Hồn thiêng đưa đường

Câu 1

HỒN THIÊNG ĐƯA ĐƯỜNG

(Trích tuồng Sơn Hậu)

KIM LÂN:

Phá muôn vòng quân sĩ

Thẳng trăm trận pháo tên,

Kiếm Thứ phi kiếm chẳng thấy tin,

Tìm mẫu hậu tìm không ra tích...

Thương tử hoàng còn nhỏ

Khát sữa lại đói cơm.

Cắn máu tay thấm giọt nhi long

Nhất thời trợ miễn ư cơ khát

(Này)

Sau lưng không tiếng nhạc

Trước mắt thấy đầu non

Lạc vào chốn sơn trung

Đã không dời nước bước (rồi đây!)

Xưa Hán Minh giúp nước

Mặt trời xuất tan canh.

(Huống chi)

Nay ta giúp vận Tề quân

Sao lại tuyệt kì đăng hoả

(Hồn Linh Tá báo đèn hiệu)

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân hiền hữu

Đệ biểu tự Khương Linh.

Phút sa cơ bị Tạ Ôn Đình

Hồn em đã xa chơi dị lộ.

KIM LÂN:

Xa nghe tiếng họ Khương đã phải

Những mơ màng lòng gẫm khó tin

Có đâu sự nhỡn tiền,

Thác mà còn hiện tại?

HỒN LINH TÁ:

Xưa có lời đoan thệ

Nay phải đến báo tin.

Cậy anh phù Hoàng tử Thứ phi

Khá gắng súc nghiệp Tề đem lại

KIM LÂN:

Ta Linh Tá! Ta Linh Tá!

Mệnh dĩ vong! Mệnh dĩ vong!

Thủ cấp lưu tại thử

Công hà nhật tấn công.

(Ban):

Kì ba linh lạc trường lưu thuỷ

Kinh phá như hà đắc đoàn viên

Thống thiết các can tràng đoạn đoạn

Sầu đề mê ngọc lệ sái uông uông.

Đãn ước bách niên toàn huynh đệ

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Tiếc bấy anh hùng,

Lầm tay phản tặc

Lấy ai phù bật,

Vây cánh cho nhau?

Vị quốc gia chi đại nghĩa

Hoài cơ nghiệp tận kì trung.

(Yêng ôi, như bây giờ)

Phò Hoàng tử đã đành có mỗ

Ngăn tặc binh sở cậy nhà ngươi.

Hồn yêng đà chín suối xa chơi

Biết thuở nào cùng nhau thấy mặt.

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân yêng ơi! Như em đây

Giữa đêm khuya hoá ngọn đèn hồng

(Đến đây)

Đưa chân bạn thoát vòng nguy biến

Gắng mà lần theo em yêng ơi!

KIM LÂN:

Hiển hiện chân hiển hiện

Anh linh thị anh linh!

(Nếu vậy)

Gẫm âu thiên đạo

Trợ ngã Tề triều.

Đoán bên non thấy ngọn hoả hào

Giục tuấn mã vội vàng theo dõi.

(Hát nam):

Tuấn mã vội vàng theo dõi,

Mặt đoái nhìn chói lọi dường sao.

Sau dù đem lại Tề trào

Dốc đền ơn đó mới đành dạ đây.

Hồn thương hồn tiếc hây hây

Âm dương một phút từ nay xa vời.

(Hồn Linh Tá biến thành ngọn đèn đưa

Kim Lân qua đèo đến thành Sơn Hậu)

Ngọn đèn vừa phụt tắt

Chân trời đã hây hây

Anh ơi!

Chốn sơn đầu anh ở lại đây

(Để cho em)

Nơi Sơn Hậu em tìm qua đó.

Hạ

(Hoàng Châu Ký (Chủ biên), Tổng tập Văn học Việt Nam, tập 15A,

NXB Khoa học xã hội, Hà Nội, 1994, tr. 129 − 131)

Thể loại của văn bản trên là gì?

Thơ tự do.
Chèo.
Tuồng.
Truyện ngắn.
Câu 2

HỒN THIÊNG ĐƯA ĐƯỜNG

(Trích tuồng Sơn Hậu)

KIM LÂN:

Phá muôn vòng quân sĩ

Thẳng trăm trận pháo tên,

Kiếm Thứ phi kiếm chẳng thấy tin,

Tìm mẫu hậu tìm không ra tích...

Thương tử hoàng còn nhỏ

Khát sữa lại đói cơm.

Cắn máu tay thấm giọt nhi long

Nhất thời trợ miễn ư cơ khát

(Này)

Sau lưng không tiếng nhạc

Trước mắt thấy đầu non

Lạc vào chốn sơn trung

Đã không dời nước bước (rồi đây!)

Xưa Hán Minh giúp nước

Mặt trời xuất tan canh.

(Huống chi)

Nay ta giúp vận Tề quân

Sao lại tuyệt kì đăng hoả

(Hồn Linh Tá báo đèn hiệu)

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân hiền hữu

Đệ biểu tự Khương Linh.

Phút sa cơ bị Tạ Ôn Đình

Hồn em đã xa chơi dị lộ.

KIM LÂN:

Xa nghe tiếng họ Khương đã phải

Những mơ màng lòng gẫm khó tin

Có đâu sự nhỡn tiền,

Thác mà còn hiện tại?

HỒN LINH TÁ:

Xưa có lời đoan thệ

Nay phải đến báo tin.

Cậy anh phù Hoàng tử Thứ phi

Khá gắng súc nghiệp Tề đem lại

KIM LÂN:

Ta Linh Tá! Ta Linh Tá!

Mệnh dĩ vong! Mệnh dĩ vong!

Thủ cấp lưu tại thử

Công hà nhật tấn công.

(Ban):

Kì ba linh lạc trường lưu thuỷ

Kinh phá như hà đắc đoàn viên

Thống thiết các can tràng đoạn đoạn

Sầu đề mê ngọc lệ sái uông uông.

Đãn ước bách niên toàn huynh đệ

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Tiếc bấy anh hùng,

Lầm tay phản tặc

Lấy ai phù bật,

Vây cánh cho nhau?

Vị quốc gia chi đại nghĩa

Hoài cơ nghiệp tận kì trung.

(Yêng ôi, như bây giờ)

Phò Hoàng tử đã đành có mỗ

Ngăn tặc binh sở cậy nhà ngươi.

Hồn yêng đà chín suối xa chơi

Biết thuở nào cùng nhau thấy mặt.

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân yêng ơi! Như em đây

Giữa đêm khuya hoá ngọn đèn hồng

(Đến đây)

Đưa chân bạn thoát vòng nguy biến

Gắng mà lần theo em yêng ơi!

KIM LÂN:

Hiển hiện chân hiển hiện

Anh linh thị anh linh!

(Nếu vậy)

Gẫm âu thiên đạo

Trợ ngã Tề triều.

Đoán bên non thấy ngọn hoả hào

Giục tuấn mã vội vàng theo dõi.

(Hát nam):

Tuấn mã vội vàng theo dõi,

Mặt đoái nhìn chói lọi dường sao.

Sau dù đem lại Tề trào

Dốc đền ơn đó mới đành dạ đây.

Hồn thương hồn tiếc hây hây

Âm dương một phút từ nay xa vời.

(Hồn Linh Tá biến thành ngọn đèn đưa

Kim Lân qua đèo đến thành Sơn Hậu)

Ngọn đèn vừa phụt tắt

Chân trời đã hây hây

Anh ơi!

Chốn sơn đầu anh ở lại đây

(Để cho em)

Nơi Sơn Hậu em tìm qua đó.

Hạ

(Hoàng Châu Ký (Chủ biên), Tổng tập Văn học Việt Nam, tập 15A,

NXB Khoa học xã hội, Hà Nội, 1994, tr. 129 − 131)

Bối cảnh không gian diễn ra cuộc gặp gỡ giữa Kim Lân và hồn Linh Tá là ở đâu?

Nơi thành Sơn Hậu.
Trong đường hầm.
Trong núi.
Trong cung.
Câu 3

HỒN THIÊNG ĐƯA ĐƯỜNG

(Trích tuồng Sơn Hậu)

KIM LÂN:

Phá muôn vòng quân sĩ

Thẳng trăm trận pháo tên,

Kiếm Thứ phi kiếm chẳng thấy tin,

Tìm mẫu hậu tìm không ra tích...

Thương tử hoàng còn nhỏ

Khát sữa lại đói cơm.

Cắn máu tay thấm giọt nhi long

Nhất thời trợ miễn ư cơ khát

(Này)

Sau lưng không tiếng nhạc

Trước mắt thấy đầu non

Lạc vào chốn sơn trung

Đã không dời nước bước (rồi đây!)

Xưa Hán Minh giúp nước

Mặt trời xuất tan canh.

(Huống chi)

Nay ta giúp vận Tề quân

Sao lại tuyệt kì đăng hoả

(Hồn Linh Tá báo đèn hiệu)

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân hiền hữu

Đệ biểu tự Khương Linh.

Phút sa cơ bị Tạ Ôn Đình

Hồn em đã xa chơi dị lộ.

KIM LÂN:

Xa nghe tiếng họ Khương đã phải

Những mơ màng lòng gẫm khó tin

Có đâu sự nhỡn tiền,

Thác mà còn hiện tại?

HỒN LINH TÁ:

Xưa có lời đoan thệ

Nay phải đến báo tin.

Cậy anh phù Hoàng tử Thứ phi

Khá gắng súc nghiệp Tề đem lại

KIM LÂN:

Ta Linh Tá! Ta Linh Tá!

Mệnh dĩ vong! Mệnh dĩ vong!

Thủ cấp lưu tại thử

Công hà nhật tấn công.

(Ban):

Kì ba linh lạc trường lưu thuỷ

Kinh phá như hà đắc đoàn viên

Thống thiết các can tràng đoạn đoạn

Sầu đề mê ngọc lệ sái uông uông.

Đãn ước bách niên toàn huynh đệ

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Tiếc bấy anh hùng,

Lầm tay phản tặc

Lấy ai phù bật,

Vây cánh cho nhau?

Vị quốc gia chi đại nghĩa

Hoài cơ nghiệp tận kì trung.

(Yêng ôi, như bây giờ)

Phò Hoàng tử đã đành có mỗ

Ngăn tặc binh sở cậy nhà ngươi.

Hồn yêng đà chín suối xa chơi

Biết thuở nào cùng nhau thấy mặt.

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân yêng ơi! Như em đây

Giữa đêm khuya hoá ngọn đèn hồng

(Đến đây)

Đưa chân bạn thoát vòng nguy biến

Gắng mà lần theo em yêng ơi!

