Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Vậy là mùa hè nóng nực đã đến. Có một số loại cây phát triển hoa lá rất tốt. Một trong số những cây đó là cây phượng.
Nhà ông ngoại em có một cây phượng vĩ đỏ rực nhìn rất đẹp mắt. Cây phượng nhìn từ xa trông như chiếc ô khổng lồ. Rễ cây ngoằn ngoèo như con trăn khổng lồ. Thân cây tầm khoảng 3 người ôm cũng không xuể nổi. Các bạn nghe điều đí thì sẽ hình dung nó to mức nào đúng không?
Lá cây phượng xanh tốt,mơn mởn. Hoa thì đỏ rực như những đốm lửa li ti li ti trông bắt mắt. Cành thì như những cánh tay thon gầy như dang tay ra đón chúng ta.
Cây phượng để che bóng mát,đẹp. Hơn hết,cây phượng còn được mệnh danh là cây hoa học trò. Các lứa tuổi học sinh thấy rất gần gũi và quen thuộc khi ở gần cây này!
Khi vào mùa hè oi bức,cây phượng như muốn nói với em rằng:” Bạn ơi,hãy cho tôi uống nước nhiều hơn các mùa khác nhé! Nếu bạn thương tôi!” Em luôn làm theo lời phượng đó là cho bạn ấy uống nhiều nước hơn một chút so với các mùa khác.
Em coi cây phượng như người bạn để tâm sự cùng. Phượng như một người bạn biết quan tâm,thấu hiểu. Em rất yêu quý cây phượng và sẽ chăm sóc tốt cho nó!
Cho mình câu trả lời hay nhất,5 sao và tim cho nhóm nha!
Hoa hồng nhung là "nữ chúa các loài hoa". Hoa hồng nhung không mọc xùm xòa thành bụi, thành khóm tự nhiên mà được trồng riêng lẻ. Rễ cây nhỏ và dài, ngày đêm tận tụy hút chất dinh dưỡng từ lòng đất mẹ nuôi cây. Thân cây mảnh mai, trông có vẻ yếu ớt nhưng thật ra lại rất cứng cáp, chẳng thế mà nó có thể đỡ trên mình cả một thảm hoa dày đặc. Những chiếc lá xanh bóng khỏe được mẹ thiên nhiên ban cho những đường răng cưa làm hoa càng thêm kiêu sa. Những nụ hoa như những bàn tay nhỏ xíu vẫy vẫy trong nắng sớm. Hồng cần mẫn chắt chiu từng giọt nắng của ba mùa xuân, hạ, thu để sang đông đâm bông hồng đỏ thắm. Đầu tiên là một nụ hoa, sau đó như gọi nhau, từng tầng lớp hoa đồng loạt bung ra khoe sắc đỏ thắm dịu dàng. Một bông hồng nhung nở ra có vài tầng lớp hoa, kết tròn khum khum lại như e ấp, thẹn thùng. Dưới nắng sớm mùa đông, bông hồng nhung nào cũng có vẻ kiêu hãnh vì chúng là loài hoa duy nhất đọng những giọt sương đêm mát lành trong mùa lạnh giá này.
Hồng đâm bông mang đến sự ngọt ngào cho mùa đông. Nói đến hoa không thể không nhắc đến hoa hồng. Hoa hồng không những là chúa tể các loài hoa mà còn được rất nhiều người yêu thích. Hoa hồng còn được tôn làm sứ giả của tình yêu trên toàn thế giới. Hoa hồng nhung đỏ thắm như màu máu được tượng trưng cho sự nồng nàn, son sắt trong tình yêu. Hoa hồng có thật nhiều màu nhưng có lẽ màu đỏ là màu duy nhất được dùng để diễn tả tình yêu. Bài văn đây nha bạn :))))
Tham khảo
“Dải mây trắng đỏ dần trên đỉnh núi”
2. “Sương hồng lam, ôm ấp nóc nhà gianh”
6. “Những thằng cu áo đỏ chạy lon xon”
8. “Cô yếm thắm che môi cười lặng lẽ”
15. “Đồi thoa son nằm dưới ánh bình minh”
24. “Miệng nhẩm đọc vài hàng câu đối đỏ”
35: “Những mẹt cam đỏ chót tựa son pha”






NHƯNG MÀ MÌNH KHÔNG GỬI ẢNH ĐƯỢC
HT VÀ $$$
thế bạn viết giúp mik nha
viết trên mày tính
Từ khi còn bé, em đã rất yêu thích các loài động vật, đặc biệt là những loài động vật nuôi ở trong nhà. Chính vì biết em thích nuôi nên hè năm ngoái, khi về quê thăm ông bà ngoại, ông bà đã tặng cho em một chú chó con rất đáng yêu. Em đã đặt tên cho nó là Đốm.
