Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Bài 1:Ông em rất hiền từ
Bài 2:Bà em là 1 người có tấm lòng nhân ái
Bài 3:Chị em có làm da trắng hồng
Mk k bt cóa đúng k nx
Ba em là một người hiền lành.
Mẹ em là một giáo viên
Chị em là người ích kỉ, chỉ biết nghĩ cho bản thân
Tham khảo:
Có một lần em phải nằm viện, lúc ấy em được bố chăm sóc rất cẩn thận. Bố đi làm về liền chạy ngay vào viện, vẫn còn mặc quần áo công sở đã đi giặt khăn, trườm đá rồi đắp lên trán em. Bố bảo em ngủ một lúc đợi bố nấu cơm, khi tỉnh dậy đã thấy một mâm toàn những đồ ăn em thích. Ăn cơm xong, bố ở viện hát ru, kể chuyện cho em nghe mãi đến khi em đi ngủ mới về nhà tắm rửa. Khoảng thời gian ở viện rất mệt nhưng vì có bố, em thấy vui hơn rất nhiều.
Bài làm
Bà ngoại là người mà em vô cùng yêu quý. Bà thường kể chuyện cổ tích cho em nghe. Bà dạy em cách làm việc nhà. Em thường kể cho bà nghe chuyện ở trường, ở lớp của mình. Em rất yêu bà, em mong bà luôn mạnh khỏe và sống thật lâu với em. Em luôn cảm thấy yêu thương và biết ơn bà nhiều lắm.
Nghỉ hè, gia đình của em có một chuyến du lịch. Chuyến đi đến Đà Nẵng trong ba ngày hai đêm. Em đã được ghé thăm nhiều địa điểm nổi tiếng của thành phố này. Và em cũng được thưởng thức nhiều món ăn ngon. Em cảm thấy thành phố Đà Nẵng rất đẹp.
tham khảo
tham khảo
https://download.vn/ke-ve-buoi-di-choi-cung-nguoi-than-57826
Một cột mà chống tứ bề
Khi đi thì mở, về thì cấm cung
Là Cái ô
TL:
Một cột mà chống tứ bề
Khi đi thì mở, về thì cấm cung
Là cái ô ( cái dù )
_HT_
Tham khảo
Em rất kính trọng bà nội. Năm nay, bà sáu mươi tuổi. Bà rất yêu thương con cháu. Bà cũng dạy cho em rất nhiều điều hay lẽ phải. Mỗi khi về thăm bà, em cảm thấy rất vui vẻ. Em hay vào bếp phụ giúp bà. Em yêu bà nội rất nhiều.
Mùa hè bắt đầu từ tháng tư trong năm. Mặt trời mùa hè rất chói chang làm cho thời tiết nóng bức. Mỗi khi thấy hoa phượng nở là ai cũng biết mùa hè đến rồi. Vào mùa hè, hoa phượng là loài hoa em thích nhất. Những bông hoa, nụ hoa của cây phượng đỏ thắm.. Lòng em bây giờ đang hồi hộp vì sắp được nghỉ hè và vui chơi cùng gia đình. Cảm giác đó thật thích. Em rất yêu thích mùa hè.
Một đồ vật mà tôi sử dụng hằng ngày là chiếc điện thoại thông minh. Nó giúp tôi giữ liên lạc với bạn bè và gia đình, cập nhật tin tức và thông tin mới nhất, giải trí và làm việc hiệu quả hơn. Thiết bị này có màn hình cảm ứng, kết nối internet và nhiều tính năng tiện ích khác. Tôi rất yêu quý chiếc điện thoại của mình và không thể tưởng tượng cuộc sống hàng ngày của mình mà không có nó. Đó là một phần không thể thiếu trong cuộc sống hiện đại của tôi.
Một đồ vật mà em sử dụng hằng ngày là chiếc điện thoại di động. Đây là một thiết bị di động nhỏ gọn, có khả năng kết nối internet và thực hiện cuộc gọi, tin nhắn. Ngoài ra, điện thoại còn có tính năng chụp ảnh, quay video, nghe nhạc và truy cập vào các ứng dụng giải trí. Chiếc điện thoại di động là một công cụ hữu ích trong việc liên lạc và giải trí hàng ngày của em
Bồ câu là một loài chim tượng trưng cho hòa bình. Nó có bộ lông màu trắng tinh, hai mắt tròn xoe như hai hạt nhãn tiêu.
