Viết bài văn trong đề thi thử Nguyễn Tất Thành (Giữa vũ trụ bao la, có những hành...">
K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

29 tháng 4

Giữa vũ trụ bao la, tôi chỉ là một mảnh vụn thiên thạch nhỏ bé, bắt đầu hành trình từ một vụ va chạm dữ dội. Từ đó, tôi trôi đi trong im lặng hàng triệu năm, băng qua những khoảng không vô tận, giữa ánh sáng xa xôi của các vì sao.

Có lúc tôi tưởng mình vô nghĩa, chỉ là hạt bụi lạc loài giữa vũ trụ. Nhưng rồi một ngày, tôi bị hút vào một hành tinh xanh. Tốc độ tăng vọt, tôi lao vào bầu khí quyển, bùng cháy thành một vệt sáng rực rỡ trên bầu trời đêm.

Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi tỏa sáng như một ngôi sao băng – điều mà suốt hành trình dài đằng đẵng tôi chưa từng có.

Và dù biết mình sẽ tan biến, tôi vẫn thấy hành trình ấy thật xứng đáng. Bởi đôi khi, cả triệu năm lặng lẽ chỉ để đổi lấy một giây phút rực sáng cũng đã là đủ.

Tôi là một mảnh vụn thiên thạch nhỏ bé, sinh ra từ một vụ va chạm dữ dội giữa những hành tinh cổ xưa trong lòng vũ trụ. Từ khoảnh khắc ấy, tôi bị hất văng ra khỏi quỹ đạo quen thuộc, bắt đầu chuyến du hành dài đằng đẵng giữa không gian bao la và lạnh lẽo.

Xung quanh tôi chỉ là bóng tối mênh mông, điểm xuyết những vì sao lấp lánh xa xôi. Tôi lặng lẽ trôi đi, không biết mình sẽ đến đâu, cũng chẳng biết hành trình này sẽ kết thúc khi nào. Có những lúc tôi lướt qua những hành tinh khổng lồ với vành đai rực sáng như những chiếc vương miện lấp lánh. Có lúc tôi gặp những sao chổi mang chiếc đuôi dài như dải lụa bạc, vội vã lao qua không gian vô tận. Tôi vừa nhỏ bé, vừa cô đơn giữa vũ trụ rộng lớn ấy.

Hàng triệu năm trôi qua, tôi vẫn tiếp tục cuộc hành trình không nghỉ. Thời gian đối với tôi dường như không còn ý nghĩa. Tôi chỉ biết bay, bay mãi trong khoảng không vô tận, mang theo khát vọng được một lần chạm đến một nơi nào đó thuộc về mình.

Rồi một ngày, tôi nhìn thấy một hành tinh xanh tuyệt đẹp. Nó không lạnh lẽo như những nơi tôi từng đi qua. Nơi ấy có đại dương xanh thẳm, có mây trắng bồng bềnh và ánh sáng dịu dàng của sự sống. Trái Đất đã xuất hiện trước mắt tôi như một giấc mơ. Một lực hút mạnh mẽ kéo tôi về phía đó.

Khi lao vào bầu khí quyển, cả cơ thể tôi bừng cháy. Ngọn lửa đỏ rực bao quanh khiến tôi đau đớn nhưng cũng vô cùng hạnh phúc. Sau hàng triệu năm lặng lẽ trôi nổi, cuối cùng tôi cũng có một khoảnh khắc tỏa sáng rực rỡ nhất. Tôi xé ngang bầu trời đêm như một vệt sáng chói lòa, khiến bao người ngước nhìn và thầm ước nguyện.

Có thể, giây phút ấy cũng là giây phút cuối cùng của tôi. Nhưng tôi không hề tiếc nuối. Bởi sau một hành trình dài vô tận, tôi đã được sống trọn vẹn ý nghĩa của mình: cháy hết mình để tạo nên ánh sáng, dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Giữa vũ trụ bao la, tôi hiểu rằng đôi khi giá trị của một cuộc đời không nằm ở sự dài lâu, mà nằm ở cách ta tỏa sáng trong chính giây phút của mình.

tick mình vớiiii

29 tháng 4

Trong vũ trụ bao la rộng lớn, tôi là một mảnh vụn thiên thạch nhỏ bé, lặng lẽ trôi nổi giữa hàng triệu hành trình vô tận của các vì sao. Được sinh ra từ những vụ nổ dữ dội của các ngôi sao cổ đại, tôi bắt đầu hành trình của mình từ hàng triệu năm trước, khi còn là một phần của một hành tinh xa xôi.

