Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Bài thơ "Qua đèo Ngang" là một bài thơ đã đạt đến chuẩn mực trong việc sử dụng thể thơ Đường luật. Đặc biệt là nghệ thuật tả cảnh ngụ tình được sử dụng khéo léo và tinh tế. Qua bức tranh cảnh vật đèo Ngang lúc chiều tà rộng lớn nhưng hoang vắng đìu hiu, ta cảm nhận được nỗi cô đơn vắng lặng trong tâm hồn con người đang đối diện với thiên nhiên. Kết hợp với đó là nghệ thuật đảo ngữ và từ láy được sử dụng một cách đắc địa. Từ láy “lom khom”, “lác đác” với nghệ thuật đảo ngữ tăng thêm sự nhỏ bé của bóng hình con người và sự thưa thớt, hoang vắng của cảnh vật. Ta có thể cảm nhận được cảm xúc buồn thương ập tới tràn vào trong tâm can của bà Huyện Thanh Quan. "Qua đèo Ngang" là một thi phẩm xuất sắc để lại trong người đọc những cảm xúc khó quên, thấm thía nỗi buồn man mác, sự cô đơn, lẻ loi của nhà thơ giữa cuộc đời, giữa thiên nhiên rộng lớn dưới nét bút nghệ thuật sáng tạo.
Trong bài qua đèo ngang tác giả đã sử dụng từ tượng hình lom khom, lác đác nhằm làm cho bài thơ trở nên xót xa vì hoang cảnh quá lĩnh lặng , cô đơn . Bà huyện thanh quan đã cho chungs ta biết sự cô độc nơi hoang vắng không người , sự xâm lược tàn nhẫn làm mất đi bao nhiêu sinh mạng ,...
- Từ tượng thanh: quốc quốc, gia gia.
-> Gợi âm thanh tiếng chim kêu thể hiện nỗi nhớ nước thương nhà của nhân vật trữ tình.
=> Cách biểu hiện thời gian, không gian độc đáo của Bà Huyện Thanh Quan
-Bài Qua Đèo Ngang của bà Huyện Thanh Quan:
+ Ngôn ngữ: sử dụng nhiều từ láy, từ tượng hình và lối chơi chữ từ đồng âm
+ Giọng điệu: trầm buồn, trang nhã tạo nét buồn bâng khuâng
- Bài thơ Muốn làm thằng Cuội của Tản Đà
+ Ngôn ngữ: bình dị, gần với lời ăn tiếng nói hằng ngày.
+ Giọng điệu: nhẹ nhàng, trữ tình, pha chút hóm hỉnh, ngông nghênh
* Giống nhau:
- Cả hai bài thơ đều thể hiện nỗi buồn của thi nhân.
- Đều được sáng tác theo thể thơ thất ngôn bát cú, đều tuân thủ khá chặt chẽ nguyên tắc của thơ Đường luật.
* Khác nhau
- Ở bài thơ “Qua Đèo Ngang” của Bà Huyện Thanh Quan: thể hiện nỗi buồn kín đáo “ta với ta”,. thuật dùng từ và diễn tả tài tình, đọc lên lòng ta có một cảm giác bâng khuâng, một nỗi buồn man mác. Nhà thơ đã sử dụng thành thạo các từ láy, từ tượng hình, tượng thanh và cách chơi chữ đồng âm trong thơ. Ngôn ngữ trong bài thơ thể hiện sự trang trọng mực thước mang màu sắc cổ kính.
- Bài thơ “Muốn làm thằng Cuội” thổ lộ nỗi niềm rõ ràng hơn: “Buồn lắm chị Hằng ơi”, “Chán nửa rồi”. Lời thơ giản dị, trong sáng, gần gũi với những lời nói thường ngày, không khuôn sáo và có nét phóng túng, ngông nghênh của một hồn thơ lãng mạn. Tạo nên sức hấp dẫn cho bài thơ.
- Tâm trạng: lẻ loi, cô đơn, nhớ về một thời bình yên, thịnh trị của đất nước.
- Nhà thơ có tâm trạng đó vì nỗi cô đơn nơi đất khách quê người.
- Nhận xét: Thời điểm chiều tà với không gian vắng vẻ, u buồn thường gợi nhắc con người ta nhớ về quê hương, đặc biệt là đối với những người xa xứ.
- Tình cảm đầy tha thiết, chân thành của một người con xa quê, bà nhớ nhà, nhớ quê hương. Một nỗi buồn trĩu nặng, khó nguôi ngoai.
Câu 4: Bài thơ nào không được sáng tác theo thể thơ thất ngôn tứ tuyệt ?
