Bài học cùng chủ đề
Báo cáo học liệu
Mua học liệu
Mua học liệu:
-
Số dư ví của bạn: 0 coin - 0 Xu
-
Nếu mua học liệu này bạn sẽ bị trừ: 2 coin\Xu
Để nhận Coin\Xu, bạn có thể:
Luyện tập SVIP
VĨNH BIỆT CỬU TRÙNG ĐÀI
LỚP I
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Có việc gì mà bà chạy hớt hơ hớt hải? Mặt bà cắt không còn hột máu.
ĐAN THIỀM (thở hổn hển): Nguy đến nơi rồi... Ông Cả!
VŨ NHƯ TÔ: Lạ chưa, nguy làm sao? Đài Cửu Trùng chia năm đã được một phần.
ĐAN THIỀM: Ông trốn đi, mau lên không thì không kịp.
VŨ NHƯ TÔ: Sau bà nói lạ? Đài Cửu Trùng chưa xong, tôi trốn đi đâu. Làm gì phải trốn?
ĐAN THIỀM: Ông nghe tôi! Ông trốn đi! Ông nghe tôi! Ông phải trốn đi mới được!
VŨ NHƯ TÔ: Làm sao tôi cần phải trốn? Bà nói rõ cho là vì sao? Khi trước tôi nhờ bà mách đường chạy trốn, bà khuyên không nên, bây giờ bà bảo tôi đi trốn, thế là nghĩa gì?
ĐAN THIỀM: Có nghĩa lắm. Tôi không làm một việc gì vô lí cả. Khi trước trốn đi thì ông nguy, bây giờ trốn đi thì ông thoát chết.
VŨ NHƯ TÔ: Sao thế?
ĐAN THIỀM: Loạn đến nơi rồi. Dân gian đói kém nổi lên tứ tung. Giặc Trần Cao trước đã bị quan quân đuổi đánh, nay lại về đóng ở Bồ Đề, thanh thế rất mạnh. Trong triều, Nguyên Quận công Trịnh Duy Sản vì can vua mà bị đánh, nay mưu với mấy tên đồng chí, giả mượn tiếng đi dẹp giặc rồi quay binh về làm loạn.
VŨ NHƯ TÔ: Tôi làm gì nên tội?
ĐAN THIỀM: Vậy mà ai ai cũng cho ông là thủ phạm. Vua xa xỉ là vì ông, công khố hao hụt là vì ông, dân gian lầm than là vì ông, man di oán giận là vì ông, thần nhân trách móc là vì ông. Cửu Trùng Đài, họ có cần đâu? Họ dấy nghĩa cốt giết ông, phá Cửu Trùng Đài.
VŨ NHƯ TÔ: Phá Cửu Trùng Đài? Không đời nào? Mà tôi thì không làm gì nên tội. Họ hiểu nhầm.
ĐAN THIỀM: Ông phải trốn đi. (Có tiếng quân ầm ầm, tiếng trống, tiếng chiêng, tiếng tù và, tiếng ngựa hí). Ông phải trốn đi. (lời có vẻ van lơn) Trong lúc biến cố này, ông hãy tạm lánh đi. Khi dân nổi lên, họ nông nổi vô cùng. Họ không phân biệt phải trái. Ông trốn đi. Tài kia không nên để uổng. Ông mà có mệnh hệ nào thì nước ta không còn ai tô điểm nữa.
VŨ NHƯ TÔ: Bà không nên lo cho tôi. Tôi không trốn đâu. Người quân tử không bao giờ sợ chết. Mà vạn nhất có chết, thì cũng phải để cho mọi người biết rằng công việc mình làm chính đại quang minh. Tôi sống với Cửu Trùng Đài, chết cũng với Cửu Trùng Đài. Tôi không thể xa Cửu Trùng Đài một bước. Hồn tôi để cả đây, thì tôi chạy đi đâu?
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông nghe tôi. Trốn đi để chờ cơ hội khác. Đại sự hỏng rồi.
VŨ NHƯ TÔ: Đa tạ bà. Tấm lòng của bà, chỉ có lòng cha mẹ tôi mới sánh kịp. Nhưng tôi đã quyết, không chịu rời Cửu Trùng Đài một bước. Tôi quyết ở đây.
ĐAN THIỀM (thất vọng): Ông Cả ơi!
(Lược ba lớp: Lớp II: Nguyễn Vũ xuất hiện thông báo Duy Sản làm phản; Đan Thiềm tiếp tục giục Vũ Như Tô bỏ trốn. Lớp III: Lê Trung Mại xuất hiện báo tin Hoàng thượng đã bị Duy Sản giết; Nguyễn Vũ tiếc thương Hoàng thượng, rút dao tự sát. Lớp IV: Bọn nội giám vào báo tin Duy Sản lập vua mới, Phùng Mai phản đối, bị giết ở nhà Nghị sự; An Hoà Hầu Nguyễn Hoằng Dụ kéo quân về đốt phá kinh thành.)
LỚP V
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông chạy đi! Ông có nghe tiếng gì không? Quân giặc đang tìm ông đấy: trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Họ tìm tôi, nhưng có lí gì họ giết tôi. Tôi có gây oán gây thù gì với ai?
ĐAN THIỀM: Ông đừng mơ mộng nữa. Dân chúng nông nổi, dễ sinh tàn ác. Họ không hiểu công việc của ông. Tránh đi! Trốn đi! Đợi thời là thượng sách. Đừng để phí tài trời. Trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Còn bà?
ĐAN THIỀM: Tôi ở đây. (Có tiếng quân reo dữ đội: "Giết chết Vũ Như Tô, giết chết lũ cung nữ.")
VŨ NHƯ TÔ (thản nhiên): Bà ở đây. Vậy tôi cũng ở đây, nguy biến ta cùng chịu.
ĐAN THIỀM: Không được! Tôi chết đi không thiệt hại cho đời. Còn ông, ông phải đi đi mới được. (Có tiếng nhà đổ, tiếng cửa đổ) Ông đi đi không thì không kịp. (Nàng chắp tay lạy) Tôi xin ông, ông nghe tôi trốn đi.
Có tiếng giày dép nhốn nháo. Bọn cùng nữ hốt hoảng đi vào.
LỚP VI
Những người trên – Kim Phượng – cung nữ
KIM PHƯỢNG (khóc lóc): Làm thế nào bây giờ? Cửa điện bị chúng phá rồi! Chúng đứng đầy ngoài sân. (Hỏi Đan Thiềm) Đây có cửa ra đằng sau không?
ĐAN THIỀM: Đến đây là đường cùng rồi! Đây là tử địa!
CUNG NỮ: Trời ơi!
ĐAN THIỀM (bảo Vũ Như Tô): Ông Cả ơi! Có trốn cũng không được nữa. Ông nguy mất (nàng khóc).
Quân khởi loạn kéo vào, gươm giáo sáng loè.
LỚP VII
Những người trên, thêm Ngô Hạch và quân khởi loạn
QUÂN KHỞI LOẠN: Đây rồi! Vũ Như Tô! Lũ cung nữ.
NGÔ HẠCH: Quân bay, vào bắt lũ cung nữ trước.
CUNG NỮ (quỳ xuống): Trăm lạy tướng quân, trăm lạy tướng quân.
NGÔ HẠCH: Ta vâng tướng lệnh vào bắt các ngươi.
KIM PHƯỢNG (quỳ xuống): Chị em chúng tôi không có tội gì. Xin tướng quân sinh phúc. (Đan Thiềm bĩu môi thở dài) Kẻ hay xúc xiểm vua là ả kia (chỉ Đan Thiềm). Chính nó mê hoặc vua. Chính nó dan díu với Vũ Như Tô, làm uế tạp nơi cung cấm, chính nó là thủ phạm.
CUNG NỮ: Chính nó là thủ phạm.
ĐAN THIỀM: Lũ yêu quái không được đặt để nên nhời, tướng quân nên thấu cho. Tôi không sợ chết, nguyện xin được chết. Nhưng tôi không phải là con người bất chính. Tôi nói thế không hổ với quỷ thần hai vai, không hổ với thanh thiên bạch nhật.
CUNG NỮ: Chính con Đan Thiềm là thủ phạm. (Nhìn lẳng lơ, bọn quân sĩ như bị quyến rũ).
NGÔ HẠCH: Ta đã biết! Quân bay, vào bắt lấy gian phu dâm phụ.
ĐAN THIỀM: Tướng quân không nên nói thế.
VŨ NHƯ TÔ: Giết thì cứ giết, nhưng đừng nghi oan.
ĐAN THIỀM: Tướng quân nghe tôi. Bao nhiêu tội tôi xin chịu hết. Nhưng xin tướng quân tha cho ông Cả. Ông ấy là một người tài...
QUÂN KHỞI LOẠN (cười ầm): Thế mà còn mở mồm cãi. Mày chết để chồng mày sống à?
ĐAN THIỀM: Các người chỉ nghĩ những điều quá quắt.
QUÂN KHỞI LOẠN: Chúng ông chỉ có thể, con đĩ già câm miệng.
NGÔ HẠCH: Trói cổ nó lại.
ĐAN THIỀM (quỳ xuống): Tướng quân tha cho ông Cả. Nước ta còn cần nhiều thợ tài để tô điểm.
NGÔ HẠCH (cười ha hả): Cần thợ tài để tô điểm. Để hao hụt công khố, để dân gian lầm than.
VŨ NHƯ TÔ: Đan Thiềm, bà đứng dậy. Sao bà lẩn thẩn thế, lạy cả một đứa tiểu nhân?
ĐAN THIỀM (đứng dậy): Tướng quân hãy nghe tôi, đừng phạm vào tội ác. Đừng giết ông Cả. Kẻo tướng quân mang hận về muôn đời! Tha cho ông Cả. Tôi xin chịu chết.
NGÔ HẠCH (truyền): Trói cổ con đĩ già lại.
ĐAN THIỀM: Tướng quân tha…
QUÂN KHỞI LOẠN (xúm vào trói nàng): Đừng nói nữa vô ích, con dâm phụ.
ĐAN THIỀM: ... Tha cho ông Cả.
NGÔ HẠCH (thấy Như Tô chạy lại): Trói thằng Vũ Như Tô lại (quân sĩ xông vào trói chàng có vẻ đắc ý).
ĐAN THIỀM (thất vọng): Chỉ tại ông không nghe tôi, dùng dằng mãi. Bây giờ... (nói với Ngô Hạch) Xin tướng quân...
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi, không cho nó nói nhảm nữa, rờm tai (quân sĩ dẫn nàng ra).
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Đài lớn tan tành! Ông Cả ơi! Xin cùng ông vĩnh biệt! (Họ kéo nàng ra tàn nhẫn).
LỚP VIII
Những người trên, trừ Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Xin đa tạ tấm lòng tri kỉ. Đan Thiềm, xin cùng bà vĩnh biệt! (Buồn rầu, trấn tĩnh ngay) Đời ta chưa tận, mệnh ta chưa cùng. Ta sẽ xây một đài vĩ đại để tạ lòng tri kỉ.
NGÔ HẠCH (chỉ bọn cung nữ bảo mấy tên quân): Dẫn họ về dinh ta đợi lệnh.
MẤY TÊN QUÂN: Xin vâng lệnh (dẫn cung nữ ra).
VŨ NHƯ TÔ (khinh bỉ): Mi thực là một tên bỉ ổi. Sao trời lại để cho mi sống làm nhục cương thường.
NGÔ HẠCH: Dẫn thằng này về trình chủ tướng.
VŨ NHƯ TÔ (đầy hi vọng): Dẫn ta ra mắt An Hoà Hầu, để ta phân trần, để ta giảng giải, cho người đời biết rõ nguyện vọng của ta. Ta tội gì. Không, ta chỉ có một hoài bão là tô điểm đất nước, đem hết tài ra xây cho nòi giống một toà đài hoa lệ, thách cả những công trình sau trước, tranh tinh xảo với hoá công. Vậy thì ta có tội gì? Ta xây Cửu Trùng Đài có phải đâu để hại nước? Không, không! Nguyễn Hoằng Dụ sẽ biết cho ta, ta không có tội và chủ tướng các người sẽ cởi trói cho ta để ta xây nốt Cửu Trùng Đài, dựng một kì công muôn thuở...
QUÂN SĨ (cười ầm): Câm ngay đi. Quân điên rồ, câm ngay đi không chúng ông vả miệng bây giờ. Mày không biết mấy nghìn người chết vì Cửu Trùng Đài, mẹ mất con, vợ mất chồng vì mày đó ư? Người ta oán mày hơn oán quỷ. Câm ngay đi!
VŨ NHƯ TÔ: … Vài năm nữa, đài Cửu Trùng hoàn thành, cao cả, huy hoàng, giữa cõi trần lao lực, có một cảnh Bồng Lai…
QUÂN SĨ: Câm mồm!
VŨ NHƯ TÔ: … Xuất hiện...
QUÂN SĨ: Câm mồm! (Họ xúm vào vả miệng Vũ Như Tô).
VŨ NHƯ TÔ: Ta có thù oán gì với các người?
NGÔ HẠCH: Dẫn nó ra pháp trường. Không để nó nói nhảm trước mặt chủ tướng mất thì giờ.
QUÂN SĨ: Ra pháp trường!
VŨ NHƯ TÔ: Không, dẫn ta ra mắt chủ tướng. Ta muốn nói chuyện với An Hoà Hầu. Các người không hiểu được ta. (Có tiếng ầm ầm như long trời lở đất).
MỌI NGƯỜI: Cái chi nghe kinh người?
Một lũ quân vào.
LỚP IX
Những người trên, thêm một lũ quân
NGÔ HẠCH: Chúng bay đi đâu?
LŨ QUÂN: Bẩm tướng quân! Kinh thành phát hoả!
NGÔ HẠCH: Ai ra lệnh ấy?
MỘT TÊN QUÂN: Chính An Hoà Hầu!
VŨ NHƯ TÔ: Chính An Hoà Hầu! Thế Cửu Trùng Đài?
LŨ QUÂN: Cửu Trùng Đài ư? Dã tràng xe cát! Cửu Trùng Đài sắp là một đống tro tàn!
VŨ NHƯ TÔ: Vô lí! Vô lí!
NGÔ HẠCH: Rõ quân ngu muội! Đến đầu mày chả chắc, nói chi đến Cửu Trùng Đài mà còn tin tưởng.
VŨ NHƯ TÔ: Đời ta không quý bằng Cửu Trùng Đài.
QUÂN SĨ: Giống vật không biết nhục.
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi. (Chợt có ánh lửa sáng rực, cả tàn than, bụi khói bay vào).
VŨ NHƯ TÔ (nhìn ra, rú lên): Đốt thực rồi! Đốt thực rồi! Ôi đảng ác! Ôi muôn phần căm giận! Trời ơi! Phú cho ta cái tài làm gì? Ôi mộng lớn! Ôi Đan Thiềm! Ôi Cửu Trùng Đài! (Có tiếng hô vui vẻ: "Cửu Trùng Đài đã cháy!")
QUÂN SĨ: Thực đáng ăn mừng.
VŨ NHƯ TÔ (chua chát): Thôi thế là hết. Dẫn ta đến pháp trường!
Màn hạ nhanh.
Mùa hạ năm 1941
(Theo Tuyển tập Nguyễn Huy Tưởng, tập I, NXB Văn học, Hà Nội, 1984)
Tác giả của vở kịch Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài là ai?
VỀ TÁC GIẢ NGUYỄN HUY TƯỞNG
− Nguyễn Huy Tưởng (1912 − 1960) sinh ra trong một gia đình nhà nho tại làng Dục Tú, huyện Đông Anh, Hà Nội (trước kia thuộc phủ Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh).
− Sự nghiệp văn chương của ông là sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa lịch sử và văn học. Không đi vào lối mòn liệt kê sự kiện khô khan, ông luôn đặt lịch sử trong mối quan hệ mật thiết với những vấn đề nghiêm trang và cấp thiết của thời đại.
− Một số tác phẩm tiêu biểu của ông bao gồm:
+ Kịch: Vũ Như Tô (1943), Bắc Sơn (1946), Những người ở lại (1948),...
+ Các truyện lịch sử: Đêm hội Long Trì (1942), An Tư (1945), Lá cờ thêu sáu chữ vàng (1960),...
Trong những nhận định dưới đây, nhận định nào đúng, nhận định nào sai khi nói về tác giả Nguyễn Huy Tưởng?
(Nhấp vào ô màu vàng để chọn đúng / sai)| a) Kết hợp văn học và lịch sử trong sáng tác. |
|
| b) Tập trung liệt kê các mốc lịch sử trọng đại trong sáng tác. |
|
| c) Sinh ra trong gia đình quyền quý, có truyền thống khoa bảng. |
|
| d) Xuất thân từ gia đình có truyền thống nho học. |
|
VỀ TÁC GIẢ NGUYỄN HUY TƯỞNG
− Nguyễn Huy Tưởng (1912 − 1960) sinh ra trong một gia đình nhà nho tại làng Dục Tú, huyện Đông Anh, Hà Nội (trước kia thuộc phủ Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh).
− Sự nghiệp văn chương của ông là sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa lịch sử và văn học. Không đi vào lối mòn liệt kê sự kiện khô khan, ông luôn đặt lịch sử trong mối quan hệ mật thiết với những vấn đề nghiêm trang và cấp thiết của thời đại.
− Một số tác phẩm tiêu biểu của ông bao gồm:
+ Kịch: Vũ Như Tô (1943), Bắc Sơn (1946), Những người ở lại (1948),...
+ Các truyện lịch sử: Đêm hội Long Trì (1942), An Tư (1945), Lá cờ thêu sáu chữ vàng (1960),...
Chọn những tác phẩm được sáng tác bởi tác giả Nguyễn Huy Tưởng. (Chọn 2 đáp án)
VĨNH BIỆT CỬU TRÙNG ĐÀI
LỚP I
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Có việc gì mà bà chạy hớt hơ hớt hải? Mặt bà cắt không còn hột máu.
ĐAN THIỀM (thở hổn hển): Nguy đến nơi rồi... Ông Cả!
VŨ NHƯ TÔ: Lạ chưa, nguy làm sao? Đài Cửu Trùng chia năm đã được một phần.
ĐAN THIỀM: Ông trốn đi, mau lên không thì không kịp.
VŨ NHƯ TÔ: Sau bà nói lạ? Đài Cửu Trùng chưa xong, tôi trốn đi đâu. Làm gì phải trốn?
ĐAN THIỀM: Ông nghe tôi! Ông trốn đi! Ông nghe tôi! Ông phải trốn đi mới được!
VŨ NHƯ TÔ: Làm sao tôi cần phải trốn? Bà nói rõ cho là vì sao? Khi trước tôi nhờ bà mách đường chạy trốn, bà khuyên không nên, bây giờ bà bảo tôi đi trốn, thế là nghĩa gì?
ĐAN THIỀM: Có nghĩa lắm. Tôi không làm một việc gì vô lí cả. Khi trước trốn đi thì ông nguy, bây giờ trốn đi thì ông thoát chết.
VŨ NHƯ TÔ: Sao thế?
ĐAN THIỀM: Loạn đến nơi rồi. Dân gian đói kém nổi lên tứ tung. Giặc Trần Cao trước đã bị quan quân đuổi đánh, nay lại về đóng ở Bồ Đề, thanh thế rất mạnh. Trong triều, Nguyên Quận công Trịnh Duy Sản vì can vua mà bị đánh, nay mưu với mấy tên đồng chí, giả mượn tiếng đi dẹp giặc rồi quay binh về làm loạn.
VŨ NHƯ TÔ: Tôi làm gì nên tội?
ĐAN THIỀM: Vậy mà ai ai cũng cho ông là thủ phạm. Vua xa xỉ là vì ông, công khố hao hụt là vì ông, dân gian lầm than là vì ông, man di oán giận là vì ông, thần nhân trách móc là vì ông. Cửu Trùng Đài, họ có cần đâu? Họ dấy nghĩa cốt giết ông, phá Cửu Trùng Đài.
VŨ NHƯ TÔ: Phá Cửu Trùng Đài? Không đời nào? Mà tôi thì không làm gì nên tội. Họ hiểu nhầm.
ĐAN THIỀM: Ông phải trốn đi. (Có tiếng quân ầm ầm, tiếng trống, tiếng chiêng, tiếng tù và, tiếng ngựa hí). Ông phải trốn đi. (lời có vẻ van lơn) Trong lúc biến cố này, ông hãy tạm lánh đi. Khi dân nổi lên, họ nông nổi vô cùng. Họ không phân biệt phải trái. Ông trốn đi. Tài kia không nên để uổng. Ông mà có mệnh hệ nào thì nước ta không còn ai tô điểm nữa.
VŨ NHƯ TÔ: Bà không nên lo cho tôi. Tôi không trốn đâu. Người quân tử không bao giờ sợ chết. Mà vạn nhất có chết, thì cũng phải để cho mọi người biết rằng công việc mình làm chính đại quang minh. Tôi sống với Cửu Trùng Đài, chết cũng với Cửu Trùng Đài. Tôi không thể xa Cửu Trùng Đài một bước. Hồn tôi để cả đây, thì tôi chạy đi đâu?
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông nghe tôi. Trốn đi để chờ cơ hội khác. Đại sự hỏng rồi.
VŨ NHƯ TÔ: Đa tạ bà. Tấm lòng của bà, chỉ có lòng cha mẹ tôi mới sánh kịp. Nhưng tôi đã quyết, không chịu rời Cửu Trùng Đài một bước. Tôi quyết ở đây.
ĐAN THIỀM (thất vọng): Ông Cả ơi!
(Lược ba lớp: Lớp II: Nguyễn Vũ xuất hiện thông báo Duy Sản làm phản; Đan Thiềm tiếp tục giục Vũ Như Tô bỏ trốn. Lớp III: Lê Trung Mại xuất hiện báo tin Hoàng thượng đã bị Duy Sản giết; Nguyễn Vũ tiếc thương Hoàng thượng, rút dao tự sát. Lớp IV: Bọn nội giám vào báo tin Duy Sản lập vua mới, Phùng Mai phản đối, bị giết ở nhà Nghị sự; An Hoà Hầu Nguyễn Hoằng Dụ kéo quân về đốt phá kinh thành.)
LỚP V
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông chạy đi! Ông có nghe tiếng gì không? Quân giặc đang tìm ông đấy: trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Họ tìm tôi, nhưng có lí gì họ giết tôi. Tôi có gây oán gây thù gì với ai?
ĐAN THIỀM: Ông đừng mơ mộng nữa. Dân chúng nông nổi, dễ sinh tàn ác. Họ không hiểu công việc của ông. Tránh đi! Trốn đi! Đợi thời là thượng sách. Đừng để phí tài trời. Trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Còn bà?
ĐAN THIỀM: Tôi ở đây. (Có tiếng quân reo dữ đội: "Giết chết Vũ Như Tô, giết chết lũ cung nữ.")
VŨ NHƯ TÔ (thản nhiên): Bà ở đây. Vậy tôi cũng ở đây, nguy biến ta cùng chịu.
ĐAN THIỀM: Không được! Tôi chết đi không thiệt hại cho đời. Còn ông, ông phải đi đi mới được. (Có tiếng nhà đổ, tiếng cửa đổ) Ông đi đi không thì không kịp. (Nàng chắp tay lạy) Tôi xin ông, ông nghe tôi trốn đi.
Có tiếng giày dép nhốn nháo. Bọn cùng nữ hốt hoảng đi vào.
LỚP VI
Những người trên – Kim Phượng – cung nữ
KIM PHƯỢNG (khóc lóc): Làm thế nào bây giờ? Cửa điện bị chúng phá rồi! Chúng đứng đầy ngoài sân. (Hỏi Đan Thiềm) Đây có cửa ra đằng sau không?
ĐAN THIỀM: Đến đây là đường cùng rồi! Đây là tử địa!
CUNG NỮ: Trời ơi!
ĐAN THIỀM (bảo Vũ Như Tô): Ông Cả ơi! Có trốn cũng không được nữa. Ông nguy mất (nàng khóc).
Quân khởi loạn kéo vào, gươm giáo sáng loè.
LỚP VII
Những người trên, thêm Ngô Hạch và quân khởi loạn
QUÂN KHỞI LOẠN: Đây rồi! Vũ Như Tô! Lũ cung nữ.
NGÔ HẠCH: Quân bay, vào bắt lũ cung nữ trước.
CUNG NỮ (quỳ xuống): Trăm lạy tướng quân, trăm lạy tướng quân.
NGÔ HẠCH: Ta vâng tướng lệnh vào bắt các ngươi.
KIM PHƯỢNG (quỳ xuống): Chị em chúng tôi không có tội gì. Xin tướng quân sinh phúc. (Đan Thiềm bĩu môi thở dài) Kẻ hay xúc xiểm vua là ả kia (chỉ Đan Thiềm). Chính nó mê hoặc vua. Chính nó dan díu với Vũ Như Tô, làm uế tạp nơi cung cấm, chính nó là thủ phạm.
CUNG NỮ: Chính nó là thủ phạm.
ĐAN THIỀM: Lũ yêu quái không được đặt để nên nhời, tướng quân nên thấu cho. Tôi không sợ chết, nguyện xin được chết. Nhưng tôi không phải là con người bất chính. Tôi nói thế không hổ với quỷ thần hai vai, không hổ với thanh thiên bạch nhật.
CUNG NỮ: Chính con Đan Thiềm là thủ phạm. (Nhìn lẳng lơ, bọn quân sĩ như bị quyến rũ).
NGÔ HẠCH: Ta đã biết! Quân bay, vào bắt lấy gian phu dâm phụ.
ĐAN THIỀM: Tướng quân không nên nói thế.
VŨ NHƯ TÔ: Giết thì cứ giết, nhưng đừng nghi oan.
ĐAN THIỀM: Tướng quân nghe tôi. Bao nhiêu tội tôi xin chịu hết. Nhưng xin tướng quân tha cho ông Cả. Ông ấy là một người tài...
QUÂN KHỞI LOẠN (cười ầm): Thế mà còn mở mồm cãi. Mày chết để chồng mày sống à?
ĐAN THIỀM: Các người chỉ nghĩ những điều quá quắt.
QUÂN KHỞI LOẠN: Chúng ông chỉ có thể, con đĩ già câm miệng.
NGÔ HẠCH: Trói cổ nó lại.
ĐAN THIỀM (quỳ xuống): Tướng quân tha cho ông Cả. Nước ta còn cần nhiều thợ tài để tô điểm.
NGÔ HẠCH (cười ha hả): Cần thợ tài để tô điểm. Để hao hụt công khố, để dân gian lầm than.
VŨ NHƯ TÔ: Đan Thiềm, bà đứng dậy. Sao bà lẩn thẩn thế, lạy cả một đứa tiểu nhân?
ĐAN THIỀM (đứng dậy): Tướng quân hãy nghe tôi, đừng phạm vào tội ác. Đừng giết ông Cả. Kẻo tướng quân mang hận về muôn đời! Tha cho ông Cả. Tôi xin chịu chết.
NGÔ HẠCH (truyền): Trói cổ con đĩ già lại.
ĐAN THIỀM: Tướng quân tha…
QUÂN KHỞI LOẠN (xúm vào trói nàng): Đừng nói nữa vô ích, con dâm phụ.
ĐAN THIỀM: ... Tha cho ông Cả.
NGÔ HẠCH (thấy Như Tô chạy lại): Trói thằng Vũ Như Tô lại (quân sĩ xông vào trói chàng có vẻ đắc ý).
ĐAN THIỀM (thất vọng): Chỉ tại ông không nghe tôi, dùng dằng mãi. Bây giờ... (nói với Ngô Hạch) Xin tướng quân...
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi, không cho nó nói nhảm nữa, rờm tai (quân sĩ dẫn nàng ra).
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Đài lớn tan tành! Ông Cả ơi! Xin cùng ông vĩnh biệt! (Họ kéo nàng ra tàn nhẫn).
LỚP VIII
Những người trên, trừ Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Xin đa tạ tấm lòng tri kỉ. Đan Thiềm, xin cùng bà vĩnh biệt! (Buồn rầu, trấn tĩnh ngay) Đời ta chưa tận, mệnh ta chưa cùng. Ta sẽ xây một đài vĩ đại để tạ lòng tri kỉ.
NGÔ HẠCH (chỉ bọn cung nữ bảo mấy tên quân): Dẫn họ về dinh ta đợi lệnh.
MẤY TÊN QUÂN: Xin vâng lệnh (dẫn cung nữ ra).
VŨ NHƯ TÔ (khinh bỉ): Mi thực là một tên bỉ ổi. Sao trời lại để cho mi sống làm nhục cương thường.
NGÔ HẠCH: Dẫn thằng này về trình chủ tướng.
VŨ NHƯ TÔ (đầy hi vọng): Dẫn ta ra mắt An Hoà Hầu, để ta phân trần, để ta giảng giải, cho người đời biết rõ nguyện vọng của ta. Ta tội gì. Không, ta chỉ có một hoài bão là tô điểm đất nước, đem hết tài ra xây cho nòi giống một toà đài hoa lệ, thách cả những công trình sau trước, tranh tinh xảo với hoá công. Vậy thì ta có tội gì? Ta xây Cửu Trùng Đài có phải đâu để hại nước? Không, không! Nguyễn Hoằng Dụ sẽ biết cho ta, ta không có tội và chủ tướng các người sẽ cởi trói cho ta để ta xây nốt Cửu Trùng Đài, dựng một kì công muôn thuở...
QUÂN SĨ (cười ầm): Câm ngay đi. Quân điên rồ, câm ngay đi không chúng ông vả miệng bây giờ. Mày không biết mấy nghìn người chết vì Cửu Trùng Đài, mẹ mất con, vợ mất chồng vì mày đó ư? Người ta oán mày hơn oán quỷ. Câm ngay đi!
VŨ NHƯ TÔ: … Vài năm nữa, đài Cửu Trùng hoàn thành, cao cả, huy hoàng, giữa cõi trần lao lực, có một cảnh Bồng Lai…
QUÂN SĨ: Câm mồm!
VŨ NHƯ TÔ: … Xuất hiện...
QUÂN SĨ: Câm mồm! (Họ xúm vào vả miệng Vũ Như Tô).
VŨ NHƯ TÔ: Ta có thù oán gì với các người?
NGÔ HẠCH: Dẫn nó ra pháp trường. Không để nó nói nhảm trước mặt chủ tướng mất thì giờ.
QUÂN SĨ: Ra pháp trường!
VŨ NHƯ TÔ: Không, dẫn ta ra mắt chủ tướng. Ta muốn nói chuyện với An Hoà Hầu. Các người không hiểu được ta. (Có tiếng ầm ầm như long trời lở đất).
MỌI NGƯỜI: Cái chi nghe kinh người?
Một lũ quân vào.
LỚP IX
Những người trên, thêm một lũ quân
NGÔ HẠCH: Chúng bay đi đâu?
LŨ QUÂN: Bẩm tướng quân! Kinh thành phát hoả!
NGÔ HẠCH: Ai ra lệnh ấy?
MỘT TÊN QUÂN: Chính An Hoà Hầu!
VŨ NHƯ TÔ: Chính An Hoà Hầu! Thế Cửu Trùng Đài?
LŨ QUÂN: Cửu Trùng Đài ư? Dã tràng xe cát! Cửu Trùng Đài sắp là một đống tro tàn!
VŨ NHƯ TÔ: Vô lí! Vô lí!
NGÔ HẠCH: Rõ quân ngu muội! Đến đầu mày chả chắc, nói chi đến Cửu Trùng Đài mà còn tin tưởng.
VŨ NHƯ TÔ: Đời ta không quý bằng Cửu Trùng Đài.
QUÂN SĨ: Giống vật không biết nhục.
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi. (Chợt có ánh lửa sáng rực, cả tàn than, bụi khói bay vào).
VŨ NHƯ TÔ (nhìn ra, rú lên): Đốt thực rồi! Đốt thực rồi! Ôi đảng ác! Ôi muôn phần căm giận! Trời ơi! Phú cho ta cái tài làm gì? Ôi mộng lớn! Ôi Đan Thiềm! Ôi Cửu Trùng Đài! (Có tiếng hô vui vẻ: "Cửu Trùng Đài đã cháy!")
QUÂN SĨ: Thực đáng ăn mừng.
VŨ NHƯ TÔ (chua chát): Thôi thế là hết. Dẫn ta đến pháp trường!
Màn hạ nhanh.
Mùa hạ năm 1941
(Theo Tuyển tập Nguyễn Huy Tưởng, tập I, NXB Văn học, Hà Nội, 1984)
Vở kịch Vũ Như Tô được sáng tác vào năm
VĨNH BIỆT CỬU TRÙNG ĐÀI
LỚP I
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Có việc gì mà bà chạy hớt hơ hớt hải? Mặt bà cắt không còn hột máu.
ĐAN THIỀM (thở hổn hển): Nguy đến nơi rồi... Ông Cả!
VŨ NHƯ TÔ: Lạ chưa, nguy làm sao? Đài Cửu Trùng chia năm đã được một phần.
ĐAN THIỀM: Ông trốn đi, mau lên không thì không kịp.
VŨ NHƯ TÔ: Sau bà nói lạ? Đài Cửu Trùng chưa xong, tôi trốn đi đâu. Làm gì phải trốn?
ĐAN THIỀM: Ông nghe tôi! Ông trốn đi! Ông nghe tôi! Ông phải trốn đi mới được!
VŨ NHƯ TÔ: Làm sao tôi cần phải trốn? Bà nói rõ cho là vì sao? Khi trước tôi nhờ bà mách đường chạy trốn, bà khuyên không nên, bây giờ bà bảo tôi đi trốn, thế là nghĩa gì?
ĐAN THIỀM: Có nghĩa lắm. Tôi không làm một việc gì vô lí cả. Khi trước trốn đi thì ông nguy, bây giờ trốn đi thì ông thoát chết.
VŨ NHƯ TÔ: Sao thế?
ĐAN THIỀM: Loạn đến nơi rồi. Dân gian đói kém nổi lên tứ tung. Giặc Trần Cao trước đã bị quan quân đuổi đánh, nay lại về đóng ở Bồ Đề, thanh thế rất mạnh. Trong triều, Nguyên Quận công Trịnh Duy Sản vì can vua mà bị đánh, nay mưu với mấy tên đồng chí, giả mượn tiếng đi dẹp giặc rồi quay binh về làm loạn.
VŨ NHƯ TÔ: Tôi làm gì nên tội?
ĐAN THIỀM: Vậy mà ai ai cũng cho ông là thủ phạm. Vua xa xỉ là vì ông, công khố hao hụt là vì ông, dân gian lầm than là vì ông, man di oán giận là vì ông, thần nhân trách móc là vì ông. Cửu Trùng Đài, họ có cần đâu? Họ dấy nghĩa cốt giết ông, phá Cửu Trùng Đài.
VŨ NHƯ TÔ: Phá Cửu Trùng Đài? Không đời nào? Mà tôi thì không làm gì nên tội. Họ hiểu nhầm.
ĐAN THIỀM: Ông phải trốn đi. (Có tiếng quân ầm ầm, tiếng trống, tiếng chiêng, tiếng tù và, tiếng ngựa hí). Ông phải trốn đi. (lời có vẻ van lơn) Trong lúc biến cố này, ông hãy tạm lánh đi. Khi dân nổi lên, họ nông nổi vô cùng. Họ không phân biệt phải trái. Ông trốn đi. Tài kia không nên để uổng. Ông mà có mệnh hệ nào thì nước ta không còn ai tô điểm nữa.
VŨ NHƯ TÔ: Bà không nên lo cho tôi. Tôi không trốn đâu. Người quân tử không bao giờ sợ chết. Mà vạn nhất có chết, thì cũng phải để cho mọi người biết rằng công việc mình làm chính đại quang minh. Tôi sống với Cửu Trùng Đài, chết cũng với Cửu Trùng Đài. Tôi không thể xa Cửu Trùng Đài một bước. Hồn tôi để cả đây, thì tôi chạy đi đâu?
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông nghe tôi. Trốn đi để chờ cơ hội khác. Đại sự hỏng rồi.
VŨ NHƯ TÔ: Đa tạ bà. Tấm lòng của bà, chỉ có lòng cha mẹ tôi mới sánh kịp. Nhưng tôi đã quyết, không chịu rời Cửu Trùng Đài một bước. Tôi quyết ở đây.
ĐAN THIỀM (thất vọng): Ông Cả ơi!
(Lược ba lớp: Lớp II: Nguyễn Vũ xuất hiện thông báo Duy Sản làm phản; Đan Thiềm tiếp tục giục Vũ Như Tô bỏ trốn. Lớp III: Lê Trung Mại xuất hiện báo tin Hoàng thượng đã bị Duy Sản giết; Nguyễn Vũ tiếc thương Hoàng thượng, rút dao tự sát. Lớp IV: Bọn nội giám vào báo tin Duy Sản lập vua mới, Phùng Mai phản đối, bị giết ở nhà Nghị sự; An Hoà Hầu Nguyễn Hoằng Dụ kéo quân về đốt phá kinh thành.)
LỚP V
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông chạy đi! Ông có nghe tiếng gì không? Quân giặc đang tìm ông đấy: trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Họ tìm tôi, nhưng có lí gì họ giết tôi. Tôi có gây oán gây thù gì với ai?
ĐAN THIỀM: Ông đừng mơ mộng nữa. Dân chúng nông nổi, dễ sinh tàn ác. Họ không hiểu công việc của ông. Tránh đi! Trốn đi! Đợi thời là thượng sách. Đừng để phí tài trời. Trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Còn bà?
ĐAN THIỀM: Tôi ở đây. (Có tiếng quân reo dữ đội: "Giết chết Vũ Như Tô, giết chết lũ cung nữ.")
VŨ NHƯ TÔ (thản nhiên): Bà ở đây. Vậy tôi cũng ở đây, nguy biến ta cùng chịu.
ĐAN THIỀM: Không được! Tôi chết đi không thiệt hại cho đời. Còn ông, ông phải đi đi mới được. (Có tiếng nhà đổ, tiếng cửa đổ) Ông đi đi không thì không kịp. (Nàng chắp tay lạy) Tôi xin ông, ông nghe tôi trốn đi.
Có tiếng giày dép nhốn nháo. Bọn cùng nữ hốt hoảng đi vào.
LỚP VI
Những người trên – Kim Phượng – cung nữ
KIM PHƯỢNG (khóc lóc): Làm thế nào bây giờ? Cửa điện bị chúng phá rồi! Chúng đứng đầy ngoài sân. (Hỏi Đan Thiềm) Đây có cửa ra đằng sau không?
ĐAN THIỀM: Đến đây là đường cùng rồi! Đây là tử địa!
CUNG NỮ: Trời ơi!
ĐAN THIỀM (bảo Vũ Như Tô): Ông Cả ơi! Có trốn cũng không được nữa. Ông nguy mất (nàng khóc).
Quân khởi loạn kéo vào, gươm giáo sáng loè.
LỚP VII
Những người trên, thêm Ngô Hạch và quân khởi loạn
QUÂN KHỞI LOẠN: Đây rồi! Vũ Như Tô! Lũ cung nữ.
NGÔ HẠCH: Quân bay, vào bắt lũ cung nữ trước.
CUNG NỮ (quỳ xuống): Trăm lạy tướng quân, trăm lạy tướng quân.
NGÔ HẠCH: Ta vâng tướng lệnh vào bắt các ngươi.
KIM PHƯỢNG (quỳ xuống): Chị em chúng tôi không có tội gì. Xin tướng quân sinh phúc. (Đan Thiềm bĩu môi thở dài) Kẻ hay xúc xiểm vua là ả kia (chỉ Đan Thiềm). Chính nó mê hoặc vua. Chính nó dan díu với Vũ Như Tô, làm uế tạp nơi cung cấm, chính nó là thủ phạm.
CUNG NỮ: Chính nó là thủ phạm.
ĐAN THIỀM: Lũ yêu quái không được đặt để nên nhời, tướng quân nên thấu cho. Tôi không sợ chết, nguyện xin được chết. Nhưng tôi không phải là con người bất chính. Tôi nói thế không hổ với quỷ thần hai vai, không hổ với thanh thiên bạch nhật.
CUNG NỮ: Chính con Đan Thiềm là thủ phạm. (Nhìn lẳng lơ, bọn quân sĩ như bị quyến rũ).
NGÔ HẠCH: Ta đã biết! Quân bay, vào bắt lấy gian phu dâm phụ.
ĐAN THIỀM: Tướng quân không nên nói thế.
VŨ NHƯ TÔ: Giết thì cứ giết, nhưng đừng nghi oan.
ĐAN THIỀM: Tướng quân nghe tôi. Bao nhiêu tội tôi xin chịu hết. Nhưng xin tướng quân tha cho ông Cả. Ông ấy là một người tài...
QUÂN KHỞI LOẠN (cười ầm): Thế mà còn mở mồm cãi. Mày chết để chồng mày sống à?
ĐAN THIỀM: Các người chỉ nghĩ những điều quá quắt.
QUÂN KHỞI LOẠN: Chúng ông chỉ có thể, con đĩ già câm miệng.
NGÔ HẠCH: Trói cổ nó lại.
ĐAN THIỀM (quỳ xuống): Tướng quân tha cho ông Cả. Nước ta còn cần nhiều thợ tài để tô điểm.
NGÔ HẠCH (cười ha hả): Cần thợ tài để tô điểm. Để hao hụt công khố, để dân gian lầm than.
VŨ NHƯ TÔ: Đan Thiềm, bà đứng dậy. Sao bà lẩn thẩn thế, lạy cả một đứa tiểu nhân?
ĐAN THIỀM (đứng dậy): Tướng quân hãy nghe tôi, đừng phạm vào tội ác. Đừng giết ông Cả. Kẻo tướng quân mang hận về muôn đời! Tha cho ông Cả. Tôi xin chịu chết.
NGÔ HẠCH (truyền): Trói cổ con đĩ già lại.
ĐAN THIỀM: Tướng quân tha…
QUÂN KHỞI LOẠN (xúm vào trói nàng): Đừng nói nữa vô ích, con dâm phụ.
ĐAN THIỀM: ... Tha cho ông Cả.
NGÔ HẠCH (thấy Như Tô chạy lại): Trói thằng Vũ Như Tô lại (quân sĩ xông vào trói chàng có vẻ đắc ý).
ĐAN THIỀM (thất vọng): Chỉ tại ông không nghe tôi, dùng dằng mãi. Bây giờ... (nói với Ngô Hạch) Xin tướng quân...
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi, không cho nó nói nhảm nữa, rờm tai (quân sĩ dẫn nàng ra).
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Đài lớn tan tành! Ông Cả ơi! Xin cùng ông vĩnh biệt! (Họ kéo nàng ra tàn nhẫn).
LỚP VIII
Những người trên, trừ Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Xin đa tạ tấm lòng tri kỉ. Đan Thiềm, xin cùng bà vĩnh biệt! (Buồn rầu, trấn tĩnh ngay) Đời ta chưa tận, mệnh ta chưa cùng. Ta sẽ xây một đài vĩ đại để tạ lòng tri kỉ.
NGÔ HẠCH (chỉ bọn cung nữ bảo mấy tên quân): Dẫn họ về dinh ta đợi lệnh.
MẤY TÊN QUÂN: Xin vâng lệnh (dẫn cung nữ ra).
VŨ NHƯ TÔ (khinh bỉ): Mi thực là một tên bỉ ổi. Sao trời lại để cho mi sống làm nhục cương thường.
NGÔ HẠCH: Dẫn thằng này về trình chủ tướng.
VŨ NHƯ TÔ (đầy hi vọng): Dẫn ta ra mắt An Hoà Hầu, để ta phân trần, để ta giảng giải, cho người đời biết rõ nguyện vọng của ta. Ta tội gì. Không, ta chỉ có một hoài bão là tô điểm đất nước, đem hết tài ra xây cho nòi giống một toà đài hoa lệ, thách cả những công trình sau trước, tranh tinh xảo với hoá công. Vậy thì ta có tội gì? Ta xây Cửu Trùng Đài có phải đâu để hại nước? Không, không! Nguyễn Hoằng Dụ sẽ biết cho ta, ta không có tội và chủ tướng các người sẽ cởi trói cho ta để ta xây nốt Cửu Trùng Đài, dựng một kì công muôn thuở...
QUÂN SĨ (cười ầm): Câm ngay đi. Quân điên rồ, câm ngay đi không chúng ông vả miệng bây giờ. Mày không biết mấy nghìn người chết vì Cửu Trùng Đài, mẹ mất con, vợ mất chồng vì mày đó ư? Người ta oán mày hơn oán quỷ. Câm ngay đi!
VŨ NHƯ TÔ: … Vài năm nữa, đài Cửu Trùng hoàn thành, cao cả, huy hoàng, giữa cõi trần lao lực, có một cảnh Bồng Lai…
QUÂN SĨ: Câm mồm!
VŨ NHƯ TÔ: … Xuất hiện...
QUÂN SĨ: Câm mồm! (Họ xúm vào vả miệng Vũ Như Tô).
VŨ NHƯ TÔ: Ta có thù oán gì với các người?
NGÔ HẠCH: Dẫn nó ra pháp trường. Không để nó nói nhảm trước mặt chủ tướng mất thì giờ.
QUÂN SĨ: Ra pháp trường!
VŨ NHƯ TÔ: Không, dẫn ta ra mắt chủ tướng. Ta muốn nói chuyện với An Hoà Hầu. Các người không hiểu được ta. (Có tiếng ầm ầm như long trời lở đất).
MỌI NGƯỜI: Cái chi nghe kinh người?
Một lũ quân vào.
LỚP IX
Những người trên, thêm một lũ quân
NGÔ HẠCH: Chúng bay đi đâu?
LŨ QUÂN: Bẩm tướng quân! Kinh thành phát hoả!
NGÔ HẠCH: Ai ra lệnh ấy?
MỘT TÊN QUÂN: Chính An Hoà Hầu!
VŨ NHƯ TÔ: Chính An Hoà Hầu! Thế Cửu Trùng Đài?
LŨ QUÂN: Cửu Trùng Đài ư? Dã tràng xe cát! Cửu Trùng Đài sắp là một đống tro tàn!
VŨ NHƯ TÔ: Vô lí! Vô lí!
NGÔ HẠCH: Rõ quân ngu muội! Đến đầu mày chả chắc, nói chi đến Cửu Trùng Đài mà còn tin tưởng.
VŨ NHƯ TÔ: Đời ta không quý bằng Cửu Trùng Đài.
QUÂN SĨ: Giống vật không biết nhục.
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi. (Chợt có ánh lửa sáng rực, cả tàn than, bụi khói bay vào).
VŨ NHƯ TÔ (nhìn ra, rú lên): Đốt thực rồi! Đốt thực rồi! Ôi đảng ác! Ôi muôn phần căm giận! Trời ơi! Phú cho ta cái tài làm gì? Ôi mộng lớn! Ôi Đan Thiềm! Ôi Cửu Trùng Đài! (Có tiếng hô vui vẻ: "Cửu Trùng Đài đã cháy!")
QUÂN SĨ: Thực đáng ăn mừng.
VŨ NHƯ TÔ (chua chát): Thôi thế là hết. Dẫn ta đến pháp trường!
Màn hạ nhanh.
Mùa hạ năm 1941
(Theo Tuyển tập Nguyễn Huy Tưởng, tập I, NXB Văn học, Hà Nội, 1984)
Vở kịch Vũ Như Tô thuộc thể loại kịch nào dưới đây?
VĨNH BIỆT CỬU TRÙNG ĐÀI
LỚP I
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Có việc gì mà bà chạy hớt hơ hớt hải? Mặt bà cắt không còn hột máu.
ĐAN THIỀM (thở hổn hển): Nguy đến nơi rồi... Ông Cả!
VŨ NHƯ TÔ: Lạ chưa, nguy làm sao? Đài Cửu Trùng chia năm đã được một phần.
ĐAN THIỀM: Ông trốn đi, mau lên không thì không kịp.
VŨ NHƯ TÔ: Sau bà nói lạ? Đài Cửu Trùng chưa xong, tôi trốn đi đâu. Làm gì phải trốn?
ĐAN THIỀM: Ông nghe tôi! Ông trốn đi! Ông nghe tôi! Ông phải trốn đi mới được!
VŨ NHƯ TÔ: Làm sao tôi cần phải trốn? Bà nói rõ cho là vì sao? Khi trước tôi nhờ bà mách đường chạy trốn, bà khuyên không nên, bây giờ bà bảo tôi đi trốn, thế là nghĩa gì?
ĐAN THIỀM: Có nghĩa lắm. Tôi không làm một việc gì vô lí cả. Khi trước trốn đi thì ông nguy, bây giờ trốn đi thì ông thoát chết.
VŨ NHƯ TÔ: Sao thế?
ĐAN THIỀM: Loạn đến nơi rồi. Dân gian đói kém nổi lên tứ tung. Giặc Trần Cao trước đã bị quan quân đuổi đánh, nay lại về đóng ở Bồ Đề, thanh thế rất mạnh. Trong triều, Nguyên Quận công Trịnh Duy Sản vì can vua mà bị đánh, nay mưu với mấy tên đồng chí, giả mượn tiếng đi dẹp giặc rồi quay binh về làm loạn.
VŨ NHƯ TÔ: Tôi làm gì nên tội?
ĐAN THIỀM: Vậy mà ai ai cũng cho ông là thủ phạm. Vua xa xỉ là vì ông, công khố hao hụt là vì ông, dân gian lầm than là vì ông, man di oán giận là vì ông, thần nhân trách móc là vì ông. Cửu Trùng Đài, họ có cần đâu? Họ dấy nghĩa cốt giết ông, phá Cửu Trùng Đài.
VŨ NHƯ TÔ: Phá Cửu Trùng Đài? Không đời nào? Mà tôi thì không làm gì nên tội. Họ hiểu nhầm.
ĐAN THIỀM: Ông phải trốn đi. (Có tiếng quân ầm ầm, tiếng trống, tiếng chiêng, tiếng tù và, tiếng ngựa hí). Ông phải trốn đi. (lời có vẻ van lơn) Trong lúc biến cố này, ông hãy tạm lánh đi. Khi dân nổi lên, họ nông nổi vô cùng. Họ không phân biệt phải trái. Ông trốn đi. Tài kia không nên để uổng. Ông mà có mệnh hệ nào thì nước ta không còn ai tô điểm nữa.
VŨ NHƯ TÔ: Bà không nên lo cho tôi. Tôi không trốn đâu. Người quân tử không bao giờ sợ chết. Mà vạn nhất có chết, thì cũng phải để cho mọi người biết rằng công việc mình làm chính đại quang minh. Tôi sống với Cửu Trùng Đài, chết cũng với Cửu Trùng Đài. Tôi không thể xa Cửu Trùng Đài một bước. Hồn tôi để cả đây, thì tôi chạy đi đâu?
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông nghe tôi. Trốn đi để chờ cơ hội khác. Đại sự hỏng rồi.
VŨ NHƯ TÔ: Đa tạ bà. Tấm lòng của bà, chỉ có lòng cha mẹ tôi mới sánh kịp. Nhưng tôi đã quyết, không chịu rời Cửu Trùng Đài một bước. Tôi quyết ở đây.
ĐAN THIỀM (thất vọng): Ông Cả ơi!
(Lược ba lớp: Lớp II: Nguyễn Vũ xuất hiện thông báo Duy Sản làm phản; Đan Thiềm tiếp tục giục Vũ Như Tô bỏ trốn. Lớp III: Lê Trung Mại xuất hiện báo tin Hoàng thượng đã bị Duy Sản giết; Nguyễn Vũ tiếc thương Hoàng thượng, rút dao tự sát. Lớp IV: Bọn nội giám vào báo tin Duy Sản lập vua mới, Phùng Mai phản đối, bị giết ở nhà Nghị sự; An Hoà Hầu Nguyễn Hoằng Dụ kéo quân về đốt phá kinh thành.)
LỚP V
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông chạy đi! Ông có nghe tiếng gì không? Quân giặc đang tìm ông đấy: trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Họ tìm tôi, nhưng có lí gì họ giết tôi. Tôi có gây oán gây thù gì với ai?
ĐAN THIỀM: Ông đừng mơ mộng nữa. Dân chúng nông nổi, dễ sinh tàn ác. Họ không hiểu công việc của ông. Tránh đi! Trốn đi! Đợi thời là thượng sách. Đừng để phí tài trời. Trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Còn bà?
ĐAN THIỀM: Tôi ở đây. (Có tiếng quân reo dữ đội: "Giết chết Vũ Như Tô, giết chết lũ cung nữ.")
VŨ NHƯ TÔ (thản nhiên): Bà ở đây. Vậy tôi cũng ở đây, nguy biến ta cùng chịu.
ĐAN THIỀM: Không được! Tôi chết đi không thiệt hại cho đời. Còn ông, ông phải đi đi mới được. (Có tiếng nhà đổ, tiếng cửa đổ) Ông đi đi không thì không kịp. (Nàng chắp tay lạy) Tôi xin ông, ông nghe tôi trốn đi.
Có tiếng giày dép nhốn nháo. Bọn cùng nữ hốt hoảng đi vào.
LỚP VI
Những người trên – Kim Phượng – cung nữ
KIM PHƯỢNG (khóc lóc): Làm thế nào bây giờ? Cửa điện bị chúng phá rồi! Chúng đứng đầy ngoài sân. (Hỏi Đan Thiềm) Đây có cửa ra đằng sau không?
ĐAN THIỀM: Đến đây là đường cùng rồi! Đây là tử địa!
CUNG NỮ: Trời ơi!
ĐAN THIỀM (bảo Vũ Như Tô): Ông Cả ơi! Có trốn cũng không được nữa. Ông nguy mất (nàng khóc).
Quân khởi loạn kéo vào, gươm giáo sáng loè.
LỚP VII
Những người trên, thêm Ngô Hạch và quân khởi loạn
QUÂN KHỞI LOẠN: Đây rồi! Vũ Như Tô! Lũ cung nữ.
NGÔ HẠCH: Quân bay, vào bắt lũ cung nữ trước.
CUNG NỮ (quỳ xuống): Trăm lạy tướng quân, trăm lạy tướng quân.
NGÔ HẠCH: Ta vâng tướng lệnh vào bắt các ngươi.
KIM PHƯỢNG (quỳ xuống): Chị em chúng tôi không có tội gì. Xin tướng quân sinh phúc. (Đan Thiềm bĩu môi thở dài) Kẻ hay xúc xiểm vua là ả kia (chỉ Đan Thiềm). Chính nó mê hoặc vua. Chính nó dan díu với Vũ Như Tô, làm uế tạp nơi cung cấm, chính nó là thủ phạm.
CUNG NỮ: Chính nó là thủ phạm.
ĐAN THIỀM: Lũ yêu quái không được đặt để nên nhời, tướng quân nên thấu cho. Tôi không sợ chết, nguyện xin được chết. Nhưng tôi không phải là con người bất chính. Tôi nói thế không hổ với quỷ thần hai vai, không hổ với thanh thiên bạch nhật.
CUNG NỮ: Chính con Đan Thiềm là thủ phạm. (Nhìn lẳng lơ, bọn quân sĩ như bị quyến rũ).
NGÔ HẠCH: Ta đã biết! Quân bay, vào bắt lấy gian phu dâm phụ.
ĐAN THIỀM: Tướng quân không nên nói thế.
VŨ NHƯ TÔ: Giết thì cứ giết, nhưng đừng nghi oan.
ĐAN THIỀM: Tướng quân nghe tôi. Bao nhiêu tội tôi xin chịu hết. Nhưng xin tướng quân tha cho ông Cả. Ông ấy là một người tài...
QUÂN KHỞI LOẠN (cười ầm): Thế mà còn mở mồm cãi. Mày chết để chồng mày sống à?
ĐAN THIỀM: Các người chỉ nghĩ những điều quá quắt.
QUÂN KHỞI LOẠN: Chúng ông chỉ có thể, con đĩ già câm miệng.
NGÔ HẠCH: Trói cổ nó lại.
ĐAN THIỀM (quỳ xuống): Tướng quân tha cho ông Cả. Nước ta còn cần nhiều thợ tài để tô điểm.
NGÔ HẠCH (cười ha hả): Cần thợ tài để tô điểm. Để hao hụt công khố, để dân gian lầm than.
VŨ NHƯ TÔ: Đan Thiềm, bà đứng dậy. Sao bà lẩn thẩn thế, lạy cả một đứa tiểu nhân?
ĐAN THIỀM (đứng dậy): Tướng quân hãy nghe tôi, đừng phạm vào tội ác. Đừng giết ông Cả. Kẻo tướng quân mang hận về muôn đời! Tha cho ông Cả. Tôi xin chịu chết.
NGÔ HẠCH (truyền): Trói cổ con đĩ già lại.
ĐAN THIỀM: Tướng quân tha…
QUÂN KHỞI LOẠN (xúm vào trói nàng): Đừng nói nữa vô ích, con dâm phụ.
ĐAN THIỀM: ... Tha cho ông Cả.
NGÔ HẠCH (thấy Như Tô chạy lại): Trói thằng Vũ Như Tô lại (quân sĩ xông vào trói chàng có vẻ đắc ý).
ĐAN THIỀM (thất vọng): Chỉ tại ông không nghe tôi, dùng dằng mãi. Bây giờ... (nói với Ngô Hạch) Xin tướng quân...
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi, không cho nó nói nhảm nữa, rờm tai (quân sĩ dẫn nàng ra).
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Đài lớn tan tành! Ông Cả ơi! Xin cùng ông vĩnh biệt! (Họ kéo nàng ra tàn nhẫn).
LỚP VIII
Những người trên, trừ Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Xin đa tạ tấm lòng tri kỉ. Đan Thiềm, xin cùng bà vĩnh biệt! (Buồn rầu, trấn tĩnh ngay) Đời ta chưa tận, mệnh ta chưa cùng. Ta sẽ xây một đài vĩ đại để tạ lòng tri kỉ.
NGÔ HẠCH (chỉ bọn cung nữ bảo mấy tên quân): Dẫn họ về dinh ta đợi lệnh.
MẤY TÊN QUÂN: Xin vâng lệnh (dẫn cung nữ ra).
VŨ NHƯ TÔ (khinh bỉ): Mi thực là một tên bỉ ổi. Sao trời lại để cho mi sống làm nhục cương thường.
NGÔ HẠCH: Dẫn thằng này về trình chủ tướng.
VŨ NHƯ TÔ (đầy hi vọng): Dẫn ta ra mắt An Hoà Hầu, để ta phân trần, để ta giảng giải, cho người đời biết rõ nguyện vọng của ta. Ta tội gì. Không, ta chỉ có một hoài bão là tô điểm đất nước, đem hết tài ra xây cho nòi giống một toà đài hoa lệ, thách cả những công trình sau trước, tranh tinh xảo với hoá công. Vậy thì ta có tội gì? Ta xây Cửu Trùng Đài có phải đâu để hại nước? Không, không! Nguyễn Hoằng Dụ sẽ biết cho ta, ta không có tội và chủ tướng các người sẽ cởi trói cho ta để ta xây nốt Cửu Trùng Đài, dựng một kì công muôn thuở...
QUÂN SĨ (cười ầm): Câm ngay đi. Quân điên rồ, câm ngay đi không chúng ông vả miệng bây giờ. Mày không biết mấy nghìn người chết vì Cửu Trùng Đài, mẹ mất con, vợ mất chồng vì mày đó ư? Người ta oán mày hơn oán quỷ. Câm ngay đi!
VŨ NHƯ TÔ: … Vài năm nữa, đài Cửu Trùng hoàn thành, cao cả, huy hoàng, giữa cõi trần lao lực, có một cảnh Bồng Lai…
QUÂN SĨ: Câm mồm!
VŨ NHƯ TÔ: … Xuất hiện...
QUÂN SĨ: Câm mồm! (Họ xúm vào vả miệng Vũ Như Tô).
VŨ NHƯ TÔ: Ta có thù oán gì với các người?
NGÔ HẠCH: Dẫn nó ra pháp trường. Không để nó nói nhảm trước mặt chủ tướng mất thì giờ.
QUÂN SĨ: Ra pháp trường!
VŨ NHƯ TÔ: Không, dẫn ta ra mắt chủ tướng. Ta muốn nói chuyện với An Hoà Hầu. Các người không hiểu được ta. (Có tiếng ầm ầm như long trời lở đất).
MỌI NGƯỜI: Cái chi nghe kinh người?
Một lũ quân vào.
LỚP IX
Những người trên, thêm một lũ quân
NGÔ HẠCH: Chúng bay đi đâu?
LŨ QUÂN: Bẩm tướng quân! Kinh thành phát hoả!
NGÔ HẠCH: Ai ra lệnh ấy?
MỘT TÊN QUÂN: Chính An Hoà Hầu!
VŨ NHƯ TÔ: Chính An Hoà Hầu! Thế Cửu Trùng Đài?
LŨ QUÂN: Cửu Trùng Đài ư? Dã tràng xe cát! Cửu Trùng Đài sắp là một đống tro tàn!
VŨ NHƯ TÔ: Vô lí! Vô lí!
NGÔ HẠCH: Rõ quân ngu muội! Đến đầu mày chả chắc, nói chi đến Cửu Trùng Đài mà còn tin tưởng.
VŨ NHƯ TÔ: Đời ta không quý bằng Cửu Trùng Đài.
QUÂN SĨ: Giống vật không biết nhục.
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi. (Chợt có ánh lửa sáng rực, cả tàn than, bụi khói bay vào).
VŨ NHƯ TÔ (nhìn ra, rú lên): Đốt thực rồi! Đốt thực rồi! Ôi đảng ác! Ôi muôn phần căm giận! Trời ơi! Phú cho ta cái tài làm gì? Ôi mộng lớn! Ôi Đan Thiềm! Ôi Cửu Trùng Đài! (Có tiếng hô vui vẻ: "Cửu Trùng Đài đã cháy!")
QUÂN SĨ: Thực đáng ăn mừng.
VŨ NHƯ TÔ (chua chát): Thôi thế là hết. Dẫn ta đến pháp trường!
Màn hạ nhanh.
Mùa hạ năm 1941
(Theo Tuyển tập Nguyễn Huy Tưởng, tập I, NXB Văn học, Hà Nội, 1984)
Chọn những chỉ dẫn sân khấu có tác dụng mô tả bối cảnh trong các chỉ dẫn sân khấu dưới đây. (Chọn 3 đáp án)
VĨNH BIỆT CỬU TRÙNG ĐÀI
LỚP I
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Có việc gì mà bà chạy hớt hơ hớt hải? Mặt bà cắt không còn hột máu.
ĐAN THIỀM (thở hổn hển): Nguy đến nơi rồi... Ông Cả!
VŨ NHƯ TÔ: Lạ chưa, nguy làm sao? Đài Cửu Trùng chia năm đã được một phần.
ĐAN THIỀM: Ông trốn đi, mau lên không thì không kịp.
VŨ NHƯ TÔ: Sau bà nói lạ? Đài Cửu Trùng chưa xong, tôi trốn đi đâu. Làm gì phải trốn?
ĐAN THIỀM: Ông nghe tôi! Ông trốn đi! Ông nghe tôi! Ông phải trốn đi mới được!
VŨ NHƯ TÔ: Làm sao tôi cần phải trốn? Bà nói rõ cho là vì sao? Khi trước tôi nhờ bà mách đường chạy trốn, bà khuyên không nên, bây giờ bà bảo tôi đi trốn, thế là nghĩa gì?
ĐAN THIỀM: Có nghĩa lắm. Tôi không làm một việc gì vô lí cả. Khi trước trốn đi thì ông nguy, bây giờ trốn đi thì ông thoát chết.
VŨ NHƯ TÔ: Sao thế?
ĐAN THIỀM: Loạn đến nơi rồi. Dân gian đói kém nổi lên tứ tung. Giặc Trần Cao trước đã bị quan quân đuổi đánh, nay lại về đóng ở Bồ Đề, thanh thế rất mạnh. Trong triều, Nguyên Quận công Trịnh Duy Sản vì can vua mà bị đánh, nay mưu với mấy tên đồng chí, giả mượn tiếng đi dẹp giặc rồi quay binh về làm loạn.
VŨ NHƯ TÔ: Tôi làm gì nên tội?
ĐAN THIỀM: Vậy mà ai ai cũng cho ông là thủ phạm. Vua xa xỉ là vì ông, công khố hao hụt là vì ông, dân gian lầm than là vì ông, man di oán giận là vì ông, thần nhân trách móc là vì ông. Cửu Trùng Đài, họ có cần đâu? Họ dấy nghĩa cốt giết ông, phá Cửu Trùng Đài.
VŨ NHƯ TÔ: Phá Cửu Trùng Đài? Không đời nào? Mà tôi thì không làm gì nên tội. Họ hiểu nhầm.
ĐAN THIỀM: Ông phải trốn đi. (Có tiếng quân ầm ầm, tiếng trống, tiếng chiêng, tiếng tù và, tiếng ngựa hí). Ông phải trốn đi. (lời có vẻ van lơn) Trong lúc biến cố này, ông hãy tạm lánh đi. Khi dân nổi lên, họ nông nổi vô cùng. Họ không phân biệt phải trái. Ông trốn đi. Tài kia không nên để uổng. Ông mà có mệnh hệ nào thì nước ta không còn ai tô điểm nữa.
VŨ NHƯ TÔ: Bà không nên lo cho tôi. Tôi không trốn đâu. Người quân tử không bao giờ sợ chết. Mà vạn nhất có chết, thì cũng phải để cho mọi người biết rằng công việc mình làm chính đại quang minh. Tôi sống với Cửu Trùng Đài, chết cũng với Cửu Trùng Đài. Tôi không thể xa Cửu Trùng Đài một bước. Hồn tôi để cả đây, thì tôi chạy đi đâu?
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông nghe tôi. Trốn đi để chờ cơ hội khác. Đại sự hỏng rồi.
VŨ NHƯ TÔ: Đa tạ bà. Tấm lòng của bà, chỉ có lòng cha mẹ tôi mới sánh kịp. Nhưng tôi đã quyết, không chịu rời Cửu Trùng Đài một bước. Tôi quyết ở đây.
ĐAN THIỀM (thất vọng): Ông Cả ơi!
(Lược ba lớp: Lớp II: Nguyễn Vũ xuất hiện thông báo Duy Sản làm phản; Đan Thiềm tiếp tục giục Vũ Như Tô bỏ trốn. Lớp III: Lê Trung Mại xuất hiện báo tin Hoàng thượng đã bị Duy Sản giết; Nguyễn Vũ tiếc thương Hoàng thượng, rút dao tự sát. Lớp IV: Bọn nội giám vào báo tin Duy Sản lập vua mới, Phùng Mai phản đối, bị giết ở nhà Nghị sự; An Hoà Hầu Nguyễn Hoằng Dụ kéo quân về đốt phá kinh thành.)
LỚP V
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông chạy đi! Ông có nghe tiếng gì không? Quân giặc đang tìm ông đấy: trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Họ tìm tôi, nhưng có lí gì họ giết tôi. Tôi có gây oán gây thù gì với ai?
ĐAN THIỀM: Ông đừng mơ mộng nữa. Dân chúng nông nổi, dễ sinh tàn ác. Họ không hiểu công việc của ông. Tránh đi! Trốn đi! Đợi thời là thượng sách. Đừng để phí tài trời. Trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Còn bà?
ĐAN THIỀM: Tôi ở đây. (Có tiếng quân reo dữ đội: "Giết chết Vũ Như Tô, giết chết lũ cung nữ.")
VŨ NHƯ TÔ (thản nhiên): Bà ở đây. Vậy tôi cũng ở đây, nguy biến ta cùng chịu.
ĐAN THIỀM: Không được! Tôi chết đi không thiệt hại cho đời. Còn ông, ông phải đi đi mới được. (Có tiếng nhà đổ, tiếng cửa đổ) Ông đi đi không thì không kịp. (Nàng chắp tay lạy) Tôi xin ông, ông nghe tôi trốn đi.
Có tiếng giày dép nhốn nháo. Bọn cùng nữ hốt hoảng đi vào.
LỚP VI
Những người trên – Kim Phượng – cung nữ
KIM PHƯỢNG (khóc lóc): Làm thế nào bây giờ? Cửa điện bị chúng phá rồi! Chúng đứng đầy ngoài sân. (Hỏi Đan Thiềm) Đây có cửa ra đằng sau không?
ĐAN THIỀM: Đến đây là đường cùng rồi! Đây là tử địa!
CUNG NỮ: Trời ơi!
ĐAN THIỀM (bảo Vũ Như Tô): Ông Cả ơi! Có trốn cũng không được nữa. Ông nguy mất (nàng khóc).
Quân khởi loạn kéo vào, gươm giáo sáng loè.
LỚP VII
Những người trên, thêm Ngô Hạch và quân khởi loạn
QUÂN KHỞI LOẠN: Đây rồi! Vũ Như Tô! Lũ cung nữ.
NGÔ HẠCH: Quân bay, vào bắt lũ cung nữ trước.
CUNG NỮ (quỳ xuống): Trăm lạy tướng quân, trăm lạy tướng quân.
NGÔ HẠCH: Ta vâng tướng lệnh vào bắt các ngươi.
KIM PHƯỢNG (quỳ xuống): Chị em chúng tôi không có tội gì. Xin tướng quân sinh phúc. (Đan Thiềm bĩu môi thở dài) Kẻ hay xúc xiểm vua là ả kia (chỉ Đan Thiềm). Chính nó mê hoặc vua. Chính nó dan díu với Vũ Như Tô, làm uế tạp nơi cung cấm, chính nó là thủ phạm.
CUNG NỮ: Chính nó là thủ phạm.
ĐAN THIỀM: Lũ yêu quái không được đặt để nên nhời, tướng quân nên thấu cho. Tôi không sợ chết, nguyện xin được chết. Nhưng tôi không phải là con người bất chính. Tôi nói thế không hổ với quỷ thần hai vai, không hổ với thanh thiên bạch nhật.
CUNG NỮ: Chính con Đan Thiềm là thủ phạm. (Nhìn lẳng lơ, bọn quân sĩ như bị quyến rũ).
NGÔ HẠCH: Ta đã biết! Quân bay, vào bắt lấy gian phu dâm phụ.
ĐAN THIỀM: Tướng quân không nên nói thế.
VŨ NHƯ TÔ: Giết thì cứ giết, nhưng đừng nghi oan.
ĐAN THIỀM: Tướng quân nghe tôi. Bao nhiêu tội tôi xin chịu hết. Nhưng xin tướng quân tha cho ông Cả. Ông ấy là một người tài...
QUÂN KHỞI LOẠN (cười ầm): Thế mà còn mở mồm cãi. Mày chết để chồng mày sống à?
ĐAN THIỀM: Các người chỉ nghĩ những điều quá quắt.
QUÂN KHỞI LOẠN: Chúng ông chỉ có thể, con đĩ già câm miệng.
NGÔ HẠCH: Trói cổ nó lại.
ĐAN THIỀM (quỳ xuống): Tướng quân tha cho ông Cả. Nước ta còn cần nhiều thợ tài để tô điểm.
NGÔ HẠCH (cười ha hả): Cần thợ tài để tô điểm. Để hao hụt công khố, để dân gian lầm than.
VŨ NHƯ TÔ: Đan Thiềm, bà đứng dậy. Sao bà lẩn thẩn thế, lạy cả một đứa tiểu nhân?
ĐAN THIỀM (đứng dậy): Tướng quân hãy nghe tôi, đừng phạm vào tội ác. Đừng giết ông Cả. Kẻo tướng quân mang hận về muôn đời! Tha cho ông Cả. Tôi xin chịu chết.
NGÔ HẠCH (truyền): Trói cổ con đĩ già lại.
ĐAN THIỀM: Tướng quân tha…
QUÂN KHỞI LOẠN (xúm vào trói nàng): Đừng nói nữa vô ích, con dâm phụ.
ĐAN THIỀM: ... Tha cho ông Cả.
NGÔ HẠCH (thấy Như Tô chạy lại): Trói thằng Vũ Như Tô lại (quân sĩ xông vào trói chàng có vẻ đắc ý).
ĐAN THIỀM (thất vọng): Chỉ tại ông không nghe tôi, dùng dằng mãi. Bây giờ... (nói với Ngô Hạch) Xin tướng quân...
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi, không cho nó nói nhảm nữa, rờm tai (quân sĩ dẫn nàng ra).
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Đài lớn tan tành! Ông Cả ơi! Xin cùng ông vĩnh biệt! (Họ kéo nàng ra tàn nhẫn).
LỚP VIII
Những người trên, trừ Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Xin đa tạ tấm lòng tri kỉ. Đan Thiềm, xin cùng bà vĩnh biệt! (Buồn rầu, trấn tĩnh ngay) Đời ta chưa tận, mệnh ta chưa cùng. Ta sẽ xây một đài vĩ đại để tạ lòng tri kỉ.
NGÔ HẠCH (chỉ bọn cung nữ bảo mấy tên quân): Dẫn họ về dinh ta đợi lệnh.
MẤY TÊN QUÂN: Xin vâng lệnh (dẫn cung nữ ra).
VŨ NHƯ TÔ (khinh bỉ): Mi thực là một tên bỉ ổi. Sao trời lại để cho mi sống làm nhục cương thường.
NGÔ HẠCH: Dẫn thằng này về trình chủ tướng.
VŨ NHƯ TÔ (đầy hi vọng): Dẫn ta ra mắt An Hoà Hầu, để ta phân trần, để ta giảng giải, cho người đời biết rõ nguyện vọng của ta. Ta tội gì. Không, ta chỉ có một hoài bão là tô điểm đất nước, đem hết tài ra xây cho nòi giống một toà đài hoa lệ, thách cả những công trình sau trước, tranh tinh xảo với hoá công. Vậy thì ta có tội gì? Ta xây Cửu Trùng Đài có phải đâu để hại nước? Không, không! Nguyễn Hoằng Dụ sẽ biết cho ta, ta không có tội và chủ tướng các người sẽ cởi trói cho ta để ta xây nốt Cửu Trùng Đài, dựng một kì công muôn thuở...
QUÂN SĨ (cười ầm): Câm ngay đi. Quân điên rồ, câm ngay đi không chúng ông vả miệng bây giờ. Mày không biết mấy nghìn người chết vì Cửu Trùng Đài, mẹ mất con, vợ mất chồng vì mày đó ư? Người ta oán mày hơn oán quỷ. Câm ngay đi!
VŨ NHƯ TÔ: … Vài năm nữa, đài Cửu Trùng hoàn thành, cao cả, huy hoàng, giữa cõi trần lao lực, có một cảnh Bồng Lai…
QUÂN SĨ: Câm mồm!
VŨ NHƯ TÔ: … Xuất hiện...
QUÂN SĨ: Câm mồm! (Họ xúm vào vả miệng Vũ Như Tô).
VŨ NHƯ TÔ: Ta có thù oán gì với các người?
NGÔ HẠCH: Dẫn nó ra pháp trường. Không để nó nói nhảm trước mặt chủ tướng mất thì giờ.
QUÂN SĨ: Ra pháp trường!
VŨ NHƯ TÔ: Không, dẫn ta ra mắt chủ tướng. Ta muốn nói chuyện với An Hoà Hầu. Các người không hiểu được ta. (Có tiếng ầm ầm như long trời lở đất).
MỌI NGƯỜI: Cái chi nghe kinh người?
Một lũ quân vào.
LỚP IX
Những người trên, thêm một lũ quân
NGÔ HẠCH: Chúng bay đi đâu?
LŨ QUÂN: Bẩm tướng quân! Kinh thành phát hoả!
NGÔ HẠCH: Ai ra lệnh ấy?
MỘT TÊN QUÂN: Chính An Hoà Hầu!
VŨ NHƯ TÔ: Chính An Hoà Hầu! Thế Cửu Trùng Đài?
LŨ QUÂN: Cửu Trùng Đài ư? Dã tràng xe cát! Cửu Trùng Đài sắp là một đống tro tàn!
VŨ NHƯ TÔ: Vô lí! Vô lí!
NGÔ HẠCH: Rõ quân ngu muội! Đến đầu mày chả chắc, nói chi đến Cửu Trùng Đài mà còn tin tưởng.
VŨ NHƯ TÔ: Đời ta không quý bằng Cửu Trùng Đài.
QUÂN SĨ: Giống vật không biết nhục.
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi. (Chợt có ánh lửa sáng rực, cả tàn than, bụi khói bay vào).
VŨ NHƯ TÔ (nhìn ra, rú lên): Đốt thực rồi! Đốt thực rồi! Ôi đảng ác! Ôi muôn phần căm giận! Trời ơi! Phú cho ta cái tài làm gì? Ôi mộng lớn! Ôi Đan Thiềm! Ôi Cửu Trùng Đài! (Có tiếng hô vui vẻ: "Cửu Trùng Đài đã cháy!")
QUÂN SĨ: Thực đáng ăn mừng.
VŨ NHƯ TÔ (chua chát): Thôi thế là hết. Dẫn ta đến pháp trường!
Màn hạ nhanh.
Mùa hạ năm 1941
(Theo Tuyển tập Nguyễn Huy Tưởng, tập I, NXB Văn học, Hà Nội, 1984)
Những chỉ dẫn sân khấu của Vũ Như Tô như: thản nhiên, khinh bỉ, đầy hi vọng, nhìn ra, rú lên, chua chát cho thấy diễn biến tâm trạng như thế nào của ông?
VĨNH BIỆT CỬU TRÙNG ĐÀI
LỚP I
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Có việc gì mà bà chạy hớt hơ hớt hải? Mặt bà cắt không còn hột máu.
ĐAN THIỀM (thở hổn hển): Nguy đến nơi rồi... Ông Cả!
VŨ NHƯ TÔ: Lạ chưa, nguy làm sao? Đài Cửu Trùng chia năm đã được một phần.
ĐAN THIỀM: Ông trốn đi, mau lên không thì không kịp.
VŨ NHƯ TÔ: Sau bà nói lạ? Đài Cửu Trùng chưa xong, tôi trốn đi đâu. Làm gì phải trốn?
ĐAN THIỀM: Ông nghe tôi! Ông trốn đi! Ông nghe tôi! Ông phải trốn đi mới được!
VŨ NHƯ TÔ: Làm sao tôi cần phải trốn? Bà nói rõ cho là vì sao? Khi trước tôi nhờ bà mách đường chạy trốn, bà khuyên không nên, bây giờ bà bảo tôi đi trốn, thế là nghĩa gì?
ĐAN THIỀM: Có nghĩa lắm. Tôi không làm một việc gì vô lí cả. Khi trước trốn đi thì ông nguy, bây giờ trốn đi thì ông thoát chết.
VŨ NHƯ TÔ: Sao thế?
ĐAN THIỀM: Loạn đến nơi rồi. Dân gian đói kém nổi lên tứ tung. Giặc Trần Cao trước đã bị quan quân đuổi đánh, nay lại về đóng ở Bồ Đề, thanh thế rất mạnh. Trong triều, Nguyên Quận công Trịnh Duy Sản vì can vua mà bị đánh, nay mưu với mấy tên đồng chí, giả mượn tiếng đi dẹp giặc rồi quay binh về làm loạn.
VŨ NHƯ TÔ: Tôi làm gì nên tội?
ĐAN THIỀM: Vậy mà ai ai cũng cho ông là thủ phạm. Vua xa xỉ là vì ông, công khố hao hụt là vì ông, dân gian lầm than là vì ông, man di oán giận là vì ông, thần nhân trách móc là vì ông. Cửu Trùng Đài, họ có cần đâu? Họ dấy nghĩa cốt giết ông, phá Cửu Trùng Đài.
VŨ NHƯ TÔ: Phá Cửu Trùng Đài? Không đời nào? Mà tôi thì không làm gì nên tội. Họ hiểu nhầm.
ĐAN THIỀM: Ông phải trốn đi. (Có tiếng quân ầm ầm, tiếng trống, tiếng chiêng, tiếng tù và, tiếng ngựa hí). Ông phải trốn đi. (lời có vẻ van lơn) Trong lúc biến cố này, ông hãy tạm lánh đi. Khi dân nổi lên, họ nông nổi vô cùng. Họ không phân biệt phải trái. Ông trốn đi. Tài kia không nên để uổng. Ông mà có mệnh hệ nào thì nước ta không còn ai tô điểm nữa.
VŨ NHƯ TÔ: Bà không nên lo cho tôi. Tôi không trốn đâu. Người quân tử không bao giờ sợ chết. Mà vạn nhất có chết, thì cũng phải để cho mọi người biết rằng công việc mình làm chính đại quang minh. Tôi sống với Cửu Trùng Đài, chết cũng với Cửu Trùng Đài. Tôi không thể xa Cửu Trùng Đài một bước. Hồn tôi để cả đây, thì tôi chạy đi đâu?
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông nghe tôi. Trốn đi để chờ cơ hội khác. Đại sự hỏng rồi.
VŨ NHƯ TÔ: Đa tạ bà. Tấm lòng của bà, chỉ có lòng cha mẹ tôi mới sánh kịp. Nhưng tôi đã quyết, không chịu rời Cửu Trùng Đài một bước. Tôi quyết ở đây.
ĐAN THIỀM (thất vọng): Ông Cả ơi!
(Lược ba lớp: Lớp II: Nguyễn Vũ xuất hiện thông báo Duy Sản làm phản; Đan Thiềm tiếp tục giục Vũ Như Tô bỏ trốn. Lớp III: Lê Trung Mại xuất hiện báo tin Hoàng thượng đã bị Duy Sản giết; Nguyễn Vũ tiếc thương Hoàng thượng, rút dao tự sát. Lớp IV: Bọn nội giám vào báo tin Duy Sản lập vua mới, Phùng Mai phản đối, bị giết ở nhà Nghị sự; An Hoà Hầu Nguyễn Hoằng Dụ kéo quân về đốt phá kinh thành.)
LỚP V
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông chạy đi! Ông có nghe tiếng gì không? Quân giặc đang tìm ông đấy: trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Họ tìm tôi, nhưng có lí gì họ giết tôi. Tôi có gây oán gây thù gì với ai?
ĐAN THIỀM: Ông đừng mơ mộng nữa. Dân chúng nông nổi, dễ sinh tàn ác. Họ không hiểu công việc của ông. Tránh đi! Trốn đi! Đợi thời là thượng sách. Đừng để phí tài trời. Trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Còn bà?
ĐAN THIỀM: Tôi ở đây. (Có tiếng quân reo dữ đội: "Giết chết Vũ Như Tô, giết chết lũ cung nữ.")
VŨ NHƯ TÔ (thản nhiên): Bà ở đây. Vậy tôi cũng ở đây, nguy biến ta cùng chịu.
ĐAN THIỀM: Không được! Tôi chết đi không thiệt hại cho đời. Còn ông, ông phải đi đi mới được. (Có tiếng nhà đổ, tiếng cửa đổ) Ông đi đi không thì không kịp. (Nàng chắp tay lạy) Tôi xin ông, ông nghe tôi trốn đi.
Có tiếng giày dép nhốn nháo. Bọn cùng nữ hốt hoảng đi vào.
LỚP VI
Những người trên – Kim Phượng – cung nữ
KIM PHƯỢNG (khóc lóc): Làm thế nào bây giờ? Cửa điện bị chúng phá rồi! Chúng đứng đầy ngoài sân. (Hỏi Đan Thiềm) Đây có cửa ra đằng sau không?
ĐAN THIỀM: Đến đây là đường cùng rồi! Đây là tử địa!
CUNG NỮ: Trời ơi!
ĐAN THIỀM (bảo Vũ Như Tô): Ông Cả ơi! Có trốn cũng không được nữa. Ông nguy mất (nàng khóc).
Quân khởi loạn kéo vào, gươm giáo sáng loè.
LỚP VII
Những người trên, thêm Ngô Hạch và quân khởi loạn
QUÂN KHỞI LOẠN: Đây rồi! Vũ Như Tô! Lũ cung nữ.
NGÔ HẠCH: Quân bay, vào bắt lũ cung nữ trước.
CUNG NỮ (quỳ xuống): Trăm lạy tướng quân, trăm lạy tướng quân.
NGÔ HẠCH: Ta vâng tướng lệnh vào bắt các ngươi.
KIM PHƯỢNG (quỳ xuống): Chị em chúng tôi không có tội gì. Xin tướng quân sinh phúc. (Đan Thiềm bĩu môi thở dài) Kẻ hay xúc xiểm vua là ả kia (chỉ Đan Thiềm). Chính nó mê hoặc vua. Chính nó dan díu với Vũ Như Tô, làm uế tạp nơi cung cấm, chính nó là thủ phạm.
CUNG NỮ: Chính nó là thủ phạm.
ĐAN THIỀM: Lũ yêu quái không được đặt để nên nhời, tướng quân nên thấu cho. Tôi không sợ chết, nguyện xin được chết. Nhưng tôi không phải là con người bất chính. Tôi nói thế không hổ với quỷ thần hai vai, không hổ với thanh thiên bạch nhật.
CUNG NỮ: Chính con Đan Thiềm là thủ phạm. (Nhìn lẳng lơ, bọn quân sĩ như bị quyến rũ).
NGÔ HẠCH: Ta đã biết! Quân bay, vào bắt lấy gian phu dâm phụ.
ĐAN THIỀM: Tướng quân không nên nói thế.
VŨ NHƯ TÔ: Giết thì cứ giết, nhưng đừng nghi oan.
ĐAN THIỀM: Tướng quân nghe tôi. Bao nhiêu tội tôi xin chịu hết. Nhưng xin tướng quân tha cho ông Cả. Ông ấy là một người tài...
QUÂN KHỞI LOẠN (cười ầm): Thế mà còn mở mồm cãi. Mày chết để chồng mày sống à?
ĐAN THIỀM: Các người chỉ nghĩ những điều quá quắt.
QUÂN KHỞI LOẠN: Chúng ông chỉ có thể, con đĩ già câm miệng.
NGÔ HẠCH: Trói cổ nó lại.
ĐAN THIỀM (quỳ xuống): Tướng quân tha cho ông Cả. Nước ta còn cần nhiều thợ tài để tô điểm.
NGÔ HẠCH (cười ha hả): Cần thợ tài để tô điểm. Để hao hụt công khố, để dân gian lầm than.
VŨ NHƯ TÔ: Đan Thiềm, bà đứng dậy. Sao bà lẩn thẩn thế, lạy cả một đứa tiểu nhân?
ĐAN THIỀM (đứng dậy): Tướng quân hãy nghe tôi, đừng phạm vào tội ác. Đừng giết ông Cả. Kẻo tướng quân mang hận về muôn đời! Tha cho ông Cả. Tôi xin chịu chết.
NGÔ HẠCH (truyền): Trói cổ con đĩ già lại.
ĐAN THIỀM: Tướng quân tha…
QUÂN KHỞI LOẠN (xúm vào trói nàng): Đừng nói nữa vô ích, con dâm phụ.
ĐAN THIỀM: ... Tha cho ông Cả.
NGÔ HẠCH (thấy Như Tô chạy lại): Trói thằng Vũ Như Tô lại (quân sĩ xông vào trói chàng có vẻ đắc ý).
ĐAN THIỀM (thất vọng): Chỉ tại ông không nghe tôi, dùng dằng mãi. Bây giờ... (nói với Ngô Hạch) Xin tướng quân...
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi, không cho nó nói nhảm nữa, rờm tai (quân sĩ dẫn nàng ra).
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Đài lớn tan tành! Ông Cả ơi! Xin cùng ông vĩnh biệt! (Họ kéo nàng ra tàn nhẫn).
LỚP VIII
Những người trên, trừ Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Xin đa tạ tấm lòng tri kỉ. Đan Thiềm, xin cùng bà vĩnh biệt! (Buồn rầu, trấn tĩnh ngay) Đời ta chưa tận, mệnh ta chưa cùng. Ta sẽ xây một đài vĩ đại để tạ lòng tri kỉ.
NGÔ HẠCH (chỉ bọn cung nữ bảo mấy tên quân): Dẫn họ về dinh ta đợi lệnh.
MẤY TÊN QUÂN: Xin vâng lệnh (dẫn cung nữ ra).
VŨ NHƯ TÔ (khinh bỉ): Mi thực là một tên bỉ ổi. Sao trời lại để cho mi sống làm nhục cương thường.
NGÔ HẠCH: Dẫn thằng này về trình chủ tướng.
VŨ NHƯ TÔ (đầy hi vọng): Dẫn ta ra mắt An Hoà Hầu, để ta phân trần, để ta giảng giải, cho người đời biết rõ nguyện vọng của ta. Ta tội gì. Không, ta chỉ có một hoài bão là tô điểm đất nước, đem hết tài ra xây cho nòi giống một toà đài hoa lệ, thách cả những công trình sau trước, tranh tinh xảo với hoá công. Vậy thì ta có tội gì? Ta xây Cửu Trùng Đài có phải đâu để hại nước? Không, không! Nguyễn Hoằng Dụ sẽ biết cho ta, ta không có tội và chủ tướng các người sẽ cởi trói cho ta để ta xây nốt Cửu Trùng Đài, dựng một kì công muôn thuở...
QUÂN SĨ (cười ầm): Câm ngay đi. Quân điên rồ, câm ngay đi không chúng ông vả miệng bây giờ. Mày không biết mấy nghìn người chết vì Cửu Trùng Đài, mẹ mất con, vợ mất chồng vì mày đó ư? Người ta oán mày hơn oán quỷ. Câm ngay đi!
VŨ NHƯ TÔ: … Vài năm nữa, đài Cửu Trùng hoàn thành, cao cả, huy hoàng, giữa cõi trần lao lực, có một cảnh Bồng Lai…
QUÂN SĨ: Câm mồm!
VŨ NHƯ TÔ: … Xuất hiện...
QUÂN SĨ: Câm mồm! (Họ xúm vào vả miệng Vũ Như Tô).
VŨ NHƯ TÔ: Ta có thù oán gì với các người?
NGÔ HẠCH: Dẫn nó ra pháp trường. Không để nó nói nhảm trước mặt chủ tướng mất thì giờ.
QUÂN SĨ: Ra pháp trường!
VŨ NHƯ TÔ: Không, dẫn ta ra mắt chủ tướng. Ta muốn nói chuyện với An Hoà Hầu. Các người không hiểu được ta. (Có tiếng ầm ầm như long trời lở đất).
MỌI NGƯỜI: Cái chi nghe kinh người?
Một lũ quân vào.
LỚP IX
Những người trên, thêm một lũ quân
NGÔ HẠCH: Chúng bay đi đâu?
LŨ QUÂN: Bẩm tướng quân! Kinh thành phát hoả!
NGÔ HẠCH: Ai ra lệnh ấy?
MỘT TÊN QUÂN: Chính An Hoà Hầu!
VŨ NHƯ TÔ: Chính An Hoà Hầu! Thế Cửu Trùng Đài?
LŨ QUÂN: Cửu Trùng Đài ư? Dã tràng xe cát! Cửu Trùng Đài sắp là một đống tro tàn!
VŨ NHƯ TÔ: Vô lí! Vô lí!
NGÔ HẠCH: Rõ quân ngu muội! Đến đầu mày chả chắc, nói chi đến Cửu Trùng Đài mà còn tin tưởng.
VŨ NHƯ TÔ: Đời ta không quý bằng Cửu Trùng Đài.
QUÂN SĨ: Giống vật không biết nhục.
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi. (Chợt có ánh lửa sáng rực, cả tàn than, bụi khói bay vào).
VŨ NHƯ TÔ (nhìn ra, rú lên): Đốt thực rồi! Đốt thực rồi! Ôi đảng ác! Ôi muôn phần căm giận! Trời ơi! Phú cho ta cái tài làm gì? Ôi mộng lớn! Ôi Đan Thiềm! Ôi Cửu Trùng Đài! (Có tiếng hô vui vẻ: "Cửu Trùng Đài đã cháy!")
QUÂN SĨ: Thực đáng ăn mừng.
VŨ NHƯ TÔ (chua chát): Thôi thế là hết. Dẫn ta đến pháp trường!
Màn hạ nhanh.
Mùa hạ năm 1941
(Theo Tuyển tập Nguyễn Huy Tưởng, tập I, NXB Văn học, Hà Nội, 1984)
Nối những lớp kịch dưới đây với diễn biến chính tương ứng.
VĨNH BIỆT CỬU TRÙNG ĐÀI
LỚP I
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Có việc gì mà bà chạy hớt hơ hớt hải? Mặt bà cắt không còn hột máu.
ĐAN THIỀM (thở hổn hển): Nguy đến nơi rồi... Ông Cả!
VŨ NHƯ TÔ: Lạ chưa, nguy làm sao? Đài Cửu Trùng chia năm đã được một phần.
ĐAN THIỀM: Ông trốn đi, mau lên không thì không kịp.
VŨ NHƯ TÔ: Sau bà nói lạ? Đài Cửu Trùng chưa xong, tôi trốn đi đâu. Làm gì phải trốn?
ĐAN THIỀM: Ông nghe tôi! Ông trốn đi! Ông nghe tôi! Ông phải trốn đi mới được!
VŨ NHƯ TÔ: Làm sao tôi cần phải trốn? Bà nói rõ cho là vì sao? Khi trước tôi nhờ bà mách đường chạy trốn, bà khuyên không nên, bây giờ bà bảo tôi đi trốn, thế là nghĩa gì?
ĐAN THIỀM: Có nghĩa lắm. Tôi không làm một việc gì vô lí cả. Khi trước trốn đi thì ông nguy, bây giờ trốn đi thì ông thoát chết.
VŨ NHƯ TÔ: Sao thế?
ĐAN THIỀM: Loạn đến nơi rồi. Dân gian đói kém nổi lên tứ tung. Giặc Trần Cao trước đã bị quan quân đuổi đánh, nay lại về đóng ở Bồ Đề, thanh thế rất mạnh. Trong triều, Nguyên Quận công Trịnh Duy Sản vì can vua mà bị đánh, nay mưu với mấy tên đồng chí, giả mượn tiếng đi dẹp giặc rồi quay binh về làm loạn.
VŨ NHƯ TÔ: Tôi làm gì nên tội?
ĐAN THIỀM: Vậy mà ai ai cũng cho ông là thủ phạm. Vua xa xỉ là vì ông, công khố hao hụt là vì ông, dân gian lầm than là vì ông, man di oán giận là vì ông, thần nhân trách móc là vì ông. Cửu Trùng Đài, họ có cần đâu? Họ dấy nghĩa cốt giết ông, phá Cửu Trùng Đài.
VŨ NHƯ TÔ: Phá Cửu Trùng Đài? Không đời nào? Mà tôi thì không làm gì nên tội. Họ hiểu nhầm.
ĐAN THIỀM: Ông phải trốn đi. (Có tiếng quân ầm ầm, tiếng trống, tiếng chiêng, tiếng tù và, tiếng ngựa hí). Ông phải trốn đi. (lời có vẻ van lơn) Trong lúc biến cố này, ông hãy tạm lánh đi. Khi dân nổi lên, họ nông nổi vô cùng. Họ không phân biệt phải trái. Ông trốn đi. Tài kia không nên để uổng. Ông mà có mệnh hệ nào thì nước ta không còn ai tô điểm nữa.
VŨ NHƯ TÔ: Bà không nên lo cho tôi. Tôi không trốn đâu. Người quân tử không bao giờ sợ chết. Mà vạn nhất có chết, thì cũng phải để cho mọi người biết rằng công việc mình làm chính đại quang minh. Tôi sống với Cửu Trùng Đài, chết cũng với Cửu Trùng Đài. Tôi không thể xa Cửu Trùng Đài một bước. Hồn tôi để cả đây, thì tôi chạy đi đâu?
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông nghe tôi. Trốn đi để chờ cơ hội khác. Đại sự hỏng rồi.
VŨ NHƯ TÔ: Đa tạ bà. Tấm lòng của bà, chỉ có lòng cha mẹ tôi mới sánh kịp. Nhưng tôi đã quyết, không chịu rời Cửu Trùng Đài một bước. Tôi quyết ở đây.
ĐAN THIỀM (thất vọng): Ông Cả ơi!
(Lược ba lớp: Lớp II: Nguyễn Vũ xuất hiện thông báo Duy Sản làm phản; Đan Thiềm tiếp tục giục Vũ Như Tô bỏ trốn. Lớp III: Lê Trung Mại xuất hiện báo tin Hoàng thượng đã bị Duy Sản giết; Nguyễn Vũ tiếc thương Hoàng thượng, rút dao tự sát. Lớp IV: Bọn nội giám vào báo tin Duy Sản lập vua mới, Phùng Mai phản đối, bị giết ở nhà Nghị sự; An Hoà Hầu Nguyễn Hoằng Dụ kéo quân về đốt phá kinh thành.)
LỚP V
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông chạy đi! Ông có nghe tiếng gì không? Quân giặc đang tìm ông đấy: trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Họ tìm tôi, nhưng có lí gì họ giết tôi. Tôi có gây oán gây thù gì với ai?
ĐAN THIỀM: Ông đừng mơ mộng nữa. Dân chúng nông nổi, dễ sinh tàn ác. Họ không hiểu công việc của ông. Tránh đi! Trốn đi! Đợi thời là thượng sách. Đừng để phí tài trời. Trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Còn bà?
ĐAN THIỀM: Tôi ở đây. (Có tiếng quân reo dữ đội: "Giết chết Vũ Như Tô, giết chết lũ cung nữ.")
VŨ NHƯ TÔ (thản nhiên): Bà ở đây. Vậy tôi cũng ở đây, nguy biến ta cùng chịu.
ĐAN THIỀM: Không được! Tôi chết đi không thiệt hại cho đời. Còn ông, ông phải đi đi mới được. (Có tiếng nhà đổ, tiếng cửa đổ) Ông đi đi không thì không kịp. (Nàng chắp tay lạy) Tôi xin ông, ông nghe tôi trốn đi.
Có tiếng giày dép nhốn nháo. Bọn cùng nữ hốt hoảng đi vào.
LỚP VI
Những người trên – Kim Phượng – cung nữ
KIM PHƯỢNG (khóc lóc): Làm thế nào bây giờ? Cửa điện bị chúng phá rồi! Chúng đứng đầy ngoài sân. (Hỏi Đan Thiềm) Đây có cửa ra đằng sau không?
ĐAN THIỀM: Đến đây là đường cùng rồi! Đây là tử địa!
CUNG NỮ: Trời ơi!
ĐAN THIỀM (bảo Vũ Như Tô): Ông Cả ơi! Có trốn cũng không được nữa. Ông nguy mất (nàng khóc).
Quân khởi loạn kéo vào, gươm giáo sáng loè.
LỚP VII
Những người trên, thêm Ngô Hạch và quân khởi loạn
QUÂN KHỞI LOẠN: Đây rồi! Vũ Như Tô! Lũ cung nữ.
NGÔ HẠCH: Quân bay, vào bắt lũ cung nữ trước.
CUNG NỮ (quỳ xuống): Trăm lạy tướng quân, trăm lạy tướng quân.
NGÔ HẠCH: Ta vâng tướng lệnh vào bắt các ngươi.
KIM PHƯỢNG (quỳ xuống): Chị em chúng tôi không có tội gì. Xin tướng quân sinh phúc. (Đan Thiềm bĩu môi thở dài) Kẻ hay xúc xiểm vua là ả kia (chỉ Đan Thiềm). Chính nó mê hoặc vua. Chính nó dan díu với Vũ Như Tô, làm uế tạp nơi cung cấm, chính nó là thủ phạm.
CUNG NỮ: Chính nó là thủ phạm.
ĐAN THIỀM: Lũ yêu quái không được đặt để nên nhời, tướng quân nên thấu cho. Tôi không sợ chết, nguyện xin được chết. Nhưng tôi không phải là con người bất chính. Tôi nói thế không hổ với quỷ thần hai vai, không hổ với thanh thiên bạch nhật.
CUNG NỮ: Chính con Đan Thiềm là thủ phạm. (Nhìn lẳng lơ, bọn quân sĩ như bị quyến rũ).
NGÔ HẠCH: Ta đã biết! Quân bay, vào bắt lấy gian phu dâm phụ.
ĐAN THIỀM: Tướng quân không nên nói thế.
VŨ NHƯ TÔ: Giết thì cứ giết, nhưng đừng nghi oan.
ĐAN THIỀM: Tướng quân nghe tôi. Bao nhiêu tội tôi xin chịu hết. Nhưng xin tướng quân tha cho ông Cả. Ông ấy là một người tài...
QUÂN KHỞI LOẠN (cười ầm): Thế mà còn mở mồm cãi. Mày chết để chồng mày sống à?
ĐAN THIỀM: Các người chỉ nghĩ những điều quá quắt.
QUÂN KHỞI LOẠN: Chúng ông chỉ có thể, con đĩ già câm miệng.
NGÔ HẠCH: Trói cổ nó lại.
ĐAN THIỀM (quỳ xuống): Tướng quân tha cho ông Cả. Nước ta còn cần nhiều thợ tài để tô điểm.
NGÔ HẠCH (cười ha hả): Cần thợ tài để tô điểm. Để hao hụt công khố, để dân gian lầm than.
VŨ NHƯ TÔ: Đan Thiềm, bà đứng dậy. Sao bà lẩn thẩn thế, lạy cả một đứa tiểu nhân?
ĐAN THIỀM (đứng dậy): Tướng quân hãy nghe tôi, đừng phạm vào tội ác. Đừng giết ông Cả. Kẻo tướng quân mang hận về muôn đời! Tha cho ông Cả. Tôi xin chịu chết.
NGÔ HẠCH (truyền): Trói cổ con đĩ già lại.
ĐAN THIỀM: Tướng quân tha…
QUÂN KHỞI LOẠN (xúm vào trói nàng): Đừng nói nữa vô ích, con dâm phụ.
ĐAN THIỀM: ... Tha cho ông Cả.
NGÔ HẠCH (thấy Như Tô chạy lại): Trói thằng Vũ Như Tô lại (quân sĩ xông vào trói chàng có vẻ đắc ý).
ĐAN THIỀM (thất vọng): Chỉ tại ông không nghe tôi, dùng dằng mãi. Bây giờ... (nói với Ngô Hạch) Xin tướng quân...
