Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Ở Trường tôi bị điểm 0
---------------------Hết------------------
Olm chào em, Olm rất vui khi em học tập hiệu quả và tiếp thu được nhiều kiến thức bổ ích và thú vị từ Olm. Đây là động lực tinh thần cho đội ngũ thầy cô Olm cống hiến hết mình, tận tâm, tận tình, tận tụy hết lòng bảo ban, dạy dỗ các em. Chúc em luôn giữ được tâm thế và phong thái học tập cũng như nỗ lực như hiện tại để thành công hơn trong tương lai.
Hãy chậm rãi trong việc chọn bạn và càng chậm rãi trong việc thay bạn
- Tìm một người bạn thân không khó.
Olm Chào em, cảm ơn em đã phản hồi tới Olm, cô đã check lại video bài giảng, video vẫn hoạt chạy bình thường, bài giảng, lời nói và hình ảnh sắc nét. Để xem được video không bị giám đoán em cần kích hoạt vip.
Olm chào em, đối với những tài khoản không phải vip của Olm, em chỉ có thể luyện được 10 lần mỗi ngày. Em không thể luyện lại bài tập, không thể xem hết bài giảng, đang xem sẽ bị dừng, không xem được đáp án, không nộp được bài, em nhé. Trừ khi cô giáo giao lại bài đó cho em làm lại thì được.
Để sử dụng toàn bộ học liệu của Olm thì em vui lòng kích hoạt vip olm. Quyền lợi của Olm vip là sử dụng toàn bộ học liệu của Olm từ lớp 1 đến lớp 12. Học và luyện không giới hạn bài giảng bài tập của Olm. Cùng hàng triệu đề thi thông minh, ngân hàng câu hỏi. Hỏi bài không giới hạn trên diễn đàn hỏi đáp, tương tác với giáo viên qua zalo.
Câu chuyện: Bữa cơm còn thiếu một người
Chiều cuối năm, mưa lất phất rơi trên mái nhà cũ. Trong căn bếp nhỏ, bà Lan lặng lẽ nấu nồi canh chua mà chồng bà từng rất thích. Trên bàn ăn vẫn là bốn chiếc bát được đặt ngay ngắn, dù đã nhiều năm nay chẳng bao giờ đủ bốn người.
Ngày trước, gia đình bà từng rất hạnh phúc. Ông Minh làm thợ mộc, tuy vất vả nhưng luôn cố gắng để hai con được học hành đầy đủ. Những bữa cơm tuy chỉ có vài món giản dị nhưng lúc nào cũng rộn rã tiếng cười.
Rồi một tai nạn lao động bất ngờ đã cướp đi người trụ cột của gia đình. Từ đó, gánh nặng đè lên vai bà Lan. Người con trai lớn nghỉ học sớm để đi làm phụ mẹ, còn cô con gái út cố gắng học thật giỏi với hy vọng sau này có thể thay đổi cuộc sống.
Năm tháng trôi qua, người con trai vì mưu sinh mà đi làm xa. Ban đầu, anh gọi điện về thường xuyên, nhưng công việc ngày càng bận rộn. Những cuộc gọi thưa dần rồi chỉ còn vài dòng tin nhắn ngắn ngủi vào dịp lễ, Tết.
Đến một mùa đông, bà Lan phát hiện mình mắc bệnh nặng. Bà giấu các con vì không muốn họ lo lắng. Mỗi ngày, bà vẫn chăm sóc khu vườn nhỏ, chờ tiếng xe dừng trước cổng, mong con trai bất ngờ trở về.
Nhưng điều bà chờ mãi vẫn không đến.
Một buổi sáng, cô con gái đi làm về thì thấy mẹ ngồi tựa bên hiên nhà, đôi mắt khép hờ như đang ngủ. Trên bàn là bức thư viết vội: "Mẹ không trách các con. Mẹ chỉ mong sau này, dù bận đến đâu, các con cũng hãy dành thời gian cho gia đình. Tiền bạc có thể kiếm lại, nhưng những bữa cơm đủ mặt thì không phải lúc nào cũng còn cơ hội."
Ngày tang lễ, người con trai trở về. Anh quỳ trước di ảnh mẹ, nước mắt rơi không ngừng. Anh nhận ra những năm tháng mải mê kiếm sống đã khiến mình đánh mất những khoảnh khắc quý giá nhất bên người thân.
Từ đó, mỗi dịp cuối tuần, hai anh em đều trở về căn nhà cũ. Chiếc bàn ăn vẫn được dọn gọn gàng, nhưng chỗ ngồi của mẹ mãi mãi chỉ còn là khoảng trống. Họ hiểu rằng yêu thương cần được thể hiện khi còn có thể, bởi có những lời xin lỗi sẽ mãi mãi không kịp nói.
-.- k có ạ chỉ có về tui th
AI là ng nhà bn hả?