Bài học cùng chủ đề
Báo cáo học liệu
Mua học liệu
Mua học liệu:
-
Số dư ví của bạn: 0 coin - 0 Xu
-
Nếu mua học liệu này bạn sẽ bị trừ: 2 coin\Xu
Để nhận Coin\Xu, bạn có thể:
Luyện tập Sông Đáy SVIP
SÔNG ĐÁY
1. Sông Đáy chảy vào đời tôi
Như mẹ tôi gánh nặng rẽ vào ngõ sau mỗi
buổi chiều đi làm về vất vả
Tôi dụi mặt vào lưng người đẫm mồ hôi mát
một mảnh sông đêm
Năm tháng sống xa quê tôi như người bước hụt
5. Cơn mơ vang lên tiếng cá quẫy tuột câu như một tiếng nấc
Âm thầm vỡ trong tôi, âm thầm vỡ cuối nguồn
Toả mát xuống cơn đau tôi là tóc mẹ bến mòn đứng đợi
Một cây ngô cuối vụ khô gầy
Suốt đời buồn trong tiếng lá reo.
10. Những chiều xa quê tôi mong dòng sông dâng lên
ngang trời cho tôi được nhìn thấy
Cho đôi mắt nhớ thương của tôi như hai hốc đất
ven bờ, nơi những chú bống đến làm tổ được
giàn giụa nước mưa sông.
Sông Đáy ơi! Chiều nay tôi trở lại
Những cánh buồm cổ tích đã bay xa về một niềm tức tưởi
Em đã mang đôi môi màu dâu chín sang đò một ngày sông vắng nước […]
15. Sông Đáy ơi, sông Đáy ơi… chiều nay tôi trở lại
Mẹ tôi đã già như cát bên bờ
Ôi mùi cát khô, mùi tóc mẹ tôi
Tôi quỳ xuống vốc cát áp vào mặt
Tôi khóc.
20. Cát từ mặt tôi chảy xuống ròng ròng.
Sông Đáy, 1991
(Sự mất ngủ của lửa, NXB Lao động, Hà Nội, 1992)
Dòng sông nào sau đây trở thành đối tượng trữ tình của bài thơ trên?
SÔNG ĐÁY
1. Sông Đáy chảy vào đời tôi
Như mẹ tôi gánh nặng rẽ vào ngõ sau mỗi
buổi chiều đi làm về vất vả
Tôi dụi mặt vào lưng người đẫm mồ hôi mát
một mảnh sông đêm
Năm tháng sống xa quê tôi như người bước hụt
5. Cơn mơ vang lên tiếng cá quẫy tuột câu như một tiếng nấc
Âm thầm vỡ trong tôi, âm thầm vỡ cuối nguồn
Toả mát xuống cơn đau tôi là tóc mẹ bến mòn đứng đợi
Một cây ngô cuối vụ khô gầy
Suốt đời buồn trong tiếng lá reo.
10. Những chiều xa quê tôi mong dòng sông dâng lên
ngang trời cho tôi được nhìn thấy
Cho đôi mắt nhớ thương của tôi như hai hốc đất
ven bờ, nơi những chú bống đến làm tổ được
giàn giụa nước mưa sông.
Sông Đáy ơi! Chiều nay tôi trở lại
Những cánh buồm cổ tích đã bay xa về một niềm tức tưởi
Em đã mang đôi môi màu dâu chín sang đò một ngày sông vắng nước […]
15. Sông Đáy ơi, sông Đáy ơi… chiều nay tôi trở lại
Mẹ tôi đã già như cát bên bờ
Ôi mùi cát khô, mùi tóc mẹ tôi
Tôi quỳ xuống vốc cát áp vào mặt
Tôi khóc.
20. Cát từ mặt tôi chảy xuống ròng ròng.
Sông Đáy, 1991
(Sự mất ngủ của lửa, NXB Lao động, Hà Nội, 1992)
Câu thơ Năm tháng xa quê tôi như người bước hụt sử dụng biện pháp tu từ
SÔNG ĐÁY
1. Sông Đáy chảy vào đời tôi
Như mẹ tôi gánh nặng rẽ vào ngõ sau mỗi
buổi chiều đi làm về vất vả
Tôi dụi mặt vào lưng người đẫm mồ hôi mát
một mảnh sông đêm
Năm tháng sống xa quê tôi như người bước hụt
5. Cơn mơ vang lên tiếng cá quẫy tuột câu như một tiếng nấc
Âm thầm vỡ trong tôi, âm thầm vỡ cuối nguồn
Toả mát xuống cơn đau tôi là tóc mẹ bến mòn đứng đợi
Một cây ngô cuối vụ khô gầy
Suốt đời buồn trong tiếng lá reo.