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi, không cho nó nói nhảm nữa, rờm tai (quân sĩ dẫn nàng ra).
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Đài lớn tan tành! Ông Cả ơi! Xin cùng ông vĩnh biệt! (Họ kéo nàng ra tàn nhẫn).
LỚP VIII
Những người trên, trừ Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Xin đa tạ tấm lòng tri kỉ. Đan Thiềm, xin cùng bà vĩnh biệt! (Buồn rầu, trấn tĩnh ngay) Đời ta chưa tận, mệnh ta chưa cùng. Ta sẽ xây một đài vĩ đại để tạ lòng tri kỉ.
NGÔ HẠCH (chỉ bọn cung nữ bảo mấy tên quân): Dẫn họ về dinh ta đợi lệnh.
MẤY TÊN QUÂN: Xin vâng lệnh (dẫn cung nữ ra).
VŨ NHƯ TÔ (khinh bỉ): Mi thực là một tên bỉ ổi. Sao trời lại để cho mi sống làm nhục cương thường.
NGÔ HẠCH: Dẫn thằng này về trình chủ tướng.
VŨ NHƯ TÔ (đầy hi vọng): Dẫn ta ra mắt An Hoà Hầu, để ta phân trần, để ta giảng giải, cho người đời biết rõ nguyện vọng của ta. Ta tội gì. Không, ta chỉ có một hoài bão là tô điểm đất nước, đem hết tài ra xây cho nòi giống một toà đài hoa lệ, thách cả những công trình sau trước, tranh tinh xảo với hoá công. Vậy thì ta có tội gì? Ta xây Cửu Trùng Đài có phải đâu để hại nước? Không, không! Nguyễn Hoằng Dụ sẽ biết cho ta, ta không có tội và chủ tướng các người sẽ cởi trói cho ta để ta xây nốt Cửu Trùng Đài, dựng một kì công muôn thuở...
QUÂN SĨ (cười ầm): Câm ngay đi. Quân điên rồ, câm ngay đi không chúng ông vả miệng bây giờ. Mày không biết mấy nghìn người chết vì Cửu Trùng Đài, mẹ mất con, vợ mất chồng vì mày đó ư? Người ta oán mày hơn oán quỷ. Câm ngay đi!
VŨ NHƯ TÔ: … Vài năm nữa, đài Cửu Trùng hoàn thành, cao cả, huy hoàng, giữa cõi trần lao lực, có một cảnh Bồng Lai…
QUÂN SĨ: Câm mồm!
VŨ NHƯ TÔ: … Xuất hiện...
QUÂN SĨ: Câm mồm! (Họ xúm vào vả miệng Vũ Như Tô).
VŨ NHƯ TÔ: Ta có thù oán gì với các người?
NGÔ HẠCH: Dẫn nó ra pháp trường. Không để nó nói nhảm trước mặt chủ tướng mất thì giờ.
QUÂN SĨ: Ra pháp trường!
VŨ NHƯ TÔ: Không, dẫn ta ra mắt chủ tướng. Ta muốn nói chuyện với An Hoà Hầu. Các người không hiểu được ta. (Có tiếng ầm ầm như long trời lở đất).
MỌI NGƯỜI: Cái chi nghe kinh người?
Một lũ quân vào.
LỚP IX
Những người trên, thêm một lũ quân
NGÔ HẠCH: Chúng bay đi đâu?
LŨ QUÂN: Bẩm tướng quân! Kinh thành phát hoả!
NGÔ HẠCH: Ai ra lệnh ấy?
MỘT TÊN QUÂN: Chính An Hoà Hầu!
VŨ NHƯ TÔ: Chính An Hoà Hầu! Thế Cửu Trùng Đài?
LŨ QUÂN: Cửu Trùng Đài ư? Dã tràng xe cát! Cửu Trùng Đài sắp là một đống tro tàn!
VŨ NHƯ TÔ: Vô lí! Vô lí!
NGÔ HẠCH: Rõ quân ngu muội! Đến đầu mày chả chắc, nói chi đến Cửu Trùng Đài mà còn tin tưởng.
VŨ NHƯ TÔ: Đời ta không quý bằng Cửu Trùng Đài.
QUÂN SĨ: Giống vật không biết nhục.
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi. (Chợt có ánh lửa sáng rực, cả tàn than, bụi khói bay vào).
VŨ NHƯ TÔ (nhìn ra, rú lên): Đốt thực rồi! Đốt thực rồi! Ôi đảng ác! Ôi muôn phần căm giận! Trời ơi! Phú cho ta cái tài làm gì? Ôi mộng lớn! Ôi Đan Thiềm! Ôi Cửu Trùng Đài! (Có tiếng hô vui vẻ: "Cửu Trùng Đài đã cháy!")
QUÂN SĨ: Thực đáng ăn mừng.
VŨ NHƯ TÔ (chua chát): Thôi thế là hết. Dẫn ta đến pháp trường!
Màn hạ nhanh.
Mùa hạ năm 1941
(Theo Tuyển tập Nguyễn Huy Tưởng, tập I, NXB Văn học, Hà Nội, 1984)
Nối những lớp kịch dưới đây với diễn biến chính tương ứng.
VĨNH BIỆT CỬU TRÙNG ĐÀI
LỚP I
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Có việc gì mà bà chạy hớt hơ hớt hải? Mặt bà cắt không còn hột máu.
ĐAN THIỀM (thở hổn hển): Nguy đến nơi rồi... Ông Cả!
VŨ NHƯ TÔ: Lạ chưa, nguy làm sao? Đài Cửu Trùng chia năm đã được một phần.
ĐAN THIỀM: Ông trốn đi, mau lên không thì không kịp.
VŨ NHƯ TÔ: Sau bà nói lạ? Đài Cửu Trùng chưa xong, tôi trốn đi đâu. Làm gì phải trốn?
ĐAN THIỀM: Ông nghe tôi! Ông trốn đi! Ông nghe tôi! Ông phải trốn đi mới được!
VŨ NHƯ TÔ: Làm sao tôi cần phải trốn? Bà nói rõ cho là vì sao? Khi trước tôi nhờ bà mách đường chạy trốn, bà khuyên không nên, bây giờ bà bảo tôi đi trốn, thế là nghĩa gì?
ĐAN THIỀM: Có nghĩa lắm. Tôi không làm một việc gì vô lí cả. Khi trước trốn đi thì ông nguy, bây giờ trốn đi thì ông thoát chết.
VŨ NHƯ TÔ: Sao thế?
ĐAN THIỀM: Loạn đến nơi rồi. Dân gian đói kém nổi lên tứ tung. Giặc Trần Cao trước đã bị quan quân đuổi đánh, nay lại về đóng ở Bồ Đề, thanh thế rất mạnh. Trong triều, Nguyên Quận công Trịnh Duy Sản vì can vua mà bị đánh, nay mưu với mấy tên đồng chí, giả mượn tiếng đi dẹp giặc rồi quay binh về làm loạn.
VŨ NHƯ TÔ: Tôi làm gì nên tội?
ĐAN THIỀM: Vậy mà ai ai cũng cho ông là thủ phạm. Vua xa xỉ là vì ông, công khố hao hụt là vì ông, dân gian lầm than là vì ông, man di oán giận là vì ông, thần nhân trách móc là vì ông. Cửu Trùng Đài, họ có cần đâu? Họ dấy nghĩa cốt giết ông, phá Cửu Trùng Đài.
VŨ NHƯ TÔ: Phá Cửu Trùng Đài? Không đời nào? Mà tôi thì không làm gì nên tội. Họ hiểu nhầm.
ĐAN THIỀM: Ông phải trốn đi. (Có tiếng quân ầm ầm, tiếng trống, tiếng chiêng, tiếng tù và, tiếng ngựa hí). Ông phải trốn đi. (lời có vẻ van lơn) Trong lúc biến cố này, ông hãy tạm lánh đi. Khi dân nổi lên, họ nông nổi vô cùng. Họ không phân biệt phải trái. Ông trốn đi. Tài kia không nên để uổng. Ông mà có mệnh hệ nào thì nước ta không còn ai tô điểm nữa.
VŨ NHƯ TÔ: Bà không nên lo cho tôi. Tôi không trốn đâu. Người quân tử không bao giờ sợ chết. Mà vạn nhất có chết, thì cũng phải để cho mọi người biết rằng công việc mình làm chính đại quang minh. Tôi sống với Cửu Trùng Đài, chết cũng với Cửu Trùng Đài. Tôi không thể xa Cửu Trùng Đài một bước. Hồn tôi để cả đây, thì tôi chạy đi đâu?
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông nghe tôi. Trốn đi để chờ cơ hội khác. Đại sự hỏng rồi.
VŨ NHƯ TÔ: Đa tạ bà. Tấm lòng của bà, chỉ có lòng cha mẹ tôi mới sánh kịp. Nhưng tôi đã quyết, không chịu rời Cửu Trùng Đài một bước. Tôi quyết ở đây.
ĐAN THIỀM (thất vọng): Ông Cả ơi!
(Lược ba lớp: Lớp II: Nguyễn Vũ xuất hiện thông báo Duy Sản làm phản; Đan Thiềm tiếp tục giục Vũ Như Tô bỏ trốn. Lớp III: Lê Trung Mại xuất hiện báo tin Hoàng thượng đã bị Duy Sản giết; Nguyễn Vũ tiếc thương Hoàng thượng, rút dao tự sát. Lớp IV: Bọn nội giám vào báo tin Duy Sản lập vua mới, Phùng Mai phản đối, bị giết ở nhà Nghị sự; An Hoà Hầu Nguyễn Hoằng Dụ kéo quân về đốt phá kinh thành.)
LỚP V
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông chạy đi! Ông có nghe tiếng gì không? Quân giặc đang tìm ông đấy: trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Họ tìm tôi, nhưng có lí gì họ giết tôi. Tôi có gây oán gây thù gì với ai?
ĐAN THIỀM: Ông đừng mơ mộng nữa. Dân chúng nông nổi, dễ sinh tàn ác. Họ không hiểu công việc của ông. Tránh đi! Trốn đi! Đợi thời là thượng sách. Đừng để phí tài trời. Trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Còn bà?
ĐAN THIỀM: Tôi ở đây. (Có tiếng quân reo dữ đội: "Giết chết Vũ Như Tô, giết chết lũ cung nữ.")
VŨ NHƯ TÔ (thản nhiên): Bà ở đây. Vậy tôi cũng ở đây, nguy biến ta cùng chịu.
ĐAN THIỀM: Không được! Tôi chết đi không thiệt hại cho đời. Còn ông, ông phải đi đi mới được. (Có tiếng nhà đổ, tiếng cửa đổ) Ông đi đi không thì không kịp. (Nàng chắp tay lạy) Tôi xin ông, ông nghe tôi trốn đi.
Có tiếng giày dép nhốn nháo. Bọn cùng nữ hốt hoảng đi vào.
LỚP VI
Những người trên – Kim Phượng – cung nữ
KIM PHƯỢNG (khóc lóc): Làm thế nào bây giờ? Cửa điện bị chúng phá rồi! Chúng đứng đầy ngoài sân. (Hỏi Đan Thiềm) Đây có cửa ra đằng sau không?
ĐAN THIỀM: Đến đây là đường cùng rồi! Đây là tử địa!
CUNG NỮ: Trời ơi!
ĐAN THIỀM (bảo Vũ Như Tô): Ông Cả ơi! Có trốn cũng không được nữa. Ông nguy mất (nàng khóc).
Quân khởi loạn kéo vào, gươm giáo sáng loè.
LỚP VII
Những người trên, thêm Ngô Hạch và quân khởi loạn
QUÂN KHỞI LOẠN: Đây rồi! Vũ Như Tô! Lũ cung nữ.
NGÔ HẠCH: Quân bay, vào bắt lũ cung nữ trước.
CUNG NỮ (quỳ xuống): Trăm lạy tướng quân, trăm lạy tướng quân.
NGÔ HẠCH: Ta vâng tướng lệnh vào bắt các ngươi.
KIM PHƯỢNG (quỳ xuống): Chị em chúng tôi không có tội gì. Xin tướng quân sinh phúc. (Đan Thiềm bĩu môi thở dài) Kẻ hay xúc xiểm vua là ả kia (chỉ Đan Thiềm). Chính nó mê hoặc vua. Chính nó dan díu với Vũ Như Tô, làm uế tạp nơi cung cấm, chính nó là thủ phạm.
CUNG NỮ: Chính nó là thủ phạm.
ĐAN THIỀM: Lũ yêu quái không được đặt để nên nhời, tướng quân nên thấu cho. Tôi không sợ chết, nguyện xin được chết. Nhưng tôi không phải là con người bất chính. Tôi nói thế không hổ với quỷ thần hai vai, không hổ với thanh thiên bạch nhật.
CUNG NỮ: Chính con Đan Thiềm là thủ phạm. (Nhìn lẳng lơ, bọn quân sĩ như bị quyến rũ).
NGÔ HẠCH: Ta đã biết! Quân bay, vào bắt lấy gian phu dâm phụ.
ĐAN THIỀM: Tướng quân không nên nói thế.
VŨ NHƯ TÔ: Giết thì cứ giết, nhưng đừng nghi oan.
ĐAN THIỀM: Tướng quân nghe tôi. Bao nhiêu tội tôi xin chịu hết. Nhưng xin tướng quân tha cho ông Cả. Ông ấy là một người tài...
QUÂN KHỞI LOẠN (cười ầm): Thế mà còn mở mồm cãi. Mày chết để chồng mày sống à?
ĐAN THIỀM: Các người chỉ nghĩ những điều quá quắt.
QUÂN KHỞI LOẠN: Chúng ông chỉ có thể, con đĩ già câm miệng.
NGÔ HẠCH: Trói cổ nó lại.
ĐAN THIỀM (quỳ xuống): Tướng quân tha cho ông Cả. Nước ta còn cần nhiều thợ tài để tô điểm.
NGÔ HẠCH (cười ha hả): Cần thợ tài để tô điểm. Để hao hụt công khố, để dân gian lầm than.
VŨ NHƯ TÔ: Đan Thiềm, bà đứng dậy. Sao bà lẩn thẩn thế, lạy cả một đứa tiểu nhân?
ĐAN THIỀM (đứng dậy): Tướng quân hãy nghe tôi, đừng phạm vào tội ác. Đừng giết ông Cả. Kẻo tướng quân mang hận về muôn đời! Tha cho ông Cả. Tôi xin chịu chết.
NGÔ HẠCH (truyền): Trói cổ con đĩ già lại.
ĐAN THIỀM: Tướng quân tha…
QUÂN KHỞI LOẠN (xúm vào trói nàng): Đừng nói nữa vô ích, con dâm phụ.
ĐAN THIỀM: ... Tha cho ông Cả.
NGÔ HẠCH (thấy Như Tô chạy lại): Trói thằng Vũ Như Tô lại (quân sĩ xông vào trói chàng có vẻ đắc ý).
ĐAN THIỀM (thất vọng): Chỉ tại ông không nghe tôi, dùng dằng mãi. Bây giờ... (nói với Ngô Hạch) Xin tướng quân...
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi, không cho nó nói nhảm nữa, rờm tai (quân sĩ dẫn nàng ra).
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Đài lớn tan tành! Ông Cả ơi! Xin cùng ông vĩnh biệt! (Họ kéo nàng ra tàn nhẫn).
LỚP VIII
Những người trên, trừ Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Xin đa tạ tấm lòng tri kỉ. Đan Thiềm, xin cùng bà vĩnh biệt! (Buồn rầu, trấn tĩnh ngay) Đời ta chưa tận, mệnh ta chưa cùng. Ta sẽ xây một đài vĩ đại để tạ lòng tri kỉ.
NGÔ HẠCH (chỉ bọn cung nữ bảo mấy tên quân): Dẫn họ về dinh ta đợi lệnh.
MẤY TÊN QUÂN: Xin vâng lệnh (dẫn cung nữ ra).
VŨ NHƯ TÔ (khinh bỉ): Mi thực là một tên bỉ ổi. Sao trời lại để cho mi sống làm nhục cương thường.
NGÔ HẠCH: Dẫn thằng này về trình chủ tướng.
VŨ NHƯ TÔ (đầy hi vọng): Dẫn ta ra mắt An Hoà Hầu, để ta phân trần, để ta giảng giải, cho người đời biết rõ nguyện vọng của ta. Ta tội gì. Không, ta chỉ có một hoài bão là tô điểm đất nước, đem hết tài ra xây cho nòi giống một toà đài hoa lệ, thách cả những công trình sau trước, tranh tinh xảo với hoá công. Vậy thì ta có tội gì? Ta xây Cửu Trùng Đài có phải đâu để hại nước? Không, không! Nguyễn Hoằng Dụ sẽ biết cho ta, ta không có tội và chủ tướng các người sẽ cởi trói cho ta để ta xây nốt Cửu Trùng Đài, dựng một kì công muôn thuở...
QUÂN SĨ (cười ầm): Câm ngay đi. Quân điên rồ, câm ngay đi không chúng ông vả miệng bây giờ. Mày không biết mấy nghìn người chết vì Cửu Trùng Đài, mẹ mất con, vợ mất chồng vì mày đó ư? Người ta oán mày hơn oán quỷ. Câm ngay đi!
VŨ NHƯ TÔ: … Vài năm nữa, đài Cửu Trùng hoàn thành, cao cả, huy hoàng, giữa cõi trần lao lực, có một cảnh Bồng Lai…
QUÂN SĨ: Câm mồm!
VŨ NHƯ TÔ: … Xuất hiện...
QUÂN SĨ: Câm mồm! (Họ xúm vào vả miệng Vũ Như Tô).
VŨ NHƯ TÔ: Ta có thù oán gì với các người?
NGÔ HẠCH: Dẫn nó ra pháp trường. Không để nó nói nhảm trước mặt chủ tướng mất thì giờ.
QUÂN SĨ: Ra pháp trường!
VŨ NHƯ TÔ: Không, dẫn ta ra mắt chủ tướng. Ta muốn nói chuyện với An Hoà Hầu. Các người không hiểu được ta. (Có tiếng ầm ầm như long trời lở đất).
MỌI NGƯỜI: Cái chi nghe kinh người?
Một lũ quân vào.
LỚP IX
Những người trên, thêm một lũ quân
NGÔ HẠCH: Chúng bay đi đâu?
LŨ QUÂN: Bẩm tướng quân! Kinh thành phát hoả!
NGÔ HẠCH: Ai ra lệnh ấy?
MỘT TÊN QUÂN: Chính An Hoà Hầu!
VŨ NHƯ TÔ: Chính An Hoà Hầu! Thế Cửu Trùng Đài?
LŨ QUÂN: Cửu Trùng Đài ư? Dã tràng xe cát! Cửu Trùng Đài sắp là một đống tro tàn!
VŨ NHƯ TÔ: Vô lí! Vô lí!
NGÔ HẠCH: Rõ quân ngu muội! Đến đầu mày chả chắc, nói chi đến Cửu Trùng Đài mà còn tin tưởng.
VŨ NHƯ TÔ: Đời ta không quý bằng Cửu Trùng Đài.
QUÂN SĨ: Giống vật không biết nhục.
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi. (Chợt có ánh lửa sáng rực, cả tàn than, bụi khói bay vào).
VŨ NHƯ TÔ (nhìn ra, rú lên): Đốt thực rồi! Đốt thực rồi! Ôi đảng ác! Ôi muôn phần căm giận! Trời ơi! Phú cho ta cái tài làm gì? Ôi mộng lớn! Ôi Đan Thiềm! Ôi Cửu Trùng Đài! (Có tiếng hô vui vẻ: "Cửu Trùng Đài đã cháy!")
QUÂN SĨ: Thực đáng ăn mừng.
VŨ NHƯ TÔ (chua chát): Thôi thế là hết. Dẫn ta đến pháp trường!
Màn hạ nhanh.
Mùa hạ năm 1941
(Theo Tuyển tập Nguyễn Huy Tưởng, tập I, NXB Văn học, Hà Nội, 1984)
Nối những diễn biến dưới đây với ý nghĩa tương ứng.
VĨNH BIỆT CỬU TRÙNG ĐÀI
LỚP I
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Có việc gì mà bà chạy hớt hơ hớt hải? Mặt bà cắt không còn hột máu.
ĐAN THIỀM (thở hổn hển): Nguy đến nơi rồi... Ông Cả!
VŨ NHƯ TÔ: Lạ chưa, nguy làm sao? Đài Cửu Trùng chia năm đã được một phần.
ĐAN THIỀM: Ông trốn đi, mau lên không thì không kịp.
VŨ NHƯ TÔ: Sau bà nói lạ? Đài Cửu Trùng chưa xong, tôi trốn đi đâu. Làm gì phải trốn?
ĐAN THIỀM: Ông nghe tôi! Ông trốn đi! Ông nghe tôi! Ông phải trốn đi mới được!
VŨ NHƯ TÔ: Làm sao tôi cần phải trốn? Bà nói rõ cho là vì sao? Khi trước tôi nhờ bà mách đường chạy trốn, bà khuyên không nên, bây giờ bà bảo tôi đi trốn, thế là nghĩa gì?
ĐAN THIỀM: Có nghĩa lắm. Tôi không làm một việc gì vô lí cả. Khi trước trốn đi thì ông nguy, bây giờ trốn đi thì ông thoát chết.
VŨ NHƯ TÔ: Sao thế?
ĐAN THIỀM: Loạn đến nơi rồi. Dân gian đói kém nổi lên tứ tung. Giặc Trần Cao trước đã bị quan quân đuổi đánh, nay lại về đóng ở Bồ Đề, thanh thế rất mạnh. Trong triều, Nguyên Quận công Trịnh Duy Sản vì can vua mà bị đánh, nay mưu với mấy tên đồng chí, giả mượn tiếng đi dẹp giặc rồi quay binh về làm loạn.
VŨ NHƯ TÔ: Tôi làm gì nên tội?
ĐAN THIỀM: Vậy mà ai ai cũng cho ông là thủ phạm. Vua xa xỉ là vì ông, công khố hao hụt là vì ông, dân gian lầm than là vì ông, man di oán giận là vì ông, thần nhân trách móc là vì ông. Cửu Trùng Đài, họ có cần đâu? Họ dấy nghĩa cốt giết ông, phá Cửu Trùng Đài.
VŨ NHƯ TÔ: Phá Cửu Trùng Đài? Không đời nào? Mà tôi thì không làm gì nên tội. Họ hiểu nhầm.
ĐAN THIỀM: Ông phải trốn đi. (Có tiếng quân ầm ầm, tiếng trống, tiếng chiêng, tiếng tù và, tiếng ngựa hí). Ông phải trốn đi. (lời có vẻ van lơn) Trong lúc biến cố này, ông hãy tạm lánh đi. Khi dân nổi lên, họ nông nổi vô cùng. Họ không phân biệt phải trái. Ông trốn đi. Tài kia không nên để uổng. Ông mà có mệnh hệ nào thì nước ta không còn ai tô điểm nữa.
VŨ NHƯ TÔ: Bà không nên lo cho tôi. Tôi không trốn đâu. Người quân tử không bao giờ sợ chết. Mà vạn nhất có chết, thì cũng phải để cho mọi người biết rằng công việc mình làm chính đại quang minh. Tôi sống với Cửu Trùng Đài, chết cũng với Cửu Trùng Đài. Tôi không thể xa Cửu Trùng Đài một bước. Hồn tôi để cả đây, thì tôi chạy đi đâu?
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông nghe tôi. Trốn đi để chờ cơ hội khác. Đại sự hỏng rồi.
VŨ NHƯ TÔ: Đa tạ bà. Tấm lòng của bà, chỉ có lòng cha mẹ tôi mới sánh kịp. Nhưng tôi đã quyết, không chịu rời Cửu Trùng Đài một bước. Tôi quyết ở đây.
ĐAN THIỀM (thất vọng): Ông Cả ơi!
(Lược ba lớp: Lớp II: Nguyễn Vũ xuất hiện thông báo Duy Sản làm phản; Đan Thiềm tiếp tục giục Vũ Như Tô bỏ trốn. Lớp III: Lê Trung Mại xuất hiện báo tin Hoàng thượng đã bị Duy Sản giết; Nguyễn Vũ tiếc thương Hoàng thượng, rút dao tự sát. Lớp IV: Bọn nội giám vào báo tin Duy Sản lập vua mới, Phùng Mai phản đối, bị giết ở nhà Nghị sự; An Hoà Hầu Nguyễn Hoằng Dụ kéo quân về đốt phá kinh thành.)
LỚP V
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông chạy đi! Ông có nghe tiếng gì không? Quân giặc đang tìm ông đấy: trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Họ tìm tôi, nhưng có lí gì họ giết tôi. Tôi có gây oán gây thù gì với ai?
ĐAN THIỀM: Ông đừng mơ mộng nữa. Dân chúng nông nổi, dễ sinh tàn ác. Họ không hiểu công việc của ông. Tránh đi! Trốn đi! Đợi thời là thượng sách. Đừng để phí tài trời. Trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Còn bà?
ĐAN THIỀM: Tôi ở đây. (Có tiếng quân reo dữ đội: "Giết chết Vũ Như Tô, giết chết lũ cung nữ.")
VŨ NHƯ TÔ (thản nhiên): Bà ở đây. Vậy tôi cũng ở đây, nguy biến ta cùng chịu.
ĐAN THIỀM: Không được! Tôi chết đi không thiệt hại cho đời. Còn ông, ông phải đi đi mới được. (Có tiếng nhà đổ, tiếng cửa đổ) Ông đi đi không thì không kịp. (Nàng chắp tay lạy) Tôi xin ông, ông nghe tôi trốn đi.
Có tiếng giày dép nhốn nháo. Bọn cùng nữ hốt hoảng đi vào.
LỚP VI
Những người trên – Kim Phượng – cung nữ
KIM PHƯỢNG (khóc lóc): Làm thế nào bây giờ? Cửa điện bị chúng phá rồi! Chúng đứng đầy ngoài sân. (Hỏi Đan Thiềm) Đây có cửa ra đằng sau không?
ĐAN THIỀM: Đến đây là đường cùng rồi! Đây là tử địa!
CUNG NỮ: Trời ơi!
ĐAN THIỀM (bảo Vũ Như Tô): Ông Cả ơi! Có trốn cũng không được nữa. Ông nguy mất (nàng khóc).
Quân khởi loạn kéo vào, gươm giáo sáng loè.
LỚP VII
Những người trên, thêm Ngô Hạch và quân khởi loạn
QUÂN KHỞI LOẠN: Đây rồi! Vũ Như Tô! Lũ cung nữ.
NGÔ HẠCH: Quân bay, vào bắt lũ cung nữ trước.
CUNG NỮ (quỳ xuống): Trăm lạy tướng quân, trăm lạy tướng quân.
NGÔ HẠCH: Ta vâng tướng lệnh vào bắt các ngươi.
KIM PHƯỢNG (quỳ xuống): Chị em chúng tôi không có tội gì. Xin tướng quân sinh phúc. (Đan Thiềm bĩu môi thở dài) Kẻ hay xúc xiểm vua là ả kia (chỉ Đan Thiềm). Chính nó mê hoặc vua. Chính nó dan díu với Vũ Như Tô, làm uế tạp nơi cung cấm, chính nó là thủ phạm.
CUNG NỮ: Chính nó là thủ phạm.
ĐAN THIỀM: Lũ yêu quái không được đặt để nên nhời, tướng quân nên thấu cho. Tôi không sợ chết, nguyện xin được chết. Nhưng tôi không phải là con người bất chính. Tôi nói thế không hổ với quỷ thần hai vai, không hổ với thanh thiên bạch nhật.
CUNG NỮ: Chính con Đan Thiềm là thủ phạm. (Nhìn lẳng lơ, bọn quân sĩ như bị quyến rũ).
NGÔ HẠCH: Ta đã biết! Quân bay, vào bắt lấy gian phu dâm phụ.
ĐAN THIỀM: Tướng quân không nên nói thế.
VŨ NHƯ TÔ: Giết thì cứ giết, nhưng đừng nghi oan.
ĐAN THIỀM: Tướng quân nghe tôi. Bao nhiêu tội tôi xin chịu hết. Nhưng xin tướng quân tha cho ông Cả. Ông ấy là một người tài...
QUÂN KHỞI LOẠN (cười ầm): Thế mà còn mở mồm cãi. Mày chết để chồng mày sống à?
ĐAN THIỀM: Các người chỉ nghĩ những điều quá quắt.
QUÂN KHỞI LOẠN: Chúng ông chỉ có thể, con đĩ già câm miệng.
NGÔ HẠCH: Trói cổ nó lại.
ĐAN THIỀM (quỳ xuống): Tướng quân tha cho ông Cả. Nước ta còn cần nhiều thợ tài để tô điểm.
NGÔ HẠCH (cười ha hả): Cần thợ tài để tô điểm. Để hao hụt công khố, để dân gian lầm than.
VŨ NHƯ TÔ: Đan Thiềm, bà đứng dậy. Sao bà lẩn thẩn thế, lạy cả một đứa tiểu nhân?
ĐAN THIỀM (đứng dậy): Tướng quân hãy nghe tôi, đừng phạm vào tội ác. Đừng giết ông Cả. Kẻo tướng quân mang hận về muôn đời! Tha cho ông Cả. Tôi xin chịu chết.
NGÔ HẠCH (truyền): Trói cổ con đĩ già lại.
ĐAN THIỀM: Tướng quân tha…
QUÂN KHỞI LOẠN (xúm vào trói nàng): Đừng nói nữa vô ích, con dâm phụ.
ĐAN THIỀM: ... Tha cho ông Cả.
NGÔ HẠCH (thấy Như Tô chạy lại): Trói thằng Vũ Như Tô lại (quân sĩ xông vào trói chàng có vẻ đắc ý).
ĐAN THIỀM (thất vọng): Chỉ tại ông không nghe tôi, dùng dằng mãi. Bây giờ... (nói với Ngô Hạch) Xin tướng quân...
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi, không cho nó nói nhảm nữa, rờm tai (quân sĩ dẫn nàng ra).
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Đài lớn tan tành! Ông Cả ơi! Xin cùng ông vĩnh biệt! (Họ kéo nàng ra tàn nhẫn).
LỚP VIII
Những người trên, trừ Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Xin đa tạ tấm lòng tri kỉ. Đan Thiềm, xin cùng bà vĩnh biệt! (Buồn rầu, trấn tĩnh ngay) Đời ta chưa tận, mệnh ta chưa cùng. Ta sẽ xây một đài vĩ đại để tạ lòng tri kỉ.
NGÔ HẠCH (chỉ bọn cung nữ bảo mấy tên quân): Dẫn họ về dinh ta đợi lệnh.
MẤY TÊN QUÂN: Xin vâng lệnh (dẫn cung nữ ra).
VŨ NHƯ TÔ (khinh bỉ): Mi thực là một tên bỉ ổi. Sao trời lại để cho mi sống làm nhục cương thường.
NGÔ HẠCH: Dẫn thằng này về trình chủ tướng.
VŨ NHƯ TÔ (đầy hi vọng): Dẫn ta ra mắt An Hoà Hầu, để ta phân trần, để ta giảng giải, cho người đời biết rõ nguyện vọng của ta. Ta tội gì. Không, ta chỉ có một hoài bão là tô điểm đất nước, đem hết tài ra xây cho nòi giống một toà đài hoa lệ, thách cả những công trình sau trước, tranh tinh xảo với hoá công. Vậy thì ta có tội gì? Ta xây Cửu Trùng Đài có phải đâu để hại nước? Không, không! Nguyễn Hoằng Dụ sẽ biết cho ta, ta không có tội và chủ tướng các người sẽ cởi trói cho ta để ta xây nốt Cửu Trùng Đài, dựng một kì công muôn thuở...
QUÂN SĨ (cười ầm): Câm ngay đi. Quân điên rồ, câm ngay đi không chúng ông vả miệng bây giờ. Mày không biết mấy nghìn người chết vì Cửu Trùng Đài, mẹ mất con, vợ mất chồng vì mày đó ư? Người ta oán mày hơn oán quỷ. Câm ngay đi!
VŨ NHƯ TÔ: … Vài năm nữa, đài Cửu Trùng hoàn thành, cao cả, huy hoàng, giữa cõi trần lao lực, có một cảnh Bồng Lai…
QUÂN SĨ: Câm mồm!
VŨ NHƯ TÔ: … Xuất hiện...
QUÂN SĨ: Câm mồm! (Họ xúm vào vả miệng Vũ Như Tô).
VŨ NHƯ TÔ: Ta có thù oán gì với các người?
NGÔ HẠCH: Dẫn nó ra pháp trường. Không để nó nói nhảm trước mặt chủ tướng mất thì giờ.
QUÂN SĨ: Ra pháp trường!
VŨ NHƯ TÔ: Không, dẫn ta ra mắt chủ tướng. Ta muốn nói chuyện với An Hoà Hầu. Các người không hiểu được ta. (Có tiếng ầm ầm như long trời lở đất).
MỌI NGƯỜI: Cái chi nghe kinh người?
Một lũ quân vào.
LỚP IX
Những người trên, thêm một lũ quân
NGÔ HẠCH: Chúng bay đi đâu?
LŨ QUÂN: Bẩm tướng quân! Kinh thành phát hoả!
NGÔ HẠCH: Ai ra lệnh ấy?
MỘT TÊN QUÂN: Chính An Hoà Hầu!
VŨ NHƯ TÔ: Chính An Hoà Hầu! Thế Cửu Trùng Đài?
LŨ QUÂN: Cửu Trùng Đài ư? Dã tràng xe cát! Cửu Trùng Đài sắp là một đống tro tàn!
VŨ NHƯ TÔ: Vô lí! Vô lí!
NGÔ HẠCH: Rõ quân ngu muội! Đến đầu mày chả chắc, nói chi đến Cửu Trùng Đài mà còn tin tưởng.
VŨ NHƯ TÔ: Đời ta không quý bằng Cửu Trùng Đài.
QUÂN SĨ: Giống vật không biết nhục.
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi. (Chợt có ánh lửa sáng rực, cả tàn than, bụi khói bay vào).
VŨ NHƯ TÔ (nhìn ra, rú lên): Đốt thực rồi! Đốt thực rồi! Ôi đảng ác! Ôi muôn phần căm giận! Trời ơi! Phú cho ta cái tài làm gì? Ôi mộng lớn! Ôi Đan Thiềm! Ôi Cửu Trùng Đài! (Có tiếng hô vui vẻ: "Cửu Trùng Đài đã cháy!")
QUÂN SĨ: Thực đáng ăn mừng.
VŨ NHƯ TÔ (chua chát): Thôi thế là hết. Dẫn ta đến pháp trường!
Màn hạ nhanh.
Mùa hạ năm 1941
(Theo Tuyển tập Nguyễn Huy Tưởng, tập I, NXB Văn học, Hà Nội, 1984)
Vũ Như Tô nhất quyết không chịu bỏ trốn, rời bỏ Cửu Trùng Đài là vì ông cho rằng
VĨNH BIỆT CỬU TRÙNG ĐÀI
LỚP I
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Có việc gì mà bà chạy hớt hơ hớt hải? Mặt bà cắt không còn hột máu.
ĐAN THIỀM (thở hổn hển): Nguy đến nơi rồi... Ông Cả!
VŨ NHƯ TÔ: Lạ chưa, nguy làm sao? Đài Cửu Trùng chia năm đã được một phần.
ĐAN THIỀM: Ông trốn đi, mau lên không thì không kịp.
VŨ NHƯ TÔ: Sau bà nói lạ? Đài Cửu Trùng chưa xong, tôi trốn đi đâu. Làm gì phải trốn?
ĐAN THIỀM: Ông nghe tôi! Ông trốn đi! Ông nghe tôi! Ông phải trốn đi mới được!
VŨ NHƯ TÔ: Làm sao tôi cần phải trốn? Bà nói rõ cho là vì sao? Khi trước tôi nhờ bà mách đường chạy trốn, bà khuyên không nên, bây giờ bà bảo tôi đi trốn, thế là nghĩa gì?
ĐAN THIỀM: Có nghĩa lắm. Tôi không làm một việc gì vô lí cả. Khi trước trốn đi thì ông nguy, bây giờ trốn đi thì ông thoát chết.
VŨ NHƯ TÔ: Sao thế?
ĐAN THIỀM: Loạn đến nơi rồi. Dân gian đói kém nổi lên tứ tung. Giặc Trần Cao trước đã bị quan quân đuổi đánh, nay lại về đóng ở Bồ Đề, thanh thế rất mạnh. Trong triều, Nguyên Quận công Trịnh Duy Sản vì can vua mà bị đánh, nay mưu với mấy tên đồng chí, giả mượn tiếng đi dẹp giặc rồi quay binh về làm loạn.
VŨ NHƯ TÔ: Tôi làm gì nên tội?
ĐAN THIỀM: Vậy mà ai ai cũng cho ông là thủ phạm. Vua xa xỉ là vì ông, công khố hao hụt là vì ông, dân gian lầm than là vì ông, man di oán giận là vì ông, thần nhân trách móc là vì ông. Cửu Trùng Đài, họ có cần đâu? Họ dấy nghĩa cốt giết ông, phá Cửu Trùng Đài.
VŨ NHƯ TÔ: Phá Cửu Trùng Đài? Không đời nào? Mà tôi thì không làm gì nên tội. Họ hiểu nhầm.
ĐAN THIỀM: Ông phải trốn đi. (Có tiếng quân ầm ầm, tiếng trống, tiếng chiêng, tiếng tù và, tiếng ngựa hí). Ông phải trốn đi. (lời có vẻ van lơn) Trong lúc biến cố này, ông hãy tạm lánh đi. Khi dân nổi lên, họ nông nổi vô cùng. Họ không phân biệt phải trái. Ông trốn đi. Tài kia không nên để uổng. Ông mà có mệnh hệ nào thì nước ta không còn ai tô điểm nữa.
VŨ NHƯ TÔ: Bà không nên lo cho tôi. Tôi không trốn đâu. Người quân tử không bao giờ sợ chết. Mà vạn nhất có chết, thì cũng phải để cho mọi người biết rằng công việc mình làm chính đại quang minh. Tôi sống với Cửu Trùng Đài, chết cũng với Cửu Trùng Đài. Tôi không thể xa Cửu Trùng Đài một bước. Hồn tôi để cả đây, thì tôi chạy đi đâu?
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông nghe tôi. Trốn đi để chờ cơ hội khác. Đại sự hỏng rồi.
VŨ NHƯ TÔ: Đa tạ bà. Tấm lòng của bà, chỉ có lòng cha mẹ tôi mới sánh kịp. Nhưng tôi đã quyết, không chịu rời Cửu Trùng Đài một bước. Tôi quyết ở đây.
ĐAN THIỀM (thất vọng): Ông Cả ơi!
(Lược ba lớp: Lớp II: Nguyễn Vũ xuất hiện thông báo Duy Sản làm phản; Đan Thiềm tiếp tục giục Vũ Như Tô bỏ trốn. Lớp III: Lê Trung Mại xuất hiện báo tin Hoàng thượng đã bị Duy Sản giết; Nguyễn Vũ tiếc thương Hoàng thượng, rút dao tự sát. Lớp IV: Bọn nội giám vào báo tin Duy Sản lập vua mới, Phùng Mai phản đối, bị giết ở nhà Nghị sự; An Hoà Hầu Nguyễn Hoằng Dụ kéo quân về đốt phá kinh thành.)
LỚP V
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông chạy đi! Ông có nghe tiếng gì không? Quân giặc đang tìm ông đấy: trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Họ tìm tôi, nhưng có lí gì họ giết tôi. Tôi có gây oán gây thù gì với ai?
ĐAN THIỀM: Ông đừng mơ mộng nữa. Dân chúng nông nổi, dễ sinh tàn ác. Họ không hiểu công việc của ông. Tránh đi! Trốn đi! Đợi thời là thượng sách. Đừng để phí tài trời. Trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Còn bà?
ĐAN THIỀM: Tôi ở đây. (Có tiếng quân reo dữ đội: "Giết chết Vũ Như Tô, giết chết lũ cung nữ.")
VŨ NHƯ TÔ (thản nhiên): Bà ở đây. Vậy tôi cũng ở đây, nguy biến ta cùng chịu.
ĐAN THIỀM: Không được! Tôi chết đi không thiệt hại cho đời. Còn ông, ông phải đi đi mới được. (Có tiếng nhà đổ, tiếng cửa đổ) Ông đi đi không thì không kịp. (Nàng chắp tay lạy) Tôi xin ông, ông nghe tôi trốn đi.
Có tiếng giày dép nhốn nháo. Bọn cùng nữ hốt hoảng đi vào.
LỚP VI
Những người trên – Kim Phượng – cung nữ
KIM PHƯỢNG (khóc lóc): Làm thế nào bây giờ? Cửa điện bị chúng phá rồi! Chúng đứng đầy ngoài sân. (Hỏi Đan Thiềm) Đây có cửa ra đằng sau không?
ĐAN THIỀM: Đến đây là đường cùng rồi! Đây là tử địa!
CUNG NỮ: Trời ơi!
ĐAN THIỀM (bảo Vũ Như Tô): Ông Cả ơi! Có trốn cũng không được nữa. Ông nguy mất (nàng khóc).
Quân khởi loạn kéo vào, gươm giáo sáng loè.
LỚP VII
Những người trên, thêm Ngô Hạch và quân khởi loạn
QUÂN KHỞI LOẠN: Đây rồi! Vũ Như Tô! Lũ cung nữ.
NGÔ HẠCH: Quân bay, vào bắt lũ cung nữ trước.
CUNG NỮ (quỳ xuống): Trăm lạy tướng quân, trăm lạy tướng quân.
NGÔ HẠCH: Ta vâng tướng lệnh vào bắt các ngươi.
KIM PHƯỢNG (quỳ xuống): Chị em chúng tôi không có tội gì. Xin tướng quân sinh phúc. (Đan Thiềm bĩu môi thở dài) Kẻ hay xúc xiểm vua là ả kia (chỉ Đan Thiềm). Chính nó mê hoặc vua. Chính nó dan díu với Vũ Như Tô, làm uế tạp nơi cung cấm, chính nó là thủ phạm.
CUNG NỮ: Chính nó là thủ phạm.
ĐAN THIỀM: Lũ yêu quái không được đặt để nên nhời, tướng quân nên thấu cho. Tôi không sợ chết, nguyện xin được chết. Nhưng tôi không phải là con người bất chính. Tôi nói thế không hổ với quỷ thần hai vai, không hổ với thanh thiên bạch nhật.
CUNG NỮ: Chính con Đan Thiềm là thủ phạm. (Nhìn lẳng lơ, bọn quân sĩ như bị quyến rũ).
NGÔ HẠCH: Ta đã biết! Quân bay, vào bắt lấy gian phu dâm phụ.
ĐAN THIỀM: Tướng quân không nên nói thế.
VŨ NHƯ TÔ: Giết thì cứ giết, nhưng đừng nghi oan.
ĐAN THIỀM: Tướng quân nghe tôi. Bao nhiêu tội tôi xin chịu hết. Nhưng xin tướng quân tha cho ông Cả. Ông ấy là một người tài...
QUÂN KHỞI LOẠN (cười ầm): Thế mà còn mở mồm cãi. Mày chết để chồng mày sống à?
ĐAN THIỀM: Các người chỉ nghĩ những điều quá quắt.
QUÂN KHỞI LOẠN: Chúng ông chỉ có thể, con đĩ già câm miệng.
NGÔ HẠCH: Trói cổ nó lại.
ĐAN THIỀM (quỳ xuống): Tướng quân tha cho ông Cả. Nước ta còn cần nhiều thợ tài để tô điểm.
NGÔ HẠCH (cười ha hả): Cần thợ tài để tô điểm. Để hao hụt công khố, để dân gian lầm than.
VŨ NHƯ TÔ: Đan Thiềm, bà đứng dậy. Sao bà lẩn thẩn thế, lạy cả một đứa tiểu nhân?
ĐAN THIỀM (đứng dậy): Tướng quân hãy nghe tôi, đừng phạm vào tội ác. Đừng giết ông Cả. Kẻo tướng quân mang hận về muôn đời! Tha cho ông Cả. Tôi xin chịu chết.
NGÔ HẠCH (truyền): Trói cổ con đĩ già lại.
ĐAN THIỀM: Tướng quân tha…
QUÂN KHỞI LOẠN (xúm vào trói nàng): Đừng nói nữa vô ích, con dâm phụ.
ĐAN THIỀM: ... Tha cho ông Cả.
NGÔ HẠCH (thấy Như Tô chạy lại): Trói thằng Vũ Như Tô lại (quân sĩ xông vào trói chàng có vẻ đắc ý).
ĐAN THIỀM (thất vọng): Chỉ tại ông không nghe tôi, dùng dằng mãi. Bây giờ... (nói với Ngô Hạch) Xin tướng quân...
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi, không cho nó nói nhảm nữa, rờm tai (quân sĩ dẫn nàng ra).
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Đài lớn tan tành! Ông Cả ơi! Xin cùng ông vĩnh biệt! (Họ kéo nàng ra tàn nhẫn).
LỚP VIII
Những người trên, trừ Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Xin đa tạ tấm lòng tri kỉ. Đan Thiềm, xin cùng bà vĩnh biệt! (Buồn rầu, trấn tĩnh ngay) Đời ta chưa tận, mệnh ta chưa cùng. Ta sẽ xây một đài vĩ đại để tạ lòng tri kỉ.
NGÔ HẠCH (chỉ bọn cung nữ bảo mấy tên quân): Dẫn họ về dinh ta đợi lệnh.
MẤY TÊN QUÂN: Xin vâng lệnh (dẫn cung nữ ra).
VŨ NHƯ TÔ (khinh bỉ): Mi thực là một tên bỉ ổi. Sao trời lại để cho mi sống làm nhục cương thường.
NGÔ HẠCH: Dẫn thằng này về trình chủ tướng.
VŨ NHƯ TÔ (đầy hi vọng): Dẫn ta ra mắt An Hoà Hầu, để ta phân trần, để ta giảng giải, cho người đời biết rõ nguyện vọng của ta. Ta tội gì. Không, ta chỉ có một hoài bão là tô điểm đất nước, đem hết tài ra xây cho nòi giống một toà đài hoa lệ, thách cả những công trình sau trước, tranh tinh xảo với hoá công. Vậy thì ta có tội gì? Ta xây Cửu Trùng Đài có phải đâu để hại nước? Không, không! Nguyễn Hoằng Dụ sẽ biết cho ta, ta không có tội và chủ tướng các người sẽ cởi trói cho ta để ta xây nốt Cửu Trùng Đài, dựng một kì công muôn thuở...
QUÂN SĨ (cười ầm): Câm ngay đi. Quân điên rồ, câm ngay đi không chúng ông vả miệng bây giờ. Mày không biết mấy nghìn người chết vì Cửu Trùng Đài, mẹ mất con, vợ mất chồng vì mày đó ư? Người ta oán mày hơn oán quỷ. Câm ngay đi!
VŨ NHƯ TÔ: … Vài năm nữa, đài Cửu Trùng hoàn thành, cao cả, huy hoàng, giữa cõi trần lao lực, có một cảnh Bồng Lai…
QUÂN SĨ: Câm mồm!
VŨ NHƯ TÔ: … Xuất hiện...
QUÂN SĨ: Câm mồm! (Họ xúm vào vả miệng Vũ Như Tô).
VŨ NHƯ TÔ: Ta có thù oán gì với các người?
NGÔ HẠCH: Dẫn nó ra pháp trường. Không để nó nói nhảm trước mặt chủ tướng mất thì giờ.
QUÂN SĨ: Ra pháp trường!
VŨ NHƯ TÔ: Không, dẫn ta ra mắt chủ tướng. Ta muốn nói chuyện với An Hoà Hầu. Các người không hiểu được ta. (Có tiếng ầm ầm như long trời lở đất).
MỌI NGƯỜI: Cái chi nghe kinh người?
Một lũ quân vào.
LỚP IX
Những người trên, thêm một lũ quân
NGÔ HẠCH: Chúng bay đi đâu?
LŨ QUÂN: Bẩm tướng quân! Kinh thành phát hoả!
NGÔ HẠCH: Ai ra lệnh ấy?
MỘT TÊN QUÂN: Chính An Hoà Hầu!
VŨ NHƯ TÔ: Chính An Hoà Hầu! Thế Cửu Trùng Đài?
LŨ QUÂN: Cửu Trùng Đài ư? Dã tràng xe cát! Cửu Trùng Đài sắp là một đống tro tàn!
VŨ NHƯ TÔ: Vô lí! Vô lí!
NGÔ HẠCH: Rõ quân ngu muội! Đến đầu mày chả chắc, nói chi đến Cửu Trùng Đài mà còn tin tưởng.
VŨ NHƯ TÔ: Đời ta không quý bằng Cửu Trùng Đài.
QUÂN SĨ: Giống vật không biết nhục.
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi. (Chợt có ánh lửa sáng rực, cả tàn than, bụi khói bay vào).
VŨ NHƯ TÔ (nhìn ra, rú lên): Đốt thực rồi! Đốt thực rồi! Ôi đảng ác! Ôi muôn phần căm giận! Trời ơi! Phú cho ta cái tài làm gì? Ôi mộng lớn! Ôi Đan Thiềm! Ôi Cửu Trùng Đài! (Có tiếng hô vui vẻ: "Cửu Trùng Đài đã cháy!")
QUÂN SĨ: Thực đáng ăn mừng.
VŨ NHƯ TÔ (chua chát): Thôi thế là hết. Dẫn ta đến pháp trường!
Màn hạ nhanh.
Mùa hạ năm 1941
(Theo Tuyển tập Nguyễn Huy Tưởng, tập I, NXB Văn học, Hà Nội, 1984)
Hành động nhất quyết không chịu bỏ trốn, rời bỏ Cửu Trùng Đài của Vũ Như Tô thể hiện đặc điểm nào dưới đây của ông?
VĨNH BIỆT CỬU TRÙNG ĐÀI
LỚP I
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Có việc gì mà bà chạy hớt hơ hớt hải? Mặt bà cắt không còn hột máu.
ĐAN THIỀM (thở hổn hển): Nguy đến nơi rồi... Ông Cả!
VŨ NHƯ TÔ: Lạ chưa, nguy làm sao? Đài Cửu Trùng chia năm đã được một phần.
ĐAN THIỀM: Ông trốn đi, mau lên không thì không kịp.
VŨ NHƯ TÔ: Sau bà nói lạ? Đài Cửu Trùng chưa xong, tôi trốn đi đâu. Làm gì phải trốn?
ĐAN THIỀM: Ông nghe tôi! Ông trốn đi! Ông nghe tôi! Ông phải trốn đi mới được!
VŨ NHƯ TÔ: Làm sao tôi cần phải trốn? Bà nói rõ cho là vì sao? Khi trước tôi nhờ bà mách đường chạy trốn, bà khuyên không nên, bây giờ bà bảo tôi đi trốn, thế là nghĩa gì?
ĐAN THIỀM: Có nghĩa lắm. Tôi không làm một việc gì vô lí cả. Khi trước trốn đi thì ông nguy, bây giờ trốn đi thì ông thoát chết.
VŨ NHƯ TÔ: Sao thế?
