Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Trải nghiệm ở trong phòng khách của một tàu ngầm và được lặn xuống đáy biển là một trải nghiệm tuyệt vời. Từ trong khoang tàu, em có thể nhìn thấy một đại dương rộng lớn đang bao quanh em. Những đàn cá bơi tung tăng theo nhau tạo thành một đàn cá lớn như những đám mây màu đen kịt. Những rặng san hô, hải quỳ với đầy đủ màu sắc uốn mình theo dòng nước cũng giống như cây trên cạn đang uốn mình theo hướng gió thổi. Xa xa em có thể thấy một chú cá mập, dường như chú đang tìm kiếm con mồi cho bữa ăn của mình. Ngước lên trên, em có thể thấy đàn cá heo đang tung tăng bơi gần mặt nước, chúng nô đùa với nhau giữa đại dương tự do, mênh mông. Khung cảnh dưới biển thật tuyệt vời, mọi sinh vật như đang tràn đầy sức sống, tự do bơi lội trong một không gian rộng lớn, vô tận.
Trải nghiệm ở trong phòng khách của một tàu ngầm và được lặn xuống đáy biển là một trải nghiệm tuyệt vời. Từ trong khoang tàu, em có thể nhìn thấy một đại dương rộng lớn đang bao quanh em. Những đàn cá bơi tung tăng theo nhau tạo thành một đàn cá lớn như những đám mây màu đen kịt. Những rặng san hô, hải quỳ với đầy đủ màu sắc uốn mình theo dòng nước cũng giống như cây trên cạn đang uốn mình theo hướng gió thổi. Xa xa em có thể thấy một chú cá mập, dường như chú đang tìm kiếm con mồi cho bữa ăn của mình. Ngước lên trên, em có thể thấy đàn cá heo đang tung tăng bơi gần mặt nước, chúng nô đùa với nhau giữa đại dương tự do, mênh mông. Khung cảnh dưới biển thật tuyệt vời, mọi sinh vật như đang tràn đầy sức sống, tự do bơi lội trong một không gian rộng lớn, vô tận.
Em như lạc giữa "khu vườn" tuyệt đẹp với cảnh sắc độc đáo, chẳng nơi đâu có được khiến em thấy hứng thú, say mê vô cùng.
Buổi tối hôm đó, nằm thiu thiu ngủ trên đùi của bà. Sau khi nghe kể một câu chuyện cổ tích: Ngày xửa ngày xưa…..cái thuở hồng hoang ấy, cái hồi mà thần tiên sống lẫn lộn giữa loài người. Rồi giấc mơ dến với tôi tự lúc nào và điều kì lạ là trong giấc mơ tôi đã gặp một ông tiên giống hệt ông ngoại tôi đã mất.
Ông tiên này có bộ râu thật đẹp, năm chòm suôn mượt, bạc trắng như râu mấy chú hát tuồng hay đeo. Da dẻ ông hồng hào, tôi quan sát kĩ thấy ông chưa có nếp nhăn nào cả. Không biết ông đã bao nhiêu tuổi rồi mà đôi mắt ông còn tinh anh lắm. Khuôn mặt ông phúc hậu, nhân từ, nhìn tôi như nhìn thấy cháu ruột của mình. Ông mặc bộ đồ trắng, trắng lắm, không phải bằng vải mà hình như bằng mây khói thì phải. Tóc của ông như sương tuyết nửa búi cao nửa xoã xuống hai bên. Trông ông mờ ảo như ngọn núi Sơn Chà khi gió mùa kéo về mây giăng tứ phía. Như có cảm giác gặp lại ông ngoại, tôi vòng tay cúi đầu thật thấp và lí nhí : “Chào ông ạ!” Ông cười thật to, làm tôi giật cả người. Cây phất trần đưa qua đưa lại trên đầu tôi làm cho tôi có cảm giác thật dễ chịu. Giọng ông ôn tổn, tình cảm: “Ta không phải là ông ngoại của con, ta là ông Bụt trong truyện Tấm Cám đây. Ta đã giúp đỡ rất nhiều người bằng phép thuật của mình. Đó là những người đau khổ, chịu nhiều áp bức bất công. Nhiệm vụ của ta đấy con ạ!” Tôi muốn ông giúp đỡ những đứa trẻ nghèo khổ chưa được đến trường, những đứa bé bất hạnh, mồ côi, những mảnh đời tội nghiệp đang cần những bàn tay phù trợ như ông. Và một điều nữa nhờ ông nhắn lạ với ông ngoại tôi rằng: tôi rất nhớ ông ngoại và cố gắng học thật giỏi, sống thật ngoan để ông ngoại dưới suối vàng được yên lòng và vui vẻ. Ông tiên cười thật hiền và nói sẽ làm được những điều tôi mong muốn.