10. Những chiều xa quê tôi mong dòng sông dâng lên
ngang trời cho tôi được nhìn thấy
Cho đôi mắt nhớ thương của tôi như hai hốc đất
ven bờ, nơi những chú bống đến làm tổ được
giàn giụa nước mưa sông.
Sông Đáy ơi! Chiều nay tôi trở lại
Những cánh buồm cổ tích đã bay xa về một niềm tức tưởi
Em đã mang đôi môi màu dâu chín sang đò một ngày sông vắng nước […]
15. Sông Đáy ơi, sông Đáy ơi… chiều nay tôi trở lại
Mẹ tôi đã già như cát bên bờ
Ôi mùi cát khô, mùi tóc mẹ tôi
Tôi quỳ xuống vốc cát áp vào mặt
Tôi khóc.
20. Cát từ mặt tôi chảy xuống ròng ròng.
Sông Đáy, 1991
(Sự mất ngủ của lửa, NXB Lao động, Hà Nội, 1992)
Trong tuổi thơ của người con, hình ảnh người mẹ hiện lên với dáng vẻ
SÔNG ĐÁY
1. Sông Đáy chảy vào đời tôi
Như mẹ tôi gánh nặng rẽ vào ngõ sau mỗi
buổi chiều đi làm về vất vả
Tôi dụi mặt vào lưng người đẫm mồ hôi mát
một mảnh sông đêm
Năm tháng sống xa quê tôi như người bước hụt
5. Cơn mơ vang lên tiếng cá quẫy tuột câu như một tiếng nấc
Âm thầm vỡ trong tôi, âm thầm vỡ cuối nguồn
Toả mát xuống cơn đau tôi là tóc mẹ bến mòn đứng đợi
Một cây ngô cuối vụ khô gầy
Suốt đời buồn trong tiếng lá reo.
10. Những chiều xa quê tôi mong dòng sông dâng lên
ngang trời cho tôi được nhìn thấy
Cho đôi mắt nhớ thương của tôi như hai hốc đất
ven bờ, nơi những chú bống đến làm tổ được
giàn giụa nước mưa sông.
Sông Đáy ơi! Chiều nay tôi trở lại
Những cánh buồm cổ tích đã bay xa về một niềm tức tưởi
Em đã mang đôi môi màu dâu chín sang đò một ngày sông vắng nước […]
15. Sông Đáy ơi, sông Đáy ơi… chiều nay tôi trở lại
Mẹ tôi đã già như cát bên bờ
Ôi mùi cát khô, mùi tóc mẹ tôi
Tôi quỳ xuống vốc cát áp vào mặt
Tôi khóc.
20. Cát từ mặt tôi chảy xuống ròng ròng.
Sông Đáy, 1991
(Sự mất ngủ của lửa, NXB Lao động, Hà Nội, 1992)
Trong bài thơ trên, hình ảnh mẹ thường được so sánh với hình ảnh nào dưới đây?
SÔNG ĐÁY
1. Sông Đáy chảy vào đời tôi
Như mẹ tôi gánh nặng rẽ vào ngõ sau mỗi
buổi chiều đi làm về vất vả
Tôi dụi mặt vào lưng người đẫm mồ hôi mát
một mảnh sông đêm
Năm tháng sống xa quê tôi như người bước hụt
5. Cơn mơ vang lên tiếng cá quẫy tuột câu như một tiếng nấc
Âm thầm vỡ trong tôi, âm thầm vỡ cuối nguồn
Toả mát xuống cơn đau tôi là tóc mẹ bến mòn đứng đợi
Một cây ngô cuối vụ khô gầy
Suốt đời buồn trong tiếng lá reo.
10. Những chiều xa quê tôi mong dòng sông dâng lên
ngang trời cho tôi được nhìn thấy
Cho đôi mắt nhớ thương của tôi như hai hốc đất
ven bờ, nơi những chú bống đến làm tổ được
giàn giụa nước mưa sông.
Sông Đáy ơi! Chiều nay tôi trở lại
Những cánh buồm cổ tích đã bay xa về một niềm tức tưởi
Em đã mang đôi môi màu dâu chín sang đò một ngày sông vắng nước […]
15. Sông Đáy ơi, sông Đáy ơi… chiều nay tôi trở lại
Mẹ tôi đã già như cát bên bờ
Ôi mùi cát khô, mùi tóc mẹ tôi
Tôi quỳ xuống vốc cát áp vào mặt
Tôi khóc.