ĐAN THIỀM: Loạn đến nơi rồi. Dân gian đói kém nổi lên tứ tung. Giặc Trần Cao trước đã bị quan quân đuổi đánh, nay lại về đóng ở Bồ Đề, thanh thế rất mạnh. Trong triều, Nguyên Quận công Trịnh Duy Sản vì can vua mà bị đánh, nay mưu với mấy tên đồng chí, giả mượn tiếng đi dẹp giặc rồi quay binh về làm loạn.
VŨ NHƯ TÔ: Tôi làm gì nên tội?
ĐAN THIỀM: Vậy mà ai ai cũng cho ông là thủ phạm. Vua xa xỉ là vì ông, công khố hao hụt là vì ông, dân gian lầm than là vì ông, man di oán giận là vì ông, thần nhân trách móc là vì ông. Cửu Trùng Đài, họ có cần đâu? Họ dấy nghĩa cốt giết ông, phá Cửu Trùng Đài.
VŨ NHƯ TÔ: Phá Cửu Trùng Đài? Không đời nào? Mà tôi thì không làm gì nên tội. Họ hiểu nhầm.
ĐAN THIỀM: Ông phải trốn đi. (Có tiếng quân ầm ầm, tiếng trống, tiếng chiêng, tiếng tù và, tiếng ngựa hí). Ông phải trốn đi. (lời có vẻ van lơn) Trong lúc biến cố này, ông hãy tạm lánh đi. Khi dân nổi lên, họ nông nổi vô cùng. Họ không phân biệt phải trái. Ông trốn đi. Tài kia không nên để uổng. Ông mà có mệnh hệ nào thì nước ta không còn ai tô điểm nữa.
VŨ NHƯ TÔ: Bà không nên lo cho tôi. Tôi không trốn đâu. Người quân tử không bao giờ sợ chết. Mà vạn nhất có chết, thì cũng phải để cho mọi người biết rằng công việc mình làm chính đại quang minh. Tôi sống với Cửu Trùng Đài, chết cũng với Cửu Trùng Đài. Tôi không thể xa Cửu Trùng Đài một bước. Hồn tôi để cả đây, thì tôi chạy đi đâu?
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông nghe tôi. Trốn đi để chờ cơ hội khác. Đại sự hỏng rồi.
VŨ NHƯ TÔ: Đa tạ bà. Tấm lòng của bà, chỉ có lòng cha mẹ tôi mới sánh kịp. Nhưng tôi đã quyết, không chịu rời Cửu Trùng Đài một bước. Tôi quyết ở đây.
ĐAN THIỀM (thất vọng): Ông Cả ơi!
(Lược ba lớp: Lớp II: Nguyễn Vũ xuất hiện thông báo Duy Sản làm phản; Đan Thiềm tiếp tục giục Vũ Như Tô bỏ trốn. Lớp III: Lê Trung Mại xuất hiện báo tin Hoàng thượng đã bị Duy Sản giết; Nguyễn Vũ tiếc thương Hoàng thượng, rút dao tự sát. Lớp IV: Bọn nội giám vào báo tin Duy Sản lập vua mới, Phùng Mai phản đối, bị giết ở nhà Nghị sự; An Hoà Hầu Nguyễn Hoằng Dụ kéo quân về đốt phá kinh thành.)
LỚP V
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông chạy đi! Ông có nghe tiếng gì không? Quân giặc đang tìm ông đấy: trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Họ tìm tôi, nhưng có lí gì họ giết tôi. Tôi có gây oán gây thù gì với ai?
ĐAN THIỀM: Ông đừng mơ mộng nữa. Dân chúng nông nổi, dễ sinh tàn ác. Họ không hiểu công việc của ông. Tránh đi! Trốn đi! Đợi thời là thượng sách. Đừng để phí tài trời. Trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Còn bà?
ĐAN THIỀM: Tôi ở đây. (Có tiếng quân reo dữ đội: "Giết chết Vũ Như Tô, giết chết lũ cung nữ.")
VŨ NHƯ TÔ (thản nhiên): Bà ở đây. Vậy tôi cũng ở đây, nguy biến ta cùng chịu.
ĐAN THIỀM: Không được! Tôi chết đi không thiệt hại cho đời. Còn ông, ông phải đi đi mới được. (Có tiếng nhà đổ, tiếng cửa đổ) Ông đi đi không thì không kịp. (Nàng chắp tay lạy) Tôi xin ông, ông nghe tôi trốn đi.
Có tiếng giày dép nhốn nháo. Bọn cùng nữ hốt hoảng đi vào.
LỚP VI
Những người trên – Kim Phượng – cung nữ
KIM PHƯỢNG (khóc lóc): Làm thế nào bây giờ? Cửa điện bị chúng phá rồi! Chúng đứng đầy ngoài sân. (Hỏi Đan Thiềm) Đây có cửa ra đằng sau không?
ĐAN THIỀM: Đến đây là đường cùng rồi! Đây là tử địa!
CUNG NỮ: Trời ơi!
ĐAN THIỀM (bảo Vũ Như Tô): Ông Cả ơi! Có trốn cũng không được nữa. Ông nguy mất (nàng khóc).
Quân khởi loạn kéo vào, gươm giáo sáng loè.
LỚP VII
Những người trên, thêm Ngô Hạch và quân khởi loạn
QUÂN KHỞI LOẠN: Đây rồi! Vũ Như Tô! Lũ cung nữ.
NGÔ HẠCH: Quân bay, vào bắt lũ cung nữ trước.
CUNG NỮ (quỳ xuống): Trăm lạy tướng quân, trăm lạy tướng quân.
NGÔ HẠCH: Ta vâng tướng lệnh vào bắt các ngươi.
KIM PHƯỢNG (quỳ xuống): Chị em chúng tôi không có tội gì. Xin tướng quân sinh phúc. (Đan Thiềm bĩu môi thở dài) Kẻ hay xúc xiểm vua là ả kia (chỉ Đan Thiềm). Chính nó mê hoặc vua. Chính nó dan díu với Vũ Như Tô, làm uế tạp nơi cung cấm, chính nó là thủ phạm.
CUNG NỮ: Chính nó là thủ phạm.
ĐAN THIỀM: Lũ yêu quái không được đặt để nên nhời, tướng quân nên thấu cho. Tôi không sợ chết, nguyện xin được chết. Nhưng tôi không phải là con người bất chính. Tôi nói thế không hổ với quỷ thần hai vai, không hổ với thanh thiên bạch nhật.
CUNG NỮ: Chính con Đan Thiềm là thủ phạm. (Nhìn lẳng lơ, bọn quân sĩ như bị quyến rũ).
NGÔ HẠCH: Ta đã biết! Quân bay, vào bắt lấy gian phu dâm phụ.
ĐAN THIỀM: Tướng quân không nên nói thế.
VŨ NHƯ TÔ: Giết thì cứ giết, nhưng đừng nghi oan.
ĐAN THIỀM: Tướng quân nghe tôi. Bao nhiêu tội tôi xin chịu hết. Nhưng xin tướng quân tha cho ông Cả. Ông ấy là một người tài...
QUÂN KHỞI LOẠN (cười ầm): Thế mà còn mở mồm cãi. Mày chết để chồng mày sống à?
ĐAN THIỀM: Các người chỉ nghĩ những điều quá quắt.
QUÂN KHỞI LOẠN: Chúng ông chỉ có thể, con đĩ già câm miệng.
NGÔ HẠCH: Trói cổ nó lại.
ĐAN THIỀM (quỳ xuống): Tướng quân tha cho ông Cả. Nước ta còn cần nhiều thợ tài để tô điểm.
NGÔ HẠCH (cười ha hả): Cần thợ tài để tô điểm. Để hao hụt công khố, để dân gian lầm than.
VŨ NHƯ TÔ: Đan Thiềm, bà đứng dậy. Sao bà lẩn thẩn thế, lạy cả một đứa tiểu nhân?
ĐAN THIỀM (đứng dậy): Tướng quân hãy nghe tôi, đừng phạm vào tội ác. Đừng giết ông Cả. Kẻo tướng quân mang hận về muôn đời! Tha cho ông Cả. Tôi xin chịu chết.
NGÔ HẠCH (truyền): Trói cổ con đĩ già lại.
ĐAN THIỀM: Tướng quân tha…
QUÂN KHỞI LOẠN (xúm vào trói nàng): Đừng nói nữa vô ích, con dâm phụ.
ĐAN THIỀM: ... Tha cho ông Cả.
NGÔ HẠCH (thấy Như Tô chạy lại): Trói thằng Vũ Như Tô lại (quân sĩ xông vào trói chàng có vẻ đắc ý).
ĐAN THIỀM (thất vọng): Chỉ tại ông không nghe tôi, dùng dằng mãi. Bây giờ... (nói với Ngô Hạch) Xin tướng quân...
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi, không cho nó nói nhảm nữa, rờm tai (quân sĩ dẫn nàng ra).
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Đài lớn tan tành! Ông Cả ơi! Xin cùng ông vĩnh biệt! (Họ kéo nàng ra tàn nhẫn).
LỚP VIII
Những người trên, trừ Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Xin đa tạ tấm lòng tri kỉ. Đan Thiềm, xin cùng bà vĩnh biệt! (Buồn rầu, trấn tĩnh ngay) Đời ta chưa tận, mệnh ta chưa cùng. Ta sẽ xây một đài vĩ đại để tạ lòng tri kỉ.
NGÔ HẠCH (chỉ bọn cung nữ bảo mấy tên quân): Dẫn họ về dinh ta đợi lệnh.
MẤY TÊN QUÂN: Xin vâng lệnh (dẫn cung nữ ra).
VŨ NHƯ TÔ (khinh bỉ): Mi thực là một tên bỉ ổi. Sao trời lại để cho mi sống làm nhục cương thường.
NGÔ HẠCH: Dẫn thằng này về trình chủ tướng.
VŨ NHƯ TÔ (đầy hi vọng): Dẫn ta ra mắt An Hoà Hầu, để ta phân trần, để ta giảng giải, cho người đời biết rõ nguyện vọng của ta. Ta tội gì. Không, ta chỉ có một hoài bão là tô điểm đất nước, đem hết tài ra xây cho nòi giống một toà đài hoa lệ, thách cả những công trình sau trước, tranh tinh xảo với hoá công. Vậy thì ta có tội gì? Ta xây Cửu Trùng Đài có phải đâu để hại nước? Không, không! Nguyễn Hoằng Dụ sẽ biết cho ta, ta không có tội và chủ tướng các người sẽ cởi trói cho ta để ta xây nốt Cửu Trùng Đài, dựng một kì công muôn thuở...
QUÂN SĨ (cười ầm): Câm ngay đi. Quân điên rồ, câm ngay đi không chúng ông vả miệng bây giờ. Mày không biết mấy nghìn người chết vì Cửu Trùng Đài, mẹ mất con, vợ mất chồng vì mày đó ư? Người ta oán mày hơn oán quỷ. Câm ngay đi!
VŨ NHƯ TÔ: … Vài năm nữa, đài Cửu Trùng hoàn thành, cao cả, huy hoàng, giữa cõi trần lao lực, có một cảnh Bồng Lai…
QUÂN SĨ: Câm mồm!
VŨ NHƯ TÔ: … Xuất hiện...
QUÂN SĨ: Câm mồm! (Họ xúm vào vả miệng Vũ Như Tô).
VŨ NHƯ TÔ: Ta có thù oán gì với các người?
NGÔ HẠCH: Dẫn nó ra pháp trường. Không để nó nói nhảm trước mặt chủ tướng mất thì giờ.
QUÂN SĨ: Ra pháp trường!
VŨ NHƯ TÔ: Không, dẫn ta ra mắt chủ tướng. Ta muốn nói chuyện với An Hoà Hầu. Các người không hiểu được ta. (Có tiếng ầm ầm như long trời lở đất).
MỌI NGƯỜI: Cái chi nghe kinh người?
Một lũ quân vào.
LỚP IX
Những người trên, thêm một lũ quân
NGÔ HẠCH: Chúng bay đi đâu?
LŨ QUÂN: Bẩm tướng quân! Kinh thành phát hoả!
NGÔ HẠCH: Ai ra lệnh ấy?
MỘT TÊN QUÂN: Chính An Hoà Hầu!
VŨ NHƯ TÔ: Chính An Hoà Hầu! Thế Cửu Trùng Đài?
LŨ QUÂN: Cửu Trùng Đài ư? Dã tràng xe cát! Cửu Trùng Đài sắp là một đống tro tàn!
VŨ NHƯ TÔ: Vô lí! Vô lí!
NGÔ HẠCH: Rõ quân ngu muội! Đến đầu mày chả chắc, nói chi đến Cửu Trùng Đài mà còn tin tưởng.
VŨ NHƯ TÔ: Đời ta không quý bằng Cửu Trùng Đài.
QUÂN SĨ: Giống vật không biết nhục.
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi. (Chợt có ánh lửa sáng rực, cả tàn than, bụi khói bay vào).
VŨ NHƯ TÔ (nhìn ra, rú lên): Đốt thực rồi! Đốt thực rồi! Ôi đảng ác! Ôi muôn phần căm giận! Trời ơi! Phú cho ta cái tài làm gì? Ôi mộng lớn! Ôi Đan Thiềm! Ôi Cửu Trùng Đài! (Có tiếng hô vui vẻ: "Cửu Trùng Đài đã cháy!")
QUÂN SĨ: Thực đáng ăn mừng.
VŨ NHƯ TÔ (chua chát): Thôi thế là hết. Dẫn ta đến pháp trường!
Màn hạ nhanh.
Mùa hạ năm 1941
(Theo Tuyển tập Nguyễn Huy Tưởng, tập I, NXB Văn học, Hà Nội, 1984)
Đối với Đan Thiềm và Vũ Như Tô, Ngô Hạch đã có những hành động nào dưới đây? (Chọn 2 đáp án)
VĨNH BIỆT CỬU TRÙNG ĐÀI
LỚP I
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Có việc gì mà bà chạy hớt hơ hớt hải? Mặt bà cắt không còn hột máu.
ĐAN THIỀM (thở hổn hển): Nguy đến nơi rồi... Ông Cả!
VŨ NHƯ TÔ: Lạ chưa, nguy làm sao? Đài Cửu Trùng chia năm đã được một phần.
ĐAN THIỀM: Ông trốn đi, mau lên không thì không kịp.
VŨ NHƯ TÔ: Sau bà nói lạ? Đài Cửu Trùng chưa xong, tôi trốn đi đâu. Làm gì phải trốn?
ĐAN THIỀM: Ông nghe tôi! Ông trốn đi! Ông nghe tôi! Ông phải trốn đi mới được!
VŨ NHƯ TÔ: Làm sao tôi cần phải trốn? Bà nói rõ cho là vì sao? Khi trước tôi nhờ bà mách đường chạy trốn, bà khuyên không nên, bây giờ bà bảo tôi đi trốn, thế là nghĩa gì?
ĐAN THIỀM: Có nghĩa lắm. Tôi không làm một việc gì vô lí cả. Khi trước trốn đi thì ông nguy, bây giờ trốn đi thì ông thoát chết.
VŨ NHƯ TÔ: Sao thế?
ĐAN THIỀM: Loạn đến nơi rồi. Dân gian đói kém nổi lên tứ tung. Giặc Trần Cao trước đã bị quan quân đuổi đánh, nay lại về đóng ở Bồ Đề, thanh thế rất mạnh. Trong triều, Nguyên Quận công Trịnh Duy Sản vì can vua mà bị đánh, nay mưu với mấy tên đồng chí, giả mượn tiếng đi dẹp giặc rồi quay binh về làm loạn.
VŨ NHƯ TÔ: Tôi làm gì nên tội?
ĐAN THIỀM: Vậy mà ai ai cũng cho ông là thủ phạm. Vua xa xỉ là vì ông, công khố hao hụt là vì ông, dân gian lầm than là vì ông, man di oán giận là vì ông, thần nhân trách móc là vì ông. Cửu Trùng Đài, họ có cần đâu? Họ dấy nghĩa cốt giết ông, phá Cửu Trùng Đài.
VŨ NHƯ TÔ: Phá Cửu Trùng Đài? Không đời nào? Mà tôi thì không làm gì nên tội. Họ hiểu nhầm.
ĐAN THIỀM: Ông phải trốn đi. (Có tiếng quân ầm ầm, tiếng trống, tiếng chiêng, tiếng tù và, tiếng ngựa hí). Ông phải trốn đi. (lời có vẻ van lơn) Trong lúc biến cố này, ông hãy tạm lánh đi. Khi dân nổi lên, họ nông nổi vô cùng. Họ không phân biệt phải trái. Ông trốn đi. Tài kia không nên để uổng. Ông mà có mệnh hệ nào thì nước ta không còn ai tô điểm nữa.
VŨ NHƯ TÔ: Bà không nên lo cho tôi. Tôi không trốn đâu. Người quân tử không bao giờ sợ chết. Mà vạn nhất có chết, thì cũng phải để cho mọi người biết rằng công việc mình làm chính đại quang minh. Tôi sống với Cửu Trùng Đài, chết cũng với Cửu Trùng Đài. Tôi không thể xa Cửu Trùng Đài một bước. Hồn tôi để cả đây, thì tôi chạy đi đâu?
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông nghe tôi. Trốn đi để chờ cơ hội khác. Đại sự hỏng rồi.
VŨ NHƯ TÔ: Đa tạ bà. Tấm lòng của bà, chỉ có lòng cha mẹ tôi mới sánh kịp. Nhưng tôi đã quyết, không chịu rời Cửu Trùng Đài một bước. Tôi quyết ở đây.
ĐAN THIỀM (thất vọng): Ông Cả ơi!
(Lược ba lớp: Lớp II: Nguyễn Vũ xuất hiện thông báo Duy Sản làm phản; Đan Thiềm tiếp tục giục Vũ Như Tô bỏ trốn. Lớp III: Lê Trung Mại xuất hiện báo tin Hoàng thượng đã bị Duy Sản giết; Nguyễn Vũ tiếc thương Hoàng thượng, rút dao tự sát. Lớp IV: Bọn nội giám vào báo tin Duy Sản lập vua mới, Phùng Mai phản đối, bị giết ở nhà Nghị sự; An Hoà Hầu Nguyễn Hoằng Dụ kéo quân về đốt phá kinh thành.)
LỚP V
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông chạy đi! Ông có nghe tiếng gì không? Quân giặc đang tìm ông đấy: trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Họ tìm tôi, nhưng có lí gì họ giết tôi. Tôi có gây oán gây thù gì với ai?
ĐAN THIỀM: Ông đừng mơ mộng nữa. Dân chúng nông nổi, dễ sinh tàn ác. Họ không hiểu công việc của ông. Tránh đi! Trốn đi! Đợi thời là thượng sách. Đừng để phí tài trời. Trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Còn bà?
ĐAN THIỀM: Tôi ở đây. (Có tiếng quân reo dữ đội: "Giết chết Vũ Như Tô, giết chết lũ cung nữ.")
VŨ NHƯ TÔ (thản nhiên): Bà ở đây. Vậy tôi cũng ở đây, nguy biến ta cùng chịu.
ĐAN THIỀM: Không được! Tôi chết đi không thiệt hại cho đời. Còn ông, ông phải đi đi mới được. (Có tiếng nhà đổ, tiếng cửa đổ) Ông đi đi không thì không kịp. (Nàng chắp tay lạy) Tôi xin ông, ông nghe tôi trốn đi.
Có tiếng giày dép nhốn nháo. Bọn cùng nữ hốt hoảng đi vào.
LỚP VI
Những người trên – Kim Phượng – cung nữ
KIM PHƯỢNG (khóc lóc): Làm thế nào bây giờ? Cửa điện bị chúng phá rồi! Chúng đứng đầy ngoài sân. (Hỏi Đan Thiềm) Đây có cửa ra đằng sau không?
ĐAN THIỀM: Đến đây là đường cùng rồi! Đây là tử địa!
CUNG NỮ: Trời ơi!
ĐAN THIỀM (bảo Vũ Như Tô): Ông Cả ơi! Có trốn cũng không được nữa. Ông nguy mất (nàng khóc).
Quân khởi loạn kéo vào, gươm giáo sáng loè.
LỚP VII
Những người trên, thêm Ngô Hạch và quân khởi loạn
QUÂN KHỞI LOẠN: Đây rồi! Vũ Như Tô! Lũ cung nữ.
NGÔ HẠCH: Quân bay, vào bắt lũ cung nữ trước.
CUNG NỮ (quỳ xuống): Trăm lạy tướng quân, trăm lạy tướng quân.
NGÔ HẠCH: Ta vâng tướng lệnh vào bắt các ngươi.
KIM PHƯỢNG (quỳ xuống): Chị em chúng tôi không có tội gì. Xin tướng quân sinh phúc. (Đan Thiềm bĩu môi thở dài) Kẻ hay xúc xiểm vua là ả kia (chỉ Đan Thiềm). Chính nó mê hoặc vua. Chính nó dan díu với Vũ Như Tô, làm uế tạp nơi cung cấm, chính nó là thủ phạm.
CUNG NỮ: Chính nó là thủ phạm.
ĐAN THIỀM: Lũ yêu quái không được đặt để nên nhời, tướng quân nên thấu cho. Tôi không sợ chết, nguyện xin được chết. Nhưng tôi không phải là con người bất chính. Tôi nói thế không hổ với quỷ thần hai vai, không hổ với thanh thiên bạch nhật.
CUNG NỮ: Chính con Đan Thiềm là thủ phạm. (Nhìn lẳng lơ, bọn quân sĩ như bị quyến rũ).
NGÔ HẠCH: Ta đã biết! Quân bay, vào bắt lấy gian phu dâm phụ.
ĐAN THIỀM: Tướng quân không nên nói thế.
VŨ NHƯ TÔ: Giết thì cứ giết, nhưng đừng nghi oan.
ĐAN THIỀM: Tướng quân nghe tôi. Bao nhiêu tội tôi xin chịu hết. Nhưng xin tướng quân tha cho ông Cả. Ông ấy là một người tài...
QUÂN KHỞI LOẠN (cười ầm): Thế mà còn mở mồm cãi. Mày chết để chồng mày sống à?
ĐAN THIỀM: Các người chỉ nghĩ những điều quá quắt.
QUÂN KHỞI LOẠN: Chúng ông chỉ có thể, con đĩ già câm miệng.
NGÔ HẠCH: Trói cổ nó lại.
ĐAN THIỀM (quỳ xuống): Tướng quân tha cho ông Cả. Nước ta còn cần nhiều thợ tài để tô điểm.
NGÔ HẠCH (cười ha hả): Cần thợ tài để tô điểm. Để hao hụt công khố, để dân gian lầm than.
VŨ NHƯ TÔ: Đan Thiềm, bà đứng dậy. Sao bà lẩn thẩn thế, lạy cả một đứa tiểu nhân?
ĐAN THIỀM (đứng dậy): Tướng quân hãy nghe tôi, đừng phạm vào tội ác. Đừng giết ông Cả. Kẻo tướng quân mang hận về muôn đời! Tha cho ông Cả. Tôi xin chịu chết.
NGÔ HẠCH (truyền): Trói cổ con đĩ già lại.
ĐAN THIỀM: Tướng quân tha…
QUÂN KHỞI LOẠN (xúm vào trói nàng): Đừng nói nữa vô ích, con dâm phụ.
ĐAN THIỀM: ... Tha cho ông Cả.
NGÔ HẠCH (thấy Như Tô chạy lại): Trói thằng Vũ Như Tô lại (quân sĩ xông vào trói chàng có vẻ đắc ý).
ĐAN THIỀM (thất vọng): Chỉ tại ông không nghe tôi, dùng dằng mãi. Bây giờ... (nói với Ngô Hạch) Xin tướng quân...
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi, không cho nó nói nhảm nữa, rờm tai (quân sĩ dẫn nàng ra).
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Đài lớn tan tành! Ông Cả ơi! Xin cùng ông vĩnh biệt! (Họ kéo nàng ra tàn nhẫn).
LỚP VIII
Những người trên, trừ Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Xin đa tạ tấm lòng tri kỉ. Đan Thiềm, xin cùng bà vĩnh biệt! (Buồn rầu, trấn tĩnh ngay) Đời ta chưa tận, mệnh ta chưa cùng. Ta sẽ xây một đài vĩ đại để tạ lòng tri kỉ.
NGÔ HẠCH (chỉ bọn cung nữ bảo mấy tên quân): Dẫn họ về dinh ta đợi lệnh.
MẤY TÊN QUÂN: Xin vâng lệnh (dẫn cung nữ ra).
VŨ NHƯ TÔ (khinh bỉ): Mi thực là một tên bỉ ổi. Sao trời lại để cho mi sống làm nhục cương thường.
NGÔ HẠCH: Dẫn thằng này về trình chủ tướng.
VŨ NHƯ TÔ (đầy hi vọng): Dẫn ta ra mắt An Hoà Hầu, để ta phân trần, để ta giảng giải, cho người đời biết rõ nguyện vọng của ta. Ta tội gì. Không, ta chỉ có một hoài bão là tô điểm đất nước, đem hết tài ra xây cho nòi giống một toà đài hoa lệ, thách cả những công trình sau trước, tranh tinh xảo với hoá công. Vậy thì ta có tội gì? Ta xây Cửu Trùng Đài có phải đâu để hại nước? Không, không! Nguyễn Hoằng Dụ sẽ biết cho ta, ta không có tội và chủ tướng các người sẽ cởi trói cho ta để ta xây nốt Cửu Trùng Đài, dựng một kì công muôn thuở...
QUÂN SĨ (cười ầm): Câm ngay đi. Quân điên rồ, câm ngay đi không chúng ông vả miệng bây giờ. Mày không biết mấy nghìn người chết vì Cửu Trùng Đài, mẹ mất con, vợ mất chồng vì mày đó ư? Người ta oán mày hơn oán quỷ. Câm ngay đi!
VŨ NHƯ TÔ: … Vài năm nữa, đài Cửu Trùng hoàn thành, cao cả, huy hoàng, giữa cõi trần lao lực, có một cảnh Bồng Lai…
QUÂN SĨ: Câm mồm!
VŨ NHƯ TÔ: … Xuất hiện...
QUÂN SĨ: Câm mồm! (Họ xúm vào vả miệng Vũ Như Tô).
VŨ NHƯ TÔ: Ta có thù oán gì với các người?
NGÔ HẠCH: Dẫn nó ra pháp trường. Không để nó nói nhảm trước mặt chủ tướng mất thì giờ.
QUÂN SĨ: Ra pháp trường!
VŨ NHƯ TÔ: Không, dẫn ta ra mắt chủ tướng. Ta muốn nói chuyện với An Hoà Hầu. Các người không hiểu được ta. (Có tiếng ầm ầm như long trời lở đất).
MỌI NGƯỜI: Cái chi nghe kinh người?
Một lũ quân vào.
LỚP IX
Những người trên, thêm một lũ quân
NGÔ HẠCH: Chúng bay đi đâu?
LŨ QUÂN: Bẩm tướng quân! Kinh thành phát hoả!
NGÔ HẠCH: Ai ra lệnh ấy?
MỘT TÊN QUÂN: Chính An Hoà Hầu!
VŨ NHƯ TÔ: Chính An Hoà Hầu! Thế Cửu Trùng Đài?
LŨ QUÂN: Cửu Trùng Đài ư? Dã tràng xe cát! Cửu Trùng Đài sắp là một đống tro tàn!
VŨ NHƯ TÔ: Vô lí! Vô lí!
NGÔ HẠCH: Rõ quân ngu muội! Đến đầu mày chả chắc, nói chi đến Cửu Trùng Đài mà còn tin tưởng.
VŨ NHƯ TÔ: Đời ta không quý bằng Cửu Trùng Đài.
QUÂN SĨ: Giống vật không biết nhục.
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi. (Chợt có ánh lửa sáng rực, cả tàn than, bụi khói bay vào).
VŨ NHƯ TÔ (nhìn ra, rú lên): Đốt thực rồi! Đốt thực rồi! Ôi đảng ác! Ôi muôn phần căm giận! Trời ơi! Phú cho ta cái tài làm gì? Ôi mộng lớn! Ôi Đan Thiềm! Ôi Cửu Trùng Đài! (Có tiếng hô vui vẻ: "Cửu Trùng Đài đã cháy!")
QUÂN SĨ: Thực đáng ăn mừng.
VŨ NHƯ TÔ (chua chát): Thôi thế là hết. Dẫn ta đến pháp trường!
Màn hạ nhanh.
Mùa hạ năm 1941
(Theo Tuyển tập Nguyễn Huy Tưởng, tập I, NXB Văn học, Hà Nội, 1984)
Chọn từ ngữ thích hợp điền vào chỗ trống.
Đối với Ngô Hạch, Cửu Trùng Đài là hiện thân của , là nguồn gốc gây nên cuộc sống , khốn cùng cho nhân dân. Điều này được thể hiện qua lời của Ngô Hạch sau khi nghe Đan Thiềm : Để hao hụt công khố, để dân gian lầm than.
(Kéo thả hoặc click vào để điền)
VĨNH BIỆT CỬU TRÙNG ĐÀI
LỚP I
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Có việc gì mà bà chạy hớt hơ hớt hải? Mặt bà cắt không còn hột máu.
ĐAN THIỀM (thở hổn hển): Nguy đến nơi rồi... Ông Cả!
VŨ NHƯ TÔ: Lạ chưa, nguy làm sao? Đài Cửu Trùng chia năm đã được một phần.
ĐAN THIỀM: Ông trốn đi, mau lên không thì không kịp.
VŨ NHƯ TÔ: Sau bà nói lạ? Đài Cửu Trùng chưa xong, tôi trốn đi đâu. Làm gì phải trốn?
ĐAN THIỀM: Ông nghe tôi! Ông trốn đi! Ông nghe tôi! Ông phải trốn đi mới được!
VŨ NHƯ TÔ: Làm sao tôi cần phải trốn? Bà nói rõ cho là vì sao? Khi trước tôi nhờ bà mách đường chạy trốn, bà khuyên không nên, bây giờ bà bảo tôi đi trốn, thế là nghĩa gì?
ĐAN THIỀM: Có nghĩa lắm. Tôi không làm một việc gì vô lí cả. Khi trước trốn đi thì ông nguy, bây giờ trốn đi thì ông thoát chết.
VŨ NHƯ TÔ: Sao thế?
ĐAN THIỀM: Loạn đến nơi rồi. Dân gian đói kém nổi lên tứ tung. Giặc Trần Cao trước đã bị quan quân đuổi đánh, nay lại về đóng ở Bồ Đề, thanh thế rất mạnh. Trong triều, Nguyên Quận công Trịnh Duy Sản vì can vua mà bị đánh, nay mưu với mấy tên đồng chí, giả mượn tiếng đi dẹp giặc rồi quay binh về làm loạn.
VŨ NHƯ TÔ: Tôi làm gì nên tội?
ĐAN THIỀM: Vậy mà ai ai cũng cho ông là thủ phạm. Vua xa xỉ là vì ông, công khố hao hụt là vì ông, dân gian lầm than là vì ông, man di oán giận là vì ông, thần nhân trách móc là vì ông. Cửu Trùng Đài, họ có cần đâu? Họ dấy nghĩa cốt giết ông, phá Cửu Trùng Đài.
VŨ NHƯ TÔ: Phá Cửu Trùng Đài? Không đời nào? Mà tôi thì không làm gì nên tội. Họ hiểu nhầm.
ĐAN THIỀM: Ông phải trốn đi. (Có tiếng quân ầm ầm, tiếng trống, tiếng chiêng, tiếng tù và, tiếng ngựa hí). Ông phải trốn đi. (lời có vẻ van lơn) Trong lúc biến cố này, ông hãy tạm lánh đi. Khi dân nổi lên, họ nông nổi vô cùng. Họ không phân biệt phải trái. Ông trốn đi. Tài kia không nên để uổng. Ông mà có mệnh hệ nào thì nước ta không còn ai tô điểm nữa.
VŨ NHƯ TÔ: Bà không nên lo cho tôi. Tôi không trốn đâu. Người quân tử không bao giờ sợ chết. Mà vạn nhất có chết, thì cũng phải để cho mọi người biết rằng công việc mình làm chính đại quang minh. Tôi sống với Cửu Trùng Đài, chết cũng với Cửu Trùng Đài. Tôi không thể xa Cửu Trùng Đài một bước. Hồn tôi để cả đây, thì tôi chạy đi đâu?
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông nghe tôi. Trốn đi để chờ cơ hội khác. Đại sự hỏng rồi.
VŨ NHƯ TÔ: Đa tạ bà. Tấm lòng của bà, chỉ có lòng cha mẹ tôi mới sánh kịp. Nhưng tôi đã quyết, không chịu rời Cửu Trùng Đài một bước. Tôi quyết ở đây.
ĐAN THIỀM (thất vọng): Ông Cả ơi!
(Lược ba lớp: Lớp II: Nguyễn Vũ xuất hiện thông báo Duy Sản làm phản; Đan Thiềm tiếp tục giục Vũ Như Tô bỏ trốn. Lớp III: Lê Trung Mại xuất hiện báo tin Hoàng thượng đã bị Duy Sản giết; Nguyễn Vũ tiếc thương Hoàng thượng, rút dao tự sát. Lớp IV: Bọn nội giám vào báo tin Duy Sản lập vua mới, Phùng Mai phản đối, bị giết ở nhà Nghị sự; An Hoà Hầu Nguyễn Hoằng Dụ kéo quân về đốt phá kinh thành.)
LỚP V
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông chạy đi! Ông có nghe tiếng gì không? Quân giặc đang tìm ông đấy: trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Họ tìm tôi, nhưng có lí gì họ giết tôi. Tôi có gây oán gây thù gì với ai?
ĐAN THIỀM: Ông đừng mơ mộng nữa. Dân chúng nông nổi, dễ sinh tàn ác. Họ không hiểu công việc của ông. Tránh đi! Trốn đi! Đợi thời là thượng sách. Đừng để phí tài trời. Trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Còn bà?
ĐAN THIỀM: Tôi ở đây. (Có tiếng quân reo dữ đội: "Giết chết Vũ Như Tô, giết chết lũ cung nữ.")
VŨ NHƯ TÔ (thản nhiên): Bà ở đây. Vậy tôi cũng ở đây, nguy biến ta cùng chịu.
ĐAN THIỀM: Không được! Tôi chết đi không thiệt hại cho đời. Còn ông, ông phải đi đi mới được. (Có tiếng nhà đổ, tiếng cửa đổ) Ông đi đi không thì không kịp. (Nàng chắp tay lạy) Tôi xin ông, ông nghe tôi trốn đi.
Có tiếng giày dép nhốn nháo. Bọn cùng nữ hốt hoảng đi vào.
LỚP VI
Những người trên – Kim Phượng – cung nữ
KIM PHƯỢNG (khóc lóc): Làm thế nào bây giờ? Cửa điện bị chúng phá rồi! Chúng đứng đầy ngoài sân. (Hỏi Đan Thiềm) Đây có cửa ra đằng sau không?
ĐAN THIỀM: Đến đây là đường cùng rồi! Đây là tử địa!
CUNG NỮ: Trời ơi!
ĐAN THIỀM (bảo Vũ Như Tô): Ông Cả ơi! Có trốn cũng không được nữa. Ông nguy mất (nàng khóc).
Quân khởi loạn kéo vào, gươm giáo sáng loè.
LỚP VII
Những người trên, thêm Ngô Hạch và quân khởi loạn
QUÂN KHỞI LOẠN: Đây rồi! Vũ Như Tô! Lũ cung nữ.
NGÔ HẠCH: Quân bay, vào bắt lũ cung nữ trước.
CUNG NỮ (quỳ xuống): Trăm lạy tướng quân, trăm lạy tướng quân.
NGÔ HẠCH: Ta vâng tướng lệnh vào bắt các ngươi.
KIM PHƯỢNG (quỳ xuống): Chị em chúng tôi không có tội gì. Xin tướng quân sinh phúc. (Đan Thiềm bĩu môi thở dài) Kẻ hay xúc xiểm vua là ả kia (chỉ Đan Thiềm). Chính nó mê hoặc vua. Chính nó dan díu với Vũ Như Tô, làm uế tạp nơi cung cấm, chính nó là thủ phạm.
CUNG NỮ: Chính nó là thủ phạm.
ĐAN THIỀM: Lũ yêu quái không được đặt để nên nhời, tướng quân nên thấu cho. Tôi không sợ chết, nguyện xin được chết. Nhưng tôi không phải là con người bất chính. Tôi nói thế không hổ với quỷ thần hai vai, không hổ với thanh thiên bạch nhật.
CUNG NỮ: Chính con Đan Thiềm là thủ phạm. (Nhìn lẳng lơ, bọn quân sĩ như bị quyến rũ).
NGÔ HẠCH: Ta đã biết! Quân bay, vào bắt lấy gian phu dâm phụ.
ĐAN THIỀM: Tướng quân không nên nói thế.
VŨ NHƯ TÔ: Giết thì cứ giết, nhưng đừng nghi oan.
ĐAN THIỀM: Tướng quân nghe tôi. Bao nhiêu tội tôi xin chịu hết. Nhưng xin tướng quân tha cho ông Cả. Ông ấy là một người tài...
QUÂN KHỞI LOẠN (cười ầm): Thế mà còn mở mồm cãi. Mày chết để chồng mày sống à?
ĐAN THIỀM: Các người chỉ nghĩ những điều quá quắt.
QUÂN KHỞI LOẠN: Chúng ông chỉ có thể, con đĩ già câm miệng.
NGÔ HẠCH: Trói cổ nó lại.
ĐAN THIỀM (quỳ xuống): Tướng quân tha cho ông Cả. Nước ta còn cần nhiều thợ tài để tô điểm.
NGÔ HẠCH (cười ha hả): Cần thợ tài để tô điểm. Để hao hụt công khố, để dân gian lầm than.
VŨ NHƯ TÔ: Đan Thiềm, bà đứng dậy. Sao bà lẩn thẩn thế, lạy cả một đứa tiểu nhân?
ĐAN THIỀM (đứng dậy): Tướng quân hãy nghe tôi, đừng phạm vào tội ác. Đừng giết ông Cả. Kẻo tướng quân mang hận về muôn đời! Tha cho ông Cả. Tôi xin chịu chết.
NGÔ HẠCH (truyền): Trói cổ con đĩ già lại.
ĐAN THIỀM: Tướng quân tha…
QUÂN KHỞI LOẠN (xúm vào trói nàng): Đừng nói nữa vô ích, con dâm phụ.
ĐAN THIỀM: ... Tha cho ông Cả.
NGÔ HẠCH (thấy Như Tô chạy lại): Trói thằng Vũ Như Tô lại (quân sĩ xông vào trói chàng có vẻ đắc ý).
ĐAN THIỀM (thất vọng): Chỉ tại ông không nghe tôi, dùng dằng mãi. Bây giờ... (nói với Ngô Hạch) Xin tướng quân...
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi, không cho nó nói nhảm nữa, rờm tai (quân sĩ dẫn nàng ra).
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Đài lớn tan tành! Ông Cả ơi! Xin cùng ông vĩnh biệt! (Họ kéo nàng ra tàn nhẫn).
LỚP VIII
Những người trên, trừ Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Xin đa tạ tấm lòng tri kỉ. Đan Thiềm, xin cùng bà vĩnh biệt! (Buồn rầu, trấn tĩnh ngay) Đời ta chưa tận, mệnh ta chưa cùng. Ta sẽ xây một đài vĩ đại để tạ lòng tri kỉ.
NGÔ HẠCH (chỉ bọn cung nữ bảo mấy tên quân): Dẫn họ về dinh ta đợi lệnh.
MẤY TÊN QUÂN: Xin vâng lệnh (dẫn cung nữ ra).
VŨ NHƯ TÔ (khinh bỉ): Mi thực là một tên bỉ ổi. Sao trời lại để cho mi sống làm nhục cương thường.
NGÔ HẠCH: Dẫn thằng này về trình chủ tướng.
VŨ NHƯ TÔ (đầy hi vọng): Dẫn ta ra mắt An Hoà Hầu, để ta phân trần, để ta giảng giải, cho người đời biết rõ nguyện vọng của ta. Ta tội gì. Không, ta chỉ có một hoài bão là tô điểm đất nước, đem hết tài ra xây cho nòi giống một toà đài hoa lệ, thách cả những công trình sau trước, tranh tinh xảo với hoá công. Vậy thì ta có tội gì? Ta xây Cửu Trùng Đài có phải đâu để hại nước? Không, không! Nguyễn Hoằng Dụ sẽ biết cho ta, ta không có tội và chủ tướng các người sẽ cởi trói cho ta để ta xây nốt Cửu Trùng Đài, dựng một kì công muôn thuở...
QUÂN SĨ (cười ầm): Câm ngay đi. Quân điên rồ, câm ngay đi không chúng ông vả miệng bây giờ. Mày không biết mấy nghìn người chết vì Cửu Trùng Đài, mẹ mất con, vợ mất chồng vì mày đó ư? Người ta oán mày hơn oán quỷ. Câm ngay đi!
VŨ NHƯ TÔ: … Vài năm nữa, đài Cửu Trùng hoàn thành, cao cả, huy hoàng, giữa cõi trần lao lực, có một cảnh Bồng Lai…
QUÂN SĨ: Câm mồm!
VŨ NHƯ TÔ: … Xuất hiện...
QUÂN SĨ: Câm mồm! (Họ xúm vào vả miệng Vũ Như Tô).
VŨ NHƯ TÔ: Ta có thù oán gì với các người?
NGÔ HẠCH: Dẫn nó ra pháp trường. Không để nó nói nhảm trước mặt chủ tướng mất thì giờ.
QUÂN SĨ: Ra pháp trường!
VŨ NHƯ TÔ: Không, dẫn ta ra mắt chủ tướng. Ta muốn nói chuyện với An Hoà Hầu. Các người không hiểu được ta. (Có tiếng ầm ầm như long trời lở đất).
MỌI NGƯỜI: Cái chi nghe kinh người?
Một lũ quân vào.
LỚP IX
Những người trên, thêm một lũ quân
NGÔ HẠCH: Chúng bay đi đâu?
LŨ QUÂN: Bẩm tướng quân! Kinh thành phát hoả!
NGÔ HẠCH: Ai ra lệnh ấy?
MỘT TÊN QUÂN: Chính An Hoà Hầu!
VŨ NHƯ TÔ: Chính An Hoà Hầu! Thế Cửu Trùng Đài?
LŨ QUÂN: Cửu Trùng Đài ư? Dã tràng xe cát! Cửu Trùng Đài sắp là một đống tro tàn!
VŨ NHƯ TÔ: Vô lí! Vô lí!
NGÔ HẠCH: Rõ quân ngu muội! Đến đầu mày chả chắc, nói chi đến Cửu Trùng Đài mà còn tin tưởng.
VŨ NHƯ TÔ: Đời ta không quý bằng Cửu Trùng Đài.
QUÂN SĨ: Giống vật không biết nhục.
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi. (Chợt có ánh lửa sáng rực, cả tàn than, bụi khói bay vào).
VŨ NHƯ TÔ (nhìn ra, rú lên): Đốt thực rồi! Đốt thực rồi! Ôi đảng ác! Ôi muôn phần căm giận! Trời ơi! Phú cho ta cái tài làm gì? Ôi mộng lớn! Ôi Đan Thiềm! Ôi Cửu Trùng Đài! (Có tiếng hô vui vẻ: "Cửu Trùng Đài đã cháy!")
QUÂN SĨ: Thực đáng ăn mừng.
VŨ NHƯ TÔ (chua chát): Thôi thế là hết. Dẫn ta đến pháp trường!
Màn hạ nhanh.
Mùa hạ năm 1941
(Theo Tuyển tập Nguyễn Huy Tưởng, tập I, NXB Văn học, Hà Nội, 1984)
Nối những sự kiện dưới đây với hành động tương ứng của Vũ Như Tô.
VĨNH BIỆT CỬU TRÙNG ĐÀI
LỚP I
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Có việc gì mà bà chạy hớt hơ hớt hải? Mặt bà cắt không còn hột máu.
ĐAN THIỀM (thở hổn hển): Nguy đến nơi rồi... Ông Cả!
VŨ NHƯ TÔ: Lạ chưa, nguy làm sao? Đài Cửu Trùng chia năm đã được một phần.
ĐAN THIỀM: Ông trốn đi, mau lên không thì không kịp.
VŨ NHƯ TÔ: Sau bà nói lạ? Đài Cửu Trùng chưa xong, tôi trốn đi đâu. Làm gì phải trốn?
ĐAN THIỀM: Ông nghe tôi! Ông trốn đi! Ông nghe tôi! Ông phải trốn đi mới được!
VŨ NHƯ TÔ: Làm sao tôi cần phải trốn? Bà nói rõ cho là vì sao? Khi trước tôi nhờ bà mách đường chạy trốn, bà khuyên không nên, bây giờ bà bảo tôi đi trốn, thế là nghĩa gì?
ĐAN THIỀM: Có nghĩa lắm. Tôi không làm một việc gì vô lí cả. Khi trước trốn đi thì ông nguy, bây giờ trốn đi thì ông thoát chết.
VŨ NHƯ TÔ: Sao thế?
ĐAN THIỀM: Loạn đến nơi rồi. Dân gian đói kém nổi lên tứ tung. Giặc Trần Cao trước đã bị quan quân đuổi đánh, nay lại về đóng ở Bồ Đề, thanh thế rất mạnh. Trong triều, Nguyên Quận công Trịnh Duy Sản vì can vua mà bị đánh, nay mưu với mấy tên đồng chí, giả mượn tiếng đi dẹp giặc rồi quay binh về làm loạn.
VŨ NHƯ TÔ: Tôi làm gì nên tội?
ĐAN THIỀM: Vậy mà ai ai cũng cho ông là thủ phạm. Vua xa xỉ là vì ông, công khố hao hụt là vì ông, dân gian lầm than là vì ông, man di oán giận là vì ông, thần nhân trách móc là vì ông. Cửu Trùng Đài, họ có cần đâu? Họ dấy nghĩa cốt giết ông, phá Cửu Trùng Đài.
VŨ NHƯ TÔ: Phá Cửu Trùng Đài? Không đời nào? Mà tôi thì không làm gì nên tội. Họ hiểu nhầm.
ĐAN THIỀM: Ông phải trốn đi. (Có tiếng quân ầm ầm, tiếng trống, tiếng chiêng, tiếng tù và, tiếng ngựa hí). Ông phải trốn đi. (lời có vẻ van lơn) Trong lúc biến cố này, ông hãy tạm lánh đi. Khi dân nổi lên, họ nông nổi vô cùng. Họ không phân biệt phải trái. Ông trốn đi. Tài kia không nên để uổng. Ông mà có mệnh hệ nào thì nước ta không còn ai tô điểm nữa.
VŨ NHƯ TÔ: Bà không nên lo cho tôi. Tôi không trốn đâu. Người quân tử không bao giờ sợ chết. Mà vạn nhất có chết, thì cũng phải để cho mọi người biết rằng công việc mình làm chính đại quang minh. Tôi sống với Cửu Trùng Đài, chết cũng với Cửu Trùng Đài. Tôi không thể xa Cửu Trùng Đài một bước. Hồn tôi để cả đây, thì tôi chạy đi đâu?
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông nghe tôi. Trốn đi để chờ cơ hội khác. Đại sự hỏng rồi.
VŨ NHƯ TÔ: Đa tạ bà. Tấm lòng của bà, chỉ có lòng cha mẹ tôi mới sánh kịp. Nhưng tôi đã quyết, không chịu rời Cửu Trùng Đài một bước. Tôi quyết ở đây.
ĐAN THIỀM (thất vọng): Ông Cả ơi!
(Lược ba lớp: Lớp II: Nguyễn Vũ xuất hiện thông báo Duy Sản làm phản; Đan Thiềm tiếp tục giục Vũ Như Tô bỏ trốn. Lớp III: Lê Trung Mại xuất hiện báo tin Hoàng thượng đã bị Duy Sản giết; Nguyễn Vũ tiếc thương Hoàng thượng, rút dao tự sát. Lớp IV: Bọn nội giám vào báo tin Duy Sản lập vua mới, Phùng Mai phản đối, bị giết ở nhà Nghị sự; An Hoà Hầu Nguyễn Hoằng Dụ kéo quân về đốt phá kinh thành.)
LỚP V
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông chạy đi! Ông có nghe tiếng gì không? Quân giặc đang tìm ông đấy: trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Họ tìm tôi, nhưng có lí gì họ giết tôi. Tôi có gây oán gây thù gì với ai?
ĐAN THIỀM: Ông đừng mơ mộng nữa. Dân chúng nông nổi, dễ sinh tàn ác. Họ không hiểu công việc của ông. Tránh đi! Trốn đi! Đợi thời là thượng sách. Đừng để phí tài trời. Trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Còn bà?
ĐAN THIỀM: Tôi ở đây. (Có tiếng quân reo dữ đội: "Giết chết Vũ Như Tô, giết chết lũ cung nữ.")
VŨ NHƯ TÔ (thản nhiên): Bà ở đây. Vậy tôi cũng ở đây, nguy biến ta cùng chịu.
ĐAN THIỀM: Không được! Tôi chết đi không thiệt hại cho đời. Còn ông, ông phải đi đi mới được. (Có tiếng nhà đổ, tiếng cửa đổ) Ông đi đi không thì không kịp. (Nàng chắp tay lạy) Tôi xin ông, ông nghe tôi trốn đi.
Có tiếng giày dép nhốn nháo. Bọn cùng nữ hốt hoảng đi vào.
LỚP VI
Những người trên – Kim Phượng – cung nữ
KIM PHƯỢNG (khóc lóc): Làm thế nào bây giờ? Cửa điện bị chúng phá rồi! Chúng đứng đầy ngoài sân. (Hỏi Đan Thiềm) Đây có cửa ra đằng sau không?
ĐAN THIỀM: Đến đây là đường cùng rồi! Đây là tử địa!
CUNG NỮ: Trời ơi!
ĐAN THIỀM (bảo Vũ Như Tô): Ông Cả ơi! Có trốn cũng không được nữa. Ông nguy mất (nàng khóc).
Quân khởi loạn kéo vào, gươm giáo sáng loè.
LỚP VII
Những người trên, thêm Ngô Hạch và quân khởi loạn
QUÂN KHỞI LOẠN: Đây rồi! Vũ Như Tô! Lũ cung nữ.
NGÔ HẠCH: Quân bay, vào bắt lũ cung nữ trước.
CUNG NỮ (quỳ xuống): Trăm lạy tướng quân, trăm lạy tướng quân.
NGÔ HẠCH: Ta vâng tướng lệnh vào bắt các ngươi.
KIM PHƯỢNG (quỳ xuống): Chị em chúng tôi không có tội gì. Xin tướng quân sinh phúc. (Đan Thiềm bĩu môi thở dài) Kẻ hay xúc xiểm vua là ả kia (chỉ Đan Thiềm). Chính nó mê hoặc vua. Chính nó dan díu với Vũ Như Tô, làm uế tạp nơi cung cấm, chính nó là thủ phạm.
CUNG NỮ: Chính nó là thủ phạm.