Chuyến du hành của tôi bắt đầu khi vụ nổ lớn xảy ra, làm tôi bị cuốn vào dòng chảy của thời gian và không gian. Tôi lướt qua các hành tinh, các sao chổi, và các hành tinh nhỏ, cảm nhận được sức mạnh của vũ trụ qua từng bước chân của mình. Trong suốt hành trình đó, tôi đã chứng kiến những cảnh tượng kỳ vĩ: những dải ngân hà rực rỡ, những cơn bão mặt trời dữ dội, và những hành tinh xa xôi lặng lẽ quay quanh các ngôi sao của chúng.

Có những hành trình dài đằng đẵng, tôi chỉ là một mảnh vụn nhỏ bé, lặng lẽ lướt qua các thiên thể mà không ai hay biết. Thời gian trôi qua hàng triệu năm, tôi như một bóng ma vô hình, chỉ đơn thuần là một phần nhỏ bé trong vũ trụ rộng lớn này. Nhưng rồi, trong một khoảnh khắc kỳ diệu, tôi va phải Trái Đất. Từng va chạm nhẹ nhàng, tôi rơi xuống mặt đất, mang theo những câu chuyện của hành trình dài vô tận.

Trong giây phút tỏa sáng cuối cùng, tôi cảm nhận được ý nghĩa của hành trình của mình. Dù chỉ là một mảnh vụn nhỏ bé, tôi đã góp phần vào vòng quay của vũ trụ, là chứng nhân của thời gian và không gian bao la. Hành trình của tôi kết thúc ở đây, nhưng ký ức về chuyến đi xuyên không gian sẽ mãi mãi in đậm trong tâm trí của tôi – một mảnh vụn thiên thạch nhỏ bé nhưng kiêu hãnh vì đã trải qua một hành trình vĩ đại nhất trong vũ trụ bao la này.

29 tháng 4

Giữa vũ trụ bao la, tôi chỉ là một mảnh vụn thiên thạch nhỏ bé, bắt đầu hành trình từ một vụ va chạm dữ dội. Từ đó, tôi trôi đi trong im lặng hàng triệu năm, băng qua những khoảng không vô tận, giữa ánh sáng xa xôi của các vì sao.

Có lúc tôi tưởng mình vô nghĩa, chỉ là hạt bụi lạc loài giữa vũ trụ, không điểm đến, không ai biết đến sự tồn tại của mình. Tôi lặng lẽ trôi qua những dải thiên hà rực rỡ, lướt ngang những hành tinh khổng lồ mà không để lại dấu vết nào. Thời gian đối với tôi dường như không còn ý nghĩa — chỉ là những khoảng lặng kéo dài vô tận, nơi mọi thứ đều tĩnh mịch đến mức chính tôi cũng quên mất mình đang tồn tại. Nhưng sâu thẳm đâu đó, vẫn có một cảm giác mơ hồ rằng hành trình này rồi sẽ dẫn tôi đến một điều gì đó, dù nhỏ bé, nhưng đủ để thay đổi tất cả.

Rồi một ngày, tôi bị hút vào một hành tinh xanh. Tốc độ tăng vọt, tôi lao vào bầu khí quyển, bùng cháy thành một vệt sáng rực rỡ trên bầu trời đêm.

Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi tỏa sáng như một ngôi sao băng – điều mà suốt hành trình dài đằng đẵng tôi chưa từng có.

Và dù biết mình sẽ tan biến, tôi vẫn thấy hành trình ấy thật xứng đáng. Bởi đôi khi, cả triệu năm lặng lẽ chỉ để đổi lấy một giây phút rực sáng cũng đã là đủ.

