Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Tham Khảo
Trong cuộc sống, đôi khi có những người vốn xa lạ, từ không thân thiết lại trở thành những người mà ta rất yêu quý. Đó chính là lòng yêu quý của em đối với một người hàng xóm rất tốt bụng.
Người hàng xóm mà em yêu quý đó chính là chị Phương, gia đình chị Phương mới chuyển về sống cạnh nhà em đã tròn một năm. Chị Phương là một người con gái rất xinh xắn, dịu dàng, đoan trang và hiền thục. Chị có dáng người cao ráo, mảnh khảnh cân đối, làn da trắng với mái tóc đen dài và nụ cười có răng khểnh rất duyên. Chị Phương hơn em 3 tuổi và đang học lớp 8 ở cạnh trường của em, từ khi chị chuyển về đây em đã có người đi học cùng và trò chuyện mỗi ngày. Mỗi sáng đi học chị đều đứng đợi em trước cổng, nhắc nhở em khăn quàng hoặc có quên gì không. Thi thoảng em có bài nào khó lại chạy sang nhờ chị giảng bài hộ, hai chị em học bài rất vui vẻ. Trong một lần em bị hỏng xe chị đã đưa em đi học suốt một tuần, rồi khi em bị ốm chị lại hàng ngày sang thăm nom, gọt hoa quả cho em ăn.
Có một người hàng xóm như chị Phương em cảm thấy như mình có được một người chị gái, người chị rất mực yêu thương em.
Em sống ở gần ngôi chùa nên thấy ngôi chùa rất là đẹp và kì vĩ.
Căn nhà của em mọc giữa một thành phố đông đúc và náo nhiệt.
Vào buổi sáng, khi mặt trời chưa lên, khi cánh đồng còn chìm trong sương mờ, các bác nông dân đã cặm cụi làm việc. Trên đường, đông đúc các em học sinh tung tăng đến trường. Buổi sáng cảnh vật quê em thật đẹp.
Tham khảo
👉🏻Hãy nói về quê hương em hoặc nơi em đang ở (24 mẫu) - Tập làm văn lớp 3👈🏻
Tham khảo:
Quê hương em là một làng chài nhỏ ven biển miền Trung với những bãi cát trắng nghiêng nghiêng đón sóng biển. Quanh năm, sóng biển vỗ rì rào, làm nhẵn thín những gò đá nhấp nhô sát mép nước. Mờ sáng, thuyền đi lưới cá về cập bãi. Dân chài đem cá lên chợ bán. Làng em có ngót hai trăm nóc nhà, có mái nhà khuất sau rặng dừa, bãi dương rì rào gió thổi. Đường làng cũng được tráng bê tông nhưng cũng có đoạn còn nguyên đường mang cát biển. Trẻ con trong làng đến lớp học gần đó, ở ngay giữa xóm chài. Lẫn trong tiếng sóng biển là giọng đọc bài của đám trẻ, giọng giảng bài của cô giáo. Vào ngày hội làng và tạ lễ cá ông, lớp học thường được nghỉ và được biến thành nơi dân làng tụ họp. Làng em tuy nghèo khó nhưng em vẫn yêu làng tha thiết. Mai này đi học xa quê, em sẽ mang theo trong tim mình tiếng sóng biển và làn gió mát của bãi dương bốn mùa lộng gió. Em yêu sao làng biển quê em.
Câu lạc bộ “Yêu thể thao”, đó là câu lạc bộ ở trường em. Câu lạc bộ có rất nhiều môn thể thao: đá bóng, đá cầu, cầu lông, bóng bàn… Em muốn chơi đá bóng vì nó rất hay.
THAM KHẢO:
Có 3 từ chỉ đặc điểm:
- Các từ chỉ đặc điểm là: màu xanh, mướt, rì rào
Tick cho mik nhoa
Ba anh em
Nghỉ hè, Ni-ki-ta, Gô-sa và Chi-ôm-ca về thăm bà ngoại.
