Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Trong đoạn thơ này, tác giả sử dụng cách nói nhân hoá để nói về những phẩm chất tốt đẹp của tre: sự đùm bọc, đoàn kết. Nhân hoá ở đây nghĩa là gán cho tre những đặc tính của người: những thân tre bao bọc, che chở cho nhau; tay tre ôm núi nhau quấn quýt; họ hàng nhà tre sốngquây quần, ấm cúng bên nhau…
– Cách nói nhân hoá làm cho cảnh vật trở nên sống động. Những cây tre như những sinh thể mang hồn người. Cách nói này giúp tác giả thể hiện được hai tầng nghĩa: vừa nói được những phẩm chất tốt đẹp của cây tre Việt Nam, vừa nói được những phẩm chất tốt đẹp, những truyền thống cao đẹp của con người Việt Nam, dân tộc Việt Nam.
Dưới bóng tre của ngàn xưa- Trạng ngữ
Thấp thoáng- Vị ngữ
Mái đình mái chùa cổ kính- Chủ ngữ
Dưới bóng tre của ngàn xưa là trạng ngữ
Thấp thoáng là vị ngữ
Mái đình mái chùa cổ kính là chủ ngữ
a)gió thổi là CN1 ào ào là VN2/cây cối là CN2 nghiêng ngả là VN2/bụi là CN3 cuốn mù mịt là VN3/một trận mưa là CN4 ập tới là VN4
(và là quan hệ từ nên ko xác định)
A. Rắn rết, rắn chắc
Rắn bên trái là danh từ, rắn bên phải là tính từ.
-> từ đồng âm, chọn A
Các trường hợp còn lại bỏ.
B. chất rắn, thể rắn
C. rắn nước, rắn lục
D. rắn rỏi, cứng rắn
Câu 1. Trước sân trường em có một cây phượng già, mỗi khi hè về lại khoác lên mình màu đỏ rực rỡ, hôm qua những bông hoa còn lấm tấm xen giữa tán lá xanh nhưng chỉ sau một đêm đã bừng nở như ngọn lửa cháy trên cành, từng chùm hoa đỏ thắm chen nhau tỏa sáng dưới ánh nắng, cánh hoa mỏng manh rung rinh trong gió tạo nên vẻ đẹp vừa rực rỡ vừa dịu dàng, từ xa nhìn lại cây phượng như một chiếc ô lửa khổng lồ che mát cả góc sân, dưới gốc cây là những cánh hoa rơi đỏ cả mặt đất như tấm thảm, cảnh sắc ấy khiến em cảm nhận rõ không khí mùa hè đã đến và lưu giữ nhiều kỉ niệm đẹp của tuổi học trò