20. Cát từ mặt tôi chảy xuống ròng ròng.
Sông Đáy, 1991
(Sự mất ngủ của lửa, NXB Lao động, Hà Nội, 1992)
Trong câu thơ Năm tháng sống xa quê tôi như người bước hụt, động từ bước hụt ám chỉ cho
SÔNG ĐÁY
1. Sông Đáy chảy vào đời tôi
Như mẹ tôi gánh nặng rẽ vào ngõ sau mỗi
buổi chiều đi làm về vất vả
Tôi dụi mặt vào lưng người đẫm mồ hôi mát
một mảnh sông đêm
Năm tháng sống xa quê tôi như người bước hụt
5. Cơn mơ vang lên tiếng cá quẫy tuột câu như một tiếng nấc
Âm thầm vỡ trong tôi, âm thầm vỡ cuối nguồn
Toả mát xuống cơn đau tôi là tóc mẹ bến mòn đứng đợi
Một cây ngô cuối vụ khô gầy
Suốt đời buồn trong tiếng lá reo.
10. Những chiều xa quê tôi mong dòng sông dâng lên
ngang trời cho tôi được nhìn thấy
Cho đôi mắt nhớ thương của tôi như hai hốc đất
ven bờ, nơi những chú bống đến làm tổ được
giàn giụa nước mưa sông.
Sông Đáy ơi! Chiều nay tôi trở lại
Những cánh buồm cổ tích đã bay xa về một niềm tức tưởi
Em đã mang đôi môi màu dâu chín sang đò một ngày sông vắng nước […]
15. Sông Đáy ơi, sông Đáy ơi… chiều nay tôi trở lại
Mẹ tôi đã già như cát bên bờ
Ôi mùi cát khô, mùi tóc mẹ tôi
Tôi quỳ xuống vốc cát áp vào mặt
Tôi khóc.
20. Cát từ mặt tôi chảy xuống ròng ròng.
Sông Đáy, 1991
(Sự mất ngủ của lửa, NXB Lao động, Hà Nội, 1992)
Âm thanh tiếng cá quẫy tuột câu như một tiếng nấc gợi liên tưởng nào dưới đây?
SÔNG ĐÁY
1. Sông Đáy chảy vào đời tôi
Như mẹ tôi gánh nặng rẽ vào ngõ sau mỗi
buổi chiều đi làm về vất vả
Tôi dụi mặt vào lưng người đẫm mồ hôi mát
một mảnh sông đêm
Năm tháng sống xa quê tôi như người bước hụt
5. Cơn mơ vang lên tiếng cá quẫy tuột câu như một tiếng nấc
Âm thầm vỡ trong tôi, âm thầm vỡ cuối nguồn
Toả mát xuống cơn đau tôi là tóc mẹ bến mòn đứng đợi
Một cây ngô cuối vụ khô gầy
Suốt đời buồn trong tiếng lá reo.
10. Những chiều xa quê tôi mong dòng sông dâng lên
ngang trời cho tôi được nhìn thấy
Cho đôi mắt nhớ thương của tôi như hai hốc đất
ven bờ, nơi những chú bống đến làm tổ được
giàn giụa nước mưa sông.
Sông Đáy ơi! Chiều nay tôi trở lại
Những cánh buồm cổ tích đã bay xa về một niềm tức tưởi
Em đã mang đôi môi màu dâu chín sang đò một ngày sông vắng nước […]
15. Sông Đáy ơi, sông Đáy ơi… chiều nay tôi trở lại
Mẹ tôi đã già như cát bên bờ
Ôi mùi cát khô, mùi tóc mẹ tôi
Tôi quỳ xuống vốc cát áp vào mặt
Tôi khóc.
20. Cát từ mặt tôi chảy xuống ròng ròng.
Sông Đáy, 1991
(Sự mất ngủ của lửa, NXB Lao động, Hà Nội, 1992)
Hình ảnh tóc mẹ bến mòn đứng đợi sử dụng biện pháp tu từ nào dưới đây?
SÔNG ĐÁY
1. Sông Đáy chảy vào đời tôi
Như mẹ tôi gánh nặng rẽ vào ngõ sau mỗi
buổi chiều đi làm về vất vả
Tôi dụi mặt vào lưng người đẫm mồ hôi mát
một mảnh sông đêm
Năm tháng sống xa quê tôi như người bước hụt
5. Cơn mơ vang lên tiếng cá quẫy tuột câu như một tiếng nấc
Âm thầm vỡ trong tôi, âm thầm vỡ cuối nguồn
Toả mát xuống cơn đau tôi là tóc mẹ bến mòn đứng đợi
Một cây ngô cuối vụ khô gầy
Suốt đời buồn trong tiếng lá reo.