Em vẫn còn nhớ lần đầu nhìn thấy Đốm, nó nhìn em bằng ánh mắt sợ hãi và phòng bị, như thể em sẽ là người xấu bắt nó đi vậy. Những ngày ở dưới quê, ngày nào em cũng tìm Đốm chơi cùng, dần dà nó đã bắt đầu quen thân với em hơn. Đốm thân với em lắm, thân đến mức ngoại trừ em ra, ai nó cũng không chịu theo, ngay cả bà ngoại – người hay chăm sóc cho nó nhất nó cũng không chịu lại gần. Em xuống bếp, chú cũng xuống bếp, em lên phòng, chú cũng lên phòng. Em rất thích được bế Đốm lên, ngắm đôi mắt to tròn của chú. Đôi mắt ấy dường như biết nói vậy. Em vẫn nhớ khi Đốm lẽo đẽo đi theo em, em đã bế nó lên, nhìn vào đôi mắt của Đốm và cảm giác như nó đang muốn nói điều gì đó vậy. Khi ấy, em đã cười thật tươi và nói với Đốm rằng: “Nhóc muốn gì thế? À, muốn làm quen với chị hả?” Khi đó, Đốm như hiểu lời em nói là kêu lên liên tục như đồng ý vậy, cái đuôi nhỏ vẫy qua vẫy lại có vẻ vui lắm. Em liền tiếp tục cứ thế mà trò chuyện với chú. Khi ấy, em mới nhận ra là Đốm khá đặc biệt. Nó sở hữu một bộ lông màu đen, bên trên có những đốm trắng nhỏ xinh xinh, nên em đã đặt tên cho nó là Đốm. Bộ lông mềm mượt, sờ rất thích tay.Cái đầu nhỏ, trông giống như một cái yên xe đạp vậy. Hai tai lúc nào cũng dựng đứng như đang nghe ngóng điều gì đó. Bộ ria mép vểnh lên trông giống như của một chú hổ con, càng tăng thêm nét đáng yêu cho Đốm. Cái mũi thì thật kì lạ, lúc nào cũng ướt như người bị cảm cúm. Thời gian thoáng cái trôi qua, thế mà mùa hè cũng đã kết thúc, em cùng bố mẹ mang theo Đốm trở lại thành phố. Lúc này, Đốm đã lớn hơn được một xíu rồi. Ngồi trên xe, nó cứ tò mò dùng hai chân trước bám lên ô cửa kính, ngạc nhiên nhìn cảnh vật hai bên đường lướt qua nhanh vun vút, thi thoảng lại sủa một tiếng gâu gâu. Khi về đến nhà em, chỉ trong một ngày mà Đốm đã quen được cách sắp xếp đồ đạc trong nhà mà thỏa thích đùa nghịch. Vậy mà thấm thoát đã hơn một năm trôi qua, Đốm đã lớn hơn nhiều rồi. Nó đã có thể trông nhà cho gia đình em. Không chỉ vậy, thi thoảng Đốm còn có thể bắt chuột nữa đấy! Những lúc em đi học về, chỉ mới thoạt nhìn thấy em ở đầu ngõ là nó đã vui mừng chạy nhanh đến chỗ em, nhảy chồm hai chân trước lên bắt tay em, tỏ vẻ thân mật mừng em về. Khi màn đêm buông xuống, trong khi cả gia đình em đang đánh một giấc ngon lành sau một ngày làm việc mệt nhọc thì Đốm vẫn thức, nằm yên trong căn nhà gỗ nhỏ bố em làm riêng cho nó, canh giấc ngủ cho cả nhà. Khi có khách lạ, Đốm nhe hai hàm răng thật dữ tợn, sủa “gâu, gâu” làm cho ông khách nào cũng phải sợ. Thế mà bố em chỉ vừa mới gọi một tiếng là đã im bặt ngay.
