K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Đọc văn bản sau:

MỘT CHÚT HỒN QUÊ

     (1) Dọc triền đê ven sông Thái Bình quê tôi mùa này xanh tốt bời bời, đủ các loại cây cỏ. Có loại cây do con người gieo trồng như ngô, khoai, đỗ, lạc. Có loại cây lại do tự nhiên mà mọc lên như cỏ dại, dền gai, rau sam. Nhưng có một loại cây ít người chú ý đến, đó là cây rau khúc.

     Rau khúc có hai loại: Nếp và tẻ. Cây khúc tẻ có dáng thân cao, lá to và dầy. Hái một lúc đã đầy rổ. Tuy vậy, loại khúc tẻ này ít người ưa chuộng, vì nó không thơm, không ngậy bằng rau khúc nếp. Khúc nếp thân cây thấp, nhỏ nằm sát mặt đất, lá phiến mỏng. Mặt trên của lá có phủ một lớp phấn trắng nhỏ li ti.

     (2) Mẹ tôi bảo: “Khúc nếp thường mọc lẫn với cỏ. Cỏ thì cao hơn, nên khi hái phải vạch cỏ mới tìm thấy. Những người ngại khó, ngại khổ thì chỉ hái được khúc tẻ thôi”. Công đoạn nấu xôi khúc là cả một nghệ thuật tinh tế. Lá khúc được hái về, rửa sạch, để ráo nước, rồi đưa vào cối giã nhuyễn. Sau đó hòa với nước sạch, lọc hết lá, chỉ còn nước trong. Gạo nếp phải chọn kĩ, không sạn, không sót một hạt thóc và được giã lại cho hết cám. Những hạt gạo màu trắng đục, mẩy đều, thơm tho mùi đồng bãi, mùi lúa vào đòng.

     Người ta thường ví các cô gái xinh đẹp bằng câu “Mỏng mày hay hạt” chắc từ hạt gạo này chăng? Nhìn rá gạo đến thích mắt. Sục bàn tay vào mát rười rượi. Vốc nắm gạo lên, từng hạt gạo trơn bóng đùa nhau chảy qua kẽ tay. Xòe bàn tay vẫn sạch. Gạo được vo kĩ, để ráo rồi ngâm vào nước lá khúc vài giờ. Khi vớt ra để ráo nước rồi đổ vào chõ đồ thành xôi. Xôi chín, mở vung ra. Chao ôi, một mùi thơm ngậy nồng nàn tỏa lan nức mũi ai bất chợt qua ngõ. Chưa hết. Xôi được dỡ ra cái sàng cho nguội hẳn, lại đổ vào chõ đồ thêm lần nữa. Hạt gạo nếp lúc này mới căng mọng như trái chín. Nhìn đã thèm. Mẹ tôi bảo: “Loại xôi khúc này thường mang ra đền, ra chùa dâng lên lễ Phật, lễ Thánh. Nhất là những ngày hội làng”.

     (3) Hội làng tôi ba năm mở một lần. Mâm lễ của gia chủ dù to, dù sang trọng đến đâu, nếu không có đĩa xôi nấu bằng lá rau khúc thì cũng coi như chưa dâng lễ. Bởi đó là hồn cốt, là phong tục của quê tôi dâng lên các đấng thần linh chứng giám cho tấm lòng thành của người dân lành nơi thôn dã.

(Nguồn: https://tanvanhay.vn/mot-chut-hon-que)

Thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 6 (trình bày ngắn gọn):

Câu 1. Văn bản được diễn đạt bởi sự kết hợp của những yếu tố nào?

Câu 2. Chủ đề của đoạn trích là gì?

Câu 3.

a. Chỉ ra tính mạch lạc về nội dung trong văn bản.

b. Xác định 01 phép liên kết trong đoạn văn sau:

     Lá khúc được hái về, rửa sạch, để ráo nước, rồi đưa vào cối giã nhuyễn. Sau đó hòa với nước sạch, lọc hết lá, chỉ còn nước trong.

Câu 4. Tìm một số từ ngữ, hình ảnh thể hiện tình cảm, cảm xúc của tác giả trong đoạn (2). Em cảm nhận được điều gì về cái “tôi” của tác giả thể hiện trong đoạn văn này?

