Bài học liên quan
Phần 1
(8 câu)Mị cởi trói cho A Phủ
(Chuyển thể một đoạn trong Vợ chồng A Phủ − Tô Hoài)
Mị cởi trói cho A Phủ là kịch bản chuyển thể hai trường đoạn trong truyện ngắn Vợ chồng A Phủ (1952) của nhà văn Tô Hoài sang ngôn ngữ sân khấu. Bối cảnh được xác định là một đêm mùa xuân với hai nhân vật chính, một nữ, một nam – những người đang lâm vào cảnh sống địa ngục ở nhà thống lí Pá Tra. Mị (nhân vật nữ) phải chịu thân phận đau khổ của người con dâu gạt nợ, tuy vậy, giấc mơ về cuộc sống tự do không hề lụi tắt, chỉ chờ dịp là bùng lên. Còn A Phủ (nhân vật nam) là một con ở gạt nợ, lúc này đang chịu hình phạt nặng nề, bị trói đứng vào cột để chờ chết. Hai người có thể đồng cảm được với nhau trong nhận thức về thân phận, cảnh ngộ và tình thế hay không? Nếu có, sự đồng cảm này sẽ dẫn họ đến những hành động gì? Rõ ràng, đây là những câu hỏi thể hiện kịch tính của sự việc.
Kịch bản dưới đây đã hợp nhất và chuyển thể hai trường đoạn đặc sắc trong truyện ngắn sang hình thức nhạc kịch, có thể được dàn dựng để biểu diễn trên nền ngôn ngữ của âm nhạc và vũ đạo.
CẢNH LỄ HỘI
Một khung nhà có cửa sổ bên phải sân khấu (4 người giữ).
10 người (bao gồm MỊ QUÁ KHỨ) nhảy múa trên nền nhạc dân tộc.
(biểu cảm: vui tươi, tràn đầy sức sống)
Có tiếng sáo, tiếng nói cười.
MỊ HIỆN TẠI (ngồi trong nhà, nhìn cảnh lễ hội qua cửa sổ).
Chuyển cảnh: Mọi người rời đi.
MỊ QUÁ KHỨ (ở lại – bên trái sân khấu, vẫy tay chào tạm biệt)
CẢNH MỊ QUÁ KHỨ VÀ MỊ HIỆN TẠI
Một khung nhà có cửa sổ bên phải sân khấu (giữ nguyên).
Chia đôi sân khấu.
MỊ HIỆN TẠI
(Đi ra khỏi khung nhà một cách vội vã, đưa tay ra như muốn nắm lấy gì đó, nhưng lại rụt tay lại; hai tay để trước ngực.)
MỊ QUÁ KHỨ
(Sau khi tạm biệt đám người, múa cùng MỊ HIỆN TẠI.)
MỊ HIỆN TẠI
(Biểu cảm nuối tiếc, đau đớn mắt ngước cao nhìn trời.)
(Hát)
Tôi mơ về nơi tình yêu nhân thế
Khi xung quanh đây chẳng còn cõi lầm than
Tôi mơ về nơi tình yêu không chết
Khi xuân đang sang và tiếng sáo bình an
Khi tâm hồn đây còn chưa tăm tối
Ngập trong màn đêm, quạnh hiu chốn chiều hôm
Thanh âm mênh mang buồng không heo hắt
Vùi sâu thật sâu địa ngục chốn trần gian.
(Đưa tay lên ngực, nhìn sang phía MỊ QUÁ KHỨ
MỊ QUÁ KHỨ đang múa.)
CẢNH MỊ CỞI TRÓI CHO A PHỦ
ÁNH SÁNG
Ánh sáng tự nhiên/ ánh sáng xanh 50%, đèn phía trên và phía trước chiếu vào A Phủ ở đoạn “Tôi mơ…”.
Đèn phía trước chiếu vào Mị khi đi vào, ánh sáng tự nhiên 60% (để nhìn thấy diễn viên phụ).
Ánh sáng mạnh dần lên khi Mị tiến tới chỗ A Phủ.
Đèn phía trên chiếu vào A Phủ, đèn phía trên và phía trước chiếu vào Mị.
Ánh sáng xanh cảnh cởi trói.
Ánh sáng tự nhiên 50%, đèn phía trước chiếu vào A Phủ và Mị.
Đèn tắt toàn bộ.
Ánh sáng bật chỉ tập trung vào A Phủ bị trói và Mị.
A PHỦ
(Hướng mặt về phía xa xăm
Các bóng ma múa hình tượng dây thừng xuất hiện
Biểu cảm sợ sệt
Cố gắng phản kháng nhưng không thể.)
(Hát)
Tôi mơ về nơi bình minh đang tới
Tan bao vinh quang của ngày tháng còn đâu
Bơ vơ tôi mơ tình yêu đã chết
Không gian hoang vu chỉ còn có mình ta
Màn đêm tới không chút hi vọng
Vờn những bóng ma lang dại còn vương
Hoà trong tiếng âm u nơi này
Cùng giết chết tâm hồn héo hon.
MỊ
(Hát đuổi cùng lúc với A Phủ)
Hoà trong tiếng âm u nơi này
Cùng giết chết tâm hồn héo hon… ôi tôi dâng lấy
MỊ
(Ôm nồi cơm bước ra từ cánh gà.
Đặt lên bếp thổi lửa.
Biểu cảm buồn chán, không cảm xúc.
Liếc nhìn A Phủ rồi lại làm việc.)
A PHỦ
(Sự vùng vẫy yếu dần, buông thõng tay bất lực.)
(Hát)
Lặng thinh nhìn căn phòng hoang heo hắt
MỊ (hát đuổi)
… Máu xiết lấy tấm thân gầy
A PHỦ
Ôi… tâm hồn ta, lìa xác với trần gian
MỊ (hát đuổi)
... Loài người tàn ác một đời
A PHỦ
Tôi dang đôi tay ghì chặt thân thể
MỊ (hát đuổi)
... Mơ tình yêu nhân thế
A PHỦ
Mang bao âu lo tôi dâng tặng người
MỊ (hát đuổi)
... Tan bao âu lo trong lòng này
MỊ
Như bao thanh âm lạc trong đêm tối
Thanh xuân chơi vơi hoà tiếng sáo còn vang
Nhen lên trong tim là bao mơ ước
Tương lai không giam người trong kiếp khổ đau.
(Toan lại gần cứu thì bị cản lại bởi bóng ma
Múa hình tượng dây trói của chính Mị
Bật ra khỏi bóng ma
Chạy đến bên A Phủ
Đưa tay nâng mặt A Phủ lên, nhìn một lúc rồi đặt xuống
Nhìn ngó xung quanh, sờ vào dây trói xung quanh A Phủ
Biểu cảm xót thương, lo lắng
Giọng hổn hển.)
Chúng nó thật độc ác, chúng nó bắt trói người ta thâm tím cả mình mẩy. Chỉ đêm mai thôi là người kia chết. Chết đau, chết đói, chết rét, phải chết. Nhưng lỡ như cha con thống lí biết ta đã cởi trói cho hắn, ta cũng sẽ chết trên cái cọc ấy. Đến chết số phận cũng gắn vào một cái cọc, chết dưới lằn dây hung hãn của một lũ ác độc.