Thường ngày, khi Đốm ăn cơm thì khỏi phải chê! Nó ăn ngoan lắm, cũng chẳng gây ra tiếng động bao giờ. Lần nào ăn xong, Đốm cũng liếm lại bát cơm một lần nữa để kiểm tra chắc chắn rằng là nó không bỏ sót hạt cơm nào. Em quý chú chó dễ thương của em lắm! Những lúc rảnh rỗi, em thường cùng nó chơi đùa, chơi chán rồi, em lại đưa Đốm đi tắm rửa sạch sẽ. Em sẽ chăm sóc cho Đốm cẩn thận để nó nhanh lớn và ở cùng với gia đình em thật lâu.
cám ơn bạn Lê Thị Bảo Ngọc nha
Trong gia đình em, bố và em rất yêu thích động vật. Đặc biệt là bố em, bố rất thích chăm sóc và nuôi những con vật nhỏ xinh. Em còn nhớ, cách đây 2 năm, sau chuyến đi công tác dài ngày, bố em đã mang về một chú chó con màu đen tuyền còn bé rất đẹp. Từ ngày ấy, chú chó trở thành người bạn thân thiết với gia đình em đến tận bây giờ.
Ngày hôm ấy, em vẫn còn nhớ em là người xung phong đòi đặt tên cho nó. Bất kỳ cái tên nào của bố hay mẹ đều bị em gạt đi và đòi đặt bằng cái tên của mình nghĩ. Bố mẹ em khi ấy cũng chỉ cười rồi đồng ý. Từ đó, chú chó nhỏ có tên là Cún - một cái tên vô cùng dễ thương. Cún khoác lên mình một bộ lông màu đen tuyền, óng mượt và rất dày. Em rất thích xoa đầu và vuốt ve bộ lông mềm mượt ấy mỗi khi chơi đùa cùng Cún. Mỗi lần đến mùa rụng lông, ba mẹ em đều dành thời gian để cùng nhau tắm cho nó. Bố em nói làm vậy không chỉ là làm sạch bộ lông mà còn tránh để bị đám rận làm tổ trên người nó nữa. Mỗi lần tắm, Cún đều rất ngoan ngoãn hưởng thụ chứ chẳng hề bỏ chạy như con chó hàng xóm đâu. Cún nhà em có một đôi mắt sáng có hai cái đốm trắng xinh xinh ở bên trên. Bà nội em mỗi lần lên chơi, nhìn thấy nó lại khen là Cún có mắt khôn, giữ nhà được. Mỗi lần như vậy, Cún lại nhảy lên rồi chạy vài vòng quanh sân như đang bày tỏ niềm vui vì được khen của mình vậy. Đúng như lời bà nói, Cún trông nhà giỏi lắm. Chỉ cần thấy người lạ tới gần cổng là nó kêu lên liên tục. Nhưng nếu là khách của bố hay mẹ thì lại ngoan ngoãn nằm im trong căn nhà nhỏ của mình. Không chỉ vậy, Cún chạy nhanh và khỏe lắm. Đôi chân trông ngắn thế mà nhanh lắm. Mới về vài ngày thôi mà nó đã sớm quen thân với mấy con chó hàng xóm. Mỗi lần cuộc thi chạy của chúng diễn ra, Cún đều là người chạy nhanh nhất, bỏ xa những con chó còn lại. Mỗi lần em đi học về, đứng từ xa đã thấy Cún đứng chờ ở ngoài cồng rồi. Chỉ cần nghe thấy tiếng em gọi là ngay lập tức nó vẫy đuôi mừng rối rít rồi. Cún rất thích được em vuốt ve và nựng má. Mỗi lần như vậy, nó lại lim dim mắt nằm ngoan ngoãn, cái đuôi vểnh lên vẫy rối rít. Mỗi lần đến giờ ăn cơm, mẹ chỉ cần gọi tên là nó ngoe nguẩy cái đuôi, chạy thật nhanh đến bên bát cơm mẹ mang đến như kiểu ai đó sẽ giành mất khẩu phần của nó vậy. Nó ăn rất ngoan, rất khéo không để rơi bất cứ một hạt cơm nào ra ngoài đất. Vì thế mà mẹ rất thích cho nó ăn bởi không cần phải quét dọn cơm thừa.
