Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Câu 1: Phương thức biểu đạt: tự sự kết hợp biểu cảm
Câu 2: Theo đoạn trích, mục đích của người cô khi nhắc với bé Hồng về người mẹ của bé là có ý gieo rắc vào đầu óc Hồng những hoài nghi để bé khinh miệt và ruồng rẫy mẹ, một người đàn bà đã bị cái tội là góa chồng, nợ nần cùng túng quá, phải bỏ con cái đi tha hương cầu thực.
Câu 3: Qua cuộc đối thoại giữa Hồng với bà cô, em thấy chú bé Hồng là người rất đáng thương, biết thương mẹ, biết nhẫn nhục.
Câu 4: Theo em, người thân trong một gia đình nên có cách đối xử thương yêu nhau, đỡ đần, đùm bọc, che chở nhau khỏi giông bão cuộc đời chứ không phải khinh miệt, ruồng rẫy những thành viên đang gặp khó khăn.
Câu 5: Từ hình ảnh bé Hồng trong văn bản có đoạn trích trên, theo em, ở tuổi cắp sách đến trường, tuổi thơ cần nhất là tình thương yêu từ cha mẹ, từ gia đình. Đây là cái tuổi non dại, cần sự che chở, chỉ bảo của người lớn, nhất là những người thân trong gia đình. Như vậy, khi lớn lên, nhân cách của trẻ mới được hoàn thiện một cách tốt nhất. Vì khi nhận được yêu thương thì trẻ sẽ biết thương yêu nhưng khi nhận chê trách thì trẻ sẽ học được sự khinh miệt. Để có cha mẹ hoặc người thân có thời gian bên chúng ta nhiều hơn thì chúng ta vẫn cần cố gắng hết sức phụ giúp hay thấu hiểu cho họ.
Câu 1.
Văn bản thuộc thể loại truyện đồng thoại.
Câu 2.
Theo văn bản, những hạt dẻ gai lớn lên trong mùa hè nắng lửa, mưa dông (điều kiện thiên nhiên khắc nghiệt).
Câu 3.
Hai từ láy trong văn bản:
- xù xì: chỉ bề mặt thô ráp, không nhẵn.
- chật chội: chật, gây cảm giác bức bối, khó chịu.
Câu 4.
Nhân vật “tôi” (hạt dẻ gai) mang đặc điểm của nhân vật trong truyện đồng thoại:
- Vừa mang đặc điểm của loài vật/thực vật (có vỏ xù xì, gai góc).
- Vừa mang đặc điểm của con người: biết suy nghĩ, cảm xúc, lo sợ, được mẹ an ủi (nhân hoá).
Câu 5.
Bài học rút ra:
Muốn trưởng thành, mỗi người cần dũng cảm rời vòng tay che chở, tin vào bản thân và sẵn sàng đối diện với thử thách trong cuộc sống.
Câu 1: Văn bản thuộc thể loại truyện đồng thoại
Câu 2: Theo văn bản ,những hạt dẻ gai lớn lên trong mùa hè nắng lửa ,mưa dông
Câu 3: Hai từ láy là :"xù xì", "chật chội"
-Nghĩa của từ "chật chội": chật, gây nên cảm giác bức bối khó chịu
- Nghĩa của từ "xù xì": bù xù, gây nên cảm giác khó chịu
Câu 4: Nhân vật tôi ( dẻ gai) là mội loài thực vật , vừa mang đặc điểm của lòa vật vừa mang đặc điểm của con người (được nhân các hóa)
Câu 5: Qua bài đọc em rút ra được bài học là : Muốn trưởng thành, ta phải dũng cảm bước ra khỏi vòng tay che chở, tin vào bản thân, sẵn sàng đối diện với thử thách
a) Những từ láy trong đoạn văn trên là: Vội vã, đông đúc .
b) Tác dụng: Làm cho đoạn văn hay hơn có tính chân thực và giàu cảm xúc hơn.