(Cúi đầu suy nghĩ
Đứng thẳng dậy, hít một hơi lấy dũng khí
Giọng quả quyết.)
Không, A Phủ không thể chết được. Ta phải cứu lấy hắn, phải cứu lấy một mảnh đời bi thảm như ta.
(Chạy lại gỡ từng cánh tay đang tạo hình dây thừng ôm lấy A Phủ
Ánh sáng dần lan khắp sân khấu.)
A PHỦ
(Đổ rạp xuống vì mất sức.)
MỊ
(Dìu A Phủ dậy, thúc giục, lay cho tỉnh
Giọng vội vã.)
A Phủ chạy, chạy đi...
A PHỦ
(Ngoảnh nhìn Mị
Biểu cảm thương xót lo lắng
Giọng hổn hển.)
Còn cô… cô thì sao?
MỊ
(Lắc đầu, tiếp tục lay A Phủ dậy
Giọng vội vã.)
Đừng lo cho tôi, chạy… chạy đi...
A PHỦ
(Nhìn Mị một thoáng rồi vùng chạy nhanh
Đang chạy thì hơi ngã khuỵu vì đau, tay ôm bắp đùi.)
MỊ
(Cúi đầu suy nghĩ
Ngẩng bật dậy
Giọng quả quyết, vội vã, hét.)
A Phủ cho tôi theo với
(Đứng dậy vừa chạy đến vừa nói.)
Cho tôi… cho tôi theo với
(Nắm lấy cánh tay A Phủ.)
Ở lại đây thì chết mất.
A PHỦ
(Nhìn Mị một hồi
Gật đầu dứt khoát
Hít một hơi lấy dũng khí
Cầm tay Mị chạy khỏi sân khấu.)
Dẫn chuyện: Sau khi vượt qua muôn vàn khó khăn trắc trở, A Phủ và Mị đến được Phiềng Sa. Từ phía xa, họ đã nhìn thấy vẻ đẹp trù phú của rừng núi nơi đây cùng với những người dân chân chất đang hăng say lao động. Một tương lai mới đang vẫy chào hai người.
(Tập thể lớp M49, khoá 2017 – 2020, Trường Trung học phổ thông Chuyên Ngoại ngữ, Đại học Quốc gia Hà Nội)

Mị cởi trói cho A Phủ
(Chuyển thể một đoạn trong Vợ chồng A Phủ − Tô Hoài)
Mị cởi trói cho A Phủ là kịch bản chuyển thể hai trường đoạn trong truyện ngắn Vợ chồng A Phủ (1952) của nhà văn Tô Hoài sang ngôn ngữ sân khấu. Bối cảnh được xác định là một đêm mùa xuân với hai nhân vật chính, một nữ, một nam – những người đang lâm vào cảnh sống địa ngục ở nhà thống lí Pá Tra. Mị (nhân vật nữ) phải chịu thân phận đau khổ của người con dâu gạt nợ, tuy vậy, giấc mơ về cuộc sống tự do không hề lụi tắt, chỉ chờ dịp là bùng lên. Còn A Phủ (nhân vật nam) là một con ở gạt nợ, lúc này đang chịu hình phạt nặng nề, bị trói đứng vào cột để chờ chết. Hai người có thể đồng cảm được với nhau trong nhận thức về thân phận, cảnh ngộ và tình thế hay không? Nếu có, sự đồng cảm này sẽ dẫn họ đến những hành động gì? Rõ ràng, đây là những câu hỏi thể hiện kịch tính của sự việc.
Kịch bản dưới đây đã hợp nhất và chuyển thể hai trường đoạn đặc sắc trong truyện ngắn sang hình thức nhạc kịch, có thể được dàn dựng để biểu diễn trên nền ngôn ngữ của âm nhạc và vũ đạo.
CẢNH LỄ HỘI
Một khung nhà có cửa sổ bên phải sân khấu (4 người giữ).
10 người (bao gồm MỊ QUÁ KHỨ) nhảy múa trên nền nhạc dân tộc.
(biểu cảm: vui tươi, tràn đầy sức sống)
Có tiếng sáo, tiếng nói cười.
MỊ HIỆN TẠI (ngồi trong nhà, nhìn cảnh lễ hội qua cửa sổ).
Chuyển cảnh: Mọi người rời đi.
MỊ QUÁ KHỨ (ở lại – bên trái sân khấu, vẫy tay chào tạm biệt)
CẢNH MỊ QUÁ KHỨ VÀ MỊ HIỆN TẠI
Một khung nhà có cửa sổ bên phải sân khấu (giữ nguyên).
Chia đôi sân khấu.
MỊ HIỆN TẠI
(Đi ra khỏi khung nhà một cách vội vã, đưa tay ra như muốn nắm lấy gì đó, nhưng lại rụt tay lại; hai tay để trước ngực.)
MỊ QUÁ KHỨ
(Sau khi tạm biệt đám người, múa cùng MỊ HIỆN TẠI.)
MỊ HIỆN TẠI
(Biểu cảm nuối tiếc, đau đớn mắt ngước cao nhìn trời.)
(Hát)
Tôi mơ về nơi tình yêu nhân thế
Khi xung quanh đây chẳng còn cõi lầm than
Tôi mơ về nơi tình yêu không chết
Khi xuân đang sang và tiếng sáo bình an
Khi tâm hồn đây còn chưa tăm tối
Ngập trong màn đêm, quạnh hiu chốn chiều hôm
Thanh âm mênh mang buồng không heo hắt
Vùi sâu thật sâu địa ngục chốn trần gian.
(Đưa tay lên ngực, nhìn sang phía MỊ QUÁ KHỨ
MỊ QUÁ KHỨ đang múa.)
CẢNH MỊ CỞI TRÓI CHO A PHỦ
ÁNH SÁNG
Ánh sáng tự nhiên/ ánh sáng xanh 50%, đèn phía trên và phía trước chiếu vào A Phủ ở đoạn “Tôi mơ…”.
Đèn phía trước chiếu vào Mị khi đi vào, ánh sáng tự nhiên 60% (để nhìn thấy diễn viên phụ).
Ánh sáng mạnh dần lên khi Mị tiến tới chỗ A Phủ.
Đèn phía trên chiếu vào A Phủ, đèn phía trên và phía trước chiếu vào Mị.
Ánh sáng xanh cảnh cởi trói.
Ánh sáng tự nhiên 50%, đèn phía trước chiếu vào A Phủ và Mị.
Đèn tắt toàn bộ.
Ánh sáng bật chỉ tập trung vào A Phủ bị trói và Mị.
A PHỦ
(Hướng mặt về phía xa xăm
Các bóng ma múa hình tượng dây thừng xuất hiện
Biểu cảm sợ sệt
Cố gắng phản kháng nhưng không thể.)