Loài chim em yêu thích là chim bồ câu . Đó là loai chim tương chưng cho hòa bình . Ngày xưa , họ dùng bồ câu để đưa thư . Chung ưa sạch , chuồng đẹp . Chúng ăn thóc và hạt dưa . Chúng có bộ lông trắng tinh , chúng có mỏ vàng nhạt và nhỏ xíu , đôi mắt tròn xoe , bộ lông mượt mà .
Thời gian qua, dịch Covid-19 và thiên tai đã gây ra nhiều hệ lụy xấu tới nền kinh tế đất nước, đời sống nhân dân... Trong hoàn cảnh khó khăn, ngặt nghèo đó vẫn ngời sáng lên hình ảnh người lính “Bộ đội cụ Hồ”. Họ luôn là lực lượng tiên phong đi đầu, trực tiếp tham gia phòng, chống thiên tai, dịch bệnh, nhất là trong bối cảnh dịch Covid-19 đang diễn biến phức tạp như hiện nay. Những người lính đã không quản gian lao, vất vả, hy sinh hạnh phúc riêng, tạo thành những “lá chắn thép” nơi tuyến đầu trong công tác phòng, chống dịch Covid-19. Vất vả, gian khổ là thế, nhưng nhiều người không hiểu, họ cho rằng, bộ đội thời bình là một nghề lương cao. Thực tế có phải vậy?
Bài hát “Có một nghề” được Đại úy Vũ Văn Quốc viết với ca từ mộc mạc, giản dị, nhưng đong đầy tâm tư, tình cảm yêu thương, tri ân những hy sinh thầm lặng, mất mát mà đồng đội trải qua khi tham gia phòng, chống dịch Covid-19, để bảo vệ sức khỏe, bình an cho nhân dân. Người lính ấy đã viết và đang hát những giai điệu thay lời tâm sự của người lính đang làm nhiệm vụ nơi tuyến đầu. Bài hát được ra đời khi anh chứng kiến sự khẩn trương nhận nhiệm vụ của hàng trăm cán bộ, chiến sĩ Sư đoàn 3 khi được điều động lên đường tham gia hỗ trợ tỉnh Bắc Giang phòng, chống dịch Covid-19 khi tình hình dịch căng thẳng.
Những câu chuyện Đại úy Vũ Văn Quốc được chứng kiến về đồng đội vì nhiệm vụ phòng, chống dịch Covid-19 phải gác niềm riêng, vì nhiệm vụ, vì nhân dân... đã trào dâng trong anh một cảm xúc khó tả. Lời ca, giai điệu của bài hát cứ thế tuôn trào trong sự rung cảm sâu sắc, nỗi xúc động khôn nguôi. Những người lính thời bình tuy không phải cầm súng ra trận chiến đấu trực tiếp với kẻ thù, nhưng các anh luôn tiên phong trên mặt trận mới, đó là công tác cứu hộ, cứu nạn mà người lính trong bất cứ thời điểm nào cũng đóng góp nhiều công sức. Người lính đã không quản gian khó, không ngại hy sinh, băng rừng, vượt lũ, nguyện vào nơi gian khó, cứu giúp nhân dân.
Đó không chỉ là nhiệm vụ chiến đấu đơn thuần thời bình, mà còn là mệnh lệnh từ trái tim người lính. Chính vì suy nghĩ cao cả ấy mà những người lính đã đặt tính mạng của nhân dân lên trên mạng sống của mình, tận hiến cho đất nước: “Có phải lính thời nay chẳng sương gió/ Không có đớn đau, không phải hy sinh! Tổ quốc ơi chúng tôi luôn thầm lặng/ Hiến thanh xuân cho đất nước yên bình”.
