Truyện kinh dị đầu tay của Rina
Thân mến :Xin gửi lời chào đến các TV trên Hoc24h (Em xin mấy CTV cho em up truyện nha )Em xin tự giới thiệu về bản thân mình. Em 2k8. Tuổi đời trẻ nên còn nhiều sai sót, mong anh chị bỏ qua :))Thôi, không vòng vo nữa, em xin được phép bật mode Nguyễn Ngọc Ngạn đây :)))
Người ta nói Thành phố về đêm là lúc tràn đầy sức sống nhất, nhưng đấy chỉ là một số nơi đặc biệt thôi. Ở khu tập thể hay một góc phố nào đó trên Shirima, người ta đã nhốt trẻ em, đóng cửa kín mít rồi. Chỉ vài ba quán ăn khuya mở thôi, bởi vậy khi đi qua đó, người ta có cảm giác ớn lạnh đến rùng mình...
Meitan là giáo viên Tiếng Anh của Học viện Scrina. Cô mới tốt nghiệp Đại học nên chỉ khoảng 23, 24 tuổi thôi. Cô ghét nhất là khi mấy gã đàn ông háo sắc cứ luẩn quẩn bên cô suốt ngày, cũng không thích cho chúng vào trong nhà, cảm giác hôi hám đến khó chịu.
Một buổi xế chiều nọ, khi cả lớp đã hớn hở lũ lượt kéo nhau về nhà, cô vẫn còn lúi húi với chồng giấy kiểm tra của bọn trẻ. Phải rồi, mai là ngày trả bài cho chúng nó ... Gấp lắm...
-C...Cô ơi....
Meitan giật mình ngước lên. Hóa ra đó là Shingabu- nam sinh lớp 2A1 (học sinh năm 2 ). Meitan nghĩ ngợi :''Đã hơn sáu giờ rồi, nó ở đây làm gì chứ ?''Cô cười gượng gạo với anh ta :
-E..Em cần gì nào ?
-C..Chuyện này thì khó nói lắm cô...-Shingabu nói tiếp- Hôm nay bố mẹ em đi công tác xa, nên em ở nhà một mình, nhưng em sợ ma lắm... Hay cô cho em sang ngủ cùng tối nay được không...
Meitan giật sững người ''Thằng quỷ nhỏ này định làm gì mình đây ?''Nhưng không thể lộ ra là mình đang sợ nó, mà càng không thể từ chối lời cầu khẩn đáng thương đó. Meitan đành phải dắt nó về khu chung cư cũ kĩ chật chội của mình, mới là sinh viên ra trường mà, làm gì có tiền mà thuê cái rẻ hơn. Meitan mặt đỏ tía tai, lo lắng cậu sinh viên sẽ trêu chọc mình. Nhưng không hề có điều đó xảy ra, trái lại cậu còn tỏ ra thích thú và khen ngợi kiến trúc căn nhà...
Meitan ngại ngùng chỉ :''Nhà cô không có hai cái giường, nên tối nay em ngủ tạm bằng mền nha .''Cậu ta gật gù tỏ vẻ đồng ý.
Đêm đó, Meitan cứ trằn trọc mãi mà không ngủ yên, cô chỉ sợ thằng cha đó làm chuyện gì đồi bại với mình (Cho phép mình cười đoạn này :)))
Một canh..
Hai canh..
Ba canh..
Đồng hồ đã điểm số 12 giờ, cậu sinh viên vẫn đang say giấc nồng. Meitan cảm thấy nhẹ nhõm thêm phần nào. Cô cảm thấy mệt mỏi vì những chuyện xảy ra vào hôm nay liền lăn raq ngủ lúc nào không hay...
-Cô ơi...Cô !
Meitan giật mình ngồi dậy giụi mắt, cô bực mình nhìn Shingabu :''Thằng loz này muốn gì nữa đây ?"
-E..Em đói quá...Cô đi mua đồ ăn với em được không ạ ?
Meitan nói trong mệt mỏi, hai con mắt lờ đờ, thâm quầng lại :
-Để mai đi, cô đang buồn ngủ lắm, em không để cho cô yên à ?
-Đi cô! Bụng em đang réo lên sùng sục đây này...
Không còn cách nào, cô đành dẫn thằng quỷ nhỏ đi tìm quán ăn khuya nào đó rồi cho nó ăn tạm. Con đường ướt đẫm ánh trăng thanh, xung quanh nhà nhà đều tối om, chỉ có vài quán là đang sáng đèn, trời hiu hiu lạnh, gió vi vu thổi qua làm Meitan ớn lạnh, chó mèo thi nhau sủa thêm phần u ám. Chỉ mỗi Shingabu là thản nhiên đi mà không thèm để ý xung quanh. Bỗng có tiếng chuông điện thoại reo lên.
