Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Dĩ nhiên rồi bro! Đây là bài văn kể chuyện – nhập vai nhân vật trong truyện Tấm Cám, và tớ sẽ nhập vai Cám – người thường bị xem là phản diện, nhưng lần này sẽ kể từ góc nhìn của Cám, để câu chuyện có chiều sâu hơn nhé.
💬 Tôi là Cám – người mang tiếng ác
Tôi là Cám. Từ nhỏ, tôi đã sống trong cảnh thiếu thốn tình cảm, dù có mẹ bên cạnh, nhưng mẹ tôi luôn lo tính toán, đấu đá với đời. Tôi không hiểu sao mẹ lúc nào cũng ghen tức với Tấm – đứa con riêng của cha dượng, và bắt tôi phải hơn nó mọi mặt.
Tôi biết mình không hiền như Tấm. Tấm ngoan, dịu dàng, cái gì cũng giỏi, ai cũng thương. Còn tôi – vụng về, ham chơi, lại bị mẹ bao bọc thái quá nên chẳng ai yêu quý. Nhưng... tôi có lỗi không, hay chỉ vì tôi là con của người mẹ ấy?
Hôm đó, mẹ sai tôi cùng Tấm đi bắt tép. Tôi biết mình không thể bắt giỏi như Tấm, nên khi mẹ xúi lấy giỏ tép của chị, tôi đã làm theo. Lúc ấy tôi không nghĩ nhiều, chỉ mong được mẹ khen. Chỉ sau này tôi mới hiểu, mình đã cướp đi công sức của người khác. Đó là lần đầu tôi thấy ánh mắt buồn của Tấm – mà sau này, tôi không bao giờ quên được.
Rồi bao chuyện xảy ra: chị Tấm được vua chọn làm hoàng hậu, tôi thấy lòng mình dậy sóng. Không phải vì ghen, mà là vì tôi thấy chị đã đi xa quá rồi – cao sang quá, khiến tôi như cái bóng mờ nhạt. Mẹ tôi thì không chịu thua, bà lập kế giết Tấm, bắt tôi thế chỗ vào cung.
Tôi đã sống trong cung một thời gian, khoác áo gấm lụa, ăn sơn hào hải vị… nhưng đêm đêm, tôi không ngủ được. Những chim vàng anh, cây xoan đào, khung cửi… như có hồn, như lời thì thầm trách móc. Tôi thấy sợ… không phải sợ Tấm, mà sợ chính mình – con người đã im lặng để mặc sai trái.
Và rồi, Tấm trở về – rực rỡ, đàng hoàng. Chị không còn là cô gái yếu đuối ngày xưa nữa. Tôi đứng đó, trong lòng đầy hối hận và lo sợ. Tôi biết, cái giá của việc cướp đi hạnh phúc của người khác, sớm muộn gì cũng phải trả.
📌 Kết bài:
Giờ đây, nếu được làm lại, tôi muốn sống khác. Không ganh đua, không mưu mô, không nghe lời mẹ mà hại người. Nhưng quá khứ là thứ không thể xoá, tôi chỉ mong – ai đó hiểu rằng, đôi khi người ta trở nên xấu không phải vì họ muốn vậy, mà vì họ chưa từng được dạy điều tốt.
Nếu bro cần nhập vai Tấm, dì ghẻ, hay nhà vua, mình cũng có thể viết luôn nhé.
Dưới đây là một bài văn mẫu về một người liệt sĩ thời kỳ 1929–1958, giai đoạn đấu tranh chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, đặc biệt là thời kỳ kháng chiến chống Pháp và bảo vệ chính quyền cách mạng sau Cách mạng tháng Tám.
Bài văn: Người liệt sĩ – ngọn lửa bất diệt của Tổ quốc
Trong suốt chiều dài lịch sử dựng nước và giữ nước, biết bao thế hệ người Việt Nam đã không tiếc máu xương để bảo vệ độc lập, tự do cho dân tộc. Trong đó, những người liệt sĩ hy sinh trong thời kỳ 1929–1958 đã để lại dấu ấn sâu đậm – như những ngọn lửa bất diệt thắp sáng lý tưởng cách mạng, hun đúc tinh thần yêu nước cho muôn đời sau.
