K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

11 tháng 12 2024

https://loigiaihay.com/ke-lai-mot-trai-nghiem-cua-em-ve-mot-ngoi-truong-moi-lop-6-a156576.html#google_vignette

vô đó mà xem

25 tháng 10 2025

Vào thời giặc Minh xâm lược nước ta, chúng coi nhân dân ta như cỏ rác, làm nhiều điều bạo ngược. Bấy giờ ở vùng núi Lam Sơn, nghĩa quân nổi dậy chống lại chúng, nhưng buổi đầu thế lực còn non yếu nên nhiều lần thất bại. Thấy vậy, đức Long Quân quyết định cho nghĩa quân mượn gươm thần để giết giặc.

Hồi ấy, ở Thanh Hóa, có một người làm nghề đánh cá tên là Lê Thận. Một đêm nọ, Thận thả lưới ở một bến vắng như thường lệ. Đến khi kéo lưới lên thấy nằng nặng, nghĩ rằng sẽ kéo được mẻ cá to. Nhưng khi thò tay vào bắt cá thì chỉ thấy một thanh sắt. Chàng vứt xuống sông, rồi lại thả lưới ở chỗ khác. Kì lạ thay, liên tiếp ba lần đều vớt được thanh sắt nọ. Thận liền đưa thanh sắt lại mồi lửa thì phát hiện ra đó là một thanh gươm.

Về sau, Thận gia nhập vào nghĩa quân Lam Sơn. Một lần nọ, chủ tướng Lê Lợi cùng tùy tùng đến thăm nhà Thận. Bỗng nhiên thấy phía góc nhà lóe sáng, Lê Lợi tiến đến gần xem là cầm lên xem là vật thì gì thì thấy hai chữ “Thuận Thiên”. Song lại không ai nghĩ đó là lưỡi gươm thần.

Một hôm, bị giặc đuổi, Lê Lợi và các tướng rút mỗi người một ngả. Lúc đi ngang qua một khu rừng, Lê Lợi thấy có ánh sáng trên ngọn cây đa. Ông trèo lên mới biết đó là một cái chuôi gươm nạm ngọc quý giá. Bỗng nhớ đến lưỡi gươm nhà Lê Thận, ông mang chuôi về tra vào lưỡi gươm thì vừa như in.

Một năm trôi qua, nhờ có gươm thần giúp sức, nghĩa quân của Lê Lợi đánh đến đâu thắng đến đó. Thanh thế ngày một vang xa. Quân Minh được dẹp tan. Lê Lợi lên ngôi vua, lấy niên hiệu là Lê Thái Tổ. Vua cho cưỡi thuyền trên hồ Tả Vọng thì thấy Rùa Vàng nổi lên đòi lại thanh gươm thần:

- Việc lớn đã thành. Xin bệ hạ trả lại gươm báu cho đức Long Quân.

Sau khi nghe Rùa Vàng nói, Lê Lợi bèn đem gươm báu trả lại rồi nói:

- Xin cảm tạ ngài cùng đức Long Quân đã cho mượn gươm báu để đánh tan quân giặc, bảo vệ nước nhà.

Nghe xong, Rùa Vàng gật đầu rồi lặn xuống hồ. Từ đó, người dân đổi tên hồ Tả Vọng thành hồ Gươm hay còn gọi là hồ Hoàn Kiếm

4 tháng 11 2025

Ngày xưa, có một người con trai thần Long Nữ, tên là Lạc Long Quân thuộc giống rồng. Thần có sức khỏe vô địch, lại nhiều phép lạ. Thần giúp dân trừ yêu quái, dạy dân cách trồng trọt, chăn nuôi và ăn ở. Ở vùng núi cao phương Bắc, có nàng Âu Cơ thuộc dòng họ Thần Nông, xinh đẹp tuyệt trần. Nàng đến thăm vùng đất Lạc Việt có nhiều hoa thơm cỏ lạ. Hai người gặp nhau, yêu nhau và trở thành vợ chồng.