Đại úy Vũ Văn Quốc chia sẻ: “Tôi không biết nhiều về nhạc lý, nghĩ gì viết ra thôi với ý nghĩ phải viết về đồng đội mình đang vất vả, căng mình nơi tâm dịch giữa thời bình. Tôi ngồi viết một mạch trong khoảng 1 giờ 30 phút thì xong, chỉnh sửa cho hoàn thiện. Sau đó, tôi tự đệm đàn guitar và thu âm vào phần mềm trên điện thoại. Sau khi đăng tải trên mạng internet, không ngờ bài hát lại nhận được sự yêu mến của nhiều người, và cũng được rất nhiều người chia sẻ qua mạng xã hội”.
Hình ảnh những người lính đã đi vào sáng tác của Đại úy Vũ Văn Quốc một cách tự nhiên, gần gũi và chân thực. Đó là hình ảnh 13 cán bộ, chiến sĩ Quân khu 4 trực tiếp đi vào vùng tâm lũ trong mưa gió tơi bời, cứu hộ ở khu vực thủy điện Rào Trăng 3 (Thừa Thiên Huế). Họ đã mãi mãi ra đi, không thể trở về, thi thể vùi dưới lớp đất lạnh nhiều ngày mới được tìm thấy, để lại sau lưng nỗi đau tột cùng cho những người cha, người mẹ già mất con, những người vợ mất chồng, con thơ mất cha: “Ai còn nhớ Rào Trăng ngày ấy/Đồng đội tôi đã mãi mãi không về/Anh nằm đó giữa rừng sâu nước lạnh/Vợ hiền, con thơ mãi mãi đơn côi!”. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những tấm bia liệt sĩ vẫn được dựng lên. Nỗi đau này, ngoài những người lính và những người thân của lính, ai thấu được trọn vẹn?
Đó còn là hình ảnh những người lính đang làm nhiệm vụ phòng, chống dịch Covid-19 trên khắp dải chữ S, đặc biệt là những người lính bám trụ, “ăn lán ngủ rừng” nơi biên cương heo hút, gian khổ. Đã có những người lính phải xa gia đình lâu ngày, không được về thăm con, chuyện con cái, gia mẹ già phải một tay người vợ chăm lo, chu toàn; có những người lính đã phải gác lại niềm hạnh phúc riêng, hoãn cưới vì nhiệm vụ tuyến đầu. Đặc biệt, có những người lính đang làm nhiệm vụ tại chốt phòng, chống dịch Covid-19, khi nhận tin cha, mẹ mất cũng không thể về tiễn biệt, chỉ lặng lẽ thắp nén nhang tại chốt tưởng nhớ đấng sinh thành. Hình ảnh đó khiến nhiều người xót xa. Lời bài hát rưng rưng niềm xúc động: “Con xin lỗi mẹ ơi vì Covid/Mẹ ra đi con vẫn ở tuyến đầu/Nén nhang này con khóc mẹ trên chốt/Ngày bình yên con sẽ về ôm mẹ”.
Người lính thời bình là thế! Họ đều ý thức được trách nhiệm của mình phải tiên phong trong việc cứu dân, giúp dân vượt qua thiên tai, bão, lũ, phòng, chống dịch Covid-19. Họ đều biết khi thực hiện nhiệm vụ là có thể gặp hiểm nguy, thậm chí hy sinh sự sống bản thân, nhưng tuyệt nhiên không cán bộ, chiến sĩ nào chùn bước. Bài hát khép lại với sự quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ, vì nhân dân, vì Tổ quốc tận hiến: “Mẹ Việt ơi chúng con luôn sẵn sàng/Dẫu ra đi không hẹn ngày quay về”.
Thời gian qua, dịch Covid-19 và thiên tai đã gây ra nhiều hệ lụy xấu tới nền kinh tế đất nước, đời sống nhân dân... Trong hoàn cảnh khó khăn, ngặt nghèo đó vẫn ngời sáng lên hình ảnh người lính “Bộ đội cụ Hồ”.Họ luôn là lực lượng tiên phong đi đầu, trực tiếp tham gia phòng,chống thiên tai, dịch bệnh, nhất là trong bối cảnh dịch Covid-19 đang diễn biến phức tạp như hiện nay. Những người lính đã không quản gian lao, vất vả, hy sinh hạnh phúc riêng, tạo thành những “lá chắn thép” nơi tuyến đầu trong công tác phòng, chống dịch Covid-19. Vất vả, gian khổ là thế, nhưng nhiều người không hiểu, họ cho rằng, bộ độ thời bình là một nghề lương cao. Thực tế có phải vậy?