ĐAN THIỀM: Lũ yêu quái không được đặt để nên nhời, tướng quân nên thấu cho. Tôi không sợ chết, nguyện xin được chết. Nhưng tôi không phải là con người bất chính. Tôi nói thế không hổ với quỷ thần hai vai, không hổ với thanh thiên bạch nhật.
CUNG NỮ: Chính con Đan Thiềm là thủ phạm. (Nhìn lẳng lơ, bọn quân sĩ như bị quyến rũ).
NGÔ HẠCH: Ta đã biết! Quân bay, vào bắt lấy gian phu dâm phụ.
ĐAN THIỀM: Tướng quân không nên nói thế.
VŨ NHƯ TÔ: Giết thì cứ giết, nhưng đừng nghi oan.
ĐAN THIỀM: Tướng quân nghe tôi. Bao nhiêu tội tôi xin chịu hết. Nhưng xin tướng quân tha cho ông Cả. Ông ấy là một người tài...
QUÂN KHỞI LOẠN (cười ầm): Thế mà còn mở mồm cãi. Mày chết để chồng mày sống à?
ĐAN THIỀM: Các người chỉ nghĩ những điều quá quắt.
QUÂN KHỞI LOẠN: Chúng ông chỉ có thể, con đĩ già câm miệng.
NGÔ HẠCH: Trói cổ nó lại.
ĐAN THIỀM (quỳ xuống): Tướng quân tha cho ông Cả. Nước ta còn cần nhiều thợ tài để tô điểm.
NGÔ HẠCH (cười ha hả): Cần thợ tài để tô điểm. Để hao hụt công khố, để dân gian lầm than.
VŨ NHƯ TÔ: Đan Thiềm, bà đứng dậy. Sao bà lẩn thẩn thế, lạy cả một đứa tiểu nhân?
ĐAN THIỀM (đứng dậy): Tướng quân hãy nghe tôi, đừng phạm vào tội ác. Đừng giết ông Cả. Kẻo tướng quân mang hận về muôn đời! Tha cho ông Cả. Tôi xin chịu chết.
NGÔ HẠCH (truyền): Trói cổ con đĩ già lại.
ĐAN THIỀM: Tướng quân tha…
QUÂN KHỞI LOẠN (xúm vào trói nàng): Đừng nói nữa vô ích, con dâm phụ.
ĐAN THIỀM: ... Tha cho ông Cả.
NGÔ HẠCH (thấy Như Tô chạy lại): Trói thằng Vũ Như Tô lại (quân sĩ xông vào trói chàng có vẻ đắc ý).
ĐAN THIỀM (thất vọng): Chỉ tại ông không nghe tôi, dùng dằng mãi. Bây giờ... (nói với Ngô Hạch) Xin tướng quân...
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi, không cho nó nói nhảm nữa, rờm tai (quân sĩ dẫn nàng ra).
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Đài lớn tan tành! Ông Cả ơi! Xin cùng ông vĩnh biệt! (Họ kéo nàng ra tàn nhẫn).
LỚP VIII
Những người trên, trừ Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Xin đa tạ tấm lòng tri kỉ. Đan Thiềm, xin cùng bà vĩnh biệt! (Buồn rầu, trấn tĩnh ngay) Đời ta chưa tận, mệnh ta chưa cùng. Ta sẽ xây một đài vĩ đại để tạ lòng tri kỉ.
NGÔ HẠCH (chỉ bọn cung nữ bảo mấy tên quân): Dẫn họ về dinh ta đợi lệnh.
MẤY TÊN QUÂN: Xin vâng lệnh (dẫn cung nữ ra).
VŨ NHƯ TÔ (khinh bỉ): Mi thực là một tên bỉ ổi. Sao trời lại để cho mi sống làm nhục cương thường.
NGÔ HẠCH: Dẫn thằng này về trình chủ tướng.
VŨ NHƯ TÔ (đầy hi vọng): Dẫn ta ra mắt An Hoà Hầu, để ta phân trần, để ta giảng giải, cho người đời biết rõ nguyện vọng của ta. Ta tội gì. Không, ta chỉ có một hoài bão là tô điểm đất nước, đem hết tài ra xây cho nòi giống một toà đài hoa lệ, thách cả những công trình sau trước, tranh tinh xảo với hoá công. Vậy thì ta có tội gì? Ta xây Cửu Trùng Đài có phải đâu để hại nước? Không, không! Nguyễn Hoằng Dụ sẽ biết cho ta, ta không có tội và chủ tướng các người sẽ cởi trói cho ta để ta xây nốt Cửu Trùng Đài, dựng một kì công muôn thuở...
QUÂN SĨ (cười ầm): Câm ngay đi. Quân điên rồ, câm ngay đi không chúng ông vả miệng bây giờ. Mày không biết mấy nghìn người chết vì Cửu Trùng Đài, mẹ mất con, vợ mất chồng vì mày đó ư? Người ta oán mày hơn oán quỷ. Câm ngay đi!
VŨ NHƯ TÔ: … Vài năm nữa, đài Cửu Trùng hoàn thành, cao cả, huy hoàng, giữa cõi trần lao lực, có một cảnh Bồng Lai…
QUÂN SĨ: Câm mồm!
VŨ NHƯ TÔ: … Xuất hiện...
QUÂN SĨ: Câm mồm! (Họ xúm vào vả miệng Vũ Như Tô).
VŨ NHƯ TÔ: Ta có thù oán gì với các người?
NGÔ HẠCH: Dẫn nó ra pháp trường. Không để nó nói nhảm trước mặt chủ tướng mất thì giờ.
QUÂN SĨ: Ra pháp trường!
VŨ NHƯ TÔ: Không, dẫn ta ra mắt chủ tướng. Ta muốn nói chuyện với An Hoà Hầu. Các người không hiểu được ta. (Có tiếng ầm ầm như long trời lở đất).
MỌI NGƯỜI: Cái chi nghe kinh người?
Một lũ quân vào.
LỚP IX
Những người trên, thêm một lũ quân
NGÔ HẠCH: Chúng bay đi đâu?
LŨ QUÂN: Bẩm tướng quân! Kinh thành phát hoả!
NGÔ HẠCH: Ai ra lệnh ấy?
MỘT TÊN QUÂN: Chính An Hoà Hầu!
VŨ NHƯ TÔ: Chính An Hoà Hầu! Thế Cửu Trùng Đài?
LŨ QUÂN: Cửu Trùng Đài ư? Dã tràng xe cát! Cửu Trùng Đài sắp là một đống tro tàn!
VŨ NHƯ TÔ: Vô lí! Vô lí!
NGÔ HẠCH: Rõ quân ngu muội! Đến đầu mày chả chắc, nói chi đến Cửu Trùng Đài mà còn tin tưởng.
VŨ NHƯ TÔ: Đời ta không quý bằng Cửu Trùng Đài.
QUÂN SĨ: Giống vật không biết nhục.
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi. (Chợt có ánh lửa sáng rực, cả tàn than, bụi khói bay vào).
VŨ NHƯ TÔ (nhìn ra, rú lên): Đốt thực rồi! Đốt thực rồi! Ôi đảng ác! Ôi muôn phần căm giận! Trời ơi! Phú cho ta cái tài làm gì? Ôi mộng lớn! Ôi Đan Thiềm! Ôi Cửu Trùng Đài! (Có tiếng hô vui vẻ: "Cửu Trùng Đài đã cháy!")
QUÂN SĨ: Thực đáng ăn mừng.
VŨ NHƯ TÔ (chua chát): Thôi thế là hết. Dẫn ta đến pháp trường!
Màn hạ nhanh.
Mùa hạ năm 1941
(Theo Tuyển tập Nguyễn Huy Tưởng, tập I, NXB Văn học, Hà Nội, 1984)
Chi tiết Vũ Như Tô nghe về Nguyễn Hoằng Dụ và nuôi hi vọng được thực hiện hoài bão của mình cho thấy điều gì dưới đây?
VĨNH BIỆT CỬU TRÙNG ĐÀI
LỚP I
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Có việc gì mà bà chạy hớt hơ hớt hải? Mặt bà cắt không còn hột máu.
ĐAN THIỀM (thở hổn hển): Nguy đến nơi rồi... Ông Cả!
VŨ NHƯ TÔ: Lạ chưa, nguy làm sao? Đài Cửu Trùng chia năm đã được một phần.
ĐAN THIỀM: Ông trốn đi, mau lên không thì không kịp.
VŨ NHƯ TÔ: Sau bà nói lạ? Đài Cửu Trùng chưa xong, tôi trốn đi đâu. Làm gì phải trốn?
ĐAN THIỀM: Ông nghe tôi! Ông trốn đi! Ông nghe tôi! Ông phải trốn đi mới được!
VŨ NHƯ TÔ: Làm sao tôi cần phải trốn? Bà nói rõ cho là vì sao? Khi trước tôi nhờ bà mách đường chạy trốn, bà khuyên không nên, bây giờ bà bảo tôi đi trốn, thế là nghĩa gì?
ĐAN THIỀM: Có nghĩa lắm. Tôi không làm một việc gì vô lí cả. Khi trước trốn đi thì ông nguy, bây giờ trốn đi thì ông thoát chết.
VŨ NHƯ TÔ: Sao thế?
ĐAN THIỀM: Loạn đến nơi rồi. Dân gian đói kém nổi lên tứ tung. Giặc Trần Cao trước đã bị quan quân đuổi đánh, nay lại về đóng ở Bồ Đề, thanh thế rất mạnh. Trong triều, Nguyên Quận công Trịnh Duy Sản vì can vua mà bị đánh, nay mưu với mấy tên đồng chí, giả mượn tiếng đi dẹp giặc rồi quay binh về làm loạn.
VŨ NHƯ TÔ: Tôi làm gì nên tội?
ĐAN THIỀM: Vậy mà ai ai cũng cho ông là thủ phạm. Vua xa xỉ là vì ông, công khố hao hụt là vì ông, dân gian lầm than là vì ông, man di oán giận là vì ông, thần nhân trách móc là vì ông. Cửu Trùng Đài, họ có cần đâu? Họ dấy nghĩa cốt giết ông, phá Cửu Trùng Đài.
VŨ NHƯ TÔ: Phá Cửu Trùng Đài? Không đời nào? Mà tôi thì không làm gì nên tội. Họ hiểu nhầm.
ĐAN THIỀM: Ông phải trốn đi. (Có tiếng quân ầm ầm, tiếng trống, tiếng chiêng, tiếng tù và, tiếng ngựa hí). Ông phải trốn đi. (lời có vẻ van lơn) Trong lúc biến cố này, ông hãy tạm lánh đi. Khi dân nổi lên, họ nông nổi vô cùng. Họ không phân biệt phải trái. Ông trốn đi. Tài kia không nên để uổng. Ông mà có mệnh hệ nào thì nước ta không còn ai tô điểm nữa.
VŨ NHƯ TÔ: Bà không nên lo cho tôi. Tôi không trốn đâu. Người quân tử không bao giờ sợ chết. Mà vạn nhất có chết, thì cũng phải để cho mọi người biết rằng công việc mình làm chính đại quang minh. Tôi sống với Cửu Trùng Đài, chết cũng với Cửu Trùng Đài. Tôi không thể xa Cửu Trùng Đài một bước. Hồn tôi để cả đây, thì tôi chạy đi đâu?
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông nghe tôi. Trốn đi để chờ cơ hội khác. Đại sự hỏng rồi.
VŨ NHƯ TÔ: Đa tạ bà. Tấm lòng của bà, chỉ có lòng cha mẹ tôi mới sánh kịp. Nhưng tôi đã quyết, không chịu rời Cửu Trùng Đài một bước. Tôi quyết ở đây.
ĐAN THIỀM (thất vọng): Ông Cả ơi!
(Lược ba lớp: Lớp II: Nguyễn Vũ xuất hiện thông báo Duy Sản làm phản; Đan Thiềm tiếp tục giục Vũ Như Tô bỏ trốn. Lớp III: Lê Trung Mại xuất hiện báo tin Hoàng thượng đã bị Duy Sản giết; Nguyễn Vũ tiếc thương Hoàng thượng, rút dao tự sát. Lớp IV: Bọn nội giám vào báo tin Duy Sản lập vua mới, Phùng Mai phản đối, bị giết ở nhà Nghị sự; An Hoà Hầu Nguyễn Hoằng Dụ kéo quân về đốt phá kinh thành.)
LỚP V
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông chạy đi! Ông có nghe tiếng gì không? Quân giặc đang tìm ông đấy: trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Họ tìm tôi, nhưng có lí gì họ giết tôi. Tôi có gây oán gây thù gì với ai?
ĐAN THIỀM: Ông đừng mơ mộng nữa. Dân chúng nông nổi, dễ sinh tàn ác. Họ không hiểu công việc của ông. Tránh đi! Trốn đi! Đợi thời là thượng sách. Đừng để phí tài trời. Trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Còn bà?
ĐAN THIỀM: Tôi ở đây. (Có tiếng quân reo dữ đội: "Giết chết Vũ Như Tô, giết chết lũ cung nữ.")
VŨ NHƯ TÔ (thản nhiên): Bà ở đây. Vậy tôi cũng ở đây, nguy biến ta cùng chịu.
ĐAN THIỀM: Không được! Tôi chết đi không thiệt hại cho đời. Còn ông, ông phải đi đi mới được. (Có tiếng nhà đổ, tiếng cửa đổ) Ông đi đi không thì không kịp. (Nàng chắp tay lạy) Tôi xin ông, ông nghe tôi trốn đi.
Có tiếng giày dép nhốn nháo. Bọn cùng nữ hốt hoảng đi vào.
LỚP VI
Những người trên – Kim Phượng – cung nữ
KIM PHƯỢNG (khóc lóc): Làm thế nào bây giờ? Cửa điện bị chúng phá rồi! Chúng đứng đầy ngoài sân. (Hỏi Đan Thiềm) Đây có cửa ra đằng sau không?
ĐAN THIỀM: Đến đây là đường cùng rồi! Đây là tử địa!
CUNG NỮ: Trời ơi!
ĐAN THIỀM (bảo Vũ Như Tô): Ông Cả ơi! Có trốn cũng không được nữa. Ông nguy mất (nàng khóc).
Quân khởi loạn kéo vào, gươm giáo sáng loè.
LỚP VII
Những người trên, thêm Ngô Hạch và quân khởi loạn
QUÂN KHỞI LOẠN: Đây rồi! Vũ Như Tô! Lũ cung nữ.
NGÔ HẠCH: Quân bay, vào bắt lũ cung nữ trước.
CUNG NỮ (quỳ xuống): Trăm lạy tướng quân, trăm lạy tướng quân.
NGÔ HẠCH: Ta vâng tướng lệnh vào bắt các ngươi.
KIM PHƯỢNG (quỳ xuống): Chị em chúng tôi không có tội gì. Xin tướng quân sinh phúc. (Đan Thiềm bĩu môi thở dài) Kẻ hay xúc xiểm vua là ả kia (chỉ Đan Thiềm). Chính nó mê hoặc vua. Chính nó dan díu với Vũ Như Tô, làm uế tạp nơi cung cấm, chính nó là thủ phạm.
CUNG NỮ: Chính nó là thủ phạm.
ĐAN THIỀM: Lũ yêu quái không được đặt để nên nhời, tướng quân nên thấu cho. Tôi không sợ chết, nguyện xin được chết. Nhưng tôi không phải là con người bất chính. Tôi nói thế không hổ với quỷ thần hai vai, không hổ với thanh thiên bạch nhật.
CUNG NỮ: Chính con Đan Thiềm là thủ phạm. (Nhìn lẳng lơ, bọn quân sĩ như bị quyến rũ).
NGÔ HẠCH: Ta đã biết! Quân bay, vào bắt lấy gian phu dâm phụ.
ĐAN THIỀM: Tướng quân không nên nói thế.
VŨ NHƯ TÔ: Giết thì cứ giết, nhưng đừng nghi oan.
ĐAN THIỀM: Tướng quân nghe tôi. Bao nhiêu tội tôi xin chịu hết. Nhưng xin tướng quân tha cho ông Cả. Ông ấy là một người tài...
QUÂN KHỞI LOẠN (cười ầm): Thế mà còn mở mồm cãi. Mày chết để chồng mày sống à?
ĐAN THIỀM: Các người chỉ nghĩ những điều quá quắt.
QUÂN KHỞI LOẠN: Chúng ông chỉ có thể, con đĩ già câm miệng.
NGÔ HẠCH: Trói cổ nó lại.
ĐAN THIỀM (quỳ xuống): Tướng quân tha cho ông Cả. Nước ta còn cần nhiều thợ tài để tô điểm.
NGÔ HẠCH (cười ha hả): Cần thợ tài để tô điểm. Để hao hụt công khố, để dân gian lầm than.
VŨ NHƯ TÔ: Đan Thiềm, bà đứng dậy. Sao bà lẩn thẩn thế, lạy cả một đứa tiểu nhân?
ĐAN THIỀM (đứng dậy): Tướng quân hãy nghe tôi, đừng phạm vào tội ác. Đừng giết ông Cả. Kẻo tướng quân mang hận về muôn đời! Tha cho ông Cả. Tôi xin chịu chết.
NGÔ HẠCH (truyền): Trói cổ con đĩ già lại.
ĐAN THIỀM: Tướng quân tha…
QUÂN KHỞI LOẠN (xúm vào trói nàng): Đừng nói nữa vô ích, con dâm phụ.
ĐAN THIỀM: ... Tha cho ông Cả.
NGÔ HẠCH (thấy Như Tô chạy lại): Trói thằng Vũ Như Tô lại (quân sĩ xông vào trói chàng có vẻ đắc ý).
ĐAN THIỀM (thất vọng): Chỉ tại ông không nghe tôi, dùng dằng mãi. Bây giờ... (nói với Ngô Hạch) Xin tướng quân...
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi, không cho nó nói nhảm nữa, rờm tai (quân sĩ dẫn nàng ra).
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Đài lớn tan tành! Ông Cả ơi! Xin cùng ông vĩnh biệt! (Họ kéo nàng ra tàn nhẫn).
LỚP VIII
Những người trên, trừ Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Xin đa tạ tấm lòng tri kỉ. Đan Thiềm, xin cùng bà vĩnh biệt! (Buồn rầu, trấn tĩnh ngay) Đời ta chưa tận, mệnh ta chưa cùng. Ta sẽ xây một đài vĩ đại để tạ lòng tri kỉ.
NGÔ HẠCH (chỉ bọn cung nữ bảo mấy tên quân): Dẫn họ về dinh ta đợi lệnh.
MẤY TÊN QUÂN: Xin vâng lệnh (dẫn cung nữ ra).
VŨ NHƯ TÔ (khinh bỉ): Mi thực là một tên bỉ ổi. Sao trời lại để cho mi sống làm nhục cương thường.
NGÔ HẠCH: Dẫn thằng này về trình chủ tướng.
VŨ NHƯ TÔ (đầy hi vọng): Dẫn ta ra mắt An Hoà Hầu, để ta phân trần, để ta giảng giải, cho người đời biết rõ nguyện vọng của ta. Ta tội gì. Không, ta chỉ có một hoài bão là tô điểm đất nước, đem hết tài ra xây cho nòi giống một toà đài hoa lệ, thách cả những công trình sau trước, tranh tinh xảo với hoá công. Vậy thì ta có tội gì? Ta xây Cửu Trùng Đài có phải đâu để hại nước? Không, không! Nguyễn Hoằng Dụ sẽ biết cho ta, ta không có tội và chủ tướng các người sẽ cởi trói cho ta để ta xây nốt Cửu Trùng Đài, dựng một kì công muôn thuở...
QUÂN SĨ (cười ầm): Câm ngay đi. Quân điên rồ, câm ngay đi không chúng ông vả miệng bây giờ. Mày không biết mấy nghìn người chết vì Cửu Trùng Đài, mẹ mất con, vợ mất chồng vì mày đó ư? Người ta oán mày hơn oán quỷ. Câm ngay đi!
VŨ NHƯ TÔ: … Vài năm nữa, đài Cửu Trùng hoàn thành, cao cả, huy hoàng, giữa cõi trần lao lực, có một cảnh Bồng Lai…
QUÂN SĨ: Câm mồm!
VŨ NHƯ TÔ: … Xuất hiện...
QUÂN SĨ: Câm mồm! (Họ xúm vào vả miệng Vũ Như Tô).
VŨ NHƯ TÔ: Ta có thù oán gì với các người?
NGÔ HẠCH: Dẫn nó ra pháp trường. Không để nó nói nhảm trước mặt chủ tướng mất thì giờ.
QUÂN SĨ: Ra pháp trường!
VŨ NHƯ TÔ: Không, dẫn ta ra mắt chủ tướng. Ta muốn nói chuyện với An Hoà Hầu. Các người không hiểu được ta. (Có tiếng ầm ầm như long trời lở đất).
MỌI NGƯỜI: Cái chi nghe kinh người?
Một lũ quân vào.
LỚP IX
Những người trên, thêm một lũ quân
NGÔ HẠCH: Chúng bay đi đâu?
LŨ QUÂN: Bẩm tướng quân! Kinh thành phát hoả!
NGÔ HẠCH: Ai ra lệnh ấy?
MỘT TÊN QUÂN: Chính An Hoà Hầu!
VŨ NHƯ TÔ: Chính An Hoà Hầu! Thế Cửu Trùng Đài?
LŨ QUÂN: Cửu Trùng Đài ư? Dã tràng xe cát! Cửu Trùng Đài sắp là một đống tro tàn!
VŨ NHƯ TÔ: Vô lí! Vô lí!
NGÔ HẠCH: Rõ quân ngu muội! Đến đầu mày chả chắc, nói chi đến Cửu Trùng Đài mà còn tin tưởng.
VŨ NHƯ TÔ: Đời ta không quý bằng Cửu Trùng Đài.
QUÂN SĨ: Giống vật không biết nhục.
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi. (Chợt có ánh lửa sáng rực, cả tàn than, bụi khói bay vào).
VŨ NHƯ TÔ (nhìn ra, rú lên): Đốt thực rồi! Đốt thực rồi! Ôi đảng ác! Ôi muôn phần căm giận! Trời ơi! Phú cho ta cái tài làm gì? Ôi mộng lớn! Ôi Đan Thiềm! Ôi Cửu Trùng Đài! (Có tiếng hô vui vẻ: "Cửu Trùng Đài đã cháy!")
QUÂN SĨ: Thực đáng ăn mừng.
VŨ NHƯ TÔ (chua chát): Thôi thế là hết. Dẫn ta đến pháp trường!
Màn hạ nhanh.
Mùa hạ năm 1941
(Theo Tuyển tập Nguyễn Huy Tưởng, tập I, NXB Văn học, Hà Nội, 1984)
Mâu thuẫn bên ngoài của đoạn trích Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài là mâu thuẫn giữa
VĨNH BIỆT CỬU TRÙNG ĐÀI
LỚP I
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Có việc gì mà bà chạy hớt hơ hớt hải? Mặt bà cắt không còn hột máu.
ĐAN THIỀM (thở hổn hển): Nguy đến nơi rồi... Ông Cả!
VŨ NHƯ TÔ: Lạ chưa, nguy làm sao? Đài Cửu Trùng chia năm đã được một phần.
ĐAN THIỀM: Ông trốn đi, mau lên không thì không kịp.
VŨ NHƯ TÔ: Sau bà nói lạ? Đài Cửu Trùng chưa xong, tôi trốn đi đâu. Làm gì phải trốn?
ĐAN THIỀM: Ông nghe tôi! Ông trốn đi! Ông nghe tôi! Ông phải trốn đi mới được!
VŨ NHƯ TÔ: Làm sao tôi cần phải trốn? Bà nói rõ cho là vì sao? Khi trước tôi nhờ bà mách đường chạy trốn, bà khuyên không nên, bây giờ bà bảo tôi đi trốn, thế là nghĩa gì?
ĐAN THIỀM: Có nghĩa lắm. Tôi không làm một việc gì vô lí cả. Khi trước trốn đi thì ông nguy, bây giờ trốn đi thì ông thoát chết.
VŨ NHƯ TÔ: Sao thế?
ĐAN THIỀM: Loạn đến nơi rồi. Dân gian đói kém nổi lên tứ tung. Giặc Trần Cao trước đã bị quan quân đuổi đánh, nay lại về đóng ở Bồ Đề, thanh thế rất mạnh. Trong triều, Nguyên Quận công Trịnh Duy Sản vì can vua mà bị đánh, nay mưu với mấy tên đồng chí, giả mượn tiếng đi dẹp giặc rồi quay binh về làm loạn.
VŨ NHƯ TÔ: Tôi làm gì nên tội?
ĐAN THIỀM: Vậy mà ai ai cũng cho ông là thủ phạm. Vua xa xỉ là vì ông, công khố hao hụt là vì ông, dân gian lầm than là vì ông, man di oán giận là vì ông, thần nhân trách móc là vì ông. Cửu Trùng Đài, họ có cần đâu? Họ dấy nghĩa cốt giết ông, phá Cửu Trùng Đài.
VŨ NHƯ TÔ: Phá Cửu Trùng Đài? Không đời nào? Mà tôi thì không làm gì nên tội. Họ hiểu nhầm.
ĐAN THIỀM: Ông phải trốn đi. (Có tiếng quân ầm ầm, tiếng trống, tiếng chiêng, tiếng tù và, tiếng ngựa hí). Ông phải trốn đi. (lời có vẻ van lơn) Trong lúc biến cố này, ông hãy tạm lánh đi. Khi dân nổi lên, họ nông nổi vô cùng. Họ không phân biệt phải trái. Ông trốn đi. Tài kia không nên để uổng. Ông mà có mệnh hệ nào thì nước ta không còn ai tô điểm nữa.
VŨ NHƯ TÔ: Bà không nên lo cho tôi. Tôi không trốn đâu. Người quân tử không bao giờ sợ chết. Mà vạn nhất có chết, thì cũng phải để cho mọi người biết rằng công việc mình làm chính đại quang minh. Tôi sống với Cửu Trùng Đài, chết cũng với Cửu Trùng Đài. Tôi không thể xa Cửu Trùng Đài một bước. Hồn tôi để cả đây, thì tôi chạy đi đâu?
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông nghe tôi. Trốn đi để chờ cơ hội khác. Đại sự hỏng rồi.
VŨ NHƯ TÔ: Đa tạ bà. Tấm lòng của bà, chỉ có lòng cha mẹ tôi mới sánh kịp. Nhưng tôi đã quyết, không chịu rời Cửu Trùng Đài một bước. Tôi quyết ở đây.
ĐAN THIỀM (thất vọng): Ông Cả ơi!
(Lược ba lớp: Lớp II: Nguyễn Vũ xuất hiện thông báo Duy Sản làm phản; Đan Thiềm tiếp tục giục Vũ Như Tô bỏ trốn. Lớp III: Lê Trung Mại xuất hiện báo tin Hoàng thượng đã bị Duy Sản giết; Nguyễn Vũ tiếc thương Hoàng thượng, rút dao tự sát. Lớp IV: Bọn nội giám vào báo tin Duy Sản lập vua mới, Phùng Mai phản đối, bị giết ở nhà Nghị sự; An Hoà Hầu Nguyễn Hoằng Dụ kéo quân về đốt phá kinh thành.)
LỚP V
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông chạy đi! Ông có nghe tiếng gì không? Quân giặc đang tìm ông đấy: trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Họ tìm tôi, nhưng có lí gì họ giết tôi. Tôi có gây oán gây thù gì với ai?
ĐAN THIỀM: Ông đừng mơ mộng nữa. Dân chúng nông nổi, dễ sinh tàn ác. Họ không hiểu công việc của ông. Tránh đi! Trốn đi! Đợi thời là thượng sách. Đừng để phí tài trời. Trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Còn bà?
ĐAN THIỀM: Tôi ở đây. (Có tiếng quân reo dữ đội: "Giết chết Vũ Như Tô, giết chết lũ cung nữ.")
VŨ NHƯ TÔ (thản nhiên): Bà ở đây. Vậy tôi cũng ở đây, nguy biến ta cùng chịu.
ĐAN THIỀM: Không được! Tôi chết đi không thiệt hại cho đời. Còn ông, ông phải đi đi mới được. (Có tiếng nhà đổ, tiếng cửa đổ) Ông đi đi không thì không kịp. (Nàng chắp tay lạy) Tôi xin ông, ông nghe tôi trốn đi.
Có tiếng giày dép nhốn nháo. Bọn cùng nữ hốt hoảng đi vào.
LỚP VI
Những người trên – Kim Phượng – cung nữ
KIM PHƯỢNG (khóc lóc): Làm thế nào bây giờ? Cửa điện bị chúng phá rồi! Chúng đứng đầy ngoài sân. (Hỏi Đan Thiềm) Đây có cửa ra đằng sau không?
ĐAN THIỀM: Đến đây là đường cùng rồi! Đây là tử địa!
CUNG NỮ: Trời ơi!
ĐAN THIỀM (bảo Vũ Như Tô): Ông Cả ơi! Có trốn cũng không được nữa. Ông nguy mất (nàng khóc).
Quân khởi loạn kéo vào, gươm giáo sáng loè.
LỚP VII
Những người trên, thêm Ngô Hạch và quân khởi loạn
QUÂN KHỞI LOẠN: Đây rồi! Vũ Như Tô! Lũ cung nữ.
NGÔ HẠCH: Quân bay, vào bắt lũ cung nữ trước.
CUNG NỮ (quỳ xuống): Trăm lạy tướng quân, trăm lạy tướng quân.
NGÔ HẠCH: Ta vâng tướng lệnh vào bắt các ngươi.
KIM PHƯỢNG (quỳ xuống): Chị em chúng tôi không có tội gì. Xin tướng quân sinh phúc. (Đan Thiềm bĩu môi thở dài) Kẻ hay xúc xiểm vua là ả kia (chỉ Đan Thiềm). Chính nó mê hoặc vua. Chính nó dan díu với Vũ Như Tô, làm uế tạp nơi cung cấm, chính nó là thủ phạm.
CUNG NỮ: Chính nó là thủ phạm.
ĐAN THIỀM: Lũ yêu quái không được đặt để nên nhời, tướng quân nên thấu cho. Tôi không sợ chết, nguyện xin được chết. Nhưng tôi không phải là con người bất chính. Tôi nói thế không hổ với quỷ thần hai vai, không hổ với thanh thiên bạch nhật.
CUNG NỮ: Chính con Đan Thiềm là thủ phạm. (Nhìn lẳng lơ, bọn quân sĩ như bị quyến rũ).
NGÔ HẠCH: Ta đã biết! Quân bay, vào bắt lấy gian phu dâm phụ.
ĐAN THIỀM: Tướng quân không nên nói thế.
VŨ NHƯ TÔ: Giết thì cứ giết, nhưng đừng nghi oan.
ĐAN THIỀM: Tướng quân nghe tôi. Bao nhiêu tội tôi xin chịu hết. Nhưng xin tướng quân tha cho ông Cả. Ông ấy là một người tài...
QUÂN KHỞI LOẠN (cười ầm): Thế mà còn mở mồm cãi. Mày chết để chồng mày sống à?
ĐAN THIỀM: Các người chỉ nghĩ những điều quá quắt.
QUÂN KHỞI LOẠN: Chúng ông chỉ có thể, con đĩ già câm miệng.
NGÔ HẠCH: Trói cổ nó lại.
ĐAN THIỀM (quỳ xuống): Tướng quân tha cho ông Cả. Nước ta còn cần nhiều thợ tài để tô điểm.
NGÔ HẠCH (cười ha hả): Cần thợ tài để tô điểm. Để hao hụt công khố, để dân gian lầm than.
VŨ NHƯ TÔ: Đan Thiềm, bà đứng dậy. Sao bà lẩn thẩn thế, lạy cả một đứa tiểu nhân?
ĐAN THIỀM (đứng dậy): Tướng quân hãy nghe tôi, đừng phạm vào tội ác. Đừng giết ông Cả. Kẻo tướng quân mang hận về muôn đời! Tha cho ông Cả. Tôi xin chịu chết.
NGÔ HẠCH (truyền): Trói cổ con đĩ già lại.
ĐAN THIỀM: Tướng quân tha…
QUÂN KHỞI LOẠN (xúm vào trói nàng): Đừng nói nữa vô ích, con dâm phụ.
ĐAN THIỀM: ... Tha cho ông Cả.
NGÔ HẠCH (thấy Như Tô chạy lại): Trói thằng Vũ Như Tô lại (quân sĩ xông vào trói chàng có vẻ đắc ý).
ĐAN THIỀM (thất vọng): Chỉ tại ông không nghe tôi, dùng dằng mãi. Bây giờ... (nói với Ngô Hạch) Xin tướng quân...
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi, không cho nó nói nhảm nữa, rờm tai (quân sĩ dẫn nàng ra).
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Đài lớn tan tành! Ông Cả ơi! Xin cùng ông vĩnh biệt! (Họ kéo nàng ra tàn nhẫn).
LỚP VIII
Những người trên, trừ Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Xin đa tạ tấm lòng tri kỉ. Đan Thiềm, xin cùng bà vĩnh biệt! (Buồn rầu, trấn tĩnh ngay) Đời ta chưa tận, mệnh ta chưa cùng. Ta sẽ xây một đài vĩ đại để tạ lòng tri kỉ.
NGÔ HẠCH (chỉ bọn cung nữ bảo mấy tên quân): Dẫn họ về dinh ta đợi lệnh.
MẤY TÊN QUÂN: Xin vâng lệnh (dẫn cung nữ ra).
VŨ NHƯ TÔ (khinh bỉ): Mi thực là một tên bỉ ổi. Sao trời lại để cho mi sống làm nhục cương thường.
NGÔ HẠCH: Dẫn thằng này về trình chủ tướng.
VŨ NHƯ TÔ (đầy hi vọng): Dẫn ta ra mắt An Hoà Hầu, để ta phân trần, để ta giảng giải, cho người đời biết rõ nguyện vọng của ta. Ta tội gì. Không, ta chỉ có một hoài bão là tô điểm đất nước, đem hết tài ra xây cho nòi giống một toà đài hoa lệ, thách cả những công trình sau trước, tranh tinh xảo với hoá công. Vậy thì ta có tội gì? Ta xây Cửu Trùng Đài có phải đâu để hại nước? Không, không! Nguyễn Hoằng Dụ sẽ biết cho ta, ta không có tội và chủ tướng các người sẽ cởi trói cho ta để ta xây nốt Cửu Trùng Đài, dựng một kì công muôn thuở...
QUÂN SĨ (cười ầm): Câm ngay đi. Quân điên rồ, câm ngay đi không chúng ông vả miệng bây giờ. Mày không biết mấy nghìn người chết vì Cửu Trùng Đài, mẹ mất con, vợ mất chồng vì mày đó ư? Người ta oán mày hơn oán quỷ. Câm ngay đi!
VŨ NHƯ TÔ: … Vài năm nữa, đài Cửu Trùng hoàn thành, cao cả, huy hoàng, giữa cõi trần lao lực, có một cảnh Bồng Lai…
QUÂN SĨ: Câm mồm!
VŨ NHƯ TÔ: … Xuất hiện...
QUÂN SĨ: Câm mồm! (Họ xúm vào vả miệng Vũ Như Tô).
VŨ NHƯ TÔ: Ta có thù oán gì với các người?
NGÔ HẠCH: Dẫn nó ra pháp trường. Không để nó nói nhảm trước mặt chủ tướng mất thì giờ.
QUÂN SĨ: Ra pháp trường!
VŨ NHƯ TÔ: Không, dẫn ta ra mắt chủ tướng. Ta muốn nói chuyện với An Hoà Hầu. Các người không hiểu được ta. (Có tiếng ầm ầm như long trời lở đất).
MỌI NGƯỜI: Cái chi nghe kinh người?
Một lũ quân vào.
LỚP IX
Những người trên, thêm một lũ quân
NGÔ HẠCH: Chúng bay đi đâu?
LŨ QUÂN: Bẩm tướng quân! Kinh thành phát hoả!
NGÔ HẠCH: Ai ra lệnh ấy?
MỘT TÊN QUÂN: Chính An Hoà Hầu!
VŨ NHƯ TÔ: Chính An Hoà Hầu! Thế Cửu Trùng Đài?
LŨ QUÂN: Cửu Trùng Đài ư? Dã tràng xe cát! Cửu Trùng Đài sắp là một đống tro tàn!
VŨ NHƯ TÔ: Vô lí! Vô lí!
NGÔ HẠCH: Rõ quân ngu muội! Đến đầu mày chả chắc, nói chi đến Cửu Trùng Đài mà còn tin tưởng.
VŨ NHƯ TÔ: Đời ta không quý bằng Cửu Trùng Đài.
QUÂN SĨ: Giống vật không biết nhục.
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi. (Chợt có ánh lửa sáng rực, cả tàn than, bụi khói bay vào).
VŨ NHƯ TÔ (nhìn ra, rú lên): Đốt thực rồi! Đốt thực rồi! Ôi đảng ác! Ôi muôn phần căm giận! Trời ơi! Phú cho ta cái tài làm gì? Ôi mộng lớn! Ôi Đan Thiềm! Ôi Cửu Trùng Đài! (Có tiếng hô vui vẻ: "Cửu Trùng Đài đã cháy!")
QUÂN SĨ: Thực đáng ăn mừng.
VŨ NHƯ TÔ (chua chát): Thôi thế là hết. Dẫn ta đến pháp trường!
Màn hạ nhanh.
Mùa hạ năm 1941
(Theo Tuyển tập Nguyễn Huy Tưởng, tập I, NXB Văn học, Hà Nội, 1984)
Chọn từ ngữ thích hợp điền vào chỗ trống.
Mâu thuẫn bên ngoài của đoạn trích Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài đã được giải quyết theo quy luật : Hôn quân bị , cường quyền bị , giúp nhân dân giải toả nỗi tích tụ lâu ngày.
(Kéo thả hoặc click vào để điền)
VĨNH BIỆT CỬU TRÙNG ĐÀI
LỚP I
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Có việc gì mà bà chạy hớt hơ hớt hải? Mặt bà cắt không còn hột máu.
ĐAN THIỀM (thở hổn hển): Nguy đến nơi rồi... Ông Cả!
VŨ NHƯ TÔ: Lạ chưa, nguy làm sao? Đài Cửu Trùng chia năm đã được một phần.
ĐAN THIỀM: Ông trốn đi, mau lên không thì không kịp.
VŨ NHƯ TÔ: Sau bà nói lạ? Đài Cửu Trùng chưa xong, tôi trốn đi đâu. Làm gì phải trốn?
ĐAN THIỀM: Ông nghe tôi! Ông trốn đi! Ông nghe tôi! Ông phải trốn đi mới được!
VŨ NHƯ TÔ: Làm sao tôi cần phải trốn? Bà nói rõ cho là vì sao? Khi trước tôi nhờ bà mách đường chạy trốn, bà khuyên không nên, bây giờ bà bảo tôi đi trốn, thế là nghĩa gì?
ĐAN THIỀM: Có nghĩa lắm. Tôi không làm một việc gì vô lí cả. Khi trước trốn đi thì ông nguy, bây giờ trốn đi thì ông thoát chết.
VŨ NHƯ TÔ: Sao thế?
ĐAN THIỀM: Loạn đến nơi rồi. Dân gian đói kém nổi lên tứ tung. Giặc Trần Cao trước đã bị quan quân đuổi đánh, nay lại về đóng ở Bồ Đề, thanh thế rất mạnh. Trong triều, Nguyên Quận công Trịnh Duy Sản vì can vua mà bị đánh, nay mưu với mấy tên đồng chí, giả mượn tiếng đi dẹp giặc rồi quay binh về làm loạn.
VŨ NHƯ TÔ: Tôi làm gì nên tội?
ĐAN THIỀM: Vậy mà ai ai cũng cho ông là thủ phạm. Vua xa xỉ là vì ông, công khố hao hụt là vì ông, dân gian lầm than là vì ông, man di oán giận là vì ông, thần nhân trách móc là vì ông. Cửu Trùng Đài, họ có cần đâu? Họ dấy nghĩa cốt giết ông, phá Cửu Trùng Đài.
VŨ NHƯ TÔ: Phá Cửu Trùng Đài? Không đời nào? Mà tôi thì không làm gì nên tội. Họ hiểu nhầm.
ĐAN THIỀM: Ông phải trốn đi. (Có tiếng quân ầm ầm, tiếng trống, tiếng chiêng, tiếng tù và, tiếng ngựa hí). Ông phải trốn đi. (lời có vẻ van lơn) Trong lúc biến cố này, ông hãy tạm lánh đi. Khi dân nổi lên, họ nông nổi vô cùng. Họ không phân biệt phải trái. Ông trốn đi. Tài kia không nên để uổng. Ông mà có mệnh hệ nào thì nước ta không còn ai tô điểm nữa.
VŨ NHƯ TÔ: Bà không nên lo cho tôi. Tôi không trốn đâu. Người quân tử không bao giờ sợ chết. Mà vạn nhất có chết, thì cũng phải để cho mọi người biết rằng công việc mình làm chính đại quang minh. Tôi sống với Cửu Trùng Đài, chết cũng với Cửu Trùng Đài. Tôi không thể xa Cửu Trùng Đài một bước. Hồn tôi để cả đây, thì tôi chạy đi đâu?
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông nghe tôi. Trốn đi để chờ cơ hội khác. Đại sự hỏng rồi.
VŨ NHƯ TÔ: Đa tạ bà. Tấm lòng của bà, chỉ có lòng cha mẹ tôi mới sánh kịp. Nhưng tôi đã quyết, không chịu rời Cửu Trùng Đài một bước. Tôi quyết ở đây.
ĐAN THIỀM (thất vọng): Ông Cả ơi!
(Lược ba lớp: Lớp II: Nguyễn Vũ xuất hiện thông báo Duy Sản làm phản; Đan Thiềm tiếp tục giục Vũ Như Tô bỏ trốn. Lớp III: Lê Trung Mại xuất hiện báo tin Hoàng thượng đã bị Duy Sản giết; Nguyễn Vũ tiếc thương Hoàng thượng, rút dao tự sát. Lớp IV: Bọn nội giám vào báo tin Duy Sản lập vua mới, Phùng Mai phản đối, bị giết ở nhà Nghị sự; An Hoà Hầu Nguyễn Hoằng Dụ kéo quân về đốt phá kinh thành.)
LỚP V
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông chạy đi! Ông có nghe tiếng gì không? Quân giặc đang tìm ông đấy: trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Họ tìm tôi, nhưng có lí gì họ giết tôi. Tôi có gây oán gây thù gì với ai?
ĐAN THIỀM: Ông đừng mơ mộng nữa. Dân chúng nông nổi, dễ sinh tàn ác. Họ không hiểu công việc của ông. Tránh đi! Trốn đi! Đợi thời là thượng sách. Đừng để phí tài trời. Trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Còn bà?
ĐAN THIỀM: Tôi ở đây. (Có tiếng quân reo dữ đội: "Giết chết Vũ Như Tô, giết chết lũ cung nữ.")
VŨ NHƯ TÔ (thản nhiên): Bà ở đây. Vậy tôi cũng ở đây, nguy biến ta cùng chịu.
ĐAN THIỀM: Không được! Tôi chết đi không thiệt hại cho đời. Còn ông, ông phải đi đi mới được. (Có tiếng nhà đổ, tiếng cửa đổ) Ông đi đi không thì không kịp. (Nàng chắp tay lạy) Tôi xin ông, ông nghe tôi trốn đi.
Có tiếng giày dép nhốn nháo. Bọn cùng nữ hốt hoảng đi vào.
LỚP VI
Những người trên – Kim Phượng – cung nữ
KIM PHƯỢNG (khóc lóc): Làm thế nào bây giờ? Cửa điện bị chúng phá rồi! Chúng đứng đầy ngoài sân. (Hỏi Đan Thiềm) Đây có cửa ra đằng sau không?
ĐAN THIỀM: Đến đây là đường cùng rồi! Đây là tử địa!
CUNG NỮ: Trời ơi!
ĐAN THIỀM (bảo Vũ Như Tô): Ông Cả ơi! Có trốn cũng không được nữa. Ông nguy mất (nàng khóc).
Quân khởi loạn kéo vào, gươm giáo sáng loè.
LỚP VII
Những người trên, thêm Ngô Hạch và quân khởi loạn
QUÂN KHỞI LOẠN: Đây rồi! Vũ Như Tô! Lũ cung nữ.
NGÔ HẠCH: Quân bay, vào bắt lũ cung nữ trước.
CUNG NỮ (quỳ xuống): Trăm lạy tướng quân, trăm lạy tướng quân.
NGÔ HẠCH: Ta vâng tướng lệnh vào bắt các ngươi.
KIM PHƯỢNG (quỳ xuống): Chị em chúng tôi không có tội gì. Xin tướng quân sinh phúc. (Đan Thiềm bĩu môi thở dài) Kẻ hay xúc xiểm vua là ả kia (chỉ Đan Thiềm). Chính nó mê hoặc vua. Chính nó dan díu với Vũ Như Tô, làm uế tạp nơi cung cấm, chính nó là thủ phạm.
CUNG NỮ: Chính nó là thủ phạm.
ĐAN THIỀM: Lũ yêu quái không được đặt để nên nhời, tướng quân nên thấu cho. Tôi không sợ chết, nguyện xin được chết. Nhưng tôi không phải là con người bất chính. Tôi nói thế không hổ với quỷ thần hai vai, không hổ với thanh thiên bạch nhật.
CUNG NỮ: Chính con Đan Thiềm là thủ phạm. (Nhìn lẳng lơ, bọn quân sĩ như bị quyến rũ).
NGÔ HẠCH: Ta đã biết! Quân bay, vào bắt lấy gian phu dâm phụ.
ĐAN THIỀM: Tướng quân không nên nói thế.
VŨ NHƯ TÔ: Giết thì cứ giết, nhưng đừng nghi oan.
ĐAN THIỀM: Tướng quân nghe tôi. Bao nhiêu tội tôi xin chịu hết. Nhưng xin tướng quân tha cho ông Cả. Ông ấy là một người tài...
QUÂN KHỞI LOẠN (cười ầm): Thế mà còn mở mồm cãi. Mày chết để chồng mày sống à?
ĐAN THIỀM: Các người chỉ nghĩ những điều quá quắt.
QUÂN KHỞI LOẠN: Chúng ông chỉ có thể, con đĩ già câm miệng.
NGÔ HẠCH: Trói cổ nó lại.
ĐAN THIỀM (quỳ xuống): Tướng quân tha cho ông Cả. Nước ta còn cần nhiều thợ tài để tô điểm.
NGÔ HẠCH (cười ha hả): Cần thợ tài để tô điểm. Để hao hụt công khố, để dân gian lầm than.
VŨ NHƯ TÔ: Đan Thiềm, bà đứng dậy. Sao bà lẩn thẩn thế, lạy cả một đứa tiểu nhân?
ĐAN THIỀM (đứng dậy): Tướng quân hãy nghe tôi, đừng phạm vào tội ác. Đừng giết ông Cả. Kẻo tướng quân mang hận về muôn đời! Tha cho ông Cả. Tôi xin chịu chết.
NGÔ HẠCH (truyền): Trói cổ con đĩ già lại.
ĐAN THIỀM: Tướng quân tha…
QUÂN KHỞI LOẠN (xúm vào trói nàng): Đừng nói nữa vô ích, con dâm phụ.
ĐAN THIỀM: ... Tha cho ông Cả.
NGÔ HẠCH (thấy Như Tô chạy lại): Trói thằng Vũ Như Tô lại (quân sĩ xông vào trói chàng có vẻ đắc ý).
ĐAN THIỀM (thất vọng): Chỉ tại ông không nghe tôi, dùng dằng mãi. Bây giờ... (nói với Ngô Hạch) Xin tướng quân...
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi, không cho nó nói nhảm nữa, rờm tai (quân sĩ dẫn nàng ra).
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Đài lớn tan tành! Ông Cả ơi! Xin cùng ông vĩnh biệt! (Họ kéo nàng ra tàn nhẫn).
LỚP VIII
Những người trên, trừ Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Xin đa tạ tấm lòng tri kỉ. Đan Thiềm, xin cùng bà vĩnh biệt! (Buồn rầu, trấn tĩnh ngay) Đời ta chưa tận, mệnh ta chưa cùng. Ta sẽ xây một đài vĩ đại để tạ lòng tri kỉ.
NGÔ HẠCH (chỉ bọn cung nữ bảo mấy tên quân): Dẫn họ về dinh ta đợi lệnh.
MẤY TÊN QUÂN: Xin vâng lệnh (dẫn cung nữ ra).
VŨ NHƯ TÔ (khinh bỉ): Mi thực là một tên bỉ ổi. Sao trời lại để cho mi sống làm nhục cương thường.
NGÔ HẠCH: Dẫn thằng này về trình chủ tướng.
VŨ NHƯ TÔ (đầy hi vọng): Dẫn ta ra mắt An Hoà Hầu, để ta phân trần, để ta giảng giải, cho người đời biết rõ nguyện vọng của ta. Ta tội gì. Không, ta chỉ có một hoài bão là tô điểm đất nước, đem hết tài ra xây cho nòi giống một toà đài hoa lệ, thách cả những công trình sau trước, tranh tinh xảo với hoá công. Vậy thì ta có tội gì? Ta xây Cửu Trùng Đài có phải đâu để hại nước? Không, không! Nguyễn Hoằng Dụ sẽ biết cho ta, ta không có tội và chủ tướng các người sẽ cởi trói cho ta để ta xây nốt Cửu Trùng Đài, dựng một kì công muôn thuở...
QUÂN SĨ (cười ầm): Câm ngay đi. Quân điên rồ, câm ngay đi không chúng ông vả miệng bây giờ. Mày không biết mấy nghìn người chết vì Cửu Trùng Đài, mẹ mất con, vợ mất chồng vì mày đó ư? Người ta oán mày hơn oán quỷ. Câm ngay đi!
VŨ NHƯ TÔ: … Vài năm nữa, đài Cửu Trùng hoàn thành, cao cả, huy hoàng, giữa cõi trần lao lực, có một cảnh Bồng Lai…
QUÂN SĨ: Câm mồm!
VŨ NHƯ TÔ: … Xuất hiện...
QUÂN SĨ: Câm mồm! (Họ xúm vào vả miệng Vũ Như Tô).
VŨ NHƯ TÔ: Ta có thù oán gì với các người?
NGÔ HẠCH: Dẫn nó ra pháp trường. Không để nó nói nhảm trước mặt chủ tướng mất thì giờ.
QUÂN SĨ: Ra pháp trường!
VŨ NHƯ TÔ: Không, dẫn ta ra mắt chủ tướng. Ta muốn nói chuyện với An Hoà Hầu. Các người không hiểu được ta. (Có tiếng ầm ầm như long trời lở đất).
MỌI NGƯỜI: Cái chi nghe kinh người?
Một lũ quân vào.
LỚP IX
Những người trên, thêm một lũ quân
NGÔ HẠCH: Chúng bay đi đâu?
LŨ QUÂN: Bẩm tướng quân! Kinh thành phát hoả!
NGÔ HẠCH: Ai ra lệnh ấy?
MỘT TÊN QUÂN: Chính An Hoà Hầu!