Giai đoạn 1929–1958 là thời kỳ đất nước rơi vào những biến động lịch sử lớn. Từ khi các tổ chức cộng sản đầu tiên ra đời, phong trào cách mạng nước ta bước vào giai đoạn mới – đấu tranh có tổ chức, có mục tiêu rõ ràng, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Đông Dương (sau này là Đảng Cộng sản Việt Nam). Những người chiến sĩ cộng sản đầu tiên, như Nguyễn Đức Cảnh, Trần Phú, Lý Tự Trọng… đã ngã xuống trong những năm đầu tiên ấy, mang theo nhiệt huyết cách mạng và lòng yêu nước cháy bỏng.
Lý Tự Trọng – một thanh niên mới 17 tuổi – đã đi vào lịch sử như một biểu tượng của tuổi trẻ Việt Nam. Khi bị thực dân Pháp bắt và kết án tử hình, anh đã khẳng định dứt khoát: "Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể là con đường nào khác." Anh hy sinh năm 1931, nhưng tinh thần anh còn sống mãi.
Trong cuộc kháng chiến chống Pháp (1946–1954), hàng vạn người con ưu tú trên khắp mọi miền đất nước đã ngã xuống nơi chiến hào, bìa rừng, dòng sông… để giành lại từng tấc đất cho Tổ quốc. Có những người là chiến sĩ bộ đội cụ Hồ, có những người là du kích địa phương, có người là dân công hỏa tuyến, thậm chí là những em thiếu niên xung phong. Họ mang trong tim tình yêu quê hương, mang trên vai trách nhiệm với giống nòi.
Và khi đất nước vừa giành được hòa bình ở miền Bắc (1954), vẫn còn đó những liệt sĩ phải đối mặt với âm mưu phá hoại của kẻ thù, những người đã tiếp tục hy sinh trong thời kỳ xây dựng và bảo vệ thành quả cách mạng (1954–1958).
Họ là ai? Có thể là một anh bộ đội quê ở Nghệ An, một chị dân quân ở Thái Bình, một cán bộ đảng viên ở Hà Nội… Họ có thể không có tên trong sử sách, nhưng họ là những vì sao lặng lẽ trên bầu trời Tổ quốc. Máu của họ thấm vào đất, da thịt họ hòa vào non sông, để đất nước có được ngày hôm nay.
Tưởng nhớ các liệt sĩ không chỉ là nghi thức – đó là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, về lý tưởng sống cao đẹp. Chúng em – thế hệ hôm nay – nguyện sống xứng đáng với sự hy sinh ấy. Biết ơn, trân trọng hòa bình và cố gắng học tập, rèn luyện để góp phần xây dựng đất nước giàu đẹp, văn minh như ước nguyện của các anh, các chị năm xưa.
Kết bài
Những liệt sĩ thời kỳ 1929–1958 là biểu tượng cao đẹp của tinh thần yêu nước, là những cột mốc lịch sử thiêng liêng không thể phai mờ. Họ đã ngã xuống, nhưng lý tưởng và tinh thần của họ sẽ còn sống mãi trong trái tim của dân tộc Việt Nam.
Nếu bạn muốn bài viết này theo dạng thuyết minh, phát biểu cảm tưởng, hoặc tập trung vào một liệt sĩ cụ thể như Lý Tự Trọng, Trần Phú, Võ Thị Sáu…, mình có thể viết lại phù hợp hơn với yêu cầu của bạn.
Buổi sáng tại công viên là một màn trình diễn vui tươi, năng động và tràn đầy sức sống. Ánh nắng mặt trời len lỏi qua những khe lá xanh mờ, tạo nên những ánh sáng mờ ảo trên mặt đường. Cùng với đó, tiếng chim hót líu lo như những điệu nhạc nhỏ, lan tỏa khắp không gian.
Những bông hoa nở rộ tạo nên một bức tranh tươi sáng và màu sắc. Các loài hoa khác nhau với sắc màu rực rỡ từ những cánh sen đỏ, hoa cúc vàng óng cho đến những cánh hoa tỏa hương thơm ngát. Với mỗi hơi thở trong lành, không khí trở nên ngọt ngào và dễ chịu.