Câu 5. Chất trữ tình được thể hiện như thế nào trong văn bản?

Câu 6. “Mâm lễ của gia chủ dù to, dù sang trọng đến đâu, nếu không có đĩa xôi nấu bằng lá rau khúc thì cũng coi như chưa dâng lễ. Bởi đó là hồn cốt, là phong tục của quê tôi dâng lên các đấng thần linh chứng giám cho tấm lòng thành của người dân lành nơi thôn dã.”. Viết đoạn văn khoảng 5 – 7 câu trình bày cách hiểu của em về thông điệp, ý nghĩa của đoạn văn trên.

16
26 tháng 4

Câu1: Văn bản được diễn đạt bằng sự kết hơp của những yếu tố: tự sự,miêu tả,bieu cảm

Câu2: Chủ đề cua đoạn trích là: tập trung ngợi ca vẻ đẹp bình dị, dân dã của làng quê Bắc Bộ thông qua hình ảnh cây rau khúc và phong tục nấu xôi khúc.

Câu3:

a,Nội dung được triển khai theo trình tự hợp lí :

- Giới thiệu về rau khúc

- Cách chế biến xôi khúc

- Ý nghĩa trong đời sống lễ hội

b, Xác định phép liên kết trong đoạn văn đề đã cho là:

- Phép lặp từ ngữ

Lặp các từ:  "Rau khúc", "cây khúc", "khúc tẻ", "khúc nếp"

Tác dụng: Lặp lại chủ thể của bài viết (rau khúc) ở các câu khác nhau để nhấn mạnh đối tượng và tạo sự kết nối chặt chẽ giữa các câu văn về đặc điểm của loài cây này. 

Câu4

Những từ ngữ,hình ảnh thể hiện tình cảm cảm xúc của tác giả trong đoạn 2 là:

* Từ ngữ

- ‘thích mắt’

-‘thơm tho’
-ngậy nồng nàn

-nức mũi

-chao ôi

*Hình ảnh:

-‘ Hạt gạo màu trắng đục,mẩy đều

-‘ Từng hạt gạo tròn bóng đùa nhau chảy qua kẽ tay’

- ‘hạt gạo nếp mịn màng như trái chín’

Cảm nhận về cái‘ tôi‘ mà tác giả thể hiện trong đoạn văn này là: Tác giả là người yêu quê hương sâu sắc, gắn bó với những gì bình dị (hạt gạo, món xôi khúc). Đồng thời, đó còn là một cái tôi tinh tế, giàu cảm xúc, biết cảm nhận vẻ đẹp bằng nhiều giác quan (nhìn, ngửi, chạm) và trân trọng những giá trị truyền thống của quê hương.

Tác giả là người yêu quê hương sâu sắc, gắn bó với những gì bình dị (hạt gạo, món xôi khúc). Đồng thời, đó còn là một cái tôi tinh tế, giàu cảm xúc, biết cảm nhận vẻ đẹp bằng nhiều giác quan (nhìn, ngửi, chạm) và trân trọng những giá trị truyền thống của quê hương.

Câu5:

CHẤT TRỮ TÌNH ĐƯỢC THỂ HIỆN QUA NHỮNG HÌNH ẢNH MIÊU TẢ SINH ĐỘNG, GIÀU CẢM XÚC; NGÔN NGỮ GỢI TẢ, GỢI CẢM; GIỌNG ĐIỆU THA THIẾT, GIÀU CẢM XÚC VÀ VIỆC TÁC GIẢ BỘC LỘ TRỰC TIẾP TÌNH YÊU QUÊ HƯƠNG, SỰ GẮN BÓ VỚI NHỮNG ĐIỀU BÌNH DỊ.**