Ít lâu sau Âu Cơ mang thai và sinh ra một cái bọc trăn trứng, nở ra trăm người con, người nào cũng đều hoàn hảo, đẹp lạ thường. Lạc Long Quân vốn quen sống ở dưới nước, nên thường xuyên trở về dưới thuỷ cung.

Âu Cơ ở lại nuôi đàn con, tháng ngày chờ đợi Lạc Long Quân trở lại, nhưng nỗi nhớ chồng khiến nàng buồn tủi. Cuối cùng nàng gọi chồng lên than thở:

- Sao chàng đành bỏ thiếp mà đi, không cùng thiếp nuôi đàn con nhỏ?

Lạc Long Quân nói:

- Ta vốn ở miền nước thẳm, nàng thì ở chốn núi cao. Nhiều điều khác nhau, khó mà ở cùng nhau một nơi được lâu dài được. Nay ta đưa năm mươi con xuống biển, nàng đưa năm mươi con lên núi, chia nhau cai quản các phương. Khi có việc gì cần giúp đỡ lẫn nhau, đừng quên lời hẹn, đây là giao ước của vợ chồng, con cái.

Âu Cơ ưng thuận. Trước khi đưa năm mươi con lên núi, nàng nói với chồng:

- Thiếp xin nghe lời chàng. Vợ chồng ta đã sống với nhau thắm thiết, nay phải chia hai, lòng thiếp thật là đau xót.

Lạc Long Quân cũng cố nén nỗi buồn trong buổi chia li, chàng khuyên giải vợ:

- Tuy xa nhau nhưng tình cảm đôi ta không hề phai nhạt, khi nào cần chúng ta lại gặp nhau.

Âu Cơ vẫn quyến luyến, rồi buồn bã nói

- Thiếp rất nhớ chàng và thương các con, biết đến khi nào chúng ta mới gặp nhau.

Lạc Long Quân nắm chặt tay vợ, an ủi:

- Xa nàng và các con lòng ta cũng đau lắm! Âu cũng là mệnh trời, mong nàng hiểu và cảm thông cùng ta.

Âu Cơ và các con nghe theo lời cùng nhau chia tay lên đường.

Lạc Long Quân và các con về nơi biển cả, Âu Cơ đưa các con về đất Phong Châu. Người con trưởng được tôn lên làm vua, lấy hiệu là Hùng Vương, đặt tên nước là Văn Lang. Cũng bởi sự tích này mà người Việt Nam ta đều luôn tự hào mình là dòng dõi con Rồng cháu Tiên. 

3 tháng 11 2025

Những năm tháng Tiểu học luôn là quãng thời gian hồn nhiên và đáng nhớ nhất trong cuộc đời em. Trong rất nhiều kỷ niệm đẹp ấy, em nhớ nhất là lần đầu tiên em được tham gia Hội thi “Kể chuyện Bác Hồ” của trường vào năm lớp 4.

Hôm đó, khi cô giáo chủ nhiệm thông báo em được chọn đại diện lớp đi thi, em vừa vui mừng vừa lo lắng. Em sợ mình nói sai hoặc quên bài trước đông người. Thế nhưng cô giáo luôn động viên, giúp em luyện tập mỗi ngày sau giờ học. Cô còn chỉ cho em cách đứng thẳng, mỉm cười, và nói thật tự nhiên để tạo thiện cảm với khán giả. Em chọn kể câu chuyện “Chiếc áo ấm tặng Bác” – một câu chuyện cảm động nói về tấm lòng nhân hậu của Bác Hồ đối với các cháu thiếu nhi.