-Alô...Khuya rồi mà cô đi đâu vậy? Cô có biết em đang tìm cô khắp xóm không? Tỉnh dậy mà không thấy cô đâu...Em tưởng cô đang trốn em rồi chết giấc ở đâu chứ ?-Shingabu hốt hoảng kể lể.
-Em dậy sớm rồi bắt cô đi mua đồ ăn trong đêm khuya khoắt thế này còn nói ai chứ? -Meitan gắt gỏng trả lời .
Shingabu bỗng nhiên tái xanh mặt, lắp bắp nói không ra hơi :
Cô đang gặp nguy hiểm đó! Chạy ngay đi ! Cô...
Meitan sững mình hiểu ra mọi chuyện. Cô run rẩy quay đầu lại và...
LET ME KILL YOU...
Một tiếng hét vang lên dữ dội. Mùi tanh của máu bay ra xa, quyện với ánh trăng thanh và sương mù....Điện thoại vẫn chưa tắt...
-Cô ơi..Cô còn ở đấy không ?...Cô...trả lời em đi ...
~HẾT~
ღ нồиɢ☓ℓαм☓(☓тєαм☓ѕσиɢ☓иɢư☓) ︵²ᵏ⁹ chưa được ok vào điểm nào vậy ạ ?
:)))
bạn có đăng nhạc doll hourse k
Có mk like mạnh :)))
:))))
Linh đây là truyện kinh dị chứ giờ mình phải viết mềm mại như ngôn tình à ??>
Nhưng dù sao cảm ơn bạn đã góp ý
Vì đây là tác phẩm đầu tay nên sai sót cũng khá nhiều
Bạn ơi, đây là CTV đó nhoa •๖ۣۜMĭηʂɦα๖ۣۜ¢ɦαηɦ๖ۣۜ•
? ღ нồиɢ☓ℓαм☓(☓тєαм☓ѕσиɢ☓иɢư☓) ︵²ᵏ⁹ CTV thì s ạ?
•๖ۣۜMĭηʂɦα๖ۣۜ¢ɦαηɦ๖ۣۜ• mình nhận xét dưới kìa
ღ нồиɢ☓ℓαм☓(☓тєαм☓ѕσиɢ☓иɢư☓) ︵²ᵏ⁹ CTV cũng là người bình thường mà
Mỗi người có một quan điểm riêng không ai giống ai và đó đã cấu tạo nên một xã hội đầy sự thần bí và xinh đẹp này.
CTV và •๖ۣۜMĭηʂɦα๖ۣۜ¢ɦαηɦ๖ۣۜ• đều đưa ra những quan điểm cá nhân và xứng đáng được tôn trọng
Thực ra thì mk cx ko để ý đến sự diễn đạt có hay k mà chỉ tập trung vào cốt truyện
Cảm ơn :))))))
Star_Of_Pink bạn tốt zới mình qué
Trước giờ có ai đồng tình với ý kiến của mình đâu :(
Yuukoღ Lovely*ツ à kiểu là :
Thằng bé nó lắc đầu vì Karie không ở trong phòng alone, vì còn con bé đằng sau đang đợi để giết Karie :)))
Thông chưa ạ :)))
Yuukoღ Lovely*ツ gửi nhầm :)))
Ys là thằng shingabu đi ăn cùng Meitan k phải là thật, là ma. Nó vờ là Shingabu để giết meitan nhưng thực chất Shingabu vẫn ở nhà :)))
Thông chưa ??
Yuukoღ Lovely*ツ•๖ۣۜMĭηʂɦα๖ۣۜ¢ɦαηɦ๖ۣۜ•Kết này hay và phổ biến bạn ạ. Kiểu kết bí ẩn và chờ đợi á. Mik thik kiểu này.
Aiko Rllyllh Này bạn !
Bạn ấy là thành viên của CLB mình, hơn thế nữa là bạn thân trên Hoc24 nên mình muốn giải thích:
-Về việc đặt tên, mình công nhận là bạn ấy chưa biết cấu trúc.
-Về việc cô giáo sợ học sinh, bạn chưa đọc hết thì đừng sân si, cô giáo sợ mấy gã đàn ông dâm dãng, hơn thế nữa học sinh này là nam mà ở một mình với cô giáo, cô giáo sẽ sợ và lo lắng, điều này là hợp lí.
-Về câu nói cô đang gặp nguy hiểm, nó cũng dễ suy đoán ra mà? Đơn giản là khi cậu bạn kia gọi cho cô giáo, mà trong khi đó cô ấy nói cậu rủ cô ra ngoài này ăn đồ ăn nhanh, chẳng có gì khó khăn mà hiểu ra có kẻ đang giả mạo mình và muốn hãm hại cô.
Mong bạn đừng gây war !
Nó gây war sẵn rồi ! Kệ đi!ღ²⁴ɦ๖ۣۜYuηa๖ۣۜCLB๖ۣAηĭмεღ
Lời kể hơi cứng quá , phải cho nhiều hình ảnh hơn nữa !