Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Bài 1:Ông em rất hiền từ
Bài 2:Bà em là 1 người có tấm lòng nhân ái
Bài 3:Chị em có làm da trắng hồng
Mk k bt cóa đúng k nx
Ba em là một người hiền lành.
Mẹ em là một giáo viên
Chị em là người ích kỉ, chỉ biết nghĩ cho bản thân
Tham khảo
Công ơn sinh thành và dưỡng dục của cha mẹ, đạo làm con làm sao kể hết. Bởi đấng sinh thành yêu thương ta vô bờ bến, luôn dành những gì tốt đẹp nhất cho con cái của mình. Họ nguyện hi sinh cả tuổi thanh xuân, thời gian quý giá để tâm sự với con, để chờ ngày con chào đời. Mỗi lần vấp ngã, cha mẹ sẽ là người nâng đỡ ta. Dạy ta những bài học có ích để làm người. Chính vì những công lao to lớn đó mà ta cần phải biết quý trọng cha mẹ mình. Yêu thương họ hơn bao giờ hết. Dẫu biết, tình cảm đó không thể sánh bằng tình cảm thiêng liêng kia nhưng đó là bổn phận mà người con cần phải làm.
TK
Công ơn sinh thành và dưỡng dục của cha mẹ, đạo làm con làm sao kể hết. Bởi đấng sinh thành yêu thương ta vô bờ bến, luôn dành những gì tốt đẹp nhất cho con cái của mình. Họ nguyện hi sinh cả tuổi thanh xuân, thời gian quý giá để tâm sự với con, để chờ ngày con chào đời. Mỗi lần vấp ngã, cha mẹ sẽ là người nâng đỡ ta. Dạy ta những bài học có ích để làm người. Chính vì những công lao to lớn đó mà ta cần phải biết quý trọng cha mẹ mình. Yêu thương họ hơn bao giờ hết. Dẫu biết, tình cảm đó không thể sánh bằng tình cảm thiêng liêng kia nhưng đó là bổn phận mà người con cần phải làm.
TK
Chú mèo nhà em tên là Mun. Chú có một bộ lông màu đen rất mềm mại. Bốn cái chân nhỏ nhưng rất nhanh nhẹn. Bộ móng vuốt sắc nhọn giúp chú bắt chuột. Mỗi khi nghe thấy tiếng chuột kêu. Mun lại vểnh tai lên để nghe xem âm thanh phát ra từ đâu. Rồi nó sẽ rón rén bước đến thật nhẹ nhàng. Và cuối cùng nó tóm gọn con mồi bằng bộ móng của mình. Nhờ có Mun mà nhà em không bị lũ chuột phá phách. Em rất yêu quý chú mèo của mình.
Tham khảo:
Người mà em yêu quý và kính trọng nhất đó là bố của em. Bố em năm nay 36 tuổi. Bố có dáng người cao nhưng hơi gầy, nước da ngăm đen khỏe mạnh, đôi mắt của bố rất trong và sáng long lanh, bố em tuy có vẻ ngoài dữ dằn nhưng tính tình rất điềm đạo và hiền nữa. Những bài tập nào khó thì bố lại ân cần cùng em giải quyết nó. Bố em rất bận rộn, bố đi làm từ sáng sớm đến tối mịt mới về. Tuy công việc của bố em rất bận rộn nhưng lúc nào bố cũng dành thời gian quan tâm chăm sóc cho cả nhà. Tối về nhà dù rất mệt mỏi nhưng bố vẫn ân cần dạy em học bài. Những ngày nghỉ cuối tuần, bố thường dành hết thời gian để cùng gia đình đi chơi công viên, đi siêu thị và cùng mẹ con em nấu những bữa cơm vui vẻ và hạnh phúc.
Tham khảo:Mùa hè bắt đầu từ tháng tư, đúng vào dịp chúng em đang nỗ lực hoàn thành chương trình năm học. Mặt trời chói chang, làm cho không khí chuyển dần từ dịu mát sang oi nồng. Trước sân trường hàng phượng vĩ đã đâm bông đỏ rực. Những trái vú sữa trong vườn căng mọng, lủng lẳng đung đưa theo chiều gió. Chỉ còn một thời gian ngắn nữa thôi, một kì nghỉ hè nữa lại đến. Và chúng em lại đến Vũng Tàu, Nha Trang nghỉ mát”.
REFER
Xuân đến rồi. Mưa xuân mát lành thay thế cho mưa phùn lạnh giá. Ánh nắng không còn hiếm hoi như cuối đông mà trở nên rực rỡ hơn. Chim én từ đâu bay về hàng đàn, chao liệng trên bầu trời trong xanh. Mọi người trong gia đình lại được quây quần bên mâm cỗ đón giao thừa. Mùa xuân thật là tuyệt vời!