(Hát)
Tôi mơ về nơi bình minh đang tới
Tan bao vinh quang của ngày tháng còn đâu
Bơ vơ tôi mơ tình yêu đã chết
Không gian hoang vu chỉ còn có mình ta
Màn đêm tới không chút hi vọng
Vờn những bóng ma lang dại còn vương
Hoà trong tiếng âm u nơi này
Cùng giết chết tâm hồn héo hon.
MỊ
(Hát đuổi cùng lúc với A Phủ)
Hoà trong tiếng âm u nơi này
Cùng giết chết tâm hồn héo hon… ôi tôi dâng lấy
MỊ
(Ôm nồi cơm bước ra từ cánh gà.
Đặt lên bếp thổi lửa.
Biểu cảm buồn chán, không cảm xúc.
Liếc nhìn A Phủ rồi lại làm việc.)
A PHỦ
(Sự vùng vẫy yếu dần, buông thõng tay bất lực.)
(Hát)
Lặng thinh nhìn căn phòng hoang heo hắt
MỊ (hát đuổi)
… Máu xiết lấy tấm thân gầy
A PHỦ
Ôi… tâm hồn ta, lìa xác với trần gian
MỊ (hát đuổi)
... Loài người tàn ác một đời
A PHỦ
Tôi dang đôi tay ghì chặt thân thể
MỊ (hát đuổi)
... Mơ tình yêu nhân thế
A PHỦ
Mang bao âu lo tôi dâng tặng người
MỊ (hát đuổi)
... Tan bao âu lo trong lòng này
MỊ
Như bao thanh âm lạc trong đêm tối
Thanh xuân chơi vơi hoà tiếng sáo còn vang
Nhen lên trong tim là bao mơ ước
Tương lai không giam người trong kiếp khổ đau.
(Toan lại gần cứu thì bị cản lại bởi bóng ma
Múa hình tượng dây trói của chính Mị
Bật ra khỏi bóng ma
Chạy đến bên A Phủ
Đưa tay nâng mặt A Phủ lên, nhìn một lúc rồi đặt xuống
Nhìn ngó xung quanh, sờ vào dây trói xung quanh A Phủ
Biểu cảm xót thương, lo lắng
Giọng hổn hển.)
Chúng nó thật độc ác, chúng nó bắt trói người ta thâm tím cả mình mẩy. Chỉ đêm mai thôi là người kia chết. Chết đau, chết đói, chết rét, phải chết. Nhưng lỡ như cha con thống lí biết ta đã cởi trói cho hắn, ta cũng sẽ chết trên cái cọc ấy. Đến chết số phận cũng gắn vào một cái cọc, chết dưới lằn dây hung hãn của một lũ ác độc.
(Cúi đầu suy nghĩ
Đứng thẳng dậy, hít một hơi lấy dũng khí
Giọng quả quyết.)
Không, A Phủ không thể chết được. Ta phải cứu lấy hắn, phải cứu lấy một mảnh đời bi thảm như ta.
(Chạy lại gỡ từng cánh tay đang tạo hình dây thừng ôm lấy A Phủ
Ánh sáng dần lan khắp sân khấu.)
A PHỦ
(Đổ rạp xuống vì mất sức.)
MỊ
(Dìu A Phủ dậy, thúc giục, lay cho tỉnh
Giọng vội vã.)
A Phủ chạy, chạy đi...
A PHỦ
(Ngoảnh nhìn Mị
Biểu cảm thương xót lo lắng
Giọng hổn hển.)
Còn cô… cô thì sao?
MỊ
(Lắc đầu, tiếp tục lay A Phủ dậy
Giọng vội vã.)
Đừng lo cho tôi, chạy… chạy đi...
A PHỦ
(Nhìn Mị một thoáng rồi vùng chạy nhanh
Đang chạy thì hơi ngã khuỵu vì đau, tay ôm bắp đùi.)
MỊ
(Cúi đầu suy nghĩ
Ngẩng bật dậy
Giọng quả quyết, vội vã, hét.)
A Phủ cho tôi theo với
(Đứng dậy vừa chạy đến vừa nói.)
Cho tôi… cho tôi theo với
(Nắm lấy cánh tay A Phủ.)
Ở lại đây thì chết mất.
A PHỦ
(Nhìn Mị một hồi
Gật đầu dứt khoát
Hít một hơi lấy dũng khí
Cầm tay Mị chạy khỏi sân khấu.)
Dẫn chuyện: Sau khi vượt qua muôn vàn khó khăn trắc trở, A Phủ và Mị đến được Phiềng Sa. Từ phía xa, họ đã nhìn thấy vẻ đẹp trù phú của rừng núi nơi đây cùng với những người dân chân chất đang hăng say lao động. Một tương lai mới đang vẫy chào hai người.
(Tập thể lớp M49, khoá 2017 – 2020, Trường Trung học phổ thông Chuyên Ngoại ngữ, Đại học Quốc gia Hà Nội)

Mị cởi trói cho A Phủ
(Chuyển thể một đoạn trong Vợ chồng A Phủ − Tô Hoài)
Mị cởi trói cho A Phủ là kịch bản chuyển thể hai trường đoạn trong truyện ngắn Vợ chồng A Phủ (1952) của nhà văn Tô Hoài sang ngôn ngữ sân khấu. Bối cảnh được xác định là một đêm mùa xuân với hai nhân vật chính, một nữ, một nam – những người đang lâm vào cảnh sống địa ngục ở nhà thống lí Pá Tra. Mị (nhân vật nữ) phải chịu thân phận đau khổ của người con dâu gạt nợ, tuy vậy, giấc mơ về cuộc sống tự do không hề lụi tắt, chỉ chờ dịp là bùng lên. Còn A Phủ (nhân vật nam) là một con ở gạt nợ, lúc này đang chịu hình phạt nặng nề, bị trói đứng vào cột để chờ chết. Hai người có thể đồng cảm được với nhau trong nhận thức về thân phận, cảnh ngộ và tình thế hay không? Nếu có, sự đồng cảm này sẽ dẫn họ đến những hành động gì? Rõ ràng, đây là những câu hỏi thể hiện kịch tính của sự việc.
Kịch bản dưới đây đã hợp nhất và chuyển thể hai trường đoạn đặc sắc trong truyện ngắn sang hình thức nhạc kịch, có thể được dàn dựng để biểu diễn trên nền ngôn ngữ của âm nhạc và vũ đạo.
CẢNH LỄ HỘI
Một khung nhà có cửa sổ bên phải sân khấu (4 người giữ).
10 người (bao gồm MỊ QUÁ KHỨ) nhảy múa trên nền nhạc dân tộc.
(biểu cảm: vui tươi, tràn đầy sức sống)
Có tiếng sáo, tiếng nói cười.
MỊ HIỆN TẠI (ngồi trong nhà, nhìn cảnh lễ hội qua cửa sổ).
Chuyển cảnh: Mọi người rời đi.
MỊ QUÁ KHỨ (ở lại – bên trái sân khấu, vẫy tay chào tạm biệt)
CẢNH MỊ QUÁ KHỨ VÀ MỊ HIỆN TẠI
Một khung nhà có cửa sổ bên phải sân khấu (giữ nguyên).
Chia đôi sân khấu.