Bài hát “Có một nghề” được Đại úy Vũ Văn Quốc viết với ca từ mộc mạc, giản dị, nhưng đong đầy tâm tư, tình cảm yêu thương, tri ân những hy sinh thầm lặng, mất mát mà đồng đội trải qua khi tham gia phòng, chống dịch Covid-19, để bảo vệ sức khỏe, bình an cho nhân dân. Người lính ấy đã viết và đang hát những giai điệu thay lời tâm sự của người lính đang làm nhiệm vụ nơi tuyến đầu. Bài hát được ra đời
bộ, chiến sĩ Sư đoàn 3 khi được điều động lên đường tham gia hỗ trợ tỉnh Bắc Giang phòng, chống dịch Covid-19 khi tình hình dịch căng thẳng.
Những câu chuyện Đại úy Vũ Văn Quốc được chứng kiến về đồng đội vì nhiệm vụ phòng, chống dịch Covid-19 phải gác niềm riêng, vì nhiệm vụ, vì nhân dân... đã trào dâng trong anh một cảm xúc khó tả. Lời ca, giai điệu của bài hát cứ thế tuôn trào trong sự rung cảm sâu sắc, nỗi xúc động khôn nguôi. Những người lính thời bình tuy không phải cầm súng ra trận chiến đấu trực tiếp với kẻ thù, nhưng các anh luôn tiên phong trên mặt trận mới, đó là công tác cứu hộ, cứu nạn mà người lính trong bất cứ thời điểm nào cũng đóng góp nhiều công sức. Người lính đã không quản gian khó, không ngại hy sinh, băng rừng, vượt lũ, nguyện vào nơi gian khó, cứu giúp nhân dân.
Đó không chỉ là nhiệm vụ chiến đấu đơn thuần thời bình, mà còn là mệnh lệnh từ trái tim người lính. Chính vì suy nghĩ cao cả ấy mà những người lính đã đặt tính mạng của nhân dân lên trên mạng sống của mình, tận hiến cho đất nước: “Có phải lính thời nay chẳng sương gió/ Không có đớn đau, không phải hy sinh! Tổ quốc ơi chúng tôi luôn thầm lặng/ Hiến thanh xuân cho đất nước yên bình”.
Đại úy Vũ Văn Quốc chia sẻ: “Tôi không biết nhiều về nhạc lý, nghĩ gì viết ra thôi với ý nghĩ phải viết về đồng đội mình đang vất vả, căng mình nơi tâm dịch giữa thời bình. Tôi ngồi viết một mạch trong khoảng 1 giờ 30 phút thì xong, chỉnh sửa cho hoàn thiện. Sau đó, tôi tự đệm đàn guitar và thu âm vào phần mềm trên điện thoại. Sau khi đăng tải trên mạng internet, không ngờ bài hát lại nhận được sự yêu mến của nhiều người, và cũng được rất nhiều người chia sẻ qua mạng xã hội”.
Hình ảnh những người lính đã đi vào sáng tác của Đại úy Vũ Văn Quốc một cách tự nhiên, gần gũi và chân thực. Đó là hình ảnh 13 cán bộ, chiến sĩ Quân khu 4 trực tiếp đi vào vùng tâm lũ trong mưa gió tơi bời, cứu hộ ở khu vực thủy điện Rào Trăng 3 (Thừa Thiên Huế). Họ đã mãi mãi ra đi, không thể trở về, thi thể vùi dưới lớp đất lạnh nhiều ngày mới được tìm thấy, để lại sau lưng nỗi đau tột cùng cho những người cha, người mẹ già mất con, những người vợ mất chồng, con thơ mất cha: “Ai còn nhớ Rào Trăng ngày ấy/Đồng đội tôi đã mãi mãi không về/Anh nằm đó giữa rừng sâu nước lạnh/Vợ hiền, con thơ mãi mãi đơn côi!”. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những tấm bia liệt sĩ vẫn được dựng lên. Nỗi đau này, ngoài những người lính và những người thân của lính, ai thấu được trọn vẹn?