10. Những chiều xa quê tôi mong dòng sông dâng lên
ngang trời cho tôi được nhìn thấy
Cho đôi mắt nhớ thương của tôi như hai hốc đất
ven bờ, nơi những chú bống đến làm tổ được
giàn giụa nước mưa sông.
Sông Đáy ơi! Chiều nay tôi trở lại
Những cánh buồm cổ tích đã bay xa về một niềm tức tưởi
Em đã mang đôi môi màu dâu chín sang đò một ngày sông vắng nước […]
15. Sông Đáy ơi, sông Đáy ơi… chiều nay tôi trở lại
Mẹ tôi đã già như cát bên bờ
Ôi mùi cát khô, mùi tóc mẹ tôi
Tôi quỳ xuống vốc cát áp vào mặt
Tôi khóc.
20. Cát từ mặt tôi chảy xuống ròng ròng.
Sông Đáy, 1991
(Sự mất ngủ của lửa, NXB Lao động, Hà Nội, 1992)
Nhân vật trữ tình trong bài thơ trên là
SÔNG ĐÁY
1. Sông Đáy chảy vào đời tôi
Như mẹ tôi gánh nặng rẽ vào ngõ sau mỗi
buổi chiều đi làm về vất vả
Tôi dụi mặt vào lưng người đẫm mồ hôi mát
một mảnh sông đêm
Năm tháng sống xa quê tôi như người bước hụt
5. Cơn mơ vang lên tiếng cá quẫy tuột câu như một tiếng nấc
Âm thầm vỡ trong tôi, âm thầm vỡ cuối nguồn
Toả mát xuống cơn đau tôi là tóc mẹ bến mòn đứng đợi
Một cây ngô cuối vụ khô gầy
Suốt đời buồn trong tiếng lá reo.
10. Những chiều xa quê tôi mong dòng sông dâng lên
ngang trời cho tôi được nhìn thấy
Cho đôi mắt nhớ thương của tôi như hai hốc đất
ven bờ, nơi những chú bống đến làm tổ được
giàn giụa nước mưa sông.
Sông Đáy ơi! Chiều nay tôi trở lại
Những cánh buồm cổ tích đã bay xa về một niềm tức tưởi
Em đã mang đôi môi màu dâu chín sang đò một ngày sông vắng nước […]
15. Sông Đáy ơi, sông Đáy ơi… chiều nay tôi trở lại
Mẹ tôi đã già như cát bên bờ
Ôi mùi cát khô, mùi tóc mẹ tôi
Tôi quỳ xuống vốc cát áp vào mặt
Tôi khóc.
20. Cát từ mặt tôi chảy xuống ròng ròng.
Sông Đáy, 1991
(Sự mất ngủ của lửa, NXB Lao động, Hà Nội, 1992)
Trong bài thơ trên, tiếng cá quẫy tuột câu được ví von với
SÔNG ĐÁY
1. Sông Đáy chảy vào đời tôi
Như mẹ tôi gánh nặng rẽ vào ngõ sau mỗi
buổi chiều đi làm về vất vả
Tôi dụi mặt vào lưng người đẫm mồ hôi mát
một mảnh sông đêm
Năm tháng sống xa quê tôi như người bước hụt
5. Cơn mơ vang lên tiếng cá quẫy tuột câu như một tiếng nấc
Âm thầm vỡ trong tôi, âm thầm vỡ cuối nguồn
Toả mát xuống cơn đau tôi là tóc mẹ bến mòn đứng đợi
Một cây ngô cuối vụ khô gầy
Suốt đời buồn trong tiếng lá reo.
10. Những chiều xa quê tôi mong dòng sông dâng lên
ngang trời cho tôi được nhìn thấy
Cho đôi mắt nhớ thương của tôi như hai hốc đất
ven bờ, nơi những chú bống đến làm tổ được
giàn giụa nước mưa sông.
Sông Đáy ơi! Chiều nay tôi trở lại
Những cánh buồm cổ tích đã bay xa về một niềm tức tưởi
Em đã mang đôi môi màu dâu chín sang đò một ngày sông vắng nước […]
15. Sông Đáy ơi, sông Đáy ơi… chiều nay tôi trở lại
Mẹ tôi đã già như cát bên bờ
Ôi mùi cát khô, mùi tóc mẹ tôi
Tôi quỳ xuống vốc cát áp vào mặt
Tôi khóc.
20. Cát từ mặt tôi chảy xuống ròng ròng.
Sông Đáy, 1991
(Sự mất ngủ của lửa, NXB Lao động, Hà Nội, 1992)
Điền vào chỗ trống.
