Bài học cùng chủ đề
Báo cáo học liệu
Mua học liệu
Mua học liệu:
-
Số dư ví của bạn: 0 coin - 0 Xu
-
Nếu mua học liệu này bạn sẽ bị trừ: 2 coin\Xu
Để nhận Coin\Xu, bạn có thể:
Lời tiễn dặn SVIP
LỜI TIỄN DẶN
(Trích Tiễn dặn người yêu − truyện thơ dân tộc Thái)
Quẩy gánh qua đồng rộng,
Người đẹp anh yêu cất bước theo chồng.
Vừa đi vừa ngoảnh lại,
Vừa đi vừa ngoái trông,
1125. Chân bước xa lòng càng đau nhớ.
Em tới rừng ớt ngắt lá ớt ngồi chờ,
Tới rừng cà ngắt lá cà ngồi đợi,
Tới rừng lá ngón ngóng trông.
Anh tới nơi, em bẻ lá xanh em ngồi;
1130. Được nhủ đôi câu, anh mới đành lòng quay lại,
Được dặn đôi lời, anh yêu em mới chịu quay đi.
[...]
Xin hãy cho anh kề vóc mảnh,
Quấn quanh vai ủ lấy hương người,
Cho mai sau lửa xác đượm hơi,
1140. Một lát bên em thay lời tiễn dặn!
Con nhỏ hãy đưa anh ẵm,
Bé xinh hãy đưa anh bồng,
Cho anh bế con dòng, đừng ngượng,
Nựng con rồng, con phượng, đừng buồn.
[...]
Đôi ta yêu nhau đợi tới tháng Năm lau nở,
Đợi mùa nước đỏ cá về,
1180. Đợi chim tăng ló hót gọi hè.
Không lấy được nhau mùa hạ, ta sẽ lấy nhau mùa đông,
Không lấy được nhau thời trẻ, ta lấy nhau khi goá bụa về già.
[...]
1376. "Dậy đi em, dậy đi em ơi!
Dậy giũ áo kẻo bọ,
Dậy phủi áo kẻo lấm!
Đầu bù anh chải cho,
1380. Tóc rối đưa anh búi hộ!"
Anh chặt tre về đốt gióng đầu,
Chặt tre dày, anh hun gióng giữa,
Lam ống thuốc này em uống khỏi đau.
Tơ rối đôi ta cùng gỡ,
1385. Tơ vò ta vuốt lại quay guồng;
Quay lại guồng gỗ tốt, cán thuôn,
Về với người ta thương thuở cũ.
Chết ba năm hình còn treo đó;
Chết thành sông, vục nước uống mát lòng,
1390. Chết thành đất, mọc dây trầu xanh thắm,
Chết thành bèo, ta trôi nổi ao chung,
Chết thành muôi, ta múc xuống cùng bát,
Chết thành hồn, chung một mái, song song.
Hỡi gốc dưa yêu mọc ngoài cồn cát,
1395. Nước ngập gốc đáng lụi, đừng lụi,
Nước ngập rễ đáng bềnh, đừng bềnh.
Đôi ta yêu nhau, tình Lú − Ủa mặn nồng,
Lời đã trao thương không lạc mất.
Như bán trâu ngoài chợ,
1400. Như thu lúa muôn bông,
Lòng ta thương nhau trăm lớp nghìn trùng,
Bền chắc như vàng, như đá.
Yêu nhau, yêu trọn đời gỗ cứng,
Yêu nhau, yêu trọn kiếp đến già,
1405. Ta yêu nhau tàn đời gió, không rung không chuyển,
Người xiểm xui, không ngoảnh không nghe.
(Trích Tiễn dặn người yêu − Xống chụ xon xao, Mạc Phi dịch và giới thiệu, NXB Văn học, Hà Nội, 1973, tr. 122 − 140)
Văn bản "Lời tiễn dặn" được trích từ tác phẩm nào dưới đây?
Nhà văn Mạc Phi – Tác giả bản dịch “Tiễn dặn người yêu” – dân tộc Thái
Nhà văn Mạc Phi là cây bút gắn bó bền bỉ và sâu sắc nhất với Tây Bắc và cũng gặt hái được nhiều thành quả nhất về Tây Bắc. Giai đoạn đầu trong sự nghiệp văn chương ông chủ yếu sưu tầm, biên dịch và giới thiệu sách về sáng tác của các dân tộc thiểu số. Ông đã lần lượt cho xuất bản tác phẩm sáng tác, khảo cứu, dịch thuật về văn hóa và văn nghệ Tây Bắc, trong đó có các công trình nổi tiếng như: Xống chụ xôn xao (Tiễn dặn người yêu, truyện thơ dân tộc Thái, 1961); Gầu Ua nhéng (Tiếng hát làm dâu, truyện thơ dân tộc Mông, 1963); Chàng Lú và Nàng Uả (truyện cổ tích dân tộc Thái, 1964);…
Theo các nhà nghiên cứu: "Tiễn dặn người yêu là một kiệt tác nghệ thuật dân gian có giá trị nhân đạo sâu sắc", là truyện thơ hay nhất trong kho tàng truyện thơ của các dân tộc ít người, một tác phẩm lớn trong nền văn học Việt Nam. Với mọi thế hệ người Thái Tây Bắc, "Xống chụ xon xao" là quyển sách quý nhất trong mọi quyển sách quý!
Tiễn dặn người yêu đề cao tình yêu chung thủy thông qua câu chuyện tình của đôi trai gái với nhiều tình tiết éo le. Truyện phảng phất Truyện Kiều của người Việt với những mâu thuẫn đẩy lên bi kịch, cách giải quyết theo hướng lý tưởng: kết thúc bằng cảnh đoàn viên, hai người yêu thương nhau như buổi ban đầu. Cô gái trải qua bao trầm luân mới gặp lại người yêu cũ.
Ngoài nội dung truyện tình yêu, Tiễn dặn người yêu còn phản ánh xã hội Thái cổ đại với quan hệ chủ tớ, về phong tục ở rể, phong tục cưới xin và về thân phận người phụ nữ,…
Tiễn dặn người yêu mang giá trị nhân đạo sâu sắc, là một truyện thơ hay trong kho tàng truyện thơ của các dân tộc ít người Việt Nam.
(Nguồn: Bảo tàng Văn học Việt Nam)
Tiễn dặn người yêu nguyên văn tiếng Thái là
MỘT SỐ THÔNG TIN VỀ TÁC PHẨM TIỄN DẶN NGƯỜI YÊU
Tiễn dặn người yêu (Xống Chụ Son Sao) là truyện thơ dân gian của dân tộc Thái ở Tây bắc Việt Nam được thể hiện bằng thể thơ hát "khắp".
Bản truyện thơ Tiễn dặn người yêu do nhà văn Mạc Phi dịch gồm 1846 câu, trong đó có gần 400 câu tiễn dặn.
Truyện kể về đôi trai gái biết nhau từ trong bụng mẹ. Họ sinh ra cùng một giờ, một ngày và ở cùng một bản. Họ yêu nhau từ thuở ấu thơ. Lớn lên, chàng trai xin cưới nàng, nhưng cha mẹ nàng chê chàng trai nghèo, ép gả nàng cho con trai nhà giàu. Chàng trai ra đi làm ăn xa, với hy vọng sẽ cưới được nàng. Khi quay về, đúng lúc chàng trai nhìn người yêu về nhà chồng. Chàng trai chạy theo gặp người yêu. Để kéo dài những giây phút gặp mặt, anh tiễn đưa chị và hẹn ước sẽ lấy nhau. Cuộc tiễn dặn của đôi tình nhân trong đau đớn tột cùng, họ vẫn son sắt thề nguyền. Sau đó, cô gái bị chồng hắt hủi, đánh đập, chàng trai vẫn đến an ủi, chăm sóc. Cuối cùng, nàng bị nhà chồng đuổi về, bị bán cho nhà quan. Nàng rơi vào hoàn cảnh bi phẫn bội phần, bị đem ra chợ đổi với giá một cuộn lá dong. Chàng trai vô tình gặp nàng và họ nhận ra nhau qua tiếng khèn môi. Chàng trai đưa người yêu về nhà họ sống hạnh phúc sau bao năm xa cách, đau đớn và tủi nhục.
Bản truyện thơ Tiễn dặn người yêu do Mạc Phi dịch gồm bao nhiêu câu?
MỘT SỐ THÔNG TIN VỀ TÁC PHẨM TIỄN DẶN NGƯỜI YÊU
Tiễn dặn người yêu (Xống Chụ Son Sao) là truyện thơ dân gian của dân tộc Thái ở Tây bắc Việt Nam được thể hiện bằng thể thơ hát "khắp".
Bản truyện thơ Tiễn dặn người yêu do nhà văn Mạc Phi dịch gồm 1846 câu, trong đó có gần 400 câu tiễn dặn.
