K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

14 tháng 8 2024

Vào một buổi sáng đẹp trời, tôi cùng gia đình đã khởi hành từ sớm để đến thăm đền Gióng, một trong những di tích lịch sử và văn hóa nổi tiếng của Việt Nam. Khi chúng tôi đến nơi, không khí trong lành và mát mẻ khiến mọi người cảm thấy vô cùng dễ chịu. Đền Gióng tọa lạc tại chân núi Sóc Sơn, cách Hà Nội không xa, với không gian rộng lớn và thanh bình.

Chúng tôi bắt đầu chuyến tham quan bằng cách dạo bước quanh khuôn viên đền. Các công trình kiến trúc cổ kính, với những mái đình cong cong và những bức phù điêu tinh xảo, gợi nhớ đến những thời kỳ huy hoàng trong lịch sử. Đặc biệt, chúng tôi đã đến thăm đền chính, nơi thờ Thánh Gióng, một nhân vật huyền thoại trong truyền thuyết dân gian Việt Nam. Tượng Thánh Gióng oai phong lẫm liệt, thể hiện sức mạnh và lòng dũng cảm.

Khi đi xung quanh khuôn viên đền, chúng tôi đã dừng lại tại các điểm di tích nhỏ hơn, như giếng nước cổ và những bia đá ghi lại các sự kiện lịch sử quan trọng. Điều này không chỉ giúp chúng tôi hiểu rõ hơn về truyền thuyết Thánh Gióng mà còn cảm nhận được sự tôn kính và tâm linh của người dân đối với các vị thần linh.

Bữa trưa, chúng tôi thưởng thức các món ăn truyền thống tại một quán ăn nhỏ gần đền. Những món ăn đậm đà hương vị, như cơm gà, nem rán và chè đậu xanh, làm cho bữa ăn thêm phần ngon miệng. 

Sau khi tham quan xong, chúng tôi đi dạo quanh khu vực núi Sóc Sơn, nơi có những cảnh quan thiên nhiên tuyệt đẹp. Những đồi cây xanh mướt, không khí trong lành và phong cảnh hùng vĩ khiến chúng tôi cảm thấy thư thái và gần gũi hơn với thiên nhiên.

Khi mặt trời lặn, chúng tôi rời đền Gióng với tâm trạng thoải mái và hài lòng. Chuyến đi không chỉ là cơ hội để tìm hiểu về văn hóa và lịch sử mà còn là thời gian quý giá để gắn bó với gia đình và tận hưởng vẻ đẹp của thiên nhiên. 

Chuyến thăm đền Gióng thực sự là một trải nghiệm đáng nhớ, để lại trong chúng tôi những ấn tượng sâu sắc và nhiều kỷ niệm đẹp.

13 tháng 9 2023

- Ba chiếc xe khách chở hơn 100 học sinh khối 8 xuất phát, trên xe cô giáo phụ trách giới thiệu những vùng đất xe qua, không khác gì một hướng dẫn viên du lịch.

- Đi hơn chục cây số đã đến đươc khu di tích: Di tích quốc gia đặc biệt – Khu lưu niệm đại thi hào Nguyễn Du.

13 tháng 9 2023
Bài văn mẫu số 2

Hằng năm, trường em đều tổ chức các chuyến tham quan. Mỗi điểm đến đều đem lại cho học sinh bài học bổ ích. Năm nay, chúng em cũng đã có một chuyến đi vô cùng bổ ích ở khu di tích Cổ Loa.

Chuyến tham quan sẽ được tổ chức vào ngày thứ sáu. Học sinh tham gia sẽ được nghỉ học. Các học sinh không tham gia sẽ tự học ở nhà. Mỗi lớp đi tham quan sẽ có giáo viên chủ nhiệm và hai phụ huynh đi cùng. Theo như em tìm hiểu, Cổ Loa là một khu di tích lịch sử khá nổi tiếng nằm ở xã Cổ Loa, huyện Đông Anh, thành phố Hà Nội.

28 tháng 10 2020

đồn điền cao su á

nghe lạ nhuể

28 tháng 10 2020

Tôi là con trai lão Hạc. Sau tám năm ròng đi đồn điền cao su, nay tôi mới có dịp trở về quê hương, thăm người cha già kính yêu và thăm cậu Vàng yêu quý.

Cũng giống như bao người xa quê khác, tôi vô cùng hồi hộp, háo hức và xúc động khi được trở về quê nhà, gặp lại người cha đáng kính sau bao năm xa cách.

