Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Mẫu cho bạn:
- Giới thiệu tác phẩm và dẫn vào câu văn.
- Giá trị BPTT nhân hóa: "bé con mà hợm mình đã biết hối lỗi".
+ Tác dụng:
-> Miêu tả con vật nói đến "bọ ngựa" sinh động và gần gũi, có cảm xúc hơn với người đọc.
-> làm cho câu văn trở nên hay hơn về nội dung lẫn hình thức.
- Đánh giá:
+ Nhà văn Tô Hoài đã đưa bptt nhân hóa vào văn của mình một cách tự nhiên làm cho độc giả đọc văn thấy thích thú và hấp dẫn hơn.
+ Chú bọ ngựa sau khi được nhân hóa liền trở nên giống với một cậu bé hợm mình nhưng đã biết ăn năn hối lỗi.
- Kết luận lại: BPTT nhân hóa là điểm ấn nổi bật nhất trong tác phẩm, làm cho từng câu chữ có hồn và có cảm xúc hơn.
C1:văn bản bài học đường đời đầu tiên.Của Tô Hoài
C2:Tả dế mèn
Câu 1.
- Văn bản: Dế Mèn bênh vực kẻ yếu.
- Tác giả: Tô Hoài.
Câu 2.
- Đoạn văn tả Dế Mèn.
Câu 3.
So sánh:
- "Đôi càng tôi mẫm bóng như những chiếc vuốt."
- "Hai cái răng đen nhánh lúc nào cũng nhai ngoàm ngoạp như hai lưỡi liềm máy."
Nhân hóa:
- Dế Mèn được miêu tả với các hoạt động, dáng vẻ như con người: "đi đứng oai vệ", "đưa hai chân lên vuốt râu"...
Ẩn dụ:
- "Hai lưỡi liềm máy" dùng để gợi hình ảnh hàm răng khỏe, sắc bén của Dế Mèn.
Hoán dụ:
- Các bộ phận như "đôi càng", "đôi cánh", "râu" được dùng để làm nổi bật vẻ đẹp, sức mạnh của Dế Mèn.
Câu 4.
Qua đoạn văn, em rất yêu thích nhân vật Dế Mèn. Dế Mèn hiện lên với vẻ ngoài khỏe khoắn, cường tráng và đầy sức sống. Đôi càng mẫm bóng, đôi cánh dài cùng dáng đi oai vệ khiến Dế Mèn giống như một chàng hiệp sĩ của đồng cỏ. Những chi tiết miêu tả sinh động của nhà văn Tô Hoài giúp em hình dung rõ nét hình ảnh một chú dế trẻ trung, mạnh mẽ và tự tin.
Tuy nhiên, em cũng nhận ra rằng Dế Mèn đôi lúc còn kiêu căng vì quá tự hào về sức mạnh của mình. Qua nhân vật này, em hiểu rằng mỗi người cần biết rèn luyện bản thân để trở nên khỏe mạnh, giỏi giang nhưng luôn phải khiêm tốn, biết yêu thương và giúp đỡ mọi người. Dế Mèn là một nhân vật rất gần gũi, đáng nhớ và để lại cho em nhiều bài học ý nghĩa.
Đề 1: Tả con đường đi học
Mỗi ngày đến trường, em đều đi trên con đường quen thuộc đã gắn bó với em từ những năm đầu tiểu học. Con đường ấy không chỉ đưa em đến lớp mà còn lưu giữ biết bao kỉ niệm đẹp của tuổi thơ.
Buổi sáng, khi ông mặt trời vừa hé những tia nắng đầu tiên, con đường như bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài. Những giọt sương còn đọng trên lá cỏ lấp lánh như những hạt ngọc nhỏ. Hai bên đường là những hàng cây xanh mát dang rộng cánh tay đón gió. Tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng cười nói của các bạn học sinh làm cho con đường trở nên nhộn nhịp hơn.