Truyện kể về đôi trai gái biết nhau từ trong bụng mẹ. Họ sinh ra cùng một giờ, một ngày và ở cùng một bản. Họ yêu nhau từ thuở ấu thơ. Lớn lên, chàng trai xin cưới nàng, nhưng cha mẹ nàng chê chàng trai nghèo, ép gả nàng cho con trai nhà giàu. Chàng trai ra đi làm ăn xa, với hy vọng sẽ cưới được nàng. Khi quay về, đúng lúc chàng trai nhìn người yêu về nhà chồng. Chàng trai chạy theo gặp người yêu. Để kéo dài những giây phút gặp mặt, anh tiễn đưa chị và hẹn ước sẽ lấy nhau. Cuộc tiễn dặn của đôi tình nhân trong đau đớn tột cùng, họ vẫn son sắt thề nguyền. Sau đó, cô gái bị chồng hắt hủi, đánh đập, chàng trai vẫn đến an ủi, chăm sóc. Cuối cùng, nàng bị nhà chồng đuổi về, bị bán cho nhà quan. Nàng rơi vào hoàn cảnh bi phẫn bội phần, bị đem ra chợ đổi với giá một cuộn lá dong. Chàng trai vô tình gặp nàng và họ nhận ra nhau qua tiếng khèn môi. Chàng trai đưa người yêu về nhà họ sống hạnh phúc sau bao năm xa cách, đau đớn và tủi nhục.
Trong bản truyện thơ Tiễn dặn người yêu do Mạc Phi dịch, có bao nhiêu câu tiễn dặn?
LỜI TIỄN DẶN
(Trích Tiễn dặn người yêu − truyện thơ dân tộc Thái)
Quẩy gánh qua đồng rộng,
Người đẹp anh yêu cất bước theo chồng.
Vừa đi vừa ngoảnh lại,
Vừa đi vừa ngoái trông,
1125. Chân bước xa lòng càng đau nhớ.
Em tới rừng ớt ngắt lá ớt ngồi chờ,
Tới rừng cà ngắt lá cà ngồi đợi,
Tới rừng lá ngón ngóng trông.
Anh tới nơi, em bẻ lá xanh em ngồi;
1130. Được nhủ đôi câu, anh mới đành lòng quay lại,
Được dặn đôi lời, anh yêu em mới chịu quay đi.
[...]
Xin hãy cho anh kề vóc mảnh,
Quấn quanh vai ủ lấy hương người,
Cho mai sau lửa xác đượm hơi,
1140. Một lát bên em thay lời tiễn dặn!
Con nhỏ hãy đưa anh ẵm,
Bé xinh hãy đưa anh bồng,
Cho anh bế con dòng, đừng ngượng,
Nựng con rồng, con phượng, đừng buồn.
[...]
Đôi ta yêu nhau đợi tới tháng Năm lau nở,
Đợi mùa nước đỏ cá về,
1180. Đợi chim tăng ló hót gọi hè.
Không lấy được nhau mùa hạ, ta sẽ lấy nhau mùa đông,
Không lấy được nhau thời trẻ, ta lấy nhau khi goá bụa về già.
[...]
1376. "Dậy đi em, dậy đi em ơi!
Dậy giũ áo kẻo bọ,
Dậy phủi áo kẻo lấm!
Đầu bù anh chải cho,
1380. Tóc rối đưa anh búi hộ!"
Anh chặt tre về đốt gióng đầu,
Chặt tre dày, anh hun gióng giữa,
Lam ống thuốc này em uống khỏi đau.
Tơ rối đôi ta cùng gỡ,
1385. Tơ vò ta vuốt lại quay guồng;
Quay lại guồng gỗ tốt, cán thuôn,
Về với người ta thương thuở cũ.
Chết ba năm hình còn treo đó;
Chết thành sông, vục nước uống mát lòng,
1390. Chết thành đất, mọc dây trầu xanh thắm,
Chết thành bèo, ta trôi nổi ao chung,
Chết thành muôi, ta múc xuống cùng bát,
Chết thành hồn, chung một mái, song song.
Hỡi gốc dưa yêu mọc ngoài cồn cát,
1395. Nước ngập gốc đáng lụi, đừng lụi,
Nước ngập rễ đáng bềnh, đừng bềnh.
Đôi ta yêu nhau, tình Lú − Ủa mặn nồng,
Lời đã trao thương không lạc mất.
Như bán trâu ngoài chợ,
1400. Như thu lúa muôn bông,
Lòng ta thương nhau trăm lớp nghìn trùng,
Bền chắc như vàng, như đá.
Yêu nhau, yêu trọn đời gỗ cứng,
Yêu nhau, yêu trọn kiếp đến già,
1405. Ta yêu nhau tàn đời gió, không rung không chuyển,
Người xiểm xui, không ngoảnh không nghe.
(Trích Tiễn dặn người yêu − Xống chụ xon xao, Mạc Phi dịch và giới thiệu, NXB Văn học, Hà Nội, 1973, tr. 122 − 140)
Nối các phần dưới đây với nội dung tương ứng trong văn bản "Lời tiễn dặn".
LỜI TIỄN DẶN
(Trích Tiễn dặn người yêu − truyện thơ dân tộc Thái)
Quẩy gánh qua đồng rộng,
Người đẹp anh yêu cất bước theo chồng.
Vừa đi vừa ngoảnh lại,
Vừa đi vừa ngoái trông,
1125. Chân bước xa lòng càng đau nhớ.
Em tới rừng ớt ngắt lá ớt ngồi chờ,
Tới rừng cà ngắt lá cà ngồi đợi,
Tới rừng lá ngón ngóng trông.
Anh tới nơi, em bẻ lá xanh em ngồi;
1130. Được nhủ đôi câu, anh mới đành lòng quay lại,
Được dặn đôi lời, anh yêu em mới chịu quay đi.
[...]
Xin hãy cho anh kề vóc mảnh,
Quấn quanh vai ủ lấy hương người,
Cho mai sau lửa xác đượm hơi,
1140. Một lát bên em thay lời tiễn dặn!
Con nhỏ hãy đưa anh ẵm,
Bé xinh hãy đưa anh bồng,
Cho anh bế con dòng, đừng ngượng,
Nựng con rồng, con phượng, đừng buồn.
[...]
Đôi ta yêu nhau đợi tới tháng Năm lau nở,
Đợi mùa nước đỏ cá về,
1180. Đợi chim tăng ló hót gọi hè.
Không lấy được nhau mùa hạ, ta sẽ lấy nhau mùa đông,
Không lấy được nhau thời trẻ, ta lấy nhau khi goá bụa về già.
[...]
1376. "Dậy đi em, dậy đi em ơi!
Dậy giũ áo kẻo bọ,
Dậy phủi áo kẻo lấm!
Đầu bù anh chải cho,
1380. Tóc rối đưa anh búi hộ!"
Anh chặt tre về đốt gióng đầu,
Chặt tre dày, anh hun gióng giữa,
Lam ống thuốc này em uống khỏi đau.
Tơ rối đôi ta cùng gỡ,
1385. Tơ vò ta vuốt lại quay guồng;
Quay lại guồng gỗ tốt, cán thuôn,
Về với người ta thương thuở cũ.
Chết ba năm hình còn treo đó;
Chết thành sông, vục nước uống mát lòng,
1390. Chết thành đất, mọc dây trầu xanh thắm,
Chết thành bèo, ta trôi nổi ao chung,
Chết thành muôi, ta múc xuống cùng bát,
Chết thành hồn, chung một mái, song song.
Hỡi gốc dưa yêu mọc ngoài cồn cát,
1395. Nước ngập gốc đáng lụi, đừng lụi,
Nước ngập rễ đáng bềnh, đừng bềnh.
Đôi ta yêu nhau, tình Lú − Ủa mặn nồng,
Lời đã trao thương không lạc mất.
Như bán trâu ngoài chợ,
1400. Như thu lúa muôn bông,
Lòng ta thương nhau trăm lớp nghìn trùng,
Bền chắc như vàng, như đá.
Yêu nhau, yêu trọn đời gỗ cứng,
Yêu nhau, yêu trọn kiếp đến già,
1405. Ta yêu nhau tàn đời gió, không rung không chuyển,
Người xiểm xui, không ngoảnh không nghe.
(Trích Tiễn dặn người yêu − Xống chụ xon xao, Mạc Phi dịch và giới thiệu, NXB Văn học, Hà Nội, 1973, tr. 122 − 140)
Văn bản "Lời tiễn dặn" thuộc đề tài nào dưới đây?
LỜI TIỄN DẶN
(Trích Tiễn dặn người yêu − truyện thơ dân tộc Thái)
Quẩy gánh qua đồng rộng,
Người đẹp anh yêu cất bước theo chồng.
Vừa đi vừa ngoảnh lại,
Vừa đi vừa ngoái trông,
1125. Chân bước xa lòng càng đau nhớ.
Em tới rừng ớt ngắt lá ớt ngồi chờ,
Tới rừng cà ngắt lá cà ngồi đợi,
Tới rừng lá ngón ngóng trông.
