Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Nhân vật em ấn tượng nhất là nhân vật người bố. Ông có một "đôi bàn chân vất vả" có khi rên lên vì đau mình và cũng có lúc rên lên vì đau chân. Nhưng người bố ấy luôn chăm chỉ tất bật từ khi cỏ đẫm sương sớm đến khi cỏ đẫm sương đêm nhưng tuyệt nhiên chưa bao giờ kêu than một lời. Người bố ấy vẫn luôn cố gắng dành cho con cái của mình những điều tốt nhất. Quên đi đôi chân dãi nắng dầm sương thành bệnh tiếp tục lao động chăm sóc các con của mình.
Nhà văn Duy Khán đã khéo léo sử dụng biện pháp nhân hóa trong câu văn "Lạ lắm, thấy người nhà... mừng cuống quít". Một loài động vật như chó có cảm xúc như con người "mừng cuống quít" khi thấy người đi từ xa về. Từ đó khiến hình ảnh "chó" trở nên sinh động hơn khi nó mang cảm xúc của con người. Đồng thời ta thấy được tình cảm và sự trung thành của chú chó dành cho chủ nhân của mình. Dù là người đi xa lâu ngày mới về, chú chó vẫn luôn nhận ra và chào đón.
1. Đoạn văn trên được trích từ văn bản Thánh Gióng. Phương thức biểu đạt chính là Tự sự.
2. Văn bản thuộc thể loại truyện Truyền thuyết. Truyền thuyết là loại truyện dân gian kể về một số nhân vật hoặc sự kiện thời quá khứ, thường có yếu tố tưởng tượng, kì ảo. Truyền thuyết còn thể hiện thái độ và cách đánh giá của nhân dân về sự vật, sự kiện được kể.
3. 3 văn cùng thể loại với văn bản trên : Con Rồng cháu Tiên ; Bánh chưng bánh giầy ; Sự tích hồ Gươm.
Nội qui tham gia "Giúp tôi giải toán"
1. Không đưa câu hỏi linh tinh lên diễn đàn, chỉ đưa các bài mà mình không giải được hoặc các câu hỏi hay lên diễn đàn;
2. Không trả lời linh tinh, không phù hợp với nội dung câu hỏi trên diễn đàn.
3. Không k "Đúng" vào các câu trả lời linh tinh nhằm gian lận điểm hỏi đáp.
Các bạn vi phạm 3 điều trên sẽ bị giáo viên của Online Math trừ hết điểm hỏi đáp, có thể bị khóa tài khoản hoặc bị cấm vĩnh viễn không đăng nhập vào trang web.
Mik thấy bn nên sữa lại bài vì trong bài có một số lỗi chính tả
Lịch sử dài nhất
Ngày mai ; hôm nay ; hôm qua
Con gà mái ; gà con
Sút vào bóng
Là mẹ của đứa bé
Dùng ống hút
4 : 3 = tứ chia tam = tám chia tư = 2
tk nha
Trong văn bản "Tuổi Thơ im lặng" của Duy Khán, khi tác giả nói "Nhưng chính đôi vai xương xẩu bé nhỏ mong manh ấy lại gánh được thứ mà người thường không thể gánh nổi", tác giả đang nói đến sự gánh vác nặng nề về cả thể xác lẫn tinh thần của người con. Câu nói này thể hiện sự hy sinh, kiên cường và trách nhiệm lớn lao mà người con phải gánh chịu trong hoàn cảnh khó khăn của gia đình.
"Bao thứ mà người thường không thể gánh nổi" có thể ám chỉ nhiều điều, bao gồm:
Gánh nặng về trách nhiệm gia đình: Người con phải chăm sóc, lo lắng cho gia đình, có thể là cha mẹ ốm đau hoặc các em nhỏ trong gia đình. Đây là gánh nặng tinh thần mà người con phải mang, mặc dù thể chất của họ yếu ớt, nhưng họ vẫn gắng gượng để thực hiện vai trò của mình.
Khó khăn, thiếu thốn về vật chất: Đôi vai bé nhỏ có thể phải gánh những khó khăn vật chất mà người lớn, người bình thường không thể nào chịu đựng được. Điều này có thể là việc làm việc vất vả từ khi còn nhỏ để kiếm sống, hoặc gánh chịu sự thiếu thốn tình cảm và vật chất trong cuộc sống.
Nỗi đau tinh thần, những suy nghĩ lo âu: Gánh chịu nỗi buồn, lo âu, và những cảm giác bất lực trong cuộc sống mà một đứa trẻ phải đối mặt cũng là một phần của "bao thứ". Đó là những nỗi khổ mà người lớn, khi sống trong xã hội, không dễ dàng nhận ra.