Đến ngày thi, sân trường rợp cờ hoa, các lớp ngồi ngay ngắn cổ vũ. Khi bước lên sân khấu, em run lắm, tim đập nhanh đến mức tưởng như ai cũng nghe thấy. Nhưng khi nhìn thấy cô giáo đang mỉm cười động viên dưới hàng ghế khán giả, em bỗng cảm thấy bình tĩnh hơn. Em bắt đầu kể, giọng nói dần rõ ràng, truyền cảm, và em cố gắng thể hiện cảm xúc bằng cả trái tim. Khi em vừa dứt lời, mọi người vỗ tay vang dội, khiến em xúc động đến suýt rơi nước mắt.

Kết quả, em đạt giải Nhì toàn trường. Cô giáo ôm em và khen em rất dũng cảm. Ba mẹ cũng tự hào và thưởng cho em một quyển truyện mới. Từ lần đó, em hiểu rằng: nếu mình tin tưởng vào bản thân và chăm chỉ luyện tập, nhất định sẽ thành công.

Kỷ niệm ấy mãi là một trải nghiệm đáng nhớ trong tuổi thơ học trò của em — nơi em học được sự tự tin, lòng kiên trì và niềm vui khi vượt qua chính mình.


21 tháng 12 2025

Trong những năm tháng học Tiểu học, em có rất nhiều kỉ niệm đẹp, nhưng trải nghiệm khiến em nhớ mãi là lần đầu tiên em tham gia hội thi văn nghệ của trường. Đó là một kỉ niệm vừa hồi hộp, vừa vui sướng mà em không bao giờ quên.


Hôm đó, lớp em được chọn biểu diễn múa trong buổi chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam. Ngay từ những buổi tập đầu tiên, em đã cảm thấy rất lo lắng vì sợ mình làm sai động tác, ảnh hưởng đến cả đội. Tan học, em cùng các bạn ở lại tập luyện cùng cô giáo. Có hôm chân đau, người mệt nhưng em vẫn cố gắng vì không muốn bỏ cuộc. Cô giáo luôn nhẹ nhàng động viên chúng em, nhờ vậy em cảm thấy tự tin hơn rất nhiều.


Đến ngày biểu diễn, khi đứng sau cánh gà nhìn xuống sân trường đông kín người, tim em đập rất nhanh. Em hồi hộp đến mức hai tay run lên. Nhưng khi tiếng nhạc vang lên, em nhớ lại lời cô dặn và bắt đầu thực hiện từng động tác. Mọi lo lắng dần tan biến, em cảm thấy mình đang hòa vào bài múa. Khi tiết mục kết thúc, em nghe thấy những tràng pháo tay vang lên khắp sân trường và lòng em tràn ngập niềm vui.


Từ trải nghiệm ấy, em rút ra bài học cho bản thân rằng: chỉ cần cố gắng, kiên trì và tin vào chính mình thì em sẽ vượt qua được nỗi sợ hãi. Kỉ niệm này đã giúp em trưởng thành hơn và trở thành một trải nghiệm đáng nhớ trong những năm tháng học Tiểu học của em.

Cô fake rồi má ưi

27 tháng 9 2025

cẩn thận thật thì sao

5 tháng 5 2023

cần gấp ạ !!!!1

 

5 tháng 5 2023

mik ko bít

 

28 tháng 12 2025

Kể lại câu chuyện cổ tích "Cô bé quàng khăn đỏ"

Ngày xưa, có một cô bé rất ngoan và xinh xắn, mọi người gọi em là Cô bé quàng khăn đỏ vì em luôn đội chiếc khăn đỏ xinh xắn do bà ngoại tặng. Một hôm, mẹ cô bé nhờ em mang giỏ bánh và bình sữa sang cho bà ngoại đang ốm nằm một mình trong rừng.

Trên đường đi, cô bé quàng khăn đỏ gặp một con sói gian ác. Con sói nảy ra kế hoạch bắt bà và cô bé. Nó đi trước đến nhà bà, ăn thịt bà và giả làm bà nằm trên giường đợi cô bé. Khi cô bé đến, cô cảm thấy có gì đó lạ, nhưng chưa kịp phản ứng thì con sói định ăn thịt cô.