Anh tới nơi, em bẻ lá xanh em ngồi;
1130. Được nhủ đôi câu, anh mới đành lòng quay lại,
Được dặn đôi lời, anh yêu em mới chịu quay đi.
[...]
Xin hãy cho anh kề vóc mảnh,
Quấn quanh vai ủ lấy hương người,
Cho mai sau lửa xác đượm hơi,
1140. Một lát bên em thay lời tiễn dặn!
Con nhỏ hãy đưa anh ẵm,
Bé xinh hãy đưa anh bồng,
Cho anh bế con dòng, đừng ngượng,
Nựng con rồng, con phượng, đừng buồn.
[...]
Đôi ta yêu nhau đợi tới tháng Năm lau nở,
Đợi mùa nước đỏ cá về,
1180. Đợi chim tăng ló hót gọi hè.
Không lấy được nhau mùa hạ, ta sẽ lấy nhau mùa đông,
Không lấy được nhau thời trẻ, ta lấy nhau khi goá bụa về già.
[...]
1376. "Dậy đi em, dậy đi em ơi!
Dậy giũ áo kẻo bọ,
Dậy phủi áo kẻo lấm!
Đầu bù anh chải cho,
1380. Tóc rối đưa anh búi hộ!"
Anh chặt tre về đốt gióng đầu,
Chặt tre dày, anh hun gióng giữa,
Lam ống thuốc này em uống khỏi đau.
Tơ rối đôi ta cùng gỡ,
1385. Tơ vò ta vuốt lại quay guồng;
Quay lại guồng gỗ tốt, cán thuôn,
Về với người ta thương thuở cũ.
Chết ba năm hình còn treo đó;
Chết thành sông, vục nước uống mát lòng,
1390. Chết thành đất, mọc dây trầu xanh thắm,
Chết thành bèo, ta trôi nổi ao chung,
Chết thành muôi, ta múc xuống cùng bát,
Chết thành hồn, chung một mái, song song.
Hỡi gốc dưa yêu mọc ngoài cồn cát,
1395. Nước ngập gốc đáng lụi, đừng lụi,
Nước ngập rễ đáng bềnh, đừng bềnh.
Đôi ta yêu nhau, tình Lú − Ủa mặn nồng,
Lời đã trao thương không lạc mất.
Như bán trâu ngoài chợ,
1400. Như thu lúa muôn bông,
Lòng ta thương nhau trăm lớp nghìn trùng,
Bền chắc như vàng, như đá.
Yêu nhau, yêu trọn đời gỗ cứng,
Yêu nhau, yêu trọn kiếp đến già,
1405. Ta yêu nhau tàn đời gió, không rung không chuyển,
Người xiểm xui, không ngoảnh không nghe.
(Trích Tiễn dặn người yêu − Xống chụ xon xao, Mạc Phi dịch và giới thiệu, NXB Văn học, Hà Nội, 1973, tr. 122 − 140)
Sắp xếp các nội dung dưới đây theo đúng trình tự cốt truyện của văn bản "Lời tiễn dặn".
- Cô gái − con của nhà giàu có, bị cha mẹ ép hôn, sống không hạnh phúc.
- Chàng trai nhà nghèo nên không được gia đình cô gái chấp nhận, phải đi làm ăn xa, lúc trở về thì đã quá muộn.
- Chàng trai và cô gái là hai người yêu nhau thắm thiết nhưng bị gia đình ngăn cản.
- Sau nhiều khó khăn, thử thách, hai người cũng đến được với nhau.
LỜI TIỄN DẶN
(Trích Tiễn dặn người yêu − truyện thơ dân tộc Thái)
Quẩy gánh qua đồng rộng,
Người đẹp anh yêu cất bước theo chồng.
Vừa đi vừa ngoảnh lại,
Vừa đi vừa ngoái trông,
1125. Chân bước xa lòng càng đau nhớ.
Em tới rừng ớt ngắt lá ớt ngồi chờ,
Tới rừng cà ngắt lá cà ngồi đợi,
Tới rừng lá ngón ngóng trông.
Anh tới nơi, em bẻ lá xanh em ngồi;
1130. Được nhủ đôi câu, anh mới đành lòng quay lại,
Được dặn đôi lời, anh yêu em mới chịu quay đi.
[...]
Xin hãy cho anh kề vóc mảnh,
Quấn quanh vai ủ lấy hương người,
Cho mai sau lửa xác đượm hơi,
1140. Một lát bên em thay lời tiễn dặn!
Con nhỏ hãy đưa anh ẵm,
Bé xinh hãy đưa anh bồng,
Cho anh bế con dòng, đừng ngượng,
Nựng con rồng, con phượng, đừng buồn.
[...]
Đôi ta yêu nhau đợi tới tháng Năm lau nở,
Đợi mùa nước đỏ cá về,
1180. Đợi chim tăng ló hót gọi hè.
Không lấy được nhau mùa hạ, ta sẽ lấy nhau mùa đông,
Không lấy được nhau thời trẻ, ta lấy nhau khi goá bụa về già.
[...]
1376. "Dậy đi em, dậy đi em ơi!
Dậy giũ áo kẻo bọ,
Dậy phủi áo kẻo lấm!
Đầu bù anh chải cho,
1380. Tóc rối đưa anh búi hộ!"
Anh chặt tre về đốt gióng đầu,
Chặt tre dày, anh hun gióng giữa,
Lam ống thuốc này em uống khỏi đau.
Tơ rối đôi ta cùng gỡ,
1385. Tơ vò ta vuốt lại quay guồng;
Quay lại guồng gỗ tốt, cán thuôn,
Về với người ta thương thuở cũ.
Chết ba năm hình còn treo đó;
Chết thành sông, vục nước uống mát lòng,
1390. Chết thành đất, mọc dây trầu xanh thắm,
Chết thành bèo, ta trôi nổi ao chung,
Chết thành muôi, ta múc xuống cùng bát,
Chết thành hồn, chung một mái, song song.
Hỡi gốc dưa yêu mọc ngoài cồn cát,
1395. Nước ngập gốc đáng lụi, đừng lụi,
Nước ngập rễ đáng bềnh, đừng bềnh.
Đôi ta yêu nhau, tình Lú − Ủa mặn nồng,
Lời đã trao thương không lạc mất.
Như bán trâu ngoài chợ,
1400. Như thu lúa muôn bông,
Lòng ta thương nhau trăm lớp nghìn trùng,
Bền chắc như vàng, như đá.
Yêu nhau, yêu trọn đời gỗ cứng,
Yêu nhau, yêu trọn kiếp đến già,
1405. Ta yêu nhau tàn đời gió, không rung không chuyển,
Người xiểm xui, không ngoảnh không nghe.
(Trích Tiễn dặn người yêu − Xống chụ xon xao, Mạc Phi dịch và giới thiệu, NXB Văn học, Hà Nội, 1973, tr. 122 − 140)
Văn bản "Lời tiễn dặn" có cốt truyện như thế nào? (Chọn 2 đáp án)
LỜI TIỄN DẶN
(Trích Tiễn dặn người yêu − truyện thơ dân tộc Thái)
Quẩy gánh qua đồng rộng,
Người đẹp anh yêu cất bước theo chồng.
Vừa đi vừa ngoảnh lại,
Vừa đi vừa ngoái trông,
1125. Chân bước xa lòng càng đau nhớ.
Em tới rừng ớt ngắt lá ớt ngồi chờ,
Tới rừng cà ngắt lá cà ngồi đợi,
Tới rừng lá ngón ngóng trông.
Anh tới nơi, em bẻ lá xanh em ngồi;
1130. Được nhủ đôi câu, anh mới đành lòng quay lại,
Được dặn đôi lời, anh yêu em mới chịu quay đi.
[...]
Xin hãy cho anh kề vóc mảnh,
Quấn quanh vai ủ lấy hương người,
Cho mai sau lửa xác đượm hơi,
1140. Một lát bên em thay lời tiễn dặn!
Con nhỏ hãy đưa anh ẵm,
Bé xinh hãy đưa anh bồng,
Cho anh bế con dòng, đừng ngượng,
Nựng con rồng, con phượng, đừng buồn.
[...]
Đôi ta yêu nhau đợi tới tháng Năm lau nở,
Đợi mùa nước đỏ cá về,
1180. Đợi chim tăng ló hót gọi hè.
Không lấy được nhau mùa hạ, ta sẽ lấy nhau mùa đông,
Không lấy được nhau thời trẻ, ta lấy nhau khi goá bụa về già.
[...]
1376. "Dậy đi em, dậy đi em ơi!
Dậy giũ áo kẻo bọ,
Dậy phủi áo kẻo lấm!
Đầu bù anh chải cho,
1380. Tóc rối đưa anh búi hộ!"
Anh chặt tre về đốt gióng đầu,
Chặt tre dày, anh hun gióng giữa,
Lam ống thuốc này em uống khỏi đau.