A. Bánh trôi nước – Hồ Xuân Hương
B. Sông núi nước Nam – Lí Thường Kiệt (?)
C. Xa ngắm thác núi Lư – Lí Bạch
D. Qua Đèo Ngang – Bà Huyện Thanh Quan
Bài thơ "Qua đèo Ngang" của Bà Huyện Thanh Quan là một trong những tác phẩm tiêu biểu của thơ ca cổ điển Việt Nam. Bài thơ mang đậm dấu ấn của cảm xúc cô đơn, lặng lẽ trước cảnh vật thiên nhiên và thể hiện nỗi buồn sâu sắc của tác giả về cuộc sống, con người và quê hương.
1. Tóm tắt nội dung bài thơ:
Bài thơ "Qua đèo Ngang" được viết khi Bà Huyện Thanh Quan qua đèo Ngang, nơi biên ải, để nhìn về cảnh vật, con người và tự hỏi về sự phù du của cuộc đời. Cảnh vật hoang sơ, tĩnh lặng làm tác giả suy ngẫm về thời gian, về sự thay đổi của đất nước và nhân sinh.
2. Phân tích bài thơ:
Câu 1: "Bước tới đèo Ngang bóng xế tà"
Cảm nhận: Câu thơ mở đầu khung cảnh ảm đạm, hoang vắng, khi bóng chiều đã xế tà. Bước đi của tác giả là những bước chân lặng lẽ, khắc khoải, cùng với sự u ám của ánh sáng chiều tà. Đây cũng là hình ảnh tượng trưng cho cuộc đời con người, mang tính chất vô thường.
Câu 2: "Cảnh vật như buồn hơn, bâng khuâng"
Cảm nhận: Dường như cảnh vật khi chiều xuống càng làm tăng thêm cảm giác buồn bã, lặng lẽ. Cảm giác đó cũng phản ánh tâm trạng của tác giả, người lữ khách qua đèo Ngang, cảm nhận được sự xa vắng, cô đơn.
Câu 3: "Một chiếc thuyền xuôi mái nước trôi"
Cảm nhận: Hình ảnh chiếc thuyền trôi nhẹ nhàng trên mặt nước là biểu tượng của sự trôi qua, sự vô định. Mọi thứ đều trong trạng thái "trôi", không có điểm dừng, như cuộc đời của con người vậy.
Câu 4: "Lòng dạ thênh thang của người xa quê"
Cảm nhận: Tác giả đã mở lòng với cảnh vật, cảm nhận sự lắng đọng của nỗi nhớ quê hương, với sự thiếu vắng, nỗi nhớ nhà, và cảm giác xa lạ giữa nơi đất khách.
Câu 5: "Gió trên đỉnh đèo làm tôi buồn"
Cảm nhận: Cảm xúc buồn bã và trống trải của tác giả được nhấn mạnh qua hình ảnh gió, như sự xé rách của không gian và thời gian. Những cơn gió mạnh trên đỉnh đèo càng làm gia tăng sự hoang vắng, cô đơn.
3. Những biện pháp nghệ thuật:
Cảnh vật hoang vắng: Bài thơ sử dụng cảnh vật thiên nhiên hoang sơ, đèo Ngang, để thể hiện cảm xúc cô đơn, trống trải của con người. Từ đó, tác giả muốn phản ánh về cuộc đời con người trong sự vô nghĩa và vô thường.
Đối lập giữa thiên nhiên và con người: Thiên nhiên được khắc họa với những đặc điểm lạnh lẽo, tĩnh lặng, còn con người lại mang trong mình những cảm xúc rất đỗi nhạy cảm. Cái lạnh, cái buồn của thiên nhiên càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn của con người.
Tình cảm yêu quê hương: Qua bài thơ, tác giả đã bày tỏ tình cảm yêu quê hương sâu sắc, qua việc nhìn lại quê nhà trong từng chi tiết nhỏ của cảnh vật, như một sự chiêm nghiệm về sự thay đổi và sự phù du của thời gian.
4. Ý nghĩa:
Bài thơ "Qua đèo Ngang" thể hiện sự cô đơn, sự mất mát và nỗi nhớ quê hương sâu sắc của tác giả. Hình ảnh đèo Ngang với sự hoang vắng, trống trải, cùng với cảm giác thấm thía về thời gian, tạo ra một không gian tâm hồn buồn bã, đầy suy tư về cuộc sống và nhân sinh.
Cảm xúc ấy cũng thể hiện tư tưởng nhân sinh của tác giả, sự chiêm nghiệm về cuộc đời với tất cả những biến chuyển, sự mất mát và sự vô thường của mọi sự vật. Đồng thời, bài thơ cũng phản ánh nỗi nhớ về quê hương, về một quá khứ đã qua, một quá khứ không bao giờ quay lại.