KIM LÂN:

Hiển hiện chân hiển hiện

Anh linh thị anh linh!

(Nếu vậy)

Gẫm âu thiên đạo

Trợ ngã Tề triều.

Đoán bên non thấy ngọn hoả hào

Giục tuấn mã vội vàng theo dõi.

(Hát nam):

Tuấn mã vội vàng theo dõi,

Mặt đoái nhìn chói lọi dường sao.

Sau dù đem lại Tề trào

Dốc đền ơn đó mới đành dạ đây.

Hồn thương hồn tiếc hây hây

Âm dương một phút từ nay xa vời.

(Hồn Linh Tá biến thành ngọn đèn đưa

Kim Lân qua đèo đến thành Sơn Hậu)

Ngọn đèn vừa phụt tắt

Chân trời đã hây hây

Anh ơi!

Chốn sơn đầu anh ở lại đây

(Để cho em)

Nơi Sơn Hậu em tìm qua đó.

Hạ

(Hoàng Châu Ký (Chủ biên), Tổng tập Văn học Việt Nam, tập 15A,

NXB Khoa học xã hội, Hà Nội, 1994, tr. 129 − 131)

Trong đoạn trích, Đổng Kim Lân đang trên đường thực hiện sứ mệnh quan trọng nào?

Trở về quê nhà để chiêu mộ thêm lực lượng nghĩa quân.
Đi thương lượng hoà hoãn với lực lượng quân viện trợ.
Tấn công thẳng vào sào huyệt của phe Tạ Thiên Lăng.
Bảo vệ hoàng tử trẻ vượt qua vòng vây nguy biến.
Câu 4

HỒN THIÊNG ĐƯA ĐƯỜNG

(Trích tuồng Sơn Hậu)

KIM LÂN:

Phá muôn vòng quân sĩ

Thẳng trăm trận pháo tên,

Kiếm Thứ phi kiếm chẳng thấy tin,

Tìm mẫu hậu tìm không ra tích...

Thương tử hoàng còn nhỏ

Khát sữa lại đói cơm.

Cắn máu tay thấm giọt nhi long

Nhất thời trợ miễn ư cơ khát

(Này)

Sau lưng không tiếng nhạc

Trước mắt thấy đầu non

Lạc vào chốn sơn trung

Đã không dời nước bước (rồi đây!)

Xưa Hán Minh giúp nước

Mặt trời xuất tan canh.

(Huống chi)

Nay ta giúp vận Tề quân

Sao lại tuyệt kì đăng hoả

(Hồn Linh Tá báo đèn hiệu)

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân hiền hữu

Đệ biểu tự Khương Linh.

Phút sa cơ bị Tạ Ôn Đình

Hồn em đã xa chơi dị lộ.

KIM LÂN:

Xa nghe tiếng họ Khương đã phải

Những mơ màng lòng gẫm khó tin

Có đâu sự nhỡn tiền,

Thác mà còn hiện tại?

HỒN LINH TÁ:

Xưa có lời đoan thệ

Nay phải đến báo tin.

Cậy anh phù Hoàng tử Thứ phi

Khá gắng súc nghiệp Tề đem lại

KIM LÂN:

Ta Linh Tá! Ta Linh Tá!

Mệnh dĩ vong! Mệnh dĩ vong!

Thủ cấp lưu tại thử

Công hà nhật tấn công.

(Ban):

Kì ba linh lạc trường lưu thuỷ

Kinh phá như hà đắc đoàn viên

Thống thiết các can tràng đoạn đoạn

Sầu đề mê ngọc lệ sái uông uông.

Đãn ước bách niên toàn huynh đệ

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Tiếc bấy anh hùng,

Lầm tay phản tặc

Lấy ai phù bật,

Vây cánh cho nhau?

Vị quốc gia chi đại nghĩa

Hoài cơ nghiệp tận kì trung.

(Yêng ôi, như bây giờ)

Phò Hoàng tử đã đành có mỗ

Ngăn tặc binh sở cậy nhà ngươi.

Hồn yêng đà chín suối xa chơi

Biết thuở nào cùng nhau thấy mặt.

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân yêng ơi! Như em đây

Giữa đêm khuya hoá ngọn đèn hồng

(Đến đây)

Đưa chân bạn thoát vòng nguy biến

Gắng mà lần theo em yêng ơi!

KIM LÂN:

Hiển hiện chân hiển hiện

Anh linh thị anh linh!

(Nếu vậy)

Gẫm âu thiên đạo

Trợ ngã Tề triều.

Đoán bên non thấy ngọn hoả hào

Giục tuấn mã vội vàng theo dõi.

(Hát nam):

Tuấn mã vội vàng theo dõi,

Mặt đoái nhìn chói lọi dường sao.

Sau dù đem lại Tề trào

Dốc đền ơn đó mới đành dạ đây.

Hồn thương hồn tiếc hây hây

Âm dương một phút từ nay xa vời.

(Hồn Linh Tá biến thành ngọn đèn đưa

Kim Lân qua đèo đến thành Sơn Hậu)

Ngọn đèn vừa phụt tắt

Chân trời đã hây hây

Anh ơi!

Chốn sơn đầu anh ở lại đây

(Để cho em)

Nơi Sơn Hậu em tìm qua đó.

Hạ

(Hoàng Châu Ký (Chủ biên), Tổng tập Văn học Việt Nam, tập 15A,

NXB Khoa học xã hội, Hà Nội, 1994, tr. 129 − 131)

Nhân vật Kim Lân đã làm gì để giúp hoàng tử nhỏ vượt qua cơn đói khát trên đường đi trốn?

Đi tìm nước suối để lấy nước uống.
Xin ăn ở nhờ nhà dân.
Tìm sữa của thú rừng.
Cắn máu tay mớm cho hoàng tử.
Câu 5

HỒN THIÊNG ĐƯA ĐƯỜNG

(Trích tuồng Sơn Hậu)

KIM LÂN:

Phá muôn vòng quân sĩ

Thẳng trăm trận pháo tên,

Kiếm Thứ phi kiếm chẳng thấy tin,

Tìm mẫu hậu tìm không ra tích...

Thương tử hoàng còn nhỏ

Khát sữa lại đói cơm.

Cắn máu tay thấm giọt nhi long

Nhất thời trợ miễn ư cơ khát

(Này)

Sau lưng không tiếng nhạc

Trước mắt thấy đầu non

Lạc vào chốn sơn trung

Đã không dời nước bước (rồi đây!)

Xưa Hán Minh giúp nước

Mặt trời xuất tan canh.

(Huống chi)

Nay ta giúp vận Tề quân

Sao lại tuyệt kì đăng hoả

(Hồn Linh Tá báo đèn hiệu)

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân hiền hữu

Đệ biểu tự Khương Linh.

Phút sa cơ bị Tạ Ôn Đình

Hồn em đã xa chơi dị lộ.

KIM LÂN:

Xa nghe tiếng họ Khương đã phải

Những mơ màng lòng gẫm khó tin

Có đâu sự nhỡn tiền,

Thác mà còn hiện tại?

HỒN LINH TÁ:

Xưa có lời đoan thệ

Nay phải đến báo tin.

Cậy anh phù Hoàng tử Thứ phi

Khá gắng súc nghiệp Tề đem lại

KIM LÂN:

Ta Linh Tá! Ta Linh Tá!

Mệnh dĩ vong! Mệnh dĩ vong!

Thủ cấp lưu tại thử

Công hà nhật tấn công.

(Ban):

Kì ba linh lạc trường lưu thuỷ

Kinh phá như hà đắc đoàn viên

Thống thiết các can tràng đoạn đoạn

Sầu đề mê ngọc lệ sái uông uông.

Đãn ước bách niên toàn huynh đệ

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Tiếc bấy anh hùng,

Lầm tay phản tặc

Lấy ai phù bật,

Vây cánh cho nhau?

Vị quốc gia chi đại nghĩa

Hoài cơ nghiệp tận kì trung.

(Yêng ôi, như bây giờ)

Phò Hoàng tử đã đành có mỗ

Ngăn tặc binh sở cậy nhà ngươi.

Hồn yêng đà chín suối xa chơi

Biết thuở nào cùng nhau thấy mặt.

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân yêng ơi! Như em đây

Giữa đêm khuya hoá ngọn đèn hồng

(Đến đây)

Đưa chân bạn thoát vòng nguy biến

Gắng mà lần theo em yêng ơi!

KIM LÂN:

Hiển hiện chân hiển hiện

Anh linh thị anh linh!

(Nếu vậy)

Gẫm âu thiên đạo

Trợ ngã Tề triều.

Đoán bên non thấy ngọn hoả hào

Giục tuấn mã vội vàng theo dõi.

(Hát nam):

Tuấn mã vội vàng theo dõi,

Mặt đoái nhìn chói lọi dường sao.

Sau dù đem lại Tề trào

Dốc đền ơn đó mới đành dạ đây.

Hồn thương hồn tiếc hây hây

Âm dương một phút từ nay xa vời.

(Hồn Linh Tá biến thành ngọn đèn đưa

Kim Lân qua đèo đến thành Sơn Hậu)

Ngọn đèn vừa phụt tắt

Chân trời đã hây hây

Anh ơi!

Chốn sơn đầu anh ở lại đây

(Để cho em)

Nơi Sơn Hậu em tìm qua đó.

Hạ

(Hoàng Châu Ký (Chủ biên), Tổng tập Văn học Việt Nam, tập 15A,

NXB Khoa học xã hội, Hà Nội, 1994, tr. 129 − 131)

Tình thế của Kim Lân trước khi hồn Linh Tá xuất hiện là gì?

Dừng chân nghỉ ngơi tại thành.
Kiệt sức và lạc lối trong núi sâu.
Bị thương nặng không thể đi tiếp.
Bị quân tặc binh bao vây chặt chẽ.
Câu 6

HỒN THIÊNG ĐƯA ĐƯỜNG

(Trích tuồng Sơn Hậu)

KIM LÂN:

Phá muôn vòng quân sĩ

Thẳng trăm trận pháo tên,

Kiếm Thứ phi kiếm chẳng thấy tin,

Tìm mẫu hậu tìm không ra tích...

Thương tử hoàng còn nhỏ

Khát sữa lại đói cơm.

Cắn máu tay thấm giọt nhi long

Nhất thời trợ miễn ư cơ khát

(Này)

Sau lưng không tiếng nhạc

Trước mắt thấy đầu non

Lạc vào chốn sơn trung

Đã không dời nước bước (rồi đây!)

Xưa Hán Minh giúp nước

Mặt trời xuất tan canh.

(Huống chi)

Nay ta giúp vận Tề quân

Sao lại tuyệt kì đăng hoả

(Hồn Linh Tá báo đèn hiệu)

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân hiền hữu

Đệ biểu tự Khương Linh.