“Chà! Muỗi cắn thế mà con bé ngủ ngon thật”. Tiếng bà ngoại tôi kéo tôi trở về với thực tại. Tôi rất tiếc vì chưa được nói chuyên nhiều với ông tiên, nhưng qua giấc mơ nầy tôi lại thêm quí mến ông, dù trong tôi vẫn còn lảng vảng một câu hỏi: có thật là đã có ông tiên không nhỉ?
Kí ức tuổi thơ như dòng thác mạnh mẽ, cuốn tôi về với miền cổ tích. Kỉ niệm tuổithơ tôi gắn với lời kể của mẹ, của bà, với nàng tiên, ông bụt. Tuổi thơ tôi là những lần vấpngã ngồi khóc rưng rức, mong chờ ông tiên hiện ra, ban cho một điều ước diệu kì. Và bâygiờ, trong mơ tôi đang trôi về cái ngày trẻ con ấy để được gặp ông tiên hiền từ của tôi.Giấc ngủ bồng bềnh, êm ái đưa tôi bay lên cao, cao hơn cả những nóc nhà, hàngcây im lìm bên dưới, chạm tới một tầng mây mềm và ấm: "Chào mừng con đến với thếgiới của những ước mơ". Một giọng trầm ấm vang lên. Tôi ngước mắt nhìn.Ồ, kia chẳng phải là ông Tiên sao? Làm sao tôi nhầm được hình bóng thân thươngmà mẹ và bà vẫn thường hay kể. Ông cao và trông gầy gầy nhưng nước da hồng hào,khoẻ mạnh, gương mặt phúc hậu. Mái tóc trắng như cước được búi cao gần sát đỉnh đầu.Chòm râu cũng trắng hệt như mái tóc, dài tới tận đầu gối, trông xa như một dòng nướcbạc. Ông vận một bộ quần áo màu vàng, có những đường vân trắng kéo thành vệt như Kí ức tuổi thơ như dòng thác mạnh mẽ, cuốn tôi về với miền cổ tích. Kỉ niệm tuổithơ tôi gắn với lời kể của mẹ, của bà, với nàng tiên, ông bụt. Tuổi thơ tôi là những lần vấpngã ngồi khóc rưng rức, mong chờ ông tiên hiện ra, ban cho một điều ước diệu kì. Và bâygiờ, trong mơ tôi đang trôi về cái ngày trẻ con ấy để được gặp ông tiên hiền từ của tôi.Giấc ngủ bồng bềnh, êm ái đưa tôi bay lên cao, cao hơn cả những nóc nhà, hàngcây im lìm bên dưới, chạm tới một tầng mây mềm và ấm: "Chào mừng con đến với thếgiới của những ước mơ". Một giọng trầm ấm vang lên. Tôi ngước mắt nhìn.Ồ, kia chẳng phải là ông Tiên sao? Làm sao tôi nhầm được hình bóng thân thươngmà mẹ và bà vẫn thường hay kể. Ông cao và trông gầy gầy nhưng nước da hồng hào,khoẻ mạnh, gương mặt phúc hậu. Mái tóc trắng như cước được búi cao gần sát đỉnh đầu.Chòm râu cũng trắng hệt như mái tóc, dài tới tận đầu gối, trông xa như một dòng nướcbạc. Ông vận một bộ quần áo màu vàng, có những đường vân trắng kéo thành vệt nhưsương và đi một đôi hài mũi hếch vàng, nhạt hơn bộ quần áo. Một dáng vẻ nhàn nhã,thanh tao.Ông bước lại gần tôi, dáng đi nhanh nhẹn.Tôi ngước lên để nhìn ông rõ hơn. Ánh mắt ông ấm áp, trìu mến. Đôi mắt nâu hiềntừ. Đôi lông mày trắng và dài rủ xuống. Ông mỉm cười, để lộ hàm răng đen nhánh."