Tơ rối đôi ta cùng gỡ,
1385. Tơ vò ta vuốt lại quay guồng;
Quay lại guồng gỗ tốt, cán thuôn,
Về với người ta thương thuở cũ.
Chết ba năm hình còn treo đó;
Chết thành sông, vục nước uống mát lòng,
1390. Chết thành đất, mọc dây trầu xanh thắm,
Chết thành bèo, ta trôi nổi ao chung,
Chết thành muôi, ta múc xuống cùng bát,
Chết thành hồn, chung một mái, song song.
Hỡi gốc dưa yêu mọc ngoài cồn cát,
1395. Nước ngập gốc đáng lụi, đừng lụi,
Nước ngập rễ đáng bềnh, đừng bềnh.
Đôi ta yêu nhau, tình Lú − Ủa mặn nồng,
Lời đã trao thương không lạc mất.
Như bán trâu ngoài chợ,
1400. Như thu lúa muôn bông,
Lòng ta thương nhau trăm lớp nghìn trùng,
Bền chắc như vàng, như đá.
Yêu nhau, yêu trọn đời gỗ cứng,
Yêu nhau, yêu trọn kiếp đến già,
1405. Ta yêu nhau tàn đời gió, không rung không chuyển,
Người xiểm xui, không ngoảnh không nghe.
(Trích Tiễn dặn người yêu − Xống chụ xon xao, Mạc Phi dịch và giới thiệu, NXB Văn học, Hà Nội, 1973, tr. 122 − 140)
Câu chuyện trong văn bản "Lời tiễn dặn" được kể bởi người kể chuyện
LỜI TIỄN DẶN
(Trích Tiễn dặn người yêu − truyện thơ dân tộc Thái)
Quẩy gánh qua đồng rộng,
Người đẹp anh yêu cất bước theo chồng.
Vừa đi vừa ngoảnh lại,
Vừa đi vừa ngoái trông,
1125. Chân bước xa lòng càng đau nhớ.
Em tới rừng ớt ngắt lá ớt ngồi chờ,
Tới rừng cà ngắt lá cà ngồi đợi,
Tới rừng lá ngón ngóng trông.
Anh tới nơi, em bẻ lá xanh em ngồi;
1130. Được nhủ đôi câu, anh mới đành lòng quay lại,
Được dặn đôi lời, anh yêu em mới chịu quay đi.
[...]
Xin hãy cho anh kề vóc mảnh,
Quấn quanh vai ủ lấy hương người,
Cho mai sau lửa xác đượm hơi,
1140. Một lát bên em thay lời tiễn dặn!
Con nhỏ hãy đưa anh ẵm,
Bé xinh hãy đưa anh bồng,
Cho anh bế con dòng, đừng ngượng,
Nựng con rồng, con phượng, đừng buồn.
[...]
Đôi ta yêu nhau đợi tới tháng Năm lau nở,
Đợi mùa nước đỏ cá về,
1180. Đợi chim tăng ló hót gọi hè.
Không lấy được nhau mùa hạ, ta sẽ lấy nhau mùa đông,
Không lấy được nhau thời trẻ, ta lấy nhau khi goá bụa về già.
[...]
1376. "Dậy đi em, dậy đi em ơi!
Dậy giũ áo kẻo bọ,
Dậy phủi áo kẻo lấm!
Đầu bù anh chải cho,
1380. Tóc rối đưa anh búi hộ!"
Anh chặt tre về đốt gióng đầu,
Chặt tre dày, anh hun gióng giữa,
Lam ống thuốc này em uống khỏi đau.
Tơ rối đôi ta cùng gỡ,
1385. Tơ vò ta vuốt lại quay guồng;
Quay lại guồng gỗ tốt, cán thuôn,
Về với người ta thương thuở cũ.
Chết ba năm hình còn treo đó;
Chết thành sông, vục nước uống mát lòng,
1390. Chết thành đất, mọc dây trầu xanh thắm,
Chết thành bèo, ta trôi nổi ao chung,
Chết thành muôi, ta múc xuống cùng bát,
Chết thành hồn, chung một mái, song song.
Hỡi gốc dưa yêu mọc ngoài cồn cát,
1395. Nước ngập gốc đáng lụi, đừng lụi,
Nước ngập rễ đáng bềnh, đừng bềnh.
Đôi ta yêu nhau, tình Lú − Ủa mặn nồng,
Lời đã trao thương không lạc mất.
Như bán trâu ngoài chợ,
1400. Như thu lúa muôn bông,
Lòng ta thương nhau trăm lớp nghìn trùng,
Bền chắc như vàng, như đá.
Yêu nhau, yêu trọn đời gỗ cứng,
Yêu nhau, yêu trọn kiếp đến già,
1405. Ta yêu nhau tàn đời gió, không rung không chuyển,
Người xiểm xui, không ngoảnh không nghe.
(Trích Tiễn dặn người yêu − Xống chụ xon xao, Mạc Phi dịch và giới thiệu, NXB Văn học, Hà Nội, 1973, tr. 122 − 140)
Nội dung nào dưới đây không nằm trong lời dặn dò của chàng trai khi anh tiễn cô về tận nhà chồng?
LỜI TIỄN DẶN
(Trích Tiễn dặn người yêu − truyện thơ dân tộc Thái)
Quẩy gánh qua đồng rộng,
Người đẹp anh yêu cất bước theo chồng.
Vừa đi vừa ngoảnh lại,
Vừa đi vừa ngoái trông,
1125. Chân bước xa lòng càng đau nhớ.
Em tới rừng ớt ngắt lá ớt ngồi chờ,
Tới rừng cà ngắt lá cà ngồi đợi,
Tới rừng lá ngón ngóng trông.
Anh tới nơi, em bẻ lá xanh em ngồi;
1130. Được nhủ đôi câu, anh mới đành lòng quay lại,
Được dặn đôi lời, anh yêu em mới chịu quay đi.
[...]
Xin hãy cho anh kề vóc mảnh,
Quấn quanh vai ủ lấy hương người,
Cho mai sau lửa xác đượm hơi,
1140. Một lát bên em thay lời tiễn dặn!
Con nhỏ hãy đưa anh ẵm,
Bé xinh hãy đưa anh bồng,
Cho anh bế con dòng, đừng ngượng,
Nựng con rồng, con phượng, đừng buồn.
[...]
Đôi ta yêu nhau đợi tới tháng Năm lau nở,
Đợi mùa nước đỏ cá về,
1180. Đợi chim tăng ló hót gọi hè.
Không lấy được nhau mùa hạ, ta sẽ lấy nhau mùa đông,
Không lấy được nhau thời trẻ, ta lấy nhau khi goá bụa về già.
[...]
1376. "Dậy đi em, dậy đi em ơi!
Dậy giũ áo kẻo bọ,
Dậy phủi áo kẻo lấm!
Đầu bù anh chải cho,
1380. Tóc rối đưa anh búi hộ!"
Anh chặt tre về đốt gióng đầu,
Chặt tre dày, anh hun gióng giữa,
Lam ống thuốc này em uống khỏi đau.
Tơ rối đôi ta cùng gỡ,
1385. Tơ vò ta vuốt lại quay guồng;
Quay lại guồng gỗ tốt, cán thuôn,
Về với người ta thương thuở cũ.
Chết ba năm hình còn treo đó;
Chết thành sông, vục nước uống mát lòng,
1390. Chết thành đất, mọc dây trầu xanh thắm,
Chết thành bèo, ta trôi nổi ao chung,
Chết thành muôi, ta múc xuống cùng bát,
Chết thành hồn, chung một mái, song song.
Hỡi gốc dưa yêu mọc ngoài cồn cát,
1395. Nước ngập gốc đáng lụi, đừng lụi,
Nước ngập rễ đáng bềnh, đừng bềnh.
Đôi ta yêu nhau, tình Lú − Ủa mặn nồng,
Lời đã trao thương không lạc mất.
Như bán trâu ngoài chợ,
1400. Như thu lúa muôn bông,
Lòng ta thương nhau trăm lớp nghìn trùng,
Bền chắc như vàng, như đá.
Yêu nhau, yêu trọn đời gỗ cứng,
Yêu nhau, yêu trọn kiếp đến già,
1405. Ta yêu nhau tàn đời gió, không rung không chuyển,
Người xiểm xui, không ngoảnh không nghe.
(Trích Tiễn dặn người yêu − Xống chụ xon xao, Mạc Phi dịch và giới thiệu, NXB Văn học, Hà Nội, 1973, tr. 122 − 140)
Trong văn bản "Lời tiễn dặn", đâu không phải là dòng thơ thể hiện sự khẳng định tình yêu bền chặt ngay cả khi chết đi của chàng trai? (Chọn 2 đáp án)
LỜI TIỄN DẶN
(Trích Tiễn dặn người yêu − truyện thơ dân tộc Thái)
Quẩy gánh qua đồng rộng,
Người đẹp anh yêu cất bước theo chồng.