May mắn thay, một người thợ săn đi qua nghe tiếng kêu của cô bé, đã chạy đến cứu cô và bà ngoại. Người thợ săn giết con sói hung dữ, cứu cả hai bà cháu an toàn. Từ đó, cô bé quàng khăn đỏ luôn nhớ lời mẹ dặn là không được nói chuyện hay đi lối khác khi qua rừng.

Câu chuyện “Cô bé quàng khăn đỏ” dạy chúng ta bài học quý giá về sự cảnh giác và vâng lời người lớn để giữ an toàn cho bản thân. Em rất thích câu chuyện này vì nó vừa hấp dẫn vừa có ý nghĩa sâu sắc.



Người hiền gặp lành: Câu chuyện Cây khế và bài học muôn đời Mở bài: Khởi nguồn của một câu chuyện Trong thế giới truyện cổ tích Việt Nam, nơi thiện và ác luôn đối đầu, nơi lòng tốt được đền đáp và tham lam bị trừng trị, có một câu chuyện đã gắn liền với tuổi thơ của biết bao thế hệ, nuôi dưỡng tâm hồn trẻ thơ bằng những bài học đạo đức giản dị mà sâu sắc. Đó chính là truyện "Cây khế" – câu chuyện về hai anh em, về sự tham lam tột cùng và lòng hiền lành chất phác, về phép màu kỳ diệu và sự công bằng của tạo hóa. Mỗi lần nghe lại câu chuyện này, tôi lại cảm thấy tâm hồn mình được thanh lọc, vững tin hơn vào triết lý sống "ở hiền gặp lành". Thân bài: Diễn biến câu chuyện 1. Hoàn cảnh gia đình và sự phân chia bất công Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nọ, có hai anh em trai. Cha mẹ mất sớm, để lại cho hai anh em một khối gia sản khá lớn. Người anh vốn tính tham lam, ích kỷ, luôn muốn chiếm trọn mọi thứ, trong khi người em lại hiền lành, thật thà và chịu khó.  www.bachhoaxanh.com Sau khi lấy vợ, người anh không muốn sống chung với người em nữa. Sợ em trai đòi chia gia tài, người anh vợ chồng tham lam bàn mưu tính kế chiếm hết nhà cao cửa rộng, ruộng vườn màu mỡ, chỉ để lại cho vợ chồng người em một túp lều tranh lụp xụp và một cây khế ngọt ở góc vườn.  www.bachhoaxanh.com Vợ chồng người em hiền lành, không một lời than vãn, chấp nhận sự phân chia bất công đó. Họ dọn đến túp lều tranh, hàng ngày chăm chỉ làm lụng, thuê mướn cho người khác để kiếm sống. Cây khế trước túp lều được người em chăm sóc chu đáo, tưới nước, bón phân mỗi ngày. Nhờ vậy, cây khế lớn nhanh như thổi, xanh tươi và ra rất nhiều trái.  www.avakids.com 2. Phép màu và lời hứa của chim thần Năm đó, cây khế sai trĩu quả, từng chùm khế vàng ươm, mọng nước treo lủng lẳng. Vợ chồng người em định bụng hái khế đem bán lấy tiền mua gạo. Thế nhưng, chẳng biết từ đâu, một con chim phượng hoàng rất lớn bay đến, ăn hết quả này đến quả khác.  www.avakids.com Thấy bao công sức chăm sóc bấy lâu nay sắp tan thành mây khói, người em buồn bã than thở:
  • "Chim ơi, nhà tôi chỉ có cây khế này là tài sản quý giá nhất. Chim ăn hết khế, tôi lấy gì mà sống?"
Thật bất ngờ, chim phượng hoàng dừng ăn, cất tiếng nói như người:
  • "Ăn một quả, trả một cục vàng. May túi ba gang, mang đi mà đựng."