Đi dọc theo con đường, em bắt gặp những cánh đồng lúa xanh rì đang đung đưa trong gió. Xa xa là những mái nhà thấp thoáng sau hàng cau thẳng tắp. Những bác nông dân đã ra đồng từ sớm, tiếng máy cày, tiếng gọi nhau í ới tạo nên bức tranh làng quê thanh bình và tràn đầy sức sống.
Chiều tan học, con đường lại khoác lên mình chiếc áo vàng óng của nắng hoàng hôn. Ánh nắng cuối ngày trải dài trên mặt đường như dát một lớp mật ngọt. Em thong thả bước đi, ngắm nhìn cảnh vật thân quen và cảm thấy lòng mình thật vui vẻ.
Con đường đi học đã trở thành người bạn thân thiết của em. Dù mai này có đi xa, em vẫn luôn nhớ về con đường nhỏ thân thương ấy với tất cả tình yêu và niềm tự hào.
Đề 2: Tả con sông quê hương
Quê hương em có một dòng sông hiền hòa chảy quanh làng như dải lụa mềm ôm ấp những cánh đồng xanh mướt. Con sông ấy đã gắn bó với tuổi thơ em và trở thành hình ảnh đẹp nhất trong tâm trí mỗi khi nhớ về quê hương.
Buổi sáng, mặt sông phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ phản chiếu bầu trời trong xanh. Những làn sương mỏng nhẹ nhàng bay là là trên mặt nước tạo nên khung cảnh mờ ảo như trong tranh. Từng đàn cá nhỏ tung tăng bơi lội dưới làn nước trong veo. Hai bên bờ, hàng tre xanh rì rào trong gió như đang kể chuyện về làng quê yên bình.
Khi mặt trời lên cao, dòng sông trở nên lung linh hơn. Những tia nắng vàng nhảy nhót trên mặt nước, tạo thành vô vàn đốm sáng lấp lánh. Các bác ngư dân chèo thuyền thả lưới, tiếng mái chèo khua nước vang lên nhịp nhàng. Dòng sông không chỉ mang phù sa bồi đắp cho ruộng đồng mà còn đem lại nguồn sống cho bao người dân quê em.
Đẹp nhất là lúc hoàng hôn buông xuống. Mặt trời đỏ rực như quả cầu lửa từ từ lặn sau lũy tre làng. Cả dòng sông được nhuộm một màu vàng cam rực rỡ. Những cánh cò trắng chao liệng trên bầu trời rồi khuất dần trong ánh chiều tà. Cảnh vật lúc ấy đẹp đến nao lòng.
Em yêu biết bao dòng sông quê hương. Dòng sông không chỉ là món quà thiên nhiên ban tặng mà còn là nơi lưu giữ những kỉ niệm tuổi thơ trong sáng của em. Dù đi đâu xa, hình ảnh con sông hiền hòa ấy sẽ mãi mãi ở trong trái tim em.
Cho ai cần nhé! Mỏi tay quá....
Câu 1 : - Đoạn văn trên trích từ văn bản Cô Tô.
- Tác giả của văn bản đó là Nguyễn Tuân.
Câu 2 : - Phương thức biểu đạt chính của đoạn văn là Miêu tả.
Câu 3 : - Tả cảnh mặt trời mọc ở biển đảo Cô Tô sau trận bão.
Câu 4 : - Biện pháp tu từ So sánh được sử dụng nhiều nhất trong đoạn văn trên.
- Tác dụng của biện pháp tu từ ấy là làm cho câu văn hay hơn, sinh động hơn.