Xuân về, cây cối và hoa lá đua nhau nở, khoe sắc thắm. Bầu trời ngày xuân trong xanh và thoáng mát, như thể vừa thoát khỏi cái áo xám xịt của mùa đông. Những đám mây cũng vì vậy mà trắng trong, trôi bồng bềnh trên trời, hệt như đang đi dạo. Dòng suối nhỏ chảy xuôi cười vui vẻ nhìn trời, nhìn áng mây bay, nhìn hoa lá khoe sắc thơm. Những chú chim bạc má nhanh nhẹn ríu rít bay trở lại quê hương, như khẳng định: ''Mùa xuân về thật rồi!"
mang tiền về cho mẹ
=)))))
refer
Mẹ tôi là người khá nghiêm khắc. Hồi bé, tôi hay hỏi mẹ: "Sao mẹ hay khắt khe với con thế? Hay mẹ không yêu con?". Mẹ cười, xoa đầu tôi: "Con ngốc nghếch của mẹ, mẹ không yêu con thì yêu ai". Mãi sau này, khi đã có chút khôn lớn, biết suy nghĩ, tôi mới hiểu được sự nghiêm khắc của mẹ chính là mẹ đang uốn nắn tôi, mong tôi trở thành người có ích cho xã hội.
Mẹ là người vất vả. Ngoài việc cơ quan mẹ phải đảm đương gần hết các việc trong nhà. Hằng ngày, cứ đi làm về là mẹ lại tiếp tục làm các việc nhà. Tôi còn bé, giúp mẹ được rất ít. Mẹ nấu ăn rất ngon. Tôi không bao giờ bỏ bữa vì mẹ nấu ngon quá. Bố bận đi công tác luôn nên việc học hành của tôi cũng do mẹ kèm cặp. Mẹ thường xuyên kiểm tra bài vở của tôi, có bài nào không hiểu mẹ giảng giải lại cho tôi. Buổi tối, bao giờ mẹ cũng là người đi ngủ sau cùng. Trước khi đi ngủ, mẹ vào xem tôi đã ngủ chưa, có tung chăn ra ngoài không?… Mẹ cũng là người bạn thân nhất của tôi. Mỗi khi băn khoăn điều gì, mẹ sẽ là người đầu tiên tôi tâm sự, chia sẻ. Mẹ luôn lắng nghe những điều tôi nói, chỉ bảo cho tôi cách vượt qua. Mẹ tôi thật tuyệt vời.
Tôi không thể kể hết công lao to lớn của mẹ. Câu ca dao "Cha mẹ nuôi con bằng trời bằng bể" cũng không nói hết được công lao của cha me, Mẹ đã yêu thương tôi bằng tình yêu vô bờ bến, mẹ đã dạy dỗ tôi bằng cả tấm lòng của người mẹ. Tôi chỉ muốn mãi mãi là đứa con bé bỏng của mẹ. "Mẹ yêu của con, con yêu mẹ nhiều lắm" – tôi luôn muốn nói với mẹ câu đó. Tôi sẽ cố gắng học thật giỏi để xứng với tình yêu của mẹ.
Tham khảo:
Trong cuộc đời mỗi người chắc hẳn ai cũng đều có người để yêu thương và quý mến nhưng đã có ai từng nghĩ: "Ai là người mình yêu nhất và ai là người để lại cho mình những kỉ niệm không thể phai mờ?". Đối với mọi người có thể người ấy là bạn thân, ông bà hay anh, chị, em nhưng riêng đối với tôi, người mà tôi luôn yêu mến và mãi sẽ yêu là Mẹ - người đã trao cho tôi cuộc sống.
Mẹ tôi năm nay đã gần bốn mươi tuổi. Mọi người vẫn khen mẹ tôi trẻ và xinh nhưng đôi khi tôi gần mẹ, tâm sự với mẹ, tôi thấy mẹ như đã già đi nhiều. Đôi mắt mẹ ánh lên vẻ ấm áp, trìu mến, giờ đây đã xuất hiện những vết chân chim. Vầng trán mẹ đã có nhiều nếp nhăn. Nổi bật nhất trên khuôn mặt mẹ là chiếc mũi cao dọc dừa và đôi môi đỏ. Tôi vẫn còn nhớ như in những nụ hôn ấm áp mẹ trao cho khi tôi còn bé. Làn da mẹ mềm mại, trắng hồng nhưng đã điểm những nốt tàn nhang của tuổi bốn mươi. Trước đây, khi tôi còn nhỏ, mẹ có mái tóc dài, mượt mà, mái tóc đen của mẹ như một đoạn của dải của Ngân Hà, đen mượt và óng ả. Khi tôi học lớp Năm, mẹ tôi đã thay đổi kiểu tóc, mẹ đã cắt mái tóc dài và thay vào đó là mái tóc xoăn. Mái tóc ngắn, xoăn, màu nâu đỏ thả bồng bềnh trên vai có lẽ hợp với khuôn mặt trái xoan của mẹ hơn, nhưng tôi vẫn thích mẹ để tóc dài như trước.