Phút sa cơ bị Tạ Ôn Đình

Hồn em đã xa chơi dị lộ.

KIM LÂN:

Xa nghe tiếng họ Khương đã phải

Những mơ màng lòng gẫm khó tin

Có đâu sự nhỡn tiền,

Thác mà còn hiện tại?

HỒN LINH TÁ:

Xưa có lời đoan thệ

Nay phải đến báo tin.

Cậy anh phù Hoàng tử Thứ phi

Khá gắng súc nghiệp Tề đem lại

KIM LÂN:

Ta Linh Tá! Ta Linh Tá!

Mệnh dĩ vong! Mệnh dĩ vong!

Thủ cấp lưu tại thử

Công hà nhật tấn công.

(Ban):

Kì ba linh lạc trường lưu thuỷ

Kinh phá như hà đắc đoàn viên

Thống thiết các can tràng đoạn đoạn

Sầu đề mê ngọc lệ sái uông uông.

Đãn ước bách niên toàn huynh đệ

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Tiếc bấy anh hùng,

Lầm tay phản tặc

Lấy ai phù bật,

Vây cánh cho nhau?

Vị quốc gia chi đại nghĩa

Hoài cơ nghiệp tận kì trung.

(Yêng ôi, như bây giờ)

Phò Hoàng tử đã đành có mỗ

Ngăn tặc binh sở cậy nhà ngươi.

Hồn yêng đà chín suối xa chơi

Biết thuở nào cùng nhau thấy mặt.

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân yêng ơi! Như em đây

Giữa đêm khuya hoá ngọn đèn hồng

(Đến đây)

Đưa chân bạn thoát vòng nguy biến

Gắng mà lần theo em yêng ơi!

KIM LÂN:

Hiển hiện chân hiển hiện

Anh linh thị anh linh!

(Nếu vậy)

Gẫm âu thiên đạo

Trợ ngã Tề triều.

Đoán bên non thấy ngọn hoả hào

Giục tuấn mã vội vàng theo dõi.

(Hát nam):

Tuấn mã vội vàng theo dõi,

Mặt đoái nhìn chói lọi dường sao.

Sau dù đem lại Tề trào

Dốc đền ơn đó mới đành dạ đây.

Hồn thương hồn tiếc hây hây

Âm dương một phút từ nay xa vời.

(Hồn Linh Tá biến thành ngọn đèn đưa

Kim Lân qua đèo đến thành Sơn Hậu)

Ngọn đèn vừa phụt tắt

Chân trời đã hây hây

Anh ơi!

Chốn sơn đầu anh ở lại đây

(Để cho em)

Nơi Sơn Hậu em tìm qua đó.

Hạ

(Hoàng Châu Ký (Chủ biên), Tổng tập Văn học Việt Nam, tập 15A,

NXB Khoa học xã hội, Hà Nội, 1994, tr. 129 − 131)

Bối cảnh không gian và thời gian trong kịch bản tuồng được tái hiện chủ yếu thông qua yếu tố nào?

Chỉ dẫn hành động của tác giả.
Hệ thống phông nền sân khấu.
Lời dẫn chuyện của người kể.
Lời thoại của nhân vật Kim Lân.
Câu 7

HỒN THIÊNG ĐƯA ĐƯỜNG

(Trích tuồng Sơn Hậu)

KIM LÂN:

Phá muôn vòng quân sĩ

Thẳng trăm trận pháo tên,

Kiếm Thứ phi kiếm chẳng thấy tin,

Tìm mẫu hậu tìm không ra tích...

Thương tử hoàng còn nhỏ

Khát sữa lại đói cơm.

Cắn máu tay thấm giọt nhi long

Nhất thời trợ miễn ư cơ khát

(Này)

Sau lưng không tiếng nhạc

Trước mắt thấy đầu non

Lạc vào chốn sơn trung

Đã không dời nước bước (rồi đây!)

Xưa Hán Minh giúp nước

Mặt trời xuất tan canh.

(Huống chi)

Nay ta giúp vận Tề quân

Sao lại tuyệt kì đăng hoả

(Hồn Linh Tá báo đèn hiệu)

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân hiền hữu

Đệ biểu tự Khương Linh.

Phút sa cơ bị Tạ Ôn Đình

Hồn em đã xa chơi dị lộ.

KIM LÂN:

Xa nghe tiếng họ Khương đã phải

Những mơ màng lòng gẫm khó tin

Có đâu sự nhỡn tiền,

Thác mà còn hiện tại?

HỒN LINH TÁ:

Xưa có lời đoan thệ

Nay phải đến báo tin.

Cậy anh phù Hoàng tử Thứ phi

Khá gắng súc nghiệp Tề đem lại

KIM LÂN:

Ta Linh Tá! Ta Linh Tá!

Mệnh dĩ vong! Mệnh dĩ vong!

Thủ cấp lưu tại thử

Công hà nhật tấn công.

(Ban):

Kì ba linh lạc trường lưu thuỷ

Kinh phá như hà đắc đoàn viên

Thống thiết các can tràng đoạn đoạn

Sầu đề mê ngọc lệ sái uông uông.

Đãn ước bách niên toàn huynh đệ

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Tiếc bấy anh hùng,

Lầm tay phản tặc

Lấy ai phù bật,

Vây cánh cho nhau?

Vị quốc gia chi đại nghĩa

Hoài cơ nghiệp tận kì trung.

(Yêng ôi, như bây giờ)

Phò Hoàng tử đã đành có mỗ

Ngăn tặc binh sở cậy nhà ngươi.

Hồn yêng đà chín suối xa chơi

Biết thuở nào cùng nhau thấy mặt.

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân yêng ơi! Như em đây

Giữa đêm khuya hoá ngọn đèn hồng

(Đến đây)

Đưa chân bạn thoát vòng nguy biến

Gắng mà lần theo em yêng ơi!

KIM LÂN:

Hiển hiện chân hiển hiện

Anh linh thị anh linh!

(Nếu vậy)

Gẫm âu thiên đạo

Trợ ngã Tề triều.

Đoán bên non thấy ngọn hoả hào

Giục tuấn mã vội vàng theo dõi.

(Hát nam):

Tuấn mã vội vàng theo dõi,

Mặt đoái nhìn chói lọi dường sao.

Sau dù đem lại Tề trào

Dốc đền ơn đó mới đành dạ đây.

Hồn thương hồn tiếc hây hây

Âm dương một phút từ nay xa vời.

(Hồn Linh Tá biến thành ngọn đèn đưa

Kim Lân qua đèo đến thành Sơn Hậu)

Ngọn đèn vừa phụt tắt

Chân trời đã hây hây

Anh ơi!

Chốn sơn đầu anh ở lại đây

(Để cho em)

Nơi Sơn Hậu em tìm qua đó.

Hạ

(Hoàng Châu Ký (Chủ biên), Tổng tập Văn học Việt Nam, tập 15A,

NXB Khoa học xã hội, Hà Nội, 1994, tr. 129 − 131)

Ngôn ngữ trong trích đoạn Hồn thiêng đưa đường có đặc điểm nổi bật nào sau đây?

Dày đặc từ Hán Việt, điển cố, giàu tính ước lệ.
Ngắn gọn, hiện đại và phản ánh tâm lí tự nhiên.
Mang tính bình dân và gần gũi đời thường.
Sử dụng nhiều khẩu ngữ và từ ngữ địa phương.
Câu 8

HỒN THIÊNG ĐƯA ĐƯỜNG

(Trích tuồng Sơn Hậu)

KIM LÂN:

Phá muôn vòng quân sĩ

Thẳng trăm trận pháo tên,

Kiếm Thứ phi kiếm chẳng thấy tin,

Tìm mẫu hậu tìm không ra tích...

Thương tử hoàng còn nhỏ

Khát sữa lại đói cơm.

Cắn máu tay thấm giọt nhi long

Nhất thời trợ miễn ư cơ khát

(Này)

Sau lưng không tiếng nhạc

Trước mắt thấy đầu non

Lạc vào chốn sơn trung

Đã không dời nước bước (rồi đây!)

Xưa Hán Minh giúp nước

Mặt trời xuất tan canh.

(Huống chi)

Nay ta giúp vận Tề quân

Sao lại tuyệt kì đăng hoả

(Hồn Linh Tá báo đèn hiệu)

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân hiền hữu

Đệ biểu tự Khương Linh.

Phút sa cơ bị Tạ Ôn Đình

Hồn em đã xa chơi dị lộ.

KIM LÂN:

Xa nghe tiếng họ Khương đã phải

Những mơ màng lòng gẫm khó tin

Có đâu sự nhỡn tiền,

Thác mà còn hiện tại?

HỒN LINH TÁ:

Xưa có lời đoan thệ

Nay phải đến báo tin.

Cậy anh phù Hoàng tử Thứ phi

Khá gắng súc nghiệp Tề đem lại

KIM LÂN:

Ta Linh Tá! Ta Linh Tá!

Mệnh dĩ vong! Mệnh dĩ vong!

Thủ cấp lưu tại thử

Công hà nhật tấn công.

(Ban):

Kì ba linh lạc trường lưu thuỷ

Kinh phá như hà đắc đoàn viên

Thống thiết các can tràng đoạn đoạn

Sầu đề mê ngọc lệ sái uông uông.

Đãn ước bách niên toàn huynh đệ

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Tiếc bấy anh hùng,

Lầm tay phản tặc

Lấy ai phù bật,

Vây cánh cho nhau?

Vị quốc gia chi đại nghĩa

Hoài cơ nghiệp tận kì trung.

(Yêng ôi, như bây giờ)

Phò Hoàng tử đã đành có mỗ

Ngăn tặc binh sở cậy nhà ngươi.

Hồn yêng đà chín suối xa chơi

Biết thuở nào cùng nhau thấy mặt.

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân yêng ơi! Như em đây

Giữa đêm khuya hoá ngọn đèn hồng

(Đến đây)

Đưa chân bạn thoát vòng nguy biến

Gắng mà lần theo em yêng ơi!

KIM LÂN:

Hiển hiện chân hiển hiện

Anh linh thị anh linh!

(Nếu vậy)

Gẫm âu thiên đạo

Trợ ngã Tề triều.

Đoán bên non thấy ngọn hoả hào

Giục tuấn mã vội vàng theo dõi.

(Hát nam):

Tuấn mã vội vàng theo dõi,

Mặt đoái nhìn chói lọi dường sao.

Sau dù đem lại Tề trào

Dốc đền ơn đó mới đành dạ đây.

Hồn thương hồn tiếc hây hây

Âm dương một phút từ nay xa vời.

