Bài học liên quan
Phần 1
(6 câu)NHÀ THƠ VÀ THẾ GIỚI
(Trích Diễn từ Nô-ben)
Vi-xoáp-va Sim-bô-xca (Wislawa Szymborska)
Lịch sử cho thấy trong nhiều trường hợp cực đoan nhất, tri thức có thể trở nên vô cùng nguy hiểm đối với loài người. Chính vì vậy mà tôi đánh giá cao mấy từ nhỏ bé: "tôi không biết". Nhỏ bé nhưng có cánh. Cuộc sống mở ra cho chúng ta những khoảng không rộng lớn. Khoảng không ngay ở trong ta và khoảng không mà ở đó Trái Đất mỏng manh của chúng ta treo một cách lửng lơ. Nếu như Niu-tơn (Newton) không nói với mình rằng "tôi không biết", có lẽ táo trong vườn có rụng xuống trước mắt ông như mưa đá thì trong trường hợp khả dĩ nhất ông cũng chỉ cúi xuống nhặt lên ăn một cách ngon lành. Nếu như người đồng hương của tôi, Ma-ri Quy-ri (Marie Curie), không nói với mình rằng "tôi không biết", thì có lẽ bà cũng chỉ trở thành một cô giáo hoá học dạy ăn lương cho các tiểu thư con nhà quyền quý, và cuộc đời bà cũng chỉ kết thúc ở cái công việc đức hạnh ấy. Thế nhưng Ma-ri Quy-ri đã nói với mình "tôi không biết" và chính những từ ấy đã hai lần đưa bà tới Xtốc-khôm (Stockholm), nơi những người có tâm hồn sôi động, luôn tìm tòi sáng tạo được trao tặng giải Nô-ben.
Nhà thơ cũng vậy. Nếu như đó là một nhà thơ thực thụ thì phải luôn nhắc mình "tôi không biết". Hãy cố gắng tìm câu trả lời bằng mỗi tác phẩm của mình. Nhưng khi vừa đặt xong dấu chấm là lại phải cảm thấy băn khoăn. Thấy rằng đó mới chỉ là một câu trả lời nhất thời và tuyệt nhiên chưa đầy đủ. Vậy là phải thử một lần, một lần nữa, và sau đó, những di chứng về sự không hài lòng với bản thân mình của nhà thơ sẽ được các nhà nghiên cứu lịch sử văn học găm lại bằng một chiếc ghim lớn và gọi đó là "sự nghiệp sáng tác".
Tạ Minh Châu dịch
(Đoàn Tử Huyến biên soạn, Các nhà thơ giải Nô-ben (1901 − 2006), NXB Lao động −
Trung tâm Văn hoá Ngôn ngữ Đông Tây, Hà Nội, 2007, tr. 915)

NHÀ THƠ VÀ THẾ GIỚI
(Trích Diễn từ Nô-ben)
Vi-xoáp-va Sim-bô-xca (Wislawa Szymborska)
Lịch sử cho thấy trong nhiều trường hợp cực đoan nhất, tri thức có thể trở nên vô cùng nguy hiểm đối với loài người. Chính vì vậy mà tôi đánh giá cao mấy từ nhỏ bé: "tôi không biết". Nhỏ bé nhưng có cánh. Cuộc sống mở ra cho chúng ta những khoảng không rộng lớn. Khoảng không ngay ở trong ta và khoảng không mà ở đó Trái Đất mỏng manh của chúng ta treo một cách lửng lơ. Nếu như Niu-tơn (Newton) không nói với mình rằng "tôi không biết", có lẽ táo trong vườn có rụng xuống trước mắt ông như mưa đá thì trong trường hợp khả dĩ nhất ông cũng chỉ cúi xuống nhặt lên ăn một cách ngon lành. Nếu như người đồng hương của tôi, Ma-ri Quy-ri (Marie Curie), không nói với mình rằng "tôi không biết", thì có lẽ bà cũng chỉ trở thành một cô giáo hoá học dạy ăn lương cho các tiểu thư con nhà quyền quý, và cuộc đời bà cũng chỉ kết thúc ở cái công việc đức hạnh ấy. Thế nhưng Ma-ri Quy-ri đã nói với mình "tôi không biết" và chính những từ ấy đã hai lần đưa bà tới Xtốc-khôm (Stockholm), nơi những người có tâm hồn sôi động, luôn tìm tòi sáng tạo được trao tặng giải Nô-ben.