Người ta có thể thấy những cặp vợ chồng già đứng bên nhau, tình tứ và lưu luyến. Người ta còn thấy những đám đông nhỏ tụ tập lại, đôi khi là những gia đình vui chơi cùng nhau. Các con trẻ đang vui đùa trên cát trong khi cha mẹ của họ thảo luận và cười cùng nhau. Cảnh tượng này tạo nên một không gian ấm áp và hạnh phúc.
Công viên nhộn nhịp, tấp nập và sôi động với những nhóm vận động viên, người đi bộ và người chạy bộ. Họ cùng nhau tạo ra những nhịp điệu hài hòa và năng động trên đường chạy. Âm thanh của bước chân, sự thở dốc, và tiếng cười truyền cảm hứng khắp nơi. Mọi người cùng nhau tận hưởng không gian xanh mát và thư giãn.
Buổi sáng tại công viên là thời gian tuyệt vời để ngắm nhìn cuộc sống và chiêm ngưỡng vẻ đẹp của thiên nhiên. Mối liên kết giữa con người và thiên nhiên được tái tạo và củng cố trong không gian này. Nơi đây thực sự là nơi để cảm nhận những giây phút thanh bình và đầy sức sống.
Tả cảnh dòng sông quê em
Quê hương em có dòng sông Hiền Lương ( ở Quảng Trị )hiền hòa chảy qua. Con sông ấy như một dải lụa mềm mại ôm ấp lấy xóm làng, không chỉ mang lại phù sa màu mỡ cho những cánh đồng mà còn là người bạn thân thiết, in đậm bao kỷ niệm tuổi thơ của em.
Vào mỗi buổi sáng, dòng sông thức dậy trong một làn sương mỏng trắng xóa, khiến nó trở nên mờ ảo như một bức tranh thủy mặc. Mặt sông im lìm, tĩnh lặng, chỉ nghe thấy tiếng nước chảy róc rách rất khẽ. Khi ông mặt trời từ từ nhô lên khỏi rặng tre, những tia nắng đầu tiên như những mũi tên vàng xuyên thủng màn sương, chiếu rọi xuống mặt nước. Lúc này, dòng sông bừng tỉnh. Ánh nắng ban mai khiến mặt sông lấp lánh như được rắc hàng ngàn viên kim cương nhỏ. Nước sông buổi sáng trong vắt, có thể nhìn thấy những đàn cá nhỏ lượn lờ dưới những tầng rong rêu xanh ngắt. Hai bên bờ sông, hàng tre xanh rì rào trong làn gió nhẹ, những bãi ngô non mơn mởn đang vươn mình đón nắng mới. Xa xa, vài chiếc thuyền nan của những ngư dân dậy sớm đã bắt đầu ra khơi đánh cá, tiếng mái chèo khua nước nghe thật vui tai.
Khi trưa về, dòng sông khoác lên mình một chiếc áo mới. Ánh nắng chói chang chiếu xuống khiến mặt nước trở nên lấp lánh, rực rỡ hơn. Cả dòng sông nhuốm một màu vàng óng. Lúc này, dòng sông trở nên yên tĩnh lạ thường. Chỉ còn nghe thấy tiếng ve kêu râm ran trên những tán cây và tiếng nước chảy êm đềm. Những cơn gió nồm nam thổi qua mang theo hơi nước mát lạnh, xua tan cái nóng oi ả của ngày hè.
Tả cảnh dòng sông quê em
Quê hương em có dòng sông Hiền Lương hiền hòa chảy qua. Con sông ấy như một dải lụa mềm mại ôm ấp lấy xóm làng, không chỉ mang lại phù sa màu mỡ cho những cánh đồng mà còn là người bạn thân thiết, in đậm bao kỷ niệm tuổi thơ của em.