(Hồn Linh Tá biến thành ngọn đèn đưa

Kim Lân qua đèo đến thành Sơn Hậu)

Ngọn đèn vừa phụt tắt

Chân trời đã hây hây

Anh ơi!

Chốn sơn đầu anh ở lại đây

(Để cho em)

Nơi Sơn Hậu em tìm qua đó.

Hạ

(Hoàng Châu Ký (Chủ biên), Tổng tập Văn học Việt Nam, tập 15A,

NXB Khoa học xã hội, Hà Nội, 1994, tr. 129 − 131)

Trong đoạn trích, kẻ thù nào đã ra tay chém rụng đầu Khương Linh Tá?

Tạ Thiên Lăng.
Đổng Kim Lân.
Tạ Ôn Đình.
Tử Trình.
Câu 9

HỒN THIÊNG ĐƯA ĐƯỜNG

(Trích tuồng Sơn Hậu)

KIM LÂN:

Phá muôn vòng quân sĩ

Thẳng trăm trận pháo tên,

Kiếm Thứ phi kiếm chẳng thấy tin,

Tìm mẫu hậu tìm không ra tích...

Thương tử hoàng còn nhỏ

Khát sữa lại đói cơm.

Cắn máu tay thấm giọt nhi long

Nhất thời trợ miễn ư cơ khát

(Này)

Sau lưng không tiếng nhạc

Trước mắt thấy đầu non

Lạc vào chốn sơn trung

Đã không dời nước bước (rồi đây!)

Xưa Hán Minh giúp nước

Mặt trời xuất tan canh.

(Huống chi)

Nay ta giúp vận Tề quân

Sao lại tuyệt kì đăng hoả

(Hồn Linh Tá báo đèn hiệu)

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân hiền hữu

Đệ biểu tự Khương Linh.

Phút sa cơ bị Tạ Ôn Đình

Hồn em đã xa chơi dị lộ.

KIM LÂN:

Xa nghe tiếng họ Khương đã phải

Những mơ màng lòng gẫm khó tin

Có đâu sự nhỡn tiền,

Thác mà còn hiện tại?

HỒN LINH TÁ:

Xưa có lời đoan thệ

Nay phải đến báo tin.

Cậy anh phù Hoàng tử Thứ phi

Khá gắng súc nghiệp Tề đem lại

KIM LÂN:

Ta Linh Tá! Ta Linh Tá!

Mệnh dĩ vong! Mệnh dĩ vong!

Thủ cấp lưu tại thử

Công hà nhật tấn công.

(Ban):

Kì ba linh lạc trường lưu thuỷ

Kinh phá như hà đắc đoàn viên

Thống thiết các can tràng đoạn đoạn

Sầu đề mê ngọc lệ sái uông uông.

Đãn ước bách niên toàn huynh đệ

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Tiếc bấy anh hùng,

Lầm tay phản tặc

Lấy ai phù bật,

Vây cánh cho nhau?

Vị quốc gia chi đại nghĩa

Hoài cơ nghiệp tận kì trung.

(Yêng ôi, như bây giờ)

Phò Hoàng tử đã đành có mỗ

Ngăn tặc binh sở cậy nhà ngươi.

Hồn yêng đà chín suối xa chơi

Biết thuở nào cùng nhau thấy mặt.

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân yêng ơi! Như em đây

Giữa đêm khuya hoá ngọn đèn hồng

(Đến đây)

Đưa chân bạn thoát vòng nguy biến

Gắng mà lần theo em yêng ơi!

KIM LÂN:

Hiển hiện chân hiển hiện

Anh linh thị anh linh!

(Nếu vậy)

Gẫm âu thiên đạo

Trợ ngã Tề triều.

Đoán bên non thấy ngọn hoả hào

Giục tuấn mã vội vàng theo dõi.

(Hát nam):

Tuấn mã vội vàng theo dõi,

Mặt đoái nhìn chói lọi dường sao.

Sau dù đem lại Tề trào

Dốc đền ơn đó mới đành dạ đây.

Hồn thương hồn tiếc hây hây

Âm dương một phút từ nay xa vời.

(Hồn Linh Tá biến thành ngọn đèn đưa

Kim Lân qua đèo đến thành Sơn Hậu)

Ngọn đèn vừa phụt tắt

Chân trời đã hây hây

Anh ơi!

Chốn sơn đầu anh ở lại đây

(Để cho em)

Nơi Sơn Hậu em tìm qua đó.

Hạ

(Hoàng Châu Ký (Chủ biên), Tổng tập Văn học Việt Nam, tập 15A,

NXB Khoa học xã hội, Hà Nội, 1994, tr. 129 − 131)

Chi tiết hồn Linh Tá hoá thành ngọn đèn hồng đưa đường mang ý nghĩa gì?

Tình huynh đệ và lòng trung thành bất tử.
Sự sợ hãi của kẻ thù trước cái chết.
Phép thuật kỳ ảo của nhân vật tuồng.
Khát vọng được sống lại của Linh Tá.
Câu 10

HỒN THIÊNG ĐƯA ĐƯỜNG

(Trích tuồng Sơn Hậu)

KIM LÂN:

Phá muôn vòng quân sĩ

Thẳng trăm trận pháo tên,

Kiếm Thứ phi kiếm chẳng thấy tin,

Tìm mẫu hậu tìm không ra tích...

Thương tử hoàng còn nhỏ

Khát sữa lại đói cơm.

Cắn máu tay thấm giọt nhi long

Nhất thời trợ miễn ư cơ khát

(Này)

Sau lưng không tiếng nhạc

Trước mắt thấy đầu non

Lạc vào chốn sơn trung

Đã không dời nước bước (rồi đây!)

Xưa Hán Minh giúp nước

Mặt trời xuất tan canh.

(Huống chi)

Nay ta giúp vận Tề quân

Sao lại tuyệt kì đăng hoả

(Hồn Linh Tá báo đèn hiệu)

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân hiền hữu

Đệ biểu tự Khương Linh.

Phút sa cơ bị Tạ Ôn Đình

Hồn em đã xa chơi dị lộ.

KIM LÂN:

Xa nghe tiếng họ Khương đã phải

Những mơ màng lòng gẫm khó tin

Có đâu sự nhỡn tiền,

Thác mà còn hiện tại?

HỒN LINH TÁ:

Xưa có lời đoan thệ

Nay phải đến báo tin.

Cậy anh phù Hoàng tử Thứ phi

Khá gắng súc nghiệp Tề đem lại

KIM LÂN:

Ta Linh Tá! Ta Linh Tá!

Mệnh dĩ vong! Mệnh dĩ vong!

Thủ cấp lưu tại thử

Công hà nhật tấn công.

(Ban):

Kì ba linh lạc trường lưu thuỷ

Kinh phá như hà đắc đoàn viên

Thống thiết các can tràng đoạn đoạn

Sầu đề mê ngọc lệ sái uông uông.

Đãn ước bách niên toàn huynh đệ

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Tiếc bấy anh hùng,

Lầm tay phản tặc

Lấy ai phù bật,

Vây cánh cho nhau?

Vị quốc gia chi đại nghĩa

Hoài cơ nghiệp tận kì trung.

(Yêng ôi, như bây giờ)

Phò Hoàng tử đã đành có mỗ

Ngăn tặc binh sở cậy nhà ngươi.

Hồn yêng đà chín suối xa chơi

Biết thuở nào cùng nhau thấy mặt.

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân yêng ơi! Như em đây

Giữa đêm khuya hoá ngọn đèn hồng

(Đến đây)

Đưa chân bạn thoát vòng nguy biến

Gắng mà lần theo em yêng ơi!

KIM LÂN:

Hiển hiện chân hiển hiện

Anh linh thị anh linh!

(Nếu vậy)

Gẫm âu thiên đạo

Trợ ngã Tề triều.

Đoán bên non thấy ngọn hoả hào

Giục tuấn mã vội vàng theo dõi.

(Hát nam):

Tuấn mã vội vàng theo dõi,

Mặt đoái nhìn chói lọi dường sao.

Sau dù đem lại Tề trào

Dốc đền ơn đó mới đành dạ đây.

Hồn thương hồn tiếc hây hây

Âm dương một phút từ nay xa vời.

(Hồn Linh Tá biến thành ngọn đèn đưa

Kim Lân qua đèo đến thành Sơn Hậu)

Ngọn đèn vừa phụt tắt

Chân trời đã hây hây

Anh ơi!

Chốn sơn đầu anh ở lại đây

(Để cho em)

Nơi Sơn Hậu em tìm qua đó.

Hạ

(Hoàng Châu Ký (Chủ biên), Tổng tập Văn học Việt Nam, tập 15A,

NXB Khoa học xã hội, Hà Nội, 1994, tr. 129 − 131)

Phản ứng ban đầu của Đổng Kim Lân khi nghe tiếng và nhìn thấy linh hồn Khương Linh Tá thể hiện tâm trạng gì?

Bàng hoàng, đau đớn trước sự thật nghiệt ngã.
Nghi ngờ kẻ thù giả dạng để dụ mình vào bẫy.
Hoảng sợ trước sự xuất hiện bất ngờ của bóng ma đêm khuya.
Thất vọng vì người bạn thân không còn đủ sức chiến đấu cùng.
Câu 11

HỒN THIÊNG ĐƯA ĐƯỜNG

(Trích tuồng Sơn Hậu)

KIM LÂN:

Phá muôn vòng quân sĩ

Thẳng trăm trận pháo tên,

Kiếm Thứ phi kiếm chẳng thấy tin,

Tìm mẫu hậu tìm không ra tích...

Thương tử hoàng còn nhỏ

Khát sữa lại đói cơm.

Cắn máu tay thấm giọt nhi long

Nhất thời trợ miễn ư cơ khát

(Này)

Sau lưng không tiếng nhạc

Trước mắt thấy đầu non

Lạc vào chốn sơn trung

Đã không dời nước bước (rồi đây!)

Xưa Hán Minh giúp nước

Mặt trời xuất tan canh.

(Huống chi)

Nay ta giúp vận Tề quân

Sao lại tuyệt kì đăng hoả

(Hồn Linh Tá báo đèn hiệu)

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân hiền hữu

Đệ biểu tự Khương Linh.

Phút sa cơ bị Tạ Ôn Đình

Hồn em đã xa chơi dị lộ.

KIM LÂN:

Xa nghe tiếng họ Khương đã phải

Những mơ màng lòng gẫm khó tin

Có đâu sự nhỡn tiền,

Thác mà còn hiện tại?

HỒN LINH TÁ:

Xưa có lời đoan thệ

Nay phải đến báo tin.

Cậy anh phù Hoàng tử Thứ phi

Khá gắng súc nghiệp Tề đem lại

KIM LÂN:

Ta Linh Tá! Ta Linh Tá!