Nhà thơ cũng vậy. Nếu như đó là một nhà thơ thực thụ thì phải luôn nhắc mình "tôi không biết". Hãy cố gắng tìm câu trả lời bằng mỗi tác phẩm của mình. Nhưng khi vừa đặt xong dấu chấm là lại phải cảm thấy băn khoăn. Thấy rằng đó mới chỉ là một câu trả lời nhất thời và tuyệt nhiên chưa đầy đủ. Vậy là phải thử một lần, một lần nữa, và sau đó, những di chứng về sự không hài lòng với bản thân mình của nhà thơ sẽ được các nhà nghiên cứu lịch sử văn học găm lại bằng một chiếc ghim lớn và gọi đó là "sự nghiệp sáng tác".
Tạ Minh Châu dịch
(Đoàn Tử Huyến biên soạn, Các nhà thơ giải Nô-ben (1901 − 2006), NXB Lao động −
Trung tâm Văn hoá Ngôn ngữ Đông Tây, Hà Nội, 2007, tr. 915)

NHÀ THƠ VÀ THẾ GIỚI
(Trích Diễn từ Nô-ben)
Vi-xoáp-va Sim-bô-xca (Wislawa Szymborska)
Lịch sử cho thấy trong nhiều trường hợp cực đoan nhất, tri thức có thể trở nên vô cùng nguy hiểm đối với loài người. Chính vì vậy mà tôi đánh giá cao mấy từ nhỏ bé: "tôi không biết". Nhỏ bé nhưng có cánh. Cuộc sống mở ra cho chúng ta những khoảng không rộng lớn. Khoảng không ngay ở trong ta và khoảng không mà ở đó Trái Đất mỏng manh của chúng ta treo một cách lửng lơ. Nếu như Niu-tơn (Newton) không nói với mình rằng "tôi không biết", có lẽ táo trong vườn có rụng xuống trước mắt ông như mưa đá thì trong trường hợp khả dĩ nhất ông cũng chỉ cúi xuống nhặt lên ăn một cách ngon lành. Nếu như người đồng hương của tôi, Ma-ri Quy-ri (Marie Curie), không nói với mình rằng "tôi không biết", thì có lẽ bà cũng chỉ trở thành một cô giáo hoá học dạy ăn lương cho các tiểu thư con nhà quyền quý, và cuộc đời bà cũng chỉ kết thúc ở cái công việc đức hạnh ấy. Thế nhưng Ma-ri Quy-ri đã nói với mình "tôi không biết" và chính những từ ấy đã hai lần đưa bà tới Xtốc-khôm (Stockholm), nơi những người có tâm hồn sôi động, luôn tìm tòi sáng tạo được trao tặng giải Nô-ben.
Nhà thơ cũng vậy. Nếu như đó là một nhà thơ thực thụ thì phải luôn nhắc mình "tôi không biết". Hãy cố gắng tìm câu trả lời bằng mỗi tác phẩm của mình. Nhưng khi vừa đặt xong dấu chấm là lại phải cảm thấy băn khoăn. Thấy rằng đó mới chỉ là một câu trả lời nhất thời và tuyệt nhiên chưa đầy đủ. Vậy là phải thử một lần, một lần nữa, và sau đó, những di chứng về sự không hài lòng với bản thân mình của nhà thơ sẽ được các nhà nghiên cứu lịch sử văn học găm lại bằng một chiếc ghim lớn và gọi đó là "sự nghiệp sáng tác".
