K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

19 tháng 11 2025

Trong truyện Vừa nhắm mắt, vừa mở cửa sổ của Nguyễn Nhật Ánh, cậu bé Dũng hiện lên như một nhân vật gần gũi, giàu tình cảm, lạc quan và nhạy cảm trước những giá trị đời thường. Qua những hành động và suy nghĩ của Dũng, tác giả gợi ra một vấn đề đời sống quan trọng: cách sống lạc quan và trân trọng những điều bình dị trong cuộc sống. Đây là một bài học quý giá, nhưng như bất kỳ vấn đề nào, nó cũng có hai mặt: vừa mang lại lợi ích, vừa cần cân nhắc để tránh thái quá.

Trước hết, mặt tích cực của vấn đề là việc sống lạc quan, biết trân trọng những điều giản dị giúp con người hạnh phúc và yêu đời hơn. Dũng luôn tìm thấy niềm vui trong những khoảnh khắc nhỏ bé: một buổi chiều chơi đùa cùng bạn bè, sự quan tâm dành cho người thân, hay những phút giây tận hưởng vẻ đẹp xung quanh. Nhờ tinh thần lạc quan và tấm lòng yêu thương ấy, cậu bé không chỉ sống hạnh phúc mà còn lan tỏa năng lượng tích cực tới mọi người xung quanh. Trong đời sống thực tế, học theo Dũng giúp con người biết đồng cảm, biết trân trọng mối quan hệ gia đình, tình bạn và những điều giản dị mà xã hội hiện đại thường bỏ qua. Người biết nhìn thấy giá trị trong những điều bình thường sẽ ít bị áp lực, căng thẳng và dễ tìm thấy niềm vui trong cuộc sống hằng ngày.

Tuy nhiên, nếu chỉ tập trung vào mặt tích cực mà không cân nhắc thực tế, lối sống này cũng có những hạn chế nhất định. Việc quá say mê những điều bình dị có thể khiến con người trở nên thụ động, thiếu quyết đoán, thậm chí bỏ lỡ những cơ hội để phát triển bản thân. Trong xã hội hiện nay, nơi cạnh tranh và thay đổi liên tục, chỉ mải mê trân trọng những điều giản dị mà không kết hợp với nỗ lực, trách nhiệm hay kế hoạch lâu dài có thể dẫn đến sự trì trệ. Vì vậy, lạc quan và trân trọng cần được cân bằng với thực tế, mục tiêu và trách nhiệm của mỗi người.

Như vậy, nhân vật Dũng gợi ra cho chúng ta bài học về cách sống: lạc quan, trân trọng những điều giản dị, yêu thương người khác, nhưng đồng thời cũng nhắc nhở rằng sự cân bằng giữa tinh thần và thực tế là rất quan trọng. Chúng ta có thể học hỏi tinh thần của Dũng để sống hạnh phúc, biết yêu thương, đồng cảm và tận hưởng cuộc sống, đồng thời vẫn nỗ lực, phấn đấu để hoàn thiện bản thân.

Nhân vật Dũng là minh chứng sống động cho việc hạnh phúc không chỉ đến từ những điều lớn lao mà còn từ cách ta biết trân trọng, yêu thương và cảm nhận giá trị xung quanh. Biết kết hợp hai mặt của vấn đề – sự trân trọng và tinh thần trách nhiệm – sẽ giúp chúng ta sống vừa ý nghĩa, vừa thực tế, để mỗi ngày trôi qua đều tràn đầy niềm vui và yêu thương.

19 tháng 11 2025

Trong đời sống hôm nay, khi xã hội phát triển nhanh chóng, con người đôi khi dễ quên đi những phẩm chất bình dị nhưng vô cùng quan trọng: lòng nhân ái, sự vị tha và tình yêu thương. Đọc truyện Lão Hạc của Nam Cao, hình ảnh người nông dân nghèo khổ nhưng đầy lòng tự trọng và tình thương con đã khiến tôi suy nghĩ sâu sắc về giá trị của tình người trong cuộc sống hiện đại.

Lão Hạc – một người cha nghèo, cả cuộc đời lam lũ chỉ mong giữ lại mảnh vườn cho con. Dù nghèo đến kiệt quệ, lão vẫn quyết không bán mảnh đất ấy. Sự trăn trở, day dứt, rồi cả cái chết đau đớn của lão để bảo toàn tài sản cho con trai là minh chứng rõ nhất cho một tấm lòng nhân hậu, sống vì người khác. Nhìn vào nhân vật này, ta nhận ra một vấn đề đáng suy ngẫm: giữa cuộc sống bận rộn hôm nay, liệu mỗi người có còn giữ được sự tốt bụng và lòng yêu thương dành cho người xung quanh?

Thực tế cho thấy, xã hội hiện đại mang lại nhiều tiện nghi nhưng cũng khiến con người trở nên xa cách. Nhiều bạn trẻ mải mê điện thoại, mạng xã hội hơn là trò chuyện với gia đình. Nhiều người thờ ơ khi thấy người khác gặp khó khăn, sẵn sàng chỉ trích thay vì cảm thông. Những điều ấy cho thấy, lòng nhân ái – tưởng chừng rất gần gũi – đang bị mai một dần. Điều ấy khiến tôi càng trân trọng hơn phẩm chất của Lão Hạc: một tấm lòng chân thật, sẵn sàng chịu thiệt thòi để bảo vệ điều mình cho là đúng.