Tôi còn nhớ như in ngày đầu tiên tôi đi học. Tối hôm đó, sau bữa tối, mẹ đã mang vào phòng tôi một bọc quà rất to. Tôi cứ nghĩ là được mẹ mua cho đồ chơi hay là một bộ lego mà tôi hằng mong muốn. Tôi háo hức mở bọc quà, thì ra đó toàn là sách, vở, đồ dùng học tập và có cả một chiếc cặp sách in hình siêu nhân mà tôi rất thích. Bộ đồng phục đã được mẹ là phẳng phiu. Mọi thứ đã sẵn sàng, tôi rất thích thú đợi đến ngày mai — ngày đầu tiên tôi gấp thành nêp và được xếp lại ngay ngắn bước vào lớp Một. Sáng hôm sau, mẹ âu yếm dắt tôi đến trường. Tôi vẫn nhớ cảm giác hồi hộp và lo sợ lúc đó, tôi không biết mình sẽ làm gì và mình sẽ như thế nào khi không có mẹ ở bên. Rời tay mẹ, tôi bước vào cổng trường, tôi thấy mình thật bơ vơ và lạc lõng. "Cố lên con, rồi con sẽ quen với cô giáo và các bạn.
Mẹ ôm tôi vào lòng âu yếm: "Con lớn rồi mà, từ hôm nay con đã là học sinh lớp Một rồi. Hãy tự tin lên nào!". Tôi nghe lời mẹ, vào lớp học. Ngày hôm đó đối với tôi thật dài, tôi rất nhớ mẹ, chưa bao giờ tôi lại thấy yêu mẹ và cần mẹ hơn lúc này.
Đã tám năm trôi qua kể từ ngày đầu tiên đi học nhưng tôi không thể nào quên được hình ảnh thân thương của mẹ và những cảm xúc của mình trong cái ngày đáng nhớ ấy. Mẹ đã giúp tôi tự tin, vững vàng bước những bước đi đầu tiên trên con đường tri thức.
Đã có lần, tôi vô lễ với mẹ và tôi nhớ mãi để không bao giờ tái phạm nữa. Tôi còn nhớ như in, đó là một ngày mưa, khi tôi còn là một cậu học sinh lớp Sáu. Tôi đi học về với một vẻ mặt buồn bã. Mẹ rất quan tâm, mẹ hỏi han rất nhiều. Nhưng vì quá bực bội nên tôi đã gắt lên với mẹ: "Con ghét mẹ lắm, mẹ đừng nói nữa!". Nói rồi tôi bật khóc và chạy lên phòng, đóng sập cửa lại. Tôi khóc rất to, mắt đã đỏ hoe. Chỉ vì thằng bạn thân hiểu nhầm tôi mà chúng tôi cãi nhau to. Cả ngày hôm nay, tôi không có tâm trí nào mà tập trung vào việc học được nữa và hậu quả là tôi đã không làm được bài kiểm tra môn Toán. Nghĩ đến những việc đó, đầu óc tôi lại như phát điên. Tôi nằm bẹp suốt một giờ đồng hồ. Cảm giác cô đơn và lạnh lẽo khiến tôi tỉnh táo hẳn. Tôi nghĩ đến mẹ, nghĩ đến câu mình vừa nói với mẹ. Trời ơi, tôi đã mắc phải một sai lầm lớn! Tại sao mình lại có thể nói vô lễ với người luôn yêu thương, chăm sóc mình được chứ? Tôi ân hận lắm! Chỉ vì bị bạn hiểu lầm mà tôi đã trút giận lên mẹ. Tôi bật dậy, định chạy ra ngoài xin lỗi mẹ thì mẹ tôi đã mở cửa phòng bước vào. Như đoán được suy nghĩ của tôi, mẹ nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến và ngồi xuống bên tôi. "Mẹ ơi, con xin lỗi, con sai rồi!". Tôi nói trong tiếng nấc nghẹn ngào. Mẹ nhẹ nhàng vuốt tóc tôi rồi nói thật nhẹ nhàng: "Mẹ cũng có lỗi vì đã không thông cảm và hỏi han con". Tôi rất ân hận vì đã làm mẹ — người tôi luôn yêu thương bấy lâu nay, phải buồn. Chính những lời nói nhẹ nhàng, cử chỉ âu yếm của mẹ làm tôi thêm day dứt vì lỗi lầm của mình hơn. Tôi đã kể cho mẹ nghe mọi chuyện. Mẹ đã an ủi và động viên khiến tôi phấn chấn hơn nhiều. Từ lần đó, tôi luôn tự hứa phải suy nghĩ kĩ trước khi nói và không được làm mẹ buồn nữa.