Vợ chồng người em nghe vậy thì bán tín bán nghi, nhưng vẫn tin lời chim. Họ liền may một cái túi vải nhỏ đúng ba gang tay theo lời chim dặn.  www.avakids.com Sáng hôm sau, chim phượng hoàng lại bay đến, bảo người em leo lên lưng. Chim bay vút lên cao, bay qua những ngọn núi cao ngất, vượt qua những đại dương bao la, cuối cùng đáp xuống một hòn đảo hoang nằm giữa biển khơi. Trên đảo, vàng bạc, châu báu nhiều vô kể, lấp lánh dưới ánh mặt trời. Chim bảo người em lấy vàng. Người em chỉ lấy đủ số vàng bỏ vừa túi ba gang rồi leo lên lưng chim bay về nhà. Từ đó, vợ chồng người em trở nên giàu có, họ dùng tiền giúp đỡ những người nghèo khổ trong làng. 3. Sự tham lam của người anh và kết cục bi thảm Tin người em trở nên giàu có nhanh chóng lọt đến tai vợ chồng người anh. Họ vô cùng kinh ngạc và ghen tị. Cả hai liền sang nhà người em giả vờ hỏi thăm, nhưng thực chất là để tìm hiểu nguyên nhân. Người em thật thà kể lại toàn bộ câu chuyện chim thần ăn khế trả vàng. Vợ chồng người anh mừng rỡ, nài nỉ xin đổi cả cơ nghiệp, nhà cao cửa rộng lấy túp lều tranh và cây khế. Người em vui vẻ đồng ý. Vợ chồng người anh chuyển sang nhà mới, ngày đêm mong chờ chim phượng hoàng đến. Cuối cùng, chim cũng đến ăn khế. Người anh giả vờ than khóc, chim phượng hoàng lại dặn: "Ăn một quả, trả một cục vàng. May túi ba gang, mang đi mà đựng".  www.avakids.com Nhưng vì tham lam, người anh không may túi ba gang mà may hẳn một cái túi mười hai gang to tướng. Hôm sau, chim phượng hoàng đưa người anh đến đảo vàng. Thấy vàng, mắt người anh sáng rực, tham lam vơ vét hết số vàng này đến số vàng khác, nhét đầy túi mười hai gang, lại còn nhét thêm vào túi áo, túi quần. Người anh tham lam đến mức gần như không thể nhấc nổi mình. Trên đường về, vì túi vàng quá nặng, chim phượng hoàng bay nặng nề. Khi bay qua đại dương mênh mông, gặp gió lớn, chim bảo người anh bỏ bớt vàng xuống cho nhẹ. Nhưng người anh tham lam nhất quyết không chịu, ôm khư khư túi vàng. Chim phượng hoàng tức giận, nghiêng cánh. Người anh tham lam cùng túi vàng nặng trịch rơi xuống biển sâu, bị sóng cuốn trôi, không bao giờ trở về được nữa.  Kết bài: Bài học nhân sinh Câu chuyện kết thúc bằng hình ảnh người em sống hạnh phúc, còn người anh phải trả giá cho sự tham lam của mình. Truyện "Cây khế" là bài học quý giá về đạo lý "Ở hiền gặp lành, ác giả ác báo". Nó nhắc nhở chúng ta không nên tham lam, ích kỷ, mà hãy sống chân thành, thật thà và biết chia sẻ. Lòng tốt, sự chăm chỉ, chịu khó sẽ luôn được đền đáp xứng đáng. Hình ảnh con chim phượng hoàng công bằng là biểu tượng của công lý, mang đến hy vọng và niềm tin vào những điều tốt đẹp trong cuộc sống.


tr:

Cuộc sống là một hành trình dài luôn chứa đựng nhiều thử thách. Mà ở đó, mỗi người cần phải tự đương đầu với chúng. Nhưng nhờ có vậy, mà mỗi người sẽ có được sự những bài học quý giá - sự trải nghiệm trong cuộc sống.