Từ câu chuyện ấy, tôi nhận ra rằng tình người là thứ giữ cho xã hội trở nên nhân văn. Một lời hỏi thăm, một sự giúp đỡ nhỏ bé cũng có thể mang lại niềm tin cho người khác. Khi biết quan tâm, chia sẻ, chúng ta không chỉ mang lại hạnh phúc cho người xung quanh mà còn làm cho chính mình trở nên tốt đẹp hơn. Vì vậy, mỗi người cần học cách sống chân thành, biết đặt mình vào hoàn cảnh của người khác trước khi phán xét. Chúng ta không cần làm điều gì quá lớn lao, chỉ cần biết yêu thương nhiều hơn, sống tử tế hơn mỗi ngày.

Tóm lại, nhân vật Lão Hạc không chỉ gợi lên nỗi thương cảm đối với số phận người nông dân nghèo thời xưa mà còn giúp ta nhận ra ý nghĩa của lòng nhân ái trong cuộc sống. Giữa xã hội đầy biến động, con người càng cần giữ gìn và nuôi dưỡng tình yêu thương, bởi đó chính là điều làm cho cuộc sống trở nên ấm áp và ý nghĩa hơn.


19 tháng 11 2025

Trong truyện ngắn “Bức tranh của em gái tôi”, nhân vật cô bé là hình ảnh trung tâm thể hiện tính cách hồn nhiên, trong sáng, giàu tình cảm và sáng tạo của tuổi thơ. Qua nhân vật này, tác giả muốn gửi gắm những thông điệp quý giá về tình cảm gia đình, tình anh em và sự sẻ chia trong cuộc sống. Cô bé xuất hiện trong truyện không chỉ để kể câu chuyện về bức tranh mà còn để làm nổi bật mối quan hệ ấm áp giữa các thành viên trong gia đình, đặc biệt là mối quan hệ giữa anh trai và em gái.

Cô bé là hình ảnh của tuổi thơ ngây thơ, hồn nhiên và trong sáng. Em quan sát thế giới xung quanh với đôi mắt tinh nghịch, trái tim nhạy cảm và sự tò mò tự nhiên. Nhờ đó, mọi hành động và lời nói của cô bé đều toát lên sự chân thật và đáng yêu, khiến người đọc cảm thấy gần gũi và ấm áp. Trong quá trình vẽ bức tranh, cô bé thể hiện trí tưởng tượng phong phú và khả năng sáng tạo tự nhiên. Bức tranh của em không chỉ là sản phẩm nghệ thuật mà còn là cách em bộc lộ cảm xúc, suy nghĩ và những ước mơ trong sáng của mình. Nhờ vậy, nhân vật cô bé trở thành biểu tượng của tuổi thơ đầy sức sống, vừa ngây thơ vừa giàu cảm xúc.

Một điểm nổi bật nữa của nhân vật cô bé là tình cảm gần gũi, yêu thương với anh trai. Trong truyện, cô bé luôn được anh trai quan tâm, giúp đỡ, nhưng đồng thời em cũng biết bày tỏ tình cảm và niềm vui của mình. Sự gắn kết giữa hai anh em không chỉ làm nổi bật tình cảm gia đình ấm áp mà còn thể hiện sức mạnh của sự quan tâm và động viên lẫn nhau. Nhờ tình thương và sự sẻ chia này, cô bé tự tin hơn, mạnh dạn hơn trong việc hoàn thành bức tranh, từ đó hình thành nhân cách tích cực và lạc quan.

Nhân vật cô bé còn mang ý nghĩa lớn về bài học đời sống. Qua em, chúng ta nhận thấy rằng gia đình là nơi nuôi dưỡng tình cảm, sự tự tin và năng lực của mỗi người. Tình cảm gia đình, sự quan tâm và chia sẻ không chỉ giúp con người cảm thấy được yêu thương mà còn giúp họ trưởng thành, biết bày tỏ cảm xúc và sống tốt hơn. Đồng thời, cô bé cũng tượng trưng cho giá trị của tuổi thơ trong sáng và hồn nhiên, nhắc nhở chúng ta cần trân trọng những giá trị giản dị nhưng quý giá trong đời sống, như tình thương, sự chia sẻ và niềm vui nhỏ bé hàng ngày.

Liên hệ với đời sống thực, mỗi người chúng ta có thể học tập từ cô bé ở những điều giản dị nhưng quan trọng. Chúng ta nên biết yêu thương, quan tâm và chia sẻ với người thân, bạn bè, giúp đỡ nhau khi gặp khó khăn. Dù là hành động nhỏ như động viên, chia sẻ niềm vui, hay chăm sóc nhau mỗi ngày, tất cả đều góp phần làm cuộc sống trở nên ấm áp và ý nghĩa hơn. Nhân vật cô bé cũng nhắc nhở chúng ta giữ gìn sự hồn nhiên và trong sáng trong cuộc sống, biết trân trọng những niềm vui nhỏ, từ đó sống vui vẻ, lạc quan và tử tế.

Tóm lại, nhân vật cô bé trong truyện “Bức tranh của em gái tôi” là hình ảnh tuổi thơ trong sáng, hồn nhiên, giàu tình cảm và sáng tạo. Qua cô bé, tác giả đã gửi gắm thông điệp về tình cảm gia đình, sự quan tâm và sẻ chia – những giá trị quý giá trong đời sống. Nhân vật này không chỉ làm câu chuyện thêm sống động mà còn giúp người đọc học được cách yêu thương, quan tâm và trân trọng những người xung quanh, sống đúng với lòng tốt và sự hồn nhiên vốn có của tuổi thơ.

19 tháng 11 2025

Trong nhiều tác phẩm văn học, có những nhân vật không chỉ sống trong trang sách mà còn khơi gợi cho chúng ta suy nghĩ sâu sắc về các vấn đề của cuộc sống hiện đại. Một trong những nhân vật để lại nhiều day dứt là Lão Hạc trong truyện ngắn cùng tên của Nam Cao. Số phận bi thương của lão gợi cho ta suy nghĩ về giá trị của lòng tự trọng và nhân phẩm trong cuộc sống – một vấn đề mang ý nghĩa bền vững, không bao giờ cũ.

Lão Hạc là một người nông dân nghèo khổ, sống đơn độc trong cảnh túng thiếu, bệnh tật. Thế nhưng, trong hoàn cảnh tưởng như có thể khiến con người dễ dàng buông xuôi, lão vẫn giữ trọn phẩm chất đáng quý: sự trung thực, lòng thương con và đặc biệt là lòng tự trọng sâu sắc. Lão thà ăn củ chuối, rau má, thà chết trong đau đớn bởi bả chó còn hơn động đến tiền dành cho con, hay sống nhờ vả người khác quá nhiều. Cách sống ấy khiến ta không chỉ xót xa mà còn cảm phục. Lão Hạc cho thấy rằng nhân phẩm không lệ thuộc vào sự giàu nghèo, mà nằm ở cách con người lựa chọn đối diện với nghịch cảnh.

Nhìn vào đời sống hôm nay, vấn đề giữ gìn nhân phẩm và lòng tự trọng vẫn còn nguyên ý nghĩa. Xã hội hiện đại mang đến nhiều cơ hội, nhưng cũng đặt ra không ít thách thức: sự cạnh tranh khốc liệt, cám dỗ vật chất, lối sống chạy theo tiền bạc và danh vọng. Có những người vì lợi ích trước mắt mà đánh đổi lòng tự trọng, bất chấp lừa dối, gian lận, thậm chí làm tổn thương người khác để đạt được mục đích. Khi ấy, hình ảnh một lão nông nghèo đến cùng cực nhưng vẫn giữ vững nhân cách càng trở nên đáng suy ngẫm.

Lòng tự trọng là điều giúp con người tự nâng mình lên, biết sống đúng với giá trị mà mình hướng tới. Người có lòng tự trọng sẽ biết từ chối điều xấu dù lợi ích có hấp dẫn đến đâu. Họ biết chịu trách nhiệm với hành động của mình, biết sống ngay thẳng, biết trân trọng bản thân để từ đó nhận được sự tôn trọng của người khác. Có thể họ không giàu sang, nhưng tâm hồn họ trong sáng, khiến người khác cảm thấy tin cậy. Trong khi đó, những người đánh mất lòng tự trọng lại dễ trở thành nạn nhân của chính mình: mất niềm tin, mất danh dự và đánh mất cả những mối quan hệ tốt đẹp.

Tuy nhiên, để giữ được lòng tự trọng không phải lúc nào cũng dễ dàng. Bối cảnh kinh tế – xã hội hiện nay khiến nhiều người rơi vào áp lực: áp lực kiếm sống, áp lực thành công, áp lực từ dư luận. Có những lúc, giữ vững nhân phẩm cần rất nhiều bản lĩnh. Nhưng chính trong những thời điểm ấy, ta càng phải nhớ đến những nhân vật như Lão Hạc – những tấm gương cho thấy rằng con người có thể nghèo về vật chất nhưng nhất định không được nghèo về nhân cách. Đó là thứ tài sản tinh thần bền vững nhất mà mỗi người phải tự giữ gìn.

Để xây dựng một xã hội văn minh và tốt đẹp hơn, mỗi cá nhân phải biết rèn luyện lòng tự trọng ngay từ những điều nhỏ nhất: sống trung thực trong học tập, làm việc; dám nhận lỗi và sửa sai; biết tự lực thay vì dựa dẫm; biết nói “không” với những hành vi thiếu đạo đức. Khi mỗi người đều ý thức được giá trị bản thân và sống có trách nhiệm, xã hội chắc chắn sẽ trở nên nhân văn hơn.

Từ hình ảnh Lão Hạc, tôi nhận ra rằng lòng tự trọng không phải điều gì xa vời, mà hiện hữu trong từng lựa chọn hằng ngày. Có khi chỉ là việc trung thực trong bài kiểm tra, không nói dối cha mẹ, không làm điều tổn hại người khác. Khi giữ được lòng tự trọng, ta cảm thấy sống thanh thản hơn, chân thật hơn và mạnh mẽ hơn. Đó cũng chính là điều văn học muốn gửi gắm: dù cuộc đời có đổi thay bao nhiêu, nhân phẩm vẫn là giá trị cốt lõi giúp con người đứng vững.

Như vậy, vấn đề lòng tự trọng – được gợi ra từ nhân vật Lão Hạc – là bài học quý giá cho mỗi người. Nó nhắc ta sống tử tế, chân thành và không ngừng hoàn thiện bản thân. Văn học không chỉ phản ánh cuộc sống mà còn nâng đỡ con người, giúp chúng ta trở nên tốt đẹp hơn mỗi ngày.

28 tháng 6

Mở bài: Giới thiệu nhân vật văn học, nêu vấn đề đời sống được gợi ra từ nhân vật.

Thân bài:
Nêu ý kiến của em về vấn đề, giải thích vì sao vấn đề đó quan trọng, đưa dẫn chứng từ nhân vật văn học và thực tế để làm rõ ý kiến, khẳng định hoặc phê phán những biểu hiện liên quan.

Kết bài: Khẳng định lại ý kiến, nêu bài học hoặc thông điệp mà em rút ra cho bản thân.

