Báo cáo học liệu
Mua học liệu
Mua học liệu:
-
Số dư ví của bạn: 0 coin - 0 Xu
-
Nếu mua học liệu này bạn sẽ bị trừ: 2 coin\Xu
Để nhận Coin\Xu, bạn có thể:
Phiếu bài tập cuối chủ đề 6 SVIP
Yêu cầu đăng nhập!
Bạn chưa đăng nhập. Hãy đăng nhập để làm bài thi tại đây!
Đọc văn bản và trả lời các câu hỏi.
BÀ GIÀ IM LẶNG
Dương Giao Linh
Sáng nào cũng thấy bà già ấy cầm cái túi đi ra chợ. Chiếc túi có bông hoa được sơn mầu đỏ to ở giữa nhẹ bẫng trên tay bà cả lúc đi và về. Nhìn vẻ buồn bã của bà, có người dừng lại hỏi thăm nhưng bà chỉ lặng yên. Lâu dần, người ta nghĩ bà vừa câm lại vừa điếc nên chẳng ai hỏi chuyện...
Ngay cả khi có người nào ngang qua hỏi đường bà còn lắc đầu tỏ vẻ không nghe thấy hay không quan tâm rồi đi vội. Giá bà mang gương mặt lạnh lùng hay khó gần thì đã đành. Đằng này, chỉ cần nhìn qua chiếc quần lụa đen với áo bà ba nâu của bà là người ta cũng đoán biết bà từ quê lên phố. Mà người quê thì… có ai như bà!
(Lược một đoạn: Bà từ quê lên thành phố sống cùng vợ chồng con trai đã năm năm, giúp con và trông nom cháu nội.)
Bà có riêng một căn phòng chừng mười mét vuông để ngủ và sinh hoạt. Thế cũng là rộng rãi và thoải mái vì đồ dùng cá nhân của bà cũng chẳng có là bao. Một chiếc tủ nhựa đựng quần áo, một chiếc bàn con để kê chiếc quạt, một chiếc giường đơn bà ngả lưng.
Ban ngày vợ chồng con trai đi làm, thằng cháu đích tôn ở nhà với bà. Nó là nguồn vui duy nhất. Cả ngày bà cứ xoay quanh nó, hết đút cơm lại ru ngủ, dẫn đi chơi. Thức ăn của cháu thì mẹ nó làm sẵn để trong tủ, đến bữa bà chỉ cần cho vào cái lò vi sóng, xoay cái núm tròn tròn đúng vào số 5 là bỏ ra bát cho nó ăn. Còn đồ ăn của bà thì đến bữa có người mang lên cho, không phải nấu vì "sợ bà không quen dùng bếp điện, nhỡ làm sao". Bà chậc lưỡi, mới có hơn bảy mươi tuổi, cũng vẫn còn nhanh nhẹn, đâu có đến nỗi nào mà con cái đã chả cho làm gì.
Ở nhà cả ngày cũng chán, cho cháu ăn xong là bà dẫn nó đi chơi loanh quanh. Gặp ai bà cũng bảo, chào bà, chào bác đi con. Rồi bà cũng đon đả cười làm quen, hỏi thăm người này người kia.
Từ cửa nhà, trông thấy một người phụ nữ đang đi, bà nhanh nhảu: "Chào bác. Hôm nay nóng bác nhỉ". Người đàn bà mặc chiếc váy hoa cà đang bấm điện thoại, ngước lên nhìn rồi đi nhanh về nhà, đóng cửa lại. Bà lại nghĩ, chắc người ta đang nhỡ cái gì nên không nghe thấy tiếng bà chào. Trưa hôm sau, để dỗ dành thằng cháu ăn hết bát cơm bà lại dẫn nó ra ngoài. Thấy có tiếng người già ở căn nhà phía trước bà mừng lắm, tay dắt thằng cháu, bà bước nhanh lại. Một bà cụ trạc tuổi bà đang đứng trong nhà ngó ra hành lang. Bà lên tiếng: "Dạ, chào bà!". Bà cụ bên trong đưa cặp mắt sưng mọng, thâm đen gần như híp chặt lại nhìn về phía bà rồi chẳng nói chẳng rằng… đóng cửa. Bà chưng hửng, dắt thằng cháu đi.
Nắng chiếu qua cửa kính vàng rực. Trời đang nắng to. Con dâu bà dặn, nếu buổi chiều mát bà hãy cho cháu xuống sân chơi. Thằng con trai bà thì cẩn thận chỉ bà cách mở, đóng thang máy mấy lần. Nó còn dẫn bà đi vài lần cho quen để bà biết cách. Bà nghĩ, lo gì, không biết thì gặp ai bà nhờ người ta nhấn hộ. "Đường là ở mồm", bao năm nay bà vẫn thấy cái câu ấy đúng. Bà chỉ cần nhớ số nhà, số tầng thôi thì chẳng lo lạc. Ấy vậy mà lần đầu đi thang máy, bà loay hoay thế nào lại dẫm vào guốc một cô gái. Nhìn cô ta nhăn mũi bà vội vàng xin lỗi rồi đứng nép người vào trong, lặng lẽ.
Cả ngày ở nhà bà cứ luôn thấp thỏm tới giờ con dâu đi làm về. Bởi chẳng biết sử dụng đồ dùng trong nhà nên bà chẳng dám mó vào thứ gì, sợ hỏng, sợ cháy. Dần dần bà thấy mình cứ như người thừa trong căn hộ mấy chục mét vuông. Nhất là từ lúc bà gây ra một hiểu lầm không đáng có làm vợ chồng con trai phải "muối mặt với hàng xóm".
Đang ngồi xem ti-vi, bà nghe tiếng trẻ con khóc. Thấy nó khóc lâu lâu mà không nín bà mở cửa bước ra, nhìn thấy thằng bé chừng hai, ba tuổi đang đứng khóc một mình. Nghĩ nó như cháu mình, bà thương lắm. Bà chạy lại dỗ dành, hỏi gì nó cũng không nói. Bà dỗ nó về nhà bà, bảo vào chỗ bà rồi tí mẹ nó có về thì đón. Sang nhà bà, thằng bé nín khóc, nó ngồi chơi ngoan ngoãn. Bà cũng thấy vui. Ai ngờ đến khi con dâu đi làm về, nó quát bảo bà: "Sao bà lại đưa thằng bé này về đây?". Bà bảo, thấy nó khóc mà bố mẹ không có nhà nên bà trông giúp. Mẹ nó về thì đón. Cô con dâu mặt từ đỏ chuyển sang tái, gọi điện thoại cho chồng. Thằng con trai bà về, hốt hoảng bảo bà: "Thế này thì bà hại con rồi". Sau đó là tiếng bước chân rầm rập. Người nhà thằng bé chạy sang. Sau khi nắm chặt tay, nhìn kỹ từng centimet trên người thằng bé, người đàn bà mặt trắng bủng, môi mọng mầu cánh sen bảo bà: "Bà định bắt cóc con tôi phải không? Bà đã làm gì thằng bé?". Bà hoảng sợ, run rẩy không nói thành lời. May mà cậu con trai bà giải thích rằng bà từ quê lên, bà không biết sử dụng điện thoại thông minh nên không đọc được thông báo tìm trẻ lạc trên nhóm cộng đồng cư dân. Mong anh chị thông cảm. Chị ta đưa con về còn quay lại giải thích với mọi người như kết tội bà rằng, mình chỉ mới để con ngoài đó chừng vài phút vào nhà lấy ví tiền chứ đâu có lâu đâu. Anh công an sau khi nhận được tin báo, đến nơi thấy bà cũng hiền lành chất phác lại mới từ quê lên nên bỏ qua cho bà. Sau lần ấy, con dâu bà bảo: "Bà muốn ở đây lâu dài thì đừng có để ý chuyện nhà người ta. Ở đây không phải ở quê mà ngồi lê đôi mách. Rõ rách việc". Bà im lặng, đưa bàn tay nhăn nheo lên che miệng, chậm rãi đi vào trong phòng.
Bà cứ nghĩ đến câu con dâu vừa nói. Nó vốn cũng sinh ra từ quê, lên thành phố học hành rồi công tác, vậy mà sao nó lại nói người nhà quê như thế. Bà thu chân, gối đầu lên cánh tay gầy nhẳng, co người như con tôm trên chiếc giường đơn nhắm mắt, giọt nước mắt khô đọng lại trên mấy cọng mi thưa thớt. Bỗng bà giật nảy mình, vội duỗi thẳng chân ra. Tiếng con dâu nói với chồng nó: "Anh bảo bà nằm ngủ thì đóng cái cửa lại. Chứ không nhà có khách, ai vào vô tình nhìn thấy bà nằm ngủ kiểu ấy lại bảo tôi đối xử tệ bạc với mẹ chồng. Rõ khổ, nằm nhìn cũng như là ăn xin ý". Thằng con trai bà chỉ chẹp miệng, "Được rồi, khổ lắm nói mãi". Lúc ấy bà ngồi trong phòng vô tình nghe được, nén tiếng thở dài trong lồng ngực khô kẹp, lặng lẽ ra khép cửa.