Ngần ấy năm trời, tôi không viết thư cho cha nên không biết cuộc sống của cha đã ra sao rồi và trong túi của tôi đã dành dụm được chút tiền gọi là để biếu cha và để về quê cưới vợ. Cảnh vật quê hương vẫn thân thuộc như ngày nào. Trong tâm trí tôi vẫn nhớ như in từng đường thôn ngõ xóm, từng dòng sông, ngọn đồi nhưng dường như cảnh vật dần dần tiều tụy, xơ xác hơn so với ngày tôi bỏ làng ra đi. Bỗng nhiên, một cảm giác lạnh lẽo bao trùm khắp không gian khi tôi đặt chân đến mảnh vườn của cha. Cây cỏ thì khô héo, cây cối xung quanh tiêu điều, trơ trụi như rất lâu rồi chưa có người đặt chân đến chăm sóc. Ngôi nhà bằng rơm của cha tôi thì siêu vẹo, tưởng chừng như sắp đổ. Tôi vội vàng ngó vào trong nhà nhưng chẳng thấy cha tôi đâu. Tôi gọi lớn: “Cha ơi, cha ơi con đã về rồi đây cha ơi, cha ơi!...” nhưng mãi không có một tiếng trả lời. Tôi bỗng đâm ra lo sợ. Bất chợt, có một người hàng xóm đi qua, đã nhận ra tôi là con trai lão Hạc liền nói: “ơ, cháu đã về rồi à, nhưng bây giờ về thì đã quá muộn rồi, cha cháu đã mất cách đây năm năm trước và mảnh vườn cũng đã bán cho ông giáo rồi, cháu thử sang hỏi ông giáo mà xem”. Tôi sững sờ không tin vào tai mình, quên cả cảm ơn bác hàng xóm rồi chạy một mạch tới nhà ông giáo.

Vừa đến nơi, ông giáo đã nhận ra tôi ngay, ông “à”, lên một tiếng rồi mời tôi vào nhà. Ngay lập tức tôi vào thẳng vấn đề chính:

- Ông giáo ơi, ông giáo cho cháu biết chuyện gì đã xảy ra với cha cháu, à và còn về mảnh vườn nữa, chuyện cha cháu bán mảnh vườn cho ông giáo là như thế nào vậy?

- Cậu cứ từ từ đã, chuyện còn dài lắm, trước tiên tôi dẫn cậu đến mộ của cha cậu trước đã. Ông giáo từ từ đáp lại. Đến mộ của cha, ông giáo và tôi thắp vài nén hương khấn cha tôi và ông giáo nghẹn ngào nói:

- Lão Hạc ơi, cuối cùng con trai lão cũng đã trở về rồi đây, đã đến lúc tôi thực hiện lời hứa là trao trả mảnh vườn mà lão đã hi sinh cuộc đời để giữ lại cho con. Bây giờ thì lão có thể yên nghỉ dưới suối vàng rồi chứ?

Nghe đến đây, chưa rõ chuyện gì xảy ra nhưng tôi vô cùng xót xa, ân hận nói:

- Cha ơi, con quả là đứa con bất hiếu phải không cha, trong lúc cha cần có một bờ vai để nương tựa nhất thì con lại không có ở bên. Con chỉ mải mê lo kiếm tiền để hai cha con có thể sông một cuộc sống đầy đủ hơn sau này, con thật có lỗi quá - Tôi tự dằn vặt bản thân mình.

Tôi vừa dứt lời thì ông giáo vỗ vai an ủi tôi rồi cả hai cùng trở về nhà ông giáo để nói chuyện tiếp. Ông giáo rót nước mời tôi uống rồi từ từ kể lại toàn bộ câu chuyện cho tôi nghe. Từ lúc mùa màng đói kém, cha tôi day dứt về chuyện bán cậu Vàng đến lúc ân hận, xót xa đã nỡ lừa một con chó. Cha tôi đã phải tự giải thoát cuộc đời bằng cách ăn bả chó xin được của Binh Tư để không tiêu vào số tiền dành dụm cho tôi và giữ lại mảnh vườn cho tôi. Cha tôi đã nhờ ông giáo viết văn tự bán vườn để nhằm giữ nguyên mảnh vườn khi tôi trở về.