Bài thơ Sông Đáy thể hiện tình mẫu tử sâu nặng gắn liền với nỗi nhớ quê hương và ý thức về . Hình ảnh dòng sông trở thành không gian , nơi lưu giữ bóng dáng người mẹ tảo tần và những năm tháng tuổi thơ của người con xa quê. Qua sự trở về muộn màng, bài thơ bộc lộ bi kịch tinh thần của người con khi đối diện với sự của mẹ và sự trôi chảy không thể đảo ngược của , từ đó gợi lên nỗi đau, day dứt và được bù đắp những mất mát đã qua.
(Kéo thả hoặc click vào để điền)
SÔNG ĐÁY
1. Sông Đáy chảy vào đời tôi
Như mẹ tôi gánh nặng rẽ vào ngõ sau mỗi
buổi chiều đi làm về vất vả
Tôi dụi mặt vào lưng người đẫm mồ hôi mát
một mảnh sông đêm
Năm tháng sống xa quê tôi như người bước hụt
5. Cơn mơ vang lên tiếng cá quẫy tuột câu như một tiếng nấc
Âm thầm vỡ trong tôi, âm thầm vỡ cuối nguồn
Toả mát xuống cơn đau tôi là tóc mẹ bến mòn đứng đợi
Một cây ngô cuối vụ khô gầy
Suốt đời buồn trong tiếng lá reo.
10. Những chiều xa quê tôi mong dòng sông dâng lên
ngang trời cho tôi được nhìn thấy
Cho đôi mắt nhớ thương của tôi như hai hốc đất
ven bờ, nơi những chú bống đến làm tổ được
giàn giụa nước mưa sông.
Sông Đáy ơi! Chiều nay tôi trở lại
Những cánh buồm cổ tích đã bay xa về một niềm tức tưởi
Em đã mang đôi môi màu dâu chín sang đò một ngày sông vắng nước […]
15. Sông Đáy ơi, sông Đáy ơi… chiều nay tôi trở lại
Mẹ tôi đã già như cát bên bờ
Ôi mùi cát khô, mùi tóc mẹ tôi
Tôi quỳ xuống vốc cát áp vào mặt
Tôi khóc.
20. Cát từ mặt tôi chảy xuống ròng ròng.
Sông Đáy, 1991
(Sự mất ngủ của lửa, NXB Lao động, Hà Nội, 1992)
Hình ảnh Sông Đáy chảy vào đời tôi chủ yếu mang ý nghĩa nào dưới đây?
SÔNG ĐÁY
1. Sông Đáy chảy vào đời tôi
Như mẹ tôi gánh nặng rẽ vào ngõ sau mỗi
buổi chiều đi làm về vất vả
Tôi dụi mặt vào lưng người đẫm mồ hôi mát
một mảnh sông đêm
Năm tháng sống xa quê tôi như người bước hụt
5. Cơn mơ vang lên tiếng cá quẫy tuột câu như một tiếng nấc
Âm thầm vỡ trong tôi, âm thầm vỡ cuối nguồn
Toả mát xuống cơn đau tôi là tóc mẹ bến mòn đứng đợi
Một cây ngô cuối vụ khô gầy
Suốt đời buồn trong tiếng lá reo.
10. Những chiều xa quê tôi mong dòng sông dâng lên
ngang trời cho tôi được nhìn thấy
Cho đôi mắt nhớ thương của tôi như hai hốc đất
ven bờ, nơi những chú bống đến làm tổ được
giàn giụa nước mưa sông.
Sông Đáy ơi! Chiều nay tôi trở lại
Những cánh buồm cổ tích đã bay xa về một niềm tức tưởi
Em đã mang đôi môi màu dâu chín sang đò một ngày sông vắng nước […]
15. Sông Đáy ơi, sông Đáy ơi… chiều nay tôi trở lại
Mẹ tôi đã già như cát bên bờ
Ôi mùi cát khô, mùi tóc mẹ tôi
Tôi quỳ xuống vốc cát áp vào mặt
Tôi khóc.
20. Cát từ mặt tôi chảy xuống ròng ròng.
Sông Đáy, 1991
(Sự mất ngủ của lửa, NXB Lao động, Hà Nội, 1992)
Điền vào chỗ trống.
Hình ảnh mẹ già được so sánh với . Một so sánh gợi nhớ đến câu nói “cát bụi lại trở về với cát bụi”. Nhà thơ đau đớn ôm cát vào lòng mà ngửi thấy mùi tóc mẹ. “Mùi cát khô” hay chính là mùi năm tháng của “một nắng hai sương”, tần tảo, lam lũ của . “Mùi cát khô”, “mùi tóc mẹ” ấy còn chính là mùi vị của . Với cách so sánh như thế nhà thơ đã hoá thân mẹ vào với quê hương, đồng nhất với dòng sông, bãi cát.