Câu6

ĐOẠN VĂN TRÊN ĐÃ LÀM NỔI BẬT Ý NGHĨA SÂU SẮC VÀ THIÊNG LIÊNG CỦA MÓN XÔI KHÚC TRONG ĐỜI SỐNG VĂN HÓA CỦA NGƯỜI DÂN QUÊ. DÙ MÂM LỄ CÓ ĐẦY ĐỦ, SANG TRỌNG ĐẾN ĐÂU MÀ THIẾU ĐI ĐĨA XÔI KHÚC THÌ VẪN CHƯA THỂ COI LÀ TRỌN VẸN. ĐIỀU ĐÓ CHO THẤY XÔI KHÚC KHÔNG CHỈ ĐƠN THUẦN LÀ MỘT MÓN ĂN DÂN DÃ MÀ CÒN LÀ BIỂU TƯỢNG CỦA PHONG TỤC, CỦA TRUYỀN THỐNG LÂU ĐỜI GẮN BÓ VỚI QUÊ HƯƠNG. MÓN ĂN ẤY CHỨA ĐỰNG TẤM LÒNG THÀNH KÍNH CỦA CON NGƯỜI DÂNG LÊN CÁC ĐẤNG THẦN LINH, ĐỒNG THỜI THỂ HIỆN SỰ BIẾT ƠN ĐỐI VỚI THIÊN NHIÊN VÀ CUỘC SỐNG. QUA ĐÓ, TA CẢM NHẬN ĐƯỢC VẺ ĐẸP GIẢN DỊ NHƯNG VÔ CÙNG THIÊNG LIÊNG TRONG ĐỜI SỐNG TINH THẦN CỦA NGƯỜI NÔNG THÔN. ĐOẠN VĂN CŨNG GỢI NHẮC MỖI NGƯỜI CẦN BIẾT TRÂN TRỌNG, GÌN GIỮ VÀ PHÁT HUY NHỮNG GIÁ TRỊ VĂN HÓA TRUYỀN THỐNG TỐT ĐẸP CỦA DÂN TỘC. TRONG XÃ HỘI HIỆN ĐẠI NGÀY NAY, KHI NHIỀU GIÁ TRỊ XƯA ĐANG DẦN BỊ MAI MỘT, VIỆC GIỮ GÌN NHỮNG PHONG TỤC NHƯ THẾ CÀNG TRỞ NÊN QUAN TRỌNG HƠN. NÓ KHÔNG CHỈ GIÚP CHÚNG TA HIỂU VỀ CỘI NGUỒN MÀ CÒN GÓP PHẦN NUÔI DƯỠNG TÌNH YÊU QUÊ HƯƠNG, ĐẤT NƯỚC TRONG MỖI CON NGƯỜI. VÌ VẬY, MỖI NGƯỜI, ĐẶC BIỆT LÀ THẾ HỆ TRẺ, CẦN CÓ Ý THỨC BẢO TỒN VÀ TIẾP NỐI NHỮNG NÉT ĐẸP VĂN HÓA ẤY ĐỂ CHÚNG KHÔNG BỊ LÃNG QUÊN THEO THỜI GIAN.


25 tháng 4

Câu 1

Văn bản một chút hồn quê được diễn tả quá các yếu tố như : lời nói , hình ảnh

Câu 2

Chủ đề của đoạn trích là nỗi nhớ quê hương và giá trị bình dị mộc mạc

27 tháng 4

Câu 1. Văn bản được diễn đạt bằng sự kết hợp của các yếu tố: - Tự sự + miêu tả + biểu cảm (trữ tình).

Câu 2. -Chủ đề: Vẻ đẹp của món xôi khúc và tình yêu, nỗi nhớ quê hương gắn với phong tục làng quê.

Câu 3. a. Tính mạch lạc: - Văn bản mạch lạc vì nội dung được triển khai theo trình tự hợp lí: Giới thiệu rau khúc → Cách làm xôi khúc → Ý nghĩa của xôi khúc trong đời sống, lễ hội.

b. Phép liên kết: -Phép nối – từ “Sau đó” dùng để nối các bước trong quá trình chế biến.

Câu 4. Từ ngữ, hình ảnh biểu cảm: - “Chao ôi”, “mùi thơm ngậy nồng nàn”, “nhìn đã thèm”, “hạt gạo trắng đục, mẩy đều”… Cảm nhận về “cái tôi” tác giả: -Tác giả là người yêu quê hương sâu sắc, gắn bó với những món ăn dân dã, cảm nhận tinh tế và đầy cảm xúc.

