Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Shizuka là một cô gái đáng yêu, hiền lành, thân thiện, luôn lễ phép nên được nhiều người yêu quý. Cô sống ở quận Nerima, Tokyo, học lớp 5E cùng với những người bạn của mình là Nobita, Suneo, Jaian, Dekisugi Trong manga, Shizuka là bạn cùng lớp của Nobita .
ê
sự thật thì SHIZUKA không phải là cô bé hiền lành đâu
Hay mách người lớn/giáo viên: Dù xuất phát từ ý tốt, nhưng đôi khi khiến người khác khó chịu.
Hơi dựa dẫm: Khi gặp nguy hiểm thường trông chờ Nobita, Doraemon hoặc Dekisugi.
😐 1. Hay đứng ngoài khi Nobita bị bắt nạt
- Shizuka biết Nobita thường xuyên bị Jaian & Suneo ức hiếp.
- Nhưng nhiều lúc cô chỉ khuyên miệng hoặc im lặng, hiếm khi can thiệp mạnh.
👉 Đây là kiểu tốt nhưng thiếu dũng khí.
🗣️ 2. Dễ “đạo đức hóa” người khác
- Shizuka hay nói những câu kiểu: “Nobita, cậu phải cố gắng lên”, “Cậu sai rồi”.
- Điều này đúng, nhưng lặp lại nhiều khiến cô giống người phán xét từ vị trí an toàn, không thật sự thấu hiểu áp lực của Nobita.
⚖️ 3. Thiên vị người giỏi
- Cô tỏ ra thoải mái, ngưỡng mộ Dekisugi rõ rệt.
- Khi Nobita thất bại, Shizuka dễ thất vọng hơn là động viên sâu sắc.
👉 Vô tình thể hiện thái độ phân biệt năng lực.
🧍♀️ 4. Ích kỷ cảm xúc (vô thức)
- Khi buồn, sợ hãi, Shizuka thường tìm Nobita làm chỗ dựa,
- Nhưng khi Nobita cần cô nhất, cô không phải lúc nào cũng ở bên.
👉 Đây là kiểu nhận nhiều hơn cho.
Người tôi yêu nhất trong nhà chính là mẹ. Mẹ tôi năm nay ngoài bốn mươi tuổi rồi nhưng nhìn mẹ vẫn còn trẻ lắm. Khuôn mặt mẹ thanh tú, nước da rám nắng vì sương gió. Mái tóc mẹ không quá suôn mượt nhưng luôn thơm mùi bồ kết. Đôi bàn tay mẹ in hằn những vết chai sần vì vất vả làm việc để nuôi chúng tôi ăn học và lo cho cả gia đình. Mẹ tôi là một nông dân. Hằng ngày mẹ tôi ra đồng làm việc từ lúc sáng sớm đến chiều tối mới về. Nhưng mẹ không bao giờ than mệt mà sau khi đi làm về, mẹ vẫn nấu cơm, giặt giũ và kèm cặp chúng tôi học. Mẹ tôi là một người phụ nữ tuyệt vời và tôi thương mẹ vô cùng!
Của bạn đây nhé! Mình là Phạm Huyền Trang!
Đoạn văn: Mặc dù đôi tay không lành lặn từ khi sinh ra, Nhà giáo Nguyễn Ngọc Ký vẫn thể hiện một nghị lực phi thường. Không chấp nhận đầu hàng số phận, ông đã kiên trì tập luyện sử dụng chân để viết, mỗi nét chữ là một minh chứng cho ý chí mạnh mẽ. Vượt qua bao thử thách tưởng chừng không thể, ông đã gặt hái được thành công vang dội, trở thành một Nhà giáo ưu tú. Câu chuyện của ông là bài học quý báu về sức mạnh của ý chí, nghị lực, giúp chúng ta vững tin trên con đường theo đuổi mục tiêu của mình.