CHÚC BẠN HỌC TỐT NHÉ!
1,Đoạn văn trên trích từ văn bản:"Bức tranh của em gái tôi"
2.Nhân vật em tôi được nhắc trong đoạn là:"con mèo",em của người kể chuyện.Nhân vật đó rất nghịch ngợm,luôn vui vẻ,yêu thương anh trai,...
3.Các phó từ: nhìn như thôi miên,nói rằng,sẽ nói rằng
1 : Đoạn văn trên được trích từ văn bản :'' Bức tranh của em gái tôi ''
2 : - Nhân vật '' em tôi '' được nói tới trong đoạn văn trên là Kiều Phương - Dựa vào văn bản đã học nhân vật Kiều Phương có những đặc điểm đáng quý là : trong sáng, hồn nhiên và nhân hậu
3 :Các phó từ được sử dụng trong đoạn văn trên là :
C1:văn bản bài học đường đời đầu tiên.Của Tô Hoài
C2:Tả dế mèn
Câu 1.
- Văn bản: Dế Mèn bênh vực kẻ yếu.
- Tác giả: Tô Hoài.
Câu 2.
- Đoạn văn tả Dế Mèn.
Câu 3.
So sánh:
- "Đôi càng tôi mẫm bóng như những chiếc vuốt."
- "Hai cái răng đen nhánh lúc nào cũng nhai ngoàm ngoạp như hai lưỡi liềm máy."
Nhân hóa:
- Dế Mèn được miêu tả với các hoạt động, dáng vẻ như con người: "đi đứng oai vệ", "đưa hai chân lên vuốt râu"...
Ẩn dụ:
- "Hai lưỡi liềm máy" dùng để gợi hình ảnh hàm răng khỏe, sắc bén của Dế Mèn.
Hoán dụ:
- Các bộ phận như "đôi càng", "đôi cánh", "râu" được dùng để làm nổi bật vẻ đẹp, sức mạnh của Dế Mèn.
Câu 4.
Qua đoạn văn, em rất yêu thích nhân vật Dế Mèn. Dế Mèn hiện lên với vẻ ngoài khỏe khoắn, cường tráng và đầy sức sống. Đôi càng mẫm bóng, đôi cánh dài cùng dáng đi oai vệ khiến Dế Mèn giống như một chàng hiệp sĩ của đồng cỏ. Những chi tiết miêu tả sinh động của nhà văn Tô Hoài giúp em hình dung rõ nét hình ảnh một chú dế trẻ trung, mạnh mẽ và tự tin.
Tuy nhiên, em cũng nhận ra rằng Dế Mèn đôi lúc còn kiêu căng vì quá tự hào về sức mạnh của mình. Qua nhân vật này, em hiểu rằng mỗi người cần biết rèn luyện bản thân để trở nên khỏe mạnh, giỏi giang nhưng luôn phải khiêm tốn, biết yêu thương và giúp đỡ mọi người. Dế Mèn là một nhân vật rất gần gũi, đáng nhớ và để lại cho em nhiều bài học ý nghĩa.
Đề 1: Tả con đường đi học
Mỗi ngày đến trường, em đều đi trên con đường quen thuộc đã gắn bó với em từ những năm đầu tiểu học. Con đường ấy không chỉ đưa em đến lớp mà còn lưu giữ biết bao kỉ niệm đẹp của tuổi thơ.
Buổi sáng, khi ông mặt trời vừa hé những tia nắng đầu tiên, con đường như bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài. Những giọt sương còn đọng trên lá cỏ lấp lánh như những hạt ngọc nhỏ. Hai bên đường là những hàng cây xanh mát dang rộng cánh tay đón gió. Tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng cười nói của các bạn học sinh làm cho con đường trở nên nhộn nhịp hơn.