(Kéo thả hoặc click vào để điền)
SÔNG ĐÁY
1. Sông Đáy chảy vào đời tôi
Như mẹ tôi gánh nặng rẽ vào ngõ sau mỗi
buổi chiều đi làm về vất vả
Tôi dụi mặt vào lưng người đẫm mồ hôi mát
một mảnh sông đêm
Năm tháng sống xa quê tôi như người bước hụt
5. Cơn mơ vang lên tiếng cá quẫy tuột câu như một tiếng nấc
Âm thầm vỡ trong tôi, âm thầm vỡ cuối nguồn
Toả mát xuống cơn đau tôi là tóc mẹ bến mòn đứng đợi
Một cây ngô cuối vụ khô gầy
Suốt đời buồn trong tiếng lá reo.
10. Những chiều xa quê tôi mong dòng sông dâng lên
ngang trời cho tôi được nhìn thấy
Cho đôi mắt nhớ thương của tôi như hai hốc đất
ven bờ, nơi những chú bống đến làm tổ được
giàn giụa nước mưa sông.
Sông Đáy ơi! Chiều nay tôi trở lại
Những cánh buồm cổ tích đã bay xa về một niềm tức tưởi
Em đã mang đôi môi màu dâu chín sang đò một ngày sông vắng nước […]
15. Sông Đáy ơi, sông Đáy ơi… chiều nay tôi trở lại
Mẹ tôi đã già như cát bên bờ
Ôi mùi cát khô, mùi tóc mẹ tôi
Tôi quỳ xuống vốc cát áp vào mặt
Tôi khóc.
20. Cát từ mặt tôi chảy xuống ròng ròng.
Sông Đáy, 1991
(Sự mất ngủ của lửa, NXB Lao động, Hà Nội, 1992)
Hình ảnh Một cây ngô cuối vụ khô gầy góp phần thể hiện điều gì dưới đây?
SÔNG ĐÁY
1. Sông Đáy chảy vào đời tôi
Như mẹ tôi gánh nặng rẽ vào ngõ sau mỗi
buổi chiều đi làm về vất vả
Tôi dụi mặt vào lưng người đẫm mồ hôi mát
một mảnh sông đêm
Năm tháng sống xa quê tôi như người bước hụt
5. Cơn mơ vang lên tiếng cá quẫy tuột câu như một tiếng nấc
Âm thầm vỡ trong tôi, âm thầm vỡ cuối nguồn
Toả mát xuống cơn đau tôi là tóc mẹ bến mòn đứng đợi
Một cây ngô cuối vụ khô gầy
Suốt đời buồn trong tiếng lá reo.
10. Những chiều xa quê tôi mong dòng sông dâng lên
ngang trời cho tôi được nhìn thấy
Cho đôi mắt nhớ thương của tôi như hai hốc đất
ven bờ, nơi những chú bống đến làm tổ được
giàn giụa nước mưa sông.
Sông Đáy ơi! Chiều nay tôi trở lại
Những cánh buồm cổ tích đã bay xa về một niềm tức tưởi
Em đã mang đôi môi màu dâu chín sang đò một ngày sông vắng nước […]
15. Sông Đáy ơi, sông Đáy ơi… chiều nay tôi trở lại
Mẹ tôi đã già như cát bên bờ
Ôi mùi cát khô, mùi tóc mẹ tôi
Tôi quỳ xuống vốc cát áp vào mặt
Tôi khóc.
20. Cát từ mặt tôi chảy xuống ròng ròng.
Sông Đáy, 1991
(Sự mất ngủ của lửa, NXB Lao động, Hà Nội, 1992)
Hình ảnh những cánh buồm cổ tích gợi nhớ về quãng thời gian nào dưới đây?
SÔNG ĐÁY
1. Sông Đáy chảy vào đời tôi
Như mẹ tôi gánh nặng rẽ vào ngõ sau mỗi
buổi chiều đi làm về vất vả
Tôi dụi mặt vào lưng người đẫm mồ hôi mát
một mảnh sông đêm
Năm tháng sống xa quê tôi như người bước hụt
5. Cơn mơ vang lên tiếng cá quẫy tuột câu như một tiếng nấc
Âm thầm vỡ trong tôi, âm thầm vỡ cuối nguồn
Toả mát xuống cơn đau tôi là tóc mẹ bến mòn đứng đợi
Một cây ngô cuối vụ khô gầy
Suốt đời buồn trong tiếng lá reo.
