Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Tham khảo!
Nội dung:
Bức tranh tươi sáng sinh động về một làng quê miền biển.
Hình ảnh khỏe khoắn đầy sức sống của người dân chài và sinh hoạt lao động làng chài.Nỗi nhớ da diết, sự gắn bó thủy chung, tình yêu quê hương sâu nặng của tác giả.
* Mở bài: Giới thiệu chung về tác giả, tác phẩm; giới thiệu khái quát bài thơ
* Thân bài:
– Xuất xứ bài thơ; thể loại; phương thức biểu đạt.
– Giá trị nội dung và giá trị nghệ thuật của bài thơ:
+ Giá trị nội dung: Tình yêu quê hương, lòng thương nhớ quê hương của đứa con xa quê được thể hiện qua những vần thơ đậm đà, ý vị;
+ Giá trị nghệ thuật: Bài thơ có 20 câu, sử dụng biện pháp tu từ so sánh, nhân hóa, lời thơ trong sáng, hình ảnh thơ sáng tạo, cảm xúc nồng hậu thiết tha.
– Chứng minh nhận định: Bài thơ Quê hương của Tế Hanh đã tái hiện vẻ đẹp tươi sáng của bức tranh làng quê vùng biển:
+ Hai câu đầu: Giới thiệu về làng quê đầy thương nhớ, tự hào (dẫn chứng, phân tích);
+ Sáu câu tiếp theo: Cảnh đoàn thuyền đánh cá ra khơi của trai làng (dẫn chứng, phân tích);
+ Tám câu tiếp theo: Cảnh đoàn thuyền đánh cá khi trở về (dẫn chứng, phân tích);
– Vai trò của bài thơ trong nền văn học nước nhà:
+ Bài thơ là những câu hát yêu thương về cảnh sắc, bầu trời, dòng sông, con thuyền, cánh buồm…;
+ Bài thơ khiến ta cảm nhận được hồn thơ Tế Hanh, một tình yêu quê hương trong sáng, đằm thắm.
* Kết bài: Suy nghĩ và đánh giá của bản thân về nhận định của bài thơ Quê hương; liên hệ với bản thân về vị trí của bài thơ trong nền Văn học của dân tộc
“Mùa xuân của tôi” là dòng ghi chép lại những xúc cảm sâu lắng và ngọt ngào nhất của Vũ Bằng về mùa xuân, về những giao thoa của đất trời khi bước sang một năm mới, một mùa mới ấm áp. Tác giả đã kéo người đọc về với những mùa xuân bình yên, tươi đẹp, căng tràn sức sống. Bởi rằng mùa xuân là mùa đẹp nhất, thi vị và duyên dáng nhất trong một năm. Mùa xuân đẹp ở cảnh sắc thiên nhiên nhưng chính từ lòng người cũng toát lên vẻ đẹp quyến rũ, nồng nàn. Mùa xuân khiến cho trái tim con người muốn cựa quậy, muốn thổn thức và muốn bùng cháy. Thật vậy “mùa xuân của tôi” của Vũ Bằng là những dòng cảm xúc nhẹ nhàng, tinh khôi và đầy tươi mới nhất khi viết về mùa xuân. Nó gợi nhắc cho người đọc về những thanh âm trong trẻo và ngọt lành của mùa xuân tươi đẹp.
Mùa xuân trong văn bản “Mùa xuân của tôi” của Vũ Bằng là một mùa xuân đậm chất trữ tình, giàu chất thơ, chất nhạc. “Mùa xuân của tôi” ở đây là mùa xuân Hà Nội, mùa xuân Bắc Việt thương mến của Vũ Bằng. Đó là mùa xuân có “mưa rêu rêu, gió lành lạnh”, có tiếng nhạn kêu, tiếng trống chèo, những câu hát huê tình,… hoà quyện trong làn hương ấm áp của nhang trầm, đèn nến, nhất là cái ấm áp toả ra từ không khí gia đình đoàn tụ… Tất cả gợi lên một nét hương sắc không thể nào phai trong tâm hồn của người xa xứ. Không chỉ miêu tả sức sống của mùa xuân từ bên ngoài, tác giả còn thể hiện được sức sống nổi bật của con người trong mùa xuân bằng những hình ảnh đầy gợi cảm với những hình ảnh so sánh rất cụ thể: “Nhựa sống trong người căng lên như máu,… những cặp uyên ương đứng cạnh” và “tim người ta dường như cũng trẻ hơn ra, và đập mạnh hơn”. Đến như cảm nhận về cái rét thì cũng là: “…cái rét ngọt ngào, chứ không còn tê buốt căm căm”. Sau ngày rằm tháng giêng, trời đất, thiên nhiên và không khí mùa xuân cũng có những nét rất riêng biệt. Đó là thời điểm giao mùa của trời đất, của sự vật, cỏ cây, thời tiết,… Nhiều thứ hoà quyện để tạo nên một sự chuyển giao rất đẹp: “Tết hết mà chưa hết hẳn,… mưa xuân bắt đầu thay thế cho mưa phùn”. Cảnh ấy khiến lòng người cũng đồng điệu theo.