VŨ NHƯ TÔ: Chính An Hoà Hầu! Thế Cửu Trùng Đài?
LŨ QUÂN: Cửu Trùng Đài ư? Dã tràng xe cát! Cửu Trùng Đài sắp là một đống tro tàn!
VŨ NHƯ TÔ: Vô lí! Vô lí!
NGÔ HẠCH: Rõ quân ngu muội! Đến đầu mày chả chắc, nói chi đến Cửu Trùng Đài mà còn tin tưởng.
VŨ NHƯ TÔ: Đời ta không quý bằng Cửu Trùng Đài.
QUÂN SĨ: Giống vật không biết nhục.
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi. (Chợt có ánh lửa sáng rực, cả tàn than, bụi khói bay vào).
VŨ NHƯ TÔ (nhìn ra, rú lên): Đốt thực rồi! Đốt thực rồi! Ôi đảng ác! Ôi muôn phần căm giận! Trời ơi! Phú cho ta cái tài làm gì? Ôi mộng lớn! Ôi Đan Thiềm! Ôi Cửu Trùng Đài! (Có tiếng hô vui vẻ: "Cửu Trùng Đài đã cháy!")
QUÂN SĨ: Thực đáng ăn mừng.
VŨ NHƯ TÔ (chua chát): Thôi thế là hết. Dẫn ta đến pháp trường!
Màn hạ nhanh.
Mùa hạ năm 1941
(Theo Tuyển tập Nguyễn Huy Tưởng, tập I, NXB Văn học, Hà Nội, 1984)
Trong những nhận định sau, nhận định nào đúng, nhận định nào sai khi nói về mâu thuẫn bên trong của đoạn trích Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài?
(Nhấp vào ô màu vàng để chọn đúng / sai)| a) Là mâu thuẫn nan giải, khó vẹn cả đôi đường. |
|
| b) Mâu thuẫn giữa khát vọng nghệ thuật thuần tuý với lợi ích thực tế của nhân dân. |
|
| c) Đã được giải quyết theo quy luật của lịch sử. |
|
| d) Mâu thuẫn giữa giá trị của văn hoá và sự nông nổi của nhân dân trong thực tế rối ren. |
|
VĨNH BIỆT CỬU TRÙNG ĐÀI
LỚP I
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Có việc gì mà bà chạy hớt hơ hớt hải? Mặt bà cắt không còn hột máu.
ĐAN THIỀM (thở hổn hển): Nguy đến nơi rồi... Ông Cả!
VŨ NHƯ TÔ: Lạ chưa, nguy làm sao? Đài Cửu Trùng chia năm đã được một phần.
ĐAN THIỀM: Ông trốn đi, mau lên không thì không kịp.
VŨ NHƯ TÔ: Sau bà nói lạ? Đài Cửu Trùng chưa xong, tôi trốn đi đâu. Làm gì phải trốn?
ĐAN THIỀM: Ông nghe tôi! Ông trốn đi! Ông nghe tôi! Ông phải trốn đi mới được!
VŨ NHƯ TÔ: Làm sao tôi cần phải trốn? Bà nói rõ cho là vì sao? Khi trước tôi nhờ bà mách đường chạy trốn, bà khuyên không nên, bây giờ bà bảo tôi đi trốn, thế là nghĩa gì?
ĐAN THIỀM: Có nghĩa lắm. Tôi không làm một việc gì vô lí cả. Khi trước trốn đi thì ông nguy, bây giờ trốn đi thì ông thoát chết.
VŨ NHƯ TÔ: Sao thế?
ĐAN THIỀM: Loạn đến nơi rồi. Dân gian đói kém nổi lên tứ tung. Giặc Trần Cao trước đã bị quan quân đuổi đánh, nay lại về đóng ở Bồ Đề, thanh thế rất mạnh. Trong triều, Nguyên Quận công Trịnh Duy Sản vì can vua mà bị đánh, nay mưu với mấy tên đồng chí, giả mượn tiếng đi dẹp giặc rồi quay binh về làm loạn.
VŨ NHƯ TÔ: Tôi làm gì nên tội?
ĐAN THIỀM: Vậy mà ai ai cũng cho ông là thủ phạm. Vua xa xỉ là vì ông, công khố hao hụt là vì ông, dân gian lầm than là vì ông, man di oán giận là vì ông, thần nhân trách móc là vì ông. Cửu Trùng Đài, họ có cần đâu? Họ dấy nghĩa cốt giết ông, phá Cửu Trùng Đài.
VŨ NHƯ TÔ: Phá Cửu Trùng Đài? Không đời nào? Mà tôi thì không làm gì nên tội. Họ hiểu nhầm.
ĐAN THIỀM: Ông phải trốn đi. (Có tiếng quân ầm ầm, tiếng trống, tiếng chiêng, tiếng tù và, tiếng ngựa hí). Ông phải trốn đi. (lời có vẻ van lơn) Trong lúc biến cố này, ông hãy tạm lánh đi. Khi dân nổi lên, họ nông nổi vô cùng. Họ không phân biệt phải trái. Ông trốn đi. Tài kia không nên để uổng. Ông mà có mệnh hệ nào thì nước ta không còn ai tô điểm nữa.
VŨ NHƯ TÔ: Bà không nên lo cho tôi. Tôi không trốn đâu. Người quân tử không bao giờ sợ chết. Mà vạn nhất có chết, thì cũng phải để cho mọi người biết rằng công việc mình làm chính đại quang minh. Tôi sống với Cửu Trùng Đài, chết cũng với Cửu Trùng Đài. Tôi không thể xa Cửu Trùng Đài một bước. Hồn tôi để cả đây, thì tôi chạy đi đâu?
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông nghe tôi. Trốn đi để chờ cơ hội khác. Đại sự hỏng rồi.
VŨ NHƯ TÔ: Đa tạ bà. Tấm lòng của bà, chỉ có lòng cha mẹ tôi mới sánh kịp. Nhưng tôi đã quyết, không chịu rời Cửu Trùng Đài một bước. Tôi quyết ở đây.
ĐAN THIỀM (thất vọng): Ông Cả ơi!
(Lược ba lớp: Lớp II: Nguyễn Vũ xuất hiện thông báo Duy Sản làm phản; Đan Thiềm tiếp tục giục Vũ Như Tô bỏ trốn. Lớp III: Lê Trung Mại xuất hiện báo tin Hoàng thượng đã bị Duy Sản giết; Nguyễn Vũ tiếc thương Hoàng thượng, rút dao tự sát. Lớp IV: Bọn nội giám vào báo tin Duy Sản lập vua mới, Phùng Mai phản đối, bị giết ở nhà Nghị sự; An Hoà Hầu Nguyễn Hoằng Dụ kéo quân về đốt phá kinh thành.)
LỚP V
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông chạy đi! Ông có nghe tiếng gì không? Quân giặc đang tìm ông đấy: trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Họ tìm tôi, nhưng có lí gì họ giết tôi. Tôi có gây oán gây thù gì với ai?
ĐAN THIỀM: Ông đừng mơ mộng nữa. Dân chúng nông nổi, dễ sinh tàn ác. Họ không hiểu công việc của ông. Tránh đi! Trốn đi! Đợi thời là thượng sách. Đừng để phí tài trời. Trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Còn bà?
ĐAN THIỀM: Tôi ở đây. (Có tiếng quân reo dữ đội: "Giết chết Vũ Như Tô, giết chết lũ cung nữ.")
VŨ NHƯ TÔ (thản nhiên): Bà ở đây. Vậy tôi cũng ở đây, nguy biến ta cùng chịu.
ĐAN THIỀM: Không được! Tôi chết đi không thiệt hại cho đời. Còn ông, ông phải đi đi mới được. (Có tiếng nhà đổ, tiếng cửa đổ) Ông đi đi không thì không kịp. (Nàng chắp tay lạy) Tôi xin ông, ông nghe tôi trốn đi.
Có tiếng giày dép nhốn nháo. Bọn cùng nữ hốt hoảng đi vào.
LỚP VI
Những người trên – Kim Phượng – cung nữ
KIM PHƯỢNG (khóc lóc): Làm thế nào bây giờ? Cửa điện bị chúng phá rồi! Chúng đứng đầy ngoài sân. (Hỏi Đan Thiềm) Đây có cửa ra đằng sau không?
ĐAN THIỀM: Đến đây là đường cùng rồi! Đây là tử địa!
CUNG NỮ: Trời ơi!
ĐAN THIỀM (bảo Vũ Như Tô): Ông Cả ơi! Có trốn cũng không được nữa. Ông nguy mất (nàng khóc).
Quân khởi loạn kéo vào, gươm giáo sáng loè.
LỚP VII
Những người trên, thêm Ngô Hạch và quân khởi loạn
QUÂN KHỞI LOẠN: Đây rồi! Vũ Như Tô! Lũ cung nữ.
NGÔ HẠCH: Quân bay, vào bắt lũ cung nữ trước.
CUNG NỮ (quỳ xuống): Trăm lạy tướng quân, trăm lạy tướng quân.
NGÔ HẠCH: Ta vâng tướng lệnh vào bắt các ngươi.
KIM PHƯỢNG (quỳ xuống): Chị em chúng tôi không có tội gì. Xin tướng quân sinh phúc. (Đan Thiềm bĩu môi thở dài) Kẻ hay xúc xiểm vua là ả kia (chỉ Đan Thiềm). Chính nó mê hoặc vua. Chính nó dan díu với Vũ Như Tô, làm uế tạp nơi cung cấm, chính nó là thủ phạm.
CUNG NỮ: Chính nó là thủ phạm.
ĐAN THIỀM: Lũ yêu quái không được đặt để nên nhời, tướng quân nên thấu cho. Tôi không sợ chết, nguyện xin được chết. Nhưng tôi không phải là con người bất chính. Tôi nói thế không hổ với quỷ thần hai vai, không hổ với thanh thiên bạch nhật.
CUNG NỮ: Chính con Đan Thiềm là thủ phạm. (Nhìn lẳng lơ, bọn quân sĩ như bị quyến rũ).
NGÔ HẠCH: Ta đã biết! Quân bay, vào bắt lấy gian phu dâm phụ.
ĐAN THIỀM: Tướng quân không nên nói thế.
VŨ NHƯ TÔ: Giết thì cứ giết, nhưng đừng nghi oan.
ĐAN THIỀM: Tướng quân nghe tôi. Bao nhiêu tội tôi xin chịu hết. Nhưng xin tướng quân tha cho ông Cả. Ông ấy là một người tài...
QUÂN KHỞI LOẠN (cười ầm): Thế mà còn mở mồm cãi. Mày chết để chồng mày sống à?
ĐAN THIỀM: Các người chỉ nghĩ những điều quá quắt.
QUÂN KHỞI LOẠN: Chúng ông chỉ có thể, con đĩ già câm miệng.
NGÔ HẠCH: Trói cổ nó lại.
ĐAN THIỀM (quỳ xuống): Tướng quân tha cho ông Cả. Nước ta còn cần nhiều thợ tài để tô điểm.
NGÔ HẠCH (cười ha hả): Cần thợ tài để tô điểm. Để hao hụt công khố, để dân gian lầm than.
VŨ NHƯ TÔ: Đan Thiềm, bà đứng dậy. Sao bà lẩn thẩn thế, lạy cả một đứa tiểu nhân?
ĐAN THIỀM (đứng dậy): Tướng quân hãy nghe tôi, đừng phạm vào tội ác. Đừng giết ông Cả. Kẻo tướng quân mang hận về muôn đời! Tha cho ông Cả. Tôi xin chịu chết.
NGÔ HẠCH (truyền): Trói cổ con đĩ già lại.
ĐAN THIỀM: Tướng quân tha…
QUÂN KHỞI LOẠN (xúm vào trói nàng): Đừng nói nữa vô ích, con dâm phụ.
ĐAN THIỀM: ... Tha cho ông Cả.
NGÔ HẠCH (thấy Như Tô chạy lại): Trói thằng Vũ Như Tô lại (quân sĩ xông vào trói chàng có vẻ đắc ý).
ĐAN THIỀM (thất vọng): Chỉ tại ông không nghe tôi, dùng dằng mãi. Bây giờ... (nói với Ngô Hạch) Xin tướng quân...
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi, không cho nó nói nhảm nữa, rờm tai (quân sĩ dẫn nàng ra).
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Đài lớn tan tành! Ông Cả ơi! Xin cùng ông vĩnh biệt! (Họ kéo nàng ra tàn nhẫn).
LỚP VIII
Những người trên, trừ Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Xin đa tạ tấm lòng tri kỉ. Đan Thiềm, xin cùng bà vĩnh biệt! (Buồn rầu, trấn tĩnh ngay) Đời ta chưa tận, mệnh ta chưa cùng. Ta sẽ xây một đài vĩ đại để tạ lòng tri kỉ.
NGÔ HẠCH (chỉ bọn cung nữ bảo mấy tên quân): Dẫn họ về dinh ta đợi lệnh.
MẤY TÊN QUÂN: Xin vâng lệnh (dẫn cung nữ ra).
VŨ NHƯ TÔ (khinh bỉ): Mi thực là một tên bỉ ổi. Sao trời lại để cho mi sống làm nhục cương thường.
NGÔ HẠCH: Dẫn thằng này về trình chủ tướng.
VŨ NHƯ TÔ (đầy hi vọng): Dẫn ta ra mắt An Hoà Hầu, để ta phân trần, để ta giảng giải, cho người đời biết rõ nguyện vọng của ta. Ta tội gì. Không, ta chỉ có một hoài bão là tô điểm đất nước, đem hết tài ra xây cho nòi giống một toà đài hoa lệ, thách cả những công trình sau trước, tranh tinh xảo với hoá công. Vậy thì ta có tội gì? Ta xây Cửu Trùng Đài có phải đâu để hại nước? Không, không! Nguyễn Hoằng Dụ sẽ biết cho ta, ta không có tội và chủ tướng các người sẽ cởi trói cho ta để ta xây nốt Cửu Trùng Đài, dựng một kì công muôn thuở...
QUÂN SĨ (cười ầm): Câm ngay đi. Quân điên rồ, câm ngay đi không chúng ông vả miệng bây giờ. Mày không biết mấy nghìn người chết vì Cửu Trùng Đài, mẹ mất con, vợ mất chồng vì mày đó ư? Người ta oán mày hơn oán quỷ. Câm ngay đi!
VŨ NHƯ TÔ: … Vài năm nữa, đài Cửu Trùng hoàn thành, cao cả, huy hoàng, giữa cõi trần lao lực, có một cảnh Bồng Lai…
QUÂN SĨ: Câm mồm!
VŨ NHƯ TÔ: … Xuất hiện...
QUÂN SĨ: Câm mồm! (Họ xúm vào vả miệng Vũ Như Tô).
VŨ NHƯ TÔ: Ta có thù oán gì với các người?
NGÔ HẠCH: Dẫn nó ra pháp trường. Không để nó nói nhảm trước mặt chủ tướng mất thì giờ.
QUÂN SĨ: Ra pháp trường!
VŨ NHƯ TÔ: Không, dẫn ta ra mắt chủ tướng. Ta muốn nói chuyện với An Hoà Hầu. Các người không hiểu được ta. (Có tiếng ầm ầm như long trời lở đất).
MỌI NGƯỜI: Cái chi nghe kinh người?
Một lũ quân vào.
LỚP IX
Những người trên, thêm một lũ quân
NGÔ HẠCH: Chúng bay đi đâu?
LŨ QUÂN: Bẩm tướng quân! Kinh thành phát hoả!
NGÔ HẠCH: Ai ra lệnh ấy?
MỘT TÊN QUÂN: Chính An Hoà Hầu!
VŨ NHƯ TÔ: Chính An Hoà Hầu! Thế Cửu Trùng Đài?
LŨ QUÂN: Cửu Trùng Đài ư? Dã tràng xe cát! Cửu Trùng Đài sắp là một đống tro tàn!
VŨ NHƯ TÔ: Vô lí! Vô lí!
NGÔ HẠCH: Rõ quân ngu muội! Đến đầu mày chả chắc, nói chi đến Cửu Trùng Đài mà còn tin tưởng.
VŨ NHƯ TÔ: Đời ta không quý bằng Cửu Trùng Đài.
QUÂN SĨ: Giống vật không biết nhục.
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi. (Chợt có ánh lửa sáng rực, cả tàn than, bụi khói bay vào).
VŨ NHƯ TÔ (nhìn ra, rú lên): Đốt thực rồi! Đốt thực rồi! Ôi đảng ác! Ôi muôn phần căm giận! Trời ơi! Phú cho ta cái tài làm gì? Ôi mộng lớn! Ôi Đan Thiềm! Ôi Cửu Trùng Đài! (Có tiếng hô vui vẻ: "Cửu Trùng Đài đã cháy!")
QUÂN SĨ: Thực đáng ăn mừng.
VŨ NHƯ TÔ (chua chát): Thôi thế là hết. Dẫn ta đến pháp trường!
Màn hạ nhanh.
Mùa hạ năm 1941
(Theo Tuyển tập Nguyễn Huy Tưởng, tập I, NXB Văn học, Hà Nội, 1984)
Khát vọng xây dựng Cửu Trùng Đài đã đẩy Vũ Như Tô rơi vào bi kịch
VĨNH BIỆT CỬU TRÙNG ĐÀI
LỚP I
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Có việc gì mà bà chạy hớt hơ hớt hải? Mặt bà cắt không còn hột máu.
ĐAN THIỀM (thở hổn hển): Nguy đến nơi rồi... Ông Cả!
VŨ NHƯ TÔ: Lạ chưa, nguy làm sao? Đài Cửu Trùng chia năm đã được một phần.
ĐAN THIỀM: Ông trốn đi, mau lên không thì không kịp.
VŨ NHƯ TÔ: Sau bà nói lạ? Đài Cửu Trùng chưa xong, tôi trốn đi đâu. Làm gì phải trốn?
ĐAN THIỀM: Ông nghe tôi! Ông trốn đi! Ông nghe tôi! Ông phải trốn đi mới được!
VŨ NHƯ TÔ: Làm sao tôi cần phải trốn? Bà nói rõ cho là vì sao? Khi trước tôi nhờ bà mách đường chạy trốn, bà khuyên không nên, bây giờ bà bảo tôi đi trốn, thế là nghĩa gì?
ĐAN THIỀM: Có nghĩa lắm. Tôi không làm một việc gì vô lí cả. Khi trước trốn đi thì ông nguy, bây giờ trốn đi thì ông thoát chết.
VŨ NHƯ TÔ: Sao thế?
ĐAN THIỀM: Loạn đến nơi rồi. Dân gian đói kém nổi lên tứ tung. Giặc Trần Cao trước đã bị quan quân đuổi đánh, nay lại về đóng ở Bồ Đề, thanh thế rất mạnh. Trong triều, Nguyên Quận công Trịnh Duy Sản vì can vua mà bị đánh, nay mưu với mấy tên đồng chí, giả mượn tiếng đi dẹp giặc rồi quay binh về làm loạn.
VŨ NHƯ TÔ: Tôi làm gì nên tội?
ĐAN THIỀM: Vậy mà ai ai cũng cho ông là thủ phạm. Vua xa xỉ là vì ông, công khố hao hụt là vì ông, dân gian lầm than là vì ông, man di oán giận là vì ông, thần nhân trách móc là vì ông. Cửu Trùng Đài, họ có cần đâu? Họ dấy nghĩa cốt giết ông, phá Cửu Trùng Đài.
VŨ NHƯ TÔ: Phá Cửu Trùng Đài? Không đời nào? Mà tôi thì không làm gì nên tội. Họ hiểu nhầm.
ĐAN THIỀM: Ông phải trốn đi. (Có tiếng quân ầm ầm, tiếng trống, tiếng chiêng, tiếng tù và, tiếng ngựa hí). Ông phải trốn đi. (lời có vẻ van lơn) Trong lúc biến cố này, ông hãy tạm lánh đi. Khi dân nổi lên, họ nông nổi vô cùng. Họ không phân biệt phải trái. Ông trốn đi. Tài kia không nên để uổng. Ông mà có mệnh hệ nào thì nước ta không còn ai tô điểm nữa.
VŨ NHƯ TÔ: Bà không nên lo cho tôi. Tôi không trốn đâu. Người quân tử không bao giờ sợ chết. Mà vạn nhất có chết, thì cũng phải để cho mọi người biết rằng công việc mình làm chính đại quang minh. Tôi sống với Cửu Trùng Đài, chết cũng với Cửu Trùng Đài. Tôi không thể xa Cửu Trùng Đài một bước. Hồn tôi để cả đây, thì tôi chạy đi đâu?
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông nghe tôi. Trốn đi để chờ cơ hội khác. Đại sự hỏng rồi.
VŨ NHƯ TÔ: Đa tạ bà. Tấm lòng của bà, chỉ có lòng cha mẹ tôi mới sánh kịp. Nhưng tôi đã quyết, không chịu rời Cửu Trùng Đài một bước. Tôi quyết ở đây.
ĐAN THIỀM (thất vọng): Ông Cả ơi!
(Lược ba lớp: Lớp II: Nguyễn Vũ xuất hiện thông báo Duy Sản làm phản; Đan Thiềm tiếp tục giục Vũ Như Tô bỏ trốn. Lớp III: Lê Trung Mại xuất hiện báo tin Hoàng thượng đã bị Duy Sản giết; Nguyễn Vũ tiếc thương Hoàng thượng, rút dao tự sát. Lớp IV: Bọn nội giám vào báo tin Duy Sản lập vua mới, Phùng Mai phản đối, bị giết ở nhà Nghị sự; An Hoà Hầu Nguyễn Hoằng Dụ kéo quân về đốt phá kinh thành.)
LỚP V
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông chạy đi! Ông có nghe tiếng gì không? Quân giặc đang tìm ông đấy: trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Họ tìm tôi, nhưng có lí gì họ giết tôi. Tôi có gây oán gây thù gì với ai?
ĐAN THIỀM: Ông đừng mơ mộng nữa. Dân chúng nông nổi, dễ sinh tàn ác. Họ không hiểu công việc của ông. Tránh đi! Trốn đi! Đợi thời là thượng sách. Đừng để phí tài trời. Trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Còn bà?
ĐAN THIỀM: Tôi ở đây. (Có tiếng quân reo dữ đội: "Giết chết Vũ Như Tô, giết chết lũ cung nữ.")
VŨ NHƯ TÔ (thản nhiên): Bà ở đây. Vậy tôi cũng ở đây, nguy biến ta cùng chịu.
ĐAN THIỀM: Không được! Tôi chết đi không thiệt hại cho đời. Còn ông, ông phải đi đi mới được. (Có tiếng nhà đổ, tiếng cửa đổ) Ông đi đi không thì không kịp. (Nàng chắp tay lạy) Tôi xin ông, ông nghe tôi trốn đi.
Có tiếng giày dép nhốn nháo. Bọn cùng nữ hốt hoảng đi vào.
LỚP VI
Những người trên – Kim Phượng – cung nữ
KIM PHƯỢNG (khóc lóc): Làm thế nào bây giờ? Cửa điện bị chúng phá rồi! Chúng đứng đầy ngoài sân. (Hỏi Đan Thiềm) Đây có cửa ra đằng sau không?
ĐAN THIỀM: Đến đây là đường cùng rồi! Đây là tử địa!
CUNG NỮ: Trời ơi!
ĐAN THIỀM (bảo Vũ Như Tô): Ông Cả ơi! Có trốn cũng không được nữa. Ông nguy mất (nàng khóc).
Quân khởi loạn kéo vào, gươm giáo sáng loè.
LỚP VII
Những người trên, thêm Ngô Hạch và quân khởi loạn
QUÂN KHỞI LOẠN: Đây rồi! Vũ Như Tô! Lũ cung nữ.
NGÔ HẠCH: Quân bay, vào bắt lũ cung nữ trước.
CUNG NỮ (quỳ xuống): Trăm lạy tướng quân, trăm lạy tướng quân.
NGÔ HẠCH: Ta vâng tướng lệnh vào bắt các ngươi.
KIM PHƯỢNG (quỳ xuống): Chị em chúng tôi không có tội gì. Xin tướng quân sinh phúc. (Đan Thiềm bĩu môi thở dài) Kẻ hay xúc xiểm vua là ả kia (chỉ Đan Thiềm). Chính nó mê hoặc vua. Chính nó dan díu với Vũ Như Tô, làm uế tạp nơi cung cấm, chính nó là thủ phạm.
CUNG NỮ: Chính nó là thủ phạm.
ĐAN THIỀM: Lũ yêu quái không được đặt để nên nhời, tướng quân nên thấu cho. Tôi không sợ chết, nguyện xin được chết. Nhưng tôi không phải là con người bất chính. Tôi nói thế không hổ với quỷ thần hai vai, không hổ với thanh thiên bạch nhật.
CUNG NỮ: Chính con Đan Thiềm là thủ phạm. (Nhìn lẳng lơ, bọn quân sĩ như bị quyến rũ).
NGÔ HẠCH: Ta đã biết! Quân bay, vào bắt lấy gian phu dâm phụ.
ĐAN THIỀM: Tướng quân không nên nói thế.
VŨ NHƯ TÔ: Giết thì cứ giết, nhưng đừng nghi oan.
ĐAN THIỀM: Tướng quân nghe tôi. Bao nhiêu tội tôi xin chịu hết. Nhưng xin tướng quân tha cho ông Cả. Ông ấy là một người tài...
QUÂN KHỞI LOẠN (cười ầm): Thế mà còn mở mồm cãi. Mày chết để chồng mày sống à?
ĐAN THIỀM: Các người chỉ nghĩ những điều quá quắt.
QUÂN KHỞI LOẠN: Chúng ông chỉ có thể, con đĩ già câm miệng.
NGÔ HẠCH: Trói cổ nó lại.
ĐAN THIỀM (quỳ xuống): Tướng quân tha cho ông Cả. Nước ta còn cần nhiều thợ tài để tô điểm.
NGÔ HẠCH (cười ha hả): Cần thợ tài để tô điểm. Để hao hụt công khố, để dân gian lầm than.
VŨ NHƯ TÔ: Đan Thiềm, bà đứng dậy. Sao bà lẩn thẩn thế, lạy cả một đứa tiểu nhân?
ĐAN THIỀM (đứng dậy): Tướng quân hãy nghe tôi, đừng phạm vào tội ác. Đừng giết ông Cả. Kẻo tướng quân mang hận về muôn đời! Tha cho ông Cả. Tôi xin chịu chết.
NGÔ HẠCH (truyền): Trói cổ con đĩ già lại.
ĐAN THIỀM: Tướng quân tha…
QUÂN KHỞI LOẠN (xúm vào trói nàng): Đừng nói nữa vô ích, con dâm phụ.
ĐAN THIỀM: ... Tha cho ông Cả.
NGÔ HẠCH (thấy Như Tô chạy lại): Trói thằng Vũ Như Tô lại (quân sĩ xông vào trói chàng có vẻ đắc ý).
ĐAN THIỀM (thất vọng): Chỉ tại ông không nghe tôi, dùng dằng mãi. Bây giờ... (nói với Ngô Hạch) Xin tướng quân...
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi, không cho nó nói nhảm nữa, rờm tai (quân sĩ dẫn nàng ra).
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Đài lớn tan tành! Ông Cả ơi! Xin cùng ông vĩnh biệt! (Họ kéo nàng ra tàn nhẫn).
LỚP VIII
Những người trên, trừ Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Xin đa tạ tấm lòng tri kỉ. Đan Thiềm, xin cùng bà vĩnh biệt! (Buồn rầu, trấn tĩnh ngay) Đời ta chưa tận, mệnh ta chưa cùng. Ta sẽ xây một đài vĩ đại để tạ lòng tri kỉ.
NGÔ HẠCH (chỉ bọn cung nữ bảo mấy tên quân): Dẫn họ về dinh ta đợi lệnh.
MẤY TÊN QUÂN: Xin vâng lệnh (dẫn cung nữ ra).
VŨ NHƯ TÔ (khinh bỉ): Mi thực là một tên bỉ ổi. Sao trời lại để cho mi sống làm nhục cương thường.
NGÔ HẠCH: Dẫn thằng này về trình chủ tướng.
VŨ NHƯ TÔ (đầy hi vọng): Dẫn ta ra mắt An Hoà Hầu, để ta phân trần, để ta giảng giải, cho người đời biết rõ nguyện vọng của ta. Ta tội gì. Không, ta chỉ có một hoài bão là tô điểm đất nước, đem hết tài ra xây cho nòi giống một toà đài hoa lệ, thách cả những công trình sau trước, tranh tinh xảo với hoá công. Vậy thì ta có tội gì? Ta xây Cửu Trùng Đài có phải đâu để hại nước? Không, không! Nguyễn Hoằng Dụ sẽ biết cho ta, ta không có tội và chủ tướng các người sẽ cởi trói cho ta để ta xây nốt Cửu Trùng Đài, dựng một kì công muôn thuở...
QUÂN SĨ (cười ầm): Câm ngay đi. Quân điên rồ, câm ngay đi không chúng ông vả miệng bây giờ. Mày không biết mấy nghìn người chết vì Cửu Trùng Đài, mẹ mất con, vợ mất chồng vì mày đó ư? Người ta oán mày hơn oán quỷ. Câm ngay đi!
VŨ NHƯ TÔ: … Vài năm nữa, đài Cửu Trùng hoàn thành, cao cả, huy hoàng, giữa cõi trần lao lực, có một cảnh Bồng Lai…
QUÂN SĨ: Câm mồm!
VŨ NHƯ TÔ: … Xuất hiện...
QUÂN SĨ: Câm mồm! (Họ xúm vào vả miệng Vũ Như Tô).
VŨ NHƯ TÔ: Ta có thù oán gì với các người?
NGÔ HẠCH: Dẫn nó ra pháp trường. Không để nó nói nhảm trước mặt chủ tướng mất thì giờ.
QUÂN SĨ: Ra pháp trường!
VŨ NHƯ TÔ: Không, dẫn ta ra mắt chủ tướng. Ta muốn nói chuyện với An Hoà Hầu. Các người không hiểu được ta. (Có tiếng ầm ầm như long trời lở đất).
MỌI NGƯỜI: Cái chi nghe kinh người?
Một lũ quân vào.
LỚP IX
Những người trên, thêm một lũ quân
NGÔ HẠCH: Chúng bay đi đâu?
LŨ QUÂN: Bẩm tướng quân! Kinh thành phát hoả!
NGÔ HẠCH: Ai ra lệnh ấy?
MỘT TÊN QUÂN: Chính An Hoà Hầu!
VŨ NHƯ TÔ: Chính An Hoà Hầu! Thế Cửu Trùng Đài?
LŨ QUÂN: Cửu Trùng Đài ư? Dã tràng xe cát! Cửu Trùng Đài sắp là một đống tro tàn!
VŨ NHƯ TÔ: Vô lí! Vô lí!
NGÔ HẠCH: Rõ quân ngu muội! Đến đầu mày chả chắc, nói chi đến Cửu Trùng Đài mà còn tin tưởng.
VŨ NHƯ TÔ: Đời ta không quý bằng Cửu Trùng Đài.
QUÂN SĨ: Giống vật không biết nhục.
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi. (Chợt có ánh lửa sáng rực, cả tàn than, bụi khói bay vào).
VŨ NHƯ TÔ (nhìn ra, rú lên): Đốt thực rồi! Đốt thực rồi! Ôi đảng ác! Ôi muôn phần căm giận! Trời ơi! Phú cho ta cái tài làm gì? Ôi mộng lớn! Ôi Đan Thiềm! Ôi Cửu Trùng Đài! (Có tiếng hô vui vẻ: "Cửu Trùng Đài đã cháy!")
QUÂN SĨ: Thực đáng ăn mừng.
VŨ NHƯ TÔ (chua chát): Thôi thế là hết. Dẫn ta đến pháp trường!
Màn hạ nhanh.
Mùa hạ năm 1941
(Theo Tuyển tập Nguyễn Huy Tưởng, tập I, NXB Văn học, Hà Nội, 1984)
Hành động vùng lên đấu tranh để đòi lại quyền sống của nhân dân đã dẫn đến sự mất mát nào dưới đây?
VĨNH BIỆT CỬU TRÙNG ĐÀI
LỚP I
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Có việc gì mà bà chạy hớt hơ hớt hải? Mặt bà cắt không còn hột máu.
ĐAN THIỀM (thở hổn hển): Nguy đến nơi rồi... Ông Cả!
VŨ NHƯ TÔ: Lạ chưa, nguy làm sao? Đài Cửu Trùng chia năm đã được một phần.
ĐAN THIỀM: Ông trốn đi, mau lên không thì không kịp.
VŨ NHƯ TÔ: Sau bà nói lạ? Đài Cửu Trùng chưa xong, tôi trốn đi đâu. Làm gì phải trốn?
ĐAN THIỀM: Ông nghe tôi! Ông trốn đi! Ông nghe tôi! Ông phải trốn đi mới được!
VŨ NHƯ TÔ: Làm sao tôi cần phải trốn? Bà nói rõ cho là vì sao? Khi trước tôi nhờ bà mách đường chạy trốn, bà khuyên không nên, bây giờ bà bảo tôi đi trốn, thế là nghĩa gì?
ĐAN THIỀM: Có nghĩa lắm. Tôi không làm một việc gì vô lí cả. Khi trước trốn đi thì ông nguy, bây giờ trốn đi thì ông thoát chết.
VŨ NHƯ TÔ: Sao thế?
ĐAN THIỀM: Loạn đến nơi rồi. Dân gian đói kém nổi lên tứ tung. Giặc Trần Cao trước đã bị quan quân đuổi đánh, nay lại về đóng ở Bồ Đề, thanh thế rất mạnh. Trong triều, Nguyên Quận công Trịnh Duy Sản vì can vua mà bị đánh, nay mưu với mấy tên đồng chí, giả mượn tiếng đi dẹp giặc rồi quay binh về làm loạn.
VŨ NHƯ TÔ: Tôi làm gì nên tội?
ĐAN THIỀM: Vậy mà ai ai cũng cho ông là thủ phạm. Vua xa xỉ là vì ông, công khố hao hụt là vì ông, dân gian lầm than là vì ông, man di oán giận là vì ông, thần nhân trách móc là vì ông. Cửu Trùng Đài, họ có cần đâu? Họ dấy nghĩa cốt giết ông, phá Cửu Trùng Đài.
VŨ NHƯ TÔ: Phá Cửu Trùng Đài? Không đời nào? Mà tôi thì không làm gì nên tội. Họ hiểu nhầm.
ĐAN THIỀM: Ông phải trốn đi. (Có tiếng quân ầm ầm, tiếng trống, tiếng chiêng, tiếng tù và, tiếng ngựa hí). Ông phải trốn đi. (lời có vẻ van lơn) Trong lúc biến cố này, ông hãy tạm lánh đi. Khi dân nổi lên, họ nông nổi vô cùng. Họ không phân biệt phải trái. Ông trốn đi. Tài kia không nên để uổng. Ông mà có mệnh hệ nào thì nước ta không còn ai tô điểm nữa.
VŨ NHƯ TÔ: Bà không nên lo cho tôi. Tôi không trốn đâu. Người quân tử không bao giờ sợ chết. Mà vạn nhất có chết, thì cũng phải để cho mọi người biết rằng công việc mình làm chính đại quang minh. Tôi sống với Cửu Trùng Đài, chết cũng với Cửu Trùng Đài. Tôi không thể xa Cửu Trùng Đài một bước. Hồn tôi để cả đây, thì tôi chạy đi đâu?
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông nghe tôi. Trốn đi để chờ cơ hội khác. Đại sự hỏng rồi.
VŨ NHƯ TÔ: Đa tạ bà. Tấm lòng của bà, chỉ có lòng cha mẹ tôi mới sánh kịp. Nhưng tôi đã quyết, không chịu rời Cửu Trùng Đài một bước. Tôi quyết ở đây.
ĐAN THIỀM (thất vọng): Ông Cả ơi!
(Lược ba lớp: Lớp II: Nguyễn Vũ xuất hiện thông báo Duy Sản làm phản; Đan Thiềm tiếp tục giục Vũ Như Tô bỏ trốn. Lớp III: Lê Trung Mại xuất hiện báo tin Hoàng thượng đã bị Duy Sản giết; Nguyễn Vũ tiếc thương Hoàng thượng, rút dao tự sát. Lớp IV: Bọn nội giám vào báo tin Duy Sản lập vua mới, Phùng Mai phản đối, bị giết ở nhà Nghị sự; An Hoà Hầu Nguyễn Hoằng Dụ kéo quân về đốt phá kinh thành.)
LỚP V
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông chạy đi! Ông có nghe tiếng gì không? Quân giặc đang tìm ông đấy: trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Họ tìm tôi, nhưng có lí gì họ giết tôi. Tôi có gây oán gây thù gì với ai?
ĐAN THIỀM: Ông đừng mơ mộng nữa. Dân chúng nông nổi, dễ sinh tàn ác. Họ không hiểu công việc của ông. Tránh đi! Trốn đi! Đợi thời là thượng sách. Đừng để phí tài trời. Trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Còn bà?
ĐAN THIỀM: Tôi ở đây. (Có tiếng quân reo dữ đội: "Giết chết Vũ Như Tô, giết chết lũ cung nữ.")
VŨ NHƯ TÔ (thản nhiên): Bà ở đây. Vậy tôi cũng ở đây, nguy biến ta cùng chịu.
ĐAN THIỀM: Không được! Tôi chết đi không thiệt hại cho đời. Còn ông, ông phải đi đi mới được. (Có tiếng nhà đổ, tiếng cửa đổ) Ông đi đi không thì không kịp. (Nàng chắp tay lạy) Tôi xin ông, ông nghe tôi trốn đi.
Có tiếng giày dép nhốn nháo. Bọn cùng nữ hốt hoảng đi vào.
LỚP VI
Những người trên – Kim Phượng – cung nữ
KIM PHƯỢNG (khóc lóc): Làm thế nào bây giờ? Cửa điện bị chúng phá rồi! Chúng đứng đầy ngoài sân. (Hỏi Đan Thiềm) Đây có cửa ra đằng sau không?
ĐAN THIỀM: Đến đây là đường cùng rồi! Đây là tử địa!
CUNG NỮ: Trời ơi!
ĐAN THIỀM (bảo Vũ Như Tô): Ông Cả ơi! Có trốn cũng không được nữa. Ông nguy mất (nàng khóc).
Quân khởi loạn kéo vào, gươm giáo sáng loè.
LỚP VII
Những người trên, thêm Ngô Hạch và quân khởi loạn
QUÂN KHỞI LOẠN: Đây rồi! Vũ Như Tô! Lũ cung nữ.
NGÔ HẠCH: Quân bay, vào bắt lũ cung nữ trước.
CUNG NỮ (quỳ xuống): Trăm lạy tướng quân, trăm lạy tướng quân.
NGÔ HẠCH: Ta vâng tướng lệnh vào bắt các ngươi.
KIM PHƯỢNG (quỳ xuống): Chị em chúng tôi không có tội gì. Xin tướng quân sinh phúc. (Đan Thiềm bĩu môi thở dài) Kẻ hay xúc xiểm vua là ả kia (chỉ Đan Thiềm). Chính nó mê hoặc vua. Chính nó dan díu với Vũ Như Tô, làm uế tạp nơi cung cấm, chính nó là thủ phạm.
CUNG NỮ: Chính nó là thủ phạm.
ĐAN THIỀM: Lũ yêu quái không được đặt để nên nhời, tướng quân nên thấu cho. Tôi không sợ chết, nguyện xin được chết. Nhưng tôi không phải là con người bất chính. Tôi nói thế không hổ với quỷ thần hai vai, không hổ với thanh thiên bạch nhật.
CUNG NỮ: Chính con Đan Thiềm là thủ phạm. (Nhìn lẳng lơ, bọn quân sĩ như bị quyến rũ).
NGÔ HẠCH: Ta đã biết! Quân bay, vào bắt lấy gian phu dâm phụ.
ĐAN THIỀM: Tướng quân không nên nói thế.
VŨ NHƯ TÔ: Giết thì cứ giết, nhưng đừng nghi oan.
ĐAN THIỀM: Tướng quân nghe tôi. Bao nhiêu tội tôi xin chịu hết. Nhưng xin tướng quân tha cho ông Cả. Ông ấy là một người tài...
QUÂN KHỞI LOẠN (cười ầm): Thế mà còn mở mồm cãi. Mày chết để chồng mày sống à?
ĐAN THIỀM: Các người chỉ nghĩ những điều quá quắt.
QUÂN KHỞI LOẠN: Chúng ông chỉ có thể, con đĩ già câm miệng.
NGÔ HẠCH: Trói cổ nó lại.
ĐAN THIỀM (quỳ xuống): Tướng quân tha cho ông Cả. Nước ta còn cần nhiều thợ tài để tô điểm.
NGÔ HẠCH (cười ha hả): Cần thợ tài để tô điểm. Để hao hụt công khố, để dân gian lầm than.
VŨ NHƯ TÔ: Đan Thiềm, bà đứng dậy. Sao bà lẩn thẩn thế, lạy cả một đứa tiểu nhân?
ĐAN THIỀM (đứng dậy): Tướng quân hãy nghe tôi, đừng phạm vào tội ác. Đừng giết ông Cả. Kẻo tướng quân mang hận về muôn đời! Tha cho ông Cả. Tôi xin chịu chết.
NGÔ HẠCH (truyền): Trói cổ con đĩ già lại.
ĐAN THIỀM: Tướng quân tha…
QUÂN KHỞI LOẠN (xúm vào trói nàng): Đừng nói nữa vô ích, con dâm phụ.
ĐAN THIỀM: ... Tha cho ông Cả.
NGÔ HẠCH (thấy Như Tô chạy lại): Trói thằng Vũ Như Tô lại (quân sĩ xông vào trói chàng có vẻ đắc ý).
ĐAN THIỀM (thất vọng): Chỉ tại ông không nghe tôi, dùng dằng mãi. Bây giờ... (nói với Ngô Hạch) Xin tướng quân...
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi, không cho nó nói nhảm nữa, rờm tai (quân sĩ dẫn nàng ra).
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Đài lớn tan tành! Ông Cả ơi! Xin cùng ông vĩnh biệt! (Họ kéo nàng ra tàn nhẫn).
LỚP VIII
Những người trên, trừ Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Xin đa tạ tấm lòng tri kỉ. Đan Thiềm, xin cùng bà vĩnh biệt! (Buồn rầu, trấn tĩnh ngay) Đời ta chưa tận, mệnh ta chưa cùng. Ta sẽ xây một đài vĩ đại để tạ lòng tri kỉ.
NGÔ HẠCH (chỉ bọn cung nữ bảo mấy tên quân): Dẫn họ về dinh ta đợi lệnh.
MẤY TÊN QUÂN: Xin vâng lệnh (dẫn cung nữ ra).
VŨ NHƯ TÔ (khinh bỉ): Mi thực là một tên bỉ ổi. Sao trời lại để cho mi sống làm nhục cương thường.
NGÔ HẠCH: Dẫn thằng này về trình chủ tướng.
VŨ NHƯ TÔ (đầy hi vọng): Dẫn ta ra mắt An Hoà Hầu, để ta phân trần, để ta giảng giải, cho người đời biết rõ nguyện vọng của ta. Ta tội gì. Không, ta chỉ có một hoài bão là tô điểm đất nước, đem hết tài ra xây cho nòi giống một toà đài hoa lệ, thách cả những công trình sau trước, tranh tinh xảo với hoá công. Vậy thì ta có tội gì? Ta xây Cửu Trùng Đài có phải đâu để hại nước? Không, không! Nguyễn Hoằng Dụ sẽ biết cho ta, ta không có tội và chủ tướng các người sẽ cởi trói cho ta để ta xây nốt Cửu Trùng Đài, dựng một kì công muôn thuở...
QUÂN SĨ (cười ầm): Câm ngay đi. Quân điên rồ, câm ngay đi không chúng ông vả miệng bây giờ. Mày không biết mấy nghìn người chết vì Cửu Trùng Đài, mẹ mất con, vợ mất chồng vì mày đó ư? Người ta oán mày hơn oán quỷ. Câm ngay đi!
VŨ NHƯ TÔ: … Vài năm nữa, đài Cửu Trùng hoàn thành, cao cả, huy hoàng, giữa cõi trần lao lực, có một cảnh Bồng Lai…
QUÂN SĨ: Câm mồm!
VŨ NHƯ TÔ: … Xuất hiện...
QUÂN SĨ: Câm mồm! (Họ xúm vào vả miệng Vũ Như Tô).
VŨ NHƯ TÔ: Ta có thù oán gì với các người?
NGÔ HẠCH: Dẫn nó ra pháp trường. Không để nó nói nhảm trước mặt chủ tướng mất thì giờ.
QUÂN SĨ: Ra pháp trường!
VŨ NHƯ TÔ: Không, dẫn ta ra mắt chủ tướng. Ta muốn nói chuyện với An Hoà Hầu. Các người không hiểu được ta. (Có tiếng ầm ầm như long trời lở đất).
MỌI NGƯỜI: Cái chi nghe kinh người?
Một lũ quân vào.
LỚP IX
Những người trên, thêm một lũ quân
NGÔ HẠCH: Chúng bay đi đâu?
LŨ QUÂN: Bẩm tướng quân! Kinh thành phát hoả!
NGÔ HẠCH: Ai ra lệnh ấy?
MỘT TÊN QUÂN: Chính An Hoà Hầu!
VŨ NHƯ TÔ: Chính An Hoà Hầu! Thế Cửu Trùng Đài?
LŨ QUÂN: Cửu Trùng Đài ư? Dã tràng xe cát! Cửu Trùng Đài sắp là một đống tro tàn!
VŨ NHƯ TÔ: Vô lí! Vô lí!
NGÔ HẠCH: Rõ quân ngu muội! Đến đầu mày chả chắc, nói chi đến Cửu Trùng Đài mà còn tin tưởng.
VŨ NHƯ TÔ: Đời ta không quý bằng Cửu Trùng Đài.
QUÂN SĨ: Giống vật không biết nhục.
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi. (Chợt có ánh lửa sáng rực, cả tàn than, bụi khói bay vào).
VŨ NHƯ TÔ (nhìn ra, rú lên): Đốt thực rồi! Đốt thực rồi! Ôi đảng ác! Ôi muôn phần căm giận! Trời ơi! Phú cho ta cái tài làm gì? Ôi mộng lớn! Ôi Đan Thiềm! Ôi Cửu Trùng Đài! (Có tiếng hô vui vẻ: "Cửu Trùng Đài đã cháy!")
QUÂN SĨ: Thực đáng ăn mừng.
VŨ NHƯ TÔ (chua chát): Thôi thế là hết. Dẫn ta đến pháp trường!
Màn hạ nhanh.
Mùa hạ năm 1941
(Theo Tuyển tập Nguyễn Huy Tưởng, tập I, NXB Văn học, Hà Nội, 1984)
Chọn từ ngữ thích hợp điền vào chỗ trống.
Xung đột kịch được thể hiện trong tác phẩm chính là cuộc xung đột giữa và cái thiện. Đây vốn là những giá trị ngang bằng nhau nhưng lại đối lập , không thể thoả hiệp trong một bối cảnh lịch sử đầy . Qua đó, nhà văn gửi gắm thông điệp về sự nỗ lực các giá trị nhân sinh.
(Kéo thả hoặc click vào để điền)
VĨNH BIỆT CỬU TRÙNG ĐÀI
LỚP I
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Có việc gì mà bà chạy hớt hơ hớt hải? Mặt bà cắt không còn hột máu.
ĐAN THIỀM (thở hổn hển): Nguy đến nơi rồi... Ông Cả!
VŨ NHƯ TÔ: Lạ chưa, nguy làm sao? Đài Cửu Trùng chia năm đã được một phần.
ĐAN THIỀM: Ông trốn đi, mau lên không thì không kịp.
VŨ NHƯ TÔ: Sau bà nói lạ? Đài Cửu Trùng chưa xong, tôi trốn đi đâu. Làm gì phải trốn?
ĐAN THIỀM: Ông nghe tôi! Ông trốn đi! Ông nghe tôi! Ông phải trốn đi mới được!
VŨ NHƯ TÔ: Làm sao tôi cần phải trốn? Bà nói rõ cho là vì sao? Khi trước tôi nhờ bà mách đường chạy trốn, bà khuyên không nên, bây giờ bà bảo tôi đi trốn, thế là nghĩa gì?
ĐAN THIỀM: Có nghĩa lắm. Tôi không làm một việc gì vô lí cả. Khi trước trốn đi thì ông nguy, bây giờ trốn đi thì ông thoát chết.
VŨ NHƯ TÔ: Sao thế?
ĐAN THIỀM: Loạn đến nơi rồi. Dân gian đói kém nổi lên tứ tung. Giặc Trần Cao trước đã bị quan quân đuổi đánh, nay lại về đóng ở Bồ Đề, thanh thế rất mạnh. Trong triều, Nguyên Quận công Trịnh Duy Sản vì can vua mà bị đánh, nay mưu với mấy tên đồng chí, giả mượn tiếng đi dẹp giặc rồi quay binh về làm loạn.
VŨ NHƯ TÔ: Tôi làm gì nên tội?
ĐAN THIỀM: Vậy mà ai ai cũng cho ông là thủ phạm. Vua xa xỉ là vì ông, công khố hao hụt là vì ông, dân gian lầm than là vì ông, man di oán giận là vì ông, thần nhân trách móc là vì ông. Cửu Trùng Đài, họ có cần đâu? Họ dấy nghĩa cốt giết ông, phá Cửu Trùng Đài.
VŨ NHƯ TÔ: Phá Cửu Trùng Đài? Không đời nào? Mà tôi thì không làm gì nên tội. Họ hiểu nhầm.
ĐAN THIỀM: Ông phải trốn đi. (Có tiếng quân ầm ầm, tiếng trống, tiếng chiêng, tiếng tù và, tiếng ngựa hí). Ông phải trốn đi. (lời có vẻ van lơn) Trong lúc biến cố này, ông hãy tạm lánh đi. Khi dân nổi lên, họ nông nổi vô cùng. Họ không phân biệt phải trái. Ông trốn đi. Tài kia không nên để uổng. Ông mà có mệnh hệ nào thì nước ta không còn ai tô điểm nữa.
VŨ NHƯ TÔ: Bà không nên lo cho tôi. Tôi không trốn đâu. Người quân tử không bao giờ sợ chết. Mà vạn nhất có chết, thì cũng phải để cho mọi người biết rằng công việc mình làm chính đại quang minh. Tôi sống với Cửu Trùng Đài, chết cũng với Cửu Trùng Đài. Tôi không thể xa Cửu Trùng Đài một bước. Hồn tôi để cả đây, thì tôi chạy đi đâu?
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông nghe tôi. Trốn đi để chờ cơ hội khác. Đại sự hỏng rồi.
VŨ NHƯ TÔ: Đa tạ bà. Tấm lòng của bà, chỉ có lòng cha mẹ tôi mới sánh kịp. Nhưng tôi đã quyết, không chịu rời Cửu Trùng Đài một bước. Tôi quyết ở đây.
ĐAN THIỀM (thất vọng): Ông Cả ơi!