Ông ơi, sao ông chỉ giúp đỡ người gặp khó khăn, bất hạnh thôi ạ? Sao con ngã đau, khócmà ông không hiện lên?" – Tôi hỏi. Ông lại cười, nụ cười của ông sao giống nụ cười củaông ngoại tôi đã mất thế cơ chứ? Ông đưa ngón tay dài khẽ gạt sợi tóc con ra khỏi mặt tôi.Bàn tay ấm áp của ông vuốt má tôi "Tại vì ông hay bất cứ thần thánh nào khác cũng đềubước ra từ ước mơ và hi vọng của con người".Ánh mắt ông ngời sáng, chòm râu bạc khẽ rung rinh. – "Người bất hạnh gặp phảinhiều đau khổ nhưng khát vọng vươn lên tìm hạnh phúc, tìm công lí luôn rực cháy. Vì vậy,ông giúp đỡ để họ có thêm nghị lực. Việc giúp đỡ của ông chỉ như sự khích lệ, cổ vũ họmà thôi".À thì ra là như vậy!Ánh mặt trời rọi qua cửa sổ, chiếu vào mặt làm tôi bừng tỉnh khỏi giấc mộng.Nhưng hình ảnh ông Tiên hiền từ và những lời ông nói vẫn vang vọng trong tôi. Ông ơi,con hiểu rồi ạ. Cổ tích không thể biến những giấc mơ thành sự thật nhưng nó sẽ tạo raniềm tin, niềm hi vọng để ta cố gắng vươn lên.
a. Em rất thường gặp các vấn đề và những câu hỏi tương tự như trên trong cuộc sống.
Ví dụ:
+ Ma túy là gì? Tại sao phải nói không với ma túy?
+ Môi trường là gì? Làm cách nào để giữ gìn bảo vệ môi trường?
+ Rừng mang đến lợi ích gì cho ta?Làm cách nào để bảo vệ rừng?
b. Những vấn đề và câu hỏi loại này không thể sử dụng kiểu văn bản miêu tả, tự sự hay biểu cảm, mà cần dùng kiểu văn nghị luận vì văn nghị luận là một phương thức biểu đạt chính với các lí lẽ chặt chẽ, thuyết phục và có thể giải quyết thoả đáng vấn đề đặt ra.
c. Qua báo chí, đài phát thanh, truyền hình ta thấy thường sử dụng văn bản nghị luận như lời phát biểu, nêu ý kiến một bài xã hội, bình luận về một vấn đề của đời sống.
c) Để thể hiện những nội dung ấy, ở mỗi bài, tác giả dân gian đã sử dụng những hình ảnh, biện pháp nghệ thuật là tài tình khéo léo giúp người đọc có cảm tình ngay khi đọc câu đầu tiên hình dung ra những sự vật sự việc mà bài thơ muốn nói đến
d)Để nói lên nỗi khổ vất vả của người xưa
e)-Cuộc sống của người dân lao động:khổ nhọc bóc lột dã man
-Phụ nữ:bắt lấy chống sớm
c) Để thể hiện những nội dung ấy, ở mỗi bài, tác giả dân gian đã sử dụng những hình ảnh, biện pháp nghệ thuật là tài tình khéo léo giúp người đọc có cảm tình ngay khi đọc câu đầu tiên hình dung ra những sự vật sự việc mà bài thơ muốn nói đến
d)Để nói lên nỗi khổ vất vả của người xưa
e)-Cuộc sống của người dân lao động:khổ nhọc bóc lột dã man
-Phụ nữ :bắt lấy chống sớm
c) Tác giả đã sử dụng hình ảnh của các con vật gần gũi làm hình ảnh ẩn dụ để nói về sự bộn bề của những phận người trong xã hội cũ
d) Để nói lên nỗi khổ vất vả của người xưa
- Hai khổ thơ cuối đã đáp ứng được yêu cầu trên.