Ví dụ: Từ nhân vật Thạch Sanh, em trình bày ý kiến về lòng nhân ái. Em cho rằng lòng nhân ái là phẩm chất rất đáng quý vì giúp con người biết yêu thương, giúp đỡ nhau và xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn. Thạch Sanh luôn bao dung, sẵn sàng cứu người dù nhiều lần bị hãm hại. Trong cuộc sống hôm nay, lòng nhân ái được thể hiện qua việc giúp đỡ người gặp khó khăn, chia sẻ với bạn bè và tham gia các hoạt động thiện nguyện. Mỗi người cần rèn luyện lòng nhân ái để góp phần xây dựng một xã hội văn minh, giàu tình yêu thương.

21 tháng 11 2023

Nhân vật thầy Đuy- Sen trong tác phẩm Người thầy đầu tiên đã để lại cho chúng ta nhiều ấn tượng sâu sắc. Từ nhân vật này chúng ta thấy được một vấn đề trong đời sống đó là lòng yêu thương và sự thấu hiểu.

Ai trong chúng ta cũng cần phải có lòng yêu thương và sự cảm thông đối với những người xung quanh đặc biệt là gia đình, người thân. Lòng sẽ chia, yêu thương, san sẽ giúp đỡ từ những điều nhỏ nhặt nhất. 

Một người mà có sự yêu thương thì luôn biết cảm thông, biết quan tâm đến cảm nhận của những người xung quanh, sẵn sàng chia sẻ niềm vui, nỗi buồn với người khác. Họ sẽ luôn để ý đến từng biểu hiện của người xung quanh từ đó mf sẽ thấu hiểu được những việc làm của người khác.

Trong xã hội chúng ta hay như trong chính câu chuyện " người thầy đầu tiên" thì thầy Đuy- Sen cũng đã cảm thấy nhân vật An-tư-nai mồ côi cha mẹ, An-tư-nai phải sống với chú thím, bị thiếu thốn cả về vật chất lẫn tình cảm. Thầy Đuy-sen đã giúp đỡ để An-tư-nai có thể đi học. Trong kí ức của An-tư-nai, thầy Đuy-sen là một người có tấm lòng nhân hậu, bao dung và giàu tình yêu thương.  Ngoài xã hội chúng ta cũng không ít khi bắt gặp những cảnh đời bất hạnh, đau khổ mà chúng ta cần phải yêu thương đùm bọc. Chỉ với một việc làm nhỏ nhỏ thôi cũng sẽ phần nào có thể xoa dịu đi nỗi đau ấy, để từ đó họ, những người gặp bất hạnh sẽ có thể vượt qua nó và phát triển hơn. 

Khi giúp đỡ người khác, ta sẽ nhận lại sự kính trọng, niềm tin yêu của người khác và lan tỏa được những thông điệp tích cực, tốt đẹp ra ngoài xã hội. Thầy Đuy-sen cũng vậy nhờ có những đức tính tốt đẹp đó mà thầy đã lan tỏa được tình yêu thương, trở thành một tấm gương sáng để các em học sinh noi theo. Nhân vật thầy Đuy-sen hiện lên trong văn bản “Người thầy đầu tiên” là một con người một con người đáng ngưỡng mộ và yêu mến.

Mỗi người sống yêu thương, chan hòa một chút thì cuộc sống này sẽ trở nên tốt đẹp hơn rất nhiều. Như câu hát mà chúng ta vẫn thường nghe " sống trong đời sống cần có một tám lòng".

21 tháng 11 2023

chúc bạn học tốt

8 tháng 12 2023

Tham khảo

Trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam, có rất nhiều câu chuyện cổ tích hay, để lại nhiều bài học sâu sắc và ý nghĩa. Truyện Tấm Cám là một trong số những tác phẩm như thế, nhân vật cô Tấm là điển hình cho vẻ đẹp của phụ nữ Việt Nam, vừa đẹp người lại đẹp nết, dù sống trong hoàn cảnh khó khăn nhưng vẫn giữ được tính cách nhân hậu, đảm đang, chính vì thế nàng đã có được hạnh phúc sau cùng.

Xây dựng lên Tấm là một cô gái mồ côi cha mẹ, phải sống với mẹ con dì ghẻ. Tấm bị bắt làm việc vất vả, nặng nhọc và bị đối xử bất công. Có thể nhận thấy được chính với hoàn cảnh Tấm tiêu biểu cho hoàn cảnh của người con riêng trong chuyện cổ tích. Thế nhưng Tấm lại có phẩm chất hiền lành, chăm chỉ chịu thương chịu khó. Tấm chính là hiện thân cho cái thiện, cái đẹp ở người lao động. Hình ảnh cô Tấm hiền lành chăm chỉ là thế nhưng phải chịu đựng, cam chịu sự đày đọa bất công của mẹ con Cám. Tấm đã phải làm việc vất vả còn Cám thì được nuông chiều. Giỏ tép do chính Tấm bắt cực nhọc lại bị Cám cướp mất, chính Cám đã cướp đi thành quả lao động của Tấm. Cho đến khi cả khi làng mở hội thì Tấm cũng ngoan ngoãn làm theo lời dì dặn mà không cãi lại cũng không dám chốn đi. Lúc này đây thì Tấm lại khóc và con người hiền lành ấy cũng được bụt giúp đỡ, khi Tấm đã trở thành hoàng hậu thì Tấm vẫn bị mẹ con Cám hãm hại hết lần này đến lần khác. Với ngôi vị hoàng hậu và cuộc sống giàu sang cũng chưa đủ để cứu Tấm khỏi âm mưu hãm hại của dì ghẻ. Thế rồi không chỉ thế Tấm đã rất nhiều lần chết đi sống lại và hóa thân vào nhiều thứ từ hóa thân thành chim vàng anh, rồi thành cây xoan đào, hay cũng là hiện hình vào khung cửi rồi vào quả thị và trở thành người. Cô Tấm luôn luôn phản kháng quyết liệt hóa thân và hồi sinh để đấu tranh giành sự sống và hạnh phúc.