10. Những chiều xa quê tôi mong dòng sông dâng lên
ngang trời cho tôi được nhìn thấy
Cho đôi mắt nhớ thương của tôi như hai hốc đất
ven bờ, nơi những chú bống đến làm tổ được
giàn giụa nước mưa sông.
Sông Đáy ơi! Chiều nay tôi trở lại
Những cánh buồm cổ tích đã bay xa về một niềm tức tưởi
Em đã mang đôi môi màu dâu chín sang đò một ngày sông vắng nước […]
15. Sông Đáy ơi, sông Đáy ơi… chiều nay tôi trở lại
Mẹ tôi đã già như cát bên bờ
Ôi mùi cát khô, mùi tóc mẹ tôi
Tôi quỳ xuống vốc cát áp vào mặt
Tôi khóc.
20. Cát từ mặt tôi chảy xuống ròng ròng.
Sông Đáy, 1991
(Sự mất ngủ của lửa, NXB Lao động, Hà Nội, 1992)
Nhận xét nào dưới đây là đúng nhất về mối quan hệ giữa hình ảnh sông và mẹ trong bài thơ?
SÔNG ĐÁY
1. Sông Đáy chảy vào đời tôi
Như mẹ tôi gánh nặng rẽ vào ngõ sau mỗi
buổi chiều đi làm về vất vả
Tôi dụi mặt vào lưng người đẫm mồ hôi mát
một mảnh sông đêm
Năm tháng sống xa quê tôi như người bước hụt
5. Cơn mơ vang lên tiếng cá quẫy tuột câu như một tiếng nấc
Âm thầm vỡ trong tôi, âm thầm vỡ cuối nguồn
Toả mát xuống cơn đau tôi là tóc mẹ bến mòn đứng đợi
Một cây ngô cuối vụ khô gầy
Suốt đời buồn trong tiếng lá reo.
10. Những chiều xa quê tôi mong dòng sông dâng lên
ngang trời cho tôi được nhìn thấy
Cho đôi mắt nhớ thương của tôi như hai hốc đất
ven bờ, nơi những chú bống đến làm tổ được
giàn giụa nước mưa sông.
Sông Đáy ơi! Chiều nay tôi trở lại
Những cánh buồm cổ tích đã bay xa về một niềm tức tưởi
Em đã mang đôi môi màu dâu chín sang đò một ngày sông vắng nước […]
15. Sông Đáy ơi, sông Đáy ơi… chiều nay tôi trở lại
Mẹ tôi đã già như cát bên bờ
Ôi mùi cát khô, mùi tóc mẹ tôi
Tôi quỳ xuống vốc cát áp vào mặt
Tôi khóc.
20. Cát từ mặt tôi chảy xuống ròng ròng.
Sông Đáy, 1991
(Sự mất ngủ của lửa, NXB Lao động, Hà Nội, 1992)
Yếu tố nào sau đây giữ vai trò trung tâm trong việc liên kết toàn bộ hình ảnh và cảm xúc của bài thơ?
SÔNG ĐÁY
1. Sông Đáy chảy vào đời tôi
Như mẹ tôi gánh nặng rẽ vào ngõ sau mỗi
buổi chiều đi làm về vất vả
Tôi dụi mặt vào lưng người đẫm mồ hôi mát
một mảnh sông đêm
Năm tháng sống xa quê tôi như người bước hụt
5. Cơn mơ vang lên tiếng cá quẫy tuột câu như một tiếng nấc
Âm thầm vỡ trong tôi, âm thầm vỡ cuối nguồn
Toả mát xuống cơn đau tôi là tóc mẹ bến mòn đứng đợi
Một cây ngô cuối vụ khô gầy
Suốt đời buồn trong tiếng lá reo.
10. Những chiều xa quê tôi mong dòng sông dâng lên
ngang trời cho tôi được nhìn thấy
Cho đôi mắt nhớ thương của tôi như hai hốc đất
ven bờ, nơi những chú bống đến làm tổ được
giàn giụa nước mưa sông.
Sông Đáy ơi! Chiều nay tôi trở lại
Những cánh buồm cổ tích đã bay xa về một niềm tức tưởi
Em đã mang đôi môi màu dâu chín sang đò một ngày sông vắng nước […]
15. Sông Đáy ơi, sông Đáy ơi… chiều nay tôi trở lại
Mẹ tôi đã già như cát bên bờ
Ôi mùi cát khô, mùi tóc mẹ tôi
Tôi quỳ xuống vốc cát áp vào mặt
Tôi khóc.
20. Cát từ mặt tôi chảy xuống ròng ròng.
Sông Đáy, 1991
(Sự mất ngủ của lửa, NXB Lao động, Hà Nội, 1992)
Hình ảnh cát từ mặt tôi chảy xuống ròng ròng ở đoạn kết tượng trưng cho điều gì sau đây?
