Bài học liên quan
Phần 1
(5 câu)Dục Thuý sơn
(Núi Dục Thuý)
Nguyễn Trãi
Phiên âm
Hải khẩu hữu tiên san;
Tiền niên lũ vãng hoàn.
Liên hoa phù thuỷ thượng;
Tiên cảnh truỵ nhân gian.
Tháp ảnh, trâm thanh ngọc;
Ba quang kính thuý hoàn.
Hữu hoài Trương Thiếu Bảo;
Bi khắc tiển hoa ban.
Dịch nghĩa
Cửa biển có ngọn núi tiên,
Năm xưa ta đã nhiều lần qua lại nơi này.
Dáng núi như đóa hoa sen nổi trên mặt nước;
Tưởng như là cõi tiên rơi xuống trần gian.
Bóng tháp trên núi soi xuống mặt nước giống như cái trâm ngọc xanh;
Ánh sáng của sóng nước phản chiếu ngọn núi như đang soi mái tóc biếc.
Chạnh nhớ Trương Thiếu bảo;
Bia đá khắc thơ văn của ông nay đã lốm đốm rêu.
Dịch thơ
Cửa biển có non tiên;
Từng qua lại mấy phen.
Cảnh tiên rơi cõi tục;
Mặt nước nổi hoa sen.
Bóng tháp hình trâm ngọc;
Gương sông ánh tóc huyền.
Nhớ xưa Trương Thiếu bảo;
Bia khắc dấu rêu hoen.
(Khương Hữu Dụng dịch, in trong Văn học 10, tập một, NXB Giáo dục, Hà Nội, 2001, tr. 131)
![]()
Dục Thuý sơn
(Núi Dục Thuý)
Nguyễn Trãi
Phiên âm
Hải khẩu hữu tiên san;
Tiền niên lũ vãng hoàn.
Liên hoa phù thuỷ thượng;
Tiên cảnh truỵ nhân gian.
Tháp ảnh, trâm thanh ngọc;
Ba quang kính thuý hoàn.
Hữu hoài Trương Thiếu Bảo;
Bi khắc tiển hoa ban.
Dịch nghĩa
Cửa biển có ngọn núi tiên,
Năm xưa ta đã nhiều lần qua lại nơi này.
Dáng núi như đóa hoa sen nổi trên mặt nước;
Tưởng như là cõi tiên rơi xuống trần gian.
Bóng tháp trên núi soi xuống mặt nước giống như cái trâm ngọc xanh;
Ánh sáng của sóng nước phản chiếu ngọn núi như đang soi mái tóc biếc.
Chạnh nhớ Trương Thiếu bảo;
Bia đá khắc thơ văn của ông nay đã lốm đốm rêu.
Dịch thơ
Cửa biển có non tiên;
Từng qua lại mấy phen.
Cảnh tiên rơi cõi tục;
Mặt nước nổi hoa sen.
Bóng tháp hình trâm ngọc;
Gương sông ánh tóc huyền.
Nhớ xưa Trương Thiếu bảo;
Bia khắc dấu rêu hoen.
(Khương Hữu Dụng dịch, in trong Văn học 10, tập một, NXB Giáo dục, Hà Nội, 2001, tr. 131)
![]()
Dục Thuý sơn
(Núi Dục Thuý)
Nguyễn Trãi
Phiên âm
Hải khẩu hữu tiên san;
Tiền niên lũ vãng hoàn.
Liên hoa phù thuỷ thượng;
Tiên cảnh truỵ nhân gian.
Tháp ảnh, trâm thanh ngọc;
Ba quang kính thuý hoàn.
Hữu hoài Trương Thiếu Bảo;
Bi khắc tiển hoa ban.
Dịch nghĩa
Cửa biển có ngọn núi tiên,
Năm xưa ta đã nhiều lần qua lại nơi này.
Dáng núi như đóa hoa sen nổi trên mặt nước;
Tưởng như là cõi tiên rơi xuống trần gian.
Bóng tháp trên núi soi xuống mặt nước giống như cái trâm ngọc xanh;
Ánh sáng của sóng nước phản chiếu ngọn núi như đang soi mái tóc biếc.
Chạnh nhớ Trương Thiếu bảo;
Bia đá khắc thơ văn của ông nay đã lốm đốm rêu.
Dịch thơ
Cửa biển có non tiên;
Từng qua lại mấy phen.
Cảnh tiên rơi cõi tục;
Mặt nước nổi hoa sen.
Bóng tháp hình trâm ngọc;
Gương sông ánh tóc huyền.
Nhớ xưa Trương Thiếu bảo;
Bia khắc dấu rêu hoen.
(Khương Hữu Dụng dịch, in trong Văn học 10, tập một, NXB Giáo dục, Hà Nội, 2001, tr. 131)
![]()
Dục Thuý sơn
(Núi Dục Thuý)
Nguyễn Trãi
Phiên âm
Hải khẩu hữu tiên san;
Tiền niên lũ vãng hoàn.
Liên hoa phù thuỷ thượng;
Tiên cảnh truỵ nhân gian.
Tháp ảnh, trâm thanh ngọc;
Ba quang kính thuý hoàn.
Hữu hoài Trương Thiếu Bảo;
Bi khắc tiển hoa ban.
Dịch nghĩa
Cửa biển có ngọn núi tiên,
Năm xưa ta đã nhiều lần qua lại nơi này.
Dáng núi như đóa hoa sen nổi trên mặt nước;
Tưởng như là cõi tiên rơi xuống trần gian.
Bóng tháp trên núi soi xuống mặt nước giống như cái trâm ngọc xanh;
Ánh sáng của sóng nước phản chiếu ngọn núi như đang soi mái tóc biếc.
Chạnh nhớ Trương Thiếu bảo;
Bia đá khắc thơ văn của ông nay đã lốm đốm rêu.
Dịch thơ
Cửa biển có non tiên;
Từng qua lại mấy phen.
Cảnh tiên rơi cõi tục;
Mặt nước nổi hoa sen.
Bóng tháp hình trâm ngọc;
Gương sông ánh tóc huyền.
Nhớ xưa Trương Thiếu bảo;
Bia khắc dấu rêu hoen.
(Khương Hữu Dụng dịch, in trong Văn học 10, tập một, NXB Giáo dục, Hà Nội, 2001, tr. 131)

Dục Thuý sơn
(Núi Dục Thuý)
Nguyễn Trãi
Phiên âm
Hải khẩu hữu tiên san;
Tiền niên lũ vãng hoàn.
Liên hoa phù thuỷ thượng;
Tiên cảnh truỵ nhân gian.
Tháp ảnh, trâm thanh ngọc;
Ba quang kính thuý hoàn.
Hữu hoài Trương Thiếu Bảo;
Bi khắc tiển hoa ban.
Dịch nghĩa
Cửa biển có ngọn núi tiên,
Năm xưa ta đã nhiều lần qua lại nơi này.
Dáng núi như đóa hoa sen nổi trên mặt nước;
Tưởng như là cõi tiên rơi xuống trần gian.
Bóng tháp trên núi soi xuống mặt nước giống như cái trâm ngọc xanh;
Ánh sáng của sóng nước phản chiếu ngọn núi như đang soi mái tóc biếc.
Chạnh nhớ Trương Thiếu bảo;
Bia đá khắc thơ văn của ông nay đã lốm đốm rêu.
Dịch thơ
Cửa biển có non tiên;
Từng qua lại mấy phen.
Cảnh tiên rơi cõi tục;
Mặt nước nổi hoa sen.
Bóng tháp hình trâm ngọc;
Gương sông ánh tóc huyền.
Nhớ xưa Trương Thiếu bảo;
Bia khắc dấu rêu hoen.
(Khương Hữu Dụng dịch, in trong Văn học 10, tập một, NXB Giáo dục, Hà Nội, 2001, tr. 131)