Bà ngẫm mình cứ như một kẻ lạc loài. Cái gì bà làm cũng sai, điều gì ở bà cũng quê kệch, hèn mọn.
(Tóm lược phần cuối: Người con gái lên thăm mẹ, xót xa nhận ra bà đang sống trong sự cô độc và lặng lẽ, trái ngược với vẻ ngoài có vẻ đầy đủ, béo tốt. Cô con gái ngỏ ý đón bà về quê nhưng bà lão từ chối vì đầy trăn trở và đau đớn khi nhận ra lối sống hờ hững nơi thành thị đã khiến bà dần mất đi nhu cầu được chuyện trò, kết nối.)
(Theo https://nhandan.vn/truyen-ngan, 16/08/2024)
Phương thức biểu đạt chính của văn bản "Bà già im lặng" là
Văn bản "Bà già im lặng" sử dụng ngôi kể nào dưới đây?
Sắp xếp các nội dung dưới đây theo đúng trình tự của văn bản "Bà già im lặng".
- Người con gái về thăm mẹ, nhận ra bà đang sống trong cô đơn và lặng lẽ giữa đời sống tưởng như đủ đầy.
- Người xung quanh dần cho rằng bà vừa câm vừa điếc.
- Bà lão bị hiểu lầm khi đưa một đứa trẻ lạc về nhà, khiến con trai và con dâu lúng túng, xấu hổ với hàng xóm.
- Những lời nói vô tình và cay nghiệt của con dâu khiến bà lão thêm tủi thân, thu mình trong im lặng.
- Bà lão từ quê lên thành phố sống cùng vợ chồng con trai.
Lí do nào dưới đây đã khiến bà cụ chuyển từ quê lên sống ở thành phố?
Sự việc nào dưới đây là bước ngoặt khiến bà cụ hoàn toàn rút lui vào sự im lặng và cảm thấy mình như "người thừa"?
Nhận xét nào dưới đây là đúng về thái độ của cô con dâu đối với bà cụ?
Câu nói "Đường là ở mồm" cho thấy bà cụ có lối sống nào dưới đây?
Ý nào dưới đây là đúng về thông điệp của văn bản "Bà già im lặng"?
Phản ứng của người đàn bà mặc váy hoa cà và bà cụ trạc tuổi bà cho thấy đặc điểm gì của lối sống đô thị?
Thái độ "chẹp miệng" và câu nói "Được rồi, khổ lắm nói mãi" của người con trai khi vợ phàn nàn về mẹ mình cho thấy anh ta là người thế nào?
Điền từ ngữ thích hợp vào chỗ trống.
Việc bà cụ lựa chọn không về quê cùng con gái phản ánh một bi kịch đau đớn khi sự vô cảm của môi trường đô thị đã làm thui chột hoàn toàn bản tính cởi mở, chân thật của bà cụ. Sự im lặng lúc này không còn là lựa chọn nhẫn nhịn để yên thân mà đã trở thành trạng thái , khiến bà mất đi nhu cầu được chuyện trò và luôn cảm thấy e ngại, sợ hãi trước mọi sự với thế giới xung quanh. Qua đó, tác giả cho thấy sức khủng khiếp của lối sống hờ hững đã biến một con người vốn nồng hậu thành một linh hồn chai sạn, .
(Kéo thả hoặc click vào để điền)
Sự việc bà cụ đưa đứa trẻ lạc về nhà cho thấy điều gì về con người của bà?
Qua văn bản "Bà già im lặng", tác giả phê phán lối sống nào dưới đây?
Nhận xét nào dưới đây là đúng về trạng thái của bà cụ sau sự việc bị hiểu nhầm là bắt cóc trẻ em?
Nhận xét nào dưới đây là đúng về ý nghĩa của hình ảnh bà lão "co người như con tôm"?
Từ văn bản, người đọc có thể rút ra bài học nào dưới đây về mối quan hệ và tình cảm gia đình?
Điền từ ngữ thích hợp vào chỗ trống.
Cách ứng xử của vợ chồng người con trai phản ánh sự trong quan niệm hiếu thảo, họ chỉ chú trọng cung cấp tiện nghi vật chất mà bỏ mặc đời sống của mẹ. Trong khi người con dâu coi thường và thoá mạ sự chân chất của bà cụ là "quê kệch" để giữ sĩ diện, thì người con trai lại nhu nhược và vô tâm, chọn cách né tránh thay vì thấu hiểu và bảo vệ mẹ. Sự "phụng dưỡng" hời hợt này thực chất là một hình thức giam cầm tinh thần, biến người mẹ thành công cụ trông trẻ và "người thừa", bị tước đoạt lòng ngay trong chính gia đình mình. Qua đó, tác phẩm thức tỉnh chúng ta rằng tấm lòng hiếu thảo thực sự phải bắt nguồn từ sự trân trọng và kết nối bằng thay vì chỉ là việc chu cấp vật chất vô cảm.