MỊ HIỆN TẠI
(Đi ra khỏi khung nhà một cách vội vã, đưa tay ra như muốn nắm lấy gì đó, nhưng lại rụt tay lại; hai tay để trước ngực.)
MỊ QUÁ KHỨ
(Sau khi tạm biệt đám người, múa cùng MỊ HIỆN TẠI.)
MỊ HIỆN TẠI
(Biểu cảm nuối tiếc, đau đớn mắt ngước cao nhìn trời.)
(Hát)
Tôi mơ về nơi tình yêu nhân thế
Khi xung quanh đây chẳng còn cõi lầm than
Tôi mơ về nơi tình yêu không chết
Khi xuân đang sang và tiếng sáo bình an
Khi tâm hồn đây còn chưa tăm tối
Ngập trong màn đêm, quạnh hiu chốn chiều hôm
Thanh âm mênh mang buồng không heo hắt
Vùi sâu thật sâu địa ngục chốn trần gian.
(Đưa tay lên ngực, nhìn sang phía MỊ QUÁ KHỨ
MỊ QUÁ KHỨ đang múa.)
CẢNH MỊ CỞI TRÓI CHO A PHỦ
ÁNH SÁNG
Ánh sáng tự nhiên/ ánh sáng xanh 50%, đèn phía trên và phía trước chiếu vào A Phủ ở đoạn “Tôi mơ…”.
Đèn phía trước chiếu vào Mị khi đi vào, ánh sáng tự nhiên 60% (để nhìn thấy diễn viên phụ).
Ánh sáng mạnh dần lên khi Mị tiến tới chỗ A Phủ.
Đèn phía trên chiếu vào A Phủ, đèn phía trên và phía trước chiếu vào Mị.
Ánh sáng xanh cảnh cởi trói.
Ánh sáng tự nhiên 50%, đèn phía trước chiếu vào A Phủ và Mị.
Đèn tắt toàn bộ.
Ánh sáng bật chỉ tập trung vào A Phủ bị trói và Mị.
A PHỦ
(Hướng mặt về phía xa xăm
Các bóng ma múa hình tượng dây thừng xuất hiện
Biểu cảm sợ sệt
Cố gắng phản kháng nhưng không thể.)
(Hát)
Tôi mơ về nơi bình minh đang tới
Tan bao vinh quang của ngày tháng còn đâu
Bơ vơ tôi mơ tình yêu đã chết
Không gian hoang vu chỉ còn có mình ta
Màn đêm tới không chút hi vọng
Vờn những bóng ma lang dại còn vương
Hoà trong tiếng âm u nơi này
Cùng giết chết tâm hồn héo hon.
MỊ
(Hát đuổi cùng lúc với A Phủ)
Hoà trong tiếng âm u nơi này
Cùng giết chết tâm hồn héo hon… ôi tôi dâng lấy
MỊ
(Ôm nồi cơm bước ra từ cánh gà.
Đặt lên bếp thổi lửa.
Biểu cảm buồn chán, không cảm xúc.
Liếc nhìn A Phủ rồi lại làm việc.)
A PHỦ
(Sự vùng vẫy yếu dần, buông thõng tay bất lực.)
(Hát)
Lặng thinh nhìn căn phòng hoang heo hắt
MỊ (hát đuổi)
… Máu xiết lấy tấm thân gầy
A PHỦ
Ôi… tâm hồn ta, lìa xác với trần gian
MỊ (hát đuổi)
... Loài người tàn ác một đời
A PHỦ
Tôi dang đôi tay ghì chặt thân thể
MỊ (hát đuổi)
... Mơ tình yêu nhân thế
A PHỦ
Mang bao âu lo tôi dâng tặng người
MỊ (hát đuổi)
... Tan bao âu lo trong lòng này
MỊ
Như bao thanh âm lạc trong đêm tối
Thanh xuân chơi vơi hoà tiếng sáo còn vang
Nhen lên trong tim là bao mơ ước
Tương lai không giam người trong kiếp khổ đau.
(Toan lại gần cứu thì bị cản lại bởi bóng ma
Múa hình tượng dây trói của chính Mị
Bật ra khỏi bóng ma
Chạy đến bên A Phủ
Đưa tay nâng mặt A Phủ lên, nhìn một lúc rồi đặt xuống
Nhìn ngó xung quanh, sờ vào dây trói xung quanh A Phủ
Biểu cảm xót thương, lo lắng
Giọng hổn hển.)
Chúng nó thật độc ác, chúng nó bắt trói người ta thâm tím cả mình mẩy. Chỉ đêm mai thôi là người kia chết. Chết đau, chết đói, chết rét, phải chết. Nhưng lỡ như cha con thống lí biết ta đã cởi trói cho hắn, ta cũng sẽ chết trên cái cọc ấy. Đến chết số phận cũng gắn vào một cái cọc, chết dưới lằn dây hung hãn của một lũ ác độc.
(Cúi đầu suy nghĩ
Đứng thẳng dậy, hít một hơi lấy dũng khí
Giọng quả quyết.)
Không, A Phủ không thể chết được. Ta phải cứu lấy hắn, phải cứu lấy một mảnh đời bi thảm như ta.
(Chạy lại gỡ từng cánh tay đang tạo hình dây thừng ôm lấy A Phủ
Ánh sáng dần lan khắp sân khấu.)
A PHỦ
(Đổ rạp xuống vì mất sức.)
MỊ
(Dìu A Phủ dậy, thúc giục, lay cho tỉnh
Giọng vội vã.)
A Phủ chạy, chạy đi...
A PHỦ
(Ngoảnh nhìn Mị
Biểu cảm thương xót lo lắng
Giọng hổn hển.)
Còn cô… cô thì sao?
MỊ
(Lắc đầu, tiếp tục lay A Phủ dậy
Giọng vội vã.)
Đừng lo cho tôi, chạy… chạy đi...
A PHỦ
(Nhìn Mị một thoáng rồi vùng chạy nhanh
Đang chạy thì hơi ngã khuỵu vì đau, tay ôm bắp đùi.)
MỊ
(Cúi đầu suy nghĩ
Ngẩng bật dậy
Giọng quả quyết, vội vã, hét.)
A Phủ cho tôi theo với
(Đứng dậy vừa chạy đến vừa nói.)
Cho tôi… cho tôi theo với
(Nắm lấy cánh tay A Phủ.)
Ở lại đây thì chết mất.
A PHỦ
(Nhìn Mị một hồi
Gật đầu dứt khoát
Hít một hơi lấy dũng khí
Cầm tay Mị chạy khỏi sân khấu.)
Dẫn chuyện: Sau khi vượt qua muôn vàn khó khăn trắc trở, A Phủ và Mị đến được Phiềng Sa. Từ phía xa, họ đã nhìn thấy vẻ đẹp trù phú của rừng núi nơi đây cùng với những người dân chân chất đang hăng say lao động. Một tương lai mới đang vẫy chào hai người.