Tiếng gà trưa
_ Nghệ thuật: Thể thơ 5 tiếng - Biểu cảm qua tự sự, miêu tả. - Điệp ngữ , đảo ngữ , so sánh, tính từ , động từ... - Hiện tại, quá khứ, hiện tại .
_ Nội dung: - Tiếng gà trưa đã gọi về những kỉ niệm đẹp đẽ của tuổi thơ và tình bà cháu. Tình cảm gia đình đã làm sâu sắc thêm tình yêu quê hương đất nước.
Một thứ quà của lúa non : Cốm
_ Nghệ thuật:
Cảm xúc tinh tế, nhẹ nhàng
Kết hợp miêu tả Với kể và bình luận
Ngôn ngữ trong sáng, chọn lọc đặc sắc.
_ Nội dung:
- Cốm là thức quà riêng biệt của đất nước t? những cánh đồng lúa.
- Ngợi ca nét đẹp văn hoá dân tộc c?a sản vật giản dị mà đặc sắc.
Sài Gòn tôi yêu
- Nội dung:
Nói về thành phố Sài Gòn trẻ trung, có những nét hấp dẫn về thiên nhiên và con người qua đó thể hiện tình cảm sâu đậm của tác giả đối với Sài Gòn
- Nghệ thuật:
Biểu cảm qua miêu tả
Mùa xuân của tôi
- Nghệ thuật :
- Ngôn ngữ: gợi cảm, tinh tế, giàu hình ảnh
- Sử dụng phép so sánh, nhân hóa, điệp ngữ phong phú, nhiều màu sắc cảm xúc.
- Nội dung :
Cảnh sắc thiên nhiên , ko khí mùa xuân ở Hà Nội và miền Bắc nước ta đc cảm nhận , tái hiện trong nổi nhớ thương da diết .
Biểu lộ chân thực và cụ thể tình yêu quê hương đất nước , lòng yêu cuộc sống và tâm hồn tinh tế , nhạy cảm .
Pát biểu cảm nghĩ của em về văn bản " Bức tranh của em gái tôi " trong chương trình Ngữ Văn 6, tập 2
Nghệ thuật chân chính có sức mạnh kì diệu, qua Bức tranh của em gái tôi và Cây bút thần, hãy làm sáng tỏ.
- Qua Bức tranh của em gái tôi, ta thấy nghệ thuật hay chính bức tranh đoạt giải của bé Thảo Phương đã cảm hóa và làm nhân vật tôi - người anh trai có sự chuyển biến trong nhận thức. Từ căm ghét, ghen tị, không quan tâm tới em gái, người anh trai đã thấy xúc động, nghẹn ngào, hối hận vì đã đối xử không tốt với em gái. Như vậy, nghệ thuật là cầu nối, là sợi dây nối dài tình cảm giữa hai anh em.
- Trong Cây bút thần, nhân vật Mã Lương là người có tài vẽ y như thật, đến nỗi những thứ cậu vẽ ra đều bay ra khỏi trang giấy. Cậu vẽ những dụng cụ lao động cho người nghèo và giúp đỡ họ. Tiếng tăm của cậu bay tới tai tên vua gian ác. Hắn bắt cậu phải vẽ cho hắn cả núi vàng. Cậu vẽ thành sóng thần, thủy triều và ngọn núi cao trừng trị tên vua. Như thế, nghệ thuật có sức mạnh kì diệu ở chỗ: không chỉ cảm hóa mà còn trừng trị, bênh vực cái thiện, trừng phạt cái ác. Truyện có sử dụng những yếu tố kì ảo để thể hiện ước mơ tự ngàn đời của nhân dân: thiện thắng ác.
Như vậy chỉ qua 2 câu chuyện ta phần nào có thể thấy được sức mạnh kì diệu của nghệ thuật. Nghệ thuật không chỉ đem đến những rung cảm cho tâm hồn, khiến con người thêm yêu và trân trọng cuộc sống mà nghệ thuật còn có tác dụng cải biến nhận thức, giàu giá trị nhân đạo.