- Lý giải: Ở hai khổ thơ cuối tác giả đã sử dụng hình ảnh thể hiện sự liên tưởng bất ngờ, thú vị. Màn sương biết ôm lấy dáng mẹ, chiếc áo choàng màu đỏ mẹ mặc lại giống như một đốm nắng đang trôi giữa không gian, mẹ bước chân về nhà thì giọt nắng hồng lại hiện lên trong nụ cười của mẹ. Những câu thơ ngoài hình ảnh độc đáo, liên tưởng thú vị còn là tình cảm yêu thương chân thành của tác giả dành cho mẹ của mình.
1)
Đọc truyện, điều dễ nhận thấy là giữa lời nói và hành động của Thuỷ bộc lộ những mâu thuẫn rõ rệt khi thấy anh chia hai con búp bê Vệ Sĩ và Em Nhỏ ra hai bên: trong suy nghĩ, Thuỷ không muốn chia rẽ hai con búp bê, nên Thuỷ vừa ngạc nhiên vừa giận dữ "Sao anh ác thế!" đã lại rất thương Thành, sợ đêm đêm không có con Vệ Sĩ canh giấc ngủ cho anh. Để giải quyết được mâu thuẫn ấy, chỉ có một cách duy nhất là bố mẹ các em không xảy ra việc chia tay. Nhưng thực tế thật là nghiệt ngã. Cuộc chia tay của người lớn đã để lại hậu quả đau đớn cho các em. Cuối truyện, Thuỷ đã để lại con Vệ Sĩ. Đây là chi tiết có tính cao trào, đặc sắc, giàu ý nghĩa nhân văn của truyện.
2)Thành nhường hét dò chơi cho e(an ủi e)
3)Trẻ e có quyenf dc di học và giao dục nhân cách
2/ Thành kinh ngạc bởi trong khi tâm hồn mình đang diễn ra những mất mát, đớn đau quá lớn (mất mái ấm gia đình, phải chia tay đứa em gái nhỏ) thì cuộc đời ngoài kia vẫn trôi bình thản. Chi tiết này cho thấy sự hụt hẫng, cô đơn của nhân vật. Nó tác động mạnh vào ý thức trách nhiệm của mỗi chúng ta trước những người xung quanh và trước cuộc sống của cộng đồng.
Không chắc chắn lắm![]()
Hương thơm của thảo nguyên phảng phất quanh chúng tôi, chúng tôi như đang được tận hưởng sự ngào ngạt đặc biệt từ cỏ cây. Không gian nơi đây, cảm giác nơi đây khiến chúng tôi cảm giác như mình lâng lâng trong giấc mơ. Đang mơ màng không muốn tỉnh thì tiếng bước chân tiến lại càng gần đã làm tôi thức tỉnh. Một chú ngựa hoang Przewalski dũng mãnh, kiêu hùng của các chiến tướng châu Á thời cổ đại, trung đại và cận đại đã hiện lên trước mắt tôi. Chao ôi, cái sự dũng mãnh này quả thật giờ tôi mới được chiêm ngưỡng. Ngay sau lưng chú ngựa hùng dũng là những sải cánh của các chú chim Dodo. Làm sao để có thể diễn tả được hết khung cảnh kì diệu nơi đây trước đôi mắt nhỏ bé của tôi?
