó và mong ta nhận được những điều tốt đẹp nhất lấy đó làm động lực mà sống cho thật tốt, tìm kiếm thêm nhiều món quà từ cuộc sống.
Hạnh phúc là khát vọng, mong ước, là mục tiêu, đích đến của hàng triệu con người, là tình yêu thương, sự kiêu hãnh, hãy để hạnh phúc khắc ghi tên mình vào một thứ hạnh phúc chung của nhân loại. Hãy xây dựng nên những hạnh phúc tuyệt vời vì mỗi người là một kiến trúc sư cho hạnh phúc của mình.
1. Hình dung: Cảnh em bé trò chuyện với những người “trên mây” và “trong sóng”.
- Em bé trò chuyện với những người trên mây :
“Bọn tớ chơi từ khi thức dậy cho đến lúc chiều tà
Bọn tớ chơi với bình minh vàng, bọn tớ chơi với vầng trăng bạc”.
+ Con hỏi: “Nhưng làm thế nào mình lên đó được”
+ Họ đáp: “Hãy đến nơi tận cùng trái đất, đưa tay lên trời, cậu sẽ được nhấc bổng lên tận tầng mây”.
+ Con bảo: “Mẹ mình đang đợi ở nhà”, “Làm sao có thể rời mẹ mà đến được?”
+ Họ: Mỉm cười bay đi.
- Em bé trò chuyện với những người trong sóng :
“Bọn tớ ca hát từ sáng sớm cho đến hoàng hôn
Bọn tớ ngao du nơi này nơi nọ mà không biết dừng đến nơi nao”.
+ Con hỏi: “Nhưng làm thế nào mình ra ngoài đó được”
+ Họ đáp: “Hãy đến rìa biển cả, nhắm nghiền mắt lại, cậu sẽ được làn sóng nâng đi”.
+ Con bảo: “Buổi chiều mẹ luôn muốn mình ở nhà, làm sao có thể rời mẹ mà đi được”.
+ Họ: Mỉm cười, nhảy múa lướt qua.
Có ai biết bài ,chỉ cho tôi với,bài như sau:Trung bình cộng của hai số laf123.Số thứ nhất là số bé nhất có ba chữ số.Tìm số thứ hai.