Hình ảnh đẹp của Tấm mà giúp chúng ta hiểu hơn phần nào cuộc sống của người lao động trong xã hội cũ. Những con người này thấp cổ bé họng và bỗng nhiên bị trà đạp bất công và không có quyền nói lên tiếng nói của mình. Chính vì thế mà họ gửi những ước mơ của mình, niềm tin vào cuộc sống tốt đẹp hơn, hạnh phúc hơn vào trong cổ tích bình chứa ước mơ của dân gian xưa.

15 tháng 1 2024

loading... loading... loading... 

(6.0 ĐIỂM) Đọc văn bản sau:    CHIỀU ĐỒNG NỘI Những giọt thu trong veo Rắc ngang qua đồng nội Cánh chim bay xuống chiều Nâng nắng lên kẻo mỏi Buổi chiều thu mướt xanh Cỏ thơm cùng hoa dại Cánh cò trôi nhanh nhanh Đàn trâu về chậm rãi Cánh đồng chiều thật êm Nhấp nhô đều sóng lúa Mùa thu như tay mềm Chạm lên từng thảm lụa Buổi chiều thu đồng nội Hương thơm từng dấu...
Đọc tiếp

(6.0 ĐIỂM) Đọc văn bản sau:

    CHIỀU ĐỒNG NỘI

Những giọt thu trong veo
Rắc ngang qua đồng nội
Cánh chim bay xuống chiều
Nâng nắng lên kẻo mỏi

Buổi chiều thu mướt xanh
Cỏ thơm cùng hoa dại
Cánh cò trôi nhanh nhanh
Đàn trâu về chậm rãi

Cánh đồng chiều thật êm
Nhấp nhô đều sóng lúa
Mùa thu như tay mềm
Chạm lên từng thảm lụa

Buổi chiều thu đồng nội
Hương thơm từng dấu chân
Bếp nhà ai toả khói
Gọi trăng thu xuống gần.

(Nguyễn Lãm Thắng, in trong tập Giấc mơ buổi sáng, 2017)

Thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5 (trình bày ngắn gọn):

Câu 1. (0,5 điểm) Văn bản trên được viết theo thể thơ nào?

Câu 2. (0,5 điểm) Ghi lại ít nhất 03 chi tiết miêu tả khung cảnh thiên nhiên xuất hiện trong bài thơ.

Câu 3. (1,0 điểm) Chỉ ra 01 từ láy trong hai khổ thơ cuối. Nêu tác dụng của từ láy đó trong việc thể hiện nội dung.

Câu 4 (1,0 điểm) Bài thơ viết về khung cảnh chiều đồng nội vào mùa nào? Nhận xét về bức tranh thiên nhiên được miêu tả trong bài thơ.   

Câu 5. (1,5 điểm) Chỉ ra và phân tích tác dụng của 01 biện pháp tu từ được sử dụng trong những câu thơ sau:

Bếp nhà ai toả khói

Gọi trăng thu xuống gần.

Câu 6. (1,5 điểm) Khi đọc bài thơ, em nhớ về kỉ niệm nào với quê hương. Kỉ niệm đó đã giúp em hiểu thêm điều gì về thông điệp tác giả muốn truyền tải? (Trình bày khoảng 05 – 07 dòng)

6
30 tháng 9 2025

Câu 1.

Văn bản trên được viết theo thể thơ 4 chữ.


Câu 2.

Ba chi tiết miêu tả khung cảnh thiên nhiên trong bài thơ:


“Cánh chim bay xuống chiều”


“Buổi chiều thu mướt xanh”


“Nhấp nhô đều sóng lúa”


Câu 3.


Từ láy: chậm rãi


Tác dụng: Gợi tả sự thong thả, yên bình của cảnh vật và nhịp sống ở đồng quê, góp phần tạo nên không khí êm đềm, nhẹ nhàng cho bức tranh chiều thu nơi đồng nội.


Câu 4.


Bài thơ viết về khung cảnh chiều đồng nội vào mùa thu.


Nhận xét: Bức tranh thiên nhiên được miêu tả rất trong trẻo, dịu dàng và nên thơ với màu sắc nhẹ nhàng, hương thơm của cỏ hoa, hình ảnh sống động của chim, cò, trâu và làn khói bếp – tất cả gợi nên vẻ đẹp thanh bình, gần gũi của làng quê Việt Nam.


Câu 5.


Biện pháp tu từ: Nhân hóa (“Gọi trăng thu xuống gần”)


Tác dụng: Làm cho hình ảnh làn khói bếp trở nên có hồn, như có thể trò chuyện với thiên nhiên. Qua đó thể hiện sự giao hòa giữa con người và vạn vật, tạo nên không khí ấm cúng, gần gũi và nên thơ của làng quê lúc chiều thu.


Câu 6.

Khi đọc bài thơ, em nhớ về những buổi chiều cùng bà đi chăn trâu trên cánh đồng quê, ngắm hoàng hôn buông xuống và hít hà mùi thơm của rơm rạ. Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng: tác giả muốn truyền tải vẻ đẹp bình dị, thanh bình và đầy yêu thương của quê hương, nơi luôn lưu giữ những ký ức trong trẻo và gắn bó với tuổi thơ mỗi người.

