Báo cáo học liệu
Mua học liệu
Mua học liệu:
-
Số dư ví của bạn: 0 coin - 0 Xu
-
Nếu mua học liệu này bạn sẽ bị trừ: 2 coin\Xu
Để nhận Coin\Xu, bạn có thể:
Ét-va Mun-chơ (Edvard Munch) và "Tiếng thét" SVIP
ÉT-VA MUN-CHƠ (EDVARD MUNCH) VÀ TIẾNG THÉT
Su-si Hút-gi (Susie Hodge)
Từng trải qua một chấn thương tâm lí thời thơ ấu, Ét-va Mun-chơ (1863 − 1944) đã trở thành một hoạ sĩ với sức sáng tác dồi dào, ám ảnh bởi cái chết, sự giả dối và lọc lừa. Sau chuyến đi thăm nước Pháp, phong cách của Gô-ganh (Gauguin), Van Gốc (Van Gogh) và Hen-ri đơ Tu-lu-Lô-tréc (Henri de Toulouse-Lautrec) (1864 − 1901) đã mang đến cho ông nguồn cảm hứng đặc biệt. Ét-va Mun-chơ bắt đầu vẽ về những đề tài bí hiểm với những đường nét méo mó và màu sắc dữ dội. Điều này đã giúp ông vừa trở thành tâm điểm gây tranh cãi giữa các nhà phê bình nghệ thuật đương thời và vừa là một nguồn cảm hứng bất tận đối với rất nhiều hoạ sĩ trẻ.
Sau khi theo học nghệ thuật ở Cơ-rít-xti-a-ni-a (Kristiania), nay là Ốt-xlô, Ét-va Mun-chơ đã đến Đức, Ý và Pháp. Cách lột tả những vấn đề tâm lí một cách đầy xúc cảm của ông được phát triển và mở rộng từ Trường phái Tượng trưng Pháp và ảnh hưởng sâu sắc đến Trường phái Biểu hiện Đức.
Ban đầu, bức tranh được đặt tên là Tiếng thét của thiên nhiên, một trong bốn phiên bản được Mun-chơ sáng tác trong khoảng thời gian từ năm 1893 đến năm 1910. Nhân vật chính trong tranh có đôi bàn tay xương xẩu, gầy gò ôm lấy chiếc đầu trông như hộp sọ với đôi mắt mở to và miệng há hốc như thốt lên một tiếng thét câm lặng. Nhân vật quái dị này với những hình thù uốn éo xuất hiện trong bức tranh mang lại cảm giác ghê sợ và rùng rợn. Sự mơ hồ, dị thường của nhân vật chính và hai người đang đi bộ trên cầu ở đằng sau tạo nên một cảm giác đe doạ khó hiểu. Những đường xoáy và màu sắc chói chang thiếu tự nhiên càng làm tăng thêm cảm giác lo âu. Về sau, Mun-chơ đã giải thích về cảm hứng sáng tác của bức tranh này: "Tôi đang đi bộ trên đường cùng với hai người bạn của mình − mặt trời đang dần lặn − đột nhiên bầu trời chuyển sang màu đỏ như máu − tôi đứng khựng lại, cảm thấy lo lắng và dựa vào thành lan can − tôi thấy máu và những lưỡi lửa lơ lửng phía trên vịnh biển hẹp màu xanh đen và trên thành phố − và tôi bỗng cảm thấy như có một tiếng thét vô cùng tận vang vọng trong thiên nhiên".
(Theo Câu chuyện nghệ thuật, Su-si Hút-gi, Phan Nữ Ngọc Linh dịch, Đông A và NXB Dân trí, 2018, tr. 118 − 119)
Tác phẩm "Ét-va Mun-chơ (Edvard Munch) và Tiếng thét" được in trong
ÉT-VA MUN-CHƠ (EDVARD MUNCH) VÀ TIẾNG THÉT
Su-si Hút-gi (Susie Hodge)
Từng trải qua một chấn thương tâm lí thời thơ ấu, Ét-va Mun-chơ (1863 − 1944) đã trở thành một hoạ sĩ với sức sáng tác dồi dào, ám ảnh bởi cái chết, sự giả dối và lọc lừa. Sau chuyến đi thăm nước Pháp, phong cách của Gô-ganh (Gauguin), Van Gốc (Van Gogh) và Hen-ri đơ Tu-lu-Lô-tréc (Henri de Toulouse-Lautrec) (1864 − 1901) đã mang đến cho ông nguồn cảm hứng đặc biệt. Ét-va Mun-chơ bắt đầu vẽ về những đề tài bí hiểm với những đường nét méo mó và màu sắc dữ dội. Điều này đã giúp ông vừa trở thành tâm điểm gây tranh cãi giữa các nhà phê bình nghệ thuật đương thời và vừa là một nguồn cảm hứng bất tận đối với rất nhiều hoạ sĩ trẻ.
Sau khi theo học nghệ thuật ở Cơ-rít-xti-a-ni-a (Kristiania), nay là Ốt-xlô, Ét-va Mun-chơ đã đến Đức, Ý và Pháp. Cách lột tả những vấn đề tâm lí một cách đầy xúc cảm của ông được phát triển và mở rộng từ Trường phái Tượng trưng Pháp và ảnh hưởng sâu sắc đến Trường phái Biểu hiện Đức.
Ban đầu, bức tranh được đặt tên là Tiếng thét của thiên nhiên, một trong bốn phiên bản được Mun-chơ sáng tác trong khoảng thời gian từ năm 1893 đến năm 1910. Nhân vật chính trong tranh có đôi bàn tay xương xẩu, gầy gò ôm lấy chiếc đầu trông như hộp sọ với đôi mắt mở to và miệng há hốc như thốt lên một tiếng thét câm lặng. Nhân vật quái dị này với những hình thù uốn éo xuất hiện trong bức tranh mang lại cảm giác ghê sợ và rùng rợn. Sự mơ hồ, dị thường của nhân vật chính và hai người đang đi bộ trên cầu ở đằng sau tạo nên một cảm giác đe doạ khó hiểu. Những đường xoáy và màu sắc chói chang thiếu tự nhiên càng làm tăng thêm cảm giác lo âu. Về sau, Mun-chơ đã giải thích về cảm hứng sáng tác của bức tranh này: "Tôi đang đi bộ trên đường cùng với hai người bạn của mình − mặt trời đang dần lặn − đột nhiên bầu trời chuyển sang màu đỏ như máu − tôi đứng khựng lại, cảm thấy lo lắng và dựa vào thành lan can − tôi thấy máu và những lưỡi lửa lơ lửng phía trên vịnh biển hẹp màu xanh đen và trên thành phố − và tôi bỗng cảm thấy như có một tiếng thét vô cùng tận vang vọng trong thiên nhiên".
(Theo Câu chuyện nghệ thuật, Su-si Hút-gi, Phan Nữ Ngọc Linh dịch, Đông A và NXB Dân trí, 2018, tr. 118 − 119)
Những trường phái nào dưới đây không được nhắc đến trong văn bản? (Chọn 2 đáp án)
ÉT-VA MUN-CHƠ (EDVARD MUNCH) VÀ TIẾNG THÉT
Su-si Hút-gi (Susie Hodge)
Từng trải qua một chấn thương tâm lí thời thơ ấu, Ét-va Mun-chơ (1863 − 1944) đã trở thành một hoạ sĩ với sức sáng tác dồi dào, ám ảnh bởi cái chết, sự giả dối và lọc lừa. Sau chuyến đi thăm nước Pháp, phong cách của Gô-ganh (Gauguin), Van Gốc (Van Gogh) và Hen-ri đơ Tu-lu-Lô-tréc (Henri de Toulouse-Lautrec) (1864 − 1901) đã mang đến cho ông nguồn cảm hứng đặc biệt. Ét-va Mun-chơ bắt đầu vẽ về những đề tài bí hiểm với những đường nét méo mó và màu sắc dữ dội. Điều này đã giúp ông vừa trở thành tâm điểm gây tranh cãi giữa các nhà phê bình nghệ thuật đương thời và vừa là một nguồn cảm hứng bất tận đối với rất nhiều hoạ sĩ trẻ.
Sau khi theo học nghệ thuật ở Cơ-rít-xti-a-ni-a (Kristiania), nay là Ốt-xlô, Ét-va Mun-chơ đã đến Đức, Ý và Pháp. Cách lột tả những vấn đề tâm lí một cách đầy xúc cảm của ông được phát triển và mở rộng từ Trường phái Tượng trưng Pháp và ảnh hưởng sâu sắc đến Trường phái Biểu hiện Đức.