Đi dọc theo con đường, em bắt gặp những cánh đồng lúa xanh rì đang đung đưa trong gió. Xa xa là những mái nhà thấp thoáng sau hàng cau thẳng tắp. Những bác nông dân đã ra đồng từ sớm, tiếng máy cày, tiếng gọi nhau í ới tạo nên bức tranh làng quê thanh bình và tràn đầy sức sống.
Chiều tan học, con đường lại khoác lên mình chiếc áo vàng óng của nắng hoàng hôn. Ánh nắng cuối ngày trải dài trên mặt đường như dát một lớp mật ngọt. Em thong thả bước đi, ngắm nhìn cảnh vật thân quen và cảm thấy lòng mình thật vui vẻ.
Con đường đi học đã trở thành người bạn thân thiết của em. Dù mai này có đi xa, em vẫn luôn nhớ về con đường nhỏ thân thương ấy với tất cả tình yêu và niềm tự hào.
Đề 2: Tả con sông quê hương
Quê hương em có một dòng sông hiền hòa chảy quanh làng như dải lụa mềm ôm ấp những cánh đồng xanh mướt. Con sông ấy đã gắn bó với tuổi thơ em và trở thành hình ảnh đẹp nhất trong tâm trí mỗi khi nhớ về quê hương.
Buổi sáng, mặt sông phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ phản chiếu bầu trời trong xanh. Những làn sương mỏng nhẹ nhàng bay là là trên mặt nước tạo nên khung cảnh mờ ảo như trong tranh. Từng đàn cá nhỏ tung tăng bơi lội dưới làn nước trong veo. Hai bên bờ, hàng tre xanh rì rào trong gió như đang kể chuyện về làng quê yên bình.
Khi mặt trời lên cao, dòng sông trở nên lung linh hơn. Những tia nắng vàng nhảy nhót trên mặt nước, tạo thành vô vàn đốm sáng lấp lánh. Các bác ngư dân chèo thuyền thả lưới, tiếng mái chèo khua nước vang lên nhịp nhàng. Dòng sông không chỉ mang phù sa bồi đắp cho ruộng đồng mà còn đem lại nguồn sống cho bao người dân quê em.
Đẹp nhất là lúc hoàng hôn buông xuống. Mặt trời đỏ rực như quả cầu lửa từ từ lặn sau lũy tre làng. Cả dòng sông được nhuộm một màu vàng cam rực rỡ. Những cánh cò trắng chao liệng trên bầu trời rồi khuất dần trong ánh chiều tà. Cảnh vật lúc ấy đẹp đến nao lòng.
Em yêu biết bao dòng sông quê hương. Dòng sông không chỉ là món quà thiên nhiên ban tặng mà còn là nơi lưu giữ những kỉ niệm tuổi thơ trong sáng của em. Dù đi đâu xa, hình ảnh con sông hiền hòa ấy sẽ mãi mãi ở trong trái tim em.
Cho ai cần nhé! Mỏi tay quá....
Dân tộc Việt Nam vốn giàu truyền thống. Một trong những truyền thống quý giá đó là lòng yêu nước. Tình yêu dành cho quê hương, đất nước - thứ tình cảm mà bất cứ con người nào cũng cần phải có. Nhờ có tình yêu đó, dân tộc ta đã vượt qua những khó khăn. Trong quá khứ là các cuộc kháng chiến để bảo vệ lãnh thổ của đất nước. Nhiều người con đã ngã xuống vì tinh thần: “Quyết tử cho tổ quốc quyết sinh”. Đến với thời điểm hiện tại, tình yêu quê hương, đất nước lại được thể hiện ở phương diện khác. Mỗi người khi tiếp thu văn minh hiện đại của nước ngoài dựa trên nguyên tắc “hòa nhập chứ không hòa tan”. Nhiều thanh niên tài năng với những phát minh khoa học được thế giới công nhận lại nguyện trở về Việt Nam xây dựng sự nghiệp. Nhiều sinh viên vừa mới tốt nghiệp, tình nguyện trở về quê hương để xây dựng cho quê hương mình. Bên cạnh đó, không ít người sẵn sàng chạy theo lối sống thực dụng, ăn chơi sa đọa, lãng phí, sống tự do, cá nhân, vô tổ chức… Đó là những hành động đáng phê phán và tránh xa. Chúng ta - những con người Việt Nam hãy luôn dặn lòng phải giữ cho mình một tình yêu dành cho quê hương, đất nước.