Vừa đi vừa ngoảnh lại,
Vừa đi vừa ngoái trông,
1125. Chân bước xa lòng càng đau nhớ.
Em tới rừng ớt ngắt lá ớt ngồi chờ,
Tới rừng cà ngắt lá cà ngồi đợi,
Tới rừng lá ngón ngóng trông.
Anh tới nơi, em bẻ lá xanh em ngồi;
1130. Được nhủ đôi câu, anh mới đành lòng quay lại,
Được dặn đôi lời, anh yêu em mới chịu quay đi.
[...]
Xin hãy cho anh kề vóc mảnh,
Quấn quanh vai ủ lấy hương người,
Cho mai sau lửa xác đượm hơi,
1140. Một lát bên em thay lời tiễn dặn!
Con nhỏ hãy đưa anh ẵm,
Bé xinh hãy đưa anh bồng,
Cho anh bế con dòng, đừng ngượng,
Nựng con rồng, con phượng, đừng buồn.
[...]
Đôi ta yêu nhau đợi tới tháng Năm lau nở,
Đợi mùa nước đỏ cá về,
1180. Đợi chim tăng ló hót gọi hè.
Không lấy được nhau mùa hạ, ta sẽ lấy nhau mùa đông,
Không lấy được nhau thời trẻ, ta lấy nhau khi goá bụa về già.
[...]
1376. "Dậy đi em, dậy đi em ơi!
Dậy giũ áo kẻo bọ,
Dậy phủi áo kẻo lấm!
Đầu bù anh chải cho,
1380. Tóc rối đưa anh búi hộ!"
Anh chặt tre về đốt gióng đầu,
Chặt tre dày, anh hun gióng giữa,
Lam ống thuốc này em uống khỏi đau.
Tơ rối đôi ta cùng gỡ,
1385. Tơ vò ta vuốt lại quay guồng;
Quay lại guồng gỗ tốt, cán thuôn,
Về với người ta thương thuở cũ.
Chết ba năm hình còn treo đó;
Chết thành sông, vục nước uống mát lòng,
1390. Chết thành đất, mọc dây trầu xanh thắm,
Chết thành bèo, ta trôi nổi ao chung,
Chết thành muôi, ta múc xuống cùng bát,
Chết thành hồn, chung một mái, song song.
Hỡi gốc dưa yêu mọc ngoài cồn cát,
1395. Nước ngập gốc đáng lụi, đừng lụi,
Nước ngập rễ đáng bềnh, đừng bềnh.
Đôi ta yêu nhau, tình Lú − Ủa mặn nồng,
Lời đã trao thương không lạc mất.
Như bán trâu ngoài chợ,
1400. Như thu lúa muôn bông,
Lòng ta thương nhau trăm lớp nghìn trùng,
Bền chắc như vàng, như đá.
Yêu nhau, yêu trọn đời gỗ cứng,
Yêu nhau, yêu trọn kiếp đến già,
1405. Ta yêu nhau tàn đời gió, không rung không chuyển,
Người xiểm xui, không ngoảnh không nghe.
(Trích Tiễn dặn người yêu − Xống chụ xon xao, Mạc Phi dịch và giới thiệu, NXB Văn học, Hà Nội, 1973, tr. 122 − 140)
Trong văn bản "Lời tiễn dặn", dòng thơ nào dưới đây thể hiện sự quan tâm, chăm sóc của chàng trai khi thấy người yêu bị chồng hành hạ? (Chọn 2 đáp án)
LỜI TIỄN DẶN
(Trích Tiễn dặn người yêu − truyện thơ dân tộc Thái)
Quẩy gánh qua đồng rộng,
Người đẹp anh yêu cất bước theo chồng.
Vừa đi vừa ngoảnh lại,
Vừa đi vừa ngoái trông,
1125. Chân bước xa lòng càng đau nhớ.
Em tới rừng ớt ngắt lá ớt ngồi chờ,
Tới rừng cà ngắt lá cà ngồi đợi,
Tới rừng lá ngón ngóng trông.
Anh tới nơi, em bẻ lá xanh em ngồi;
1130. Được nhủ đôi câu, anh mới đành lòng quay lại,
Được dặn đôi lời, anh yêu em mới chịu quay đi.
[...]
Xin hãy cho anh kề vóc mảnh,
Quấn quanh vai ủ lấy hương người,
Cho mai sau lửa xác đượm hơi,
1140. Một lát bên em thay lời tiễn dặn!
Con nhỏ hãy đưa anh ẵm,
Bé xinh hãy đưa anh bồng,
Cho anh bế con dòng, đừng ngượng,
Nựng con rồng, con phượng, đừng buồn.
[...]
Đôi ta yêu nhau đợi tới tháng Năm lau nở,
Đợi mùa nước đỏ cá về,
1180. Đợi chim tăng ló hót gọi hè.
Không lấy được nhau mùa hạ, ta sẽ lấy nhau mùa đông,
Không lấy được nhau thời trẻ, ta lấy nhau khi goá bụa về già.
[...]
1376. "Dậy đi em, dậy đi em ơi!
Dậy giũ áo kẻo bọ,
Dậy phủi áo kẻo lấm!
Đầu bù anh chải cho,
1380. Tóc rối đưa anh búi hộ!"
Anh chặt tre về đốt gióng đầu,
Chặt tre dày, anh hun gióng giữa,
Lam ống thuốc này em uống khỏi đau.
Tơ rối đôi ta cùng gỡ,
1385. Tơ vò ta vuốt lại quay guồng;
Quay lại guồng gỗ tốt, cán thuôn,
Về với người ta thương thuở cũ.
Chết ba năm hình còn treo đó;
Chết thành sông, vục nước uống mát lòng,
1390. Chết thành đất, mọc dây trầu xanh thắm,
Chết thành bèo, ta trôi nổi ao chung,
Chết thành muôi, ta múc xuống cùng bát,
Chết thành hồn, chung một mái, song song.
Hỡi gốc dưa yêu mọc ngoài cồn cát,
1395. Nước ngập gốc đáng lụi, đừng lụi,
Nước ngập rễ đáng bềnh, đừng bềnh.
Đôi ta yêu nhau, tình Lú − Ủa mặn nồng,
Lời đã trao thương không lạc mất.
Như bán trâu ngoài chợ,
1400. Như thu lúa muôn bông,
Lòng ta thương nhau trăm lớp nghìn trùng,
Bền chắc như vàng, như đá.
Yêu nhau, yêu trọn đời gỗ cứng,
Yêu nhau, yêu trọn kiếp đến già,
1405. Ta yêu nhau tàn đời gió, không rung không chuyển,
Người xiểm xui, không ngoảnh không nghe.
(Trích Tiễn dặn người yêu − Xống chụ xon xao, Mạc Phi dịch và giới thiệu, NXB Văn học, Hà Nội, 1973, tr. 122 − 140)
Trong văn bản "Lời tiễn dặn", tâm trạng của cô gái của được miêu tả như thế nào? (Chọn 2 đáp án)
LỜI TIỄN DẶN
(Trích Tiễn dặn người yêu − truyện thơ dân tộc Thái)
Quẩy gánh qua đồng rộng,
Người đẹp anh yêu cất bước theo chồng.
Vừa đi vừa ngoảnh lại,
Vừa đi vừa ngoái trông,
1125. Chân bước xa lòng càng đau nhớ.
Em tới rừng ớt ngắt lá ớt ngồi chờ,
Tới rừng cà ngắt lá cà ngồi đợi,
Tới rừng lá ngón ngóng trông.
Anh tới nơi, em bẻ lá xanh em ngồi;
1130. Được nhủ đôi câu, anh mới đành lòng quay lại,
Được dặn đôi lời, anh yêu em mới chịu quay đi.
[...]
Xin hãy cho anh kề vóc mảnh,
Quấn quanh vai ủ lấy hương người,
Cho mai sau lửa xác đượm hơi,
1140. Một lát bên em thay lời tiễn dặn!
Con nhỏ hãy đưa anh ẵm,
Bé xinh hãy đưa anh bồng,
Cho anh bế con dòng, đừng ngượng,
Nựng con rồng, con phượng, đừng buồn.
[...]
Đôi ta yêu nhau đợi tới tháng Năm lau nở,
Đợi mùa nước đỏ cá về,
1180. Đợi chim tăng ló hót gọi hè.
Không lấy được nhau mùa hạ, ta sẽ lấy nhau mùa đông,
Không lấy được nhau thời trẻ, ta lấy nhau khi goá bụa về già.
[...]
1376. "Dậy đi em, dậy đi em ơi!
Dậy giũ áo kẻo bọ,
Dậy phủi áo kẻo lấm!
Đầu bù anh chải cho,
1380. Tóc rối đưa anh búi hộ!"
Anh chặt tre về đốt gióng đầu,
Chặt tre dày, anh hun gióng giữa,
Lam ống thuốc này em uống khỏi đau.
Tơ rối đôi ta cùng gỡ,
1385. Tơ vò ta vuốt lại quay guồng;
Quay lại guồng gỗ tốt, cán thuôn,
Về với người ta thương thuở cũ.