Những ý nào dưới đây là đúng về đặc sắc nghệ thuật của văn bản "Bà già im lặng"? (Chọn 2 đáp án)
Nhận xét nào dưới đây là đúng về đặc điểm ngôn ngữ của văn bản "Bà già im lặng"?
Nhận xét nào dưới đây là đúng về bầu không khí của văn bản "Bà già im lặng"?
Điền từ ngữ thích hợp vào chỗ trống.
Hiện tượng phá vỡ quy tắc ngôn ngữ là hiện tượng người nói và người viết phá vỡ có một số quy tắc để thể hiện những sự vật, hiện tượng, cảm xúc, nhận xét đặc biệt nhằm hiệu quả giao tiếp.
Trường hợp nào dưới đây không phải trường hợp phá vỡ quy tắc ngôn ngữ thông thường?
Bấm chọn cụm từ có sử dụng hiện tượng phá vỡ quy tắc ngôn ngữ thông thường trong ngữ liệu dưới đây.
Lần ấy là lần đầu tôi bước vào một chỗ nghèo nàn, khổ sở như thế. Trong cái hang tối tăm bẩn thỉu ấy, sống một đời khốn nạn những người gầy gò, rách rưới như những người trong một cơn mê.
(Một cơn giận – Thạch Lam)
Nhận xét nào là đúng về tác dụng của việc sử dụng hiện tượng phá vỡ quy tắc ngôn ngữ thông thường trong ngữ liệu dưới đây.
Lần ấy là lần đầu tôi bước vào một chỗ nghèo nàn, khổ sở như thế. Trong cái hang tối tăm bẩn thỉu ấy, sống một đời khốn nạn những người gầy gò, rách rưới như những người trong một cơn mê.
(Một cơn giận – Thạch Lam)
Xác định hiện tượng phá vỡ quy tắc ngôn ngữ thông thường trong ngữ liệu dưới đây.
Hàng xóm phải một bữa điếc tai, nhưng có lẽ trong bụng thì họ hả: xưa nay họ mới chỉ được nghe bà cả, bà hai, bà ba, bà tư nhà cụ bá chửi người ta, bây giờ họ mới được nghe người ta chửi lại cả nhà cụ bá. Mà chửi mới sướng miệng làm sao! Mới ngoa ngoắt làm sao!
(Chí Phèo – Nam Cao)
Ý nào là đúng về tác dụng của hiện tượng phá vỡ quy tắc ngôn ngữ thông thường trong ngữ liệu dưới đây?
Hàng xóm phải một bữa điếc tai, nhưng có lẽ trong bụng thì họ hả: xưa nay họ mới chỉ được nghe bà cả, bà hai, bà ba, bà tư nhà cụ bá chửi người ta, bây giờ họ mới được nghe người ta chửi lại cả nhà cụ bá. Mà chửi mới sướng miệng làm sao! Mới ngoa ngoắt làm sao!
(Chí Phèo – Nam Cao)
Điền từ ngữ thích hợp vào chỗ trống.
Nghị luận xã hội về vấn đề trong tác phẩm văn học là kiểu bài nghị luận lấy một vấn đề xã hội được hoặc gợi mở từ tác phẩm văn học làm bàn luận, qua đó người viết thể hiện nhận thức, và quan điểm của mình bằng hệ thống lí lẽ và dẫn chứng phù hợp.
(Kéo thả hoặc click vào để điền)
Ý nào dưới đây là không đúng về yêu cầu cần đạt của bài văn nghị luận về một vấn đề xã hội trong tác phẩm văn học?
Nối để hoàn thành dàn ý cho bài văn nghị luận về một vấn đề xã hội trong tác phẩm văn học.
Sắp xếp các ý dưới đây theo đúng trình tự các bước để hoàn thành bài văn nghị luận về một vấn đề trong tác phẩm văn học.
- Lập dàn ý sơ lược cho bài viết, xác định luận điểm, luận cứ chính.
- Đọc kĩ đề bài, xác định đúng tác phẩm văn học và vấn đề xã hội cần nghị luận.
- Tìm hiểu, chọn lọc dẫn chứng từ tác phẩm và liên hệ thực tế đời sống phù hợp.
- Đọc lại, rà soát và chỉnh sửa bài viết về nội dung và hình thức diễn đạt.
- Viết bài văn hoàn chỉnh theo dàn ý đã lập.