Có những lần tôi bị ốm, mẹ đã chăm sóc tôi tận tình và dành cho tôi tình yêu thương nồng ấm để tôi mau khỏi bệnh. Những đêm tôi ôn thi, mẹ đã thức cùng tôi, ở bên động viên và giúp tôi học.
Với tôi, mẹ như một làn mây che cho tôi mưa nắng, mẹ là ngọn lửa thôi thúc con tim tôi để vững bước trên đường đời. Dù mai đây nếu mẹ có mất đi thì trong tôi, mẹ luôn sống và theo tôi suốt cuộc đời.
mang cái nịt về cho mẹ
đứa con bất hiếu
mang tiền về cho mẹ
tick tick tick
“Này con yêu ơi, con biết không? Mẹ yêu con, yêu con nhất đời…” - Đó là những lời trong bài hát “Nhật kí của mẹ” đã đem đến cho mỗi người những suy tư sâu sắc về người mẹ.
Mẹ của tôi năm nay đã bốn mươi tuổi. Mẹ có dáng người khá cao. Thân hình mảnh mai. Khuôn mặt của mẹ rất phúc hậu, cùng một nụ cười dịu dàng. Làn da trắng hồng hào. Đôi bàn tay nhỏ nhắn với nhiều vết chai sần. Giọng nói của mẹ vô cùng trong trẻo, mềm mại. Mái tóc của mẹ dài, đen nhánh và mềm mượt. Đôi mắt mẹ lúc nào cũng nhìn em trìu mến.
Mẹ của tôi là một bác sĩ. Công việc của mẹ rất vả vả. Nhưng mẹ luôn dành thời gian cho gia đình. Mẹ không chỉ giỏi việc nước, mà còn đảm việc nhà nữa. Mọi công việc trong gia đình đều do bàn tay của mẹ chăm lo. Những bữa cơm gia đình đều ấm áp tiếng cười. Khi rảnh rỗi, mẹ thường sáng tạo ra những món ăn độc đáo để cho cả gia đình cùng thưởng thức.
Mẹ cũng luôn quan tâm và chăm sóc mọi người rất chu đáo. Tôi vẫn nhớ khi còn nhỏ, sức khỏe của tôi không tốt. Những lúc tôi bị ốm, mẹ lại chăm sóc cho tôi. Mẹ nấu cho tôi, giúp tôi uống thuốc. Suốt đêm, mẹ thức trông tôi ngủ. Tôi đã cảm nhận được nỗi vất vả của mẹ nhiều hơn. Và từ đó, tôi thêm yêu thương và trân trọng mẹ. Tôi cũng hiểu được rằng tất cả những điều mẹ làm đều xuất phát từ tình yêu thương, lo lắng cho mình. Từ đó, tôi cũng cố gắng học tập hơn để mẹ cảm thấy vui lòng.
Đối với tôi, mẹ là một người vô cùng quan trọng. Tôi yêu thương mẹ rất nhiều, cũng mong mẹ luôn khỏe mạnh để có thể mãi ở bên tôi.
Kể về người mẹ của em - Mẫu 2Gia đình là tiếng gọi thật thiêng liêng. Đó là nơi mỗi người muốn tìm về dù ở bất cứ hoàn cảnh nào trong cuộc đời. Bởi ở đó có những người thân yêu luôn dang rộng vòng tay chào đón chúng ta. Đặc biệt là mẹ - người yêu thương chúng ta nhất trong cuộc đời.
Mẹ của em cũng giống như bao người mẹ khác - luôn vất vả một đời vì con. Năm nay, mẹ em đã ngoài bốn mươi tuổi. Khuôn mặt tròn trịa phúc hậu. Nước da không còn trắng hồng như trước, mà đã điểm những nốt tàn nhang. Dáng người mẹ khá đầy đặn. Đôi bàn tay nhiều vết chai sần. Với em, mẹ là người phụ nữ xinh đẹp nhất. Mẹ em làm nghề bác sĩ. Công việc hàng ngày rất bận rộn. Nhưng mẹ vẫn dành thời gian chăm sóc chung em. Em thích nhất là được ăn những món ăn do mẹ nấu. Tuy đó không phải là sơn hào hải vị, nhưng lại vô cùng ngon. Vì nó được nấu từ chính tình yêu thương của mẹ dành cho em, cho bố.
Ngày 20 tháng 10 - ngày Phụ nữ Việt Nam năm nay, em và bố đã chuẩn bị cho mẹ một món quà bất ngờ. Em và bố đã tự tay nấu một bàn thức ăn có những món mà mẹ thích: sườn xào chua ngọt, canh cá nấu chua, măng kho tương… Em còn cắm một lọ hoa hồng rồi để chính giữa bàn ăn. Tuy không được đẹp bằng mẹ cắm nhưng em tin chắc nếu mẹ biết là do cô con gái rượu tự tay cắm tặng mình, thì sẽ cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Mọi công việc chuẩn bị đã xong xuôi. Hai bộ con đồng ý với nhau rằng công việc quả nội trợ quả thật rất vất vả. Mẹ thật phi thường khi vừa giỏi việc nước, vừa đảm việc nhà. Khi mẹ về đến nhà, nhìn thấy bàn ăn thịnh soạn đã rất bất ngờ. Bố còn tặng mẹ một bó hoa loa kèn - loài hoa mà mẹ rất thích. Em đã nhìn thấy trong đôi mắt mẹ là niềm vui. Sau đó, chúng tôi cùng nhau ăn cơm thật vui vẻ, mẹ còn khen các món ăn rất ngon. Và mẹ cảm thấy rất tự hào khi con gái thật khéo tay, cắm được một lọ hoa rất đẹp.
Có khi em đã khiến mẹ cảm thấy buồn lòng. Còn nhớ khi em còn học lớp 5, một lần tôi đến nhà bạn chơi. Do quá mải chơi nên khi về đến nhà thì trời đã tối. Trên đường về, em nghĩ rằng chắc chắn sẽ bị mẹ mắng. Nhưng về đến nhà, em lại không thấy mẹ đâu, bố thì đi công tác phải cuối tuần mới về. Nhưng trên bàn ăn lại có mâm cơm đã dọn sẵn. Em ngồi ăn cơm xong mà lòng đầy lo âu. Sau khi ăn xong, em lén vào phòng ngủ thì nhìn thấy mẹ đang nằm trên giường. Em khẽ gọi: “Mẹ ơi!” nhưng không thấy tiếng trả lời. Em liền đến cạnh giường. Mẹ khẽ thì thào rằng mẹ đang bị ốm. Lúc đó, em cảm thấy rất hối hận và lo lắng. Em liền hỏi han xem mẹ đã uống thuốc chưa. Rồi chạy đi pha cho mẹ một bát cháo, giúp mẹ uống thuốc. Xong xuôi, em ngồi bên cạnh nhìn mẹ. Ánh mắt mẹ trìu mến nhìn em. Em liền bật khóc rồi xin lỗi mẹ. Nhưng mẹ chỉ nhẹ nhàng vuốt tóc rồi an ủi em. Sau kỉ niệm lần đó, em đã cảm nhận được sự vất vả của mẹ. Em còn tự nhủ sẽ cố gắng ngoan ngoan để mẹ luôn vui lòng.
Đối với em, mẹ là người rất quan trọng. Không chỉ dạy dỗ em nhiều điều mà còn dành cho em tình yêu thương vô bờ. Mẹ chính là điểm tựa của mỗi con người trong cuộc đời này.
tick tick tick
.................................................................................................................................................................................................................................................................................................................