Chết ba năm hình còn treo đó;
Chết thành sông, vục nước uống mát lòng,
1390. Chết thành đất, mọc dây trầu xanh thắm,
Chết thành bèo, ta trôi nổi ao chung,
Chết thành muôi, ta múc xuống cùng bát,
Chết thành hồn, chung một mái, song song.
Hỡi gốc dưa yêu mọc ngoài cồn cát,
1395. Nước ngập gốc đáng lụi, đừng lụi,
Nước ngập rễ đáng bềnh, đừng bềnh.
Đôi ta yêu nhau, tình Lú − Ủa mặn nồng,
Lời đã trao thương không lạc mất.
Như bán trâu ngoài chợ,
1400. Như thu lúa muôn bông,
Lòng ta thương nhau trăm lớp nghìn trùng,
Bền chắc như vàng, như đá.
Yêu nhau, yêu trọn đời gỗ cứng,
Yêu nhau, yêu trọn kiếp đến già,
1405. Ta yêu nhau tàn đời gió, không rung không chuyển,
Người xiểm xui, không ngoảnh không nghe.
(Trích Tiễn dặn người yêu − Xống chụ xon xao, Mạc Phi dịch và giới thiệu, NXB Văn học, Hà Nội, 1973, tr. 122 − 140)
Trong văn bản "Lời tiễn dặn", sự bền vững của tình yêu được so sánh với sự bền vững của
LỜI TIỄN DẶN
(Trích Tiễn dặn người yêu − truyện thơ dân tộc Thái)
Quẩy gánh qua đồng rộng,
Người đẹp anh yêu cất bước theo chồng.
Vừa đi vừa ngoảnh lại,
Vừa đi vừa ngoái trông,
1125. Chân bước xa lòng càng đau nhớ.
Em tới rừng ớt ngắt lá ớt ngồi chờ,
Tới rừng cà ngắt lá cà ngồi đợi,
Tới rừng lá ngón ngóng trông.
Anh tới nơi, em bẻ lá xanh em ngồi;
1130. Được nhủ đôi câu, anh mới đành lòng quay lại,
Được dặn đôi lời, anh yêu em mới chịu quay đi.
[...]
Xin hãy cho anh kề vóc mảnh,
Quấn quanh vai ủ lấy hương người,
Cho mai sau lửa xác đượm hơi,
1140. Một lát bên em thay lời tiễn dặn!
Con nhỏ hãy đưa anh ẵm,
Bé xinh hãy đưa anh bồng,
Cho anh bế con dòng, đừng ngượng,
Nựng con rồng, con phượng, đừng buồn.
[...]
Đôi ta yêu nhau đợi tới tháng Năm lau nở,
Đợi mùa nước đỏ cá về,
1180. Đợi chim tăng ló hót gọi hè.
Không lấy được nhau mùa hạ, ta sẽ lấy nhau mùa đông,
Không lấy được nhau thời trẻ, ta lấy nhau khi goá bụa về già.
[...]
1376. "Dậy đi em, dậy đi em ơi!
Dậy giũ áo kẻo bọ,
Dậy phủi áo kẻo lấm!
Đầu bù anh chải cho,
1380. Tóc rối đưa anh búi hộ!"
Anh chặt tre về đốt gióng đầu,
Chặt tre dày, anh hun gióng giữa,
Lam ống thuốc này em uống khỏi đau.
Tơ rối đôi ta cùng gỡ,
1385. Tơ vò ta vuốt lại quay guồng;
Quay lại guồng gỗ tốt, cán thuôn,
Về với người ta thương thuở cũ.
Chết ba năm hình còn treo đó;
Chết thành sông, vục nước uống mát lòng,
1390. Chết thành đất, mọc dây trầu xanh thắm,
Chết thành bèo, ta trôi nổi ao chung,
Chết thành muôi, ta múc xuống cùng bát,
Chết thành hồn, chung một mái, song song.
Hỡi gốc dưa yêu mọc ngoài cồn cát,
1395. Nước ngập gốc đáng lụi, đừng lụi,
Nước ngập rễ đáng bềnh, đừng bềnh.
Đôi ta yêu nhau, tình Lú − Ủa mặn nồng,
Lời đã trao thương không lạc mất.
Như bán trâu ngoài chợ,
1400. Như thu lúa muôn bông,
Lòng ta thương nhau trăm lớp nghìn trùng,
Bền chắc như vàng, như đá.
Yêu nhau, yêu trọn đời gỗ cứng,
Yêu nhau, yêu trọn kiếp đến già,
1405. Ta yêu nhau tàn đời gió, không rung không chuyển,
Người xiểm xui, không ngoảnh không nghe.
(Trích Tiễn dặn người yêu − Xống chụ xon xao, Mạc Phi dịch và giới thiệu, NXB Văn học, Hà Nội, 1973, tr. 122 − 140)
Trong văn bản "Lời tiễn dặn", những chi tiết nào dưới đây cho thấy chàng trai là người chung thuỷ, có tình yêu tha thiết, sâu nặng? (Chọn 2 đáp án)
LỜI TIỄN DẶN
(Trích Tiễn dặn người yêu − truyện thơ dân tộc Thái)
Quẩy gánh qua đồng rộng,
Người đẹp anh yêu cất bước theo chồng.
Vừa đi vừa ngoảnh lại,
Vừa đi vừa ngoái trông,
1125. Chân bước xa lòng càng đau nhớ.
Em tới rừng ớt ngắt lá ớt ngồi chờ,
Tới rừng cà ngắt lá cà ngồi đợi,
Tới rừng lá ngón ngóng trông.
Anh tới nơi, em bẻ lá xanh em ngồi;
1130. Được nhủ đôi câu, anh mới đành lòng quay lại,
Được dặn đôi lời, anh yêu em mới chịu quay đi.
[...]
Xin hãy cho anh kề vóc mảnh,
Quấn quanh vai ủ lấy hương người,
Cho mai sau lửa xác đượm hơi,
1140. Một lát bên em thay lời tiễn dặn!
Con nhỏ hãy đưa anh ẵm,
Bé xinh hãy đưa anh bồng,
Cho anh bế con dòng, đừng ngượng,
Nựng con rồng, con phượng, đừng buồn.
[...]
Đôi ta yêu nhau đợi tới tháng Năm lau nở,
Đợi mùa nước đỏ cá về,
1180. Đợi chim tăng ló hót gọi hè.
Không lấy được nhau mùa hạ, ta sẽ lấy nhau mùa đông,
Không lấy được nhau thời trẻ, ta lấy nhau khi goá bụa về già.
[...]
1376. "Dậy đi em, dậy đi em ơi!
Dậy giũ áo kẻo bọ,
Dậy phủi áo kẻo lấm!
Đầu bù anh chải cho,
1380. Tóc rối đưa anh búi hộ!"
Anh chặt tre về đốt gióng đầu,
Chặt tre dày, anh hun gióng giữa,
Lam ống thuốc này em uống khỏi đau.
Tơ rối đôi ta cùng gỡ,
1385. Tơ vò ta vuốt lại quay guồng;
Quay lại guồng gỗ tốt, cán thuôn,
Về với người ta thương thuở cũ.
Chết ba năm hình còn treo đó;
Chết thành sông, vục nước uống mát lòng,
1390. Chết thành đất, mọc dây trầu xanh thắm,
Chết thành bèo, ta trôi nổi ao chung,
Chết thành muôi, ta múc xuống cùng bát,
Chết thành hồn, chung một mái, song song.
Hỡi gốc dưa yêu mọc ngoài cồn cát,
1395. Nước ngập gốc đáng lụi, đừng lụi,
Nước ngập rễ đáng bềnh, đừng bềnh.
Đôi ta yêu nhau, tình Lú − Ủa mặn nồng,
Lời đã trao thương không lạc mất.
Như bán trâu ngoài chợ,
1400. Như thu lúa muôn bông,
Lòng ta thương nhau trăm lớp nghìn trùng,
Bền chắc như vàng, như đá.
Yêu nhau, yêu trọn đời gỗ cứng,
Yêu nhau, yêu trọn kiếp đến già,
1405. Ta yêu nhau tàn đời gió, không rung không chuyển,
Người xiểm xui, không ngoảnh không nghe.
(Trích Tiễn dặn người yêu − Xống chụ xon xao, Mạc Phi dịch và giới thiệu, NXB Văn học, Hà Nội, 1973, tr. 122 − 140)
Trong văn bản "Lời tiễn dặn", chi tiết nào dưới đây thể hiện sự nhân ái, vị tha trong tình yêu của chàng trai?
LỜI TIỄN DẶN
(Trích Tiễn dặn người yêu − truyện thơ dân tộc Thái)
Quẩy gánh qua đồng rộng,
Người đẹp anh yêu cất bước theo chồng.
Vừa đi vừa ngoảnh lại,
Vừa đi vừa ngoái trông,
1125. Chân bước xa lòng càng đau nhớ.
Em tới rừng ớt ngắt lá ớt ngồi chờ,
Tới rừng cà ngắt lá cà ngồi đợi,
Tới rừng lá ngón ngóng trông.
Anh tới nơi, em bẻ lá xanh em ngồi;
1130. Được nhủ đôi câu, anh mới đành lòng quay lại,
Được dặn đôi lời, anh yêu em mới chịu quay đi.
[...]
Xin hãy cho anh kề vóc mảnh,
Quấn quanh vai ủ lấy hương người,
Cho mai sau lửa xác đượm hơi,
1140. Một lát bên em thay lời tiễn dặn!
Con nhỏ hãy đưa anh ẵm,
Bé xinh hãy đưa anh bồng,
Cho anh bế con dòng, đừng ngượng,
Nựng con rồng, con phượng, đừng buồn.
[...]
Đôi ta yêu nhau đợi tới tháng Năm lau nở,
Đợi mùa nước đỏ cá về,
1180. Đợi chim tăng ló hót gọi hè.
Không lấy được nhau mùa hạ, ta sẽ lấy nhau mùa đông,
Không lấy được nhau thời trẻ, ta lấy nhau khi goá bụa về già.
[...]
1376. "Dậy đi em, dậy đi em ơi!
Dậy giũ áo kẻo bọ,
Dậy phủi áo kẻo lấm!
Đầu bù anh chải cho,
1380. Tóc rối đưa anh búi hộ!"
Anh chặt tre về đốt gióng đầu,
Chặt tre dày, anh hun gióng giữa,
Lam ống thuốc này em uống khỏi đau.
Tơ rối đôi ta cùng gỡ,
1385. Tơ vò ta vuốt lại quay guồng;
Quay lại guồng gỗ tốt, cán thuôn,
Về với người ta thương thuở cũ.
Chết ba năm hình còn treo đó;
Chết thành sông, vục nước uống mát lòng,
1390. Chết thành đất, mọc dây trầu xanh thắm,
Chết thành bèo, ta trôi nổi ao chung,
Chết thành muôi, ta múc xuống cùng bát,
Chết thành hồn, chung một mái, song song.
Hỡi gốc dưa yêu mọc ngoài cồn cát,
1395. Nước ngập gốc đáng lụi, đừng lụi,
Nước ngập rễ đáng bềnh, đừng bềnh.
Đôi ta yêu nhau, tình Lú − Ủa mặn nồng,
Lời đã trao thương không lạc mất.
Như bán trâu ngoài chợ,
1400. Như thu lúa muôn bông,
Lòng ta thương nhau trăm lớp nghìn trùng,
Bền chắc như vàng, như đá.
Yêu nhau, yêu trọn đời gỗ cứng,
Yêu nhau, yêu trọn kiếp đến già,
1405. Ta yêu nhau tàn đời gió, không rung không chuyển,
Người xiểm xui, không ngoảnh không nghe.
(Trích Tiễn dặn người yêu − Xống chụ xon xao, Mạc Phi dịch và giới thiệu, NXB Văn học, Hà Nội, 1973, tr. 122 − 140)
Điền từ ngữ thích hợp vào chỗ trống.
Trong văn bản "Lời tiễn dặn", chàng trai và cô gái là nhân vật chính. Qua những lời tiễn dặn và đầy chất thơ, ta cảm nhận được số phận trớ trêu và của cặp đôi này trong và cuộc sống. Đặc biệt, tình cảm sâu nặng và nỗi lòng của được bộc lộ một cách vô cùng khéo léo và tinh tế.
(Kéo thả hoặc click vào để điền)
LỜI TIỄN DẶN
(Trích Tiễn dặn người yêu − truyện thơ dân tộc Thái)
Quẩy gánh qua đồng rộng,
Người đẹp anh yêu cất bước theo chồng.
Vừa đi vừa ngoảnh lại,
Vừa đi vừa ngoái trông,
1125. Chân bước xa lòng càng đau nhớ.
Em tới rừng ớt ngắt lá ớt ngồi chờ,
Tới rừng cà ngắt lá cà ngồi đợi,
Tới rừng lá ngón ngóng trông.
Anh tới nơi, em bẻ lá xanh em ngồi;
1130. Được nhủ đôi câu, anh mới đành lòng quay lại,
Được dặn đôi lời, anh yêu em mới chịu quay đi.
[...]
Xin hãy cho anh kề vóc mảnh,
Quấn quanh vai ủ lấy hương người,
Cho mai sau lửa xác đượm hơi,
1140. Một lát bên em thay lời tiễn dặn!
Con nhỏ hãy đưa anh ẵm,
Bé xinh hãy đưa anh bồng,
Cho anh bế con dòng, đừng ngượng,
Nựng con rồng, con phượng, đừng buồn.
[...]
Đôi ta yêu nhau đợi tới tháng Năm lau nở,
Đợi mùa nước đỏ cá về,
1180. Đợi chim tăng ló hót gọi hè.
Không lấy được nhau mùa hạ, ta sẽ lấy nhau mùa đông,
Không lấy được nhau thời trẻ, ta lấy nhau khi goá bụa về già.
[...]
1376. "Dậy đi em, dậy đi em ơi!
Dậy giũ áo kẻo bọ,
Dậy phủi áo kẻo lấm!
Đầu bù anh chải cho,
1380. Tóc rối đưa anh búi hộ!"
Anh chặt tre về đốt gióng đầu,
Chặt tre dày, anh hun gióng giữa,
Lam ống thuốc này em uống khỏi đau.
Tơ rối đôi ta cùng gỡ,
1385. Tơ vò ta vuốt lại quay guồng;
Quay lại guồng gỗ tốt, cán thuôn,
Về với người ta thương thuở cũ.
Chết ba năm hình còn treo đó;
Chết thành sông, vục nước uống mát lòng,
1390. Chết thành đất, mọc dây trầu xanh thắm,
Chết thành bèo, ta trôi nổi ao chung,
Chết thành muôi, ta múc xuống cùng bát,
Chết thành hồn, chung một mái, song song.
Hỡi gốc dưa yêu mọc ngoài cồn cát,
1395. Nước ngập gốc đáng lụi, đừng lụi,
Nước ngập rễ đáng bềnh, đừng bềnh.
Đôi ta yêu nhau, tình Lú − Ủa mặn nồng,
Lời đã trao thương không lạc mất.
Như bán trâu ngoài chợ,
1400. Như thu lúa muôn bông,
Lòng ta thương nhau trăm lớp nghìn trùng,
Bền chắc như vàng, như đá.
Yêu nhau, yêu trọn đời gỗ cứng,
Yêu nhau, yêu trọn kiếp đến già,
1405. Ta yêu nhau tàn đời gió, không rung không chuyển,
Người xiểm xui, không ngoảnh không nghe.
(Trích Tiễn dặn người yêu − Xống chụ xon xao, Mạc Phi dịch và giới thiệu, NXB Văn học, Hà Nội, 1973, tr. 122 − 140)
Trong văn bản "Lời tiễn dặn", những dòng thơ nào dưới đây thể hiện tình yêu tha thiết, cao thượng của chàng trai? (Chọn 2 đáp án)
LỜI TIỄN DẶN
(Trích Tiễn dặn người yêu − truyện thơ dân tộc Thái)
Quẩy gánh qua đồng rộng,
Người đẹp anh yêu cất bước theo chồng.
Vừa đi vừa ngoảnh lại,
Vừa đi vừa ngoái trông,
1125. Chân bước xa lòng càng đau nhớ.
Em tới rừng ớt ngắt lá ớt ngồi chờ,
Tới rừng cà ngắt lá cà ngồi đợi,
Tới rừng lá ngón ngóng trông.
Anh tới nơi, em bẻ lá xanh em ngồi;
1130. Được nhủ đôi câu, anh mới đành lòng quay lại,
Được dặn đôi lời, anh yêu em mới chịu quay đi.
[...]
Xin hãy cho anh kề vóc mảnh,
Quấn quanh vai ủ lấy hương người,
Cho mai sau lửa xác đượm hơi,
1140. Một lát bên em thay lời tiễn dặn!
Con nhỏ hãy đưa anh ẵm,
Bé xinh hãy đưa anh bồng,
Cho anh bế con dòng, đừng ngượng,
Nựng con rồng, con phượng, đừng buồn.
[...]
Đôi ta yêu nhau đợi tới tháng Năm lau nở,
Đợi mùa nước đỏ cá về,
1180. Đợi chim tăng ló hót gọi hè.
Không lấy được nhau mùa hạ, ta sẽ lấy nhau mùa đông,
Không lấy được nhau thời trẻ, ta lấy nhau khi goá bụa về già.
[...]
1376. "Dậy đi em, dậy đi em ơi!
Dậy giũ áo kẻo bọ,
Dậy phủi áo kẻo lấm!
Đầu bù anh chải cho,
1380. Tóc rối đưa anh búi hộ!"
Anh chặt tre về đốt gióng đầu,
Chặt tre dày, anh hun gióng giữa,
Lam ống thuốc này em uống khỏi đau.