Tick cho mik đi nhé
hãy viết đoạn văn khoảng 5 đến 7 câu nói về trách nhiệm của em đối với công ơn sinh thành của cha mẹ
Mỗi con người khi sinh ra trên cõi đời này đều là một sự may mắn mà cha mẹ mang lại, chính vì vậy, chúng ta phải có trách nhiệm với cha mẹ của mình. Mẹ là người sinh ra ta, chăm sóc ta từng li từng tí, lo cho ta miếng ăn giấc ngủ. Cha là người vất vả bon chen ngoài cuộc sống để lấy tiền lo cho tương lai của ta và dạy ta những bài học làm người quý giá. Từ những công lao to lớn này, mỗi người con chúng ta cần sống với sự biết ơn, tình yêu thương cha mẹ và có trách nhiệm với cha mẹ lúc họ về già. Họ dành cho chúng ta nửa cuộc đời để nuôi ta lớn, giúp ta tạo dựng tương lai, sau này giúp chúng ta chăm sóc con cái của mình. Chính vì vậy, phần đời còn lại của họ khi họ già yếu, không còn khả năng lao động, mỗi người con chúng ta hãy chăm sóc họ với tình yêu thương, sự ân cần quan tâm giống như họ đã làm cho ta. Sự yêu thương, kính trọng, chăm sóc, phụng dưỡng cha mẹ lúc về già không chỉ giúp cho tình cảm gia đình thêm đầm ấm, gắn bó hơn mà nó còn là tấm gương cho con cái chúng ta sau này học tập theo, giúp chúng có tư du và suy nghĩ đúng đắn. Chăm sóc, phụng dưỡng cha mẹ lúc về già mang đến cho chính chúng ta những lợi ích quý báu. Chúng ta hãy là những người con hiếu thảo với cha mẹ mình để xứng đáng với công sức của họ đã vun đắp cho mình và trở thành công dân tốt của xã hội.
răm cái đức lấy đức hiếu làm đầu. Điều này có thể thấy công cha nghĩa mẹ đối với mỗi người chúng ta to lớn biết chừng nào. Công mẹ mang nặng đẻ đau, công cha ngày đêm vất vả dưỡng dục, những công lao này thật không biết bao giờ những người con cái như chúng ta mới báo đáp hêt. Khi chúng ta còn bé hay đã khôn lớn thì trong mắt cha mẹ chúng ta vẫn chỉ bẻ bỏng như ngày nào. Cha mẹ vẫn hàng ngày quan tâm, theo dõi mọi bước đi trên con đường của chúng ta. Tình cảm của cha mẹ với con cái lúc nào cũng dạt dào, tưởng chừng như không bao giờ biết khô cạn. Chúng ta hãy phấn đấu trở thành những người con ngoan trò giỏi để đền đáp công ơn của cha mẹ.
Bác gà trống đứng trên mái nhà, vươn cao chiếc cổ dài và kiêu hãnh như một vị vua. Bộ lông đỏ rực của bác lấp lánh dưới ánh nắng, khiến bác trở nên nổi bật giữa bầu trời xanh. Mỗi sáng, bác cất tiếng gáy vang, gọi mặt trời dậy, như một nhạc trưởng chỉ huy bản giao hưởng của buổi bình minh. Bác đi lại trên sân, bước chân mạnh mẽ và tự tin, như thể đang kiểm tra lãnh thổ của mình. Với ánh mắt tinh anh, bác gà trống luôn sẵn sàng bảo vệ đàn gà, thể hiện tình yêu thương và trách nhiệm của một người cha.
Tham khảo
Mẹ em là một nhân viên văn phòng và mẹ em thường xuyên phải đến văn phòng vào sáng sớm. Trong suốt ngày làm việc, mẹ em làm việc chăm chỉ và tận tâm, thường xuyên điều chỉnh lịch trình làm việc để đảm bảo các dự án được hoàn thành đúng thời hạn. Khi về nhà, mẹ em thường nấu ăn cho gia đình cùng nhau thưởng thức bữa tối. Sau đó, mẹ em thường dành thời gian để đọc sách hoặc xem phim để giải tỏa căng thẳng. Mẹ em rất yêu thích chăm sóc cây cảnh và thường xuyên dành thời gian tưới nước và chăm sóc chúng trước khi đi ngủ.
Những dòng thơ trên mang đến cho em một cảm giác lạnh lẽo và cô đơn. Em cảm nhận được sự vắng bóng của mẹ trong cuộc sống, khi ruộng vườn trống trải và cánh màn khép lại. Những hình ảnh về cuộc sống đơn sơ của người nông dân, với cuộc sống bận rộn từ sớm đến trưa, cùng với những kí ức về nắng mưa từ những ngày xưa, tất cả đã lặn trong đời mẹ và không tan biến đi. Điều này khiến em cảm thấy sự đau đớn và nhớ nhung về mẹ, và cũng như động viên em phải trân trọng những người thân yêu trong cuộc sống.