(Lược ba lớp: Lớp II: Nguyễn Vũ xuất hiện thông báo Duy Sản làm phản; Đan Thiềm tiếp tục giục Vũ Như Tô bỏ trốn. Lớp III: Lê Trung Mại xuất hiện báo tin Hoàng thượng đã bị Duy Sản giết; Nguyễn Vũ tiếc thương Hoàng thượng, rút dao tự sát. Lớp IV: Bọn nội giám vào báo tin Duy Sản lập vua mới, Phùng Mai phản đối, bị giết ở nhà Nghị sự; An Hoà Hầu Nguyễn Hoằng Dụ kéo quân về đốt phá kinh thành.)
LỚP V
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông chạy đi! Ông có nghe tiếng gì không? Quân giặc đang tìm ông đấy: trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Họ tìm tôi, nhưng có lí gì họ giết tôi. Tôi có gây oán gây thù gì với ai?
ĐAN THIỀM: Ông đừng mơ mộng nữa. Dân chúng nông nổi, dễ sinh tàn ác. Họ không hiểu công việc của ông. Tránh đi! Trốn đi! Đợi thời là thượng sách. Đừng để phí tài trời. Trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Còn bà?
ĐAN THIỀM: Tôi ở đây. (Có tiếng quân reo dữ đội: "Giết chết Vũ Như Tô, giết chết lũ cung nữ.")
VŨ NHƯ TÔ (thản nhiên): Bà ở đây. Vậy tôi cũng ở đây, nguy biến ta cùng chịu.
ĐAN THIỀM: Không được! Tôi chết đi không thiệt hại cho đời. Còn ông, ông phải đi đi mới được. (Có tiếng nhà đổ, tiếng cửa đổ) Ông đi đi không thì không kịp. (Nàng chắp tay lạy) Tôi xin ông, ông nghe tôi trốn đi.
Có tiếng giày dép nhốn nháo. Bọn cùng nữ hốt hoảng đi vào.
LỚP VI
Những người trên – Kim Phượng – cung nữ
KIM PHƯỢNG (khóc lóc): Làm thế nào bây giờ? Cửa điện bị chúng phá rồi! Chúng đứng đầy ngoài sân. (Hỏi Đan Thiềm) Đây có cửa ra đằng sau không?
ĐAN THIỀM: Đến đây là đường cùng rồi! Đây là tử địa!
CUNG NỮ: Trời ơi!
ĐAN THIỀM (bảo Vũ Như Tô): Ông Cả ơi! Có trốn cũng không được nữa. Ông nguy mất (nàng khóc).
Quân khởi loạn kéo vào, gươm giáo sáng loè.
LỚP VII
Những người trên, thêm Ngô Hạch và quân khởi loạn
QUÂN KHỞI LOẠN: Đây rồi! Vũ Như Tô! Lũ cung nữ.
NGÔ HẠCH: Quân bay, vào bắt lũ cung nữ trước.
CUNG NỮ (quỳ xuống): Trăm lạy tướng quân, trăm lạy tướng quân.
NGÔ HẠCH: Ta vâng tướng lệnh vào bắt các ngươi.
KIM PHƯỢNG (quỳ xuống): Chị em chúng tôi không có tội gì. Xin tướng quân sinh phúc. (Đan Thiềm bĩu môi thở dài) Kẻ hay xúc xiểm vua là ả kia (chỉ Đan Thiềm). Chính nó mê hoặc vua. Chính nó dan díu với Vũ Như Tô, làm uế tạp nơi cung cấm, chính nó là thủ phạm.
CUNG NỮ: Chính nó là thủ phạm.
ĐAN THIỀM: Lũ yêu quái không được đặt để nên nhời, tướng quân nên thấu cho. Tôi không sợ chết, nguyện xin được chết. Nhưng tôi không phải là con người bất chính. Tôi nói thế không hổ với quỷ thần hai vai, không hổ với thanh thiên bạch nhật.
CUNG NỮ: Chính con Đan Thiềm là thủ phạm. (Nhìn lẳng lơ, bọn quân sĩ như bị quyến rũ).
NGÔ HẠCH: Ta đã biết! Quân bay, vào bắt lấy gian phu dâm phụ.
ĐAN THIỀM: Tướng quân không nên nói thế.
VŨ NHƯ TÔ: Giết thì cứ giết, nhưng đừng nghi oan.
ĐAN THIỀM: Tướng quân nghe tôi. Bao nhiêu tội tôi xin chịu hết. Nhưng xin tướng quân tha cho ông Cả. Ông ấy là một người tài...
QUÂN KHỞI LOẠN (cười ầm): Thế mà còn mở mồm cãi. Mày chết để chồng mày sống à?
ĐAN THIỀM: Các người chỉ nghĩ những điều quá quắt.
QUÂN KHỞI LOẠN: Chúng ông chỉ có thể, con đĩ già câm miệng.
NGÔ HẠCH: Trói cổ nó lại.
ĐAN THIỀM (quỳ xuống): Tướng quân tha cho ông Cả. Nước ta còn cần nhiều thợ tài để tô điểm.
NGÔ HẠCH (cười ha hả): Cần thợ tài để tô điểm. Để hao hụt công khố, để dân gian lầm than.
VŨ NHƯ TÔ: Đan Thiềm, bà đứng dậy. Sao bà lẩn thẩn thế, lạy cả một đứa tiểu nhân?
ĐAN THIỀM (đứng dậy): Tướng quân hãy nghe tôi, đừng phạm vào tội ác. Đừng giết ông Cả. Kẻo tướng quân mang hận về muôn đời! Tha cho ông Cả. Tôi xin chịu chết.
NGÔ HẠCH (truyền): Trói cổ con đĩ già lại.
ĐAN THIỀM: Tướng quân tha…
QUÂN KHỞI LOẠN (xúm vào trói nàng): Đừng nói nữa vô ích, con dâm phụ.
ĐAN THIỀM: ... Tha cho ông Cả.
NGÔ HẠCH (thấy Như Tô chạy lại): Trói thằng Vũ Như Tô lại (quân sĩ xông vào trói chàng có vẻ đắc ý).
ĐAN THIỀM (thất vọng): Chỉ tại ông không nghe tôi, dùng dằng mãi. Bây giờ... (nói với Ngô Hạch) Xin tướng quân...
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi, không cho nó nói nhảm nữa, rờm tai (quân sĩ dẫn nàng ra).
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Đài lớn tan tành! Ông Cả ơi! Xin cùng ông vĩnh biệt! (Họ kéo nàng ra tàn nhẫn).
LỚP VIII
Những người trên, trừ Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Xin đa tạ tấm lòng tri kỉ. Đan Thiềm, xin cùng bà vĩnh biệt! (Buồn rầu, trấn tĩnh ngay) Đời ta chưa tận, mệnh ta chưa cùng. Ta sẽ xây một đài vĩ đại để tạ lòng tri kỉ.
NGÔ HẠCH (chỉ bọn cung nữ bảo mấy tên quân): Dẫn họ về dinh ta đợi lệnh.
MẤY TÊN QUÂN: Xin vâng lệnh (dẫn cung nữ ra).
VŨ NHƯ TÔ (khinh bỉ): Mi thực là một tên bỉ ổi. Sao trời lại để cho mi sống làm nhục cương thường.
NGÔ HẠCH: Dẫn thằng này về trình chủ tướng.
VŨ NHƯ TÔ (đầy hi vọng): Dẫn ta ra mắt An Hoà Hầu, để ta phân trần, để ta giảng giải, cho người đời biết rõ nguyện vọng của ta. Ta tội gì. Không, ta chỉ có một hoài bão là tô điểm đất nước, đem hết tài ra xây cho nòi giống một toà đài hoa lệ, thách cả những công trình sau trước, tranh tinh xảo với hoá công. Vậy thì ta có tội gì? Ta xây Cửu Trùng Đài có phải đâu để hại nước? Không, không! Nguyễn Hoằng Dụ sẽ biết cho ta, ta không có tội và chủ tướng các người sẽ cởi trói cho ta để ta xây nốt Cửu Trùng Đài, dựng một kì công muôn thuở...
QUÂN SĨ (cười ầm): Câm ngay đi. Quân điên rồ, câm ngay đi không chúng ông vả miệng bây giờ. Mày không biết mấy nghìn người chết vì Cửu Trùng Đài, mẹ mất con, vợ mất chồng vì mày đó ư? Người ta oán mày hơn oán quỷ. Câm ngay đi!
VŨ NHƯ TÔ: … Vài năm nữa, đài Cửu Trùng hoàn thành, cao cả, huy hoàng, giữa cõi trần lao lực, có một cảnh Bồng Lai…
QUÂN SĨ: Câm mồm!
VŨ NHƯ TÔ: … Xuất hiện...
QUÂN SĨ: Câm mồm! (Họ xúm vào vả miệng Vũ Như Tô).
VŨ NHƯ TÔ: Ta có thù oán gì với các người?
NGÔ HẠCH: Dẫn nó ra pháp trường. Không để nó nói nhảm trước mặt chủ tướng mất thì giờ.
QUÂN SĨ: Ra pháp trường!
VŨ NHƯ TÔ: Không, dẫn ta ra mắt chủ tướng. Ta muốn nói chuyện với An Hoà Hầu. Các người không hiểu được ta. (Có tiếng ầm ầm như long trời lở đất).
MỌI NGƯỜI: Cái chi nghe kinh người?
Một lũ quân vào.
LỚP IX
Những người trên, thêm một lũ quân
NGÔ HẠCH: Chúng bay đi đâu?
LŨ QUÂN: Bẩm tướng quân! Kinh thành phát hoả!
NGÔ HẠCH: Ai ra lệnh ấy?
MỘT TÊN QUÂN: Chính An Hoà Hầu!
VŨ NHƯ TÔ: Chính An Hoà Hầu! Thế Cửu Trùng Đài?
LŨ QUÂN: Cửu Trùng Đài ư? Dã tràng xe cát! Cửu Trùng Đài sắp là một đống tro tàn!
VŨ NHƯ TÔ: Vô lí! Vô lí!
NGÔ HẠCH: Rõ quân ngu muội! Đến đầu mày chả chắc, nói chi đến Cửu Trùng Đài mà còn tin tưởng.
VŨ NHƯ TÔ: Đời ta không quý bằng Cửu Trùng Đài.
QUÂN SĨ: Giống vật không biết nhục.
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi. (Chợt có ánh lửa sáng rực, cả tàn than, bụi khói bay vào).
VŨ NHƯ TÔ (nhìn ra, rú lên): Đốt thực rồi! Đốt thực rồi! Ôi đảng ác! Ôi muôn phần căm giận! Trời ơi! Phú cho ta cái tài làm gì? Ôi mộng lớn! Ôi Đan Thiềm! Ôi Cửu Trùng Đài! (Có tiếng hô vui vẻ: "Cửu Trùng Đài đã cháy!")
QUÂN SĨ: Thực đáng ăn mừng.
VŨ NHƯ TÔ (chua chát): Thôi thế là hết. Dẫn ta đến pháp trường!
Màn hạ nhanh.
Mùa hạ năm 1941
(Theo Tuyển tập Nguyễn Huy Tưởng, tập I, NXB Văn học, Hà Nội, 1984)
Chủ đề của văn bản này là gì?
VĨNH BIỆT CỬU TRÙNG ĐÀI
LỚP I
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Có việc gì mà bà chạy hớt hơ hớt hải? Mặt bà cắt không còn hột máu.
ĐAN THIỀM (thở hổn hển): Nguy đến nơi rồi... Ông Cả!
VŨ NHƯ TÔ: Lạ chưa, nguy làm sao? Đài Cửu Trùng chia năm đã được một phần.
ĐAN THIỀM: Ông trốn đi, mau lên không thì không kịp.
VŨ NHƯ TÔ: Sau bà nói lạ? Đài Cửu Trùng chưa xong, tôi trốn đi đâu. Làm gì phải trốn?
ĐAN THIỀM: Ông nghe tôi! Ông trốn đi! Ông nghe tôi! Ông phải trốn đi mới được!
VŨ NHƯ TÔ: Làm sao tôi cần phải trốn? Bà nói rõ cho là vì sao? Khi trước tôi nhờ bà mách đường chạy trốn, bà khuyên không nên, bây giờ bà bảo tôi đi trốn, thế là nghĩa gì?
ĐAN THIỀM: Có nghĩa lắm. Tôi không làm một việc gì vô lí cả. Khi trước trốn đi thì ông nguy, bây giờ trốn đi thì ông thoát chết.
VŨ NHƯ TÔ: Sao thế?
ĐAN THIỀM: Loạn đến nơi rồi. Dân gian đói kém nổi lên tứ tung. Giặc Trần Cao trước đã bị quan quân đuổi đánh, nay lại về đóng ở Bồ Đề, thanh thế rất mạnh. Trong triều, Nguyên Quận công Trịnh Duy Sản vì can vua mà bị đánh, nay mưu với mấy tên đồng chí, giả mượn tiếng đi dẹp giặc rồi quay binh về làm loạn.
VŨ NHƯ TÔ: Tôi làm gì nên tội?
ĐAN THIỀM: Vậy mà ai ai cũng cho ông là thủ phạm. Vua xa xỉ là vì ông, công khố hao hụt là vì ông, dân gian lầm than là vì ông, man di oán giận là vì ông, thần nhân trách móc là vì ông. Cửu Trùng Đài, họ có cần đâu? Họ dấy nghĩa cốt giết ông, phá Cửu Trùng Đài.
VŨ NHƯ TÔ: Phá Cửu Trùng Đài? Không đời nào? Mà tôi thì không làm gì nên tội. Họ hiểu nhầm.
ĐAN THIỀM: Ông phải trốn đi. (Có tiếng quân ầm ầm, tiếng trống, tiếng chiêng, tiếng tù và, tiếng ngựa hí). Ông phải trốn đi. (lời có vẻ van lơn) Trong lúc biến cố này, ông hãy tạm lánh đi. Khi dân nổi lên, họ nông nổi vô cùng. Họ không phân biệt phải trái. Ông trốn đi. Tài kia không nên để uổng. Ông mà có mệnh hệ nào thì nước ta không còn ai tô điểm nữa.
VŨ NHƯ TÔ: Bà không nên lo cho tôi. Tôi không trốn đâu. Người quân tử không bao giờ sợ chết. Mà vạn nhất có chết, thì cũng phải để cho mọi người biết rằng công việc mình làm chính đại quang minh. Tôi sống với Cửu Trùng Đài, chết cũng với Cửu Trùng Đài. Tôi không thể xa Cửu Trùng Đài một bước. Hồn tôi để cả đây, thì tôi chạy đi đâu?
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông nghe tôi. Trốn đi để chờ cơ hội khác. Đại sự hỏng rồi.
VŨ NHƯ TÔ: Đa tạ bà. Tấm lòng của bà, chỉ có lòng cha mẹ tôi mới sánh kịp. Nhưng tôi đã quyết, không chịu rời Cửu Trùng Đài một bước. Tôi quyết ở đây.
ĐAN THIỀM (thất vọng): Ông Cả ơi!
(Lược ba lớp: Lớp II: Nguyễn Vũ xuất hiện thông báo Duy Sản làm phản; Đan Thiềm tiếp tục giục Vũ Như Tô bỏ trốn. Lớp III: Lê Trung Mại xuất hiện báo tin Hoàng thượng đã bị Duy Sản giết; Nguyễn Vũ tiếc thương Hoàng thượng, rút dao tự sát. Lớp IV: Bọn nội giám vào báo tin Duy Sản lập vua mới, Phùng Mai phản đối, bị giết ở nhà Nghị sự; An Hoà Hầu Nguyễn Hoằng Dụ kéo quân về đốt phá kinh thành.)
LỚP V
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông chạy đi! Ông có nghe tiếng gì không? Quân giặc đang tìm ông đấy: trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Họ tìm tôi, nhưng có lí gì họ giết tôi. Tôi có gây oán gây thù gì với ai?
ĐAN THIỀM: Ông đừng mơ mộng nữa. Dân chúng nông nổi, dễ sinh tàn ác. Họ không hiểu công việc của ông. Tránh đi! Trốn đi! Đợi thời là thượng sách. Đừng để phí tài trời. Trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Còn bà?
ĐAN THIỀM: Tôi ở đây. (Có tiếng quân reo dữ đội: "Giết chết Vũ Như Tô, giết chết lũ cung nữ.")
VŨ NHƯ TÔ (thản nhiên): Bà ở đây. Vậy tôi cũng ở đây, nguy biến ta cùng chịu.
ĐAN THIỀM: Không được! Tôi chết đi không thiệt hại cho đời. Còn ông, ông phải đi đi mới được. (Có tiếng nhà đổ, tiếng cửa đổ) Ông đi đi không thì không kịp. (Nàng chắp tay lạy) Tôi xin ông, ông nghe tôi trốn đi.
Có tiếng giày dép nhốn nháo. Bọn cùng nữ hốt hoảng đi vào.
LỚP VI
Những người trên – Kim Phượng – cung nữ
KIM PHƯỢNG (khóc lóc): Làm thế nào bây giờ? Cửa điện bị chúng phá rồi! Chúng đứng đầy ngoài sân. (Hỏi Đan Thiềm) Đây có cửa ra đằng sau không?
ĐAN THIỀM: Đến đây là đường cùng rồi! Đây là tử địa!
CUNG NỮ: Trời ơi!
ĐAN THIỀM (bảo Vũ Như Tô): Ông Cả ơi! Có trốn cũng không được nữa. Ông nguy mất (nàng khóc).
Quân khởi loạn kéo vào, gươm giáo sáng loè.
LỚP VII
Những người trên, thêm Ngô Hạch và quân khởi loạn
QUÂN KHỞI LOẠN: Đây rồi! Vũ Như Tô! Lũ cung nữ.
NGÔ HẠCH: Quân bay, vào bắt lũ cung nữ trước.
CUNG NỮ (quỳ xuống): Trăm lạy tướng quân, trăm lạy tướng quân.
NGÔ HẠCH: Ta vâng tướng lệnh vào bắt các ngươi.
KIM PHƯỢNG (quỳ xuống): Chị em chúng tôi không có tội gì. Xin tướng quân sinh phúc. (Đan Thiềm bĩu môi thở dài) Kẻ hay xúc xiểm vua là ả kia (chỉ Đan Thiềm). Chính nó mê hoặc vua. Chính nó dan díu với Vũ Như Tô, làm uế tạp nơi cung cấm, chính nó là thủ phạm.
CUNG NỮ: Chính nó là thủ phạm.
ĐAN THIỀM: Lũ yêu quái không được đặt để nên nhời, tướng quân nên thấu cho. Tôi không sợ chết, nguyện xin được chết. Nhưng tôi không phải là con người bất chính. Tôi nói thế không hổ với quỷ thần hai vai, không hổ với thanh thiên bạch nhật.
CUNG NỮ: Chính con Đan Thiềm là thủ phạm. (Nhìn lẳng lơ, bọn quân sĩ như bị quyến rũ).
NGÔ HẠCH: Ta đã biết! Quân bay, vào bắt lấy gian phu dâm phụ.
ĐAN THIỀM: Tướng quân không nên nói thế.
VŨ NHƯ TÔ: Giết thì cứ giết, nhưng đừng nghi oan.
ĐAN THIỀM: Tướng quân nghe tôi. Bao nhiêu tội tôi xin chịu hết. Nhưng xin tướng quân tha cho ông Cả. Ông ấy là một người tài...
QUÂN KHỞI LOẠN (cười ầm): Thế mà còn mở mồm cãi. Mày chết để chồng mày sống à?
ĐAN THIỀM: Các người chỉ nghĩ những điều quá quắt.
QUÂN KHỞI LOẠN: Chúng ông chỉ có thể, con đĩ già câm miệng.
NGÔ HẠCH: Trói cổ nó lại.
ĐAN THIỀM (quỳ xuống): Tướng quân tha cho ông Cả. Nước ta còn cần nhiều thợ tài để tô điểm.
NGÔ HẠCH (cười ha hả): Cần thợ tài để tô điểm. Để hao hụt công khố, để dân gian lầm than.
VŨ NHƯ TÔ: Đan Thiềm, bà đứng dậy. Sao bà lẩn thẩn thế, lạy cả một đứa tiểu nhân?
ĐAN THIỀM (đứng dậy): Tướng quân hãy nghe tôi, đừng phạm vào tội ác. Đừng giết ông Cả. Kẻo tướng quân mang hận về muôn đời! Tha cho ông Cả. Tôi xin chịu chết.
NGÔ HẠCH (truyền): Trói cổ con đĩ già lại.
ĐAN THIỀM: Tướng quân tha…
QUÂN KHỞI LOẠN (xúm vào trói nàng): Đừng nói nữa vô ích, con dâm phụ.
ĐAN THIỀM: ... Tha cho ông Cả.
NGÔ HẠCH (thấy Như Tô chạy lại): Trói thằng Vũ Như Tô lại (quân sĩ xông vào trói chàng có vẻ đắc ý).
ĐAN THIỀM (thất vọng): Chỉ tại ông không nghe tôi, dùng dằng mãi. Bây giờ... (nói với Ngô Hạch) Xin tướng quân...
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi, không cho nó nói nhảm nữa, rờm tai (quân sĩ dẫn nàng ra).
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Đài lớn tan tành! Ông Cả ơi! Xin cùng ông vĩnh biệt! (Họ kéo nàng ra tàn nhẫn).
LỚP VIII
Những người trên, trừ Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Xin đa tạ tấm lòng tri kỉ. Đan Thiềm, xin cùng bà vĩnh biệt! (Buồn rầu, trấn tĩnh ngay) Đời ta chưa tận, mệnh ta chưa cùng. Ta sẽ xây một đài vĩ đại để tạ lòng tri kỉ.
NGÔ HẠCH (chỉ bọn cung nữ bảo mấy tên quân): Dẫn họ về dinh ta đợi lệnh.
MẤY TÊN QUÂN: Xin vâng lệnh (dẫn cung nữ ra).
VŨ NHƯ TÔ (khinh bỉ): Mi thực là một tên bỉ ổi. Sao trời lại để cho mi sống làm nhục cương thường.
NGÔ HẠCH: Dẫn thằng này về trình chủ tướng.
VŨ NHƯ TÔ (đầy hi vọng): Dẫn ta ra mắt An Hoà Hầu, để ta phân trần, để ta giảng giải, cho người đời biết rõ nguyện vọng của ta. Ta tội gì. Không, ta chỉ có một hoài bão là tô điểm đất nước, đem hết tài ra xây cho nòi giống một toà đài hoa lệ, thách cả những công trình sau trước, tranh tinh xảo với hoá công. Vậy thì ta có tội gì? Ta xây Cửu Trùng Đài có phải đâu để hại nước? Không, không! Nguyễn Hoằng Dụ sẽ biết cho ta, ta không có tội và chủ tướng các người sẽ cởi trói cho ta để ta xây nốt Cửu Trùng Đài, dựng một kì công muôn thuở...
QUÂN SĨ (cười ầm): Câm ngay đi. Quân điên rồ, câm ngay đi không chúng ông vả miệng bây giờ. Mày không biết mấy nghìn người chết vì Cửu Trùng Đài, mẹ mất con, vợ mất chồng vì mày đó ư? Người ta oán mày hơn oán quỷ. Câm ngay đi!
VŨ NHƯ TÔ: … Vài năm nữa, đài Cửu Trùng hoàn thành, cao cả, huy hoàng, giữa cõi trần lao lực, có một cảnh Bồng Lai…
QUÂN SĨ: Câm mồm!
VŨ NHƯ TÔ: … Xuất hiện...
QUÂN SĨ: Câm mồm! (Họ xúm vào vả miệng Vũ Như Tô).
VŨ NHƯ TÔ: Ta có thù oán gì với các người?
NGÔ HẠCH: Dẫn nó ra pháp trường. Không để nó nói nhảm trước mặt chủ tướng mất thì giờ.
QUÂN SĨ: Ra pháp trường!
VŨ NHƯ TÔ: Không, dẫn ta ra mắt chủ tướng. Ta muốn nói chuyện với An Hoà Hầu. Các người không hiểu được ta. (Có tiếng ầm ầm như long trời lở đất).
MỌI NGƯỜI: Cái chi nghe kinh người?
Một lũ quân vào.
LỚP IX
Những người trên, thêm một lũ quân
NGÔ HẠCH: Chúng bay đi đâu?
LŨ QUÂN: Bẩm tướng quân! Kinh thành phát hoả!
NGÔ HẠCH: Ai ra lệnh ấy?
MỘT TÊN QUÂN: Chính An Hoà Hầu!
VŨ NHƯ TÔ: Chính An Hoà Hầu! Thế Cửu Trùng Đài?
LŨ QUÂN: Cửu Trùng Đài ư? Dã tràng xe cát! Cửu Trùng Đài sắp là một đống tro tàn!
VŨ NHƯ TÔ: Vô lí! Vô lí!
NGÔ HẠCH: Rõ quân ngu muội! Đến đầu mày chả chắc, nói chi đến Cửu Trùng Đài mà còn tin tưởng.
VŨ NHƯ TÔ: Đời ta không quý bằng Cửu Trùng Đài.
QUÂN SĨ: Giống vật không biết nhục.
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi. (Chợt có ánh lửa sáng rực, cả tàn than, bụi khói bay vào).
VŨ NHƯ TÔ (nhìn ra, rú lên): Đốt thực rồi! Đốt thực rồi! Ôi đảng ác! Ôi muôn phần căm giận! Trời ơi! Phú cho ta cái tài làm gì? Ôi mộng lớn! Ôi Đan Thiềm! Ôi Cửu Trùng Đài! (Có tiếng hô vui vẻ: "Cửu Trùng Đài đã cháy!")
QUÂN SĨ: Thực đáng ăn mừng.
VŨ NHƯ TÔ (chua chát): Thôi thế là hết. Dẫn ta đến pháp trường!
Màn hạ nhanh.
Mùa hạ năm 1941
(Theo Tuyển tập Nguyễn Huy Tưởng, tập I, NXB Văn học, Hà Nội, 1984)
Tác phẩm đã phản ánh những mối quan hệ nào dưới đây? (Chọn 4 đáp án)
Bấm chọn những chỉ dẫn sân khấu trong đoạn trích dưới đây.
VŨ NHƯ TÔ: Phá Cửu Trùng Đài? Không đời nào? Mà tôi thì không làm gì nên tội. Họ hiểu nhầm.
ĐAN THIỀM: Ông phải trốn đi. (Có tiếng quân ầm ầm, tiếng trống, tiếng chiêng, tiếng tù và, tiếng ngựa hí). Ông phải trốn đi. (lời có vẻ van lơn) Trong lúc biến cố này, ông hãy tạm lánh đi. Khi dân nổi lên, họ nông nổi vô cùng. Họ không phân biệt phải trái. Ông trốn đi. Tài kia không nên để uổng. Ông mà có mệnh hệ nào thì nước ta không còn ai tô điểm nữa.
VĨNH BIỆT CỬU TRÙNG ĐÀI
LỚP I
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Có việc gì mà bà chạy hớt hơ hớt hải? Mặt bà cắt không còn hột máu.
ĐAN THIỀM (thở hổn hển): Nguy đến nơi rồi... Ông Cả!
VŨ NHƯ TÔ: Lạ chưa, nguy làm sao? Đài Cửu Trùng chia năm đã được một phần.
ĐAN THIỀM: Ông trốn đi, mau lên không thì không kịp.
VŨ NHƯ TÔ: Sau bà nói lạ? Đài Cửu Trùng chưa xong, tôi trốn đi đâu. Làm gì phải trốn?
ĐAN THIỀM: Ông nghe tôi! Ông trốn đi! Ông nghe tôi! Ông phải trốn đi mới được!
VŨ NHƯ TÔ: Làm sao tôi cần phải trốn? Bà nói rõ cho là vì sao? Khi trước tôi nhờ bà mách đường chạy trốn, bà khuyên không nên, bây giờ bà bảo tôi đi trốn, thế là nghĩa gì?
ĐAN THIỀM: Có nghĩa lắm. Tôi không làm một việc gì vô lí cả. Khi trước trốn đi thì ông nguy, bây giờ trốn đi thì ông thoát chết.
VŨ NHƯ TÔ: Sao thế?
ĐAN THIỀM: Loạn đến nơi rồi. Dân gian đói kém nổi lên tứ tung. Giặc Trần Cao trước đã bị quan quân đuổi đánh, nay lại về đóng ở Bồ Đề, thanh thế rất mạnh. Trong triều, Nguyên Quận công Trịnh Duy Sản vì can vua mà bị đánh, nay mưu với mấy tên đồng chí, giả mượn tiếng đi dẹp giặc rồi quay binh về làm loạn.
VŨ NHƯ TÔ: Tôi làm gì nên tội?
ĐAN THIỀM: Vậy mà ai ai cũng cho ông là thủ phạm. Vua xa xỉ là vì ông, công khố hao hụt là vì ông, dân gian lầm than là vì ông, man di oán giận là vì ông, thần nhân trách móc là vì ông. Cửu Trùng Đài, họ có cần đâu? Họ dấy nghĩa cốt giết ông, phá Cửu Trùng Đài.
VŨ NHƯ TÔ: Phá Cửu Trùng Đài? Không đời nào? Mà tôi thì không làm gì nên tội. Họ hiểu nhầm.
ĐAN THIỀM: Ông phải trốn đi. (Có tiếng quân ầm ầm, tiếng trống, tiếng chiêng, tiếng tù và, tiếng ngựa hí). Ông phải trốn đi. (lời có vẻ van lơn) Trong lúc biến cố này, ông hãy tạm lánh đi. Khi dân nổi lên, họ nông nổi vô cùng. Họ không phân biệt phải trái. Ông trốn đi. Tài kia không nên để uổng. Ông mà có mệnh hệ nào thì nước ta không còn ai tô điểm nữa.
VŨ NHƯ TÔ: Bà không nên lo cho tôi. Tôi không trốn đâu. Người quân tử không bao giờ sợ chết. Mà vạn nhất có chết, thì cũng phải để cho mọi người biết rằng công việc mình làm chính đại quang minh. Tôi sống với Cửu Trùng Đài, chết cũng với Cửu Trùng Đài. Tôi không thể xa Cửu Trùng Đài một bước. Hồn tôi để cả đây, thì tôi chạy đi đâu?
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông nghe tôi. Trốn đi để chờ cơ hội khác. Đại sự hỏng rồi.
VŨ NHƯ TÔ: Đa tạ bà. Tấm lòng của bà, chỉ có lòng cha mẹ tôi mới sánh kịp. Nhưng tôi đã quyết, không chịu rời Cửu Trùng Đài một bước. Tôi quyết ở đây.
ĐAN THIỀM (thất vọng): Ông Cả ơi!
(Lược ba lớp: Lớp II: Nguyễn Vũ xuất hiện thông báo Duy Sản làm phản; Đan Thiềm tiếp tục giục Vũ Như Tô bỏ trốn. Lớp III: Lê Trung Mại xuất hiện báo tin Hoàng thượng đã bị Duy Sản giết; Nguyễn Vũ tiếc thương Hoàng thượng, rút dao tự sát. Lớp IV: Bọn nội giám vào báo tin Duy Sản lập vua mới, Phùng Mai phản đối, bị giết ở nhà Nghị sự; An Hoà Hầu Nguyễn Hoằng Dụ kéo quân về đốt phá kinh thành.)
LỚP V
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông chạy đi! Ông có nghe tiếng gì không? Quân giặc đang tìm ông đấy: trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Họ tìm tôi, nhưng có lí gì họ giết tôi. Tôi có gây oán gây thù gì với ai?
ĐAN THIỀM: Ông đừng mơ mộng nữa. Dân chúng nông nổi, dễ sinh tàn ác. Họ không hiểu công việc của ông. Tránh đi! Trốn đi! Đợi thời là thượng sách. Đừng để phí tài trời. Trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Còn bà?
ĐAN THIỀM: Tôi ở đây. (Có tiếng quân reo dữ đội: "Giết chết Vũ Như Tô, giết chết lũ cung nữ.")
VŨ NHƯ TÔ (thản nhiên): Bà ở đây. Vậy tôi cũng ở đây, nguy biến ta cùng chịu.
ĐAN THIỀM: Không được! Tôi chết đi không thiệt hại cho đời. Còn ông, ông phải đi đi mới được. (Có tiếng nhà đổ, tiếng cửa đổ) Ông đi đi không thì không kịp. (Nàng chắp tay lạy) Tôi xin ông, ông nghe tôi trốn đi.
Có tiếng giày dép nhốn nháo. Bọn cùng nữ hốt hoảng đi vào.
LỚP VI
Những người trên – Kim Phượng – cung nữ
KIM PHƯỢNG (khóc lóc): Làm thế nào bây giờ? Cửa điện bị chúng phá rồi! Chúng đứng đầy ngoài sân. (Hỏi Đan Thiềm) Đây có cửa ra đằng sau không?
ĐAN THIỀM: Đến đây là đường cùng rồi! Đây là tử địa!
CUNG NỮ: Trời ơi!
ĐAN THIỀM (bảo Vũ Như Tô): Ông Cả ơi! Có trốn cũng không được nữa. Ông nguy mất (nàng khóc).
Quân khởi loạn kéo vào, gươm giáo sáng loè.
LỚP VII
Những người trên, thêm Ngô Hạch và quân khởi loạn
QUÂN KHỞI LOẠN: Đây rồi! Vũ Như Tô! Lũ cung nữ.
NGÔ HẠCH: Quân bay, vào bắt lũ cung nữ trước.
CUNG NỮ (quỳ xuống): Trăm lạy tướng quân, trăm lạy tướng quân.
NGÔ HẠCH: Ta vâng tướng lệnh vào bắt các ngươi.
KIM PHƯỢNG (quỳ xuống): Chị em chúng tôi không có tội gì. Xin tướng quân sinh phúc. (Đan Thiềm bĩu môi thở dài) Kẻ hay xúc xiểm vua là ả kia (chỉ Đan Thiềm). Chính nó mê hoặc vua. Chính nó dan díu với Vũ Như Tô, làm uế tạp nơi cung cấm, chính nó là thủ phạm.
CUNG NỮ: Chính nó là thủ phạm.
ĐAN THIỀM: Lũ yêu quái không được đặt để nên nhời, tướng quân nên thấu cho. Tôi không sợ chết, nguyện xin được chết. Nhưng tôi không phải là con người bất chính. Tôi nói thế không hổ với quỷ thần hai vai, không hổ với thanh thiên bạch nhật.
CUNG NỮ: Chính con Đan Thiềm là thủ phạm. (Nhìn lẳng lơ, bọn quân sĩ như bị quyến rũ).
NGÔ HẠCH: Ta đã biết! Quân bay, vào bắt lấy gian phu dâm phụ.
ĐAN THIỀM: Tướng quân không nên nói thế.
VŨ NHƯ TÔ: Giết thì cứ giết, nhưng đừng nghi oan.
ĐAN THIỀM: Tướng quân nghe tôi. Bao nhiêu tội tôi xin chịu hết. Nhưng xin tướng quân tha cho ông Cả. Ông ấy là một người tài...
QUÂN KHỞI LOẠN (cười ầm): Thế mà còn mở mồm cãi. Mày chết để chồng mày sống à?
ĐAN THIỀM: Các người chỉ nghĩ những điều quá quắt.
QUÂN KHỞI LOẠN: Chúng ông chỉ có thể, con đĩ già câm miệng.
NGÔ HẠCH: Trói cổ nó lại.
ĐAN THIỀM (quỳ xuống): Tướng quân tha cho ông Cả. Nước ta còn cần nhiều thợ tài để tô điểm.
NGÔ HẠCH (cười ha hả): Cần thợ tài để tô điểm. Để hao hụt công khố, để dân gian lầm than.
VŨ NHƯ TÔ: Đan Thiềm, bà đứng dậy. Sao bà lẩn thẩn thế, lạy cả một đứa tiểu nhân?
ĐAN THIỀM (đứng dậy): Tướng quân hãy nghe tôi, đừng phạm vào tội ác. Đừng giết ông Cả. Kẻo tướng quân mang hận về muôn đời! Tha cho ông Cả. Tôi xin chịu chết.
NGÔ HẠCH (truyền): Trói cổ con đĩ già lại.
ĐAN THIỀM: Tướng quân tha…
QUÂN KHỞI LOẠN (xúm vào trói nàng): Đừng nói nữa vô ích, con dâm phụ.
ĐAN THIỀM: ... Tha cho ông Cả.
NGÔ HẠCH (thấy Như Tô chạy lại): Trói thằng Vũ Như Tô lại (quân sĩ xông vào trói chàng có vẻ đắc ý).
ĐAN THIỀM (thất vọng): Chỉ tại ông không nghe tôi, dùng dằng mãi. Bây giờ... (nói với Ngô Hạch) Xin tướng quân...
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi, không cho nó nói nhảm nữa, rờm tai (quân sĩ dẫn nàng ra).
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Đài lớn tan tành! Ông Cả ơi! Xin cùng ông vĩnh biệt! (Họ kéo nàng ra tàn nhẫn).
LỚP VIII
Những người trên, trừ Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Xin đa tạ tấm lòng tri kỉ. Đan Thiềm, xin cùng bà vĩnh biệt! (Buồn rầu, trấn tĩnh ngay) Đời ta chưa tận, mệnh ta chưa cùng. Ta sẽ xây một đài vĩ đại để tạ lòng tri kỉ.
NGÔ HẠCH (chỉ bọn cung nữ bảo mấy tên quân): Dẫn họ về dinh ta đợi lệnh.
MẤY TÊN QUÂN: Xin vâng lệnh (dẫn cung nữ ra).
VŨ NHƯ TÔ (khinh bỉ): Mi thực là một tên bỉ ổi. Sao trời lại để cho mi sống làm nhục cương thường.
NGÔ HẠCH: Dẫn thằng này về trình chủ tướng.
VŨ NHƯ TÔ (đầy hi vọng): Dẫn ta ra mắt An Hoà Hầu, để ta phân trần, để ta giảng giải, cho người đời biết rõ nguyện vọng của ta. Ta tội gì. Không, ta chỉ có một hoài bão là tô điểm đất nước, đem hết tài ra xây cho nòi giống một toà đài hoa lệ, thách cả những công trình sau trước, tranh tinh xảo với hoá công. Vậy thì ta có tội gì? Ta xây Cửu Trùng Đài có phải đâu để hại nước? Không, không! Nguyễn Hoằng Dụ sẽ biết cho ta, ta không có tội và chủ tướng các người sẽ cởi trói cho ta để ta xây nốt Cửu Trùng Đài, dựng một kì công muôn thuở...
QUÂN SĨ (cười ầm): Câm ngay đi. Quân điên rồ, câm ngay đi không chúng ông vả miệng bây giờ. Mày không biết mấy nghìn người chết vì Cửu Trùng Đài, mẹ mất con, vợ mất chồng vì mày đó ư? Người ta oán mày hơn oán quỷ. Câm ngay đi!
VŨ NHƯ TÔ: … Vài năm nữa, đài Cửu Trùng hoàn thành, cao cả, huy hoàng, giữa cõi trần lao lực, có một cảnh Bồng Lai…
QUÂN SĨ: Câm mồm!
VŨ NHƯ TÔ: … Xuất hiện...
QUÂN SĨ: Câm mồm! (Họ xúm vào vả miệng Vũ Như Tô).
VŨ NHƯ TÔ: Ta có thù oán gì với các người?
NGÔ HẠCH: Dẫn nó ra pháp trường. Không để nó nói nhảm trước mặt chủ tướng mất thì giờ.
QUÂN SĨ: Ra pháp trường!
VŨ NHƯ TÔ: Không, dẫn ta ra mắt chủ tướng. Ta muốn nói chuyện với An Hoà Hầu. Các người không hiểu được ta. (Có tiếng ầm ầm như long trời lở đất).
MỌI NGƯỜI: Cái chi nghe kinh người?
Một lũ quân vào.
LỚP IX
Những người trên, thêm một lũ quân
NGÔ HẠCH: Chúng bay đi đâu?
LŨ QUÂN: Bẩm tướng quân! Kinh thành phát hoả!
NGÔ HẠCH: Ai ra lệnh ấy?
MỘT TÊN QUÂN: Chính An Hoà Hầu!
VŨ NHƯ TÔ: Chính An Hoà Hầu! Thế Cửu Trùng Đài?
LŨ QUÂN: Cửu Trùng Đài ư? Dã tràng xe cát! Cửu Trùng Đài sắp là một đống tro tàn!
VŨ NHƯ TÔ: Vô lí! Vô lí!
NGÔ HẠCH: Rõ quân ngu muội! Đến đầu mày chả chắc, nói chi đến Cửu Trùng Đài mà còn tin tưởng.
VŨ NHƯ TÔ: Đời ta không quý bằng Cửu Trùng Đài.
QUÂN SĨ: Giống vật không biết nhục.
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi. (Chợt có ánh lửa sáng rực, cả tàn than, bụi khói bay vào).
VŨ NHƯ TÔ (nhìn ra, rú lên): Đốt thực rồi! Đốt thực rồi! Ôi đảng ác! Ôi muôn phần căm giận! Trời ơi! Phú cho ta cái tài làm gì? Ôi mộng lớn! Ôi Đan Thiềm! Ôi Cửu Trùng Đài! (Có tiếng hô vui vẻ: "Cửu Trùng Đài đã cháy!")
QUÂN SĨ: Thực đáng ăn mừng.
VŨ NHƯ TÔ (chua chát): Thôi thế là hết. Dẫn ta đến pháp trường!
Màn hạ nhanh.
Mùa hạ năm 1941
(Theo Tuyển tập Nguyễn Huy Tưởng, tập I, NXB Văn học, Hà Nội, 1984)
Chỉ dẫn sân khấu sau có tác dụng mô tả yếu tố nào dưới đây?
Có tiếng quân ầm ầm, tiếng trống, tiếng chiêng, tiếng tù và, tiếng ngựa hí.
VĨNH BIỆT CỬU TRÙNG ĐÀI
LỚP I
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Có việc gì mà bà chạy hớt hơ hớt hải? Mặt bà cắt không còn hột máu.
ĐAN THIỀM (thở hổn hển): Nguy đến nơi rồi... Ông Cả!
VŨ NHƯ TÔ: Lạ chưa, nguy làm sao? Đài Cửu Trùng chia năm đã được một phần.
ĐAN THIỀM: Ông trốn đi, mau lên không thì không kịp.
VŨ NHƯ TÔ: Sau bà nói lạ? Đài Cửu Trùng chưa xong, tôi trốn đi đâu. Làm gì phải trốn?
ĐAN THIỀM: Ông nghe tôi! Ông trốn đi! Ông nghe tôi! Ông phải trốn đi mới được!
VŨ NHƯ TÔ: Làm sao tôi cần phải trốn? Bà nói rõ cho là vì sao? Khi trước tôi nhờ bà mách đường chạy trốn, bà khuyên không nên, bây giờ bà bảo tôi đi trốn, thế là nghĩa gì?
ĐAN THIỀM: Có nghĩa lắm. Tôi không làm một việc gì vô lí cả. Khi trước trốn đi thì ông nguy, bây giờ trốn đi thì ông thoát chết.
VŨ NHƯ TÔ: Sao thế?
ĐAN THIỀM: Loạn đến nơi rồi. Dân gian đói kém nổi lên tứ tung. Giặc Trần Cao trước đã bị quan quân đuổi đánh, nay lại về đóng ở Bồ Đề, thanh thế rất mạnh. Trong triều, Nguyên Quận công Trịnh Duy Sản vì can vua mà bị đánh, nay mưu với mấy tên đồng chí, giả mượn tiếng đi dẹp giặc rồi quay binh về làm loạn.
VŨ NHƯ TÔ: Tôi làm gì nên tội?
ĐAN THIỀM: Vậy mà ai ai cũng cho ông là thủ phạm. Vua xa xỉ là vì ông, công khố hao hụt là vì ông, dân gian lầm than là vì ông, man di oán giận là vì ông, thần nhân trách móc là vì ông. Cửu Trùng Đài, họ có cần đâu? Họ dấy nghĩa cốt giết ông, phá Cửu Trùng Đài.
VŨ NHƯ TÔ: Phá Cửu Trùng Đài? Không đời nào? Mà tôi thì không làm gì nên tội. Họ hiểu nhầm.
ĐAN THIỀM: Ông phải trốn đi. (Có tiếng quân ầm ầm, tiếng trống, tiếng chiêng, tiếng tù và, tiếng ngựa hí). Ông phải trốn đi. (lời có vẻ van lơn) Trong lúc biến cố này, ông hãy tạm lánh đi. Khi dân nổi lên, họ nông nổi vô cùng. Họ không phân biệt phải trái. Ông trốn đi. Tài kia không nên để uổng. Ông mà có mệnh hệ nào thì nước ta không còn ai tô điểm nữa.
VŨ NHƯ TÔ: Bà không nên lo cho tôi. Tôi không trốn đâu. Người quân tử không bao giờ sợ chết. Mà vạn nhất có chết, thì cũng phải để cho mọi người biết rằng công việc mình làm chính đại quang minh. Tôi sống với Cửu Trùng Đài, chết cũng với Cửu Trùng Đài. Tôi không thể xa Cửu Trùng Đài một bước. Hồn tôi để cả đây, thì tôi chạy đi đâu?
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông nghe tôi. Trốn đi để chờ cơ hội khác. Đại sự hỏng rồi.
VŨ NHƯ TÔ: Đa tạ bà. Tấm lòng của bà, chỉ có lòng cha mẹ tôi mới sánh kịp. Nhưng tôi đã quyết, không chịu rời Cửu Trùng Đài một bước. Tôi quyết ở đây.
ĐAN THIỀM (thất vọng): Ông Cả ơi!
(Lược ba lớp: Lớp II: Nguyễn Vũ xuất hiện thông báo Duy Sản làm phản; Đan Thiềm tiếp tục giục Vũ Như Tô bỏ trốn. Lớp III: Lê Trung Mại xuất hiện báo tin Hoàng thượng đã bị Duy Sản giết; Nguyễn Vũ tiếc thương Hoàng thượng, rút dao tự sát. Lớp IV: Bọn nội giám vào báo tin Duy Sản lập vua mới, Phùng Mai phản đối, bị giết ở nhà Nghị sự; An Hoà Hầu Nguyễn Hoằng Dụ kéo quân về đốt phá kinh thành.)
LỚP V
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông chạy đi! Ông có nghe tiếng gì không? Quân giặc đang tìm ông đấy: trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Họ tìm tôi, nhưng có lí gì họ giết tôi. Tôi có gây oán gây thù gì với ai?
ĐAN THIỀM: Ông đừng mơ mộng nữa. Dân chúng nông nổi, dễ sinh tàn ác. Họ không hiểu công việc của ông. Tránh đi! Trốn đi! Đợi thời là thượng sách. Đừng để phí tài trời. Trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Còn bà?
ĐAN THIỀM: Tôi ở đây. (Có tiếng quân reo dữ đội: "Giết chết Vũ Như Tô, giết chết lũ cung nữ.")
VŨ NHƯ TÔ (thản nhiên): Bà ở đây. Vậy tôi cũng ở đây, nguy biến ta cùng chịu.
ĐAN THIỀM: Không được! Tôi chết đi không thiệt hại cho đời. Còn ông, ông phải đi đi mới được. (Có tiếng nhà đổ, tiếng cửa đổ) Ông đi đi không thì không kịp. (Nàng chắp tay lạy) Tôi xin ông, ông nghe tôi trốn đi.
Có tiếng giày dép nhốn nháo. Bọn cùng nữ hốt hoảng đi vào.
LỚP VI
Những người trên – Kim Phượng – cung nữ
KIM PHƯỢNG (khóc lóc): Làm thế nào bây giờ? Cửa điện bị chúng phá rồi! Chúng đứng đầy ngoài sân. (Hỏi Đan Thiềm) Đây có cửa ra đằng sau không?
ĐAN THIỀM: Đến đây là đường cùng rồi! Đây là tử địa!
CUNG NỮ: Trời ơi!
ĐAN THIỀM (bảo Vũ Như Tô): Ông Cả ơi! Có trốn cũng không được nữa. Ông nguy mất (nàng khóc).
Quân khởi loạn kéo vào, gươm giáo sáng loè.
LỚP VII
Những người trên, thêm Ngô Hạch và quân khởi loạn
QUÂN KHỞI LOẠN: Đây rồi! Vũ Như Tô! Lũ cung nữ.
NGÔ HẠCH: Quân bay, vào bắt lũ cung nữ trước.
CUNG NỮ (quỳ xuống): Trăm lạy tướng quân, trăm lạy tướng quân.
NGÔ HẠCH: Ta vâng tướng lệnh vào bắt các ngươi.
KIM PHƯỢNG (quỳ xuống): Chị em chúng tôi không có tội gì. Xin tướng quân sinh phúc. (Đan Thiềm bĩu môi thở dài) Kẻ hay xúc xiểm vua là ả kia (chỉ Đan Thiềm). Chính nó mê hoặc vua. Chính nó dan díu với Vũ Như Tô, làm uế tạp nơi cung cấm, chính nó là thủ phạm.
CUNG NỮ: Chính nó là thủ phạm.
ĐAN THIỀM: Lũ yêu quái không được đặt để nên nhời, tướng quân nên thấu cho. Tôi không sợ chết, nguyện xin được chết. Nhưng tôi không phải là con người bất chính. Tôi nói thế không hổ với quỷ thần hai vai, không hổ với thanh thiên bạch nhật.
CUNG NỮ: Chính con Đan Thiềm là thủ phạm. (Nhìn lẳng lơ, bọn quân sĩ như bị quyến rũ).
NGÔ HẠCH: Ta đã biết! Quân bay, vào bắt lấy gian phu dâm phụ.
ĐAN THIỀM: Tướng quân không nên nói thế.
VŨ NHƯ TÔ: Giết thì cứ giết, nhưng đừng nghi oan.
ĐAN THIỀM: Tướng quân nghe tôi. Bao nhiêu tội tôi xin chịu hết. Nhưng xin tướng quân tha cho ông Cả. Ông ấy là một người tài...
QUÂN KHỞI LOẠN (cười ầm): Thế mà còn mở mồm cãi. Mày chết để chồng mày sống à?
ĐAN THIỀM: Các người chỉ nghĩ những điều quá quắt.
QUÂN KHỞI LOẠN: Chúng ông chỉ có thể, con đĩ già câm miệng.
NGÔ HẠCH: Trói cổ nó lại.
ĐAN THIỀM (quỳ xuống): Tướng quân tha cho ông Cả. Nước ta còn cần nhiều thợ tài để tô điểm.
NGÔ HẠCH (cười ha hả): Cần thợ tài để tô điểm. Để hao hụt công khố, để dân gian lầm than.
VŨ NHƯ TÔ: Đan Thiềm, bà đứng dậy. Sao bà lẩn thẩn thế, lạy cả một đứa tiểu nhân?
ĐAN THIỀM (đứng dậy): Tướng quân hãy nghe tôi, đừng phạm vào tội ác. Đừng giết ông Cả. Kẻo tướng quân mang hận về muôn đời! Tha cho ông Cả. Tôi xin chịu chết.
NGÔ HẠCH (truyền): Trói cổ con đĩ già lại.