24 tháng 12 2025

Caau1

Văn bản được viết theo thể thơ 5 chứ

(5,0 điểm) Đọc đoạn trích sau: Người đã cho cậu bé miền Nam cái tem thư hôm trước là người bạn mà tôi thích hơn hết. Cậu ấy lớn nhất lớp, đầu to vai rộng, năm nay gần 14 tuổi, tên gọi Ga-ro-nê. Cậu rất tử tế, coi miệng cười thì biết. Ngoài Ga-ro-nê tôi còn quen nhiều bạn nữa. Người tử tế hơn hết, thông minh hơn hết, người chắc chắn sẽ được phần thưởng thứ nhất, ai cũng...
Đọc tiếp

(5,0 điểm) Đọc đoạn trích sau:

Người đã cho cậu bé miền Nam cái tem thư hôm trước là người bạn mà tôi thích hơn hết. Cậu ấy lớn nhất lớp, đầu to vai rộng, năm nay gần 14 tuổi, tên gọi Ga-ro-nê. Cậu rất tử tế, coi miệng cười thì biết. Ngoài Ga-ro-nê tôi còn quen nhiều bạn nữa. Người tử tế hơn hết, thông minh hơn hết, người chắc chắn sẽ được phần thưởng thứ nhất, ai cũng biết được là Đe-ro-xi. Còn Pe-co-xi – con người thợ khoá, thực là một người học trò đáng thương. Theo lời người ta nói thì cậu thường bị cha đánh đập, đến nỗi cậu ấy thành ra người nhút nhát, mỗi khi hỏi ai hay lỡ chạm phải ai là cậu "xin lỗi" luôn miệng và nhìn người ta bằng đôi mắt hiền lành, buồn bã. Trong ngần ấy người bạn, theo ý tôi, thì Ga-ro-nê là người tốt hơn cả.

Chúng tôi chỉ được nghỉ có hai ngày. Ấy thế mà tôi tưởng như đã trải qua một thời gian vô tận không được gặp Ga-ro-nê. Càng hiểu cậu, tôi càng yêu cậu. Cả lớp tôi đều có thiện cảm với cậu, trừ những đứa độc ác vì Ga-ro-nê chống lại những hành động độc ác của chúng: mỗi khi có một đứa lớn định trêu ghẹo hay hà hiếp một đứa bé, mà đứa bé gọi Ga-ro-nê đến thì đứa lớn kia buộc phải đứng yên ngay.

Bố Ga-ro-nê là thợ máy xe lửa. Vì bị ốm liền hai năm nên Ga-ro-nê đi học hơi chậm. Nhưng nay cậu là người lớn và khoẻ nhất lớp; cậu có thể nhấc cái ghế dài chỉ một tay thôi... Khoẻ vậy, mà lại tốt nữa... Ai hỏi bất cứ cái gì: cây bút, cái tẩy, tờ giấy, cậu vui vẻ cho mượn hoặc cho hẳn ngay. Thứ Bảy, cậu đã cho một học sinh lớp Một hai xu. Bởi vì cậu này để ai lấy mất tiền, không có gì để mua cuốn vở. Giờ Ga-ro-nê đang bận viết một bức thư dài tám trang trên một loại giấy có nền hoa to màu rực rỡ, để mừng sinh nhật của mẹ. Bà mẹ của Ga-ro-nê, một người cao, béo, rất dễ mến, thường hay đến trường đón con.

Trong giờ học, cậu không bao giờ nói chuyện, cũng không bao giờ gây ra một tiếng ồn. Luôn luôn ngồi im trên ghế, chiếc ghế quá hẹp đối với cậu, cậu phải cúi xuống, lưng khom khom và đầu rụt ngang vai. Mỗi khi tôi nhìn cậu thì cậu cũng nhìn tôi với đôi mắt tươi cười như muốn nói: “Chúng mình là bạn thân, phải không En-ri-cô à!”.

Tất nhiên, tôi yêu bạn Ga-ro-nê lắm! Tôi rất vui thích được nắm chặt bàn tay to tướng của cậu trong tay mình. Tôi tin chắc rằng cậu sẽ không ngại liều mình để cứu một người, cậu sẽ đem hết sức mình để che chở cho bạn: cứ nhìn vào đôi mắt của Ga-ro-nê thì thấy rõ điều đó! Giọng nói của cậu tuy hơi cộc, nhưng người ta cảm thấy rằng đó là tiếng vọng của một tấm lòng cao thượng và hào hiệp.

(Trích Những lấm lòng cao cả, Edmondo De Amicis, NXB Văn học, Hà Nội, 2016)

Thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5 (trình bày ngắn gọn):

Câu 1. (0,5 điểm) Xác định ngôi kể được sử dụng trong văn bản.   

Câu 2. (0,5 điểm) Ghi lại 2 chi tiết miêu tả ngoại hình của nhân vật Ga-ro-nê trong văn bản.

Câu 3. (1,0 điểm) Chỉ ra 3 chi tiết thể hiện tình cảm của nhân vật “tôi” đối với Ga-ro-nê. Từ đó, em hãy rút ra nhận xét về tình cảm của “tôi” với nhân vật.  

Câu 4. (1,5 điểm) Vì sao mặc dù cả lớp đều yêu quý Ga-ro-nê nhưng vẫn có một số người không có thiện cảm với cậu? Qua đó, em có cảm nhận gì về nhân vật này?

Câu 5. (1,5 điểm) Qua văn bản, em rút ra được bài học gì cho bản thân về cách ứng xử với bạn bè? (Trình bày khoảng 5 – 7 dòng)

10
3 tháng 11 2025

Câu 1 (0,5 điểm):

Ngôi kể: Ngôi thứ nhất, người kể xưng “tôi”.

👉 Tác dụng: giúp câu chuyện trở nên chân thật, gần gũi và thể hiện trực tiếp tình cảm, cảm xúc của người kể với nhân vật Ga-ro-nê.