(Tập thể lớp M49, khoá 2017 – 2020, Trường Trung học phổ thông Chuyên Ngoại ngữ, Đại học Quốc gia Hà Nội)

Mị cởi trói cho A Phủ
(Chuyển thể một đoạn trong Vợ chồng A Phủ − Tô Hoài)
Mị cởi trói cho A Phủ là kịch bản chuyển thể hai trường đoạn trong truyện ngắn Vợ chồng A Phủ (1952) của nhà văn Tô Hoài sang ngôn ngữ sân khấu. Bối cảnh được xác định là một đêm mùa xuân với hai nhân vật chính, một nữ, một nam – những người đang lâm vào cảnh sống địa ngục ở nhà thống lí Pá Tra. Mị (nhân vật nữ) phải chịu thân phận đau khổ của người con dâu gạt nợ, tuy vậy, giấc mơ về cuộc sống tự do không hề lụi tắt, chỉ chờ dịp là bùng lên. Còn A Phủ (nhân vật nam) là một con ở gạt nợ, lúc này đang chịu hình phạt nặng nề, bị trói đứng vào cột để chờ chết. Hai người có thể đồng cảm được với nhau trong nhận thức về thân phận, cảnh ngộ và tình thế hay không? Nếu có, sự đồng cảm này sẽ dẫn họ đến những hành động gì? Rõ ràng, đây là những câu hỏi thể hiện kịch tính của sự việc.
Kịch bản dưới đây đã hợp nhất và chuyển thể hai trường đoạn đặc sắc trong truyện ngắn sang hình thức nhạc kịch, có thể được dàn dựng để biểu diễn trên nền ngôn ngữ của âm nhạc và vũ đạo.
CẢNH LỄ HỘI
Một khung nhà có cửa sổ bên phải sân khấu (4 người giữ).
10 người (bao gồm MỊ QUÁ KHỨ) nhảy múa trên nền nhạc dân tộc.
(biểu cảm: vui tươi, tràn đầy sức sống)
Có tiếng sáo, tiếng nói cười.
MỊ HIỆN TẠI (ngồi trong nhà, nhìn cảnh lễ hội qua cửa sổ).
Chuyển cảnh: Mọi người rời đi.
MỊ QUÁ KHỨ (ở lại – bên trái sân khấu, vẫy tay chào tạm biệt)
CẢNH MỊ QUÁ KHỨ VÀ MỊ HIỆN TẠI
Một khung nhà có cửa sổ bên phải sân khấu (giữ nguyên).
Chia đôi sân khấu.
MỊ HIỆN TẠI
(Đi ra khỏi khung nhà một cách vội vã, đưa tay ra như muốn nắm lấy gì đó, nhưng lại rụt tay lại; hai tay để trước ngực.)
MỊ QUÁ KHỨ
(Sau khi tạm biệt đám người, múa cùng MỊ HIỆN TẠI.)
MỊ HIỆN TẠI
(Biểu cảm nuối tiếc, đau đớn mắt ngước cao nhìn trời.)
(Hát)
Tôi mơ về nơi tình yêu nhân thế
Khi xung quanh đây chẳng còn cõi lầm than
Tôi mơ về nơi tình yêu không chết
Khi xuân đang sang và tiếng sáo bình an
Khi tâm hồn đây còn chưa tăm tối
Ngập trong màn đêm, quạnh hiu chốn chiều hôm
Thanh âm mênh mang buồng không heo hắt
Vùi sâu thật sâu địa ngục chốn trần gian.
(Đưa tay lên ngực, nhìn sang phía MỊ QUÁ KHỨ
MỊ QUÁ KHỨ đang múa.)
CẢNH MỊ CỞI TRÓI CHO A PHỦ
ÁNH SÁNG
Ánh sáng tự nhiên/ ánh sáng xanh 50%, đèn phía trên và phía trước chiếu vào A Phủ ở đoạn “Tôi mơ…”.
Đèn phía trước chiếu vào Mị khi đi vào, ánh sáng tự nhiên 60% (để nhìn thấy diễn viên phụ).
Ánh sáng mạnh dần lên khi Mị tiến tới chỗ A Phủ.
Đèn phía trên chiếu vào A Phủ, đèn phía trên và phía trước chiếu vào Mị.
Ánh sáng xanh cảnh cởi trói.
Ánh sáng tự nhiên 50%, đèn phía trước chiếu vào A Phủ và Mị.
Đèn tắt toàn bộ.
Ánh sáng bật chỉ tập trung vào A Phủ bị trói và Mị.
A PHỦ
(Hướng mặt về phía xa xăm
Các bóng ma múa hình tượng dây thừng xuất hiện
Biểu cảm sợ sệt
Cố gắng phản kháng nhưng không thể.)
(Hát)
Tôi mơ về nơi bình minh đang tới
Tan bao vinh quang của ngày tháng còn đâu
Bơ vơ tôi mơ tình yêu đã chết
Không gian hoang vu chỉ còn có mình ta
Màn đêm tới không chút hi vọng
Vờn những bóng ma lang dại còn vương
Hoà trong tiếng âm u nơi này
Cùng giết chết tâm hồn héo hon.
MỊ
(Hát đuổi cùng lúc với A Phủ)
Hoà trong tiếng âm u nơi này
Cùng giết chết tâm hồn héo hon… ôi tôi dâng lấy
MỊ
(Ôm nồi cơm bước ra từ cánh gà.
Đặt lên bếp thổi lửa.
Biểu cảm buồn chán, không cảm xúc.
Liếc nhìn A Phủ rồi lại làm việc.)
A PHỦ
(Sự vùng vẫy yếu dần, buông thõng tay bất lực.)
(Hát)
Lặng thinh nhìn căn phòng hoang heo hắt
MỊ (hát đuổi)
… Máu xiết lấy tấm thân gầy
A PHỦ
Ôi… tâm hồn ta, lìa xác với trần gian
MỊ (hát đuổi)
... Loài người tàn ác một đời
A PHỦ
Tôi dang đôi tay ghì chặt thân thể
MỊ (hát đuổi)
... Mơ tình yêu nhân thế
A PHỦ
Mang bao âu lo tôi dâng tặng người
MỊ (hát đuổi)
... Tan bao âu lo trong lòng này
MỊ
Như bao thanh âm lạc trong đêm tối
Thanh xuân chơi vơi hoà tiếng sáo còn vang
Nhen lên trong tim là bao mơ ước
Tương lai không giam người trong kiếp khổ đau.
(Toan lại gần cứu thì bị cản lại bởi bóng ma
Múa hình tượng dây trói của chính Mị
Bật ra khỏi bóng ma
Chạy đến bên A Phủ
Đưa tay nâng mặt A Phủ lên, nhìn một lúc rồi đặt xuống
Nhìn ngó xung quanh, sờ vào dây trói xung quanh A Phủ
Biểu cảm xót thương, lo lắng
Giọng hổn hển.)
Chúng nó thật độc ác, chúng nó bắt trói người ta thâm tím cả mình mẩy. Chỉ đêm mai thôi là người kia chết. Chết đau, chết đói, chết rét, phải chết. Nhưng lỡ như cha con thống lí biết ta đã cởi trói cho hắn, ta cũng sẽ chết trên cái cọc ấy. Đến chết số phận cũng gắn vào một cái cọc, chết dưới lằn dây hung hãn của một lũ ác độc.