Không gian thảo nguyên cuối văn bản Đường vào trung tâm vũ trụ là thế giới kỳ ảo, rực rỡ sắc màu, nơi ánh sáng phát ra từ cỏ cây và bầu trời cao trong xanh. Tại đây, có thể hình dung các sinh vật độc đáo như loài Hươu Sao Pha Lê với bộ lông phát sáng, cặp sừng giống như những nhánh pha lê trong suốt phản chiếu ánh sáng. Miêu tả chi tiết: Hươu Sao Pha Lê: Loài vật hiền lành, có bộ lông trắng muốt như tuyết, phát ra ánh sáng dịu nhẹ. Khi chúng di chuyển, cặp sừng pha lê va vào nhau tạo ra âm thanh ngân vang như tiếng chuông gió, có tác dụng chữa lành, khiến cỏ cây xung quanh xanh tốt hơn. Cỏ Vũ Điệu: Loài cỏ nhỏ, không màu cố định mà thay đổi màu sắc theo cảm xúc. Khi có gió nhẹ, chúng đung đưa tạo thành những vũ điệu, tỏa hương thơm ngào ngạt giống mùi mật ong pha chút hương thảo nguyên. Chim Lửa Xanh: Loài chim có bộ lông màu xanh lam rực rỡ, cánh rộng nhưng không bay mà lướt trên mặt đất. Chúng không ăn sâu bọ mà ăn các hạt pha lê rơi xuống từ Hươu Sao, giọng hót thanh thót như tiếng đàn tỳ bà. Sâu Ánh Sáng: Những chú sâu nhỏ sống dưới đất, thân hình trong suốt, ban đêm chúng trồi lên mặt đất, kết thành những dải ruy băng lấp lánh như sao, giúp thảo nguyên không bao giờ chìm trong bóng tối. Thảo nguyên ấy không chỉ tĩnh lặng mà luôn chuyển động, một không gian kết hợp giữa nét hoang sơ và vẻ đẹp kỳ ảo của khoa học viễn tưởng.
• Không gian thảo nguyên cuối văn bản Đường vào trung tâm vũ trụ là thế giới kỳ ảo, rực rỡ sắc màu, nơi ánh sáng phát ra từ cỏ cây và bầu trời cao trong xanh. Tại đây, có thể hình dung các sinh vật độc đáo như loài Hươu Sao Pha Lê với bộ lông phát sáng, cặp sừng giống như những nhánh pha lê trong suốt phản chiếu ánh sáng.
- Miêu tả chi tiết:
+ Hươu Sao Pha Lê: Loài vật hiền lành, có bộ lông trắng muốt như tuyết, phát ra ánh sáng dịu nhẹ. Khi chúng di chuyển, cặp sừng pha lê va vào nhau tạo ra âm thanh ngân vang như tiếng chuông gió, có tác dụng chữa lành, khiến cỏ cây xung quanh xanh tốt hơn.
+ Cỏ Vũ Điệu: Loài cỏ nhỏ, không màu cố định mà thay đổi màu sắc theo cảm xúc. Khi có gió nhẹ, chúng đung đưa tạo thành những vũ điệu, tỏa hương thơm ngào ngạt giống mùi mật ong pha chút hương thảo nguyên.
+ Chim Lửa Xanh: Loài chim có bộ lông màu xanh lam rực rỡ, cánh rộng nhưng không bay mà lướt trên mặt đất. Chúng không ăn sâu bọ mà ăn các hạt pha lê rơi xuống từ Hươu Sao, giọng hót thanh thót như tiếng đàn tỳ bà.
+ Sâu Ánh Sáng: Những chú sâu nhỏ sống dưới đất, thân hình trong suốt, ban đêm chúng trồi lên mặt đất, kết thành những dải ruy băng lấp lánh như sao, giúp thảo nguyên không bao giờ chìm trong bóng tối. Thảo nguyên ấy không chỉ tĩnh lặng mà luôn chuyển động, một không gian kết hợp giữa nét hoang sơ và vẻ đẹp kỳ ảo của khoa học viễn tưởng.