Bài học cùng chủ đề
Báo cáo học liệu
Mua học liệu
Mua học liệu:
-
Số dư ví của bạn: 0 coin - 0 Xu
-
Nếu mua học liệu này bạn sẽ bị trừ: 2 coin\Xu
Để nhận Coin\Xu, bạn có thể:
Luyện tập SVIP
Đặc điểm của ngôn ngữ nói bao gồm những yếu tố nào dưới đây? (Chọn 4 đáp án)
Đoạn trích dưới đây mang đặc điểm của loại ngôn ngữ nào?
– Ối làng nước ôi! Cứu tôi với... Ối làng nước ôi! Bố con thằng Kiến nó đâm chết tôi! Thằng lí Cường nó đâm chết tôi rồi, làng nước ôi!... Và họ thấy Chí Phèo lăn lộn dưới đất, vừa kêu vừa lấy mảnh chai cào vào mặt. Máu ra loe loét trông gớm quá! Mấy con chó xông xáo quanh hắn, sủa rất hăng. Lí Cường hơi tái mặt, đứng nhìn mà cười nhạt, cười khinh bỉ. Hừ! Ngỡ là gì, chẳng hoá ra nằm vạ! Thì ra hắn định đến đây nằm vạ!
(Theo Nam Cao – Tác phẩm, tập I, NXB Văn học, Hà Nội, 1977)
Chỉ ra đặc điểm của ngôn ngữ nói trong đoạn trích dưới đây. (Chọn 4 đáp án)
– Vải hôm nay bán mấy?
– Kém ba xu, dì ạ.
– Thế thì còn ăn thua gì!
– Có khéo co mới được một tấm năm xu.
– Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ rằng lại chơi...
(Theo Nam Cao – Tác phẩm, tập I, NXB Văn học, Hà Nội, 1977)
Sắp xếp những yếu tố dưới đây vào cột tương ứng.
– Không được! Ai cho tao lương thiện? Làm thế nào cho mất được những vết mảnh chai trên mặt này? Tao không thể là người lương thiện nữa. Biết không! Chỉ có một cách... biết không!... Chỉ còn một cách là... cái này! Biết không!...
(Theo Nam Cao – Tác phẩm, tập I, NXB Văn học, Hà Nội, 1977)
- Câu rút gọn
- Câu đặc biệt
- Giúp lời nói trở nên dồn dập, thể hiện sự phẫn uất và điên cuồng của nhân vật
- Bộc lộ thái độ phủ nhận quyết liệt và trạng thái tuyệt vọng của nhân vật
"Không được!"
"Biết không!"
Chỉ ra đặc điểm của ngôn ngữ nói trong đoạn trích dưới đây. (Chọn 4 đáp án)
Hắn vênh cái mặt lên, rất là kiêu ngạo:
– Tao đã bảo tao không đòi tiền.
– Giỏi! Hôm nay mới thấy anh không đòi tiền. Thế thì anh cần gì?
Hắn dõng dạc:
– Tao muốn làm người lương thiện.
Bá Kiến cười ha hả:
− Ô tưởng gì! Tôi chỉ cần anh lương thiện cho thiên hạ nhờ.
(Theo Nam Cao – Tác phẩm, tập I, NXB Văn học, Hà Nội, 1977)
Bấm chọn những từ ngữ thể hiện cử chỉ, điệu bộ của nhân vật trong đoạn trích dưới đây.
Hắn vênh cái mặt lên, rất là kiêu ngạo:
– Tao đã bảo tao không đòi tiền.
– Giỏi! Hôm nay mới thấy anh không đòi tiền. Thế thì anh cần gì?
Hắn dõng dạc:
– Tao muốn làm người lương thiện.
Bá Kiến cười ha hả:
− Ô tưởng gì! Tôi chỉ cần anh lương thiện cho thiên hạ nhờ.
(Theo Nam Cao – Tác phẩm, tập I, NXB Văn học, Hà Nội, 1977)
Bấm chọn những câu cảm thán, câu đặc biệt, câu rút gọn trong đoạn trích dưới đây.
Hắn vênh cái mặt lên, rất là kiêu ngạo:
– Tao đã bảo tao không đòi tiền.
– Giỏi! Hôm nay mới thấy anh không đòi tiền. Thế thì anh cần gì?
Hắn dõng dạc:
– Tao muốn làm người lương thiện.
Bá Kiến cười ha hả:
− Ô tưởng gì! Tôi chỉ cần anh lương thiện cho thiên hạ nhờ.
(Theo Nam Cao – Tác phẩm, tập I, NXB Văn học, Hà Nội, 1977)
Trong những nhận định sau, nhận định nào đúng, nhận định nào sai khi nói về đặc điểm ngôn ngữ của đoạn trích dưới đây?
Giu-li-ét: Ôi chao!