(Cúi đầu suy nghĩ
Đứng thẳng dậy, hít một hơi lấy dũng khí
Giọng quả quyết.)
Không, A Phủ không thể chết được. Ta phải cứu lấy hắn, phải cứu lấy một mảnh đời bi thảm như ta.
(Chạy lại gỡ từng cánh tay đang tạo hình dây thừng ôm lấy A Phủ
Ánh sáng dần lan khắp sân khấu.)
A PHỦ
(Đổ rạp xuống vì mất sức.)
MỊ
(Dìu A Phủ dậy, thúc giục, lay cho tỉnh
Giọng vội vã.)
A Phủ chạy, chạy đi...
A PHỦ
(Ngoảnh nhìn Mị
Biểu cảm thương xót lo lắng
Giọng hổn hển.)
Còn cô… cô thì sao?
MỊ
(Lắc đầu, tiếp tục lay A Phủ dậy
Giọng vội vã.)
Đừng lo cho tôi, chạy… chạy đi...
A PHỦ
(Nhìn Mị một thoáng rồi vùng chạy nhanh
Đang chạy thì hơi ngã khuỵu vì đau, tay ôm bắp đùi.)
MỊ
(Cúi đầu suy nghĩ
Ngẩng bật dậy
Giọng quả quyết, vội vã, hét.)
A Phủ cho tôi theo với
(Đứng dậy vừa chạy đến vừa nói.)
Cho tôi… cho tôi theo với
(Nắm lấy cánh tay A Phủ.)
Ở lại đây thì chết mất.
A PHỦ
(Nhìn Mị một hồi
Gật đầu dứt khoát
Hít một hơi lấy dũng khí
Cầm tay Mị chạy khỏi sân khấu.)
Dẫn chuyện: Sau khi vượt qua muôn vàn khó khăn trắc trở, A Phủ và Mị đến được Phiềng Sa. Từ phía xa, họ đã nhìn thấy vẻ đẹp trù phú của rừng núi nơi đây cùng với những người dân chân chất đang hăng say lao động. Một tương lai mới đang vẫy chào hai người.
(Tập thể lớp M49, khoá 2017 – 2020, Trường Trung học phổ thông Chuyên Ngoại ngữ, Đại học Quốc gia Hà Nội)

Mị cởi trói cho A Phủ
(Chuyển thể một đoạn trong Vợ chồng A Phủ − Tô Hoài)
Mị cởi trói cho A Phủ là kịch bản chuyển thể hai trường đoạn trong truyện ngắn Vợ chồng A Phủ (1952) của nhà văn Tô Hoài sang ngôn ngữ sân khấu. Bối cảnh được xác định là một đêm mùa xuân với hai nhân vật chính, một nữ, một nam – những người đang lâm vào cảnh sống địa ngục ở nhà thống lí Pá Tra. Mị (nhân vật nữ) phải chịu thân phận đau khổ của người con dâu gạt nợ, tuy vậy, giấc mơ về cuộc sống tự do không hề lụi tắt, chỉ chờ dịp là bùng lên. Còn A Phủ (nhân vật nam) là một con ở gạt nợ, lúc này đang chịu hình phạt nặng nề, bị trói đứng vào cột để chờ chết. Hai người có thể đồng cảm được với nhau trong nhận thức về thân phận, cảnh ngộ và tình thế hay không? Nếu có, sự đồng cảm này sẽ dẫn họ đến những hành động gì? Rõ ràng, đây là những câu hỏi thể hiện kịch tính của sự việc.
Kịch bản dưới đây đã hợp nhất và chuyển thể hai trường đoạn đặc sắc trong truyện ngắn sang hình thức nhạc kịch, có thể được dàn dựng để biểu diễn trên nền ngôn ngữ của âm nhạc và vũ đạo.
CẢNH LỄ HỘI
Một khung nhà có cửa sổ bên phải sân khấu (4 người giữ).
10 người (bao gồm MỊ QUÁ KHỨ) nhảy múa trên nền nhạc dân tộc.
(biểu cảm: vui tươi, tràn đầy sức sống)
Có tiếng sáo, tiếng nói cười.
MỊ HIỆN TẠI (ngồi trong nhà, nhìn cảnh lễ hội qua cửa sổ).
Chuyển cảnh: Mọi người rời đi.
MỊ QUÁ KHỨ (ở lại – bên trái sân khấu, vẫy tay chào tạm biệt)
CẢNH MỊ QUÁ KHỨ VÀ MỊ HIỆN TẠI
Một khung nhà có cửa sổ bên phải sân khấu (giữ nguyên).
Chia đôi sân khấu.
MỊ HIỆN TẠI
(Đi ra khỏi khung nhà một cách vội vã, đưa tay ra như muốn nắm lấy gì đó, nhưng lại rụt tay lại; hai tay để trước ngực.)
MỊ QUÁ KHỨ
(Sau khi tạm biệt đám người, múa cùng MỊ HIỆN TẠI.)
MỊ HIỆN TẠI
(Biểu cảm nuối tiếc, đau đớn mắt ngước cao nhìn trời.)
(Hát)
Tôi mơ về nơi tình yêu nhân thế
Khi xung quanh đây chẳng còn cõi lầm than
Tôi mơ về nơi tình yêu không chết
Khi xuân đang sang và tiếng sáo bình an
Khi tâm hồn đây còn chưa tăm tối
Ngập trong màn đêm, quạnh hiu chốn chiều hôm
Thanh âm mênh mang buồng không heo hắt
Vùi sâu thật sâu địa ngục chốn trần gian.
(Đưa tay lên ngực, nhìn sang phía MỊ QUÁ KHỨ
MỊ QUÁ KHỨ đang múa.)
CẢNH MỊ CỞI TRÓI CHO A PHỦ
ÁNH SÁNG
Ánh sáng tự nhiên/ ánh sáng xanh 50%, đèn phía trên và phía trước chiếu vào A Phủ ở đoạn “Tôi mơ…”.
Đèn phía trước chiếu vào Mị khi đi vào, ánh sáng tự nhiên 60% (để nhìn thấy diễn viên phụ).
Ánh sáng mạnh dần lên khi Mị tiến tới chỗ A Phủ.
Đèn phía trên chiếu vào A Phủ, đèn phía trên và phía trước chiếu vào Mị.
Ánh sáng xanh cảnh cởi trói.
Ánh sáng tự nhiên 50%, đèn phía trước chiếu vào A Phủ và Mị.
Đèn tắt toàn bộ.
Ánh sáng bật chỉ tập trung vào A Phủ bị trói và Mị.
A PHỦ
(Hướng mặt về phía xa xăm
Các bóng ma múa hình tượng dây thừng xuất hiện
Biểu cảm sợ sệt
Cố gắng phản kháng nhưng không thể.)