Trẻ em là những mầm non của đất nước, như những bông hoa nhỏ đang từng ngày lớn lên và tỏa hương cho đời. Trẻ em mang trong mình sự hồn nhiên, trong sáng và đầy ước mơ, chính các em sẽ là tương lai, là niềm hi vọng, là động lực để xã hội phát triển. Những ước mơ của trẻ em như đang thì thầm, vẫy gọi một ngày mai tươi sáng hơn. Trẻ em cần được yêu thương, trẻ em cần được bảo vệ, trẻ em cần được giáo dục để trở thành những công dân có ích. Vì vậy, mỗi chúng ta cần quan tâm và chăm sóc trẻ em, để các em có điều kiện phát triển toàn diện và góp phần xây dựng xã hội tốt đẹp hơn.
Biện pháp tu từ, so sánh trẻ em như những bông hoa nhỏ, nhân hóa ước mơ như đang thì thầm vẫy gọi, điệp ngữ trẻ em cần được lặp lại nhiều lần
Câu 9
“ Bố kể nốt câu chuyện cổ tích ” “Cây khế “ còn đang dở mười năm ngày trước ….”
- Công dụng : dùng để đánh dấu tên một tác phẩm (truyện cổ tích).
“Đồ mồ côi ! Anh em nhà mồ côi bị bố mẹ bỏ rơi . Ê ồ ! Ê ồ ! “
- Công dụng : trong câu “ Đồ mồ côi ….” dùng để đánh dấu lời nói trực tiếp của nhân vật ( lũ trẻ trong xóm )
Câu 10
Tình cảm gia đình là món quà thiêng liêng và quý giá nhất trong cuộc đời mỗi người. Như câu về những đứa trẻ ngóng đợi bố mẹ bên cây bạch đàn, gia đình Chính là “ nguồn cội “ để ta tìmvề sau những giông bão của cuộc đời đó không chỉ là nơinuôi dưỡng ta khôn lớn về thể chất mà còn là điểm tựa tinh thần vững chắc, nơi có tình yêu thươngvô điều kiện của cha mẹ và sự che chở của anh chị em . Khi có tình thân sưởi ấm, con người sẽ có thêmsức mạnh để vượt qua mọi nghịch cản và biết sống vị tha nhân hậu hơn
Câu 9
Hai câu sử dụng dấu ngoặc kép là: "cây khế" ,"Đồ mồ côi ! Anh em nhà mồ côi bị bố mẹ bỏ rơi. Ê ồ !Ê ồ !"
Câu 10
Tình cảm gia đình là tình cảm thiêng liêng ,gắn kết các thành viên qua sự quan tâm ,yêu thương và chia sẻ vô điều
kiện.Đó là mái ấm
bình yên,nơi bố mẹ hy sinh thầm lặng,che chở cho con cái lớn khôn và dạy dỡ những bài học đầu đời.Ông bà hiền từ mang đén sự gần gũi ấm áp, cònanh chị em ruột thịt gắn bó,cùng nhau chia sẻ vui buồn. Đối vớimooix người ,gia đình không chỉ là điểm tựa tinh thần vững chắc trước những khó khăn của cuộc sống, mà còn là chốn bình yên nhất để trở về. Nhờ có tinh thần gia đình ,tâm hồn mỗi người được nuôi dưỡng, trở nên hoàn thiện và nhân văn hơn.Trân trọng và giữ gìn tình cảm gia đình chính là điều trân trọng hạnh phúc bền vững nhất của cuộc đời
câu 9:
hai câu văn có sử dụng dấu ngoặc kép là: "cây khế", " đồ mồ côi ! anh em nhà mồ côi bị bố mẹ bỏ rơi. ê ồ! ê ồ!"