Tạ Minh Châu dịch
(Đoàn Tử Huyến biên soạn, Các nhà thơ giải Nô-ben (1901 − 2006), NXB Lao động −
Trung tâm Văn hoá Ngôn ngữ Đông Tây, Hà Nội, 2007, tr. 915)

NHÀ THƠ VÀ THẾ GIỚI
(Trích Diễn từ Nô-ben)
Vi-xoáp-va Sim-bô-xca (Wislawa Szymborska)
Lịch sử cho thấy trong nhiều trường hợp cực đoan nhất, tri thức có thể trở nên vô cùng nguy hiểm đối với loài người. Chính vì vậy mà tôi đánh giá cao mấy từ nhỏ bé: "tôi không biết". Nhỏ bé nhưng có cánh. Cuộc sống mở ra cho chúng ta những khoảng không rộng lớn. Khoảng không ngay ở trong ta và khoảng không mà ở đó Trái Đất mỏng manh của chúng ta treo một cách lửng lơ. Nếu như Niu-tơn (Newton) không nói với mình rằng "tôi không biết", có lẽ táo trong vườn có rụng xuống trước mắt ông như mưa đá thì trong trường hợp khả dĩ nhất ông cũng chỉ cúi xuống nhặt lên ăn một cách ngon lành. Nếu như người đồng hương của tôi, Ma-ri Quy-ri (Marie Curie), không nói với mình rằng "tôi không biết", thì có lẽ bà cũng chỉ trở thành một cô giáo hoá học dạy ăn lương cho các tiểu thư con nhà quyền quý, và cuộc đời bà cũng chỉ kết thúc ở cái công việc đức hạnh ấy. Thế nhưng Ma-ri Quy-ri đã nói với mình "tôi không biết" và chính những từ ấy đã hai lần đưa bà tới Xtốc-khôm (Stockholm), nơi những người có tâm hồn sôi động, luôn tìm tòi sáng tạo được trao tặng giải Nô-ben.
Nhà thơ cũng vậy. Nếu như đó là một nhà thơ thực thụ thì phải luôn nhắc mình "tôi không biết". Hãy cố gắng tìm câu trả lời bằng mỗi tác phẩm của mình. Nhưng khi vừa đặt xong dấu chấm là lại phải cảm thấy băn khoăn. Thấy rằng đó mới chỉ là một câu trả lời nhất thời và tuyệt nhiên chưa đầy đủ. Vậy là phải thử một lần, một lần nữa, và sau đó, những di chứng về sự không hài lòng với bản thân mình của nhà thơ sẽ được các nhà nghiên cứu lịch sử văn học găm lại bằng một chiếc ghim lớn và gọi đó là "sự nghiệp sáng tác".
Tạ Minh Châu dịch
(Đoàn Tử Huyến biên soạn, Các nhà thơ giải Nô-ben (1901 − 2006), NXB Lao động −
Trung tâm Văn hoá Ngôn ngữ Đông Tây, Hà Nội, 2007, tr. 915)

NHÀ THƠ VÀ THẾ GIỚI
(Trích Diễn từ Nô-ben)
Vi-xoáp-va Sim-bô-xca (Wislawa Szymborska)
Lịch sử cho thấy trong nhiều trường hợp cực đoan nhất, tri thức có thể trở nên vô cùng nguy hiểm đối với loài người. Chính vì vậy mà tôi đánh giá cao mấy từ nhỏ bé: "tôi không biết". Nhỏ bé nhưng có cánh. Cuộc sống mở ra cho chúng ta những khoảng không rộng lớn. Khoảng không ngay ở trong ta và khoảng không mà ở đó Trái Đất mỏng manh của chúng ta treo một cách lửng lơ. Nếu như Niu-tơn (Newton) không nói với mình rằng "tôi không biết", có lẽ táo trong vườn có rụng xuống trước mắt ông như mưa đá thì trong trường hợp khả dĩ nhất ông cũng chỉ cúi xuống nhặt lên ăn một cách ngon lành. Nếu như người đồng hương của tôi, Ma-ri Quy-ri (Marie Curie), không nói với mình rằng "tôi không biết", thì có lẽ bà cũng chỉ trở thành một cô giáo hoá học dạy ăn lương cho các tiểu thư con nhà quyền quý, và cuộc đời bà cũng chỉ kết thúc ở cái công việc đức hạnh ấy. Thế nhưng Ma-ri Quy-ri đã nói với mình "tôi không biết" và chính những từ ấy đã hai lần đưa bà tới Xtốc-khôm (Stockholm), nơi những người có tâm hồn sôi động, luôn tìm tòi sáng tạo được trao tặng giải Nô-ben.