(Hát)
Tôi mơ về nơi bình minh đang tới
Tan bao vinh quang của ngày tháng còn đâu
Bơ vơ tôi mơ tình yêu đã chết
Không gian hoang vu chỉ còn có mình ta
Màn đêm tới không chút hi vọng
Vờn những bóng ma lang dại còn vương
Hoà trong tiếng âm u nơi này
Cùng giết chết tâm hồn héo hon.
MỊ
(Hát đuổi cùng lúc với A Phủ)
Hoà trong tiếng âm u nơi này
Cùng giết chết tâm hồn héo hon… ôi tôi dâng lấy
MỊ
(Ôm nồi cơm bước ra từ cánh gà.
Đặt lên bếp thổi lửa.
Biểu cảm buồn chán, không cảm xúc.
Liếc nhìn A Phủ rồi lại làm việc.)
A PHỦ
(Sự vùng vẫy yếu dần, buông thõng tay bất lực.)
(Hát)
Lặng thinh nhìn căn phòng hoang heo hắt
MỊ (hát đuổi)
… Máu xiết lấy tấm thân gầy
A PHỦ
Ôi… tâm hồn ta, lìa xác với trần gian
MỊ (hát đuổi)
... Loài người tàn ác một đời
A PHỦ
Tôi dang đôi tay ghì chặt thân thể
MỊ (hát đuổi)
... Mơ tình yêu nhân thế
A PHỦ
Mang bao âu lo tôi dâng tặng người
MỊ (hát đuổi)
... Tan bao âu lo trong lòng này
MỊ
Như bao thanh âm lạc trong đêm tối
Thanh xuân chơi vơi hoà tiếng sáo còn vang
Nhen lên trong tim là bao mơ ước
Tương lai không giam người trong kiếp khổ đau.
(Toan lại gần cứu thì bị cản lại bởi bóng ma
Múa hình tượng dây trói của chính Mị
Bật ra khỏi bóng ma
Chạy đến bên A Phủ
Đưa tay nâng mặt A Phủ lên, nhìn một lúc rồi đặt xuống
Nhìn ngó xung quanh, sờ vào dây trói xung quanh A Phủ
Biểu cảm xót thương, lo lắng
Giọng hổn hển.)
Chúng nó thật độc ác, chúng nó bắt trói người ta thâm tím cả mình mẩy. Chỉ đêm mai thôi là người kia chết. Chết đau, chết đói, chết rét, phải chết. Nhưng lỡ như cha con thống lí biết ta đã cởi trói cho hắn, ta cũng sẽ chết trên cái cọc ấy. Đến chết số phận cũng gắn vào một cái cọc, chết dưới lằn dây hung hãn của một lũ ác độc.
(Cúi đầu suy nghĩ
Đứng thẳng dậy, hít một hơi lấy dũng khí
Giọng quả quyết.)
Không, A Phủ không thể chết được. Ta phải cứu lấy hắn, phải cứu lấy một mảnh đời bi thảm như ta.
(Chạy lại gỡ từng cánh tay đang tạo hình dây thừng ôm lấy A Phủ
Ánh sáng dần lan khắp sân khấu.)
A PHỦ
(Đổ rạp xuống vì mất sức.)
MỊ
(Dìu A Phủ dậy, thúc giục, lay cho tỉnh
Giọng vội vã.)
A Phủ chạy, chạy đi...
A PHỦ
(Ngoảnh nhìn Mị
Biểu cảm thương xót lo lắng
Giọng hổn hển.)
Còn cô… cô thì sao?
MỊ
(Lắc đầu, tiếp tục lay A Phủ dậy
Giọng vội vã.)
Đừng lo cho tôi, chạy… chạy đi...
A PHỦ
(Nhìn Mị một thoáng rồi vùng chạy nhanh
Đang chạy thì hơi ngã khuỵu vì đau, tay ôm bắp đùi.)
MỊ
(Cúi đầu suy nghĩ
Ngẩng bật dậy
Giọng quả quyết, vội vã, hét.)
A Phủ cho tôi theo với
(Đứng dậy vừa chạy đến vừa nói.)
Cho tôi… cho tôi theo với
(Nắm lấy cánh tay A Phủ.)
Ở lại đây thì chết mất.
A PHỦ
(Nhìn Mị một hồi
Gật đầu dứt khoát
Hít một hơi lấy dũng khí
Cầm tay Mị chạy khỏi sân khấu.)
Dẫn chuyện: Sau khi vượt qua muôn vàn khó khăn trắc trở, A Phủ và Mị đến được Phiềng Sa. Từ phía xa, họ đã nhìn thấy vẻ đẹp trù phú của rừng núi nơi đây cùng với những người dân chân chất đang hăng say lao động. Một tương lai mới đang vẫy chào hai người.
(Tập thể lớp M49, khoá 2017 – 2020, Trường Trung học phổ thông Chuyên Ngoại ngữ, Đại học Quốc gia Hà Nội)

Mị cởi trói cho A Phủ
(Chuyển thể một đoạn trong Vợ chồng A Phủ − Tô Hoài)
Mị cởi trói cho A Phủ là kịch bản chuyển thể hai trường đoạn trong truyện ngắn Vợ chồng A Phủ (1952) của nhà văn Tô Hoài sang ngôn ngữ sân khấu. Bối cảnh được xác định là một đêm mùa xuân với hai nhân vật chính, một nữ, một nam – những người đang lâm vào cảnh sống địa ngục ở nhà thống lí Pá Tra. Mị (nhân vật nữ) phải chịu thân phận đau khổ của người con dâu gạt nợ, tuy vậy, giấc mơ về cuộc sống tự do không hề lụi tắt, chỉ chờ dịp là bùng lên. Còn A Phủ (nhân vật nam) là một con ở gạt nợ, lúc này đang chịu hình phạt nặng nề, bị trói đứng vào cột để chờ chết. Hai người có thể đồng cảm được với nhau trong nhận thức về thân phận, cảnh ngộ và tình thế hay không? Nếu có, sự đồng cảm này sẽ dẫn họ đến những hành động gì? Rõ ràng, đây là những câu hỏi thể hiện kịch tính của sự việc.
Kịch bản dưới đây đã hợp nhất và chuyển thể hai trường đoạn đặc sắc trong truyện ngắn sang hình thức nhạc kịch, có thể được dàn dựng để biểu diễn trên nền ngôn ngữ của âm nhạc và vũ đạo.
CẢNH LỄ HỘI
Một khung nhà có cửa sổ bên phải sân khấu (4 người giữ).
10 người (bao gồm MỊ QUÁ KHỨ) nhảy múa trên nền nhạc dân tộc.
(biểu cảm: vui tươi, tràn đầy sức sống)
Có tiếng sáo, tiếng nói cười.
MỊ HIỆN TẠI (ngồi trong nhà, nhìn cảnh lễ hội qua cửa sổ).
Chuyển cảnh: Mọi người rời đi.
MỊ QUÁ KHỨ (ở lại – bên trái sân khấu, vẫy tay chào tạm biệt)
CẢNH MỊ QUÁ KHỨ VÀ MỊ HIỆN TẠI
Một khung nhà có cửa sổ bên phải sân khấu (giữ nguyên).
Chia đôi sân khấu.
MỊ HIỆN TẠI
(Đi ra khỏi khung nhà một cách vội vã, đưa tay ra như muốn nắm lấy gì đó, nhưng lại rụt tay lại; hai tay để trước ngực.)
MỊ QUÁ KHỨ
(Sau khi tạm biệt đám người, múa cùng MỊ HIỆN TẠI.)
MỊ HIỆN TẠI
(Biểu cảm nuối tiếc, đau đớn mắt ngước cao nhìn trời.)
(Hát)
Tôi mơ về nơi tình yêu nhân thế
Khi xung quanh đây chẳng còn cõi lầm than
Tôi mơ về nơi tình yêu không chết
Khi xuân đang sang và tiếng sáo bình an
Khi tâm hồn đây còn chưa tăm tối
Ngập trong màn đêm, quạnh hiu chốn chiều hôm
Thanh âm mênh mang buồng không heo hắt
Vùi sâu thật sâu địa ngục chốn trần gian.
(Đưa tay lên ngực, nhìn sang phía MỊ QUÁ KHỨ
MỊ QUÁ KHỨ đang múa.)
CẢNH MỊ CỞI TRÓI CHO A PHỦ
ÁNH SÁNG
Ánh sáng tự nhiên/ ánh sáng xanh 50%, đèn phía trên và phía trước chiếu vào A Phủ ở đoạn “Tôi mơ…”.
Đèn phía trước chiếu vào Mị khi đi vào, ánh sáng tự nhiên 60% (để nhìn thấy diễn viên phụ).
Ánh sáng mạnh dần lên khi Mị tiến tới chỗ A Phủ.
Đèn phía trên chiếu vào A Phủ, đèn phía trên và phía trước chiếu vào Mị.
Ánh sáng xanh cảnh cởi trói.
Ánh sáng tự nhiên 50%, đèn phía trước chiếu vào A Phủ và Mị.
Đèn tắt toàn bộ.
Ánh sáng bật chỉ tập trung vào A Phủ bị trói và Mị.
A PHỦ
(Hướng mặt về phía xa xăm
Các bóng ma múa hình tượng dây thừng xuất hiện
Biểu cảm sợ sệt
Cố gắng phản kháng nhưng không thể.)
(Hát)
Tôi mơ về nơi bình minh đang tới
Tan bao vinh quang của ngày tháng còn đâu
Bơ vơ tôi mơ tình yêu đã chết
Không gian hoang vu chỉ còn có mình ta
Màn đêm tới không chút hi vọng
Vờn những bóng ma lang dại còn vương
Hoà trong tiếng âm u nơi này
Cùng giết chết tâm hồn héo hon.
MỊ
(Hát đuổi cùng lúc với A Phủ)
Hoà trong tiếng âm u nơi này
Cùng giết chết tâm hồn héo hon… ôi tôi dâng lấy
MỊ
(Ôm nồi cơm bước ra từ cánh gà.
Đặt lên bếp thổi lửa.
Biểu cảm buồn chán, không cảm xúc.
Liếc nhìn A Phủ rồi lại làm việc.)
A PHỦ
(Sự vùng vẫy yếu dần, buông thõng tay bất lực.)
(Hát)
Lặng thinh nhìn căn phòng hoang heo hắt
MỊ (hát đuổi)
… Máu xiết lấy tấm thân gầy
A PHỦ
Ôi… tâm hồn ta, lìa xác với trần gian
MỊ (hát đuổi)
... Loài người tàn ác một đời
A PHỦ
Tôi dang đôi tay ghì chặt thân thể
MỊ (hát đuổi)
... Mơ tình yêu nhân thế
A PHỦ
Mang bao âu lo tôi dâng tặng người
MỊ (hát đuổi)
... Tan bao âu lo trong lòng này
MỊ
Như bao thanh âm lạc trong đêm tối
Thanh xuân chơi vơi hoà tiếng sáo còn vang
Nhen lên trong tim là bao mơ ước
Tương lai không giam người trong kiếp khổ đau.
(Toan lại gần cứu thì bị cản lại bởi bóng ma
Múa hình tượng dây trói của chính Mị
Bật ra khỏi bóng ma
Chạy đến bên A Phủ
Đưa tay nâng mặt A Phủ lên, nhìn một lúc rồi đặt xuống
Nhìn ngó xung quanh, sờ vào dây trói xung quanh A Phủ
Biểu cảm xót thương, lo lắng
Giọng hổn hển.)
Chúng nó thật độc ác, chúng nó bắt trói người ta thâm tím cả mình mẩy. Chỉ đêm mai thôi là người kia chết. Chết đau, chết đói, chết rét, phải chết. Nhưng lỡ như cha con thống lí biết ta đã cởi trói cho hắn, ta cũng sẽ chết trên cái cọc ấy. Đến chết số phận cũng gắn vào một cái cọc, chết dưới lằn dây hung hãn của một lũ ác độc.
(Cúi đầu suy nghĩ
Đứng thẳng dậy, hít một hơi lấy dũng khí
Giọng quả quyết.)
Không, A Phủ không thể chết được. Ta phải cứu lấy hắn, phải cứu lấy một mảnh đời bi thảm như ta.
(Chạy lại gỡ từng cánh tay đang tạo hình dây thừng ôm lấy A Phủ
Ánh sáng dần lan khắp sân khấu.)
A PHỦ
(Đổ rạp xuống vì mất sức.)
MỊ
(Dìu A Phủ dậy, thúc giục, lay cho tỉnh
Giọng vội vã.)
A Phủ chạy, chạy đi...
A PHỦ
(Ngoảnh nhìn Mị
Biểu cảm thương xót lo lắng
Giọng hổn hển.)
Còn cô… cô thì sao?
MỊ
(Lắc đầu, tiếp tục lay A Phủ dậy
Giọng vội vã.)
Đừng lo cho tôi, chạy… chạy đi...
A PHỦ
(Nhìn Mị một thoáng rồi vùng chạy nhanh
Đang chạy thì hơi ngã khuỵu vì đau, tay ôm bắp đùi.)
MỊ
(Cúi đầu suy nghĩ
Ngẩng bật dậy
Giọng quả quyết, vội vã, hét.)
A Phủ cho tôi theo với
(Đứng dậy vừa chạy đến vừa nói.)
Cho tôi… cho tôi theo với
(Nắm lấy cánh tay A Phủ.)
Ở lại đây thì chết mất.
A PHỦ
(Nhìn Mị một hồi
Gật đầu dứt khoát
Hít một hơi lấy dũng khí
Cầm tay Mị chạy khỏi sân khấu.)
Dẫn chuyện: Sau khi vượt qua muôn vàn khó khăn trắc trở, A Phủ và Mị đến được Phiềng Sa. Từ phía xa, họ đã nhìn thấy vẻ đẹp trù phú của rừng núi nơi đây cùng với những người dân chân chất đang hăng say lao động. Một tương lai mới đang vẫy chào hai người.
(Tập thể lớp M49, khoá 2017 – 2020, Trường Trung học phổ thông Chuyên Ngoại ngữ, Đại học Quốc gia Hà Nội)