ĐAN THIỀM: Tướng quân tha…
QUÂN KHỞI LOẠN (xúm vào trói nàng): Đừng nói nữa vô ích, con dâm phụ.
ĐAN THIỀM: ... Tha cho ông Cả.
NGÔ HẠCH (thấy Như Tô chạy lại): Trói thằng Vũ Như Tô lại (quân sĩ xông vào trói chàng có vẻ đắc ý).
ĐAN THIỀM (thất vọng): Chỉ tại ông không nghe tôi, dùng dằng mãi. Bây giờ... (nói với Ngô Hạch) Xin tướng quân...
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi, không cho nó nói nhảm nữa, rờm tai (quân sĩ dẫn nàng ra).
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Đài lớn tan tành! Ông Cả ơi! Xin cùng ông vĩnh biệt! (Họ kéo nàng ra tàn nhẫn).
LỚP VIII
Những người trên, trừ Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Xin đa tạ tấm lòng tri kỉ. Đan Thiềm, xin cùng bà vĩnh biệt! (Buồn rầu, trấn tĩnh ngay) Đời ta chưa tận, mệnh ta chưa cùng. Ta sẽ xây một đài vĩ đại để tạ lòng tri kỉ.
NGÔ HẠCH (chỉ bọn cung nữ bảo mấy tên quân): Dẫn họ về dinh ta đợi lệnh.
MẤY TÊN QUÂN: Xin vâng lệnh (dẫn cung nữ ra).
VŨ NHƯ TÔ (khinh bỉ): Mi thực là một tên bỉ ổi. Sao trời lại để cho mi sống làm nhục cương thường.
NGÔ HẠCH: Dẫn thằng này về trình chủ tướng.
VŨ NHƯ TÔ (đầy hi vọng): Dẫn ta ra mắt An Hoà Hầu, để ta phân trần, để ta giảng giải, cho người đời biết rõ nguyện vọng của ta. Ta tội gì. Không, ta chỉ có một hoài bão là tô điểm đất nước, đem hết tài ra xây cho nòi giống một toà đài hoa lệ, thách cả những công trình sau trước, tranh tinh xảo với hoá công. Vậy thì ta có tội gì? Ta xây Cửu Trùng Đài có phải đâu để hại nước? Không, không! Nguyễn Hoằng Dụ sẽ biết cho ta, ta không có tội và chủ tướng các người sẽ cởi trói cho ta để ta xây nốt Cửu Trùng Đài, dựng một kì công muôn thuở...
QUÂN SĨ (cười ầm): Câm ngay đi. Quân điên rồ, câm ngay đi không chúng ông vả miệng bây giờ. Mày không biết mấy nghìn người chết vì Cửu Trùng Đài, mẹ mất con, vợ mất chồng vì mày đó ư? Người ta oán mày hơn oán quỷ. Câm ngay đi!
VŨ NHƯ TÔ: … Vài năm nữa, đài Cửu Trùng hoàn thành, cao cả, huy hoàng, giữa cõi trần lao lực, có một cảnh Bồng Lai…
QUÂN SĨ: Câm mồm!
VŨ NHƯ TÔ: … Xuất hiện...
QUÂN SĨ: Câm mồm! (Họ xúm vào vả miệng Vũ Như Tô).
VŨ NHƯ TÔ: Ta có thù oán gì với các người?
NGÔ HẠCH: Dẫn nó ra pháp trường. Không để nó nói nhảm trước mặt chủ tướng mất thì giờ.
QUÂN SĨ: Ra pháp trường!
VŨ NHƯ TÔ: Không, dẫn ta ra mắt chủ tướng. Ta muốn nói chuyện với An Hoà Hầu. Các người không hiểu được ta. (Có tiếng ầm ầm như long trời lở đất).
MỌI NGƯỜI: Cái chi nghe kinh người?
Một lũ quân vào.
LỚP IX
Những người trên, thêm một lũ quân
NGÔ HẠCH: Chúng bay đi đâu?
LŨ QUÂN: Bẩm tướng quân! Kinh thành phát hoả!
NGÔ HẠCH: Ai ra lệnh ấy?
MỘT TÊN QUÂN: Chính An Hoà Hầu!
VŨ NHƯ TÔ: Chính An Hoà Hầu! Thế Cửu Trùng Đài?
LŨ QUÂN: Cửu Trùng Đài ư? Dã tràng xe cát! Cửu Trùng Đài sắp là một đống tro tàn!
VŨ NHƯ TÔ: Vô lí! Vô lí!
NGÔ HẠCH: Rõ quân ngu muội! Đến đầu mày chả chắc, nói chi đến Cửu Trùng Đài mà còn tin tưởng.
VŨ NHƯ TÔ: Đời ta không quý bằng Cửu Trùng Đài.
QUÂN SĨ: Giống vật không biết nhục.
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi. (Chợt có ánh lửa sáng rực, cả tàn than, bụi khói bay vào).
VŨ NHƯ TÔ (nhìn ra, rú lên): Đốt thực rồi! Đốt thực rồi! Ôi đảng ác! Ôi muôn phần căm giận! Trời ơi! Phú cho ta cái tài làm gì? Ôi mộng lớn! Ôi Đan Thiềm! Ôi Cửu Trùng Đài! (Có tiếng hô vui vẻ: "Cửu Trùng Đài đã cháy!")
QUÂN SĨ: Thực đáng ăn mừng.
VŨ NHƯ TÔ (chua chát): Thôi thế là hết. Dẫn ta đến pháp trường!
Màn hạ nhanh.
Mùa hạ năm 1941
(Theo Tuyển tập Nguyễn Huy Tưởng, tập I, NXB Văn học, Hà Nội, 1984)
Chỉ dẫn sân khấu sau có tác dụng mô tả yếu tố nào dưới đây?
Nàng chắp tay lạy.
VĨNH BIỆT CỬU TRÙNG ĐÀI
LỚP I
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Có việc gì mà bà chạy hớt hơ hớt hải? Mặt bà cắt không còn hột máu.
ĐAN THIỀM (thở hổn hển): Nguy đến nơi rồi... Ông Cả!
VŨ NHƯ TÔ: Lạ chưa, nguy làm sao? Đài Cửu Trùng chia năm đã được một phần.
ĐAN THIỀM: Ông trốn đi, mau lên không thì không kịp.
VŨ NHƯ TÔ: Sau bà nói lạ? Đài Cửu Trùng chưa xong, tôi trốn đi đâu. Làm gì phải trốn?
ĐAN THIỀM: Ông nghe tôi! Ông trốn đi! Ông nghe tôi! Ông phải trốn đi mới được!
VŨ NHƯ TÔ: Làm sao tôi cần phải trốn? Bà nói rõ cho là vì sao? Khi trước tôi nhờ bà mách đường chạy trốn, bà khuyên không nên, bây giờ bà bảo tôi đi trốn, thế là nghĩa gì?
ĐAN THIỀM: Có nghĩa lắm. Tôi không làm một việc gì vô lí cả. Khi trước trốn đi thì ông nguy, bây giờ trốn đi thì ông thoát chết.
VŨ NHƯ TÔ: Sao thế?
ĐAN THIỀM: Loạn đến nơi rồi. Dân gian đói kém nổi lên tứ tung. Giặc Trần Cao trước đã bị quan quân đuổi đánh, nay lại về đóng ở Bồ Đề, thanh thế rất mạnh. Trong triều, Nguyên Quận công Trịnh Duy Sản vì can vua mà bị đánh, nay mưu với mấy tên đồng chí, giả mượn tiếng đi dẹp giặc rồi quay binh về làm loạn.
VŨ NHƯ TÔ: Tôi làm gì nên tội?
ĐAN THIỀM: Vậy mà ai ai cũng cho ông là thủ phạm. Vua xa xỉ là vì ông, công khố hao hụt là vì ông, dân gian lầm than là vì ông, man di oán giận là vì ông, thần nhân trách móc là vì ông. Cửu Trùng Đài, họ có cần đâu? Họ dấy nghĩa cốt giết ông, phá Cửu Trùng Đài.
VŨ NHƯ TÔ: Phá Cửu Trùng Đài? Không đời nào? Mà tôi thì không làm gì nên tội. Họ hiểu nhầm.
ĐAN THIỀM: Ông phải trốn đi. (Có tiếng quân ầm ầm, tiếng trống, tiếng chiêng, tiếng tù và, tiếng ngựa hí). Ông phải trốn đi. (lời có vẻ van lơn) Trong lúc biến cố này, ông hãy tạm lánh đi. Khi dân nổi lên, họ nông nổi vô cùng. Họ không phân biệt phải trái. Ông trốn đi. Tài kia không nên để uổng. Ông mà có mệnh hệ nào thì nước ta không còn ai tô điểm nữa.
VŨ NHƯ TÔ: Bà không nên lo cho tôi. Tôi không trốn đâu. Người quân tử không bao giờ sợ chết. Mà vạn nhất có chết, thì cũng phải để cho mọi người biết rằng công việc mình làm chính đại quang minh. Tôi sống với Cửu Trùng Đài, chết cũng với Cửu Trùng Đài. Tôi không thể xa Cửu Trùng Đài một bước. Hồn tôi để cả đây, thì tôi chạy đi đâu?
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông nghe tôi. Trốn đi để chờ cơ hội khác. Đại sự hỏng rồi.
VŨ NHƯ TÔ: Đa tạ bà. Tấm lòng của bà, chỉ có lòng cha mẹ tôi mới sánh kịp. Nhưng tôi đã quyết, không chịu rời Cửu Trùng Đài một bước. Tôi quyết ở đây.
ĐAN THIỀM (thất vọng): Ông Cả ơi!
(Lược ba lớp: Lớp II: Nguyễn Vũ xuất hiện thông báo Duy Sản làm phản; Đan Thiềm tiếp tục giục Vũ Như Tô bỏ trốn. Lớp III: Lê Trung Mại xuất hiện báo tin Hoàng thượng đã bị Duy Sản giết; Nguyễn Vũ tiếc thương Hoàng thượng, rút dao tự sát. Lớp IV: Bọn nội giám vào báo tin Duy Sản lập vua mới, Phùng Mai phản đối, bị giết ở nhà Nghị sự; An Hoà Hầu Nguyễn Hoằng Dụ kéo quân về đốt phá kinh thành.)
LỚP V
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông chạy đi! Ông có nghe tiếng gì không? Quân giặc đang tìm ông đấy: trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Họ tìm tôi, nhưng có lí gì họ giết tôi. Tôi có gây oán gây thù gì với ai?
ĐAN THIỀM: Ông đừng mơ mộng nữa. Dân chúng nông nổi, dễ sinh tàn ác. Họ không hiểu công việc của ông. Tránh đi! Trốn đi! Đợi thời là thượng sách. Đừng để phí tài trời. Trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Còn bà?
ĐAN THIỀM: Tôi ở đây. (Có tiếng quân reo dữ đội: "Giết chết Vũ Như Tô, giết chết lũ cung nữ.")
VŨ NHƯ TÔ (thản nhiên): Bà ở đây. Vậy tôi cũng ở đây, nguy biến ta cùng chịu.
ĐAN THIỀM: Không được! Tôi chết đi không thiệt hại cho đời. Còn ông, ông phải đi đi mới được. (Có tiếng nhà đổ, tiếng cửa đổ) Ông đi đi không thì không kịp. (Nàng chắp tay lạy) Tôi xin ông, ông nghe tôi trốn đi.
Có tiếng giày dép nhốn nháo. Bọn cùng nữ hốt hoảng đi vào.
LỚP VI
Những người trên – Kim Phượng – cung nữ
KIM PHƯỢNG (khóc lóc): Làm thế nào bây giờ? Cửa điện bị chúng phá rồi! Chúng đứng đầy ngoài sân. (Hỏi Đan Thiềm) Đây có cửa ra đằng sau không?
ĐAN THIỀM: Đến đây là đường cùng rồi! Đây là tử địa!
CUNG NỮ: Trời ơi!
ĐAN THIỀM (bảo Vũ Như Tô): Ông Cả ơi! Có trốn cũng không được nữa. Ông nguy mất (nàng khóc).
Quân khởi loạn kéo vào, gươm giáo sáng loè.
LỚP VII
Những người trên, thêm Ngô Hạch và quân khởi loạn
QUÂN KHỞI LOẠN: Đây rồi! Vũ Như Tô! Lũ cung nữ.
NGÔ HẠCH: Quân bay, vào bắt lũ cung nữ trước.
CUNG NỮ (quỳ xuống): Trăm lạy tướng quân, trăm lạy tướng quân.
NGÔ HẠCH: Ta vâng tướng lệnh vào bắt các ngươi.
KIM PHƯỢNG (quỳ xuống): Chị em chúng tôi không có tội gì. Xin tướng quân sinh phúc. (Đan Thiềm bĩu môi thở dài) Kẻ hay xúc xiểm vua là ả kia (chỉ Đan Thiềm). Chính nó mê hoặc vua. Chính nó dan díu với Vũ Như Tô, làm uế tạp nơi cung cấm, chính nó là thủ phạm.
CUNG NỮ: Chính nó là thủ phạm.
ĐAN THIỀM: Lũ yêu quái không được đặt để nên nhời, tướng quân nên thấu cho. Tôi không sợ chết, nguyện xin được chết. Nhưng tôi không phải là con người bất chính. Tôi nói thế không hổ với quỷ thần hai vai, không hổ với thanh thiên bạch nhật.
CUNG NỮ: Chính con Đan Thiềm là thủ phạm. (Nhìn lẳng lơ, bọn quân sĩ như bị quyến rũ).
NGÔ HẠCH: Ta đã biết! Quân bay, vào bắt lấy gian phu dâm phụ.
ĐAN THIỀM: Tướng quân không nên nói thế.
VŨ NHƯ TÔ: Giết thì cứ giết, nhưng đừng nghi oan.
ĐAN THIỀM: Tướng quân nghe tôi. Bao nhiêu tội tôi xin chịu hết. Nhưng xin tướng quân tha cho ông Cả. Ông ấy là một người tài...
QUÂN KHỞI LOẠN (cười ầm): Thế mà còn mở mồm cãi. Mày chết để chồng mày sống à?
ĐAN THIỀM: Các người chỉ nghĩ những điều quá quắt.
QUÂN KHỞI LOẠN: Chúng ông chỉ có thể, con đĩ già câm miệng.
NGÔ HẠCH: Trói cổ nó lại.
ĐAN THIỀM (quỳ xuống): Tướng quân tha cho ông Cả. Nước ta còn cần nhiều thợ tài để tô điểm.
NGÔ HẠCH (cười ha hả): Cần thợ tài để tô điểm. Để hao hụt công khố, để dân gian lầm than.
VŨ NHƯ TÔ: Đan Thiềm, bà đứng dậy. Sao bà lẩn thẩn thế, lạy cả một đứa tiểu nhân?
ĐAN THIỀM (đứng dậy): Tướng quân hãy nghe tôi, đừng phạm vào tội ác. Đừng giết ông Cả. Kẻo tướng quân mang hận về muôn đời! Tha cho ông Cả. Tôi xin chịu chết.
NGÔ HẠCH (truyền): Trói cổ con đĩ già lại.
ĐAN THIỀM: Tướng quân tha…
QUÂN KHỞI LOẠN (xúm vào trói nàng): Đừng nói nữa vô ích, con dâm phụ.
ĐAN THIỀM: ... Tha cho ông Cả.
NGÔ HẠCH (thấy Như Tô chạy lại): Trói thằng Vũ Như Tô lại (quân sĩ xông vào trói chàng có vẻ đắc ý).
ĐAN THIỀM (thất vọng): Chỉ tại ông không nghe tôi, dùng dằng mãi. Bây giờ... (nói với Ngô Hạch) Xin tướng quân...
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi, không cho nó nói nhảm nữa, rờm tai (quân sĩ dẫn nàng ra).
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Đài lớn tan tành! Ông Cả ơi! Xin cùng ông vĩnh biệt! (Họ kéo nàng ra tàn nhẫn).
LỚP VIII
Những người trên, trừ Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Xin đa tạ tấm lòng tri kỉ. Đan Thiềm, xin cùng bà vĩnh biệt! (Buồn rầu, trấn tĩnh ngay) Đời ta chưa tận, mệnh ta chưa cùng. Ta sẽ xây một đài vĩ đại để tạ lòng tri kỉ.
NGÔ HẠCH (chỉ bọn cung nữ bảo mấy tên quân): Dẫn họ về dinh ta đợi lệnh.
MẤY TÊN QUÂN: Xin vâng lệnh (dẫn cung nữ ra).
VŨ NHƯ TÔ (khinh bỉ): Mi thực là một tên bỉ ổi. Sao trời lại để cho mi sống làm nhục cương thường.
NGÔ HẠCH: Dẫn thằng này về trình chủ tướng.
VŨ NHƯ TÔ (đầy hi vọng): Dẫn ta ra mắt An Hoà Hầu, để ta phân trần, để ta giảng giải, cho người đời biết rõ nguyện vọng của ta. Ta tội gì. Không, ta chỉ có một hoài bão là tô điểm đất nước, đem hết tài ra xây cho nòi giống một toà đài hoa lệ, thách cả những công trình sau trước, tranh tinh xảo với hoá công. Vậy thì ta có tội gì? Ta xây Cửu Trùng Đài có phải đâu để hại nước? Không, không! Nguyễn Hoằng Dụ sẽ biết cho ta, ta không có tội và chủ tướng các người sẽ cởi trói cho ta để ta xây nốt Cửu Trùng Đài, dựng một kì công muôn thuở...
QUÂN SĨ (cười ầm): Câm ngay đi. Quân điên rồ, câm ngay đi không chúng ông vả miệng bây giờ. Mày không biết mấy nghìn người chết vì Cửu Trùng Đài, mẹ mất con, vợ mất chồng vì mày đó ư? Người ta oán mày hơn oán quỷ. Câm ngay đi!
VŨ NHƯ TÔ: … Vài năm nữa, đài Cửu Trùng hoàn thành, cao cả, huy hoàng, giữa cõi trần lao lực, có một cảnh Bồng Lai…
QUÂN SĨ: Câm mồm!
VŨ NHƯ TÔ: … Xuất hiện...
QUÂN SĨ: Câm mồm! (Họ xúm vào vả miệng Vũ Như Tô).
VŨ NHƯ TÔ: Ta có thù oán gì với các người?
NGÔ HẠCH: Dẫn nó ra pháp trường. Không để nó nói nhảm trước mặt chủ tướng mất thì giờ.
QUÂN SĨ: Ra pháp trường!
VŨ NHƯ TÔ: Không, dẫn ta ra mắt chủ tướng. Ta muốn nói chuyện với An Hoà Hầu. Các người không hiểu được ta. (Có tiếng ầm ầm như long trời lở đất).
MỌI NGƯỜI: Cái chi nghe kinh người?
Một lũ quân vào.
LỚP IX
Những người trên, thêm một lũ quân
NGÔ HẠCH: Chúng bay đi đâu?
LŨ QUÂN: Bẩm tướng quân! Kinh thành phát hoả!
NGÔ HẠCH: Ai ra lệnh ấy?
MỘT TÊN QUÂN: Chính An Hoà Hầu!
VŨ NHƯ TÔ: Chính An Hoà Hầu! Thế Cửu Trùng Đài?
LŨ QUÂN: Cửu Trùng Đài ư? Dã tràng xe cát! Cửu Trùng Đài sắp là một đống tro tàn!
VŨ NHƯ TÔ: Vô lí! Vô lí!
NGÔ HẠCH: Rõ quân ngu muội! Đến đầu mày chả chắc, nói chi đến Cửu Trùng Đài mà còn tin tưởng.
VŨ NHƯ TÔ: Đời ta không quý bằng Cửu Trùng Đài.
QUÂN SĨ: Giống vật không biết nhục.
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi. (Chợt có ánh lửa sáng rực, cả tàn than, bụi khói bay vào).
VŨ NHƯ TÔ (nhìn ra, rú lên): Đốt thực rồi! Đốt thực rồi! Ôi đảng ác! Ôi muôn phần căm giận! Trời ơi! Phú cho ta cái tài làm gì? Ôi mộng lớn! Ôi Đan Thiềm! Ôi Cửu Trùng Đài! (Có tiếng hô vui vẻ: "Cửu Trùng Đài đã cháy!")
QUÂN SĨ: Thực đáng ăn mừng.
VŨ NHƯ TÔ (chua chát): Thôi thế là hết. Dẫn ta đến pháp trường!
Màn hạ nhanh.
Mùa hạ năm 1941
(Theo Tuyển tập Nguyễn Huy Tưởng, tập I, NXB Văn học, Hà Nội, 1984)
Nối những lời thoại dưới đây với kiểu lời tương ứng.
VĨNH BIỆT CỬU TRÙNG ĐÀI
LỚP I
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Có việc gì mà bà chạy hớt hơ hớt hải? Mặt bà cắt không còn hột máu.
ĐAN THIỀM (thở hổn hển): Nguy đến nơi rồi... Ông Cả!
VŨ NHƯ TÔ: Lạ chưa, nguy làm sao? Đài Cửu Trùng chia năm đã được một phần.
ĐAN THIỀM: Ông trốn đi, mau lên không thì không kịp.
VŨ NHƯ TÔ: Sau bà nói lạ? Đài Cửu Trùng chưa xong, tôi trốn đi đâu. Làm gì phải trốn?
ĐAN THIỀM: Ông nghe tôi! Ông trốn đi! Ông nghe tôi! Ông phải trốn đi mới được!
VŨ NHƯ TÔ: Làm sao tôi cần phải trốn? Bà nói rõ cho là vì sao? Khi trước tôi nhờ bà mách đường chạy trốn, bà khuyên không nên, bây giờ bà bảo tôi đi trốn, thế là nghĩa gì?
ĐAN THIỀM: Có nghĩa lắm. Tôi không làm một việc gì vô lí cả. Khi trước trốn đi thì ông nguy, bây giờ trốn đi thì ông thoát chết.
VŨ NHƯ TÔ: Sao thế?
ĐAN THIỀM: Loạn đến nơi rồi. Dân gian đói kém nổi lên tứ tung. Giặc Trần Cao trước đã bị quan quân đuổi đánh, nay lại về đóng ở Bồ Đề, thanh thế rất mạnh. Trong triều, Nguyên Quận công Trịnh Duy Sản vì can vua mà bị đánh, nay mưu với mấy tên đồng chí, giả mượn tiếng đi dẹp giặc rồi quay binh về làm loạn.
VŨ NHƯ TÔ: Tôi làm gì nên tội?
ĐAN THIỀM: Vậy mà ai ai cũng cho ông là thủ phạm. Vua xa xỉ là vì ông, công khố hao hụt là vì ông, dân gian lầm than là vì ông, man di oán giận là vì ông, thần nhân trách móc là vì ông. Cửu Trùng Đài, họ có cần đâu? Họ dấy nghĩa cốt giết ông, phá Cửu Trùng Đài.
VŨ NHƯ TÔ: Phá Cửu Trùng Đài? Không đời nào? Mà tôi thì không làm gì nên tội. Họ hiểu nhầm.
ĐAN THIỀM: Ông phải trốn đi. (Có tiếng quân ầm ầm, tiếng trống, tiếng chiêng, tiếng tù và, tiếng ngựa hí). Ông phải trốn đi. (lời có vẻ van lơn) Trong lúc biến cố này, ông hãy tạm lánh đi. Khi dân nổi lên, họ nông nổi vô cùng. Họ không phân biệt phải trái. Ông trốn đi. Tài kia không nên để uổng. Ông mà có mệnh hệ nào thì nước ta không còn ai tô điểm nữa.
VŨ NHƯ TÔ: Bà không nên lo cho tôi. Tôi không trốn đâu. Người quân tử không bao giờ sợ chết. Mà vạn nhất có chết, thì cũng phải để cho mọi người biết rằng công việc mình làm chính đại quang minh. Tôi sống với Cửu Trùng Đài, chết cũng với Cửu Trùng Đài. Tôi không thể xa Cửu Trùng Đài một bước. Hồn tôi để cả đây, thì tôi chạy đi đâu?
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông nghe tôi. Trốn đi để chờ cơ hội khác. Đại sự hỏng rồi.
VŨ NHƯ TÔ: Đa tạ bà. Tấm lòng của bà, chỉ có lòng cha mẹ tôi mới sánh kịp. Nhưng tôi đã quyết, không chịu rời Cửu Trùng Đài một bước. Tôi quyết ở đây.
ĐAN THIỀM (thất vọng): Ông Cả ơi!
(Lược ba lớp: Lớp II: Nguyễn Vũ xuất hiện thông báo Duy Sản làm phản; Đan Thiềm tiếp tục giục Vũ Như Tô bỏ trốn. Lớp III: Lê Trung Mại xuất hiện báo tin Hoàng thượng đã bị Duy Sản giết; Nguyễn Vũ tiếc thương Hoàng thượng, rút dao tự sát. Lớp IV: Bọn nội giám vào báo tin Duy Sản lập vua mới, Phùng Mai phản đối, bị giết ở nhà Nghị sự; An Hoà Hầu Nguyễn Hoằng Dụ kéo quân về đốt phá kinh thành.)
LỚP V
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông chạy đi! Ông có nghe tiếng gì không? Quân giặc đang tìm ông đấy: trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Họ tìm tôi, nhưng có lí gì họ giết tôi. Tôi có gây oán gây thù gì với ai?
ĐAN THIỀM: Ông đừng mơ mộng nữa. Dân chúng nông nổi, dễ sinh tàn ác. Họ không hiểu công việc của ông. Tránh đi! Trốn đi! Đợi thời là thượng sách. Đừng để phí tài trời. Trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Còn bà?
ĐAN THIỀM: Tôi ở đây. (Có tiếng quân reo dữ đội: "Giết chết Vũ Như Tô, giết chết lũ cung nữ.")
VŨ NHƯ TÔ (thản nhiên): Bà ở đây. Vậy tôi cũng ở đây, nguy biến ta cùng chịu.
ĐAN THIỀM: Không được! Tôi chết đi không thiệt hại cho đời. Còn ông, ông phải đi đi mới được. (Có tiếng nhà đổ, tiếng cửa đổ) Ông đi đi không thì không kịp. (Nàng chắp tay lạy) Tôi xin ông, ông nghe tôi trốn đi.
Có tiếng giày dép nhốn nháo. Bọn cùng nữ hốt hoảng đi vào.
LỚP VI
Những người trên – Kim Phượng – cung nữ
KIM PHƯỢNG (khóc lóc): Làm thế nào bây giờ? Cửa điện bị chúng phá rồi! Chúng đứng đầy ngoài sân. (Hỏi Đan Thiềm) Đây có cửa ra đằng sau không?
ĐAN THIỀM: Đến đây là đường cùng rồi! Đây là tử địa!
CUNG NỮ: Trời ơi!
ĐAN THIỀM (bảo Vũ Như Tô): Ông Cả ơi! Có trốn cũng không được nữa. Ông nguy mất (nàng khóc).
Quân khởi loạn kéo vào, gươm giáo sáng loè.
LỚP VII
Những người trên, thêm Ngô Hạch và quân khởi loạn
QUÂN KHỞI LOẠN: Đây rồi! Vũ Như Tô! Lũ cung nữ.
NGÔ HẠCH: Quân bay, vào bắt lũ cung nữ trước.
CUNG NỮ (quỳ xuống): Trăm lạy tướng quân, trăm lạy tướng quân.
NGÔ HẠCH: Ta vâng tướng lệnh vào bắt các ngươi.
KIM PHƯỢNG (quỳ xuống): Chị em chúng tôi không có tội gì. Xin tướng quân sinh phúc. (Đan Thiềm bĩu môi thở dài) Kẻ hay xúc xiểm vua là ả kia (chỉ Đan Thiềm). Chính nó mê hoặc vua. Chính nó dan díu với Vũ Như Tô, làm uế tạp nơi cung cấm, chính nó là thủ phạm.
CUNG NỮ: Chính nó là thủ phạm.
ĐAN THIỀM: Lũ yêu quái không được đặt để nên nhời, tướng quân nên thấu cho. Tôi không sợ chết, nguyện xin được chết. Nhưng tôi không phải là con người bất chính. Tôi nói thế không hổ với quỷ thần hai vai, không hổ với thanh thiên bạch nhật.
CUNG NỮ: Chính con Đan Thiềm là thủ phạm. (Nhìn lẳng lơ, bọn quân sĩ như bị quyến rũ).
NGÔ HẠCH: Ta đã biết! Quân bay, vào bắt lấy gian phu dâm phụ.
ĐAN THIỀM: Tướng quân không nên nói thế.
VŨ NHƯ TÔ: Giết thì cứ giết, nhưng đừng nghi oan.
ĐAN THIỀM: Tướng quân nghe tôi. Bao nhiêu tội tôi xin chịu hết. Nhưng xin tướng quân tha cho ông Cả. Ông ấy là một người tài...
QUÂN KHỞI LOẠN (cười ầm): Thế mà còn mở mồm cãi. Mày chết để chồng mày sống à?
ĐAN THIỀM: Các người chỉ nghĩ những điều quá quắt.
QUÂN KHỞI LOẠN: Chúng ông chỉ có thể, con đĩ già câm miệng.
NGÔ HẠCH: Trói cổ nó lại.
ĐAN THIỀM (quỳ xuống): Tướng quân tha cho ông Cả. Nước ta còn cần nhiều thợ tài để tô điểm.
NGÔ HẠCH (cười ha hả): Cần thợ tài để tô điểm. Để hao hụt công khố, để dân gian lầm than.
VŨ NHƯ TÔ: Đan Thiềm, bà đứng dậy. Sao bà lẩn thẩn thế, lạy cả một đứa tiểu nhân?
ĐAN THIỀM (đứng dậy): Tướng quân hãy nghe tôi, đừng phạm vào tội ác. Đừng giết ông Cả. Kẻo tướng quân mang hận về muôn đời! Tha cho ông Cả. Tôi xin chịu chết.
NGÔ HẠCH (truyền): Trói cổ con đĩ già lại.
ĐAN THIỀM: Tướng quân tha…
QUÂN KHỞI LOẠN (xúm vào trói nàng): Đừng nói nữa vô ích, con dâm phụ.
ĐAN THIỀM: ... Tha cho ông Cả.
NGÔ HẠCH (thấy Như Tô chạy lại): Trói thằng Vũ Như Tô lại (quân sĩ xông vào trói chàng có vẻ đắc ý).
ĐAN THIỀM (thất vọng): Chỉ tại ông không nghe tôi, dùng dằng mãi. Bây giờ... (nói với Ngô Hạch) Xin tướng quân...
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi, không cho nó nói nhảm nữa, rờm tai (quân sĩ dẫn nàng ra).
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Đài lớn tan tành! Ông Cả ơi! Xin cùng ông vĩnh biệt! (Họ kéo nàng ra tàn nhẫn).
LỚP VIII
Những người trên, trừ Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Xin đa tạ tấm lòng tri kỉ. Đan Thiềm, xin cùng bà vĩnh biệt! (Buồn rầu, trấn tĩnh ngay) Đời ta chưa tận, mệnh ta chưa cùng. Ta sẽ xây một đài vĩ đại để tạ lòng tri kỉ.
NGÔ HẠCH (chỉ bọn cung nữ bảo mấy tên quân): Dẫn họ về dinh ta đợi lệnh.
MẤY TÊN QUÂN: Xin vâng lệnh (dẫn cung nữ ra).
VŨ NHƯ TÔ (khinh bỉ): Mi thực là một tên bỉ ổi. Sao trời lại để cho mi sống làm nhục cương thường.
NGÔ HẠCH: Dẫn thằng này về trình chủ tướng.
VŨ NHƯ TÔ (đầy hi vọng): Dẫn ta ra mắt An Hoà Hầu, để ta phân trần, để ta giảng giải, cho người đời biết rõ nguyện vọng của ta. Ta tội gì. Không, ta chỉ có một hoài bão là tô điểm đất nước, đem hết tài ra xây cho nòi giống một toà đài hoa lệ, thách cả những công trình sau trước, tranh tinh xảo với hoá công. Vậy thì ta có tội gì? Ta xây Cửu Trùng Đài có phải đâu để hại nước? Không, không! Nguyễn Hoằng Dụ sẽ biết cho ta, ta không có tội và chủ tướng các người sẽ cởi trói cho ta để ta xây nốt Cửu Trùng Đài, dựng một kì công muôn thuở...
QUÂN SĨ (cười ầm): Câm ngay đi. Quân điên rồ, câm ngay đi không chúng ông vả miệng bây giờ. Mày không biết mấy nghìn người chết vì Cửu Trùng Đài, mẹ mất con, vợ mất chồng vì mày đó ư? Người ta oán mày hơn oán quỷ. Câm ngay đi!
VŨ NHƯ TÔ: … Vài năm nữa, đài Cửu Trùng hoàn thành, cao cả, huy hoàng, giữa cõi trần lao lực, có một cảnh Bồng Lai…
QUÂN SĨ: Câm mồm!
VŨ NHƯ TÔ: … Xuất hiện...
QUÂN SĨ: Câm mồm! (Họ xúm vào vả miệng Vũ Như Tô).
VŨ NHƯ TÔ: Ta có thù oán gì với các người?
NGÔ HẠCH: Dẫn nó ra pháp trường. Không để nó nói nhảm trước mặt chủ tướng mất thì giờ.
QUÂN SĨ: Ra pháp trường!
VŨ NHƯ TÔ: Không, dẫn ta ra mắt chủ tướng. Ta muốn nói chuyện với An Hoà Hầu. Các người không hiểu được ta. (Có tiếng ầm ầm như long trời lở đất).
MỌI NGƯỜI: Cái chi nghe kinh người?
Một lũ quân vào.
LỚP IX
Những người trên, thêm một lũ quân
NGÔ HẠCH: Chúng bay đi đâu?
LŨ QUÂN: Bẩm tướng quân! Kinh thành phát hoả!
NGÔ HẠCH: Ai ra lệnh ấy?
MỘT TÊN QUÂN: Chính An Hoà Hầu!
VŨ NHƯ TÔ: Chính An Hoà Hầu! Thế Cửu Trùng Đài?
LŨ QUÂN: Cửu Trùng Đài ư? Dã tràng xe cát! Cửu Trùng Đài sắp là một đống tro tàn!
VŨ NHƯ TÔ: Vô lí! Vô lí!
NGÔ HẠCH: Rõ quân ngu muội! Đến đầu mày chả chắc, nói chi đến Cửu Trùng Đài mà còn tin tưởng.
VŨ NHƯ TÔ: Đời ta không quý bằng Cửu Trùng Đài.
QUÂN SĨ: Giống vật không biết nhục.
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi. (Chợt có ánh lửa sáng rực, cả tàn than, bụi khói bay vào).
VŨ NHƯ TÔ (nhìn ra, rú lên): Đốt thực rồi! Đốt thực rồi! Ôi đảng ác! Ôi muôn phần căm giận! Trời ơi! Phú cho ta cái tài làm gì? Ôi mộng lớn! Ôi Đan Thiềm! Ôi Cửu Trùng Đài! (Có tiếng hô vui vẻ: "Cửu Trùng Đài đã cháy!")
QUÂN SĨ: Thực đáng ăn mừng.
VŨ NHƯ TÔ (chua chát): Thôi thế là hết. Dẫn ta đến pháp trường!
Màn hạ nhanh.
Mùa hạ năm 1941
(Theo Tuyển tập Nguyễn Huy Tưởng, tập I, NXB Văn học, Hà Nội, 1984)
Đoạn trích dưới đây thuộc kiểu lời thoại nào?
Đốt thực rồi! Đốt thực rồi! Ôi đảng ác! Ôi muôn phần căm giận! Trời ơi! Phú cho ta cái tài làm gì? Ôi mộng lớn! Ôi Đan Thiềm! Ôi Cửu Trùng Đài!
VĨNH BIỆT CỬU TRÙNG ĐÀI
LỚP I
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Có việc gì mà bà chạy hớt hơ hớt hải? Mặt bà cắt không còn hột máu.
ĐAN THIỀM (thở hổn hển): Nguy đến nơi rồi... Ông Cả!
VŨ NHƯ TÔ: Lạ chưa, nguy làm sao? Đài Cửu Trùng chia năm đã được một phần.
ĐAN THIỀM: Ông trốn đi, mau lên không thì không kịp.
VŨ NHƯ TÔ: Sau bà nói lạ? Đài Cửu Trùng chưa xong, tôi trốn đi đâu. Làm gì phải trốn?
ĐAN THIỀM: Ông nghe tôi! Ông trốn đi! Ông nghe tôi! Ông phải trốn đi mới được!
VŨ NHƯ TÔ: Làm sao tôi cần phải trốn? Bà nói rõ cho là vì sao? Khi trước tôi nhờ bà mách đường chạy trốn, bà khuyên không nên, bây giờ bà bảo tôi đi trốn, thế là nghĩa gì?
ĐAN THIỀM: Có nghĩa lắm. Tôi không làm một việc gì vô lí cả. Khi trước trốn đi thì ông nguy, bây giờ trốn đi thì ông thoát chết.
VŨ NHƯ TÔ: Sao thế?
ĐAN THIỀM: Loạn đến nơi rồi. Dân gian đói kém nổi lên tứ tung. Giặc Trần Cao trước đã bị quan quân đuổi đánh, nay lại về đóng ở Bồ Đề, thanh thế rất mạnh. Trong triều, Nguyên Quận công Trịnh Duy Sản vì can vua mà bị đánh, nay mưu với mấy tên đồng chí, giả mượn tiếng đi dẹp giặc rồi quay binh về làm loạn.
VŨ NHƯ TÔ: Tôi làm gì nên tội?
ĐAN THIỀM: Vậy mà ai ai cũng cho ông là thủ phạm. Vua xa xỉ là vì ông, công khố hao hụt là vì ông, dân gian lầm than là vì ông, man di oán giận là vì ông, thần nhân trách móc là vì ông. Cửu Trùng Đài, họ có cần đâu? Họ dấy nghĩa cốt giết ông, phá Cửu Trùng Đài.
VŨ NHƯ TÔ: Phá Cửu Trùng Đài? Không đời nào? Mà tôi thì không làm gì nên tội. Họ hiểu nhầm.
ĐAN THIỀM: Ông phải trốn đi. (Có tiếng quân ầm ầm, tiếng trống, tiếng chiêng, tiếng tù và, tiếng ngựa hí). Ông phải trốn đi. (lời có vẻ van lơn) Trong lúc biến cố này, ông hãy tạm lánh đi. Khi dân nổi lên, họ nông nổi vô cùng. Họ không phân biệt phải trái. Ông trốn đi. Tài kia không nên để uổng. Ông mà có mệnh hệ nào thì nước ta không còn ai tô điểm nữa.
VŨ NHƯ TÔ: Bà không nên lo cho tôi. Tôi không trốn đâu. Người quân tử không bao giờ sợ chết. Mà vạn nhất có chết, thì cũng phải để cho mọi người biết rằng công việc mình làm chính đại quang minh. Tôi sống với Cửu Trùng Đài, chết cũng với Cửu Trùng Đài. Tôi không thể xa Cửu Trùng Đài một bước. Hồn tôi để cả đây, thì tôi chạy đi đâu?
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông nghe tôi. Trốn đi để chờ cơ hội khác. Đại sự hỏng rồi.
VŨ NHƯ TÔ: Đa tạ bà. Tấm lòng của bà, chỉ có lòng cha mẹ tôi mới sánh kịp. Nhưng tôi đã quyết, không chịu rời Cửu Trùng Đài một bước. Tôi quyết ở đây.
ĐAN THIỀM (thất vọng): Ông Cả ơi!
(Lược ba lớp: Lớp II: Nguyễn Vũ xuất hiện thông báo Duy Sản làm phản; Đan Thiềm tiếp tục giục Vũ Như Tô bỏ trốn. Lớp III: Lê Trung Mại xuất hiện báo tin Hoàng thượng đã bị Duy Sản giết; Nguyễn Vũ tiếc thương Hoàng thượng, rút dao tự sát. Lớp IV: Bọn nội giám vào báo tin Duy Sản lập vua mới, Phùng Mai phản đối, bị giết ở nhà Nghị sự; An Hoà Hầu Nguyễn Hoằng Dụ kéo quân về đốt phá kinh thành.)
LỚP V
Vũ Như Tô – Đan Thiềm
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Ông chạy đi! Ông có nghe tiếng gì không? Quân giặc đang tìm ông đấy: trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Họ tìm tôi, nhưng có lí gì họ giết tôi. Tôi có gây oán gây thù gì với ai?
ĐAN THIỀM: Ông đừng mơ mộng nữa. Dân chúng nông nổi, dễ sinh tàn ác. Họ không hiểu công việc của ông. Tránh đi! Trốn đi! Đợi thời là thượng sách. Đừng để phí tài trời. Trốn đi!
VŨ NHƯ TÔ: Còn bà?
ĐAN THIỀM: Tôi ở đây. (Có tiếng quân reo dữ đội: "Giết chết Vũ Như Tô, giết chết lũ cung nữ.")
VŨ NHƯ TÔ (thản nhiên): Bà ở đây. Vậy tôi cũng ở đây, nguy biến ta cùng chịu.
ĐAN THIỀM: Không được! Tôi chết đi không thiệt hại cho đời. Còn ông, ông phải đi đi mới được. (Có tiếng nhà đổ, tiếng cửa đổ) Ông đi đi không thì không kịp. (Nàng chắp tay lạy) Tôi xin ông, ông nghe tôi trốn đi.
Có tiếng giày dép nhốn nháo. Bọn cùng nữ hốt hoảng đi vào.
LỚP VI
Những người trên – Kim Phượng – cung nữ
KIM PHƯỢNG (khóc lóc): Làm thế nào bây giờ? Cửa điện bị chúng phá rồi! Chúng đứng đầy ngoài sân. (Hỏi Đan Thiềm) Đây có cửa ra đằng sau không?
ĐAN THIỀM: Đến đây là đường cùng rồi! Đây là tử địa!
CUNG NỮ: Trời ơi!
ĐAN THIỀM (bảo Vũ Như Tô): Ông Cả ơi! Có trốn cũng không được nữa. Ông nguy mất (nàng khóc).
Quân khởi loạn kéo vào, gươm giáo sáng loè.
LỚP VII
Những người trên, thêm Ngô Hạch và quân khởi loạn
QUÂN KHỞI LOẠN: Đây rồi! Vũ Như Tô! Lũ cung nữ.
NGÔ HẠCH: Quân bay, vào bắt lũ cung nữ trước.
CUNG NỮ (quỳ xuống): Trăm lạy tướng quân, trăm lạy tướng quân.
NGÔ HẠCH: Ta vâng tướng lệnh vào bắt các ngươi.
KIM PHƯỢNG (quỳ xuống): Chị em chúng tôi không có tội gì. Xin tướng quân sinh phúc. (Đan Thiềm bĩu môi thở dài) Kẻ hay xúc xiểm vua là ả kia (chỉ Đan Thiềm). Chính nó mê hoặc vua. Chính nó dan díu với Vũ Như Tô, làm uế tạp nơi cung cấm, chính nó là thủ phạm.
CUNG NỮ: Chính nó là thủ phạm.
ĐAN THIỀM: Lũ yêu quái không được đặt để nên nhời, tướng quân nên thấu cho. Tôi không sợ chết, nguyện xin được chết. Nhưng tôi không phải là con người bất chính. Tôi nói thế không hổ với quỷ thần hai vai, không hổ với thanh thiên bạch nhật.
CUNG NỮ: Chính con Đan Thiềm là thủ phạm. (Nhìn lẳng lơ, bọn quân sĩ như bị quyến rũ).
NGÔ HẠCH: Ta đã biết! Quân bay, vào bắt lấy gian phu dâm phụ.
ĐAN THIỀM: Tướng quân không nên nói thế.
VŨ NHƯ TÔ: Giết thì cứ giết, nhưng đừng nghi oan.
ĐAN THIỀM: Tướng quân nghe tôi. Bao nhiêu tội tôi xin chịu hết. Nhưng xin tướng quân tha cho ông Cả. Ông ấy là một người tài...
QUÂN KHỞI LOẠN (cười ầm): Thế mà còn mở mồm cãi. Mày chết để chồng mày sống à?
ĐAN THIỀM: Các người chỉ nghĩ những điều quá quắt.
QUÂN KHỞI LOẠN: Chúng ông chỉ có thể, con đĩ già câm miệng.
NGÔ HẠCH: Trói cổ nó lại.
ĐAN THIỀM (quỳ xuống): Tướng quân tha cho ông Cả. Nước ta còn cần nhiều thợ tài để tô điểm.
NGÔ HẠCH (cười ha hả): Cần thợ tài để tô điểm. Để hao hụt công khố, để dân gian lầm than.
VŨ NHƯ TÔ: Đan Thiềm, bà đứng dậy. Sao bà lẩn thẩn thế, lạy cả một đứa tiểu nhân?
ĐAN THIỀM (đứng dậy): Tướng quân hãy nghe tôi, đừng phạm vào tội ác. Đừng giết ông Cả. Kẻo tướng quân mang hận về muôn đời! Tha cho ông Cả. Tôi xin chịu chết.
NGÔ HẠCH (truyền): Trói cổ con đĩ già lại.
ĐAN THIỀM: Tướng quân tha…
QUÂN KHỞI LOẠN (xúm vào trói nàng): Đừng nói nữa vô ích, con dâm phụ.
ĐAN THIỀM: ... Tha cho ông Cả.
NGÔ HẠCH (thấy Như Tô chạy lại): Trói thằng Vũ Như Tô lại (quân sĩ xông vào trói chàng có vẻ đắc ý).
ĐAN THIỀM (thất vọng): Chỉ tại ông không nghe tôi, dùng dằng mãi. Bây giờ... (nói với Ngô Hạch) Xin tướng quân...
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi, không cho nó nói nhảm nữa, rờm tai (quân sĩ dẫn nàng ra).
ĐAN THIỀM: Ông Cả! Đài lớn tan tành! Ông Cả ơi! Xin cùng ông vĩnh biệt! (Họ kéo nàng ra tàn nhẫn).
LỚP VIII
Những người trên, trừ Đan Thiềm
VŨ NHƯ TÔ: Xin đa tạ tấm lòng tri kỉ. Đan Thiềm, xin cùng bà vĩnh biệt! (Buồn rầu, trấn tĩnh ngay) Đời ta chưa tận, mệnh ta chưa cùng. Ta sẽ xây một đài vĩ đại để tạ lòng tri kỉ.
NGÔ HẠCH (chỉ bọn cung nữ bảo mấy tên quân): Dẫn họ về dinh ta đợi lệnh.
MẤY TÊN QUÂN: Xin vâng lệnh (dẫn cung nữ ra).
VŨ NHƯ TÔ (khinh bỉ): Mi thực là một tên bỉ ổi. Sao trời lại để cho mi sống làm nhục cương thường.
NGÔ HẠCH: Dẫn thằng này về trình chủ tướng.
VŨ NHƯ TÔ (đầy hi vọng): Dẫn ta ra mắt An Hoà Hầu, để ta phân trần, để ta giảng giải, cho người đời biết rõ nguyện vọng của ta. Ta tội gì. Không, ta chỉ có một hoài bão là tô điểm đất nước, đem hết tài ra xây cho nòi giống một toà đài hoa lệ, thách cả những công trình sau trước, tranh tinh xảo với hoá công. Vậy thì ta có tội gì? Ta xây Cửu Trùng Đài có phải đâu để hại nước? Không, không! Nguyễn Hoằng Dụ sẽ biết cho ta, ta không có tội và chủ tướng các người sẽ cởi trói cho ta để ta xây nốt Cửu Trùng Đài, dựng một kì công muôn thuở...
QUÂN SĨ (cười ầm): Câm ngay đi. Quân điên rồ, câm ngay đi không chúng ông vả miệng bây giờ. Mày không biết mấy nghìn người chết vì Cửu Trùng Đài, mẹ mất con, vợ mất chồng vì mày đó ư? Người ta oán mày hơn oán quỷ. Câm ngay đi!
VŨ NHƯ TÔ: … Vài năm nữa, đài Cửu Trùng hoàn thành, cao cả, huy hoàng, giữa cõi trần lao lực, có một cảnh Bồng Lai…
QUÂN SĨ: Câm mồm!
VŨ NHƯ TÔ: … Xuất hiện...
QUÂN SĨ: Câm mồm! (Họ xúm vào vả miệng Vũ Như Tô).
VŨ NHƯ TÔ: Ta có thù oán gì với các người?
NGÔ HẠCH: Dẫn nó ra pháp trường. Không để nó nói nhảm trước mặt chủ tướng mất thì giờ.
QUÂN SĨ: Ra pháp trường!
VŨ NHƯ TÔ: Không, dẫn ta ra mắt chủ tướng. Ta muốn nói chuyện với An Hoà Hầu. Các người không hiểu được ta. (Có tiếng ầm ầm như long trời lở đất).
MỌI NGƯỜI: Cái chi nghe kinh người?
Một lũ quân vào.
LỚP IX
Những người trên, thêm một lũ quân
NGÔ HẠCH: Chúng bay đi đâu?
LŨ QUÂN: Bẩm tướng quân! Kinh thành phát hoả!
NGÔ HẠCH: Ai ra lệnh ấy?
MỘT TÊN QUÂN: Chính An Hoà Hầu!
VŨ NHƯ TÔ: Chính An Hoà Hầu! Thế Cửu Trùng Đài?
LŨ QUÂN: Cửu Trùng Đài ư? Dã tràng xe cát! Cửu Trùng Đài sắp là một đống tro tàn!
VŨ NHƯ TÔ: Vô lí! Vô lí!
NGÔ HẠCH: Rõ quân ngu muội! Đến đầu mày chả chắc, nói chi đến Cửu Trùng Đài mà còn tin tưởng.
VŨ NHƯ TÔ: Đời ta không quý bằng Cửu Trùng Đài.
QUÂN SĨ: Giống vật không biết nhục.
NGÔ HẠCH: Dẫn nó đi. (Chợt có ánh lửa sáng rực, cả tàn than, bụi khói bay vào).
VŨ NHƯ TÔ (nhìn ra, rú lên): Đốt thực rồi! Đốt thực rồi! Ôi đảng ác! Ôi muôn phần căm giận! Trời ơi! Phú cho ta cái tài làm gì? Ôi mộng lớn! Ôi Đan Thiềm! Ôi Cửu Trùng Đài! (Có tiếng hô vui vẻ: "Cửu Trùng Đài đã cháy!")
QUÂN SĨ: Thực đáng ăn mừng.
VŨ NHƯ TÔ (chua chát): Thôi thế là hết. Dẫn ta đến pháp trường!
Màn hạ nhanh.
Mùa hạ năm 1941
(Theo Tuyển tập Nguyễn Huy Tưởng, tập I, NXB Văn học, Hà Nội, 1984)
Đoạn độc thoại của Vũ Như Tô dưới đây thể hiện điều gì?
Đốt thực rồi! Đốt thực rồi! Ôi đảng ác! Ôi muôn phần căm giận! Trời ơi! Phú cho ta cái tài làm gì? Ôi mộng lớn! Ôi Đan Thiềm! Ôi Cửu Trùng Đài!
Bạn có thể đăng câu hỏi về bài học này ở đây