Đầu tiên, cần hiểu được “trải nghiệm” là tự mình trải qua để có được hiểu biết, kinh nghiệm; tích lũy được nhiều kiến thức và vốn sống. Sự trải nghiệm không phải khi con người sinh ra đã có được. Mà nó sẽ được tích lũy qua mỗi ngày. Từ những vấp ngã, những thành công mà chúng ta trải qua, hoặc từ những người xung quanh.

Ông cha ta có câu: “Đi một ngày đàng học một sàng khôn”. Con người cần phải gặp phải khó khăn, mới rèn luyện được bản lĩnh. Trải nghiệm đêm đến những hiểu biết và kinh nghiệm thực tế; giúp chúng ta mau chóng trưởng thành về cách nghĩ, cách sống, bồi đắp tình cảm, tâm hồn, giúp mỗi người gắn bó và góp phần cống hiến cho cuộc đời, cho đất nước. Nhờ có những trải nghiệm mà mỗi người đã tự khám phá chính mình để có những lựa chọn đúng đắn và sáng suốt cho tương lai. Không chỉ dừng lại ở đó, sự trải nghiệm giúp mỗi người biết dấn thân để thử nghiệm để sáng tạo; biết cách vượt qua những trở ngại khó khăn, tôi luyện bản lĩnh, ý chí để thành công. Ngược lại, nếu một người thiếu đi những trải nghiệm, cuộc sống của họ sẽ trở nên nghèo nàn, thụ động, nhàm chán, vô ích...

Arianna Huffington - một nữ doanh nhân, một chính trị gia, một nhà báo và là người phụ nữ quyền lực nhất giới truyền thông. Để có được thành công như vậy, bà từng nhận phải thất bại cay đắng khi chỉ có 0.55% phiếu bầu cho cuộc chạy đua tổng thống Mỹ năm 2003. Bà cũng đã cho xuất bản nhiều quyển sách nổi tiếng, được nhiều người đón nhận. Trước đó, cuốn sách đầu tiên là The Female Woman – xuất bản năm 1973 viết khi bà 23 tuổi được bán khá thành công, nhưng đến quyển sách thứ hai thì đã bị từ chối xuất bản 36 lần. Tuy nhiên, không vì thế mà Arianna Huffington nản lòng. Đó là những trải nghiệm đáng quý mà con người có thể tích lũy thành kinh nghiệm, tiếp tục trên con đường vươn đến thành công. Bà đã tiếp tục viết và cho ra đời thêm 13 cuốn sách nữa, thường về các chủ đề quan điểm chính trị và viết tiểu sử. Nếu nhắc đến Hồ Chí Minh - chắc hẳn mỗi người dân Việt Nam đều cảm thấy tự hào về tấm gương đạo đức sáng ngời của một vị lãnh tụ. Trong suốt cuộc đời hoạt động cách mạng của mình, Người đã tự mình tích lũy kinh nghiệm từ những trải nghiệm thực tế. Khi lựa chọn con đường cứu nước cho dân tộc Việt Nam, Bác đã chọn đi về các nước phương Tây - một hướng đi riêng không giống với các bậc tiền bối. Ba mươi năm bôn ba nước ngoài, với hai bàn tay trắng, người thanh niên yêu nước ấy đã làm đủ mọi thứ nghề: bồi bàn, quét tuyết… - nhờ có trải nghiệm như vậy mà Người đã nhận ra những bài học sâu sắc. Đặc biệt Bác đã tìm ra con đường cứu nước đúng đắn cho dân tộc, lãnh đạo đúng đắn giúp nhân dân ta giành lại một nước Việt Nam độc lập…

ht

trong cuộc sống không có gì đáng giá bằng sự trải nghiệm. Tôi luôn nhớ về trải nghiệm làm tình nguyện viên của mình. Năm đó tôi học lớp 7. Vì chưa phải bận rộn thi cử nên tôi quyết định tham gia vận động hiến máu cùng với các anh chị. Địa điểm cách nhà của tôi 20 km. Ngày đó đối với tôi quãng đường đó là cả một sự thử thách. Tôi đã vượt qua những lo lắng của bản thân để đến địa điểm tập trung. Trước đây tôi chưa từng đi quãng đường xa như thế. Tôi cùng mọi người đi phát tờ rơi và vận động những du khách cùng tham gia sự kiện hiến máu nhâu đạo của chúng tôi. Tôi được chị đội trưởng khen ngợi và vinh danh là một trong những thành viên xuất sắc nhất. Đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy mình được công nhận và thật nổi bật. Từ lần đó, tôi đã thêm yêu thích những hành động nhân đạo, tôi luôn cố gắng làm thật nhiều việc tốt để trở nên vui vẻ. Cùng nhờ có trải nghiệm đó mà tôi đã trưởng thành hơn rất nhiều. Tôi cảm thấy mình thật may mắn và hạnh phúc.

26 tháng 11 2021

tham khảo

 

Câu chuyện xảy ra cách đây hai tháng trước, nhưng mỗi lần nhớ lại, tôi lại cảm thấy mọi thứ như vừa mới xảy ra. Bởi vì đó là lần đầu tiên tôi có một trải nghiệm tuyệt vời như vậy.


 
Nhân dịp mùng 8 tháng 3, bố, tôi và em Thu đã quyết định sẽ tặng cho mẹ một món quà đặc biệt - đó là một bữa tiệc thịnh soạn do chính tay ba bố con tôi chuẩn bị. Tôi đã lên kế hoạch để nhờ cô Hòa - đồng nghiệp của mẹ giúp đỡ. Cô sẽ rủ mẹ đi mua sắm sau giờ làm để bố con tôi có thời gian chuẩn bị mọi thứ.

Buổi chiều hôm đó, sau khi tan học, tôi cố gắng về nhà thật sớm. Bố cũng đã xin công ty cho về sớm. Lúc về đến nhà, tôi thấy trên bàn đã có một bó hoa rất đẹp. Một bó hoa hồng nhung thật đẹp. Loài hoa tượng trưng cho tình yêu. Tôi thầm nghĩ khi nhận được bó hoa này chắc chắn mẹ sẽ rất hạnh phúc.

Sau khi dọn cất sách vở, tôi liền vào bếp giúp bố. Tôi phụ trách rửa rau, thái thịt và nấu cơm. Còn việc chế biến món ăn sẽ do đảm nhận. Em Thu phụ trách dọn lau dọn bàn ăn, chuẩn bị bát đũa. Hơn hai tiếng đồng hồ trôi qua, ba bố con tôi đã hoàn thành những món ăn mà mẹ thích: sườn xào chua ngọt, đậu kho thịt, canh cá chua ngọt… Những món ăn hấp dẫn, đẹp mắt đã được dọn lên bàn. Ở giữa bàn còn là một lọ hoa hồng do chính tay tôi tự cắm. Sau khi làm xong hết mọi công việc, ba bố con tôi đều đồng ý với nhau rằng công việc quả nội trợ quả thật rất vất vả.

20 tháng 12 2021

tham khảo:
khoái khoái chảy nước miếng chảy nước miếng :)))

 

5 tháng 1 2023

Bàn chân tuổi thơ của chúng ta đã từng bước vào những thế giới diệu kì đầy biết bao điều thú vị. Nơi đó cho ta những hiểu biết hay về thế giới bên ngoài đầy sắc màu rực rỡ. Những trải nghiệm đó chứa chan bao kí ức của tuổi thơ đọng trong lòng chúng ta nhớ mãi và không bao giờ có thể  phai mờ. Trải nghiệm để lại cho em ấn tượng nhất về chuyến đi đến Cố đô Hoa Lư - một chuyến đi đầu tiên khi em còn chập chững mới vào lớp sáu đầy bỡ ngỡ      .