Câu 5 : - Thể hiện sự giao cảm lớn của nhà văn với thiên nhiên vũ trụ,sự say mê với cái đẹp, tình cảm yêu mến, trân trọng người lao động -> khơi gợi tình yêu thiên nhiên đất nước
1)Đoạn trích từ tác phẩm "Cô Tô",của tác giả Nguyễn Tuân
2)Phương thức biểu đạt chính của đoạn văn là miêu tả
3)Nội dung chính của đoạn văn là:Cảnh mặt trời mọc trên biển đảo Cô Tô
4)Biện pháp tu từ đc sử dụng nhiều nhất trong đoạn văn là so sánh
Kể lại câu chuyện cổ tích "Cô bé quàng khăn đỏ"
Ngày xưa, có một cô bé rất ngoan và xinh xắn, mọi người gọi em là Cô bé quàng khăn đỏ vì em luôn đội chiếc khăn đỏ xinh xắn do bà ngoại tặng. Một hôm, mẹ cô bé nhờ em mang giỏ bánh và bình sữa sang cho bà ngoại đang ốm nằm một mình trong rừng.
Trên đường đi, cô bé quàng khăn đỏ gặp một con sói gian ác. Con sói nảy ra kế hoạch bắt bà và cô bé. Nó đi trước đến nhà bà, ăn thịt bà và giả làm bà nằm trên giường đợi cô bé. Khi cô bé đến, cô cảm thấy có gì đó lạ, nhưng chưa kịp phản ứng thì con sói định ăn thịt cô.
May mắn thay, một người thợ săn đi qua nghe tiếng kêu của cô bé, đã chạy đến cứu cô và bà ngoại. Người thợ săn giết con sói hung dữ, cứu cả hai bà cháu an toàn. Từ đó, cô bé quàng khăn đỏ luôn nhớ lời mẹ dặn là không được nói chuyện hay đi lối khác khi qua rừng.
Câu chuyện “Cô bé quàng khăn đỏ” dạy chúng ta bài học quý giá về sự cảnh giác và vâng lời người lớn để giữ an toàn cho bản thân. Em rất thích câu chuyện này vì nó vừa hấp dẫn vừa có ý nghĩa sâu sắc.
- "Chim ơi, nhà tôi chỉ có cây khế này là tài sản quý giá nhất. Chim ăn hết khế, tôi lấy gì mà sống?"
- "Ăn một quả, trả một cục vàng. May túi ba gang, mang đi mà đựng."
Liên hệ trợ giúp
Tác dụng của biện pháp tu từ nhân hóa trong đoạn trên có tác dụng:
Làm cho hình ảnh chú bọ ngựa sinh động,gần gũi như một đứa trẻ.
Nhấn mạnh sự thay đổi của bọ ngựa từ một kẻ kiêu ngạo ,chú đã biết hối lỗi về lỗi lầm của mình.
Ngoài ra còn thể hiện sự giáo dục giúp câu chuyện sinh động gợi cảm .
Gửi gắm bài học phải biết khiêm tốn,thật thà và dũng cảm
Bài 10: những việc làm của em về lòng khiêm tốn :không khoe khoang về thành tích học tập của mình.
Biết lắng nghe và tiếp thu ý kiến,thừa nhận sai sót,luôn biết học hỏi.
Và đặc biệt phải biết cư xử hòa nhã ,tôn trọng người khác
Bài 9:
- Biện pháp nhân hóa khiến cho câu văn trở nên sống động và gần gũi
Bài 10:
Để rèn luyện đức tính khiêm tốn, thì em sẽ lắng nghe và không khoe khoang tự nhận lỗi sai của mình
R
Câu 9.
Biện pháp nhân hóa qua các chi tiết “ngẩn mặt”, “nước mắt rưng rưng” và “hối lỗi” đã biến chú bọ ngựa thành một nhân vật có đời sống nội tâm phong phú như con người. Việc gán cho loài vật những cảm xúc phức tạp giúp hình ảnh bọ ngựa trở nên gần gũi, sinh động và dễ dàng khơi gợi sự đồng cảm nơi người đọc. Qua đó, tác giả không chỉ miêu tả một hành động mà còn khắc họa rõ nét sự thức tỉnh và lòng ăn năn hối cải chân thành của nhân vật. Biện pháp này giúp câu văn tăng sức biểu cảm, làm cho bài học về sự hướng thiện trở nên nhẹ nhàng nhưng đầy sức thuyết phục. Nhờ nhân hóa, thế giới loài vật hiện lên như một tấm gương phản chiếu đạo đức và tình cảm của con người, để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng độc giả.