Ban đầu, bức tranh được đặt tên là Tiếng thét của thiên nhiên, một trong bốn phiên bản được Mun-chơ sáng tác trong khoảng thời gian từ năm 1893 đến năm 1910. Nhân vật chính trong tranh có đôi bàn tay xương xẩu, gầy gò ôm lấy chiếc đầu trông như hộp sọ với đôi mắt mở to và miệng há hốc như thốt lên một tiếng thét câm lặng. Nhân vật quái dị này với những hình thù uốn éo xuất hiện trong bức tranh mang lại cảm giác ghê sợ và rùng rợn. Sự mơ hồ, dị thường của nhân vật chính và hai người đang đi bộ trên cầu ở đằng sau tạo nên một cảm giác đe doạ khó hiểu. Những đường xoáy và màu sắc chói chang thiếu tự nhiên càng làm tăng thêm cảm giác lo âu. Về sau, Mun-chơ đã giải thích về cảm hứng sáng tác của bức tranh này: "Tôi đang đi bộ trên đường cùng với hai người bạn của mình − mặt trời đang dần lặn − đột nhiên bầu trời chuyển sang màu đỏ như máu − tôi đứng khựng lại, cảm thấy lo lắng và dựa vào thành lan can − tôi thấy máu và những lưỡi lửa lơ lửng phía trên vịnh biển hẹp màu xanh đen và trên thành phố − và tôi bỗng cảm thấy như có một tiếng thét vô cùng tận vang vọng trong thiên nhiên".
(Theo Câu chuyện nghệ thuật, Su-si Hút-gi, Phan Nữ Ngọc Linh dịch, Đông A và NXB Dân trí, 2018, tr. 118 − 119)
Ét-va Mun-chơ không được truyền cảm hứng bởi
ÉT-VA MUN-CHƠ (EDVARD MUNCH) VÀ TIẾNG THÉT
Su-si Hút-gi (Susie Hodge)
Từng trải qua một chấn thương tâm lí thời thơ ấu, Ét-va Mun-chơ (1863 − 1944) đã trở thành một hoạ sĩ với sức sáng tác dồi dào, ám ảnh bởi cái chết, sự giả dối và lọc lừa. Sau chuyến đi thăm nước Pháp, phong cách của Gô-ganh (Gauguin), Van Gốc (Van Gogh) và Hen-ri đơ Tu-lu-Lô-tréc (Henri de Toulouse-Lautrec) (1864 − 1901) đã mang đến cho ông nguồn cảm hứng đặc biệt. Ét-va Mun-chơ bắt đầu vẽ về những đề tài bí hiểm với những đường nét méo mó và màu sắc dữ dội. Điều này đã giúp ông vừa trở thành tâm điểm gây tranh cãi giữa các nhà phê bình nghệ thuật đương thời và vừa là một nguồn cảm hứng bất tận đối với rất nhiều hoạ sĩ trẻ.
Sau khi theo học nghệ thuật ở Cơ-rít-xti-a-ni-a (Kristiania), nay là Ốt-xlô, Ét-va Mun-chơ đã đến Đức, Ý và Pháp. Cách lột tả những vấn đề tâm lí một cách đầy xúc cảm của ông được phát triển và mở rộng từ Trường phái Tượng trưng Pháp và ảnh hưởng sâu sắc đến Trường phái Biểu hiện Đức.
Ban đầu, bức tranh được đặt tên là Tiếng thét của thiên nhiên, một trong bốn phiên bản được Mun-chơ sáng tác trong khoảng thời gian từ năm 1893 đến năm 1910. Nhân vật chính trong tranh có đôi bàn tay xương xẩu, gầy gò ôm lấy chiếc đầu trông như hộp sọ với đôi mắt mở to và miệng há hốc như thốt lên một tiếng thét câm lặng. Nhân vật quái dị này với những hình thù uốn éo xuất hiện trong bức tranh mang lại cảm giác ghê sợ và rùng rợn. Sự mơ hồ, dị thường của nhân vật chính và hai người đang đi bộ trên cầu ở đằng sau tạo nên một cảm giác đe doạ khó hiểu. Những đường xoáy và màu sắc chói chang thiếu tự nhiên càng làm tăng thêm cảm giác lo âu. Về sau, Mun-chơ đã giải thích về cảm hứng sáng tác của bức tranh này: "Tôi đang đi bộ trên đường cùng với hai người bạn của mình − mặt trời đang dần lặn − đột nhiên bầu trời chuyển sang màu đỏ như máu − tôi đứng khựng lại, cảm thấy lo lắng và dựa vào thành lan can − tôi thấy máu và những lưỡi lửa lơ lửng phía trên vịnh biển hẹp màu xanh đen và trên thành phố − và tôi bỗng cảm thấy như có một tiếng thét vô cùng tận vang vọng trong thiên nhiên".
(Theo Câu chuyện nghệ thuật, Su-si Hút-gi, Phan Nữ Ngọc Linh dịch, Đông A và NXB Dân trí, 2018, tr. 118 − 119)
Phong cách hội hoạ của Ét-va Mun-chơ có đặc điểm gì nổi bật?
ÉT-VA MUN-CHƠ (EDVARD MUNCH) VÀ TIẾNG THÉT
Su-si Hút-gi (Susie Hodge)
Từng trải qua một chấn thương tâm lí thời thơ ấu, Ét-va Mun-chơ (1863 − 1944) đã trở thành một hoạ sĩ với sức sáng tác dồi dào, ám ảnh bởi cái chết, sự giả dối và lọc lừa. Sau chuyến đi thăm nước Pháp, phong cách của Gô-ganh (Gauguin), Van Gốc (Van Gogh) và Hen-ri đơ Tu-lu-Lô-tréc (Henri de Toulouse-Lautrec) (1864 − 1901) đã mang đến cho ông nguồn cảm hứng đặc biệt. Ét-va Mun-chơ bắt đầu vẽ về những đề tài bí hiểm với những đường nét méo mó và màu sắc dữ dội. Điều này đã giúp ông vừa trở thành tâm điểm gây tranh cãi giữa các nhà phê bình nghệ thuật đương thời và vừa là một nguồn cảm hứng bất tận đối với rất nhiều hoạ sĩ trẻ.
Sau khi theo học nghệ thuật ở Cơ-rít-xti-a-ni-a (Kristiania), nay là Ốt-xlô, Ét-va Mun-chơ đã đến Đức, Ý và Pháp. Cách lột tả những vấn đề tâm lí một cách đầy xúc cảm của ông được phát triển và mở rộng từ Trường phái Tượng trưng Pháp và ảnh hưởng sâu sắc đến Trường phái Biểu hiện Đức.
Ban đầu, bức tranh được đặt tên là Tiếng thét của thiên nhiên, một trong bốn phiên bản được Mun-chơ sáng tác trong khoảng thời gian từ năm 1893 đến năm 1910. Nhân vật chính trong tranh có đôi bàn tay xương xẩu, gầy gò ôm lấy chiếc đầu trông như hộp sọ với đôi mắt mở to và miệng há hốc như thốt lên một tiếng thét câm lặng. Nhân vật quái dị này với những hình thù uốn éo xuất hiện trong bức tranh mang lại cảm giác ghê sợ và rùng rợn. Sự mơ hồ, dị thường của nhân vật chính và hai người đang đi bộ trên cầu ở đằng sau tạo nên một cảm giác đe doạ khó hiểu. Những đường xoáy và màu sắc chói chang thiếu tự nhiên càng làm tăng thêm cảm giác lo âu. Về sau, Mun-chơ đã giải thích về cảm hứng sáng tác của bức tranh này: "Tôi đang đi bộ trên đường cùng với hai người bạn của mình − mặt trời đang dần lặn − đột nhiên bầu trời chuyển sang màu đỏ như máu − tôi đứng khựng lại, cảm thấy lo lắng và dựa vào thành lan can − tôi thấy máu và những lưỡi lửa lơ lửng phía trên vịnh biển hẹp màu xanh đen và trên thành phố − và tôi bỗng cảm thấy như có một tiếng thét vô cùng tận vang vọng trong thiên nhiên".