Mang tiền về cho mẹ
Mang tiền về cho mẹ
Đừng mang ưu phiền về cho mẹMang tiền về cho mẹ
Mang tiền về cho mẹ
Mang tiền về cho mẹ
Đừng mang ưu phiền về cho mẹOh
Nếu không có mẹ con cũng chỉ là đồ bỏ mà thôi
Sẽ không có nề có nếp dù đặt mình lên cái chõ đồ xôi
Cái máy tính mà con thu âm mấy bài đầu
Mẹ đổi bằng nhiều ngày đổ mồ hôi (ướt nhoè)
Giờ con đã đi làm và con kiếm tiền về
Mẹ chỉ cần ngồi đó mà xơi oh (nước chè)Ôi những ngày xám ngoét
Gió liêu xiêu dáng mẹ gầy so
Có khi mẹ ngất giữa đường vì cả ngày chẳng có gì no
Mẹ không dám ăn không dám mặc
Không dám tiêu cũng chỉ vì lo (lo cho con)
Giờ con đeo túi tò te đi mua cho mẹ cái túi DiorTiếng nói đầu tiên là do ai dạy (chính là mẹ)
Nét chữ đầu tiên là tay ai cầm (chính là mẹ)
Sai lầm đầu tiên là nhờ ai sửa (chính là mẹ)
Vấp ngã đầu đời là được ai nâng (luôn là mẹ)Bài hát hay nhất trần đời là lời mẹ ru giữa trưa nắng hè (trưa nắng hè)
Những ngày dài nhất trần đời là mẹ đi chợ xa chưa thấy về (chưa thấy về)
Thức ăn ngon nhất trần đời là cơm bếp củi mẹ nấu xoong gang (quá ngon)
Bước ra đời là ông này bà nọ trở về nhà là một đứa con ngoan (yeah)
Bước ra đời là ông này bà nọ trở về nhà là một đứa con ngoan oh yeahNhững đứa trẻ rồi sẽ đi xa nhà
Sẽ có rất nhiều hành trình qua trong đời
Mặc dù đời có lúc chẳng được như mong đợi
Rời xa mái nhà đừng hòng còn ai nuông chiềuNhững đứa trẻ sẽ phải đi xa nhà
Sẽ phải nếm rất nhiều mặn ngọt cay chua đắng
Mẹ chỉ muốn chúng mày phải tự lo cho mình
Về đây mà gầy là mẹ cho ăn đònMang tiền về cho mẹ (mẹ ơi)
Mang tiền về cho mẹ (mẹ à)
Mang tiền về cho mẹ
Đừng mang ưu phiền về cho mẹMang tiền về cho mẹ (mẹ ơi)
Mang tiền về cho mẹ (mẹ à)
Mang tiền về cho mẹ
Đừng mang ưu phiền về cho mẹCon đã kiếm được tiền từ hình ảnh
Kiếm được tiền từ âm thanh
Tất cả đều do cha sinh mẹ đẻ
Dù không phải thế phiệt hay trâm anhNgười hâm mộ đợi con từ Đồng Khởi
Xếp hàng dài đến hết đường Ký Con
Xin chữ ký con
Con rất quý họ và cũng hy vọng là họ đều quý conTiền của con không có cần phải rửa
Nó cũng chỉ ám mùi mồ hôi
Mẹ yên tâm con là công dân tốt
Đóng thuế đều và chỉ có đủ mà thôiNhạc con phiêu ở nhiều phương diện
Tiền con kiếm là tiền lương thiện
Đem sức lực ra làm phương tiện
Sống phải đẹp như là hoa hậu dù không cần thiết được tặng vương miện ohCon trai giống mẹ nên là con hiền khô
Lao vào đời không làm mẹ thêm phiền lo
Bỏ qua dè bỉu không cho cơm no
Mang về cho mẹ toàn tiền thơm tiền thoMẹ là mẹ của con
Con là của mọi người
Lên sâu khấu làm mọi người vui
Về nhà làm cho mẹ cườiVì thời gian nó thật là tàn khốc nên con thấy mình càng ngày càng non gan
Bao nhiêu tiền mua lại được một ngày mà con còn ngồi vừa lọt cái xoong gang (xoong gang)
Muốn được nghe tiếng mẹ mắng mỗi ngày để con thấy mình còn chưa được khôn ngoan
Con trai mẹ chỉ là người phục vụ nhưng muốn đời đối xử với mẹ như một bà hoàng
Như một bà hoàngNhững đứa trẻ rồi sẽ đi xa nhà (như một bà hoàng)
Sẽ có rất nhiều hành trình qua trong đời
Mặc dù đời có lúc chẳng được như mong đợi
Rời xa mái nhà đừng hòng còn ai nuông chiềuNhững đứa trẻ sẽ phải đi xa nhà
Sẽ phải nếm rất nhiều mặn ngọt cay chua đắng
Mẹ chỉ muốn chúng mày phải tự lo cho mình
Về đây mà gầy là mẹ cho ăn đònMấy đứa chúng mày liệu mà ăn cho nhiều
Đừng ham chơi và chọn bạn mà chơi cho đúng
Nếu có gì gọi điện ngay cho mẹ