Câu 10
Từ câu chuyện về bài học đích đáng của "võ sĩ" Bọ Ngựa trong tác phẩm của nhà văn Tô Hoài, em rút ra được rằng sự kiêu ngạo chỉ dẫn đến sai lầm và hối tiếc. Để rèn luyện đức tính khiêm tốn cho bản thân, em sẽ thực hiện các việc làm sau:
●Luôn lắng nghe và học hỏi: Thay vì tự mãn với những gì mình biết, em sẽ chủ động lắng nghe ý kiến đóng góp từ thầy cô, bạn bè để hoàn thiện những thiếu sót của bản thân. ●Không khoe khoang thành tích: Em sẽ giữ thái độ bình tĩnh trước những thành công, xem đó là động lực để cố gắng hơn nữa thay vì coi thường hay hạ thấp người khác. ●Biết nhận lỗi và sửa lỗi: Khi mắc sai lầm, em sẽ dũng cảm đối diện và nhận trách nhiệm giống như chú bọ ngựa đã biết "hối lỗi", từ đó rút ra bài học để không lặp lại. ●Tôn trọng sự khác biệt: Em sẽ nhìn nhận và trân trọng điểm mạnh của mọi người xung quanh, hiểu rằng mỗi cá nhân đều có những giá trị riêng đáng để mình nể phục. ●Sống giản dị và hòa đồng: Luôn giữ thái độ lễ phép, chân thành trong giao tiếp, không tự cao tự đại để xây dựng những mối quan hệ tốt đẹp và bền vững.
Câu 10: đừng kiêu ngạo
a la cha ca la ba củ cải lang thang
Câu 9:
Trong câu văn: "Bọ Ngựa đứng ngần mặt. Rồi hai hàng nước mắt rưng rưng. Chú Bọ Ngựa bé con mà hợm mình đã biết hối lỗi.", biện pháp nhân hóa được sử dụng qua các từ ngữ chỉ hành động, tâm trạng của con người như: đứng ngần mặt, nước mắt rưng rưng, hối lỗi.
Câu10:
Từ câu chuyện về sự hợm hĩnh ban đầu và sự hối lỗi sau này của "Võ sĩ Bọ Ngựa", em có thể rút ra một số việc làm cụ thể để rèn luyện đức tính khiêm tốn cho bản thân như sau: Luôn lắng nghe và học hỏi: Biết lắng nghe ý kiến góp ý của thầy cô, cha mẹ và bạn bè thay vì luôn cho rằng mình đúng.Không khoe khoang thành tích: Khi đạt được kết quả cao trong học tập hay cuộc sống, không nên tự mãn hay xem thường người khác mà cần tiếp tục cố gắng.Thừa nhận khuyết điểm: Dũng cảm nhận lỗi khi làm sai và quyết tâm sửa đổi, giống như cách Bọ Ngựa đã biết hối lỗi khi được mẹ chỉ dạy.Tôn trọng mọi người xung quanh: Nhận ra rằng mỗi người đều có thế mạnh riêng để tôn trọng và học tập, không "vênh vác" hay coi thường những người có vẻ ngoài yếu thế hơn mình.Sống chan hòa, giản dị: Xây dựng mối quan hệ thân thiện với bạn bè, sẵn sàng giúp đỡ mọi người mà không cần phô trương.
bài 9:
Tác dụng:Làm cho thế giới loài vật trở nên sinh động, gần gũi: Những hành động và cảm xúc vốn chỉ có ở con người như "ngẩn mặt", "nước mắt rưng rưng", "biết hối lỗi" khiến hình ảnh chú Bọ Ngựa hiện lên sống động, có tâm hồn và chiều sâu cảm xúc.