Mệnh dĩ vong! Mệnh dĩ vong!

Thủ cấp lưu tại thử

Công hà nhật tấn công.

(Ban):

Kì ba linh lạc trường lưu thuỷ

Kinh phá như hà đắc đoàn viên

Thống thiết các can tràng đoạn đoạn

Sầu đề mê ngọc lệ sái uông uông.

Đãn ước bách niên toàn huynh đệ

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Tiếc bấy anh hùng,

Lầm tay phản tặc

Lấy ai phù bật,

Vây cánh cho nhau?

Vị quốc gia chi đại nghĩa

Hoài cơ nghiệp tận kì trung.

(Yêng ôi, như bây giờ)

Phò Hoàng tử đã đành có mỗ

Ngăn tặc binh sở cậy nhà ngươi.

Hồn yêng đà chín suối xa chơi

Biết thuở nào cùng nhau thấy mặt.

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân yêng ơi! Như em đây

Giữa đêm khuya hoá ngọn đèn hồng

(Đến đây)

Đưa chân bạn thoát vòng nguy biến

Gắng mà lần theo em yêng ơi!

KIM LÂN:

Hiển hiện chân hiển hiện

Anh linh thị anh linh!

(Nếu vậy)

Gẫm âu thiên đạo

Trợ ngã Tề triều.

Đoán bên non thấy ngọn hoả hào

Giục tuấn mã vội vàng theo dõi.

(Hát nam):

Tuấn mã vội vàng theo dõi,

Mặt đoái nhìn chói lọi dường sao.

Sau dù đem lại Tề trào

Dốc đền ơn đó mới đành dạ đây.

Hồn thương hồn tiếc hây hây

Âm dương một phút từ nay xa vời.

(Hồn Linh Tá biến thành ngọn đèn đưa

Kim Lân qua đèo đến thành Sơn Hậu)

Ngọn đèn vừa phụt tắt

Chân trời đã hây hây

Anh ơi!

Chốn sơn đầu anh ở lại đây

(Để cho em)

Nơi Sơn Hậu em tìm qua đó.

Hạ

(Hoàng Châu Ký (Chủ biên), Tổng tập Văn học Việt Nam, tập 15A,

NXB Khoa học xã hội, Hà Nội, 1994, tr. 129 − 131)

Lời thoại nào dưới đây trực tiếp thể hiện cảm xúc đau đớn, buồn miên man của nhân vật Kim Lân trước sự ra đi của Linh Tá?

Vị quốc gia chi đại nghĩa/ Hoài cơ nghiệp tận kì trung.
Thống thiết các can tràng đoạn đoạn/ Sầu đê mê ngọc lệ sái uông uông.
Phò Hoàng tử đã đành có mỗ/ Ngăn tặc binh sở cậy nhà ngươi.
Đồng Kim Lân yêng ơi! Như em đây/ Giữa đêm khuya hoá ngọn đèn hồng.
Câu 12

HỒN THIÊNG ĐƯA ĐƯỜNG

(Trích tuồng Sơn Hậu)

KIM LÂN:

Phá muôn vòng quân sĩ

Thẳng trăm trận pháo tên,

Kiếm Thứ phi kiếm chẳng thấy tin,

Tìm mẫu hậu tìm không ra tích...

Thương tử hoàng còn nhỏ

Khát sữa lại đói cơm.

Cắn máu tay thấm giọt nhi long

Nhất thời trợ miễn ư cơ khát

(Này)

Sau lưng không tiếng nhạc

Trước mắt thấy đầu non

Lạc vào chốn sơn trung

Đã không dời nước bước (rồi đây!)

Xưa Hán Minh giúp nước

Mặt trời xuất tan canh.

(Huống chi)

Nay ta giúp vận Tề quân

Sao lại tuyệt kì đăng hoả

(Hồn Linh Tá báo đèn hiệu)

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân hiền hữu

Đệ biểu tự Khương Linh.

Phút sa cơ bị Tạ Ôn Đình

Hồn em đã xa chơi dị lộ.

KIM LÂN:

Xa nghe tiếng họ Khương đã phải

Những mơ màng lòng gẫm khó tin

Có đâu sự nhỡn tiền,

Thác mà còn hiện tại?

HỒN LINH TÁ:

Xưa có lời đoan thệ

Nay phải đến báo tin.

Cậy anh phù Hoàng tử Thứ phi

Khá gắng súc nghiệp Tề đem lại

KIM LÂN:

Ta Linh Tá! Ta Linh Tá!

Mệnh dĩ vong! Mệnh dĩ vong!

Thủ cấp lưu tại thử

Công hà nhật tấn công.

(Ban):

Kì ba linh lạc trường lưu thuỷ

Kinh phá như hà đắc đoàn viên

Thống thiết các can tràng đoạn đoạn

Sầu đề mê ngọc lệ sái uông uông.

Đãn ước bách niên toàn huynh đệ

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Tiếc bấy anh hùng,

Lầm tay phản tặc

Lấy ai phù bật,

Vây cánh cho nhau?

Vị quốc gia chi đại nghĩa

Hoài cơ nghiệp tận kì trung.

(Yêng ôi, như bây giờ)

Phò Hoàng tử đã đành có mỗ

Ngăn tặc binh sở cậy nhà ngươi.

Hồn yêng đà chín suối xa chơi

Biết thuở nào cùng nhau thấy mặt.

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân yêng ơi! Như em đây

Giữa đêm khuya hoá ngọn đèn hồng

(Đến đây)

Đưa chân bạn thoát vòng nguy biến

Gắng mà lần theo em yêng ơi!

KIM LÂN:

Hiển hiện chân hiển hiện

Anh linh thị anh linh!

(Nếu vậy)

Gẫm âu thiên đạo

Trợ ngã Tề triều.

Đoán bên non thấy ngọn hoả hào

Giục tuấn mã vội vàng theo dõi.

(Hát nam):

Tuấn mã vội vàng theo dõi,

Mặt đoái nhìn chói lọi dường sao.

Sau dù đem lại Tề trào

Dốc đền ơn đó mới đành dạ đây.

Hồn thương hồn tiếc hây hây

Âm dương một phút từ nay xa vời.

(Hồn Linh Tá biến thành ngọn đèn đưa

Kim Lân qua đèo đến thành Sơn Hậu)

Ngọn đèn vừa phụt tắt

Chân trời đã hây hây

Anh ơi!

Chốn sơn đầu anh ở lại đây

(Để cho em)

Nơi Sơn Hậu em tìm qua đó.

Hạ

(Hoàng Châu Ký (Chủ biên), Tổng tập Văn học Việt Nam, tập 15A,

NXB Khoa học xã hội, Hà Nội, 1994, tr. 129 − 131)

Hình ảnh điển cố "cách biệt Sâm Thương" (Thùy tri nhất đán biệt Sâm Thương) thể hiện điều gì trong tình cảm của nhân vật?

Nỗi tuyệt vọng vì cơ nghiệp nhà Tề bị đe doạ nghiêm trọng.
Nỗi đau đớn trước sự chia phôi âm dương đột ngột giữa hai người anh em.
Niềm sợ hãi khi bị mất phương hướng giữa chốn rừng sâu.
Sự tiếc nuối vì ước nguyện sống trọn đời trọn kiếp bên nhau không thành.
Câu 13

HỒN THIÊNG ĐƯA ĐƯỜNG

(Trích tuồng Sơn Hậu)

KIM LÂN:

Phá muôn vòng quân sĩ

Thẳng trăm trận pháo tên,

Kiếm Thứ phi kiếm chẳng thấy tin,

Tìm mẫu hậu tìm không ra tích...

Thương tử hoàng còn nhỏ

Khát sữa lại đói cơm.

Cắn máu tay thấm giọt nhi long

Nhất thời trợ miễn ư cơ khát

(Này)

Sau lưng không tiếng nhạc

Trước mắt thấy đầu non

Lạc vào chốn sơn trung

Đã không dời nước bước (rồi đây!)

Xưa Hán Minh giúp nước

Mặt trời xuất tan canh.

(Huống chi)

Nay ta giúp vận Tề quân

Sao lại tuyệt kì đăng hoả

(Hồn Linh Tá báo đèn hiệu)

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân hiền hữu

Đệ biểu tự Khương Linh.

Phút sa cơ bị Tạ Ôn Đình

Hồn em đã xa chơi dị lộ.

KIM LÂN:

Xa nghe tiếng họ Khương đã phải

Những mơ màng lòng gẫm khó tin

Có đâu sự nhỡn tiền,

Thác mà còn hiện tại?

HỒN LINH TÁ:

Xưa có lời đoan thệ

Nay phải đến báo tin.

Cậy anh phù Hoàng tử Thứ phi

Khá gắng súc nghiệp Tề đem lại

KIM LÂN:

Ta Linh Tá! Ta Linh Tá!

Mệnh dĩ vong! Mệnh dĩ vong!

Thủ cấp lưu tại thử

Công hà nhật tấn công.

(Ban):

Kì ba linh lạc trường lưu thuỷ

Kinh phá như hà đắc đoàn viên

Thống thiết các can tràng đoạn đoạn

Sầu đề mê ngọc lệ sái uông uông.

Đãn ước bách niên toàn huynh đệ

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Tiếc bấy anh hùng,

Lầm tay phản tặc

Lấy ai phù bật,

Vây cánh cho nhau?

Vị quốc gia chi đại nghĩa

Hoài cơ nghiệp tận kì trung.

(Yêng ôi, như bây giờ)

Phò Hoàng tử đã đành có mỗ

Ngăn tặc binh sở cậy nhà ngươi.

Hồn yêng đà chín suối xa chơi

Biết thuở nào cùng nhau thấy mặt.

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân yêng ơi! Như em đây

Giữa đêm khuya hoá ngọn đèn hồng

(Đến đây)

Đưa chân bạn thoát vòng nguy biến

Gắng mà lần theo em yêng ơi!

KIM LÂN:

Hiển hiện chân hiển hiện

Anh linh thị anh linh!

(Nếu vậy)

Gẫm âu thiên đạo

Trợ ngã Tề triều.

Đoán bên non thấy ngọn hoả hào

Giục tuấn mã vội vàng theo dõi.

(Hát nam):

Tuấn mã vội vàng theo dõi,

Mặt đoái nhìn chói lọi dường sao.

Sau dù đem lại Tề trào

Dốc đền ơn đó mới đành dạ đây.

Hồn thương hồn tiếc hây hây

Âm dương một phút từ nay xa vời.

(Hồn Linh Tá biến thành ngọn đèn đưa

Kim Lân qua đèo đến thành Sơn Hậu)

Ngọn đèn vừa phụt tắt

Chân trời đã hây hây

Anh ơi!