Trong chương trình ngữ văn lớp 6 - tập II, em đã được học truyện ngắn Bức tranh của em gái tôi và nhân vật Kiều Phương cô em gái - với lòng nhân hậu đã toả sáng trong tâm trí em.
Học xong truyện, em vẫn biết rõ ràng truỵện không đơn giản khẳng định, ca ngợi những nét phẩm chất tốt đẹp của nhân vật cô em gái mà chủ yếu muốn hướng người đọc tới sự tự thức tỉnh ở nhân vật người anh qua việc trình bày những diễn biến tâm trạng của nhân vật này trong suốt truyện. Đây mới chính là chủ đề của tác phẩm. Nhân vật chính đóng vai trò chủ yếu trong việc thể hiện tư tưởng chủ đề của văn bản (Ngữ văn 6- Tập I, tr 3).Vì thế, người anh phải là nhân vật trung tâm" trong việc thể hiện chủ đề và tư tưởng của tác phẩm. Thế nhưng nhân vật Kiều Phương vẫn làm cho em vô cùng cảm phục và trân trọng biết bao!
Vẻ đẹp của Kiều Phương không phải do lời kể của tác giả, cũng không phải do nhân vật tự bộc bạch mà vẻ đẹp đó được hiện ra dần dần qua con mắt nhìn và lời kể truyện của chính người anh.
Một người anh luôn "coi thường" những việc làm của cô em gái, đố kị trước tài năng của em gái mình, vẻ đẹp đó càng ngày càng đẹp, cho đến cuối truyện thì vẻ đẹp ấy đọng lại một cách sâu sắc trong lòng người anh và gợi nhiều suy nghĩ cho người đọc.
Vẻ đẹp đó là gì? Phải chăng là sự hồn nhiên, hiếu động, tài năng hội hoạ, tình cảm trong sáng và lòng nhân hậu?
Không hồn nhiên thì sao khi có biệt hiệu là "Mèo", "nó vui vẻ chấp nhận" và còn dùng cái tên đó để xưng hô với bạn bè. Sự hồn nhiên đó còn được thể hiện lúc ở nhà mèo hay lục lọi các đồ vật với một sự thích thú. Hồn nhiên hơn là "nó vênh mặt"- "Mèo mà lại! Em không phá là được...". Khi người anh tỏ vẻ khó chịu Này, em không để chúng nó yến được à?. Khi chế xong bột vẽ, nó vừa làm vừa hát, có vẻ vui lắm. Đúng là một cô bé hồn nhiên quá! Hồn nhiên đến đáng yêu!
Điều đáng yêu hơn là cô còn có một tài năng hội hoạ, theo lời chú Tiến Lê, đấy còn là một thiên tài hội hoạ. Tài năng đó chính là sáu bức tranh do "Mèo" vẽ dấu người anh, không ngờ là những bứt tranh độc đáo "có thể đem đóng khung treo ở bất cứ phòng tranh nào". Bố của "Mèo" đã phải thốt lên sung sướng: Ôi con đã cho bố một bất ngờ quá lớn. Mẹ em cũng không kìm được xúc động.
Tài năng của Kiều Phương được khẳng định bằng bức tranh được trao giải nhất, qua một tuần tham gia trại thi vẽ quốc tế,khiến cho cả nhà "vui như tết". Duy chỉ có người anh của Mèo thì lại rất buồn. Hiểu được điều này, Kiều Phương đã dành cho anh trai những tình cảm rất trong sáng. Nó lao vào ôm cổ tôi, nhưng tôi viện cớ đang dở việc đẩy nhẹ nó ra. Tuy thế, nó vẫn kịp thì thầm vào tai tôi: Em muốn cả anh cùng đi nhận giải. Một hành động, một lời nói thôi đã toát lên một tâm hồn ngây thơ trong sáng của một cô bé đáng yêu!
Con có nhận ra con không?...
Con đã nhận ra con chưa? Làm sao con trả lời được mẹ. Bởi đấy là tâm hồn và lòng nhân hậu của em con đấy. Phải chăng soi vào bức tranh ấy, cũng chính là soi vào tâm hồn trong sáng và nhân hậu của em gái, nhân vật người anh đã tự nhìn rõ hơn về mình để vượt lên được những hạn chế của lòng tự ái và tự ti: Dưới mắt em tôi, tôi hoàn hảo đến mức kia ư?. Đây chính là lúc nhân vật tự "thức tỉnh" để hoàn thiện nhân cách của mình.