Chạy xe ra đường đừng rồ ga bốc đầuRa bên ngoài học điều hay mang về
Đừng mang mất dạy mày về đây tao đánh
Tiền đã khó kiếm rồi tập xài cho tiết kiệm
Đừng hút thuốc nhiều mày lại như ba màyÀ á a à ời
À á a à ơi
À á a à ời
À á a à ơiÀ á a à ời
À á a à ơi
À á a à ời
À á a à ơiAh con biết thời gian lạnh lùng và tàn khốc
Nó ám người ta từ da tới làn tóc
Và không có ngoại lệ cũng không có miễn trừ
Là người quan sát không bao giờ có điểm mùMẹ bán lưng cho trời bán mặt cho đất
Mẹ dạy đôi chân đừng dao động như con lắc
Và nếu có nhiều tiền con sản xuất son môi
Màu cho các mẹ con đặt tên là son sắtDù không phải doanh nhân con vẫn có kế toán
Để tiền của con không có đứa nào thó mất
Vì tay mẹ đã có có quá nhiều vết chai
Nên con đưa tiền để mẹ cầm cho nó chắcChim thì có tổ là con người thì chắc chắn phải có tông
Muốn bay vào trời cao rộng con nào không cần có lông
Mang tiền về cho mẹ hiền để mẹ may thêm đôi cánh
Mang buồn về cho mẹ phiền sẽ gặp ngay thiên lôi đánhNhạc Rap đến từ Đông Nam Á (Việt Nam)
Mang lời mẹ bật cho bảy lục địa nghe (tiếng Việt)
Vâng lời mẹ không gian trá
Xuất khẩu âm nhạc mang tiền về yaĐưa tiền cho mẹ mẹ là tiền vệ
Đừng làm điều xấu sẽ thành tiền lệ
Lao động hăng say hơn cả tiền đề
Cầm về tiền tốt đừng có cầm về tiền tệ (đừng có cầm về tiền tệ)Yeah
Đưa tiền cho mẹ mẹ là tiền vệ
Đừng làm điều xấu sẽ thành tiền lệ
Lao động hăng say hơn cả tiền đề
Cầm về tiền tốt đừng có cầm về tiền tệ yaEy cũng may là từng lênh đênh để con biết yếu thì đừng ra gió
Cũng may là friend của Đen họ chưa bao giờ từng la ó
Cũng may là tìm thấy đường trong bao la muôn trùng xa đó
Và cũng may là ba mẹ nghèo để cho con biết tiền làm ra khó yaCũng may là từng lênh đênh để con biết yếu thì đừng ra gió
Cũng may là fan của Đen họ chưa bao giờ từng la ó
Cũng may là tìm thấy đường trong bao la muôn trùng xa đó
Cũng may là ba mẹ nghèo để cho con biết tiền làm ra khóMang tiền về cho mẹ
Mang tiền về cho mẹ
Mang tiền về cho mẹ
Đừng mang ưu phiền về cho mẹ ohMang tiền về cho mẹ (về cho mẹ)
Mang tiền về cho mẹ (về cho mẹ)
Mang tiền về cho mẹ
Ba cần thì xin mẹ
Trong cuộc đời mỗi người chắc hẳn ai cũng đều có người để yêu thương và quý mến nhưng đã có ai từng nghĩ: "Ai là người mình yêu nhất và ai là người để lại cho mình những kỉ niệm không thể phai mờ?". Đối với mọi người có thể người ấy là bạn thân, ông bà hay anh, chị, em nhưng riêng đối với tôi, người mà tôi luôn yêu mến và mãi sẽ yêu là Mẹ - người đã trao cho tôi cuộc sống.
Mẹ tôi năm nay đã gần bốn mươi tuổi. Mọi người vẫn khen mẹ tôi trẻ và xinh nhưng đôi khi tôi gần mẹ, tâm sự với mẹ, tôi thấy mẹ như đã già đi nhiều. Đôi mắt mẹ ánh lên vẻ ấm áp, trìu mến, giờ đây đã xuất hiện những vết chân chim. Vầng trán mẹ đã có nhiều nếp nhăn. Nổi bật nhất trên khuôn mặt mẹ là chiếc mũi cao dọc dừa và đôi môi đỏ. Tôi vẫn còn nhớ như in những nụ hôn ấm áp mẹ trao cho khi tôi còn bé. Làn da mẹ mềm mại, trắng hồng nhưng đã điểm những nốt tàn nhang của tuổi bốn mươi. Trước đây, khi tôi còn nhỏ, mẹ có mái tóc dài, mượt mà, mái tóc đen của mẹ như một đoạn của dải của Ngân Hà, đen mượt và óng ả. Khi tôi học lớp Năm, mẹ tôi đã thay đổi kiểu tóc, mẹ đã cắt mái tóc dài và thay vào đó là mái tóc xoăn. Mái tóc ngắn, xoăn, màu nâu đỏ thả bồng bềnh trên vai có lẽ hợp với khuôn mặt trái xoan của mẹ hơn, nhưng tôi vẫn thích mẹ để tóc dài như trước.