Ăn com xong, Ni-ki-ta chạy vội ra ngõ, hoà vào đám trẻ láng giềng đang nô đùa. Gô-sa thấy nhiều mẩu bánh mì vụn rơi trên bàn, liếc nhìn bà rồi nhanh tay phủi xuống đất, hối hả chạy theo anh. Còn Chi-ôm-ca ở lại giúp bà lau bàn, nhặt hết mẩu bánh vụn đem cho bầy chim đang gù bên cửa sổ.
Buổi tối, ba anh em quây quần bên bà. Bà nói :
- Ba cháu là anh em ruột mà chẳng giống nhau.
Ni-ki-ta thắc mắc :
- Bà ơi, ai cũng bảo anh em cháu giống nhau như những giọt nước cơ mà ?
Bà mỉm cười :
- Bà nói về tính nết các cháu cơ. Ni-ki-ta thì chỉ nghĩ đến ham thích riêng của mình, ăn xong là chạy tót đi chơi. Gô-sa hơi láu, lén hắt những mẩu bánh vụn xuống đất. Chi-ôm-ca bé nhất lại biết giúp bà. Em nó còn biết nghĩ đến cả nhũng con chim bồ câu nữa. Những con bồ câu cũng cần ăn chứ nhỉ ?
Theo GIÉT-XTÉP
b)
Em thích được vẽ
Về luật lệ giao thông
Trên ngã tư đường phố
Em vẽ cái đèn đỏ
Báo mọi người không đi
Em vẽ cái đèn vàng
Cho mọi người chuẩn bị
Em vẽ cái đèn xanh
Cho mọi người cùng bước
Em nhớ lời cô dạy
Khi qua ngã tư đường
Em chỉ được sang đường
Khi đèn xanh bật sáng.
Tác giả: Trần Thị Mai (Lai Châu)
- Bài thơ nói về đèn đường gia thông.
- Em thích hình ảnh cô dạy sang đường khi đèn xanh bật sáng vì đây là một điều rất đúng và cần thiết
Quê hương trong trái tim mỗi người là những hình ảnh thân thương nhất, với em, đó là làng xóm thanh bình – nơi em đã sinh ra và lớn lên.
Làng em nằm bên dòng sông hiền hòa, bốn mùa trong xanh. Nhìn từ xa, làng ẩn hiện sau những lũy tre xanh rì rào trong gió. Con đường làng ngày xưa nhỏ hẹp, lầy lội, nay đã được bê tông hóa rộng rãi, sạch đẹp, hai bên đường là những hàng cây rợp bóng mát. Dọc hai bên đường, những ngôi nhà cao tầng mọc lên san sát, xen lẫn là những vườn cây ăn trái trĩu quả như xoài, nhãn, mít... tỏa hương thơm ngát.
Buổi sáng, không khí nơi đây trong lành và dễ chịu. Tiếng gà gáy vang vọng khắp xóm, đánh thức mọi người dậy. Các bác nông dân ra đồng với nụ cười rạng rỡ, hứa hẹn một vụ mùa bội thu. Cánh đồng lúa rộng mênh mông, lúc xanh mướt, lúc vàng rực, dập dềnh như sóng biển. Chiều về, làng quê trở nên nhộn nhịp hơn. Chúng em thường tập trung ở đê làng thả diều, tiếng sáo vi vu trên nền trời tím thẫm. Khói bếp từ những mái nhà lam bò quanh, tỏa mùi cơm mới thơm phức. Mọi người ngồi trước sân trò chuyện, hỏi thăm nhau sau một ngày làm việc vất vả, tiếng cười nói râm ran cả một vùng.
Tình làng nghĩa xóm ở đây rất bền chặt. Khi nhà ai có việc, cả xóm đều đến giúp đỡ. Đêm xuống, làng xóm yên tĩnh, chỉ còn tiếng dế kêu rỉ rả và ánh trăng sáng vằng vặc chiếu xuống mặt sông. Em rất yêu quý làng xóm nơi em ở. Nơi đây không chỉ có cảnh đẹp thanh bình mà còn chứa đựng tình người ấm áp, là nơi bình yên nhất mà em luôn mong nhớ dù có đi xa.