            Từ khi biết tin sẽ được đi thăm quan,em đã rất háo hức vào hồi hộp nên em đã chuẩn bị đồ cho chuyến đi xong hết từ tối hôm trước.Buổi tối trước khi đi em không thể ngủ đước vì mong chờ đến lúc đi, em mong trời sáng nhanh lên để có thể đến trường luôn.Sáng hôm đó, em dậy sớm hơn mọi ngày nhiều, ăn sáng xong em ra chờ xe để đến trường. Trên đường đi, em cảm thấy cảnh vật lạ hơn ngày thường ,có lẽ vì em đi quá sớm nên những chú chim còn chưa kịp hót,ông mặt trời còn chưa kịp thức dậy để chào đón chúng em đến trường. Nhưng quang cảnh xung quang thật yên tĩnh và trầm lặng biết bao, thỉnh thoảng mới có xe đi qua bất chợt. Màn sương dày đặc vẫn còn bao phủ không khí. Cảnh vật thật yên lặng, trầm tư như đang ngủ chưa tỉnh giấc.

Khi đến trường em thấy không chỉ riêng mình đến sớm mà còn có rất nhiều những bạn khác đã đến và tập trung ở sân trường.Những tiếng nói, đùa vui của các bạn hiện lên bao niềm háo hức khi sắp được đi chơi. Từng lớp báo số học sinh đủ thì mới được ra xe.Lớp chúng em thông báo xong sĩ số của lớp đủ thì hướng dẫn viên của chúng tôi giơ biển số xe và bảo:"Các em nhớ đi theo hàng nhé để khỏi bị lạc". Lớp chúng tôi cứ thế bám đuôi nhau đi theo anh hướng dẫn viên để đến xe để bắt đầu cuộc hành trình thú vị của một  chuyến đi.Các bạn lên xe xong anh hướng dẫn viên lại đếm sĩ số của lớp có đủ không rồi xe bắt đầu chuyển bánh khỏi trường.

Trên đường đi, anh có rất nhiều trò chơi để làm cho chuyến đi đầy thú vị và kỉ niệm.Những tiếng cười, tiếng nói vang giòn giã được cất lên trong những trò chơi thú vị.

Đến nơi đỗ xe dừng lại, em và các bạn xuống xe và tập trung lại ở dưới chỗ để đi vào. Từ xa em nhìn cổng vào thật đẹp đẽ to và rất hoành tráng.Khi bước vào, thế giới lịch sử lại hiện lên trong mắt em.Khi đến nơi thờ cúng của nhà Đinh và Lê. Một nơi để cả trường thờ cúng tưởng nhớ về công lao của hai nhà vua có công xây dựng đất nước. Và sau cả trường nghe đọc về lịch sử của vua Đinh và Lê. Kinh đô Hoa Lư tồn tại 41 năm (từ năm 968 đến năm 1009) trong đó 12 năm là triều đại nhà Đinh và 29 năm kế tiếp là triều đại nhà Tiền Lê (người đầu tiên là Lê Hoàn lên ngôi Hoàng Đế hiệu là Lê Đại Hành). Trước khi rời đô về kinh thành Thăng Long, Lý Công Uẩn lên ngôi vua tại Hoa Lư, lấy đế hiệu là Lý Thái Tổ.Trải qua hàng năm như vậy nhân dân ta đã đấu tranh dành được hòa bình độc lập như bây giờ.

Sau đó chúng em quay về xe để đi ăn trưa và tiếp tục đi một nơi nữa. Nhưng em sẽ không bao giờ quên được trải nghiệm đi thăm cố đô Hoa Lư vì nó đã dạy cho em biết bao kiến thức lịch sử và cho em mở rộng tầm mắt hơn về thế giới bên ngoài. Chuyến đi đó đã  ghi trong tuổi thơ em đầy kí ức và kỉ  niệm  thú vị khi đi Cố Đô  Hoa Lư.

Dựa vào một chút thôi nhé

học giỏi