(Theo Câu chuyện nghệ thuật, Su-si Hút-gi, Phan Nữ Ngọc Linh dịch, Đông A và NXB Dân trí, 2018, tr. 118 − 119)
Bức tranh Tiếng thét ban đầu có tên là
ÉT-VA MUN-CHƠ (EDVARD MUNCH) VÀ TIẾNG THÉT
Su-si Hút-gi (Susie Hodge)
Từng trải qua một chấn thương tâm lí thời thơ ấu, Ét-va Mun-chơ (1863 − 1944) đã trở thành một hoạ sĩ với sức sáng tác dồi dào, ám ảnh bởi cái chết, sự giả dối và lọc lừa. Sau chuyến đi thăm nước Pháp, phong cách của Gô-ganh (Gauguin), Van Gốc (Van Gogh) và Hen-ri đơ Tu-lu-Lô-tréc (Henri de Toulouse-Lautrec) (1864 − 1901) đã mang đến cho ông nguồn cảm hứng đặc biệt. Ét-va Mun-chơ bắt đầu vẽ về những đề tài bí hiểm với những đường nét méo mó và màu sắc dữ dội. Điều này đã giúp ông vừa trở thành tâm điểm gây tranh cãi giữa các nhà phê bình nghệ thuật đương thời và vừa là một nguồn cảm hứng bất tận đối với rất nhiều hoạ sĩ trẻ.
Sau khi theo học nghệ thuật ở Cơ-rít-xti-a-ni-a (Kristiania), nay là Ốt-xlô, Ét-va Mun-chơ đã đến Đức, Ý và Pháp. Cách lột tả những vấn đề tâm lí một cách đầy xúc cảm của ông được phát triển và mở rộng từ Trường phái Tượng trưng Pháp và ảnh hưởng sâu sắc đến Trường phái Biểu hiện Đức.
Ban đầu, bức tranh được đặt tên là Tiếng thét của thiên nhiên, một trong bốn phiên bản được Mun-chơ sáng tác trong khoảng thời gian từ năm 1893 đến năm 1910. Nhân vật chính trong tranh có đôi bàn tay xương xẩu, gầy gò ôm lấy chiếc đầu trông như hộp sọ với đôi mắt mở to và miệng há hốc như thốt lên một tiếng thét câm lặng. Nhân vật quái dị này với những hình thù uốn éo xuất hiện trong bức tranh mang lại cảm giác ghê sợ và rùng rợn. Sự mơ hồ, dị thường của nhân vật chính và hai người đang đi bộ trên cầu ở đằng sau tạo nên một cảm giác đe doạ khó hiểu. Những đường xoáy và màu sắc chói chang thiếu tự nhiên càng làm tăng thêm cảm giác lo âu. Về sau, Mun-chơ đã giải thích về cảm hứng sáng tác của bức tranh này: "Tôi đang đi bộ trên đường cùng với hai người bạn của mình − mặt trời đang dần lặn − đột nhiên bầu trời chuyển sang màu đỏ như máu − tôi đứng khựng lại, cảm thấy lo lắng và dựa vào thành lan can − tôi thấy máu và những lưỡi lửa lơ lửng phía trên vịnh biển hẹp màu xanh đen và trên thành phố − và tôi bỗng cảm thấy như có một tiếng thét vô cùng tận vang vọng trong thiên nhiên".
(Theo Câu chuyện nghệ thuật, Su-si Hút-gi, Phan Nữ Ngọc Linh dịch, Đông A và NXB Dân trí, 2018, tr. 118 − 119)
Văn bản đề cập đến những yếu tố nào của bức tranh Tiếng thét? (Chọn 3 đáp án)
ÉT-VA MUN-CHƠ (EDVARD MUNCH) VÀ TIẾNG THÉT
Su-si Hút-gi (Susie Hodge)
Từng trải qua một chấn thương tâm lí thời thơ ấu, Ét-va Mun-chơ (1863 − 1944) đã trở thành một hoạ sĩ với sức sáng tác dồi dào, ám ảnh bởi cái chết, sự giả dối và lọc lừa. Sau chuyến đi thăm nước Pháp, phong cách của Gô-ganh (Gauguin), Van Gốc (Van Gogh) và Hen-ri đơ Tu-lu-Lô-tréc (Henri de Toulouse-Lautrec) (1864 − 1901) đã mang đến cho ông nguồn cảm hứng đặc biệt. Ét-va Mun-chơ bắt đầu vẽ về những đề tài bí hiểm với những đường nét méo mó và màu sắc dữ dội. Điều này đã giúp ông vừa trở thành tâm điểm gây tranh cãi giữa các nhà phê bình nghệ thuật đương thời và vừa là một nguồn cảm hứng bất tận đối với rất nhiều hoạ sĩ trẻ.
Sau khi theo học nghệ thuật ở Cơ-rít-xti-a-ni-a (Kristiania), nay là Ốt-xlô, Ét-va Mun-chơ đã đến Đức, Ý và Pháp. Cách lột tả những vấn đề tâm lí một cách đầy xúc cảm của ông được phát triển và mở rộng từ Trường phái Tượng trưng Pháp và ảnh hưởng sâu sắc đến Trường phái Biểu hiện Đức.
Ban đầu, bức tranh được đặt tên là Tiếng thét của thiên nhiên, một trong bốn phiên bản được Mun-chơ sáng tác trong khoảng thời gian từ năm 1893 đến năm 1910. Nhân vật chính trong tranh có đôi bàn tay xương xẩu, gầy gò ôm lấy chiếc đầu trông như hộp sọ với đôi mắt mở to và miệng há hốc như thốt lên một tiếng thét câm lặng. Nhân vật quái dị này với những hình thù uốn éo xuất hiện trong bức tranh mang lại cảm giác ghê sợ và rùng rợn. Sự mơ hồ, dị thường của nhân vật chính và hai người đang đi bộ trên cầu ở đằng sau tạo nên một cảm giác đe doạ khó hiểu. Những đường xoáy và màu sắc chói chang thiếu tự nhiên càng làm tăng thêm cảm giác lo âu. Về sau, Mun-chơ đã giải thích về cảm hứng sáng tác của bức tranh này: "Tôi đang đi bộ trên đường cùng với hai người bạn của mình − mặt trời đang dần lặn − đột nhiên bầu trời chuyển sang màu đỏ như máu − tôi đứng khựng lại, cảm thấy lo lắng và dựa vào thành lan can − tôi thấy máu và những lưỡi lửa lơ lửng phía trên vịnh biển hẹp màu xanh đen và trên thành phố − và tôi bỗng cảm thấy như có một tiếng thét vô cùng tận vang vọng trong thiên nhiên".
(Theo Câu chuyện nghệ thuật, Su-si Hút-gi, Phan Nữ Ngọc Linh dịch, Đông A và NXB Dân trí, 2018, tr. 118 − 119)
Nối để xác định giá trị của các yếu tố tượng trưng trong bức tranh Tiếng thét.
ÉT-VA MUN-CHƠ (EDVARD MUNCH) VÀ TIẾNG THÉT
Su-si Hút-gi (Susie Hodge)
Từng trải qua một chấn thương tâm lí thời thơ ấu, Ét-va Mun-chơ (1863 − 1944) đã trở thành một hoạ sĩ với sức sáng tác dồi dào, ám ảnh bởi cái chết, sự giả dối và lọc lừa. Sau chuyến đi thăm nước Pháp, phong cách của Gô-ganh (Gauguin), Van Gốc (Van Gogh) và Hen-ri đơ Tu-lu-Lô-tréc (Henri de Toulouse-Lautrec) (1864 − 1901) đã mang đến cho ông nguồn cảm hứng đặc biệt. Ét-va Mun-chơ bắt đầu vẽ về những đề tài bí hiểm với những đường nét méo mó và màu sắc dữ dội. Điều này đã giúp ông vừa trở thành tâm điểm gây tranh cãi giữa các nhà phê bình nghệ thuật đương thời và vừa là một nguồn cảm hứng bất tận đối với rất nhiều hoạ sĩ trẻ.
Sau khi theo học nghệ thuật ở Cơ-rít-xti-a-ni-a (Kristiania), nay là Ốt-xlô, Ét-va Mun-chơ đã đến Đức, Ý và Pháp. Cách lột tả những vấn đề tâm lí một cách đầy xúc cảm của ông được phát triển và mở rộng từ Trường phái Tượng trưng Pháp và ảnh hưởng sâu sắc đến Trường phái Biểu hiện Đức.
Ban đầu, bức tranh được đặt tên là Tiếng thét của thiên nhiên, một trong bốn phiên bản được Mun-chơ sáng tác trong khoảng thời gian từ năm 1893 đến năm 1910. Nhân vật chính trong tranh có đôi bàn tay xương xẩu, gầy gò ôm lấy chiếc đầu trông như hộp sọ với đôi mắt mở to và miệng há hốc như thốt lên một tiếng thét câm lặng. Nhân vật quái dị này với những hình thù uốn éo xuất hiện trong bức tranh mang lại cảm giác ghê sợ và rùng rợn. Sự mơ hồ, dị thường của nhân vật chính và hai người đang đi bộ trên cầu ở đằng sau tạo nên một cảm giác đe doạ khó hiểu. Những đường xoáy và màu sắc chói chang thiếu tự nhiên càng làm tăng thêm cảm giác lo âu. Về sau, Mun-chơ đã giải thích về cảm hứng sáng tác của bức tranh này: "Tôi đang đi bộ trên đường cùng với hai người bạn của mình − mặt trời đang dần lặn − đột nhiên bầu trời chuyển sang màu đỏ như máu − tôi đứng khựng lại, cảm thấy lo lắng và dựa vào thành lan can − tôi thấy máu và những lưỡi lửa lơ lửng phía trên vịnh biển hẹp màu xanh đen và trên thành phố − và tôi bỗng cảm thấy như có một tiếng thét vô cùng tận vang vọng trong thiên nhiên".
(Theo Câu chuyện nghệ thuật, Su-si Hút-gi, Phan Nữ Ngọc Linh dịch, Đông A và NXB Dân trí, 2018, tr. 118 − 119)
Những đường xoáy và sắc thái màu sắc trong bức tranh Tiếng thét có tác dụng gì?
ÉT-VA MUN-CHƠ (EDVARD MUNCH) VÀ TIẾNG THÉT
Su-si Hút-gi (Susie Hodge)
Từng trải qua một chấn thương tâm lí thời thơ ấu, Ét-va Mun-chơ (1863 − 1944) đã trở thành một hoạ sĩ với sức sáng tác dồi dào, ám ảnh bởi cái chết, sự giả dối và lọc lừa. Sau chuyến đi thăm nước Pháp, phong cách của Gô-ganh (Gauguin), Van Gốc (Van Gogh) và Hen-ri đơ Tu-lu-Lô-tréc (Henri de Toulouse-Lautrec) (1864 − 1901) đã mang đến cho ông nguồn cảm hứng đặc biệt. Ét-va Mun-chơ bắt đầu vẽ về những đề tài bí hiểm với những đường nét méo mó và màu sắc dữ dội. Điều này đã giúp ông vừa trở thành tâm điểm gây tranh cãi giữa các nhà phê bình nghệ thuật đương thời và vừa là một nguồn cảm hứng bất tận đối với rất nhiều hoạ sĩ trẻ.
Sau khi theo học nghệ thuật ở Cơ-rít-xti-a-ni-a (Kristiania), nay là Ốt-xlô, Ét-va Mun-chơ đã đến Đức, Ý và Pháp. Cách lột tả những vấn đề tâm lí một cách đầy xúc cảm của ông được phát triển và mở rộng từ Trường phái Tượng trưng Pháp và ảnh hưởng sâu sắc đến Trường phái Biểu hiện Đức.
Ban đầu, bức tranh được đặt tên là Tiếng thét của thiên nhiên, một trong bốn phiên bản được Mun-chơ sáng tác trong khoảng thời gian từ năm 1893 đến năm 1910. Nhân vật chính trong tranh có đôi bàn tay xương xẩu, gầy gò ôm lấy chiếc đầu trông như hộp sọ với đôi mắt mở to và miệng há hốc như thốt lên một tiếng thét câm lặng. Nhân vật quái dị này với những hình thù uốn éo xuất hiện trong bức tranh mang lại cảm giác ghê sợ và rùng rợn. Sự mơ hồ, dị thường của nhân vật chính và hai người đang đi bộ trên cầu ở đằng sau tạo nên một cảm giác đe doạ khó hiểu. Những đường xoáy và màu sắc chói chang thiếu tự nhiên càng làm tăng thêm cảm giác lo âu. Về sau, Mun-chơ đã giải thích về cảm hứng sáng tác của bức tranh này: "Tôi đang đi bộ trên đường cùng với hai người bạn của mình − mặt trời đang dần lặn − đột nhiên bầu trời chuyển sang màu đỏ như máu − tôi đứng khựng lại, cảm thấy lo lắng và dựa vào thành lan can − tôi thấy máu và những lưỡi lửa lơ lửng phía trên vịnh biển hẹp màu xanh đen và trên thành phố − và tôi bỗng cảm thấy như có một tiếng thét vô cùng tận vang vọng trong thiên nhiên".
(Theo Câu chuyện nghệ thuật, Su-si Hút-gi, Phan Nữ Ngọc Linh dịch, Đông A và NXB Dân trí, 2018, tr. 118 − 119)
Cảm hứng thực tế nào đã dẫn đến hình ảnh bầu trời đỏ như máu trong bức tranh Tiếng thét?
ÉT-VA MUN-CHƠ (EDVARD MUNCH) VÀ TIẾNG THÉT
Su-si Hút-gi (Susie Hodge)
Từng trải qua một chấn thương tâm lí thời thơ ấu, Ét-va Mun-chơ (1863 − 1944) đã trở thành một hoạ sĩ với sức sáng tác dồi dào, ám ảnh bởi cái chết, sự giả dối và lọc lừa. Sau chuyến đi thăm nước Pháp, phong cách của Gô-ganh (Gauguin), Van Gốc (Van Gogh) và Hen-ri đơ Tu-lu-Lô-tréc (Henri de Toulouse-Lautrec) (1864 − 1901) đã mang đến cho ông nguồn cảm hứng đặc biệt. Ét-va Mun-chơ bắt đầu vẽ về những đề tài bí hiểm với những đường nét méo mó và màu sắc dữ dội. Điều này đã giúp ông vừa trở thành tâm điểm gây tranh cãi giữa các nhà phê bình nghệ thuật đương thời và vừa là một nguồn cảm hứng bất tận đối với rất nhiều hoạ sĩ trẻ.
Sau khi theo học nghệ thuật ở Cơ-rít-xti-a-ni-a (Kristiania), nay là Ốt-xlô, Ét-va Mun-chơ đã đến Đức, Ý và Pháp. Cách lột tả những vấn đề tâm lí một cách đầy xúc cảm của ông được phát triển và mở rộng từ Trường phái Tượng trưng Pháp và ảnh hưởng sâu sắc đến Trường phái Biểu hiện Đức.
Ban đầu, bức tranh được đặt tên là Tiếng thét của thiên nhiên, một trong bốn phiên bản được Mun-chơ sáng tác trong khoảng thời gian từ năm 1893 đến năm 1910. Nhân vật chính trong tranh có đôi bàn tay xương xẩu, gầy gò ôm lấy chiếc đầu trông như hộp sọ với đôi mắt mở to và miệng há hốc như thốt lên một tiếng thét câm lặng. Nhân vật quái dị này với những hình thù uốn éo xuất hiện trong bức tranh mang lại cảm giác ghê sợ và rùng rợn. Sự mơ hồ, dị thường của nhân vật chính và hai người đang đi bộ trên cầu ở đằng sau tạo nên một cảm giác đe doạ khó hiểu. Những đường xoáy và màu sắc chói chang thiếu tự nhiên càng làm tăng thêm cảm giác lo âu. Về sau, Mun-chơ đã giải thích về cảm hứng sáng tác của bức tranh này: "Tôi đang đi bộ trên đường cùng với hai người bạn của mình − mặt trời đang dần lặn − đột nhiên bầu trời chuyển sang màu đỏ như máu − tôi đứng khựng lại, cảm thấy lo lắng và dựa vào thành lan can − tôi thấy máu và những lưỡi lửa lơ lửng phía trên vịnh biển hẹp màu xanh đen và trên thành phố − và tôi bỗng cảm thấy như có một tiếng thét vô cùng tận vang vọng trong thiên nhiên".
(Theo Câu chuyện nghệ thuật, Su-si Hút-gi, Phan Nữ Ngọc Linh dịch, Đông A và NXB Dân trí, 2018, tr. 118 − 119)
Trong bức tranh Tiếng thét, chi tiết nhân vật chính ôm lấy chiếc đầu trông như hộp sọ thể hiện nội dung gì?
ÉT-VA MUN-CHƠ (EDVARD MUNCH) VÀ TIẾNG THÉT
Su-si Hút-gi (Susie Hodge)
Từng trải qua một chấn thương tâm lí thời thơ ấu, Ét-va Mun-chơ (1863 − 1944) đã trở thành một hoạ sĩ với sức sáng tác dồi dào, ám ảnh bởi cái chết, sự giả dối và lọc lừa. Sau chuyến đi thăm nước Pháp, phong cách của Gô-ganh (Gauguin), Van Gốc (Van Gogh) và Hen-ri đơ Tu-lu-Lô-tréc (Henri de Toulouse-Lautrec) (1864 − 1901) đã mang đến cho ông nguồn cảm hứng đặc biệt. Ét-va Mun-chơ bắt đầu vẽ về những đề tài bí hiểm với những đường nét méo mó và màu sắc dữ dội. Điều này đã giúp ông vừa trở thành tâm điểm gây tranh cãi giữa các nhà phê bình nghệ thuật đương thời và vừa là một nguồn cảm hứng bất tận đối với rất nhiều hoạ sĩ trẻ.
Sau khi theo học nghệ thuật ở Cơ-rít-xti-a-ni-a (Kristiania), nay là Ốt-xlô, Ét-va Mun-chơ đã đến Đức, Ý và Pháp. Cách lột tả những vấn đề tâm lí một cách đầy xúc cảm của ông được phát triển và mở rộng từ Trường phái Tượng trưng Pháp và ảnh hưởng sâu sắc đến Trường phái Biểu hiện Đức.
Ban đầu, bức tranh được đặt tên là Tiếng thét của thiên nhiên, một trong bốn phiên bản được Mun-chơ sáng tác trong khoảng thời gian từ năm 1893 đến năm 1910. Nhân vật chính trong tranh có đôi bàn tay xương xẩu, gầy gò ôm lấy chiếc đầu trông như hộp sọ với đôi mắt mở to và miệng há hốc như thốt lên một tiếng thét câm lặng. Nhân vật quái dị này với những hình thù uốn éo xuất hiện trong bức tranh mang lại cảm giác ghê sợ và rùng rợn. Sự mơ hồ, dị thường của nhân vật chính và hai người đang đi bộ trên cầu ở đằng sau tạo nên một cảm giác đe doạ khó hiểu. Những đường xoáy và màu sắc chói chang thiếu tự nhiên càng làm tăng thêm cảm giác lo âu. Về sau, Mun-chơ đã giải thích về cảm hứng sáng tác của bức tranh này: "Tôi đang đi bộ trên đường cùng với hai người bạn của mình − mặt trời đang dần lặn − đột nhiên bầu trời chuyển sang màu đỏ như máu − tôi đứng khựng lại, cảm thấy lo lắng và dựa vào thành lan can − tôi thấy máu và những lưỡi lửa lơ lửng phía trên vịnh biển hẹp màu xanh đen và trên thành phố − và tôi bỗng cảm thấy như có một tiếng thét vô cùng tận vang vọng trong thiên nhiên".
(Theo Câu chuyện nghệ thuật, Su-si Hút-gi, Phan Nữ Ngọc Linh dịch, Đông A và NXB Dân trí, 2018, tr. 118 − 119)
Yếu tố nào dưới đây giúp phong cách của Ét-va Mun-chơ gây ảnh hưởng mạnh mẽ đến Trường phái Biểu hiện Đức?
ÉT-VA MUN-CHƠ (EDVARD MUNCH) VÀ TIẾNG THÉT
Su-si Hút-gi (Susie Hodge)
Từng trải qua một chấn thương tâm lí thời thơ ấu, Ét-va Mun-chơ (1863 − 1944) đã trở thành một hoạ sĩ với sức sáng tác dồi dào, ám ảnh bởi cái chết, sự giả dối và lọc lừa. Sau chuyến đi thăm nước Pháp, phong cách của Gô-ganh (Gauguin), Van Gốc (Van Gogh) và Hen-ri đơ Tu-lu-Lô-tréc (Henri de Toulouse-Lautrec) (1864 − 1901) đã mang đến cho ông nguồn cảm hứng đặc biệt. Ét-va Mun-chơ bắt đầu vẽ về những đề tài bí hiểm với những đường nét méo mó và màu sắc dữ dội. Điều này đã giúp ông vừa trở thành tâm điểm gây tranh cãi giữa các nhà phê bình nghệ thuật đương thời và vừa là một nguồn cảm hứng bất tận đối với rất nhiều hoạ sĩ trẻ.
Sau khi theo học nghệ thuật ở Cơ-rít-xti-a-ni-a (Kristiania), nay là Ốt-xlô, Ét-va Mun-chơ đã đến Đức, Ý và Pháp. Cách lột tả những vấn đề tâm lí một cách đầy xúc cảm của ông được phát triển và mở rộng từ Trường phái Tượng trưng Pháp và ảnh hưởng sâu sắc đến Trường phái Biểu hiện Đức.
Ban đầu, bức tranh được đặt tên là Tiếng thét của thiên nhiên, một trong bốn phiên bản được Mun-chơ sáng tác trong khoảng thời gian từ năm 1893 đến năm 1910. Nhân vật chính trong tranh có đôi bàn tay xương xẩu, gầy gò ôm lấy chiếc đầu trông như hộp sọ với đôi mắt mở to và miệng há hốc như thốt lên một tiếng thét câm lặng. Nhân vật quái dị này với những hình thù uốn éo xuất hiện trong bức tranh mang lại cảm giác ghê sợ và rùng rợn. Sự mơ hồ, dị thường của nhân vật chính và hai người đang đi bộ trên cầu ở đằng sau tạo nên một cảm giác đe doạ khó hiểu. Những đường xoáy và màu sắc chói chang thiếu tự nhiên càng làm tăng thêm cảm giác lo âu. Về sau, Mun-chơ đã giải thích về cảm hứng sáng tác của bức tranh này: "Tôi đang đi bộ trên đường cùng với hai người bạn của mình − mặt trời đang dần lặn − đột nhiên bầu trời chuyển sang màu đỏ như máu − tôi đứng khựng lại, cảm thấy lo lắng và dựa vào thành lan can − tôi thấy máu và những lưỡi lửa lơ lửng phía trên vịnh biển hẹp màu xanh đen và trên thành phố − và tôi bỗng cảm thấy như có một tiếng thét vô cùng tận vang vọng trong thiên nhiên".
(Theo Câu chuyện nghệ thuật, Su-si Hút-gi, Phan Nữ Ngọc Linh dịch, Đông A và NXB Dân trí, 2018, tr. 118 − 119)
Nối các chi tiết trong bức tranh Tiếng thét với ý nghĩa nghệ thuật tương ứng.
ÉT-VA MUN-CHƠ (EDVARD MUNCH) VÀ TIẾNG THÉT
Su-si Hút-gi (Susie Hodge)
Từng trải qua một chấn thương tâm lí thời thơ ấu, Ét-va Mun-chơ (1863 − 1944) đã trở thành một hoạ sĩ với sức sáng tác dồi dào, ám ảnh bởi cái chết, sự giả dối và lọc lừa. Sau chuyến đi thăm nước Pháp, phong cách của Gô-ganh (Gauguin), Van Gốc (Van Gogh) và Hen-ri đơ Tu-lu-Lô-tréc (Henri de Toulouse-Lautrec) (1864 − 1901) đã mang đến cho ông nguồn cảm hứng đặc biệt. Ét-va Mun-chơ bắt đầu vẽ về những đề tài bí hiểm với những đường nét méo mó và màu sắc dữ dội. Điều này đã giúp ông vừa trở thành tâm điểm gây tranh cãi giữa các nhà phê bình nghệ thuật đương thời và vừa là một nguồn cảm hứng bất tận đối với rất nhiều hoạ sĩ trẻ.
Sau khi theo học nghệ thuật ở Cơ-rít-xti-a-ni-a (Kristiania), nay là Ốt-xlô, Ét-va Mun-chơ đã đến Đức, Ý và Pháp. Cách lột tả những vấn đề tâm lí một cách đầy xúc cảm của ông được phát triển và mở rộng từ Trường phái Tượng trưng Pháp và ảnh hưởng sâu sắc đến Trường phái Biểu hiện Đức.
Ban đầu, bức tranh được đặt tên là Tiếng thét của thiên nhiên, một trong bốn phiên bản được Mun-chơ sáng tác trong khoảng thời gian từ năm 1893 đến năm 1910. Nhân vật chính trong tranh có đôi bàn tay xương xẩu, gầy gò ôm lấy chiếc đầu trông như hộp sọ với đôi mắt mở to và miệng há hốc như thốt lên một tiếng thét câm lặng. Nhân vật quái dị này với những hình thù uốn éo xuất hiện trong bức tranh mang lại cảm giác ghê sợ và rùng rợn. Sự mơ hồ, dị thường của nhân vật chính và hai người đang đi bộ trên cầu ở đằng sau tạo nên một cảm giác đe doạ khó hiểu. Những đường xoáy và màu sắc chói chang thiếu tự nhiên càng làm tăng thêm cảm giác lo âu. Về sau, Mun-chơ đã giải thích về cảm hứng sáng tác của bức tranh này: "Tôi đang đi bộ trên đường cùng với hai người bạn của mình − mặt trời đang dần lặn − đột nhiên bầu trời chuyển sang màu đỏ như máu − tôi đứng khựng lại, cảm thấy lo lắng và dựa vào thành lan can − tôi thấy máu và những lưỡi lửa lơ lửng phía trên vịnh biển hẹp màu xanh đen và trên thành phố − và tôi bỗng cảm thấy như có một tiếng thét vô cùng tận vang vọng trong thiên nhiên".
(Theo Câu chuyện nghệ thuật, Su-si Hút-gi, Phan Nữ Ngọc Linh dịch, Đông A và NXB Dân trí, 2018, tr. 118 − 119)
Việc tác giả văn bản nhấn mạnh vào "đề tài bí hiểm" và "đường nét méo mó" trong tranh của Ét-va Mun-chơ nhằm khẳng định điều gì?
ÉT-VA MUN-CHƠ (EDVARD MUNCH) VÀ TIẾNG THÉT
Su-si Hút-gi (Susie Hodge)
Từng trải qua một chấn thương tâm lí thời thơ ấu, Ét-va Mun-chơ (1863 − 1944) đã trở thành một hoạ sĩ với sức sáng tác dồi dào, ám ảnh bởi cái chết, sự giả dối và lọc lừa. Sau chuyến đi thăm nước Pháp, phong cách của Gô-ganh (Gauguin), Van Gốc (Van Gogh) và Hen-ri đơ Tu-lu-Lô-tréc (Henri de Toulouse-Lautrec) (1864 − 1901) đã mang đến cho ông nguồn cảm hứng đặc biệt. Ét-va Mun-chơ bắt đầu vẽ về những đề tài bí hiểm với những đường nét méo mó và màu sắc dữ dội. Điều này đã giúp ông vừa trở thành tâm điểm gây tranh cãi giữa các nhà phê bình nghệ thuật đương thời và vừa là một nguồn cảm hứng bất tận đối với rất nhiều hoạ sĩ trẻ.
Sau khi theo học nghệ thuật ở Cơ-rít-xti-a-ni-a (Kristiania), nay là Ốt-xlô, Ét-va Mun-chơ đã đến Đức, Ý và Pháp. Cách lột tả những vấn đề tâm lí một cách đầy xúc cảm của ông được phát triển và mở rộng từ Trường phái Tượng trưng Pháp và ảnh hưởng sâu sắc đến Trường phái Biểu hiện Đức.
Ban đầu, bức tranh được đặt tên là Tiếng thét của thiên nhiên, một trong bốn phiên bản được Mun-chơ sáng tác trong khoảng thời gian từ năm 1893 đến năm 1910. Nhân vật chính trong tranh có đôi bàn tay xương xẩu, gầy gò ôm lấy chiếc đầu trông như hộp sọ với đôi mắt mở to và miệng há hốc như thốt lên một tiếng thét câm lặng. Nhân vật quái dị này với những hình thù uốn éo xuất hiện trong bức tranh mang lại cảm giác ghê sợ và rùng rợn. Sự mơ hồ, dị thường của nhân vật chính và hai người đang đi bộ trên cầu ở đằng sau tạo nên một cảm giác đe doạ khó hiểu. Những đường xoáy và màu sắc chói chang thiếu tự nhiên càng làm tăng thêm cảm giác lo âu. Về sau, Mun-chơ đã giải thích về cảm hứng sáng tác của bức tranh này: "Tôi đang đi bộ trên đường cùng với hai người bạn của mình − mặt trời đang dần lặn − đột nhiên bầu trời chuyển sang màu đỏ như máu − tôi đứng khựng lại, cảm thấy lo lắng và dựa vào thành lan can − tôi thấy máu và những lưỡi lửa lơ lửng phía trên vịnh biển hẹp màu xanh đen và trên thành phố − và tôi bỗng cảm thấy như có một tiếng thét vô cùng tận vang vọng trong thiên nhiên".
(Theo Câu chuyện nghệ thuật, Su-si Hút-gi, Phan Nữ Ngọc Linh dịch, Đông A và NXB Dân trí, 2018, tr. 118 − 119)
Mối quan hệ giữa con người và thiên nhiên được thể hiện như thế nào qua những dòng miêu tả về bức tranh Tiếng thét? (Chọn 2 đáp án)
ÉT-VA MUN-CHƠ (EDVARD MUNCH) VÀ TIẾNG THÉT
Su-si Hút-gi (Susie Hodge)
Từng trải qua một chấn thương tâm lí thời thơ ấu, Ét-va Mun-chơ (1863 − 1944) đã trở thành một hoạ sĩ với sức sáng tác dồi dào, ám ảnh bởi cái chết, sự giả dối và lọc lừa. Sau chuyến đi thăm nước Pháp, phong cách của Gô-ganh (Gauguin), Van Gốc (Van Gogh) và Hen-ri đơ Tu-lu-Lô-tréc (Henri de Toulouse-Lautrec) (1864 − 1901) đã mang đến cho ông nguồn cảm hứng đặc biệt. Ét-va Mun-chơ bắt đầu vẽ về những đề tài bí hiểm với những đường nét méo mó và màu sắc dữ dội. Điều này đã giúp ông vừa trở thành tâm điểm gây tranh cãi giữa các nhà phê bình nghệ thuật đương thời và vừa là một nguồn cảm hứng bất tận đối với rất nhiều hoạ sĩ trẻ.
Sau khi theo học nghệ thuật ở Cơ-rít-xti-a-ni-a (Kristiania), nay là Ốt-xlô, Ét-va Mun-chơ đã đến Đức, Ý và Pháp. Cách lột tả những vấn đề tâm lí một cách đầy xúc cảm của ông được phát triển và mở rộng từ Trường phái Tượng trưng Pháp và ảnh hưởng sâu sắc đến Trường phái Biểu hiện Đức.
Ban đầu, bức tranh được đặt tên là Tiếng thét của thiên nhiên, một trong bốn phiên bản được Mun-chơ sáng tác trong khoảng thời gian từ năm 1893 đến năm 1910. Nhân vật chính trong tranh có đôi bàn tay xương xẩu, gầy gò ôm lấy chiếc đầu trông như hộp sọ với đôi mắt mở to và miệng há hốc như thốt lên một tiếng thét câm lặng. Nhân vật quái dị này với những hình thù uốn éo xuất hiện trong bức tranh mang lại cảm giác ghê sợ và rùng rợn. Sự mơ hồ, dị thường của nhân vật chính và hai người đang đi bộ trên cầu ở đằng sau tạo nên một cảm giác đe doạ khó hiểu. Những đường xoáy và màu sắc chói chang thiếu tự nhiên càng làm tăng thêm cảm giác lo âu. Về sau, Mun-chơ đã giải thích về cảm hứng sáng tác của bức tranh này: "Tôi đang đi bộ trên đường cùng với hai người bạn của mình − mặt trời đang dần lặn − đột nhiên bầu trời chuyển sang màu đỏ như máu − tôi đứng khựng lại, cảm thấy lo lắng và dựa vào thành lan can − tôi thấy máu và những lưỡi lửa lơ lửng phía trên vịnh biển hẹp màu xanh đen và trên thành phố − và tôi bỗng cảm thấy như có một tiếng thét vô cùng tận vang vọng trong thiên nhiên".
(Theo Câu chuyện nghệ thuật, Su-si Hút-gi, Phan Nữ Ngọc Linh dịch, Đông A và NXB Dân trí, 2018, tr. 118 − 119)
Điền từ ngữ thích hợp vào chỗ trống.
Trong bức tranh Tiếng thét, bằng cách sử dụng hình ảnh nhân vật chính với đôi mắt mở to và miệng há hốc, Ét-va Mun-chơ đã cụ thể hoá trạng thái , lo âu vô hình thành một hình ảnh thị giác đầy . Đây là cách hoạ sĩ dùng nghệ thuật biểu hiện để "" những cảm xúc trừu tượng bên trong con người.