Nghe xong câu chuyện mà ông giáo kể, tôi không thể nào kiềm chê được nỗi xúc động, hai dòng nước mắt cứ thế chảy ra. Tôi ân hận lắm, xót xa lắm, chỉ vì tôi mà cha đã nhịn đói, chỉ vì tôi mà cha đã phải tự tìm đến cái chết thảm khốc để giải thoát bản thân. Đầu óc tôi choáng váng, tôi cảm thấy mình thật đáng chết, mình là người con bất hiếu, việc gì mà cha phải hi sinh cuộc đời cho một người con như tôi chứ. Trong lòng tôi tràn đầy cảm giác tội lỗi, ân hận. Tôi thương cha vô cùng. Thực ra ngày ấy phần vì nông nổi sau khi người yêu đi lấy chồng do tôi nghèo khó không có đủ tiền cưới vợ, phần vì thấy cha đã già mà phải làm việc vất vả tôi mới bỏ làng ra đi để kiếm chút ít tiền vừa để có chút vốn liếng lập nghiệp về sau, vừa để cho cha an hưởng lúc về già, ai ngờ sự việc lại xảy ra như thế này. Tôi chỉ nghĩ vùng đất ấy là một vùng đất đầy hứa hẹn, có thể kiếm được nhiều tiền để sau này về biếu cha rồi lập nghiệp và cưới vợ. Ông giáo liền đưa cho tôi xem văn tự mảnh vườn và nói: “Giờ đây, văn tự này chẳng còn ý nghĩa gì nữa” rồi ông giáo liền xé nó đi và đưa trả lại tôi cả mấy chục đồng bạc mà cha tôi nhờ ông giáo cất giữ. Trước khi ra về, tôi có đưa cho ông giáo mấy đồng bạc nhưng ông giáo nhất quyết không nhận, ông bảo không có lí do gì để nhận số tiền ấy cả.

Tôi ra về, trong lòng thầm nghĩ sẽ trân trọng mảnh vườn cha tôi để lại suốt đời, tôi sẽ không bao giờ bán đi một tấc đất nào vì nó là mồ hôi, công sức và cả cuộc sống của cha để lại cho tôi. Tôi sẽ lập nghiệp ở chính nơi đây, sẽ cưới vợ, sẽ làm lụng chăm chỉ và sẽ luôn tiếp tục hướng về tương lai tốt đẹp để cha có thể mỉm cười dưới suối vàng. “Cha ơi, cha hãy luôn theo dõi con, phù hộ cho con, cha nhé!”

I , Mở bài : Gới thiệu về chuyến đi thăm quan trải nghiệm .

Năm học vừa rồi em được thành tích tốt trong học tập nên ba mẹ thưởng cho em một chuyến đi chơi xa . Em rất phấn khởi và hứng thú cho chuyến đi của mình . Em đã chọn một chuyến đi Đà Lạt thơ mộng , em được nghe nhiều về nơi này nhưng chưa một lần đặt chân đến . Em đã có một chuyến đi thật thú vị và bổ ích .

II , Thân bài : kể về chuyến đi xa .

1 . Cảnh dọc đường :

-Trên đường đi rất nhiều cây lá .

- Hai bên đường rậm rạp .

- Những đường đèo quanh co và uốn khúc .

- Em đi trên những vực đều sâu thẳm .

- Mọi người trên xe nói chuyện rôm rả , có những người say xe nên đã ngủ thiếp đi . 

- Tâm trạng em lúc đó rất hồi hộp và mong chờ .

2 . Khi đến nơi .

- Trước mắt em là muôn vàng cảnh đẹp và hoa lá .

- Bầu trời se lạnh và nên thơ .

- Một thành phố rất đáng để đến .

- Em đã ở lại chơi một tuần và đi khám phá khắp Đà Lạt : vườn hoa , tháp , Hồ Xuân Hương ,...

- Con người ở đây rất hiền hòa và tận tình .

3 . Lúc ra về .

- Kết thúc một tuần em lại về

- Tâm trạng luyến tuyết và không muốn rời xa . 

III , Kết bài : Nêu cảm nghĩ của em về chuyến đi xa .

- Em cảm thấy rất vui .

- Em sẽ đến đây vào một ngày không xa .

30 tháng 10 2023

giúp lẹ với mọi người ơi

31 tháng 10 2023

 

Bài tham khảo:

Một ngày đẹp trời, tôi cùng gia đình quyết định thực hiện một chuyến thăm quan đến Đền Tiên La ở Thái Bình. Đây là một điểm đến lịch sử với những giá trị văn hóa đặc biệt, nơi mà chúng ta có thể khám phá và tìm hiểu về quá khứ huy hoàng của đất nước.