Đó còn là hình ảnh những người lính đang làm nhiệm vụ phòng, chống dịch Covid-19 trên khắp dải chữ S, đặc biệt là những người lính bám trụ, “ăn lán ngủ rừng” nơi biên cương heo hút, gian khổ. Đã có những người lính phải xa gia đình lâu ngày, không được về thăm con, chuyện con cái, gia mẹ già phải một tay người vợ chăm lo, chu toàn; có những người lính đã phải gác lại niềm hạnh phúc riêng, hoãn cưới vì nhiệm vụ tuyến đầu. Đặc biệt, có những người lính đang làm nhiệm vụ tại chốt phòng, chống dịch Covid-19, khi nhận tin cha, mẹ mất cũng không thể về tiễn biệt, chỉ lặng lẽ thắp nén nhang tại chốt tưởng nhớ đấng sinh thành. Hình ảnh đó khiến nhiều người xót xa. Lời bài hát rưng rưng niềm xúc động: “Con xin lỗi mẹ ơi vì Covid/Mẹ ra đi con vẫn ở tuyến đầu/Nén nhang này con khóc mẹ trên chốt/Ngày bình yên con sẽ về ôm mẹ”.
Người lính thời bình là thế! Họ đều ý thức được trách nhiệm của mình phải tiên phong trong việc cứu dân, giúp dân vượt qua thiên tai, bão, lũ, phòng, chống dịch Covid-19. Họ đều biết khi thực hiện nhiệm vụ là có thể gặp hiểm nguy, thậm chí hy sinh sự sống bản thân, nhưng tuyệt nhiên không cán bộ, chiến sĩ nào chùn bước. Bài hát khép lại với sự quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ, vì nhân dân, vì Tổ quốc tận hiến: “Mẹ Việt ơi chúng con luôn sẵn sàng/Dẫu ra đi không hẹn ngày quay về".
copy
Tận tâm, trách nhiệm và được nhiều người quý mến… Đó là nhận xét chung của nhiều người tại Khu cách ly tập trung người bệnh Covid-19 cơ sở Cỏ May, Ký túc xá Đại học Nông lâm TPHCM dành cho Đại úy Phan Quốc Tùng, một trong những chiến sĩ tham gia “Tuyến đầu chống dịch”, hiện đang công tác tại Ban chỉ huy quân sự thành phố Thủ Đức. Gặp anh tại nơi tuyến đầu chống dịch, Đại úy Tùng chia sẻ: Làm việc trong môi trường quân đội là ước mơ của tôi từ thời còn ngồi trên ghế nhà trường. Sau khi tốt nghiệp phổ thông trung học, được sự ủng hộ của gia đình, tôi đã mạnh dạn đăng ký đi nghĩa vụ quân sự, sau đó thi vào trường Sĩ quan và đã có 16 năm phục vụ trong quân ngũ… Cuộc chiến chống dịch Covid-19 bước vào giai đoạn cam go, quyết liệt trong thời gian vừa qua, cũng như đồng đội của mình, gác lại hạnh phúc gia đình, anh bước vào “tuyến đầu chống dịch” với tâm thế của một người lính “sẵn sàng chiến đấu”. Đại úy Tùng cho biết, từ Tết nguyên đán đến nay anh chưa một lần về thăm nhà, tuy nhà anh cách đơn vị không xa… Ngoài nhiệm vụ tại đơn vị, Đại úy Tùng còn tham gia các hoạt động chống dịch như chuẩn bị cơ sở vật chất tại khu cách ly tập trung; kiểm soát các chốt kiểm tra chống dịch và bây giờ là đảm bảo công tác hậu cần tại cơ sở cách ly Cỏ May. Khi nói đến gia đình, Đại úy Tùng đã không nén được cảm xúc cho biết trong lúc anh đang làm nhiệm vụ tại Khu cách ly tập trung bệnh nhân Covid – 19 cơ sở Cỏ May, thì bố, mẹ, anh, chị và cháu ở nhà trở thành F0. Do bố mẹ đã lớn tuổi lại có bệnh nền nên tình trạng bệnh khá nặng, phải nằm khoa Hồi sức. Gia đình có 5 người trở thành F0, mỗi người lại điều trị tại các cơ sở khác nhau. Trong lúc đó, cả anh và vợ đều đang làm nhiệm vụ. Vợ anh làm việc “3 tại chỗ” tại một cơ sở sản xuất thiết bị y tế cũng đã nhiều tháng chưa về nhà. Bản thân anh rất lo lắng cho bố mẹ. Tuy nhiên, vì nhiệm vụ và yêu cầu công tác phòng dịch nghiêm ngặt nên anh cũng chỉ biết cầu mong cho gia đình được bình an. Trăn trở lớn nhất của anh lúc này là bản thân mình phục vụ, chăm sóc cho bệnh nhân F0 nhưng khi bố mẹ và gia đình nhiễm bệnh anh chỉ có thể thăm hỏi từ xa. Đôi lúc anh cảm thấy chưa trọn vẹn trách nhiệm với gia đình. Vì bố mẹ đã già, vợ chồng anh vì hoàn cảnh thường xuyên xa nhau nên tuy đã kết hôn 4 năm nhưng vẫn thiếu tiếng nói bi bô của trẻ nhỏ. Động lực giúp Đại úy Tùng vượt qua được hoàn cảnh lúc này là anh tin rằng bản thân mình cùng đồng đội sẽ góp phần sức lực của mình cùng thành phố đẩy lùi Covid-19, mang lại cuộc sống an vui cho mỗi người. Phụ trách khu Cách ly tập trung người bệnh Covid – 19 cơ sở Cỏ May, Bác sĩ Nguyễn Xuân Dũng cho biết, trong thời gian làm nhiệm vụ tại cơ sở Cỏ May, Đại úy Phan Quốc Tùng được đồng đội, các y bác sĩ và bệnh nhân hết sức quý mến, hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao. Những bệnh nhân nơi đây chưa bao giờ phải phàn nàn về công tác hậu cần do anh và đồng đội phụ trách. Mong muốn lớn nhất của Đại úy Tùng lúc này là bố mẹ và gia đình sớm mạnh khỏe, thành phố sớm an bình và lại là trung tâm phát triển kinh tế, giáo dục, văn hóa của cả nước. Khó khăn, vất vả là thế, nhưng ý chí, lòng quyết tâm của các chiến sĩ chưa bao giờ ngừng lại. Mỗi cán bộ, chiến sĩ nơi tuyến đầu chống dịch đều xác định rằng đây là nhiệm vụ thiêng liêng của những người lính, sẵn sàng hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao, không quản ngại gian khổ, chấp nhận sự hy sinh, ngay cả những việc riêng tư quan trọng của đời mình để mỗi gia đình sớm đoàn tụ, cho thành phố sớm vượt qua đại dịch, tiếp tục phát triển bền vững.
Trong cuộc chiến không tiếng súng mang tên "đại dịch COVID-19", em đã được biết đến rất nhiều tấm gương dũng cảm. Trong số đó, em đặc biệt ấn tượng và xúc động trước hình ảnh của những người lính quân đội – những người hùng thầm lặng đã sát cánh bên nhân dân trong giai đoạn khó khăn ấy. Dù không trực tiếp cầm súng ra chiến trường, họ vẫn chiến đấu bằng tất cả sức lực, tình thương và trách nhiệm.
Em vẫn còn nhớ rõ hình ảnh người lính trẻ được ghi lại trên một bản tin thời sự. Anh mặc bộ quân phục màu xanh rêu, gương mặt rám nắng vì sương gió và vất vả, nhưng ánh mắt lại sáng lên đầy quyết tâm. Trên vai anh là chiếc ba lô nặng trĩu, trên tay anh là những phần cơm được trao tận tay cho người dân đang bị cách ly. Dưới cái nắng gắt của mùa hè, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, nhưng anh và đồng đội vẫn lặng lẽ đi từng ngõ nhỏ, gõ từng cánh cửa để mang nhu yếu phẩm, mang hơi ấm và niềm tin đến cho mọi người. Họ ăn vội bữa cơm hộp bên lề đường, ngủ trên những chiếc giường dã chiến đơn sơ, chấp nhận xa gia đình, xa người thân để hoàn thành nhiệm vụ thiêng liêng.