30 tháng 4
Trong bóng tối vĩnh hằng của vũ trụ, tôi chỉ là một mảnh vụn thiên thạch vô danh, nhỏ bé và xám xịt. Tôi không có ánh sáng tự thân như những ngôi sao kiêu hãnh, cũng chẳng có sự sống trù phú như những hành tinh xanh. Hành trình của tôi là một cuộc du hành cô độc, lặng lẽ kéo dài hàng triệu năm ánh sáng qua những miền thẳm không tên. Suốt hàng kỷ nguyên, tôi trôi dạt trong hư vô. Tôi đã đi ngang qua những tinh vân rực rỡ sắc màu, lướt qua vành đai của những hành tinh khổng lồ và chứng kiến sự sinh ra rồi lụi tàn của biết bao thiên thể. Có những lúc, sự tĩnh lặng của không gian khiến tôi cảm thấy mình như bị lãng quên. Tôi tự hỏi: “Liệu sự tồn tại của một mảnh đá sần sùi như mình có ý nghĩa gì không?” Nhưng bản năng của vũ trụ đã thôi thúc tôi không dừng lại. Tôi cứ đi, cứ đợi chờ một điều gì đó mà chính mình cũng không rõ. Và rồi, định mệnh đã dẫn lối tôi đến với một hành tinh xanh xinh đẹp mang tên Trái Đất. Khi chạm vào bầu khí quyển, cuộc đời tôi rẽ sang một chương hoàn toàn khác. Sức cản của không khí và ma sát cực mạnh bắt đầu thiêu đốt cơ thể đá của tôi. Cơn đau ập đến, nhưng lạ thay, tôi không thấy sợ hãi. Trong khoảnh khắc ấy, thân xác xám xịt của tôi bỗng rực cháy. Tôi không còn là mảnh đá vô tri, tôi đã trở thành một ngôi sao băng lấp lánh. Dưới kia, giữa màn đêm của mặt đất, tôi thấy những ánh mắt ngước nhìn đầy ngưỡng mộ. Có tiếng ai đó reo lên: "Nhìn kìa, một ngôi sao băng!". Tôi biết mình chỉ có đúng một giây phút duy nhất để tồn tại dưới hình hài rực rỡ này trước khi tan biến hoàn toàn vào thinh không. Nhưng bấy nhiêu đó là quá đủ. Hàng triệu năm đơn độc, lạnh lẽo chỉ để đổi lấy một giây phút được cháy hết mình, được mang lại niềm tin và những ước nguyện tốt đẹp cho con người. Tôi nhận ra rằng: Giá trị của sự sống không đo bằng thời gian dài hay ngắn, mà đo bằng độ rực rỡ của khoảnh khắc ta cống hiến và sẻ chia ánh sáng. Tôi tan vào gió, hài lòng với hành trình của mình. Tôi đã không còn là một mảnh vụn thiên thạch tầm thường, vì tôi đã biết cách để tỏa sáng. Dàn ý tóm tắt để bạn tự triển khai theo ý mình:
  • Mở bài: Giới thiệu bản thân (mảnh thiên thạch) và bối cảnh hành trình cô độc trong vũ trụ.
  • Thân bài:
    • Kể về sự khắc nghiệt và cô đơn của hành trình hàng triệu năm (vượt qua các tinh hà, hố đen...).
    • Cảm xúc của bản thân: Có lúc nản lòng, thấy mình nhỏ bé, vô nghĩa.
    • Bước ngoặt: Khi gặp bầu khí quyển Trái Đất (quyết định dấn thân để tỏa sáng).
    • Khoảnh khắc hóa thành sao băng: Sự đau đớn khi bị thiêu đốt nhưng hạnh phúc khi được rực rỡ.
  • Kết bài: Thông điệp về ý nghĩa sự sống (thà một phút huy hoàng rồi chợt tối còn hơn buồn le lói suốt trăm năm).
6 tháng 12 2025

tui ko bíc

16 tháng 4 2022

Trả lời nhanh hộ mình nha, không chép mạng nha mình cảm ơn ạ

16 tháng 4 2022

Bạn làm hộ mình nhanh nha mình cảm ơn ạ

11 tháng 8 2025

Tôi làm 1 câu hỏi nay nữa là tôi ngủ

11 tháng 8 2025

Bác gà trống đứng trên mái nhà, vươn cao chiếc cổ dài và kiêu hãnh như một vị vua. Bộ lông đỏ rực của bác lấp lánh dưới ánh nắng, khiến bác trở nên nổi bật giữa bầu trời xanh. Mỗi sáng, bác cất tiếng gáy vang, gọi mặt trời dậy, như một nhạc trưởng chỉ huy bản giao hưởng của buổi bình minh. Bác đi lại trên sân, bước chân mạnh mẽ và tự tin, như thể đang kiểm tra lãnh thổ của mình. Với ánh mắt tinh anh, bác gà trống luôn sẵn sàng bảo vệ đàn gà, thể hiện tình yêu thương và trách nhiệm của một người cha.