(Kéo thả hoặc click vào để điền)
ÉT-VA MUN-CHƠ (EDVARD MUNCH) VÀ TIẾNG THÉT
Su-si Hút-gi (Susie Hodge)
Từng trải qua một chấn thương tâm lí thời thơ ấu, Ét-va Mun-chơ (1863 − 1944) đã trở thành một hoạ sĩ với sức sáng tác dồi dào, ám ảnh bởi cái chết, sự giả dối và lọc lừa. Sau chuyến đi thăm nước Pháp, phong cách của Gô-ganh (Gauguin), Van Gốc (Van Gogh) và Hen-ri đơ Tu-lu-Lô-tréc (Henri de Toulouse-Lautrec) (1864 − 1901) đã mang đến cho ông nguồn cảm hứng đặc biệt. Ét-va Mun-chơ bắt đầu vẽ về những đề tài bí hiểm với những đường nét méo mó và màu sắc dữ dội. Điều này đã giúp ông vừa trở thành tâm điểm gây tranh cãi giữa các nhà phê bình nghệ thuật đương thời và vừa là một nguồn cảm hứng bất tận đối với rất nhiều hoạ sĩ trẻ.
Sau khi theo học nghệ thuật ở Cơ-rít-xti-a-ni-a (Kristiania), nay là Ốt-xlô, Ét-va Mun-chơ đã đến Đức, Ý và Pháp. Cách lột tả những vấn đề tâm lí một cách đầy xúc cảm của ông được phát triển và mở rộng từ Trường phái Tượng trưng Pháp và ảnh hưởng sâu sắc đến Trường phái Biểu hiện Đức.
Ban đầu, bức tranh được đặt tên là Tiếng thét của thiên nhiên, một trong bốn phiên bản được Mun-chơ sáng tác trong khoảng thời gian từ năm 1893 đến năm 1910. Nhân vật chính trong tranh có đôi bàn tay xương xẩu, gầy gò ôm lấy chiếc đầu trông như hộp sọ với đôi mắt mở to và miệng há hốc như thốt lên một tiếng thét câm lặng. Nhân vật quái dị này với những hình thù uốn éo xuất hiện trong bức tranh mang lại cảm giác ghê sợ và rùng rợn. Sự mơ hồ, dị thường của nhân vật chính và hai người đang đi bộ trên cầu ở đằng sau tạo nên một cảm giác đe doạ khó hiểu. Những đường xoáy và màu sắc chói chang thiếu tự nhiên càng làm tăng thêm cảm giác lo âu. Về sau, Mun-chơ đã giải thích về cảm hứng sáng tác của bức tranh này: "Tôi đang đi bộ trên đường cùng với hai người bạn của mình − mặt trời đang dần lặn − đột nhiên bầu trời chuyển sang màu đỏ như máu − tôi đứng khựng lại, cảm thấy lo lắng và dựa vào thành lan can − tôi thấy máu và những lưỡi lửa lơ lửng phía trên vịnh biển hẹp màu xanh đen và trên thành phố − và tôi bỗng cảm thấy như có một tiếng thét vô cùng tận vang vọng trong thiên nhiên".
(Theo Câu chuyện nghệ thuật, Su-si Hút-gi, Phan Nữ Ngọc Linh dịch, Đông A và NXB Dân trí, 2018, tr. 118 − 119)
Để tái hiện không khí của bức tranh Tiếng thét, tác giả Su-si Hút-gi đã
ÉT-VA MUN-CHƠ (EDVARD MUNCH) VÀ TIẾNG THÉT
Su-si Hút-gi (Susie Hodge)
Từng trải qua một chấn thương tâm lí thời thơ ấu, Ét-va Mun-chơ (1863 − 1944) đã trở thành một hoạ sĩ với sức sáng tác dồi dào, ám ảnh bởi cái chết, sự giả dối và lọc lừa. Sau chuyến đi thăm nước Pháp, phong cách của Gô-ganh (Gauguin), Van Gốc (Van Gogh) và Hen-ri đơ Tu-lu-Lô-tréc (Henri de Toulouse-Lautrec) (1864 − 1901) đã mang đến cho ông nguồn cảm hứng đặc biệt. Ét-va Mun-chơ bắt đầu vẽ về những đề tài bí hiểm với những đường nét méo mó và màu sắc dữ dội. Điều này đã giúp ông vừa trở thành tâm điểm gây tranh cãi giữa các nhà phê bình nghệ thuật đương thời và vừa là một nguồn cảm hứng bất tận đối với rất nhiều hoạ sĩ trẻ.
Sau khi theo học nghệ thuật ở Cơ-rít-xti-a-ni-a (Kristiania), nay là Ốt-xlô, Ét-va Mun-chơ đã đến Đức, Ý và Pháp. Cách lột tả những vấn đề tâm lí một cách đầy xúc cảm của ông được phát triển và mở rộng từ Trường phái Tượng trưng Pháp và ảnh hưởng sâu sắc đến Trường phái Biểu hiện Đức.
Ban đầu, bức tranh được đặt tên là Tiếng thét của thiên nhiên, một trong bốn phiên bản được Mun-chơ sáng tác trong khoảng thời gian từ năm 1893 đến năm 1910. Nhân vật chính trong tranh có đôi bàn tay xương xẩu, gầy gò ôm lấy chiếc đầu trông như hộp sọ với đôi mắt mở to và miệng há hốc như thốt lên một tiếng thét câm lặng. Nhân vật quái dị này với những hình thù uốn éo xuất hiện trong bức tranh mang lại cảm giác ghê sợ và rùng rợn. Sự mơ hồ, dị thường của nhân vật chính và hai người đang đi bộ trên cầu ở đằng sau tạo nên một cảm giác đe doạ khó hiểu. Những đường xoáy và màu sắc chói chang thiếu tự nhiên càng làm tăng thêm cảm giác lo âu. Về sau, Mun-chơ đã giải thích về cảm hứng sáng tác của bức tranh này: "Tôi đang đi bộ trên đường cùng với hai người bạn của mình − mặt trời đang dần lặn − đột nhiên bầu trời chuyển sang màu đỏ như máu − tôi đứng khựng lại, cảm thấy lo lắng và dựa vào thành lan can − tôi thấy máu và những lưỡi lửa lơ lửng phía trên vịnh biển hẹp màu xanh đen và trên thành phố − và tôi bỗng cảm thấy như có một tiếng thét vô cùng tận vang vọng trong thiên nhiên".
(Theo Câu chuyện nghệ thuật, Su-si Hút-gi, Phan Nữ Ngọc Linh dịch, Đông A và NXB Dân trí, 2018, tr. 118 − 119)
Nối các phương thức biểu đạt dưới đây với hiệu quả nghệ thuật tương ứng trong văn bản.
ÉT-VA MUN-CHƠ (EDVARD MUNCH) VÀ TIẾNG THÉT
Su-si Hút-gi (Susie Hodge)
Từng trải qua một chấn thương tâm lí thời thơ ấu, Ét-va Mun-chơ (1863 − 1944) đã trở thành một hoạ sĩ với sức sáng tác dồi dào, ám ảnh bởi cái chết, sự giả dối và lọc lừa. Sau chuyến đi thăm nước Pháp, phong cách của Gô-ganh (Gauguin), Van Gốc (Van Gogh) và Hen-ri đơ Tu-lu-Lô-tréc (Henri de Toulouse-Lautrec) (1864 − 1901) đã mang đến cho ông nguồn cảm hứng đặc biệt. Ét-va Mun-chơ bắt đầu vẽ về những đề tài bí hiểm với những đường nét méo mó và màu sắc dữ dội. Điều này đã giúp ông vừa trở thành tâm điểm gây tranh cãi giữa các nhà phê bình nghệ thuật đương thời và vừa là một nguồn cảm hứng bất tận đối với rất nhiều hoạ sĩ trẻ.
Sau khi theo học nghệ thuật ở Cơ-rít-xti-a-ni-a (Kristiania), nay là Ốt-xlô, Ét-va Mun-chơ đã đến Đức, Ý và Pháp. Cách lột tả những vấn đề tâm lí một cách đầy xúc cảm của ông được phát triển và mở rộng từ Trường phái Tượng trưng Pháp và ảnh hưởng sâu sắc đến Trường phái Biểu hiện Đức.