Chốn sơn đầu anh ở lại đây

(Để cho em)

Nơi Sơn Hậu em tìm qua đó.

Hạ

(Hoàng Châu Ký (Chủ biên), Tổng tập Văn học Việt Nam, tập 15A,

NXB Khoa học xã hội, Hà Nội, 1994, tr. 129 − 131)

Điền từ ngữ thích hợp vào chỗ trống.

Các lời thoại "Vị quốc gia chi đại nghĩa" và "Hoài cơ nghiệp tận kì trung" thể hiện rõ phẩm chất với lòng trung thành tuyệt đối và tinh thần vì sự nghiệp đất nước của nhân vật Kim Lân và Linh Tá. Đặt trong cảnh nước mất nhà tan, hai vị vẫn giữ trọn tấm lòng kiên trung, sẵn sàng hi sinh lợi ích cá nhân để phụng sự cho cơ nghiệp . Qua đó, hình tượng người quân tử hiện lên đầy lẫm liệt, trở thành biểu tượng cao đẹp cho đạo lí và tình huynh đệ thuỷ chung.

Câu 14

HỒN THIÊNG ĐƯA ĐƯỜNG

(Trích tuồng Sơn Hậu)

KIM LÂN:

Phá muôn vòng quân sĩ

Thẳng trăm trận pháo tên,

Kiếm Thứ phi kiếm chẳng thấy tin,

Tìm mẫu hậu tìm không ra tích...

Thương tử hoàng còn nhỏ

Khát sữa lại đói cơm.

Cắn máu tay thấm giọt nhi long

Nhất thời trợ miễn ư cơ khát

(Này)

Sau lưng không tiếng nhạc

Trước mắt thấy đầu non

Lạc vào chốn sơn trung

Đã không dời nước bước (rồi đây!)

Xưa Hán Minh giúp nước

Mặt trời xuất tan canh.

(Huống chi)

Nay ta giúp vận Tề quân

Sao lại tuyệt kì đăng hoả

(Hồn Linh Tá báo đèn hiệu)

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân hiền hữu

Đệ biểu tự Khương Linh.

Phút sa cơ bị Tạ Ôn Đình

Hồn em đã xa chơi dị lộ.

KIM LÂN:

Xa nghe tiếng họ Khương đã phải

Những mơ màng lòng gẫm khó tin

Có đâu sự nhỡn tiền,

Thác mà còn hiện tại?

HỒN LINH TÁ:

Xưa có lời đoan thệ

Nay phải đến báo tin.

Cậy anh phù Hoàng tử Thứ phi

Khá gắng súc nghiệp Tề đem lại

KIM LÂN:

Ta Linh Tá! Ta Linh Tá!

Mệnh dĩ vong! Mệnh dĩ vong!

Thủ cấp lưu tại thử

Công hà nhật tấn công.

(Ban):

Kì ba linh lạc trường lưu thuỷ

Kinh phá như hà đắc đoàn viên

Thống thiết các can tràng đoạn đoạn

Sầu đề mê ngọc lệ sái uông uông.

Đãn ước bách niên toàn huynh đệ

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Tiếc bấy anh hùng,

Lầm tay phản tặc

Lấy ai phù bật,

Vây cánh cho nhau?

Vị quốc gia chi đại nghĩa

Hoài cơ nghiệp tận kì trung.

(Yêng ôi, như bây giờ)

Phò Hoàng tử đã đành có mỗ

Ngăn tặc binh sở cậy nhà ngươi.

Hồn yêng đà chín suối xa chơi

Biết thuở nào cùng nhau thấy mặt.

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân yêng ơi! Như em đây

Giữa đêm khuya hoá ngọn đèn hồng

(Đến đây)

Đưa chân bạn thoát vòng nguy biến

Gắng mà lần theo em yêng ơi!

KIM LÂN:

Hiển hiện chân hiển hiện

Anh linh thị anh linh!

(Nếu vậy)

Gẫm âu thiên đạo

Trợ ngã Tề triều.

Đoán bên non thấy ngọn hoả hào

Giục tuấn mã vội vàng theo dõi.

(Hát nam):

Tuấn mã vội vàng theo dõi,

Mặt đoái nhìn chói lọi dường sao.

Sau dù đem lại Tề trào

Dốc đền ơn đó mới đành dạ đây.

Hồn thương hồn tiếc hây hây

Âm dương một phút từ nay xa vời.

(Hồn Linh Tá biến thành ngọn đèn đưa

Kim Lân qua đèo đến thành Sơn Hậu)

Ngọn đèn vừa phụt tắt

Chân trời đã hây hây

Anh ơi!

Chốn sơn đầu anh ở lại đây

(Để cho em)

Nơi Sơn Hậu em tìm qua đó.

Hạ

(Hoàng Châu Ký (Chủ biên), Tổng tập Văn học Việt Nam, tập 15A,

NXB Khoa học xã hội, Hà Nội, 1994, tr. 129 − 131)

Qua ước nguyện "Đãn ước bách niên toàn huynh đệ", người đọc cảm nhận được phẩm chất và tình cảm gì ở người quân tử?

Mong muốn kết giao thêm nhiều bè bạn để cùng gánh vác việc lớn.
Đặt tình anh em lên trên hết, sẵn sàng từ bỏ nghĩa vụ với quốc gia.
Trân trọng và gìn giữ tình huynh đệ thuỷ chung, gắn bó trọn đời.
Khao khát chứng tỏ bản thân mình là người sống có trước có sau.
Câu 15

HỒN THIÊNG ĐƯA ĐƯỜNG

(Trích tuồng Sơn Hậu)

KIM LÂN:

Phá muôn vòng quân sĩ

Thẳng trăm trận pháo tên,

Kiếm Thứ phi kiếm chẳng thấy tin,

Tìm mẫu hậu tìm không ra tích...

Thương tử hoàng còn nhỏ

Khát sữa lại đói cơm.

Cắn máu tay thấm giọt nhi long

Nhất thời trợ miễn ư cơ khát

(Này)

Sau lưng không tiếng nhạc

Trước mắt thấy đầu non

Lạc vào chốn sơn trung

Đã không dời nước bước (rồi đây!)

Xưa Hán Minh giúp nước

Mặt trời xuất tan canh.

(Huống chi)

Nay ta giúp vận Tề quân

Sao lại tuyệt kì đăng hoả

(Hồn Linh Tá báo đèn hiệu)

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân hiền hữu

Đệ biểu tự Khương Linh.

Phút sa cơ bị Tạ Ôn Đình

Hồn em đã xa chơi dị lộ.

KIM LÂN:

Xa nghe tiếng họ Khương đã phải

Những mơ màng lòng gẫm khó tin

Có đâu sự nhỡn tiền,

Thác mà còn hiện tại?

HỒN LINH TÁ:

Xưa có lời đoan thệ

Nay phải đến báo tin.

Cậy anh phù Hoàng tử Thứ phi

Khá gắng súc nghiệp Tề đem lại

KIM LÂN:

Ta Linh Tá! Ta Linh Tá!

Mệnh dĩ vong! Mệnh dĩ vong!

Thủ cấp lưu tại thử

Công hà nhật tấn công.

(Ban):

Kì ba linh lạc trường lưu thuỷ

Kinh phá như hà đắc đoàn viên

Thống thiết các can tràng đoạn đoạn

Sầu đề mê ngọc lệ sái uông uông.

Đãn ước bách niên toàn huynh đệ

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Tiếc bấy anh hùng,

Lầm tay phản tặc

Lấy ai phù bật,

Vây cánh cho nhau?

Vị quốc gia chi đại nghĩa

Hoài cơ nghiệp tận kì trung.

(Yêng ôi, như bây giờ)

Phò Hoàng tử đã đành có mỗ

Ngăn tặc binh sở cậy nhà ngươi.

Hồn yêng đà chín suối xa chơi

Biết thuở nào cùng nhau thấy mặt.

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân yêng ơi! Như em đây

Giữa đêm khuya hoá ngọn đèn hồng

(Đến đây)

Đưa chân bạn thoát vòng nguy biến

Gắng mà lần theo em yêng ơi!

KIM LÂN:

Hiển hiện chân hiển hiện

Anh linh thị anh linh!

(Nếu vậy)

Gẫm âu thiên đạo

Trợ ngã Tề triều.

Đoán bên non thấy ngọn hoả hào

Giục tuấn mã vội vàng theo dõi.

(Hát nam):

Tuấn mã vội vàng theo dõi,

Mặt đoái nhìn chói lọi dường sao.

Sau dù đem lại Tề trào

Dốc đền ơn đó mới đành dạ đây.

Hồn thương hồn tiếc hây hây

Âm dương một phút từ nay xa vời.

(Hồn Linh Tá biến thành ngọn đèn đưa

Kim Lân qua đèo đến thành Sơn Hậu)

Ngọn đèn vừa phụt tắt

Chân trời đã hây hây

Anh ơi!

Chốn sơn đầu anh ở lại đây

(Để cho em)

Nơi Sơn Hậu em tìm qua đó.

Hạ

(Hoàng Châu Ký (Chủ biên), Tổng tập Văn học Việt Nam, tập 15A,

NXB Khoa học xã hội, Hà Nội, 1994, tr. 129 − 131)

Giá trị lớn nhất mà hình tượng nhân vật Kim Lân và Linh Tá gợi lên cho người đọc ngày nay là gì?

Sự xúc động sâu sắc trước phẩm chất trung thành và sống có niềm tin.
Sự ngưỡng mộ đối với các chuẩn mực đạo đức phong kiến khắt khe.
Bài học về sự hy sinh vô điều kiện cho lợi ích của riêng cá nhân.
Nhận thức về sự lạc hậu của các giá trị đạo đức trong thời xưa.
Câu 16

HỒN THIÊNG ĐƯA ĐƯỜNG

(Trích tuồng Sơn Hậu)

KIM LÂN:

Phá muôn vòng quân sĩ

Thẳng trăm trận pháo tên,

Kiếm Thứ phi kiếm chẳng thấy tin,

Tìm mẫu hậu tìm không ra tích...

Thương tử hoàng còn nhỏ

Khát sữa lại đói cơm.

Cắn máu tay thấm giọt nhi long

Nhất thời trợ miễn ư cơ khát

(Này)

Sau lưng không tiếng nhạc

Trước mắt thấy đầu non

Lạc vào chốn sơn trung

Đã không dời nước bước (rồi đây!)

Xưa Hán Minh giúp nước

Mặt trời xuất tan canh.