Nhấn mạnh sự thay đổi nội tâm: Biện pháp này giúp người đọc hình dung rõ nét sự chuyển biến từ một kẻ kiêu ngạo, hợm mình sang trạng thái thức tỉnh, nhận ra lỗi lầm và biết ăn năn.
Gửi gắm bài học nhân sinh: Qua hình ảnh nhân hóa, tác giả khéo léo giáo dục bài học về sự khiêm tốn và lòng dũng cảm khi đối diện với sai lầm của chính mình, giúp câu văn giàu sức biểu cảm và có sức thuyết phục hơn đối với bạn đọc nhỏ tuổi.
Bài 10 :Biết lắng nghe và học hỏi: Luôn giữ thái độ cầu thị, sẵn sàng lắng nghe ý kiến đóng góp từ thầy cô, bạn bè và mọi người xung quanh để hoàn thiện bản thân, không cho rằng mình là nhất.
Không khoe khoang thành tích: Khi đạt được kết quả tốt trong học tập hay cuộc sống, cần giữ thái độ đúng mực, coi đó là động lực để cố gắng hơn thay vì kiêu ngạo hay xem thường những người chưa may mắn bằng mình.
Thừa nhận khuyết điểm: Dũng cảm nhìn nhận những thiếu sót của bản thân và sửa đổi, giống như chú Bọ Ngựa đã biết hối lỗi ở cuối truyện
Tôn trọng mọi người: Luôn đối xử tử tế, lễ phép và trân trọng khả năng riêng biệt của mỗi cá nhân, không bao giờ có thái độ hống hách hay "vênh vác" trước người khác.
Câu 9: Phép nhân hóa qua các từ ngữ chỉ hành động, tâm trạng của con người như “ngẩn mặt”, “nước mắt rưng rưng”, “hối lỗi” đã khiến hình ảnh chú Bọ Ngựa trở nên vô cùng sống động và gần gũi. Nhờ biện pháp này, Bọ Ngựa không còn là một loài côn trùng vô tri mà hiện lên như một đứa trẻ có thế giới nội tâm phong phú, biết nhận ra sai lầm của bản thân.
Cách viết này giúp người đọc dễ dàng đồng cảm với sự chuyển biến tâm lý từ kiêu ngạo sang biết ăn năn của nhân vật. Đồng thời, nó làm cho lời văn thêm sinh động, hấp dẫn và tăng sức biểu cảm cho câu chuyện. Qua đó, tác giả cũng khéo léo gửi gắm bài học về sự thức tỉnh và lòng tự trọng một cách nhẹ nhàng nhưng sâu sắc.
Câu 10:Luôn lắng nghe và học hỏi: Biết lắng nghe ý kiến góp ý của người khác với thái độ cầu thị, không tự mãn cho rằng mình luôn đúng hoặc giỏi nhất.
EM không biết làm
Câu 9
Trong đoạn văn trên, biện pháp tu từ nhân hóa đã biến chú Bọ Ngựa trở nên vô cùng sinh động và có tâm hồn giống như một con người. Qua các hành động, cảm xúc như "ngẩn mặt", "nước mắt rưng rưng" và "biết hối lỗi", người đọc dễ dàng cảm nhận được sự thay đổi tâm lý sâu sắc của nhân vật. Cách viết này không chỉ làm cho lời văn thêm phần gợi hình, gợi cảm mà còn khắc họa rõ nét sự ăn hận, thức tỉnh sau những chuỗi hành vi kiêu ngạo trước đó. Từ một kẻ hợm hĩnh, Bọ Ngựa giờ đây đã biết xúc động, nhìn nhận lại sai lầm và dũng cảm đối diện với chính mình. Qua đó, tác giả đã khéo léo gửi gắm bài học giáo dục sâu sắc về lòng trắc ẩn và giá trị của việc biết nhận sai để sửa đổi.
Câu 10
Để rèn luyện đức tính khiêm tốn, bản thân em cần thực hiện những việc làm cụ thể sau: