Phần 1

(1 câu)
Câu 1
Tự luận

Con đường không chọn

Rô-bớt Phờ-rót (Robert Frost)

Bản dịch 1

Con đường rẽ làm đôi giữa rừng lá vàng,

Biết làm sao, tôi chỉ có thể chọn một mà thôi

Thân phận lữ hành, tôi đứng mãi

Nhìn theo một lối rẽ bên này.

Đến tận nơi vệt đường khuất dạng sau bụi cây;


Thế rồi tôi lại bước vào lối rẽ bên kia,

Có khác gì đâu, mà có khi lại có lí hơn kìa,

Vì cỏ rậm trên mặt đường như thêm muốn người đi;

Nhưng thật ra có đôi chỗ đây kia

Cũng đã thấy dấu mòn như con đường nọ,


Và thế là buổi mai hôm đó

Trước hai con đường lá rơi đầy chưa đen vết chân ai.

Tôi đành hẹn sẽ quay lại con đường không đi một ngày nào đó!

Nhưng lòng thừa hiểu nào biết đến bao giờ,

Đường lại đưa đường làm sao biết trước.


Tôi sẽ kể chuyện này trong một tiếng thở dài

Rằng đâu đó ngày xưa đã lâu lắm rồi:

Con đường rẽ làm đôi giữa một khu rừng, và tôi −

Tôi đã chọn lối mòn ít có ai đi,

Và điều đó đã làm đổi thay tất cả.

(Trịnh Lữ dịch, http://thivien net)

Bản dịch 2

Hai lối rẽ trong rừng vàng rực lá,

Buồn thay biết làm sao chọn cả

Là kẻ lữ hành, tôi đứng đó hồi lâu

Dõi mút tầm lối nọ về đâu

Tới tận khúc quanh giữa bụi bờ chìm khuất;


Rồi tôi chọn lối này, như chẳng khác,

Nhưng xem chừng theo thôi thúc mạnh hơn,

Vì cỏ rậm muốn mời chân bước;

Dù qua đây đi về phía trước

Hai lối như nhau đều có vệt mòn,


Hai nẻo đường sáng ấy trải ra

Trên thảm lá chưa chân ai hằn dấu thẫm.

Sẽ đi lối đầu tiên, một ngày nào, muốn lắm!

Nhưng đường nối đường, lòng thao thức mai đây,

Chắc gì tôi được ở lại chốn này.


Rồi với tiếng thở dài tôi sẽ nói

Ngày nào kia trong tháng năm vời vợi:

Hai lối xuyên rừng, đứng đó một tôi −

Tôi đã chọn lối đi ít dấu chân người,

Và điều đó làm nên bao khác biệt.

(Phan Huy Dũng dịch, tạp chí Sông Lam,
số 11, tháng 3/2021, tr. 96)


Bài làm: