Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Olm chào em, cảm ơn em đã chia sẻ câu chuyện vô cùng hấp dẫn và thú vị đầy ý nghĩa sâu sắc lên cộng đồng Olm.
a) “Các bạn có biết lời hứa nghĩa là thế nào không? Lời hứa không phải là lời nói thông thường hay một lời nói suông mà là một lời nói nghiêm túc và việc giữ lời hứa cũng là một điều rất đáng quý và đáng trân trọng”.
Các bạn đã bao giờ giữ lời hứa chưa? Nếu đã từng làm như vậy thì chắc hẳn đó là việc bạn có thể làm được, trong tầm tay của bạn thì bạn mới dám hứa chứ. Tôi đã từng gặp một câu chuyện liên quan đến lời hứa: “Hồi còn học lớp năm, có một bạn nam mượn một quyển sách của một người bạn và hứa sẽ trả lại vào tuần sau. Cho đến tuần sau, người bạn kia đã yêu cầu trả lại nhưng lời hứa đó đã kéo xuống tuần sau nữa, rồi tuần này sang tuần khác cho đến hết năm học, quyển sách đó vẫn không đến được tay chủ nhân của nó”.
b) Việc giữ lời hứa thật đáng trân trọng và đáng quý, vậy mà có người còn xem nhẹ nó và lời hứa chỉ là lời nói cho qua chuyện. Nếu không biết giữ lời hứa thì bạn sẽ không bao giờ biết trân trọng lời nói của mình. Người khác sẽ nghĩ bạn là một người vô trách nhiệm đối với lời nói của mình, nghĩ rằng bạn không đáng tin cậy và có thể bạn sẽ còn gặp nhiều hậu quả hơn nữa nếu bạn không biết giữ lời hứa. Bởi vậy, bạn hãy trân trọng nó và hãy hứa nếu như đó là việc bạn có thể làm được, bạn sẽ có được những kết quả tốt từ người khác. Vậy nên, việc giữ lời hứa rất đáng quý để tôi và mọi người cùng học tập.
Bố em là một người rất yêu thích thể thao. Có elx vì là con trai và hay chơi với bố nên em cũng hay xem các chương trình thể thao lắm. Năm ngoái em đã cùng bố xem một trận đấu cử tạ trên tivi của Paralympic 2016. Một vận động viên cử tạ cho em nhiều ấn tượng nhất là vận động viên Lê Văn Công.
Bố em nói Paralympic là một lễ vận hội thể thao dành cho các vận động viên là người khuyết tật. Anh Công có dáng người đậm, nước da của anh ngăm ngăm đen. Đôi mắt của anh to tròn và đen. Anh có hai hàng lông mày đen đậm, sống mũi cao và thẳng. Bờ vai của anh to khỏe, chắc nịch, đó là một điều quan trọng mà mỗi một lực sĩ của tạ cần phải có. Hai cơ bắp của anh Công cuồn cuộn lên mỗi lần anh nâng tạ. Bàn tay anh thô và sần có lẽ bởi tập luyện và thi đấu quá nhiều. Đôi chân của anh bị tật không thể đi lại được như người bình thường. Anh thường phải di chuyển bằng xe lăn. Bố nói anh sinh ra đã bị bẩm sinh như vậy rồi. Dù không có được một đôi chân như người bình thường nhưng bù lại đôi bàn tay anh thật chắc và khỏe.
Anh Công dù có gặp khó khăn bao nhiêu nhưng trên môi vẫn luôn luôn nở nụ cười thân thiện. Vượt qua mọi khó khăn để vươn lên trong cuộc sống. Qủa là một người giàu nghị lực và đáng kính trọng. Luwcja sĩ Công đã giành rất nhiều thành tích cao trên đấu trường quốc tế. Một trong số đó là giải vàng đại hội thể thao Châu Á 2014, huy chương vàng Châu Á 2015 và đặc biệt là phá kỷ lục thế giới tại Paralympic 2016 Một bảng thành tích thật đáng ngưỡng mộ. Em rất yêu quý và cảm phục lực sĩ Lê Văn Công. Anh không chỉ là một lực sĩ tài năng mà còn là một tâm gương vươn lên vượt khóa thật đáng kính trọng.
- Tên bài đọc “Con nuôi”. Đề cao sự nuôi dưỡng của gia đình với trẻ em.
- Em thấy yêu gia đình hơn và trân trọng tình cảm gia đình.
Chuyện miêu tả nét đáng yêu của nghệ sĩ hài Tự Long và tài năng của chú.
bài 1: đặt câu hỏi cho bộ phận in đậm
a] con chim sơn ca hót líu lo chào ngày mới `->` con chim sơn ca hót líu lo làm gì ?
b] cô bé xé mỗi cánh hoa thành nhiều cánh hoa nhỏ `->` Ai đã xé mỗi cánh hoa thành nhiều cánh hoa nhỏ ?
c] bước sang tuổi mới, cô bé thấy mình như lớn hẳn lên `->` Khi nào cô bé thấy mình như lớn hẳn lên ?
d] nắng chiếu từng vạt vàng ruộm trên mái nhà nghiêng nghiêng `->` Nắng chiếu từng vạt vàng ruộm ở đâu ?
e] dòng sông lung linh như một đường trăng dát vàng
`->` Dòng sông như thế nào ?
a.Con chim sơn ca làm gì?
b.Ai xé mỗi cánh hoa thành nhiều cánh hoa nhỏ?
c.Khi nào, cô bé thấy mình như lớn hẳn lên?
d.Nắng chiếu từng vạt vàng ruộm ở đâu?
e.Dòng sông như thế nào?
- Em thích nhất là ông và nhớ ông rất nhiều.
- Câu chuyện nói lên những bài học và tình cảm của ông với cháu.
Ba anh em
Nghỉ hè, Ni-ki-ta, Gô-sa và Chi-ôm-ca về thăm bà ngoại.
Ăn com xong, Ni-ki-ta chạy vội ra ngõ, hoà vào đám trẻ láng giềng đang nô đùa. Gô-sa thấy nhiều mẩu bánh mì vụn rơi trên bàn, liếc nhìn bà rồi nhanh tay phủi xuống đất, hối hả chạy theo anh. Còn Chi-ôm-ca ở lại giúp bà lau bàn, nhặt hết mẩu bánh vụn đem cho bầy chim đang gù bên cửa sổ.
Buổi tối, ba anh em quây quần bên bà. Bà nói :
- Ba cháu là anh em ruột mà chẳng giống nhau.
Ni-ki-ta thắc mắc :
- Bà ơi, ai cũng bảo anh em cháu giống nhau như những giọt nước cơ mà ?
Bà mỉm cười :
- Bà nói về tính nết các cháu cơ. Ni-ki-ta thì chỉ nghĩ đến ham thích riêng của mình, ăn xong là chạy tót đi chơi. Gô-sa hơi láu, lén hắt những mẩu bánh vụn xuống đất. Chi-ôm-ca bé nhất lại biết giúp bà. Em nó còn biết nghĩ đến cả nhũng con chim bồ câu nữa. Những con bồ câu cũng cần ăn chứ nhỉ ?
Theo GIÉT-XTÉP
b)
Em thích được vẽ
Về luật lệ giao thông
Trên ngã tư đường phố
Em vẽ cái đèn đỏ
Báo mọi người không đi
Em vẽ cái đèn vàng
Cho mọi người chuẩn bị
Em vẽ cái đèn xanh
Cho mọi người cùng bước
Em nhớ lời cô dạy
Khi qua ngã tư đường
Em chỉ được sang đường
Khi đèn xanh bật sáng.
Tác giả: Trần Thị Mai (Lai Châu)
- Bài thơ nói về đèn đường gia thông.
- Em thích hình ảnh cô dạy sang đường khi đèn xanh bật sáng vì đây là một điều rất đúng và cần thiết
a. Viết đoạn văn kể về tiết học em yêu thích
Trong các môn học, em thích nhất là mĩ thuật. Môn mĩ thuật sẽ được học vào tiết hai, buổi sáng thứ ba và thứ năm hàng tuần. Cứ đến giờ học, em lại cảm thấy vô cùng háo hức. Thầy giáo dạy mĩ thuật đã dạy chúng em cách vẽ tranh, tô màu. Em thích nhất là được vẽ những bức tranh về cây cối, hoa lá. Sau mỗi tiết học, chúng em thường đem tranh của mình ra để khoe với các bạn khác. Mỗi tiết mĩ thuật thật là vui vẻ, bổ ích.
b. Viết đoạn văn kể lại một cuộc nói chuyện điện thoại của em
Sau bữa cơm, bố và em ngồi ở phòng khách xem đá bóng và ăn hoa quả. Bỗng có điện thoại của bố quay sang tới. Em bắt máy ngay. Bố hỏi:
- Dạo này con học tốt chứ Nam?
Em vừa cười vừa vui vẻ trả lời:
- Dạ, thưa bố, con học vẫn tốt ạ, hôm qua, cô trả bài kiểm tra cuối kì con được tận 5 con điểm 10 ạ.
Bên đầu dây bên kia bố nói:
- Vậy thì chắc chắn, kì này Nam của bố đạt học sinh giỏi rồi?
Em nhanh nhảu đáp:
- Dạ tất nhiên rồi bố. Điểm của con đứng thứ hai lớp, chỉ sau mỗi bạn lớp trưởng thôi ạ!
Bố nói giọng hài lòng và nhắc nhở em:
- Tốt lắm con trai, hai chúng ta cùng cố gắng giống ông nội con nhé. Chúng ta sẽ là những con người có ích cho xã hội.
Chàng Thạch Sanh tuy sớm mồ côi cha mẹ, phải sống cuộc sống nghèo khổ, cô đơn dưới gốc đa, nhưng chưa bao giờ có lòng tham hay suy nghĩ xấu xa. Tấm lòng nhân hậu của chàng khiến em nể phục vô cùng. Trong câu chuyện, hình ảnh chàng quên mình chiến đấu với chằn tinh, đại bằng tinh để cứu người, không mong chờ hồi đáp, luôn thể hiện tinh thần dũng cảm, cao đẹp. Chính sự anh dũng, trong sáng của Thạch Sanh đã trở thành biểu tượng của người anh hùng chân chính, là tấm gương sáng cho các thế hệ sau noi theo. Em rất thích chàng ấy, bởi vì trong hình ảnh của Thạch Sanh, em thấy được vẻ đẹp của lòng dũng cảm, sự trong sáng và lòng nhân hậu. Câu chuyện còn dạy cho em bài học về đức tính tốt, về ý chí vượt qua thử thách để làm điều đúng đắn. Em mong rằng mình cũng sẽ luôn cố gắng trở thành người tốt, sống nhân hậu và dũng cảm như Thạch Sanh.