Vào mỗi buổi sáng, dòng sông thức dậy trong một làn sương mỏng trắng xóa, khiến nó trở nên mờ ảo như một bức tranh thủy mặc. Mặt sông im lìm, tĩnh lặng, chỉ nghe thấy tiếng nước chảy róc rách rất khẽ. Khi ông mặt trời từ từ nhô lên khỏi rặng tre, những tia nắng đầu tiên như những mũi tên vàng xuyên thủng màn sương, chiếu rọi xuống mặt nước. Lúc này, dòng sông bừng tỉnh. Ánh nắng ban mai khiến mặt sông lấp lánh như được rắc hàng ngàn viên kim cương nhỏ. Nước sông buổi sáng trong vắt, có thể nhìn thấy những đàn cá nhỏ lượn lờ dưới những tầng rong rêu xanh ngắt. Hai bên bờ sông, hàng tre xanh rì rào trong làn gió nhẹ, những bãi ngô non mơn mởn đang vươn mình đón nắng mới. Xa xa, vài chiếc thuyền nan của những ngư dân dậy sớm đã bắt đầu ra khơi đánh cá, tiếng mái chèo khua nước nghe thật vui tai.
Khi trưa về, dòng sông khoác lên mình một chiếc áo mới. Ánh nắng chói chang chiếu xuống khiến mặt nước trở nên lấp lánh, rực rỡ hơn. Cả dòng sông nhuốm một màu vàng óng. Lúc này, dòng sông trở nên yên tĩnh lạ thường. Chỉ còn nghe thấy tiếng ve kêu râm ran trên những tán cây và tiếng nước chảy êm đềm. Những cơn gió nồm nam thổi qua mang theo hơi nước mát lạnh, xua tan cái nóng oi ả của ngày hè.
Nhưng nhộn nhịp và sống động nhất có lẽ là buổi chiều tà. Khi cái nóng dịu đi, cũng là lúc lũ trẻ chúng em ùa xuống sông tắm mát. Tiếng cười đùa, tiếng nước splashing vang lên rộn rã. Dòng sông như trẻ lại, ôm ấp những đứa trẻ vào lòng. Những người lớn thì ra sông giặt giũ, gánh nước tưới rau. Xa xa, những chiếc thuyền chài lưới cá bắt đầu trở về sau một ngày lao động vất vả. Khoảnh khắc đẹp nhất là khi hoàng hôn buông xuống. Ông mặt trời đỏ rực như một hòn lửa khổng lồ từ từ lặn xuống phía tây. Ánh sáng cuối ngày nhuộm cho dòng sông một màu hồng cam tuyệt đẹp. Mặt nước lúc này không còn lấp lánh nữa mà trở thành một dải lụa mềm mại, phẳng lặng, phản chiếu cả bầu trời rực rỡ.
Đêm đến, dòng sông chìm vào giấc ngủ dưới ánh trăng. Ánh trăng vàng vỡ vụn trên mặt nước, sóng vỗ nhè nhẹ vào bờ nghe thật êm đềm. Tiếng ếch nhái kêu ộp oạp trong các lùm cỏ nước tạo nên một bản nhạc du dương của đêm hè. Dòng sông lúc này thật huyền bí và thơ mộng.
Dòng sông quê em đẹp một vẻ đẹp bình dị, thân thương. Nó không chỉ là nguồn sống cho mảnh đất này mà còn là một phần không thể thiếu trong trái tim của mỗi người con xa quê. Dù có đi đâu, em cũng sẽ mãi nhớ về hình ảnh dòng sông Hiền Lương thân yêu.
Chúc bạn học tốt !🍀🍀🍀
Chắc chắn rồi! Dưới đây là một đoạn văn miêu tả cảnh phong cảnh:
Buổi sáng, khi mặt trời vừa mới ló dạng, cánh đồng lúa xanh mướt trải dài trước mắt trông thật tươi đẹp. Ánh nắng ban mai chiếu rọi khắp nơi, làm cho sương sớm long lanh như những viên ngọc quý trên từng chiếc lá. Những bông lúa chín vàng đung đưa trong gió, tạo nên một bức tranh yên bình và thơ mộng. Xa xa, dãy núi trập trùng như một bức tường thành kiên cố, bảo vệ vùng quê yên bình. Tiếng chim hót líu lo, hòa quyện cùng tiếng gió xào xạc, mang đến cảm giác thanh thản và an yên cho tâm hồn.
Hy vọng đoạn văn này sẽ giúp bạn viết văn tốt hơn!