Tham khảo

10 tháng 5 2023

a, Mùa xuân đến không những xua tan cái giá rét mà còn làm cho muôn hoa đua nở, rực rỡ khắp đất trời.

b, Phúc không chỉ học giỏi mà còn là một cây văn nghệ của chi đội em.

c, Chẳng những hoa hồng nhung đẹp rực rỡ mà còn tỏa hương nồng nàn khắp khu vườn nhà em.

27 tháng 8 2025

nhanh hộ em với ạ

Đoạn văn: Mặc dù đôi tay không lành lặn từ khi sinh ra, Nhà giáo Nguyễn Ngọc Ký vẫn thể hiện một nghị lực phi thường. Không chấp nhận đầu hàng số phận, ông đã kiên trì tập luyện sử dụng chân để viết, mỗi nét chữ là một minh chứng cho ý chí mạnh mẽ. Vượt qua bao thử thách tưởng chừng không thể, ông đã gặt hái được thành công vang dội, trở thành một Nhà giáo ưu tú. Câu chuyện của ông là bài học quý báu về sức mạnh của ý chí, nghị lực, giúp chúng ta vững tin trên con đường theo đuổi mục tiêu của mình.

Tick cho mik đi nhé

27 tháng 11 2022

tham khảo:

Trời đất sinh ra có bốn mùa, nhưng xem ra, ở Việt Nam ta, mùa hè và mùa đông là hai mùa có "tính cách" rõ rệt hơn cả. Chờ đón mùa hè, người ta chờ đón một sự bừng thức, mãnh liệt của cái nắng vàng rực rỡ, của những màu sắc gay gắt đi kèm với những âm thanh ồn ào, náo nhiệt và tâm trạng háo hức của các cô cậu tuổi học trò.

Mùa hè là mùa của hoa rau muống – một loại hoa với màu tím dịu dàng, là hoa của một loại rau rất thường xuất hiện trên bàn ăn của mỗi gia đình người Việt Nam nhưng ít ai để ý. Trong cái oi bức của mùa hè, giữa đầm nước đột ngột nổi lên những đốm tím sáng lấp lánh làm dịu đi không khí bức bối đó. Không dừng ở đó, mùa hè còn có nắng. Ít ai quan tâm đến nắng hè, nhưng nếu chịu để ý, ai cũng sẽ không thể không công nhận rằng nắng hè có rất nhiều điều khác biệt đối với những loại nắng khác. Nắng rất giòn, rất vàng, nắng ngọt như mật ong trải dài trên những hàng cây phượng đỏ chói, những mái nhà, những sân trường vắng và trải đều vào không khí như một cốc siro trên một dĩa bánh nướng. Nắng mùa hè mang một điểm rất đặc biệt, không chỉ vì màu vàng của nó mà còn là vì những cảm nhận nó mang đến cho con người. Cái nắng đó có thể làm cho người ta khó chịu, nhưng cũng có thể làm cho người ta nhớ lại những gì đã qua, nhớ về thời thơ ấu, nhớ về tuổi học trò, nắng hè mang lại những nuối tiếc thoáng qua về một thời trẻ con ngây ngô. Cứ đến mùa hè là học trò lại được ra trường, bước thêm một bước tiến vào đời, rời xa thầy cô, bạn bè.

Cái nắng không chỉ khắc nên những kỷ niệm ấy trong tâm trí mỗi người, mà nó còn khắc vẻ đẹp vàng rụm của mình lên bãi cát biển. Bãi cát đã dài, hút tầm mắt con người rồi, lại còn chói nắng tạo một quang cảnh thật kì vĩ, rực rỡ. Bãi cát chói nắng – chắc nhiều người đã biết, trong cát ẩn chứa rất nhiều những hạt thuỷ tinh, pha lê lấp lánh. Khi bắt nắng, nó sáng rực rỡ lạ thường, tạo nên một độ chói gắt, nhất là cạnh đấy lại có mặt nước lấp lóa, rộng mênh mang cùng phối hợp tạo nên bức tranh bãi dài, sông rộng. Mùa hè quả là một nghệ sĩ, chỉ bằng một màu vàng và vài nét cọ, nó đã vẽ nên một bức tranh thiên nhiên hùng vĩ, rực rỡ mà ngay cả các họa sĩ đại tài như Shishkin hay Levitan cũng khó mà khắc nên được. Có lẽ cũng vì thế, nhắc đến mùa hè, người ta lại nghĩ đến ngay cái nắng chói chang và bãi biển dài trải đầy màu nắng mật ngọt.

Trong bốn mùa ấy, mùa nào cũng có vẻ đẹp riêng của mình. Trong khi mùa xuân mang vẻ đẹp dịu dàng vương vấn cái se lạnh của mùa đông vừa qua, mùa hè lại vô cùng nóng bỏng và năng động. Nó là nguồn cảm hứng của rất nhiều nhà thơ, là một bức tranh sống động mà tạo hóa đã vẽ nên. Mùa hè thật không quá nóng bỏng hay khó chịu, nó thực sự là một kiệt tác, là một sản phẩm vô cùng rực rỡ, quý phái và xinh đẹp của đất trời mà Đấng Tối cao đã tạo ra.

15 tháng 12 2023

Bài đây nha 

Bé Na là một cô bé khỏe mạnh. Cao chừng trên đầu gối em một chút, với nước da hồng hào, mềm mịn. Bàn tay, bàn chân của bé nhỏ xíu, có thể dễ dàng nắm vừa trong lòng bàn tay. Người của bé Na lúc nào cũng thơm mùi sữa. Em thích nhất là vùi vào bụng của em để trêu em cười khanh khách. Tóc của em chưa mọc dày và nhiều như người lớn, nhưng cũng đủ để mẹ buộc cho một cái nơ điệu đà. Đối với em, bé Na như là một thiên thần nhỏ. Lúc nào em cũng cười tươi tíu tít. Đôi mắt đen to tròn sẽ nheo lại, cái miệng nhỏ sẽ toe toét, để lộ mấy chiếc răng sữa con con.

Dạo này, bé Na bắt đầu tập nói, tập đi. Bé thường bập bẹ từng tiếng theo người lớn. Nghe bé gọi từng tiếng bố, mẹ, anh mà em vui mừng khôn xiết. Vui nhất, là lúc tập đi cho bé Na. Nhìn em lẫm chẫm từng bước một, cười toe toét chạy về phía mình, em cảm thấy trái tim mình như đang tan chảy ra vậy.

Nhìn bé Na lớn lên từng ngày, em lại càng thêm yêu quý em gái mình hơn. Em sẽ cố gắng trở thành một người anh trai tốt và là tấm gương sáng cho bé.

Hơi dài nhưng bạn cố viết nha

23 tháng 3 2022

Em đã được học rất nhiều các thầy,cô giáo nhưng người để lại ấn tượng sâu sắc nhất đối với em là cô Hồng. Cô là giáo viên chủ nhiệm lớp em năm nay.

Năm nay cô Hồng đã ngoài 30 tuổi , cái tuổi đã bước qua thời xuân xanh nhưng cô vẫn còn trẻ lắm. Cô có dáng người dong dỏng cao, nước da trắng hồng như đánh phấn. Mái tóc dài, mượt luôn được cô buộc sau gáy. Cô có khuôn mặt trái xoan trắng hồng, đôi mắt to, đen láy như luôn cười với chúng em. Ánh mắt của cô luôn tràn đầy sự ấm áp yêu thương và sự tin cậy dành cho chúng em. Những lúc cô cười để lộ ra hàm răng trắng bóng, đều đặn cùng nụ cười hiền hậu, bao dung.Tính tình cô lúc nào cũng vui vẻ khi trò chuyện với chúng em, khi em mắc lỗi cô nghiêm khắc chỉ bảo để em sửa sai. Với em cô Hồng như một người mẹ, người cha luôn theo sát em rèn luyện em trở thành học sinh chăm ngoan, học giỏi. Giọng nói của cô rất nhẹ nhành, truyền cảm, chứa đựng sự lôi cuốn chúng em vào những bài giảng. Cô đưa chúng em biết đi đến từ kiến thức xung quanh đến những kiến thức của xã hội. Từ đó, cô giống như cơn gió đưa chúng em đi đến khám phá những kiến thức mới mẻ đầy bí ẩn để chúng em cùng suy ngẫm, cô trò cùng tìm lời giải cho những bí ẩn đó.Cô Hồng sống rất giản dị, cô luôn quan tâm đến từng học sinh trong lớp. Sự quan tâm tỉ mỉ của cô đã dìu dắt chúng em trong vượt qua những khó khăn trong học tập.

Em luôn nhớ đến cô bằng tình cảm yêu quý, kính phục. Em tự hứa với bản thân lúc nào cũng cố gắng ngoan ngoãn, học giỏi để xứng đáng là học sinh của cô.

23 tháng 3 2022

Thanks