(Huống chi)

Nay ta giúp vận Tề quân

Sao lại tuyệt kì đăng hoả

(Hồn Linh Tá báo đèn hiệu)

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân hiền hữu

Đệ biểu tự Khương Linh.

Phút sa cơ bị Tạ Ôn Đình

Hồn em đã xa chơi dị lộ.

KIM LÂN:

Xa nghe tiếng họ Khương đã phải

Những mơ màng lòng gẫm khó tin

Có đâu sự nhỡn tiền,

Thác mà còn hiện tại?

HỒN LINH TÁ:

Xưa có lời đoan thệ

Nay phải đến báo tin.

Cậy anh phù Hoàng tử Thứ phi

Khá gắng súc nghiệp Tề đem lại

KIM LÂN:

Ta Linh Tá! Ta Linh Tá!

Mệnh dĩ vong! Mệnh dĩ vong!

Thủ cấp lưu tại thử

Công hà nhật tấn công.

(Ban):

Kì ba linh lạc trường lưu thuỷ

Kinh phá như hà đắc đoàn viên

Thống thiết các can tràng đoạn đoạn

Sầu đề mê ngọc lệ sái uông uông.

Đãn ước bách niên toàn huynh đệ

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Tiếc bấy anh hùng,

Lầm tay phản tặc

Lấy ai phù bật,

Vây cánh cho nhau?

Vị quốc gia chi đại nghĩa

Hoài cơ nghiệp tận kì trung.

(Yêng ôi, như bây giờ)

Phò Hoàng tử đã đành có mỗ

Ngăn tặc binh sở cậy nhà ngươi.

Hồn yêng đà chín suối xa chơi

Biết thuở nào cùng nhau thấy mặt.

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân yêng ơi! Như em đây

Giữa đêm khuya hoá ngọn đèn hồng

(Đến đây)

Đưa chân bạn thoát vòng nguy biến

Gắng mà lần theo em yêng ơi!

KIM LÂN:

Hiển hiện chân hiển hiện

Anh linh thị anh linh!

(Nếu vậy)

Gẫm âu thiên đạo

Trợ ngã Tề triều.

Đoán bên non thấy ngọn hoả hào

Giục tuấn mã vội vàng theo dõi.

(Hát nam):

Tuấn mã vội vàng theo dõi,

Mặt đoái nhìn chói lọi dường sao.

Sau dù đem lại Tề trào

Dốc đền ơn đó mới đành dạ đây.

Hồn thương hồn tiếc hây hây

Âm dương một phút từ nay xa vời.

(Hồn Linh Tá biến thành ngọn đèn đưa

Kim Lân qua đèo đến thành Sơn Hậu)

Ngọn đèn vừa phụt tắt

Chân trời đã hây hây

Anh ơi!

Chốn sơn đầu anh ở lại đây

(Để cho em)

Nơi Sơn Hậu em tìm qua đó.

Hạ

(Hoàng Châu Ký (Chủ biên), Tổng tập Văn học Việt Nam, tập 15A,

NXB Khoa học xã hội, Hà Nội, 1994, tr. 129 − 131)

Trong đoạn trích, hình ảnh "ngọn đèn hồng" mà linh hồn Khương Linh Tá cầm đưa đường cho Đổng Kim Lân đại diện cho yếu tố nghệ thuật nào của sân khấu Tuồng?

Đạo cụ tả thực dùng để chiếu sáng không gian núi rừng ban đêm.
Tính ước lệ, tượng trưng cho ánh sáng tâm linh và tình nghĩa.
Biện pháp ảo thuật kịch nhằm làm khiếp sợ lực lượng quân địch.
Biểu tượng cho quyền lực hoàng gia của vị chúa trẻ vừa nối ngôi.
Câu 17

HỒN THIÊNG ĐƯA ĐƯỜNG

(Trích tuồng Sơn Hậu)

KIM LÂN:

Phá muôn vòng quân sĩ

Thẳng trăm trận pháo tên,

Kiếm Thứ phi kiếm chẳng thấy tin,

Tìm mẫu hậu tìm không ra tích...

Thương tử hoàng còn nhỏ

Khát sữa lại đói cơm.

Cắn máu tay thấm giọt nhi long

Nhất thời trợ miễn ư cơ khát

(Này)

Sau lưng không tiếng nhạc

Trước mắt thấy đầu non

Lạc vào chốn sơn trung

Đã không dời nước bước (rồi đây!)

Xưa Hán Minh giúp nước

Mặt trời xuất tan canh.

(Huống chi)

Nay ta giúp vận Tề quân

Sao lại tuyệt kì đăng hoả

(Hồn Linh Tá báo đèn hiệu)

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân hiền hữu

Đệ biểu tự Khương Linh.

Phút sa cơ bị Tạ Ôn Đình

Hồn em đã xa chơi dị lộ.

KIM LÂN:

Xa nghe tiếng họ Khương đã phải

Những mơ màng lòng gẫm khó tin

Có đâu sự nhỡn tiền,

Thác mà còn hiện tại?

HỒN LINH TÁ:

Xưa có lời đoan thệ

Nay phải đến báo tin.

Cậy anh phù Hoàng tử Thứ phi

Khá gắng súc nghiệp Tề đem lại

KIM LÂN:

Ta Linh Tá! Ta Linh Tá!

Mệnh dĩ vong! Mệnh dĩ vong!

Thủ cấp lưu tại thử

Công hà nhật tấn công.

(Ban):

Kì ba linh lạc trường lưu thuỷ

Kinh phá như hà đắc đoàn viên

Thống thiết các can tràng đoạn đoạn

Sầu đề mê ngọc lệ sái uông uông.

Đãn ước bách niên toàn huynh đệ

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Tiếc bấy anh hùng,

Lầm tay phản tặc

Lấy ai phù bật,

Vây cánh cho nhau?

Vị quốc gia chi đại nghĩa

Hoài cơ nghiệp tận kì trung.

(Yêng ôi, như bây giờ)

Phò Hoàng tử đã đành có mỗ

Ngăn tặc binh sở cậy nhà ngươi.

Hồn yêng đà chín suối xa chơi

Biết thuở nào cùng nhau thấy mặt.

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân yêng ơi! Như em đây

Giữa đêm khuya hoá ngọn đèn hồng

(Đến đây)

Đưa chân bạn thoát vòng nguy biến

Gắng mà lần theo em yêng ơi!

KIM LÂN:

Hiển hiện chân hiển hiện

Anh linh thị anh linh!

(Nếu vậy)

Gẫm âu thiên đạo

Trợ ngã Tề triều.

Đoán bên non thấy ngọn hoả hào

Giục tuấn mã vội vàng theo dõi.

(Hát nam):

Tuấn mã vội vàng theo dõi,

Mặt đoái nhìn chói lọi dường sao.

Sau dù đem lại Tề trào

Dốc đền ơn đó mới đành dạ đây.

Hồn thương hồn tiếc hây hây

Âm dương một phút từ nay xa vời.

(Hồn Linh Tá biến thành ngọn đèn đưa

Kim Lân qua đèo đến thành Sơn Hậu)

Ngọn đèn vừa phụt tắt

Chân trời đã hây hây

Anh ơi!

Chốn sơn đầu anh ở lại đây

(Để cho em)

Nơi Sơn Hậu em tìm qua đó.

Hạ

(Hoàng Châu Ký (Chủ biên), Tổng tập Văn học Việt Nam, tập 15A,

NXB Khoa học xã hội, Hà Nội, 1994, tr. 129 − 131)

Lời xưng danh và báo tin của hồn ma Khương Linh Tá khi xuất hiện trước Đổng Kim Lân thuộc quy ước nghệ thuật nào của kịch bản Tuồng?

Thủ pháp gián cách nhằm phá vỡ cảm xúc bi thương của nhân vật.
Lối nói châm biếm nhằm bộc lộ sự cay đắng cho số phận con người.
Biện pháp độc thoại nội tâm diễn tả sự hoảng loạn của linh hồn.
Quy ước xưng danh để khán giả nhận biết nhân vật và hành trạng.
Câu 18

HỒN THIÊNG ĐƯA ĐƯỜNG

(Trích tuồng Sơn Hậu)

KIM LÂN:

Phá muôn vòng quân sĩ

Thẳng trăm trận pháo tên,

Kiếm Thứ phi kiếm chẳng thấy tin,

Tìm mẫu hậu tìm không ra tích...

Thương tử hoàng còn nhỏ

Khát sữa lại đói cơm.

Cắn máu tay thấm giọt nhi long

Nhất thời trợ miễn ư cơ khát

(Này)

Sau lưng không tiếng nhạc

Trước mắt thấy đầu non

Lạc vào chốn sơn trung

Đã không dời nước bước (rồi đây!)

Xưa Hán Minh giúp nước

Mặt trời xuất tan canh.

(Huống chi)

Nay ta giúp vận Tề quân

Sao lại tuyệt kì đăng hoả

(Hồn Linh Tá báo đèn hiệu)

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân hiền hữu

Đệ biểu tự Khương Linh.

Phút sa cơ bị Tạ Ôn Đình

Hồn em đã xa chơi dị lộ.

KIM LÂN:

Xa nghe tiếng họ Khương đã phải

Những mơ màng lòng gẫm khó tin

Có đâu sự nhỡn tiền,

Thác mà còn hiện tại?

HỒN LINH TÁ:

Xưa có lời đoan thệ

Nay phải đến báo tin.

Cậy anh phù Hoàng tử Thứ phi

Khá gắng súc nghiệp Tề đem lại

KIM LÂN:

Ta Linh Tá! Ta Linh Tá!

Mệnh dĩ vong! Mệnh dĩ vong!

Thủ cấp lưu tại thử

Công hà nhật tấn công.

(Ban):

Kì ba linh lạc trường lưu thuỷ

Kinh phá như hà đắc đoàn viên

Thống thiết các can tràng đoạn đoạn

Sầu đề mê ngọc lệ sái uông uông.

Đãn ước bách niên toàn huynh đệ

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Tiếc bấy anh hùng,

Lầm tay phản tặc

Lấy ai phù bật,

Vây cánh cho nhau?

Vị quốc gia chi đại nghĩa

Hoài cơ nghiệp tận kì trung.

(Yêng ôi, như bây giờ)

Phò Hoàng tử đã đành có mỗ

Ngăn tặc binh sở cậy nhà ngươi.

Hồn yêng đà chín suối xa chơi

Biết thuở nào cùng nhau thấy mặt.

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân yêng ơi! Như em đây

Giữa đêm khuya hoá ngọn đèn hồng

(Đến đây)

Đưa chân bạn thoát vòng nguy biến

Gắng mà lần theo em yêng ơi!

KIM LÂN:

Hiển hiện chân hiển hiện

Anh linh thị anh linh!