Đến Đền Tiên La, tôi không khỏi ngạc nhiên trước vẻ đẹp tráng lệ và tinh tế của kiến trúc cổ kính. Đền được xây dựng từ thời kỳ Tiên Lãng, một thời kỳ lịch sử quan trọng của đất nước. Các công trình kiến trúc ở đây được xây dựng với sự tinh tế và sự chăm chỉ của những người thợ xây dựng thời đó. Từ cổng chào đón đến các ngôi đền và đình, mọi thứ đều mang đậm dấu ấn của nền văn hóa truyền thống. Điểm đặc biệt của Đền Tiên La chính là sự kết hợp giữa kiến trúc và thiên nhiên. Đền được xây dựng trên một ngọn đồi nhỏ, tạo nên một khung cảnh hài hòa và thanh bình. Từ đây, chúng tôi có thể ngắm nhìn toàn cảnh của vùng đất Thái Bình, với những cánh đồng lúa bát ngát và những con sông êm đềm chảy qua. Cảm giác yên bình và thư thái tràn đầy trong lòng tôi khi đứng trên đỉnh đồi, ngắm nhìn cảnh quan tuyệt đẹp này. Ngoài việc khám phá kiến trúc và thiên nhiên, chúng tôi cũng được tìm hiểu về lịch sử và truyền thống của Đền Tiên La. Hướng dẫn viên tận tâm đã giúp chúng tôi hiểu rõ hơn về những câu chuyện và truyền thống lâu đời của đền. Chúng tôi được nghe về những vị thần và anh hùng trong lịch sử, những câu chuyện hào hùng và những giá trị văn hóa truyền thống mà Đền Tiên La mang lại.

Chuyến thăm quan Đền Tiên La ở Thái Bình đã để lại trong tôi những ấn tượng sâu sắc. Tôi không chỉ được tận hưởng vẻ đẹp của kiến trúc cổ kính và thiên nhiên tuyệt vời, mà còn hiểu thêm về lịch sử và văn hóa của đất nước. Đây là một trải nghiệm tuyệt vời và tôi mong rằng mọi người cũng có cơ hội khám phá và tìm hiểu về Đền Tiên La ở Thái Bình.

1. Mở bài: • Giới thiệu chung về chuyến đi: Chuyến đi tham quan Đền Bà Chúa Kho do ai tổ chức, vào dịp nào. • Nêu cảm xúc ban đầu: Sự háo hức, mong chờ, hoặc tâm trạng muốn tìm hiểu về một địa điểm linh thiêng.2. Thân bài: • Khái quát về chuyến đi: ◦ Thời gian, địa điểm xuất phát, phương tiện di chuyển. ◦ Những người cùng tham gia chuyến đi (gia đình, bạn bè, thầy cô…). • Kể...
Đọc tiếp

1. Mở bài:


Giới thiệu chung về chuyến đi: Chuyến đi tham quan Đền Bà Chúa Kho do ai tổ chức, vào dịp nào.

Nêu cảm xúc ban đầu: Sự háo hức, mong chờ, hoặc tâm trạng muốn tìm hiểu về một địa điểm linh thiêng.


2. Thân bài:


Khái quát về chuyến đi:

Thời gian, địa điểm xuất phát, phương tiện di chuyển.

Những người cùng tham gia chuyến đi (gia đình, bạn bè, thầy cô…).


Kể lại diễn biến chuyến đi:

Trước khi đến đền: Cảnh vật trên đường đi, không khí trên xe, những câu chuyện hoặc lời giới thiệu ban đầu về Đền Bà Chúa Kho.

Tại Đền Bà Chúa Kho:

Ấn tượng ban đầu khi nhìn thấy ngôi đền (kiến trúc, không gian).

Tham quan các khu vực chính trong đền (có thể nêu tên một vài nơi tiêu biểu như cổng đền, khu chính điện…).

Tìm hiểu về sự tích, ý nghĩa của Đền Bà Chúa Kho (ai được thờ phụng, ý nghĩa của việc “vay vốn” Bà Chúa Kho…).

Cảm nhận về không khí tâm linh tại đền.

Sau khi tham quan: Cảm xúc, suy nghĩ về chuyến đi, những điều học hỏi được.


Những ấn tượng sâu sắc nhất: Có thể là một câu chuyện được nghe, một cảnh vật gây xúc động, hoặc một hoạt động đặc biệt tại đền.


3. Kết bài:


Nêu cảm nhận chung về chuyến đi: Chuyến đi có ý nghĩa như thế nào, mang lại những gì cho bản thân.