Em rất yêu quý Cún. Nhờ có Cún mà nhà em luôn an tâm không lo bị trộm cắp. Em mỗi ngày sẽ chăm sóc nó cẩn thận để nó khỏe mạnh và chóng lớn. Nếu mình ko đếm đủ thì thông cảm nha
của bạn Nguyễn Thanh Mai chưa đủ dòng nha
Trong gia đình em, mỗi thành viên đều có một sở thích riêng, nhưng có một điểm chung là ai cũng dành tình cảm đặc biệt cho các loài động vật, nhất là chú chó Lu mà bố đã tặng em vào dịp sinh nhật. Lu thuộc giống Bec-giê với thân hình vô cùng oai vệ và khỏe khoắn, khoác trên mình bộ lông hai màu đen vàng mượt mà như một chiếc áo choàng quý tộc. Cái đầu chú to, đôi tai luôn dựng đứng để nghe ngóng mọi tiếng động lạ, còn đôi mắt thì đen láy, thông minh và lúc nào cũng nhìn em với vẻ hiền lành, trung thành tuyệt đối. Chiếc mũi của Lu màu đen lánh, lúc nào cũng ươn ướt và cực kỳ thính nhạy, chỉ cần có bóng dáng người quen từ đầu ngõ là chú đã nhận ra và sủa vang đón chào. Bốn cái chân của chú thon dài với những bộ móng sắc nhọn giúp chú chạy nhảy thoăn thoắt khắp sân vườn mỗi khi vui đùa cùng em. Đặc biệt nhất là cái đuôi dài và xù của chú, mỗi khi thấy em đi học về, nó lại ngoáy tít lên như một chiếc quạt điện nhỏ thể hiện niềm vui sướng khôn tả. Tuy nhiên, điều làm em yêu quý Lu nhất không chỉ là vẻ ngoài mà chính là sự thấu hiểu và tình cảm mà chú dành cho em, đặc biệt là kỷ niệm vào mùa đông năm ngoái. Khi đó, em bị một trận ốm nặng, sốt cao đến mức phải nằm li bì trên giường suốt mấy ngày liền. Bình thường Lu rất hiếu động, thích chạy nhảy và sủa vang nhưng lạ thay, suốt những ngày em ốm, chú bỗng trở nên im lặng và trầm tư lạ thường. Lu không hề đòi đi dạo hay chạy nhảy ngoài sân như mọi khi mà cứ lẳng lặng nằm phục bên cạnh giường em không rời nửa bước. Mỗi khi thấy em trăn trở vì mệt hay khẽ rên lên, Lu lại đứng dậy, khẽ đưa cái mũi ươn ướt của mình chạm vào bàn tay em và phát ra những tiếng rên hừ hừ như muốn an ủi và tiếp thêm sức mạnh cho chủ nhân. Ánh mắt chú lúc đó đượm vẻ lo lắng sâu sắc, cứ nhìn chăm chằm vào em như thể đang canh chừng giấc ngủ cho em được bình yên. Thậm chí, khi mẹ mang bát thuốc vào, Lu còn khẽ sủa nhỏ như để nhắc nhở em phải cố gắng uống hết cho chóng khỏe. Sự quan tâm thầm lặng nhưng đầy ấm áp ấy của Lu đã khiến em vô cùng xúc động, em cảm giác như giữa mình và chú chó nhỏ có một sợi dây liên kết vô hình nhưng vô cùng mạnh mẽ. Nhờ có sự đồng hành của Lu mà em cảm thấy mình không hề cô đơn và nhanh chóng vượt qua cơn bệnh. Khoảnh khắc em có thể gượng dậy và vuốt ve bộ lông của chú, Lu đã nhảy cẫng lên, rít lên những tiếng vui mừng và liếm lấy liếm để vào mặt em khiến em bật cười sảng khoái. Kể từ đó, tình bạn giữa em và Lu ngày càng trở nên khăng khít và bền chặt hơn bao giờ hết. Em luôn tự hứa với lòng mình sẽ chăm sóc Lu thật tốt, thường xuyên tắm rửa và cho chú ăn những bữa cơm ngon nhất để chú luôn khỏe mạnh. Đối với em, Lu không đơn thuần chỉ là một con vật nuôi để trông nhà, mà chú thực sự là một người bạn tri kỷ, một thành viên quan trọng trong gia đình, người đã cùng em tạo nên những ký ức tuổi thơ thật đẹp và đầy ắp tình yêu thương chân thành.