Bức tranh của em gái tôi không được vẽ bằng chất liệu hội hoạ. Nó được vẽ bằng quá trình diễn biến tâm trạng của người anh, thông qua lời kể vô cùng xúc động của nhân vật. Đó là "Mèo con" có tấm lòng nhân hậu. Đấy cũng là vẻ đẹp của một em bé gái trong cuộc sống đời thường mà ta có thể gặp bất cứ ở đâu trên đất nước mình.
Đỗ Phủ nhà thơ đời Đường rất nổi tiếng được người đời phong là “Thi sử”, “Thi thánh”. Các tác phẩm của tác giả luôn thể hiện lòng nhân ái, giá trị nhân đạo sâu sắc.
Bài ca nhà tranh bị gió thu phá được tác giả viết dựa trên chính trải nghiệm của ông.
Vào mùa thu thời tiết bỗng gió mạnh, căn nhà chỉ vừa mới dựng xong đã bị gió mạnh cuốn bay đi khắp nơi, cái thì trên bờ sông, trên ngọn cây và cả vào mương nước
Trẻ con trong làng thấy ta già yếu nên chúng nó cướp giật về ta cũng không biết làm sao. Chỉ chốc lát đã bị lấy sạch chạy tuốt vào lũy tre, dù có gào thét la mắng cũng vô dụng, trong lòng ta cảm thấy ấm ứ vô cùng.
Gió đã ngừng thổi nhưng trời bỗng kéo mây đen, mưa trút xuống nước, nhà cũng như ngoài sân nơi nào cũng dột, chiếc mền cũ mỏng không đủ ấm không đủ sức chống chọi với thời tiết ngoài kia. Mưa vẫn cứ rơi không ngừng, ta bệnh lại thấm nước, cảm thấy khó ngủ vô cùng.
Đây nhé! Chúc bạn học tốt :")
- Sự đố kị: Khi tài năng của Kiều Phương được phát hiện, người anh cảm thấy tự ti, mặc cảm và nảy sinh lòng ghen tị, gắt gỏng với em.
- Sự thức tỉnh: Tại triển lãm tranh, đứng trước bức vẽ "Anh trai tôi" đạt giải Nhất, người anh đã trải qua cảm xúc từ ngỡ ngàng, hãnh diện đến xấu hổ. Cậu nhận ra tâm hồn trong sáng, lòng nhân hậu của em gái đã giúp mình nhìn lại những hạn chế của bản thân.
2. Ý nghĩa và Bài học rút ra 🌟- Vượt qua thói xấu: Cần biết vượt qua lòng ghen ghét, đố kị và mặc cảm tự ti trước thành công của người khác.
- Sức mạnh của lòng nhân hậu: Tình cảm trong sáng và sự vị tha có khả năng cảm hóa con người, giúp họ tự hoàn thiện nhân cách để sống tốt đẹp hơn.
- Trân trọng tình cảm gia đình: Hãy luôn nhìn nhận mọi người bằng đôi mắt yêu thương và bao dung.
3. Tóm tắt nghệ thuật 🖌️- Ngôi kể: Sử dụng ngôi thứ nhất (người anh kể chuyện) giúp diễn biến tâm lý trở nên chân thực và sâu sắc.
- Miêu tả tâm lý: Nghệ thuật miêu tả tâm trạng nhân vật biến chuyển tinh tế từ đố kị sang thức tỉnh.
1. Giai đoạn trước khi tài năng của em gái được phát hiện
2. Giai đoạn tài năng của Kiều Phương được công nhận
Đây là lúc tâm lý người anh có sự biến đổi tiêu cực mạnh mẽ nhất:
3. Giai đoạn đứng trước bức tranh đoạt giải (Sự thức tỉnh)
Đây là bước ngoặt quan trọng giúp nhân vật tự nhìn nhận lại chính mình:
Câu nói kết đầy cảm xúc:"Không phải con đâu. Đấy là tâm hồn và lòng nhân hậu của em con đấy." -> Câu nói này cho thấy người anh đã thực sự hiểu ra rằng: Bức tranh không chỉ vẽ hình dáng anh, mà nó phản chiếu tình cảm bao dung của cô em gái – thứ ánh sáng đã soi rọi và xua tan bóng tối của lòng đố kỵ trong anh. (bài này học năm lớp 6 r, cô cho ghi á)