Câu 2 (0,5 điểm):

Hai chi tiết miêu tả ngoại hình của Ga-ro-nê:

  • “Cậu ấy lớn nhất lớp, đầu to vai rộng.”
  • “Cậu có thể nhấc cái ghế dài chỉ một tay thôi.”
    (hoặc: “Lưng khom khom và đầu rụt ngang vai.” – cũng được chấp nhận)

Câu 3 (1,0 điểm):

Ba chi tiết thể hiện tình cảm của “tôi” đối với Ga-ro-nê:

  • “Tôi tưởng như đã trải qua một thời gian vô tận không được gặp Ga-ro-nê.”
  • “Càng hiểu cậu, tôi càng yêu cậu.”
  • “Tôi rất vui thích được nắm chặt bàn tay to tướng của cậu trong tay mình.”

Nhận xét:
→ “Tôi” có tình cảm yêu mến, kính phục và trân trọng đối với Ga-ro-nê – một người bạn tốt bụng, mạnh mẽ và cao thượng.


Câu 4 (1,5 điểm):

Vì sao có một số người không có thiện cảm với Ga-ro-nê:
→ Bởi vì Ga-ro-nê luôn chống lại những hành động độc ác của họ, bảo vệ những bạn nhỏ yếu hơn, nên những kẻ xấu trong lớp ghét và ganh tị với cậu.

Cảm nhận về nhân vật:
→ Ga-ro-nê là người dũng cảm, chính trực, nhân hậu và sẵn sàng bảo vệ lẽ phải. Cậu xứng đáng là tấm gương sáng về lòng tốt và tinh thần nghĩa hiệp.


Câu 5 (1,5 điểm):

Bài học rút ra (5–7 dòng):

Qua văn bản, em học được rằng trong tình bạn, chúng ta cần biết yêu thương, giúp đỡ và bảo vệ lẫn nhau. Cần cư xử chân thành, dũng cảm đứng về phía điều đúng, không thờ ơ hay đồng lõa với cái xấu. Hãy giống như Ga-ro-nê – luôn sống nhân hậu, sẵn sàng chia sẻ và quan tâm đến người khác. Khi biết nghĩ cho bạn bè, ta không chỉ làm người khác vui mà còn khiến bản thân trở nên tốt đẹp hơn.

19 tháng 12 2025

Câu1:ngôi kể thứ nhất

Câu2 hai chi tiết miêu tả ngoại hình của Nhân ga _ro_nê là

_cậu ấy lớn nhất lớp đầu to vai rộng

_lưng khom khom và đầu rụt ngang vai

câu3 Hà nêu được 3 trong sồ các chi tiết thể hiện tình cảm của nhân vật tôi với ga _ro_nê sau+người đã cho cậu bé miền Nam cả tem

I. ĐỌC – HIỂU      Tôi muốn kể với các em về thầy giáo dạy vẽ của tôi. Thầy dạy chúng tôi cách đây mười bảy năm, khi đó chúng tôi mới học lớp Năm mà thầy thì mái tóc đã bạc phơ…        […] Chẳng hiểu vì thầy không có tài hay không gặp may, tuy thầy rất yêu hội hoạ, dành hết sức lực và tiền bạc cho nó. Vợ con thầy đều đã mất từ lâu, thầy bảo: “Giờ đây, nguồn...
Đọc tiếp

I. ĐỌC – HIỂU

     Tôi muốn kể với các em về thầy giáo dạy vẽ của tôi. Thầy dạy chúng tôi cách đây mười bảy năm, khi đó chúng tôi mới học lớp Năm mà thầy thì mái tóc đã bạc phơ… 

      […] Chẳng hiểu vì thầy không có tài hay không gặp may, tuy thầy rất yêu hội hoạ, dành hết sức lực và tiền bạc cho nó. Vợ con thầy đều đã mất từ lâu, thầy bảo: “Giờ đây, nguồn vui của thầy chỉ là công việc và các em học sinh.”. Chúng tôi đều rất quý và thương thầy. Có lần, thầy đến lớp, vẻ nghiêm trang, xúc động, thầy nói với chúng tôi: 

     – Ở triển lãm mĩ thuật thành phố người ta có bày một cái tranh của tôi... 

     Thầy mỉm cười rụt rè, khẽ nói thêm: “Các em đến xem thử…”. 

     Chiều hôm ấy, mấy đứa chúng tôi trong đó có Châu và Hiển – rủ nhau đến phòng triển lãm. Trong gian phòng chan hoà ánh sáng, bức tranh của thầy Bản treo ở một góc. So với những bức tranh to lớn trang trọng khác, bức tranh của thầy thật bé nhỏ, trong một chiếc khung cũ. Bởi tranh vẽ rất cẩn thận một lọ hoa cúc, mấy quả cam, những cánh hoa vàng rơi trên mặt bàn… Mọi người đi lướt qua, chẳng ai để ý tới bức tranh của thầy. Chúng tôi ngồi xuống cạnh bàn ghi cảm tưởng của người xem: chẳng thấy ý kiến nào khen ngợi hoặc nhắc đến bức tĩnh vật của thầy giáo chúng tôi. Lúc ấy, chúng tôi thấy thầy Bản cũng đến, thầy đi lại trong phòng triển lãm, nhìn người xem rồi lại nhìn về cái tranh của mình, bồn chồn, hồi hộp. Rồi sau cảm thấy đứng mãi ở đấy không tiện, thầy lại lóc cóc ra lấy xe đạp, đạp đi. 