Mẹ là cội nguồn của tình yêu vô điều kiện và sự hy sinh vô biên. Tình thương của mẹ giống như một dòng sông hiền hòa, luôn âm thầm chảy, nuôi dưỡng tâm hồn con. Mẹ là người đã dành cả cuộc đời để chăm sóc, che chở và dõi theo từng bước trưởng thành của con. Từng giấc mơ con theo đuổi, từng bước chân con vấp ngã, đều có sự hiện diện của mẹ với bao nhiêu lo lắng và lòng đồng cảm.
Mẹ đã dạy cho con biết thế nào là lòng bao dung, biết yêu thương và chia sẻ với mọi người xung quanh. Qua từng ngày tháng, mẹ luôn lặng lẽ ở bên, chăm sóc và mang lại niềm vui, động viên con vượt qua mỗi thử thách trong cuộc sống. Tình mẹ là một món quà vô giá, không cầu đền đáp, chỉ mong con hạnh phúc và thành công. Nếu có gì cao đẹp và thiêng liêng nhất, thì đó chính là tình mẹ, một tình cảm không thể nào đong đếm hay so sánh với bất cứ điều gì khác.
Nếu được hỏi ai là người em yêu quý nhất, thì đó chính là người mẹ của em. Mẹ cho em cuộc sống quý giá, nuôi nấng em từng thuở lọt lòng. Mẹ như vầng trăng đêm khuya, ru em vào những giấc ngủ bình yên. Với em, hình ảnh của mẹ luôn khắc sâu trong tâm trí và trái tim của mình. Mẹ em năm nay đã gần bốn mươi tuổi. Mẹ có một dáng hình cao và thon gọn. Khuôn mặt trái xoan của mẹ vô cùng hiền lành và phúc hậu. Mẹ em có mái tóc đen mượt dài ngang vai. Khi làm việc ở nhà, mẹ hay búi cao hoặc buộc sau gáy một cách gọn gàng. Mẹ em lúc nào cũng tất bật với công việc nào là đi chợ, việc nhà, đi làm… nhưng mẹ không bao giờ kêu vất vả hay mệt mỏi. Mặc dù bận rộn nhưng mẹ vẫn dành thời gian cho các con. Sáng nào mẹ cũng dậy thật sớm để chuẩn bị đồ ăn sáng cho cả gia đình, đưa chúng em đi học rồi mẹ đi làm. Buổi tối, mẹ dành thời gian quan tâm đến việc học của chúng em. Mẹ em tuy hiền nhưng cũng rất nghiêm khắc. Mẹ không bao giờ nuông chiều con cái quá mức mà luôn chỉ bảo cho em những bài học về cách cư xử, về đạo lý làm người. Mẹ là người rất hiền lành và ôn hòa. Với ông bà, mẹ luôn lễ phép, chu đáo quan tâm và rất hiếu thảo. Với họ hàng, làng xóm, mẹ cởi mở, nhiệt tình luôn giúp đỡ mọi người nên ai cũng yêu quý mẹ. Em luôn tự hào về mẹ. Mẹ là tấm gương, là món quà quý giá nhất mà cuộc sống này dành riêng cho em. Tình yêu thương của em dành cho mẹ thực sự không thể đo đếm bằng lời. Em hứa sẽ chăm học và cố gắng học thật giỏi mẹ vui lòng.
-----CHÚC BẠN HỌC TỐT-----
Mẹ là bến sinh thành của chúng ta.Là người cho ta những ngọt sữa đầu tiên, dạy nói, dạy cách cầm đũa, dạy cách đi đứng. Cho ta biết cách đối nhân xử thế với mọi người . Là nơi cho ta chút những bầu tâm sự .Chẳng bao giờ tính toán với ta điều gì trong khả năng của mẹ.
Mẹ là niềm của cội nguồn, niềm hy vọng của mỗi con người.Mẹ đã là người mang nặng đẻ đau và nuôi chúng ta khôn lớn.Không những vậy khi ta ôm mẹ là người chăm, khi ta khóc mẹ là người dỗ.Mẹ có ơn nghĩa sinh thành với mỗi con người rất lớn.Mẹ cho ta những giọt sữa đầu tiên, tập đi đứng, dạy cách cầm đũa sao cho đúng , dạy cách đối nhân xử thế với mọi người xun quanh.Mẹ không bảo giờ tính toán với ta những điều trong khả năng.Mẹ lộ cơm áo gạo tiền ngoài xã hội để lộ chúng ta từng miếng ăn, cái áo cái quần mà chúng ta đang mặc hằng ngày, lo toang những việc trong trong nhà mà không bảo giờ thân thở dù nửa lời , ra ngoài thì làm việc giỏi về nhà thì đảm việc nhà.
thankssssssssssssssssss