Không chỉ lo lắng chuyện ăn ở, người lính còn trực tiếp tham gia vào việc lập chốt kiểm dịch, kiểm soát người ra vào vùng dịch, hỗ trợ y tế trong việc vận chuyển bệnh nhân hay chuẩn bị khu cách ly. Công việc vất vả, nguy hiểm, có thể lây nhiễm bất cứ lúc nào, nhưng chưa một lần họ than phiền hay chùn bước. Trái tim của người lính luôn hướng về nhân dân, đặt an toàn của cộng đồng lên trên cả sự an toàn của bản thân.
Chính tinh thần “vì nước quên thân, vì dân phục vụ” ấy đã khiến em vô cùng cảm phục. Người lính trong thời bình vẫn là những người hùng, âm thầm hy sinh, góp phần giữ vững sự bình yên cho xã hội. Họ không cần danh hiệu, không cần lời ngợi ca, chỉ cần nhìn thấy nụ cười yên tâm của người dân, họ đã thấy ấm lòng.
Em mong rằng sau này, khi lớn lên, em cũng sẽ góp một phần nhỏ bé của mình cho đất nước như những người lính ấy – dũng cảm, kiên cường và đầy tình thương. Trong trái tim em, hình ảnh người lính chống dịch sẽ mãi mãi là biểu tượng cao đẹp của lòng dũng cảm và tinh thần phụng sự quên mình.
tham khảo ạ.
Trong cuộc chiến không tiếng súng mang tên "đại dịch COVID-19", em đã được biết đến rất nhiều tấm gương dũng cảm. Trong số đó, em đặc biệt ấn tượng và xúc động trước hình ảnh của những người lính quân đội – những người hùng thầm lặng đã sát cánh bên nhân dân trong giai đoạn khó khăn ấy. Dù không trực tiếp cầm súng ra chiến trường, họ vẫn chiến đấu bằng tất cả sức lực, tình thương và trách nhiệm.
Em vẫn còn nhớ rõ hình ảnh người lính trẻ được ghi lại trên một bản tin thời sự. Anh mặc bộ quân phục màu xanh rêu, gương mặt rám nắng vì sương gió và vất vả, nhưng ánh mắt lại sáng lên đầy quyết tâm. Trên vai anh là chiếc ba lô nặng trĩu, trên tay anh là những phần cơm được trao tận tay cho người dân đang bị cách ly. Dưới cái nắng gắt của mùa hè, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, nhưng anh và đồng đội vẫn lặng lẽ đi từng ngõ nhỏ, gõ từng cánh cửa để mang nhu yếu phẩm, mang hơi ấm và niềm tin đến cho mọi người. Họ ăn vội bữa cơm hộp bên lề đường, ngủ trên những chiếc giường dã chiến đơn sơ, chấp nhận xa gia đình, xa người thân để hoàn thành nhiệm vụ thiêng liêng.
Không chỉ lo lắng chuyện ăn ở, người lính còn trực tiếp tham gia vào việc lập chốt kiểm dịch, kiểm soát người ra vào vùng dịch, hỗ trợ y tế trong việc vận chuyển bệnh nhân hay chuẩn bị khu cách ly. Công việc vất vả, nguy hiểm, có thể lây nhiễm bất cứ lúc nào, nhưng chưa một lần họ than phiền hay chùn bước. Trái tim của người lính luôn hướng về nhân dân, đặt an toàn của cộng đồng lên trên cả sự an toàn của bản thân.
Chính tinh thần “vì nước quên thân, vì dân phục vụ” ấy đã khiến em vô cùng cảm phục. Người lính trong thời bình vẫn là những người hùng, âm thầm hy sinh, góp phần giữ vững sự bình yên cho xã hội. Họ không cần danh hiệu, không cần lời ngợi ca, chỉ cần nhìn thấy nụ cười yên tâm của người dân, họ đã thấy ấm lòng.
Em mong rằng sau này, khi lớn lên, em cũng sẽ góp một phần nhỏ bé của mình cho đất nước như những người lính ấy – dũng cảm, kiên cường và đầy tình thương. Trong trái tim em, hình ảnh người lính chống dịch sẽ mãi mãi là biểu tượng cao đẹp của lòng dũng cảm và tinh thần phụng sự quên mình.
tham khảo ạ.👌