Rô-mê-ô: Kìa, nàng vừa lên tiếng! Hỡi nàng tiên lộng lẫy hãy nói nữa đi! Đêm nay trên đầu ta, nàng toả ánh hào quang như một sứ giả nhà trời có đôi cánh, đang cưỡi những áng mây lười nhẹ lướt trên không trung, khiến kẻ trần tục phải cố ngước đôi mắt thịt mà chiêm ngưỡng.
Giu-li-ét: Ôi Rô-mê-ô, hỡi Rô-mê-ô! Sao chàng lại mang tên đó nhỉ? Chàng hãy từ bỏ thân phụ đi, từ bỏ tên họ đi; hoặc không thì chàng hãy thề là chàng yêu em đi, em sẽ không còn là con cháu nhà Ca-piu-lét nữa.
(Rô-mê-ô và Giu-li-ét, in trong Tuyển tập tác phẩm William Shakespeare, ĐẶNG THẾ BÍNH dịch, NXB Sân khấu và Trung tâm Văn hoá Ngôn ngữ Đông Tây, Hà Nội, 2006)
(Nhấp vào ô màu vàng để chọn đúng / sai)| a) Mang đặc điểm của ngôn ngữ nói. |
|
| b) Có đặc điểm: Trau chuốt, hoa mỹ. |
|
| c) Mang đặc điểm của ngôn ngữ viết. |
|
| d) Có đặc điểm: Gần gũi, khoa trương. |
|
Bấm chọn những câu cảm thán trong đoạn trích dưới đây.
Giu-li-ét: Ôi chao!
Rô-mê-ô: Kìa, nàng vừa lên tiếng! Hỡi nàng tiên lộng lẫy hãy nói nữa đi! Đêm nay trên đầu ta, nàng toả ánh hào quang như một sứ giả nhà trời có đôi cánh, đang cưỡi những áng mây lười nhẹ lướt trên không trung, khiến kẻ trần tục phải cố ngước đôi mắt thịt mà chiêm ngưỡng.
Giu-li-ét: Ôi Rô-mê-ô, hỡi Rô-mê-ô! Sao chàng lại mang tên đó nhỉ? Chàng hãy từ bỏ thân phụ đi, từ bỏ tên họ đi; hoặc không thì chàng hãy thề là chàng yêu em đi, em sẽ không còn là con cháu nhà Ca-piu-lét nữa.
(Rô-mê-ô và Giu-li-ét, in trong Tuyển tập tác phẩm William Shakespeare, ĐẶNG THẾ BÍNH dịch, NXB Sân khấu và Trung tâm Văn hoá Ngôn ngữ Đông Tây, Hà Nội, 200
Bấm chọn những từ ngữ thể hiện cử chỉ, điệu bộ của nhân vật trong đoạn trích dưới đây.
Phéc-đi-năng (dữ dội gạt tên quân ra, một tay ôm Luy-dơ, một tay chĩa mũi gươm vào nàng): – Thà tôi đâm lưỡi gươm này qua xác vợ tôi, còn hơn nhìn nàng bị sỉ nhục! Cha vẫn còn cương quyết không chuyển chăng?
Tể tướng: – Đâm đi, nếu mũi gươm của mày đủ nhọn!
Phéc-đi-năng (buông Luy-dơ, ngước mắt nhìn trời, ghê gớm) – Xin Chúa cao cả làm chứng cho tôi. Tôi đã dùng hết mọi thủ đoạn của con người, bây giờ tôi chỉ còn cách dùng đến những thủ đoạn của loài ma quỷ. Được rồi, chúng mày cứ đem nàng đi! Còn ta (thét vào tai Tể tướng) – Ta sẽ đi kể cho tất cả xứ này nghe một câu chuyện nhan đề là: Người ta đã leo lên ghế Tể tướng bằng cách nào.
(Giô-han Cơ-rít-xtốp-phơ Phri-đơ-rích Si-lơ, Âm mưu và tình yêu, Nguyễn Đình Nghi – Tất Thắng dịch, NXB Sân khấu. Hà Nội, 2006, tr. 137 – 141)
Đặc điểm của ngôn ngữ viết bao gồm những yếu tố nào dưới đây? (Chọn 4 đáp án)
Ngôn ngữ trong đoạn trích dưới đây có đặc điểm gì? (Chọn 3 đáp án)
Với vị trí chính trị đặc biệt, Việt Nam đã phải trải qua nhiều cuộc chiến tranh, văn học Việt Nam trước sau đều mang âm hưởng chủ đạo của chủ nghĩa yêu nước và bên cạnh đó là tiếng nói tố cáo sự bất công, oan khuất, chế giễu sự giả dối và tham tàn, thể hiện khát vọng tự do, dân chủ và hạnh phúc. Gần mười thế kỉ, văn học Việt Nam tuy đã có nhiều thành tựu xuất sắc, song hầu như ngưng trệ trong thi pháp trung đại, nhưng từ cuối thế kỉ XIX đến đầu thế kỉ XX thi pháp văn học bắt đầu đổi thay căn bản, hoàn toàn lột xác để trở thành một nền văn học mới, hiện đại, nhanh chóng trải qua hầu hết các trào lưu văn học trên thế giới dưới dạng rút gọn và tiếp tục hội nhập sâu rộng vào quá trình văn học thế giới.