(Nếu vậy)

Gẫm âu thiên đạo

Trợ ngã Tề triều.

Đoán bên non thấy ngọn hoả hào

Giục tuấn mã vội vàng theo dõi.

(Hát nam):

Tuấn mã vội vàng theo dõi,

Mặt đoái nhìn chói lọi dường sao.

Sau dù đem lại Tề trào

Dốc đền ơn đó mới đành dạ đây.

Hồn thương hồn tiếc hây hây

Âm dương một phút từ nay xa vời.

(Hồn Linh Tá biến thành ngọn đèn đưa

Kim Lân qua đèo đến thành Sơn Hậu)

Ngọn đèn vừa phụt tắt

Chân trời đã hây hây

Anh ơi!

Chốn sơn đầu anh ở lại đây

(Để cho em)

Nơi Sơn Hậu em tìm qua đó.

Hạ

(Hoàng Châu Ký (Chủ biên), Tổng tập Văn học Việt Nam, tập 15A,

NXB Khoa học xã hội, Hà Nội, 1994, tr. 129 − 131)

Điền từ ngữ thích hợp vào chỗ trống.

Chi tiết Khương Linh Tá tử trận nhưng linh hồn vẫn hiện về dẫn đường cho Đổng Kim Lân là sáng tạo nghệ thuật độc đáo của tác phẩm. Hành động này không chỉ xoa dịu nỗi đau mất mát mà còn thể hiện tinh thần ái quốc sâu sắc của người tướng sĩ. Qua ánh sáng ngọn đèn hồng, tác phẩm ngợi ca tình thuỷ chung, gắn kết vượt qua ranh giới của và cái chết. Chi tiết huyền ảo ấy đã góp phần khắc hoạ trọn vẹn lý tưởng và khát vọng bảo vệ vương triều.

đồng nghiệpsự sốngtrung quânchính nghĩachung thuỷhuynh đệphi nghĩa

(Kéo thả hoặc click vào để điền)

Câu 19

HỒN THIÊNG ĐƯA ĐƯỜNG

(Trích tuồng Sơn Hậu)

KIM LÂN:

Phá muôn vòng quân sĩ

Thẳng trăm trận pháo tên,

Kiếm Thứ phi kiếm chẳng thấy tin,

Tìm mẫu hậu tìm không ra tích...

Thương tử hoàng còn nhỏ

Khát sữa lại đói cơm.

Cắn máu tay thấm giọt nhi long

Nhất thời trợ miễn ư cơ khát

(Này)

Sau lưng không tiếng nhạc

Trước mắt thấy đầu non

Lạc vào chốn sơn trung

Đã không dời nước bước (rồi đây!)

Xưa Hán Minh giúp nước

Mặt trời xuất tan canh.

(Huống chi)

Nay ta giúp vận Tề quân

Sao lại tuyệt kì đăng hoả

(Hồn Linh Tá báo đèn hiệu)

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân hiền hữu

Đệ biểu tự Khương Linh.

Phút sa cơ bị Tạ Ôn Đình

Hồn em đã xa chơi dị lộ.

KIM LÂN:

Xa nghe tiếng họ Khương đã phải

Những mơ màng lòng gẫm khó tin

Có đâu sự nhỡn tiền,

Thác mà còn hiện tại?

HỒN LINH TÁ:

Xưa có lời đoan thệ

Nay phải đến báo tin.

Cậy anh phù Hoàng tử Thứ phi

Khá gắng súc nghiệp Tề đem lại

KIM LÂN:

Ta Linh Tá! Ta Linh Tá!

Mệnh dĩ vong! Mệnh dĩ vong!

Thủ cấp lưu tại thử

Công hà nhật tấn công.

(Ban):

Kì ba linh lạc trường lưu thuỷ

Kinh phá như hà đắc đoàn viên

Thống thiết các can tràng đoạn đoạn

Sầu đề mê ngọc lệ sái uông uông.

Đãn ước bách niên toàn huynh đệ

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Tiếc bấy anh hùng,

Lầm tay phản tặc

Lấy ai phù bật,

Vây cánh cho nhau?

Vị quốc gia chi đại nghĩa

Hoài cơ nghiệp tận kì trung.

(Yêng ôi, như bây giờ)

Phò Hoàng tử đã đành có mỗ

Ngăn tặc binh sở cậy nhà ngươi.

Hồn yêng đà chín suối xa chơi

Biết thuở nào cùng nhau thấy mặt.

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân yêng ơi! Như em đây

Giữa đêm khuya hoá ngọn đèn hồng

(Đến đây)

Đưa chân bạn thoát vòng nguy biến

Gắng mà lần theo em yêng ơi!

KIM LÂN:

Hiển hiện chân hiển hiện

Anh linh thị anh linh!

(Nếu vậy)

Gẫm âu thiên đạo

Trợ ngã Tề triều.

Đoán bên non thấy ngọn hoả hào

Giục tuấn mã vội vàng theo dõi.

(Hát nam):

Tuấn mã vội vàng theo dõi,

Mặt đoái nhìn chói lọi dường sao.

Sau dù đem lại Tề trào

Dốc đền ơn đó mới đành dạ đây.

Hồn thương hồn tiếc hây hây

Âm dương một phút từ nay xa vời.

(Hồn Linh Tá biến thành ngọn đèn đưa

Kim Lân qua đèo đến thành Sơn Hậu)

Ngọn đèn vừa phụt tắt

Chân trời đã hây hây

Anh ơi!

Chốn sơn đầu anh ở lại đây

(Để cho em)

Nơi Sơn Hậu em tìm qua đó.

Hạ

(Hoàng Châu Ký (Chủ biên), Tổng tập Văn học Việt Nam, tập 15A,

NXB Khoa học xã hội, Hà Nội, 1994, tr. 129 − 131)

Chất "bi hùng" của đoạn trích được thể hiện rõ nhất qua sự kết hợp của hai trạng thái cảm xúc nào?

Tình cảm xót thương gia đình và sự cam chịu trước số phận bất hạnh.
Sự hoài nghi vào chính nghĩa và niềm hoan hỉ khi thoát khỏi vòng vây.
Nỗi sợ hãi cái chết và sự ân hận vì đã dấn thân vào con đường chinh chiến.
Nỗi đau thương tột cùng trước mất mát và khí phách kiên cường, lẫm liệt.
Câu 20

HỒN THIÊNG ĐƯA ĐƯỜNG

(Trích tuồng Sơn Hậu)

KIM LÂN:

Phá muôn vòng quân sĩ

Thẳng trăm trận pháo tên,

Kiếm Thứ phi kiếm chẳng thấy tin,

Tìm mẫu hậu tìm không ra tích...

Thương tử hoàng còn nhỏ

Khát sữa lại đói cơm.

Cắn máu tay thấm giọt nhi long

Nhất thời trợ miễn ư cơ khát

(Này)

Sau lưng không tiếng nhạc

Trước mắt thấy đầu non

Lạc vào chốn sơn trung

Đã không dời nước bước (rồi đây!)

Xưa Hán Minh giúp nước

Mặt trời xuất tan canh.

(Huống chi)

Nay ta giúp vận Tề quân

Sao lại tuyệt kì đăng hoả

(Hồn Linh Tá báo đèn hiệu)

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân hiền hữu

Đệ biểu tự Khương Linh.

Phút sa cơ bị Tạ Ôn Đình

Hồn em đã xa chơi dị lộ.

KIM LÂN:

Xa nghe tiếng họ Khương đã phải

Những mơ màng lòng gẫm khó tin

Có đâu sự nhỡn tiền,

Thác mà còn hiện tại?

HỒN LINH TÁ:

Xưa có lời đoan thệ

Nay phải đến báo tin.

Cậy anh phù Hoàng tử Thứ phi

Khá gắng súc nghiệp Tề đem lại

KIM LÂN:

Ta Linh Tá! Ta Linh Tá!

Mệnh dĩ vong! Mệnh dĩ vong!

Thủ cấp lưu tại thử

Công hà nhật tấn công.

(Ban):

Kì ba linh lạc trường lưu thuỷ

Kinh phá như hà đắc đoàn viên

Thống thiết các can tràng đoạn đoạn

Sầu đề mê ngọc lệ sái uông uông.

Đãn ước bách niên toàn huynh đệ

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Thuỳ tri nhất đán biệt Sâm Thương!

Tiếc bấy anh hùng,

Lầm tay phản tặc

Lấy ai phù bật,

Vây cánh cho nhau?

Vị quốc gia chi đại nghĩa

Hoài cơ nghiệp tận kì trung.

(Yêng ôi, như bây giờ)

Phò Hoàng tử đã đành có mỗ

Ngăn tặc binh sở cậy nhà ngươi.

Hồn yêng đà chín suối xa chơi

Biết thuở nào cùng nhau thấy mặt.

HỒN LINH TÁ:

Đổng Kim Lân yêng ơi! Như em đây

Giữa đêm khuya hoá ngọn đèn hồng

(Đến đây)

Đưa chân bạn thoát vòng nguy biến

Gắng mà lần theo em yêng ơi!

KIM LÂN:

Hiển hiện chân hiển hiện

Anh linh thị anh linh!

(Nếu vậy)

Gẫm âu thiên đạo

Trợ ngã Tề triều.

Đoán bên non thấy ngọn hoả hào

Giục tuấn mã vội vàng theo dõi.

(Hát nam):

Tuấn mã vội vàng theo dõi,

Mặt đoái nhìn chói lọi dường sao.

Sau dù đem lại Tề trào

Dốc đền ơn đó mới đành dạ đây.

Hồn thương hồn tiếc hây hây

Âm dương một phút từ nay xa vời.

(Hồn Linh Tá biến thành ngọn đèn đưa

Kim Lân qua đèo đến thành Sơn Hậu)

Ngọn đèn vừa phụt tắt

Chân trời đã hây hây

Anh ơi!

Chốn sơn đầu anh ở lại đây

(Để cho em)

Nơi Sơn Hậu em tìm qua đó.

Hạ

(Hoàng Châu Ký (Chủ biên), Tổng tập Văn học Việt Nam, tập 15A,

NXB Khoa học xã hội, Hà Nội, 1994, tr. 129 − 131)

Nhận định nào sau đây đánh giá đúng nhất về vai trò của nhân vật Linh Tá trong việc thúc đẩy hành động của Kim Lân?

Gián tiếp cảnh báo Kim Lân về sự phản bội của các tướng còn lại.
Chuyển giao trách nhiệm, tiếp thêm ý chí giúp Kim Lân vượt nguy.
Trao lại binh quyền để Kim Lân toàn quyền quyết định quân sự.
Hiện hồn về khiến Kim Lân nản lòng và quyết định từ bỏ cuộc chiến.