     Càng thương thầy, chúng tôi càng giận những người xem vô cùng. Nảy ra một ý, chúng tôi bàn khẽ với nhau, rồi mở quyển sổ ghi cảm tưởng, chúng tôi thay nhau viết:

      “Trong phòng triển lãm này, chúng tôi rất thích bức tranh của hoạ sĩ Nguyễn Thừa Bản!”. “Bức tranh tĩnh vật của hoạ sĩ Nguyễn Thừa Bản rất đẹp. Hoạ sĩ là một người có tài năng và cần cù lao động. Kính chúc hoạ sĩ mạnh khoẻ…” 

      Rồi chúng tôi kí những cái tên giả dưới các ý kiến đó. Ngoài mấy đứa chúng tôi, không ai biết việc này. 

      Vài hôm sau, thầy Bản đến lớp. Bối rối vì cảm động, thầy báo tin: 

     – Các em ạ… bức tranh ở triển lãm của tôi... cũng được một số người thích... họ có ghi cảm tưởng... Ban tổ chức có đưa cho tôi đọc… tôi có ghi lại…

      Thầy húng hắng ho rồi nói thêm vẻ ân hận: 

      – Bức tranh ấy tôi vẽ chưa được vừa ý… Nếu vẽ lại, tôi sẽ sửa chữa nhiều... 

      Thương thầy quá, chúng tôi suýt oà lên khóc. […] 

     Có lẽ đến phút cuối cuộc đời, thầy cũng không biết rằng: chính chúng tôi – những học trò nhỏ của thầy – đã viết vào quyển sổ cảm tưởng trong kì triển lãm ấy. Bây giờ thầy Bản không còn nữa! 

     Tối ấy, ngồi với nhau, chúng tôi nhắc nhiều và nhớ nhiều đến thầy... 

     “Thưa thầy giáo dạy vẽ kính yêu! 

     Viết những dòng này, chúng em muốn xin thầy tha lỗi cho chúng em, và muốn một lần nữa được thưa với thầy rằng: chúng em biết ơn thầy, mãi mãi biết ơn thầy...”. 

(Xuân Quỳnh, Thầy giáo dạy vẽ của tôi)

Câu 9: So sánh cặp câu dưới đây và nêu tác dụng của việc mở rộng thành phần trạng ngữ, vị ngữ trong câu.

a.

(1)  Trong gian phòng, bức tranh của thầy Bản treo ở một góc.

(2)  Trong gian phòng chan hoà ánh sáng, bức tranh của thầy Bản treo ở một góc.

b.

(1) Bức tranh tĩnh vật của họa sĩ Nguyễn Thừa Bản đẹp.

(2) Bức tranh tĩnh vật của họa sĩ Nguyễn Thừa Bản rất đẹp. 

Câu 10: Nêu một bài học, thông điệp mà em rút ra sau khi đọc câu chuyện trên.

3
3 tháng 11 2025

Câu 9: So sánh và nêu tác dụng

a.

  • Câu (1): “Trong gian phòng, bức tranh của thầy Bản treo ở một góc.”
  • Câu (2): “Trong gian phòng chan hoà ánh sáng, bức tranh của thầy Bản treo ở một góc.”

👉 So sánh:
Câu (2) có thành phần trạng ngữ được mở rộng bằng cụm từ “chan hoà ánh sáng”, giúp miêu tả rõ hơn không gian của gian phòng triển lãm.

👉 Tác dụng:
Việc mở rộng thành phần trạng ngữ làm cho không gian bức tranh trở nên sinh động, có sức gợi hình, gợi cảm hơn, đồng thời giúp người đọc cảm nhận được vẻ trang trọng, sáng sủa của phòng triển lãm – nơi bức tranh của thầy được trưng bày.


b.

  • Câu (1): “Bức tranh tĩnh vật của họa sĩ Nguyễn Thừa Bản đẹp.”
  • Câu (2): “Bức tranh tĩnh vật của họa sĩ Nguyễn Thừa Bản rất đẹp.”

👉 So sánh:
Câu (2) có thành phần vị ngữ được mở rộng nhờ thêm từ “rất”, làm tăng mức độ biểu cảm cho tính từ “đẹp”.

👉 Tác dụng:
Việc mở rộng vị ngữ giúp nhấn mạnh cảm xúc ngưỡng mộ, yêu thích của người viết đối với bức tranh, đồng thời thể hiện rõ hơn tình cảm trân trọng và tự hào dành cho người thầy họa sĩ.


Câu 10: Bài học hoặc thông điệp rút ra

Câu chuyện gửi gắm một bài học sâu sắc về lòng biết ơn và tình yêu thương giữa thầy và trò.
Ta hiểu rằng: đôi khi sự quan tâm, động viên chân thành dù nhỏ bé cũng có thể trở thành niềm an ủi lớn lao cho người khác. Câu chuyện cũng nhắc nhở mỗi chúng ta phải biết trân trọng, ghi nhớ công lao của thầy cô, bởi chính họ là những người âm thầm gieo hạt, nuôi dưỡng ước mơ và tâm hồn của học trò.

22 tháng 12 2025

Câu 9

A,

(1) trạng ngữ"trong gian phòng" đơn thuần nêu không gian

(2) trạng ngữ mở rộng thành "trong gian phòng chan hoà ánh sáng" bổ sung thêm chi tiết ánh sáng

Tác dụng:cụ thể ,sing động hơn

B,

(1) vị ngữ đẹp chỉ mức độ bình thường

(2)vị ngữ được mở rộng bằng từ "rất"-> rất đẹp

Tác dụng:trân trọng, ngưỡng mộ

Câu 10

Em rút ra bài học sâu sắc về lòng biết ơn và lòng trân trọng với thầy cô giáo



16 tháng 10 2023

Bạn cần viết một đoạn văn hay một đoan văn ạ?

22 tháng 11 2025

What