Luyện tập 1 (Bài đọc "Ngôi sao sân cỏ")

Câu 1

Câu chuyện được kể lại bằng lời của nhân vật nào?

Việt.
Chiến.
Long.
Mạnh.
Câu 2

Câu chuyện nói về trận đấu của môn thể thao nào?

Bóng rổ.
Bóng chày.
Bóng chuyền.
Bóng đá.
Câu 3

Nhân vật nào trong bài đọc trên là ngôi sao sân cỏ?

Việt.
Mạnh.
Chiến.
Vĩnh.
Câu 4

Việt được ai công nhận là cầu thủ xuất sắc?

Người thân trong gia đình.
Bạn bè khu phố.
Thầy cô ở trường.
Tất cả mọi người trong khu phố.
Câu 5

Đội bóng của Việt có trận đấu với đội bóng của lớp nào?

5A.
5B.
5C.
5D.
Câu 6

Ý nào nhận xét đúng về trận đấu trong bài đọc trên?

Nhạt nhẽo.
Hài hước.
U buồn.
Gay cấn.
Câu 7

Vì sao Việt "cố hất bóng qua hậu vệ lớp C"?

Vì không muốn đồng đội của mình bị mất sức.
Vì không muốn nhường cho ai cơ hội ghi bàn.
Vì lo Mạnh và Chiến không biết phối hợp với mình.
Vì sợ đội mình thua cuộc.
Câu 8

Khi Việt bực tức nói sẽ không thi đấu ở hiệp 2, mọi người có phản ứng như thế nào?

Chỉ trích Việt đã quá nóng tính.
Lặng lẽ dãn ra cho Việt đi.
Năn nỉ Việt quay lại trận đấu.
Sợ hãi nhìn theo Việt bước đi.
Câu 9

Đây là suy nghĩ của ai?

Nếu tôi là một trong ba đứa, bàn thắng có đẹp thế không?

Việt.
Long.
Chiến.
Vĩnh.
Câu 10

Kết thúc câu chuyện thế nào?

Việt chạy theo Vĩnh để ăn mừng chiến thắng.
Việt xin lỗi mọi người và tiếp tục đá.
Việt vào đá thay cho Chiến vì Chiến bị đau chân.
Việt xấu hổ, lặng lẽ bỏ về.
Câu 11

Bấm chọn 2 câu sử dụng biện pháp so sánh.

Sốt ruột lắm nhưng đến giữa hiệp tôi mới ghi bàn. Tiếng vỗ tay dội lên, tôi sung sướng chạy như một ngôi sao sân cỏ. Từ lúc đó, lớp C kèm tôi như hình với bóng. Tôi dắt bóng một quãng là mất, lại chẳng chuyền cho ai. Lớp C được thể tấn công và ghi liền hai bàn.

Câu 12

NGÔI SAO SÂN CỎ

Tôi được bạn bè khu phố công nhận là cầu thủ xuất sắc. Thế mà đợi mãi tôi mới có dịp ra mắt “giới hâm mộ bóng đá trường nhà” trong trận đấu với lớp 5C sáng nay.
Trận đấu gay cấn từ những phút đầu. Mạnh lăn xả cướp bóng rồi chuyền cho tôi dẫn xuống vòng cấm địa. Hậu vệ lớp C xô lên chặn. Mạnh và Chiến đã lên kịp. Nhưng tôi vẫn cố hất bóng qua hậu vệ lớp C vì không muốn nhường ai cơ hội ghi bàn. Chậm rồi, thủ môn đã lao lên bắt bóng. Cả sân vỡ oà vì tiếc.
Sốt ruột lắm nhưng đến giữa hiệp tôi mới ghi bàn. Tiếng vỗ tay dội lên, tôi sung sướng chạy như một ngôi sao sân cỏ. Từ lúc đó, lớp C kèm tôi như hình với bóng. Tôi dắt bóng một quãng là mất, lại chẳng chuyền cho ai. Lớp C được thể tấn công và ghi liền hai bàn.
Giữa hai hiệp, chúng tôi hội ý. Mạnh thở hồng hộc:
– Tại Việt cứ một mình ôm bóng, tụi nó phá mất.
Vĩnh đanh mặt:
– Hiệp sau đừng ích kỉ thế.
Tôi hầm hầm:
– Tớ không đá nữa, xem các cậu làm được gì.
Không ai đáp lại, chỉ lặng lẽ dãn ra cho tôi đi.
Tôi ngồi khuất một góc xem hiệp hai. Có một tích tắc Vĩnh chậm nhịp, không kịp chuyền cho Chiến làm lỡ cơ hội ghi bàn. Tôi làu bàu: “Giữ bo bo thế làm gì chẳng lỡ.”. Nói xong, bất giác tôi nóng bừng mặt.
Lớp tôi càng đá càng hay. Bộ ba Long, Chiến, Mạnh chuyền bóng rất ăn ý. Hậu vệ lớp C không sao chặn nổi đường bóng ấy. Rồi Mạnh ung dung đội đầu, tạt bóng gọn vào lưới.
Cả sân vỗ tay vang dội. Bàn thắng đẹp quá! Nếu tôi là một trong ba đứa, bàn thắng có đẹp thế không? Tôi bần thần nghĩ, không biết Vĩnh chạy đến: “Vào đi Việt, Chiến đau chân.”. Tôi ngẩn ra giây lát rồi tức tốc chạy theo Vĩnh, cứ như vừa đón được một đường bóng đồng đội chuyền đến cho tôi.

(Theo Lê Khắc Hoan)

Chọn từ ngữ thích hợp điền vào chỗ trống.

Bài đọc kể về một đáng nhớ của Việt cùng đồng đội. Qua trận đấu, Việt nhận ra một bài học ý nghĩa cho bản thân: đừng chỉ nghĩ đến mình mà cần nghĩ cho cả tập thể.