Tôi còn nhớ như in ngày đầu tiên tôi đi học. Tối hôm đó, sau bữa tối, mẹ đã mang vào phòng tôi một bọc quà rất to. Tôi cứ nghĩ là được mẹ mua cho đồ chơi hay là một bộ lego mà tôi hằng mong muốn. Tôi háo hức mở bọc quà, thì ra đó toàn là sách, vở, đồ dùng học tập và có cả một chiếc cặp sách in hình siêu nhân mà tôi rất thích. Bộ đồng phục đã được mẹ là phẳng phiu. Mọi thứ đã sẵn sàng, tôi rất thích thú đợi đến ngày mai — ngày đầu tiên tôi gấp thành nêp và được xếp lại ngay ngắn bước vào lớp Một. Sáng hôm sau, mẹ âu yếm dắt tôi đến trường. Tôi vẫn nhớ cảm giác hồi hộp và lo sợ lúc đó, tôi không biết mình sẽ làm gì và mình sẽ như thế nào khi không có mẹ ở bên. Rời tay mẹ, tôi bước vào cổng trường, tôi thấy mình thật bơ vơ và lạc lõng. "Cố lên con, rồi con sẽ quen với cô giáo và các bạn.
Mẹ ôm tôi vào lòng âu yếm: "Con lớn rồi mà, từ hôm nay con đã là học sinh lớp Một rồi. Hãy tự tin lên nào!". Tôi nghe lời mẹ, vào lớp học. Ngày hôm đó đối với tôi thật dài, tôi rất nhớ mẹ, chưa bao giờ tôi lại thấy yêu mẹ và cần mẹ hơn lúc này.
Đã tám năm trôi qua kể từ ngày đầu tiên đi học nhưng tôi không thể nào quên được hình ảnh thân thương của mẹ và những cảm xúc của mình trong cái ngày đáng nhớ ấy. Mẹ đã giúp tôi tự tin, vững vàng bước những bước đi đầu tiên trên con đường tri thức.
Đã có lần, tôi vô lễ với mẹ và tôi nhớ mãi để không bao giờ tái phạm nữa. Tôi còn nhớ như in, đó là một ngày mưa, khi tôi còn là một cậu học sinh lớp Sáu. Tôi đi học về với một vẻ mặt buồn bã. Mẹ rất quan tâm, mẹ hỏi han rất nhiều. Nhưng vì quá bực bội nên tôi đã gắt lên với mẹ: "Con ghét mẹ lắm, mẹ đừng nói nữa!". Nói rồi tôi bật khóc và chạy lên phòng, đóng sập cửa lại. Tôi khóc rất to, mắt đã đỏ hoe. Chỉ vì thằng bạn thân hiểu nhầm tôi mà chúng tôi cãi nhau to. Cả ngày hôm nay, tôi không có tâm trí nào mà tập trung vào việc học được nữa và hậu quả là tôi đã không làm được bài kiểm tra môn Toán. Nghĩ đến những việc đó, đầu óc tôi lại như phát điên. Tôi nằm bẹp suốt một giờ đồng hồ. Cảm giác cô đơn và lạnh lẽo khiến tôi tỉnh táo hẳn. Tôi nghĩ đến mẹ, nghĩ đến câu mình vừa nói với mẹ. Trời ơi, tôi đã mắc phải một sai lầm lớn! Tại sao mình lại có thể nói vô lễ với người luôn yêu thương, chăm sóc mình được chứ? Tôi ân hận lắm! Chỉ vì bị bạn hiểu lầm mà tôi đã trút giận lên mẹ. Tôi bật dậy, định chạy ra ngoài xin lỗi mẹ thì mẹ tôi đã mở cửa phòng bước vào. Như đoán được suy nghĩ của tôi, mẹ nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến và ngồi xuống bên tôi. "Mẹ ơi, con xin lỗi, con sai rồi!". Tôi nói trong tiếng nấc nghẹn ngào. Mẹ nhẹ nhàng vuốt tóc tôi rồi nói thật nhẹ nhàng: "Mẹ cũng có lỗi vì đã không thông cảm và hỏi han con". Tôi rất ân hận vì đã làm mẹ — người tôi luôn yêu thương bấy lâu nay, phải buồn. Chính những lời nói nhẹ nhàng, cử chỉ âu yếm của mẹ làm tôi thêm day dứt vì lỗi lầm của mình hơn. Tôi đã kể cho mẹ nghe mọi chuyện. Mẹ đã an ủi và động viên khiến tôi phấn chấn hơn nhiều. Từ lần đó, tôi luôn tự hứa phải suy nghĩ kĩ trước khi nói và không được làm mẹ buồn nữa.
Có những lần tôi bị ốm, mẹ đã chăm sóc tôi tận tình và dành cho tôi tình yêu thương nồng ấm để tôi mau khỏi bệnh. Những đêm tôi ôn thi, mẹ đã thức cùng tôi, ở bên động viên và giúp tôi học.
Với tôi, mẹ như một làn mây che cho tôi mưa nắng, mẹ là ngọn lửa thôi thúc con tim tôi để vững bước trên đường đời. Dù mai đây nếu mẹ có mất đi thì trong tôi, mẹ luôn sống và theo tôi suốt cuộc đời.