Lời khẳng định hoặc mong muốn (nếu có): Ví dụ, mong muốn được trở lại, hoặc luôn giữ gìn những giá trị văn hóa, tâm linh.

0
22 tháng 9 2025

Đó là một buổi sáng mùa đông se lạnh nhưng trong lòng em lại hân hoan khó tả. Hôm nay, lớp em có một chuyến đi tham quan ngoại khóa đến Văn Miếu - Quốc Tử Giám, trường đại học đầu tiên của Việt Nam. Đây là nơi đã nuôi dưỡng biết bao nhân tài cho đất nước qua nhiều thế hệ.


Vừa bước qua cánh cổng chính, một không gian trang nghiêm, cổ kính hiện ra trước mắt. Những bức tường gạch nhuốm màu thời gian, những mái ngói rêu phong và những hàng cây cổ thụ xanh mát khiến chúng em cảm nhận được sự thiêng liêng và trầm mặc của nơi này. Em đặc biệt ấn tượng với khuê văn các - biểu tượng của Văn Miếu. Kiến trúc độc đáo, tinh tế với hình ảnh các ô cửa sổ tròn như ánh sáng tri thức, đã khơi dậy trong em sự tò mò và lòng tự hào về văn hóa dân tộc. Tiếp tục hành trình, chúng em được chiêm ngưỡng hồ Thiên Quang Tỉnh trong xanh, mặt nước phẳng lặng như tấm gương phản chiếu bầu trời. Nơi đây như một khoảng lặng yên bình, giúp chúng em tĩnh tâm và suy ngẫm về giá trị của tri thức. Hai bên hồ là những hàng cây cổ thụ tỏa bóng mát, làm dịu đi cái nắng nhẹ của buổi trưa.

Điểm đến tiếp theo là khu bia tiến sĩ. Từng tấm bia đá lớn được đặt trên lưng những con rùa khổng lồ, khắc tên các vị tiến sĩ đã đỗ đạt trong các kỳ thi ngày xưa. Đọc những cái tên và năm thi, em có thể hình dung ra biết bao nhiêu tấm gương học tập xuất sắc, không quản khó khăn để cống hiến cho đất nước. Những tấm bia này không chỉ là chứng nhân lịch sử mà còn là nguồn cảm hứng lớn lao, thôi thúc chúng em phải nỗ lực học tập để mai sau xây dựng đất nước. Cuối cùng, chúng em dừng chân tại khu điện thờ chính. Không gian trang nghiêm, linh thiêng khiến ai nấy đều cúi đầu thành kính. Chúng em dâng hương, cầu nguyện cho một năm học tập thuận lợi và gửi gắm những ước mơ, hoài bão của mình.

Chuyến đi kết thúc, nhưng những cảm xúc và bài học từ Văn Miếu vẫn còn đọng lại mãi trong em. Nơi đây không chỉ là một di tích lịch sử mà còn là biểu tượng của tinh thần hiếu học, của truyền thống tôn sư trọng đạo. Em thầm hứa với lòng mình sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với truyền thống vẻ vang của cha ông. Chuyến đi đã giúp em hiểu rõ hơn về giá trị của tri thức và tầm quan trọng của việc học tập, để trở thành một người có ích cho xã hội.

1 tháng 10 2025

Mùa hè năm ngoái, em có dịp theo gia đình đi du lịch thành phố biển Nha Trang xinh đẹp. Trong chuyến đi ấy, điều khiến em ấn tượng và nhớ mãi không chỉ là biển xanh, cát trắng mà còn là lần đầu tiên được đến tham quan di tích lịch sử – văn hóa Tháp Bà Ponagar, một công trình kiến trúc độc đáo gắn liền với nền văn hóa Chăm Pa cổ xưa.

Hôm đó, trời nắng đẹp. Sau bữa sáng, cả nhà em lên xe đến khu di tích Tháp Bà, nằm trên ngọn đồi nhỏ ở phía bắc thành phố, gần cửa sông Cái. Ngay từ xa, em đã nhìn thấy những ngọn tháp màu nâu đỏ hiện lên nổi bật giữa nền trời xanh, giữa bốn bề cây cối xanh tươi.