Tơ rối đôi ta cùng gỡ,
1385. Tơ vò ta vuốt lại quay guồng;
Quay lại guồng gỗ tốt, cán thuôn,
Về với người ta thương thuở cũ.
Chết ba năm hình còn treo đó;
Chết thành sông, vục nước uống mát lòng,
1390. Chết thành đất, mọc dây trầu xanh thắm,
Chết thành bèo, ta trôi nổi ao chung,
Chết thành muôi, ta múc xuống cùng bát,
Chết thành hồn, chung một mái, song song.
Hỡi gốc dưa yêu mọc ngoài cồn cát,
1395. Nước ngập gốc đáng lụi, đừng lụi,
Nước ngập rễ đáng bềnh, đừng bềnh.
Đôi ta yêu nhau, tình Lú − Ủa mặn nồng,
Lời đã trao thương không lạc mất.
Như bán trâu ngoài chợ,
1400. Như thu lúa muôn bông,
Lòng ta thương nhau trăm lớp nghìn trùng,
Bền chắc như vàng, như đá.
Yêu nhau, yêu trọn đời gỗ cứng,
Yêu nhau, yêu trọn kiếp đến già,
1405. Ta yêu nhau tàn đời gió, không rung không chuyển,
Người xiểm xui, không ngoảnh không nghe.
(Trích Tiễn dặn người yêu − Xống chụ xon xao, Mạc Phi dịch và giới thiệu, NXB Văn học, Hà Nội, 1973, tr. 122 − 140)
Chủ đề của văn bản "Lời tiễn dặn" là gì?
LỜI TIỄN DẶN
(Trích Tiễn dặn người yêu − truyện thơ dân tộc Thái)
Quẩy gánh qua đồng rộng,
Người đẹp anh yêu cất bước theo chồng.
Vừa đi vừa ngoảnh lại,
Vừa đi vừa ngoái trông,
1125. Chân bước xa lòng càng đau nhớ.
Em tới rừng ớt ngắt lá ớt ngồi chờ,
Tới rừng cà ngắt lá cà ngồi đợi,
Tới rừng lá ngón ngóng trông.
Anh tới nơi, em bẻ lá xanh em ngồi;
1130. Được nhủ đôi câu, anh mới đành lòng quay lại,
Được dặn đôi lời, anh yêu em mới chịu quay đi.
[...]
Xin hãy cho anh kề vóc mảnh,
Quấn quanh vai ủ lấy hương người,
Cho mai sau lửa xác đượm hơi,
1140. Một lát bên em thay lời tiễn dặn!
Con nhỏ hãy đưa anh ẵm,
Bé xinh hãy đưa anh bồng,
Cho anh bế con dòng, đừng ngượng,
Nựng con rồng, con phượng, đừng buồn.
[...]
Đôi ta yêu nhau đợi tới tháng Năm lau nở,
Đợi mùa nước đỏ cá về,
1180. Đợi chim tăng ló hót gọi hè.
Không lấy được nhau mùa hạ, ta sẽ lấy nhau mùa đông,
Không lấy được nhau thời trẻ, ta lấy nhau khi goá bụa về già.
[...]
1376. "Dậy đi em, dậy đi em ơi!
Dậy giũ áo kẻo bọ,
Dậy phủi áo kẻo lấm!
Đầu bù anh chải cho,
1380. Tóc rối đưa anh búi hộ!"
Anh chặt tre về đốt gióng đầu,
Chặt tre dày, anh hun gióng giữa,
Lam ống thuốc này em uống khỏi đau.
Tơ rối đôi ta cùng gỡ,
1385. Tơ vò ta vuốt lại quay guồng;
Quay lại guồng gỗ tốt, cán thuôn,
Về với người ta thương thuở cũ.
Chết ba năm hình còn treo đó;
Chết thành sông, vục nước uống mát lòng,
1390. Chết thành đất, mọc dây trầu xanh thắm,
Chết thành bèo, ta trôi nổi ao chung,
Chết thành muôi, ta múc xuống cùng bát,
Chết thành hồn, chung một mái, song song.
Hỡi gốc dưa yêu mọc ngoài cồn cát,
1395. Nước ngập gốc đáng lụi, đừng lụi,
Nước ngập rễ đáng bềnh, đừng bềnh.
Đôi ta yêu nhau, tình Lú − Ủa mặn nồng,
Lời đã trao thương không lạc mất.
Như bán trâu ngoài chợ,
1400. Như thu lúa muôn bông,
Lòng ta thương nhau trăm lớp nghìn trùng,
Bền chắc như vàng, như đá.
Yêu nhau, yêu trọn đời gỗ cứng,
Yêu nhau, yêu trọn kiếp đến già,
1405. Ta yêu nhau tàn đời gió, không rung không chuyển,
Người xiểm xui, không ngoảnh không nghe.
(Trích Tiễn dặn người yêu − Xống chụ xon xao, Mạc Phi dịch và giới thiệu, NXB Văn học, Hà Nội, 1973, tr. 122 − 140)
Điền từ ngữ thích hợp vào chỗ trống.
Thông điệp của văn bản "Lời tiễn dặn": Phản kháng những tập tục cổ hủ, ràng buộc con người. Đồng thời, tác phẩm bộc lộ khát vọng của con người muốn vượt lên trên để tìm đến hạnh phúc và sự .
(Kéo thả hoặc click vào để điền)
LỜI TIỄN DẶN
(Trích Tiễn dặn người yêu − truyện thơ dân tộc Thái)
Quẩy gánh qua đồng rộng,
Người đẹp anh yêu cất bước theo chồng.
Vừa đi vừa ngoảnh lại,
Vừa đi vừa ngoái trông,
1125. Chân bước xa lòng càng đau nhớ.
Em tới rừng ớt ngắt lá ớt ngồi chờ,
Tới rừng cà ngắt lá cà ngồi đợi,
Tới rừng lá ngón ngóng trông.
Anh tới nơi, em bẻ lá xanh em ngồi;
1130. Được nhủ đôi câu, anh mới đành lòng quay lại,
Được dặn đôi lời, anh yêu em mới chịu quay đi.
[...]
Xin hãy cho anh kề vóc mảnh,
Quấn quanh vai ủ lấy hương người,
Cho mai sau lửa xác đượm hơi,
1140. Một lát bên em thay lời tiễn dặn!
Con nhỏ hãy đưa anh ẵm,
Bé xinh hãy đưa anh bồng,
Cho anh bế con dòng, đừng ngượng,
Nựng con rồng, con phượng, đừng buồn.
[...]
Đôi ta yêu nhau đợi tới tháng Năm lau nở,
Đợi mùa nước đỏ cá về,
1180. Đợi chim tăng ló hót gọi hè.
Không lấy được nhau mùa hạ, ta sẽ lấy nhau mùa đông,
Không lấy được nhau thời trẻ, ta lấy nhau khi goá bụa về già.
[...]
1376. "Dậy đi em, dậy đi em ơi!
Dậy giũ áo kẻo bọ,
Dậy phủi áo kẻo lấm!
Đầu bù anh chải cho,
1380. Tóc rối đưa anh búi hộ!"
Anh chặt tre về đốt gióng đầu,
Chặt tre dày, anh hun gióng giữa,
Lam ống thuốc này em uống khỏi đau.
Tơ rối đôi ta cùng gỡ,
1385. Tơ vò ta vuốt lại quay guồng;
Quay lại guồng gỗ tốt, cán thuôn,
Về với người ta thương thuở cũ.
Chết ba năm hình còn treo đó;
Chết thành sông, vục nước uống mát lòng,
1390. Chết thành đất, mọc dây trầu xanh thắm,
Chết thành bèo, ta trôi nổi ao chung,
Chết thành muôi, ta múc xuống cùng bát,
Chết thành hồn, chung một mái, song song.
Hỡi gốc dưa yêu mọc ngoài cồn cát,
1395. Nước ngập gốc đáng lụi, đừng lụi,
Nước ngập rễ đáng bềnh, đừng bềnh.
Đôi ta yêu nhau, tình Lú − Ủa mặn nồng,
Lời đã trao thương không lạc mất.
Như bán trâu ngoài chợ,
1400. Như thu lúa muôn bông,
Lòng ta thương nhau trăm lớp nghìn trùng,
Bền chắc như vàng, như đá.
Yêu nhau, yêu trọn đời gỗ cứng,
Yêu nhau, yêu trọn kiếp đến già,
1405. Ta yêu nhau tàn đời gió, không rung không chuyển,
Người xiểm xui, không ngoảnh không nghe.
(Trích Tiễn dặn người yêu − Xống chụ xon xao, Mạc Phi dịch và giới thiệu, NXB Văn học, Hà Nội, 1973, tr. 122 − 140)
Ý nào dưới đây là đúng về đặc điểm ngôn ngữ của văn bản "Lời tiễn dặn"? (Chọn 2 đáp án)
Bạn có thể đăng câu hỏi về bài học này ở đây