Ban đầu, bức tranh được đặt tên là Tiếng thét của thiên nhiên, một trong bốn phiên bản được Mun-chơ sáng tác trong khoảng thời gian từ năm 1893 đến năm 1910. Nhân vật chính trong tranh có đôi bàn tay xương xẩu, gầy gò ôm lấy chiếc đầu trông như hộp sọ với đôi mắt mở to và miệng há hốc như thốt lên một tiếng thét câm lặng. Nhân vật quái dị này với những hình thù uốn éo xuất hiện trong bức tranh mang lại cảm giác ghê sợ và rùng rợn. Sự mơ hồ, dị thường của nhân vật chính và hai người đang đi bộ trên cầu ở đằng sau tạo nên một cảm giác đe doạ khó hiểu. Những đường xoáy và màu sắc chói chang thiếu tự nhiên càng làm tăng thêm cảm giác lo âu. Về sau, Mun-chơ đã giải thích về cảm hứng sáng tác của bức tranh này: "Tôi đang đi bộ trên đường cùng với hai người bạn của mình − mặt trời đang dần lặn − đột nhiên bầu trời chuyển sang màu đỏ như máu − tôi đứng khựng lại, cảm thấy lo lắng và dựa vào thành lan can − tôi thấy máu và những lưỡi lửa lơ lửng phía trên vịnh biển hẹp màu xanh đen và trên thành phố − và tôi bỗng cảm thấy như có một tiếng thét vô cùng tận vang vọng trong thiên nhiên".
(Theo Câu chuyện nghệ thuật, Su-si Hút-gi, Phan Nữ Ngọc Linh dịch, Đông A và NXB Dân trí, 2018, tr. 118 − 119)
Cách triển khai nội dung văn bản "đi từ phong cách chung của học sĩ đến việc phân tích một tác phẩm cụ thể" nhằm mục đích gì?
ÉT-VA MUN-CHƠ (EDVARD MUNCH) VÀ TIẾNG THÉT
Su-si Hút-gi (Susie Hodge)
Từng trải qua một chấn thương tâm lí thời thơ ấu, Ét-va Mun-chơ (1863 − 1944) đã trở thành một hoạ sĩ với sức sáng tác dồi dào, ám ảnh bởi cái chết, sự giả dối và lọc lừa. Sau chuyến đi thăm nước Pháp, phong cách của Gô-ganh (Gauguin), Van Gốc (Van Gogh) và Hen-ri đơ Tu-lu-Lô-tréc (Henri de Toulouse-Lautrec) (1864 − 1901) đã mang đến cho ông nguồn cảm hứng đặc biệt. Ét-va Mun-chơ bắt đầu vẽ về những đề tài bí hiểm với những đường nét méo mó và màu sắc dữ dội. Điều này đã giúp ông vừa trở thành tâm điểm gây tranh cãi giữa các nhà phê bình nghệ thuật đương thời và vừa là một nguồn cảm hứng bất tận đối với rất nhiều hoạ sĩ trẻ.
Sau khi theo học nghệ thuật ở Cơ-rít-xti-a-ni-a (Kristiania), nay là Ốt-xlô, Ét-va Mun-chơ đã đến Đức, Ý và Pháp. Cách lột tả những vấn đề tâm lí một cách đầy xúc cảm của ông được phát triển và mở rộng từ Trường phái Tượng trưng Pháp và ảnh hưởng sâu sắc đến Trường phái Biểu hiện Đức.
Ban đầu, bức tranh được đặt tên là Tiếng thét của thiên nhiên, một trong bốn phiên bản được Mun-chơ sáng tác trong khoảng thời gian từ năm 1893 đến năm 1910. Nhân vật chính trong tranh có đôi bàn tay xương xẩu, gầy gò ôm lấy chiếc đầu trông như hộp sọ với đôi mắt mở to và miệng há hốc như thốt lên một tiếng thét câm lặng. Nhân vật quái dị này với những hình thù uốn éo xuất hiện trong bức tranh mang lại cảm giác ghê sợ và rùng rợn. Sự mơ hồ, dị thường của nhân vật chính và hai người đang đi bộ trên cầu ở đằng sau tạo nên một cảm giác đe doạ khó hiểu. Những đường xoáy và màu sắc chói chang thiếu tự nhiên càng làm tăng thêm cảm giác lo âu. Về sau, Mun-chơ đã giải thích về cảm hứng sáng tác của bức tranh này: "Tôi đang đi bộ trên đường cùng với hai người bạn của mình − mặt trời đang dần lặn − đột nhiên bầu trời chuyển sang màu đỏ như máu − tôi đứng khựng lại, cảm thấy lo lắng và dựa vào thành lan can − tôi thấy máu và những lưỡi lửa lơ lửng phía trên vịnh biển hẹp màu xanh đen và trên thành phố − và tôi bỗng cảm thấy như có một tiếng thét vô cùng tận vang vọng trong thiên nhiên".
(Theo Câu chuyện nghệ thuật, Su-si Hút-gi, Phan Nữ Ngọc Linh dịch, Đông A và NXB Dân trí, 2018, tr. 118 − 119)
Dòng nào dưới đây khái quát đầy đủ nhất nội dung của văn bản "Ét-va Mun-chơ (Edvard Munch) và Tiếng thét"?
ÉT-VA MUN-CHƠ (EDVARD MUNCH) VÀ TIẾNG THÉT
Su-si Hút-gi (Susie Hodge)
Từng trải qua một chấn thương tâm lí thời thơ ấu, Ét-va Mun-chơ (1863 − 1944) đã trở thành một hoạ sĩ với sức sáng tác dồi dào, ám ảnh bởi cái chết, sự giả dối và lọc lừa. Sau chuyến đi thăm nước Pháp, phong cách của Gô-ganh (Gauguin), Van Gốc (Van Gogh) và Hen-ri đơ Tu-lu-Lô-tréc (Henri de Toulouse-Lautrec) (1864 − 1901) đã mang đến cho ông nguồn cảm hứng đặc biệt. Ét-va Mun-chơ bắt đầu vẽ về những đề tài bí hiểm với những đường nét méo mó và màu sắc dữ dội. Điều này đã giúp ông vừa trở thành tâm điểm gây tranh cãi giữa các nhà phê bình nghệ thuật đương thời và vừa là một nguồn cảm hứng bất tận đối với rất nhiều hoạ sĩ trẻ.
Sau khi theo học nghệ thuật ở Cơ-rít-xti-a-ni-a (Kristiania), nay là Ốt-xlô, Ét-va Mun-chơ đã đến Đức, Ý và Pháp. Cách lột tả những vấn đề tâm lí một cách đầy xúc cảm của ông được phát triển và mở rộng từ Trường phái Tượng trưng Pháp và ảnh hưởng sâu sắc đến Trường phái Biểu hiện Đức.
Ban đầu, bức tranh được đặt tên là Tiếng thét của thiên nhiên, một trong bốn phiên bản được Mun-chơ sáng tác trong khoảng thời gian từ năm 1893 đến năm 1910. Nhân vật chính trong tranh có đôi bàn tay xương xẩu, gầy gò ôm lấy chiếc đầu trông như hộp sọ với đôi mắt mở to và miệng há hốc như thốt lên một tiếng thét câm lặng. Nhân vật quái dị này với những hình thù uốn éo xuất hiện trong bức tranh mang lại cảm giác ghê sợ và rùng rợn. Sự mơ hồ, dị thường của nhân vật chính và hai người đang đi bộ trên cầu ở đằng sau tạo nên một cảm giác đe doạ khó hiểu. Những đường xoáy và màu sắc chói chang thiếu tự nhiên càng làm tăng thêm cảm giác lo âu. Về sau, Mun-chơ đã giải thích về cảm hứng sáng tác của bức tranh này: "Tôi đang đi bộ trên đường cùng với hai người bạn của mình − mặt trời đang dần lặn − đột nhiên bầu trời chuyển sang màu đỏ như máu − tôi đứng khựng lại, cảm thấy lo lắng và dựa vào thành lan can − tôi thấy máu và những lưỡi lửa lơ lửng phía trên vịnh biển hẹp màu xanh đen và trên thành phố − và tôi bỗng cảm thấy như có một tiếng thét vô cùng tận vang vọng trong thiên nhiên".
(Theo Câu chuyện nghệ thuật, Su-si Hút-gi, Phan Nữ Ngọc Linh dịch, Đông A và NXB Dân trí, 2018, tr. 118 − 119)
Điền từ ngữ thích hợp vào chỗ trống.
Văn bản "Ét-va Mun-chơ (Edvard Munch) và Tiếng thét" sử dụng ngôn ngữ miêu tả giàu sức giúp tái hiện sống động những kí hiệu hình ảnh vốn thành cảm xúc . Điểm đặc sắc của văn bản này là dùng chữ để "vẽ" lại , giúp người đọc không chỉ hiểu mà còn "cảm" được bức tranh.
Bạn có thể đăng câu hỏi về bài học này ở đây