Bước qua cổng khu di tích, em không khỏi ngỡ ngàng trước vẻ đẹp cổ kính và trang nghiêm của nơi đây. Quần thể Tháp Bà gồm nhiều tháp lớn nhỏ, trong đó nổi bật nhất là ngọn tháp chính thờ nữ thần Ponagar, người được coi là Mẹ xứ sở, là vị thần sáng tạo ra trái đất và dạy dân Chăm trồng trọt, dệt vải. Tháp được xây bằng gạch nung đỏ, cao khoảng 23 mét, với những hoa văn, phù điêu chạm trổ tinh xảo. Em ngạc nhiên khi nghe hướng dẫn viên nói rằng người Chăm xưa đã xây tháp hoàn toàn bằng gạch mà không cần đến chất kết dính như vôi vữa, và đến nay, công nghệ đó vẫn là điều bí ẩn.

Trong không gian yên tĩnh, tiếng chuông chùa, mùi nhang thơm và những lời cầu nguyện vang lên khiến em cảm nhận được sự linh thiêng của nơi này. Em cũng được tận mắt thấy các nghệ nhân Chăm biểu diễn múa truyền thống và chơi đàn đá, đàn T’rưng. Những điệu múa uyển chuyển, mềm mại trong trang phục truyền thống càng làm nổi bật vẻ đẹp văn hóa của dân tộc Chăm Pa.

Chuyến tham quan Tháp Bà Ponagar đã giúp em mở rộng hiểu biết về lịch sử và văn hóa dân tộc. Em cảm thấy tự hào khi đất nước Việt Nam có nhiều di tích quý giá như vậy, và càng trân trọng hơn những giá trị văn hóa truyền thống cần được gìn giữ và bảo tồn.

Đó là một chuyến đi không chỉ vui vẻ, bổ ích mà còn để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc.

3 tháng 12 2018

Năm ngoái, những học sinh xuất sắc của trường Tiểu học Ngô Sĩ Liên được Ban Giám hiệu thưởng cho một chuyến du lịch miền Nam.

Con tàu tốc hành đưa chúng em từ Hà Nội vào thăm thành phố mang tên Bác đang vun vút lao trên tuyến đường sắt xuyên Việt. Phong cảnh hai bên đường thật tuyệt vời! Việt Nam quả là một giang sơn gấm vóc! Cô giáo Lan, trưởng đoàn thông báo tàu chuẩn bị vượt đèo Hải Vân, đèo dài nhất trên lộ trình Bắc Nam – một cảnh quan nổi tiếng của nước ta.

Kia rồi! Đèo Hải Vân đã hiện ra trước mắt. Dãy Trường Sơn sừng sững chắn ngang. Từ xa, chúng em đã nhìn thấy con đường ngoằn ngoèo uốn khúc vắt từ sườn núi này sang sườn núi nọ.

Đã đến chân đèo. Con tàu giảm tốc độ, ì ạch kéo các toa đầy hành khách từ từ leo dốc. Dù đã được lắp thêm một đầu máy đẩy phía sau, nó vẫn trườn đi một cách nặng nhọc. Có lúc, đoàn tàu chui vào đoạn đường hầm hun hút, tối om xuyên qua lòng núi. Có lúc, nó bám cheo leo vào sườn núi, hoặc lượn vòng như con rắn khổng lồ. Không gian tĩnh mịch và thoáng đãng. Thỉnh thoảng, có tiếng chim rừng lảnh lót trong nắng sớm.

Xa xa, biển Đông bao lao tít tắp nối liền với chân trời. Những chỗ biển ăn sâu vào chân núi tạo thành những vũng, những vịnh xinh xinh, nước xanh ngăn ngắt. Thỉnh thoảng hiện ra trong tầm mắt du khách du khách những cồn cát trắng có, rặng dừa xanh viền quanh làng chài ven biển. Dăm ba chiếc thuyền sau một đêm ra khơi đang từ từ về bến. Đoàn tàu lướt đi trong mây gió bồng bềnh. Xuống đến chân đèo, ta thấy biện xanh hiện ra gần gũi lạ thường. Hành khách có thể nhìn rõ từng cánh chim hải âu chao mình trên sóng rồi bay vút lên cao. Từng đợt sóng dào dạt vỗ bờ, bọt tung trắng xóa. Gió biển mát lộng mang lại sự sảng khoái lạ thường cho du khách.

Đèo Hải Vân phân chia rõ rệt khí hậu hai miền Bắc Nam. Hình như mọi cơn gió lạnh, mọi trận mưa phùn đều dừng lại phía Bắc đèo. Tạo hóa sắp đặt mới khéo làm sao! Ở đây có đủ trời mây, non nước hữu tình. Đèo Hải Vân là một cảnh quan hùng vĩ hiếm có của nước ta. Ai đã qua đây một lần, ắt không thể nào quên.