Nhà thơ cũng vậy. Nếu như đó là một nhà thơ thực thụ thì phải luôn nhắc mình "tôi không biết". Hãy cố gắng tìm câu trả lời bằng mỗi tác phẩm của mình. Nhưng khi vừa đặt xong dấu chấm là lại phải cảm thấy băn khoăn. Thấy rằng đó mới chỉ là một câu trả lời nhất thời và tuyệt nhiên chưa đầy đủ. Vậy là phải thử một lần, một lần nữa, và sau đó, những di chứng về sự không hài lòng với bản thân mình của nhà thơ sẽ được các nhà nghiên cứu lịch sử văn học găm lại bằng một chiếc ghim lớn và gọi đó là "sự nghiệp sáng tác".
Tạ Minh Châu dịch
(Đoàn Tử Huyến biên soạn, Các nhà thơ giải Nô-ben (1901 − 2006), NXB Lao động −
Trung tâm Văn hoá Ngôn ngữ Đông Tây, Hà Nội, 2007, tr. 915)
![]()
NHÀ THƠ VÀ THẾ GIỚI
(Trích Diễn từ Nô-ben)
Vi-xoáp-va Sim-bô-xca (Wislawa Szymborska)
Lịch sử cho thấy trong nhiều trường hợp cực đoan nhất, tri thức có thể trở nên vô cùng nguy hiểm đối với loài người. Chính vì vậy mà tôi đánh giá cao mấy từ nhỏ bé: "tôi không biết". Nhỏ bé nhưng có cánh. Cuộc sống mở ra cho chúng ta những khoảng không rộng lớn. Khoảng không ngay ở trong ta và khoảng không mà ở đó Trái Đất mỏng manh của chúng ta treo một cách lửng lơ. Nếu như Niu-tơn (Newton) không nói với mình rằng "tôi không biết", có lẽ táo trong vườn có rụng xuống trước mắt ông như mưa đá thì trong trường hợp khả dĩ nhất ông cũng chỉ cúi xuống nhặt lên ăn một cách ngon lành. Nếu như người đồng hương của tôi, Ma-ri Quy-ri (Marie Curie), không nói với mình rằng "tôi không biết", thì có lẽ bà cũng chỉ trở thành một cô giáo hoá học dạy ăn lương cho các tiểu thư con nhà quyền quý, và cuộc đời bà cũng chỉ kết thúc ở cái công việc đức hạnh ấy. Thế nhưng Ma-ri Quy-ri đã nói với mình "tôi không biết" và chính những từ ấy đã hai lần đưa bà tới Xtốc-khôm (Stockholm), nơi những người có tâm hồn sôi động, luôn tìm tòi sáng tạo được trao tặng giải Nô-ben.
Nhà thơ cũng vậy. Nếu như đó là một nhà thơ thực thụ thì phải luôn nhắc mình "tôi không biết". Hãy cố gắng tìm câu trả lời bằng mỗi tác phẩm của mình. Nhưng khi vừa đặt xong dấu chấm là lại phải cảm thấy băn khoăn. Thấy rằng đó mới chỉ là một câu trả lời nhất thời và tuyệt nhiên chưa đầy đủ. Vậy là phải thử một lần, một lần nữa, và sau đó, những di chứng về sự không hài lòng với bản thân mình của nhà thơ sẽ được các nhà nghiên cứu lịch sử văn học găm lại bằng một chiếc ghim lớn và gọi đó là "sự nghiệp sáng tác".
Tạ Minh Châu dịch
(Đoàn Tử Huyến biên soạn, Các nhà thơ giải Nô-ben (1901 − 2006), NXB Lao động −
Trung tâm Văn hoá Ngôn ngữ Đông Tây, Hà Nội, 2007, tr. 915)