(Theo Trần Đình Sử (Chủ biên), Lược sử văn học Việt Nam, NXB Đại học Sư phạm, Hà Nội, 2021, tr. 9 – 13)
Những từ ngữ nào dưới đây là từ ngữ thuộc chuyên ngành văn học? (Chọn 3 đáp án)
Với vị trí chính trị đặc biệt, Việt Nam đã phải trải qua nhiều cuộc chiến tranh, văn học Việt Nam trước sau đều mang âm hưởng chủ đạo của chủ nghĩa yêu nước và bên cạnh đó là tiếng nói tố cáo sự bất công, oan khuất, chế giễu sự giả dối và tham tàn, thể hiện khát vọng tự do, dân chủ và hạnh phúc. Gần mười thế kỉ, văn học Việt Nam tuy đã có nhiều thành tựu xuất sắc, song hầu như ngưng trệ trong thi pháp trung đại, nhưng từ cuối thế kỉ XIX đến đầu thế kỉ XX thi pháp văn học bắt đầu đổi thay căn bản, hoàn toàn lột xác để trở thành một nền văn học mới, hiện đại, nhanh chóng trải qua hầu hết các trào lưu văn học trên thế giới dưới dạng rút gọn và tiếp tục hội nhập sâu rộng vào quá trình văn học thế giới.
(Theo Trần Đình Sử (Chủ biên), Lược sử văn học Việt Nam, NXB Đại học Sư phạm, Hà Nội, 2021, tr. 9 – 13)
Trong những nhận định sau, nhận định nào đúng, nhận định nào sai khi nói về đặc điểm ngôn ngữ trong đoạn trích dưới đây?
Không những đi ngược lại lí trí con người mà còn đi ngược lại cả lí trí tự nhiên nữa. […] Từ khi mới nhen nhúm sự sống trên Trái Đất, đã phải trải qua 380 triệu năm con bướm mới bay được, rồi 180 triệu năm nữa bông hồng mới nở, chỉ để làm đẹp mà thôi. Cũng đã phải trải qua bốn kỉ địa chất, con người mới hát được hay hơn chim và mới chết vì yêu. Trong thời đại hoàng kim này của khoa học, trí tuệ con người chẳng có gì để tự hào vì đã phát minh ra một biện pháp, chỉ cần bấm nút một cái là đưa cả quá trình vĩ đại và tốn kém đó của hàng bao nhiêu triệu năm trở lại điểm xuất phát của nó.
(G.G. Mác-két, Thanh gươm Đa-mô-clét, N.V dịch, báo Văn nghệ, ngày 27 − 9 − 1986)
(Nhấp vào ô màu vàng để chọn đúng / sai)| a) Chứa từ ngữ trau chuốt, gần gũi. |
|
| b) Sử dụng phương tiện ngôn ngữ nói. |
|
| c) Không sử dụng ngôn ngữ hình thể. |
|
| d) Sử dụng câu rút gọn và câu cảm thán. |
|
Phân tích đặc điểm của ngôn ngữ nói và ngôn ngữ viết thể hiện ở lời nhân vật và lời người kể chuyện trong đoạn văn dưới đây bằng cách xếp các nội dung vào cột tương ứng.
Ông cựu đã hơi bực mình, sừng sộ:
− Tại sao không uống? Người ta uống thuốc nó đầy ra đấy.
− Người ta uống mặc người ta!
Rồi thấy chồng chưa kịp nói gì, bà chíp chíp môi:
− Ối chao! Chuông khánh còn chẳng ăn ai, nữa là mảnh chĩnh bỏ ngoài bờ tre.
Ông chồng cau mặt:
− Dở lắm! Biết thế nào là chuông khánh? Biết thế nào là mảnh chĩnh? Mình đã uống thuốc của nó đâu mà đã biết?
(Trích Lang Rận, Tuyển tập Nam Cao, tập 1, NXB Văn học)
- Từ ngữ trau chuốt cẩn thận
- Có câu cảm thán, câu rút gọn
- Có người nói và người nghe
- Có chứa khẩu ngữ
- Sử dụng câu văn đầy đủ các thành phần chính
- Sử dụng phương tiện ngôn ngữ viết
Ngôn ngữ viết
Ngôn ngữ nói
Bạn có thể đăng câu hỏi về bài học này ở đây