1. Sông Đáy chảy vào đời tôi
Như mẹ tôi gánh nặng rẽ vào ngõ sau mỗi
buổi chiều đi làm về vất vả
Tôi dụi mặt vào lưng người đẫm mồ hôi mát
một mảnh sông đêm
Năm tháng sống xa quê tôi như người bước hụt
Điền vào chỗ trống để hoàn thiện nội dung khổ thơ trên.
Nội dung chính của khổ thơ là sự gắn bó sâu sắc giữa sông Đáy, người mẹ và kí ức của nhân vật trữ tình. Sông hiện lên hoà nhập với hình ảnh người mẹ , trở thành nguồn chở che, nuôi dưỡng đời sống . Khi sống xa quê, nhân vật trữ tình cảm nhận rõ cảm giác , mất điểm tựa.
(Kéo thả hoặc click vào để điền)
SÔNG ĐÁY
1. Sông Đáy chảy vào đời tôi
Như mẹ tôi gánh nặng rẽ vào ngõ sau mỗi
buổi chiều đi làm về vất vả
Tôi dụi mặt vào lưng người đẫm mồ hôi mát
một mảnh sông đêm
Năm tháng sống xa quê tôi như người bước hụt
5. Cơn mơ vang lên tiếng cá quẫy tuột câu như một tiếng nấc
Âm thầm vỡ trong tôi, âm thầm vỡ cuối nguồn
Toả mát xuống cơn đau tôi là tóc mẹ bến mòn đứng đợi
Một cây ngô cuối vụ khô gầy
Suốt đời buồn trong tiếng lá reo.
10. Những chiều xa quê tôi mong dòng sông dâng lên
ngang trời cho tôi được nhìn thấy
Cho đôi mắt nhớ thương của tôi như hai hốc đất
ven bờ, nơi những chú bống đến làm tổ được
giàn giụa nước mưa sông.
Sông Đáy ơi! Chiều nay tôi trở lại
Những cánh buồm cổ tích đã bay xa về một niềm tức tưởi
Em đã mang đôi môi màu dâu chín sang đò một ngày sông vắng nước […]
15. Sông Đáy ơi, sông Đáy ơi… chiều nay tôi trở lại
Mẹ tôi đã già như cát bên bờ
Ôi mùi cát khô, mùi tóc mẹ tôi
Tôi quỳ xuống vốc cát áp vào mặt
Tôi khóc.
20. Cát từ mặt tôi chảy xuống ròng ròng.
Sông Đáy, 1991
(Sự mất ngủ của lửa, NXB Lao động, Hà Nội, 1992)
Dòng nào dưới đây nêu đúng nhất ý nghĩa của bài thơ Sông Đáy?
SÔNG ĐÁY
1. Sông Đáy chảy vào đời tôi
Như mẹ tôi gánh nặng rẽ vào ngõ sau mỗi
buổi chiều đi làm về vất vả
Tôi dụi mặt vào lưng người đẫm mồ hôi mát
một mảnh sông đêm
Năm tháng sống xa quê tôi như người bước hụt
5. Cơn mơ vang lên tiếng cá quẫy tuột câu như một tiếng nấc
Âm thầm vỡ trong tôi, âm thầm vỡ cuối nguồn
Toả mát xuống cơn đau tôi là tóc mẹ bến mòn đứng đợi
Một cây ngô cuối vụ khô gầy
Suốt đời buồn trong tiếng lá reo.
10. Những chiều xa quê tôi mong dòng sông dâng lên
ngang trời cho tôi được nhìn thấy
Cho đôi mắt nhớ thương của tôi như hai hốc đất
ven bờ, nơi những chú bống đến làm tổ được
giàn giụa nước mưa sông.
Sông Đáy ơi! Chiều nay tôi trở lại
Những cánh buồm cổ tích đã bay xa về một niềm tức tưởi
Em đã mang đôi môi màu dâu chín sang đò một ngày sông vắng nước […]
15. Sông Đáy ơi, sông Đáy ơi… chiều nay tôi trở lại
Mẹ tôi đã già như cát bên bờ
Ôi mùi cát khô, mùi tóc mẹ tôi
Tôi quỳ xuống vốc cát áp vào mặt
Tôi khóc.
20. Cát từ mặt tôi chảy xuống ròng ròng.
Sông Đáy, 1991
(Sự mất ngủ của lửa, NXB Lao động, Hà Nội, 1992)
Bài học nào dưới đây được rút ra từ bài thơ Sông Đáy?
Bạn có thể đăng câu hỏi về bài học này ở đây