câu 10:
Tình cảm gia đình là tình yêu thương, gắn bó thiêng liêng và cao quý nhất giữa những người cùng máu mủ. Đó là sự chăm sóc ân cần của cha mẹ, sự kính trọng của con cái và sự chia sẻ giữa anh chị em. Gia đình là bến đỗ bình yên, nơi che chở là động lực vững chắc giúp ta vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống. Dù đi đâu xa, mỗi người vẫn luôn hướng về tổ ấm với lòng biết ơn sâu sắt. Tình cảm ấy nuôi dưỡng tâm hồn, dạy ta cách yêu thương và trân trọng những điều giản dị. Vì vậy, chúng ta cần nâng niu và vun đắp cho hạnh phúc gia đình mỗi ngày.
Câu 9:
Hai câu có sử dụng dấu ngoặc kép là:”Cây Khế”;” Đồ mồ côi!Anh em nhà mồ côi bị bố mẹ bỏ rơi.Ê ồ! Ê ồ!”
Công dụng quá hai dau ngoặc kép là: công dụng thứ nhất để đánh dấu tên truyện; công dụng thứ hai để đánh dấu lời của nhân vật trong truyện
Câu 10:
Người ta thường nói nhà là nơi để về. Đối với tôi nhà không chỉ là nơi để về mà còn là tổ ấm không thể thiếu,nơi nuôi dưỡng tâm hồn,cho ta sức mạnh vượt qua giông bão và luôn dang rộng vòng tay yêu thương vô điều kiện
Câu 9 :
" Đồ mồ côi , ảnh em nhà mồ côi bố mẹ bỏ rơi. Ê ồ ! Ê ồ "
Những vết khắc trên cây bạch đàn có thể mất đi , nhưng " vết khắc tuổi thơ " thì mãi còn trong tim
Tác dụng : Dùng để đánh dấu lời nói trực tiếp của bạn trẻ hàng xóm
- Dùng để nhấn mạnh ý nghĩa đặc biệt (ẩn dụ) không phải vết khắc thật mà là những kỷ niệm sâu đậm trong ký ức
Câu 10:
Tình cảm gia đình à chỗ dựa vững chắc của mỗi người. Gia đình mang lại yêu thương ,giúp ta vượt qua khó khăn và trưởng thành.Vì vậy , mà mỗi người cần biết trân trọng và giữ gìn tình cảm gia đình
T
Câu 10 tình cảm gia đình là tình cảm thiêng liêng là nền tảng cốt lõi nuôi dưỡng tâm hồn và nhân cách của mỗi con người đó là mái ấm nơi ta luôn nhận được sự yêu thương vô điều kiện và che chở trước những sóng gió cuộc đời gia đình không chỉ là chỗ dựa tinh thân,thêm sức mạnh để chúng ta vượt qua khó khăn mà còn là nơi san sẻ niềm vui nỗi buồn tình cảm gia đình giúp chúng ta biết yêu thương trân trọng và sống có trách nhiệm hơn dù đi xa ra điều vẫn luôn là chốn bình yên nhất để trở về trân trọng tình cảm
Câu 9
Từ " nóc nhà" trong dấu ngoặc kép là thể hiện sự trưởng thành của người anh trai trong truyện
Câu 10
Em thấy với mỗi người, bài đọc sẽ có cảm nghĩ không giống nhau nhưng, theo em ai cũng sẽ nghĩ về gia đình, nơi mà chúng ta vẫn coi nó là bến đỗ bình yên cho chúng ta. Em thấy rằng, người anh trai trong truyện thật đáng ngưỡng mộ vì đã có thể bảo vệ người em nhỏ non nớt, tha thứ và dỗ dành. Người anh trai trong truyện như thể 1 người cha dầy yêu thương con mình
Ggd
ngoi thu 3