Câu 5. - Chất trữ tình thể hiện qua:

+Cảm xúc dạt dào khi nhớ về xôi khúc

+Ngôn ngữ giàu hình ảnh, giàu cảm xúc

+Sự gắn bó với quê hương, phong tục truyền thống

Câu 6. Mâm lễ trong ngày hội làng không chỉ cần đầy đủ, sang trọng mà quan trọng hơn là phải mang đậm bản sắc truyền thống. Đĩa xôi khúc tuy giản dị nhưng lại là “hồn cốt” của quê hương, thể hiện nét đẹp văn hóa lâu đời của người dân. Qua đó, ta thấy người xưa rất coi trọng giá trị tinh thần hơn vật chất. Xôi khúc không chỉ là món ăn mà còn là biểu tượng của lòng thành kính dâng lên thần linh. Điều này nhắc nhở mỗi chúng ta cần trân trọng và giữ gìn những phong tục tốt đẹp của quê hương. Đồng thời, đó cũng là cách thể hiện tình yêu và niềm tự hào về cội nguồn.

26 tháng 4

Câu 1

-Văn vản được diễn đạt bởi sự kết hợp của những yếu tố:tự sự, miêu tả, biểu cảm.

Câu 2

-Chủ đề của đoạn trích là nói lên giá trị của cây rau khúc và món xôi,trân trọng văn hoá Việt Nam,phong tục tập quán.

Câu 3:

b. Phép liên kết trong đoạn văn đó là:phép nối(nối từ "sau đó").

a.Tính mạch lạc sử dụng trong Văn bản được tập trung xuyên suốt vào hình ảnh cây rau khúc.Các đoạn văn sắp xếp logic.

Câu 4

-Một số từ ngữ, hình ảnh mà tác giả thể hiện tình cảm,cảm xúc của tác giả trong đoạn 2

là:"mẹ tôi bảo","ngửi thấy mùi thơm ngầy ngật","chao ôi,một mùi thơm ngây ngất","nhìn đã thèm".

-Em càm nhận về cái tôi của tác giả laf 1 ngừoi con quê thái bình,trân trọng những phong tục , món ăn của địa phuongw. Gắn bó với cội nguồn.

Câu 5

-Chất trữ tình được thể hiện trong vawn bản là:ngôn ngữ giàu hình ảnh,camr xúc,giọng điệu thể hiện chất tâm tình,tình cảm sâu lắng vaf thiết tha đối với quê hương.

Câu 6

Bài làm

Món xôi khúc được làm từ cây rau khúc là món ăn và loại cây bình thường vaf dân dã.Tuy vậy, nhưng nó rất thiêng liêng trong mâm cỗ cúng của người Thái Bình.Món xôi khúc đã trở thành biểu tượng cho sự thành kính, cho tấm lòng của con cháu dâng tổ tiên.Khi thiếu sự xuất hiện của món xôi khúc, mâm cỗ hay lễ có cao sang đến mấy cũng như thiếu đi cái hồn của quê nhà.Vì vậy, giữ gìn món xôi khúc cũng như là giữ gìn nét văn hoá truyền thống của người Thái Bình.


c1: văn bản được kết hợp bởi yếu tố tự sự và biểu cảm c2: chủ đề đoạn trích là vẻ đẹp bình dị cao đẹp của bánh khúc c3: a. tính mạch lạc về nội dung của văn bản: các câu văn đoạn văn được sắp xếp theo trình tự hợp lí; tập trung vào chủ đề duy nhất là bánh khúc; các câu văn và đoạn văn nêu rõ ý, không rời rạc có sự liên kết chặt chẽ với nhau b. phép liên kết :phép lặp từ

lặp từ "nước" tạo sự liên kết giữa các ý, rõ nghĩa c4: từ ngữ: thương nhớ; bồi hồi; thơm ngậy; rưng rưng; hồn cốt; hồn quê

hình ảnh:đĩa xôi nấu bằng lá rau khúc; mẹ tôi dậy làm bánh từ gần sáng, giã tay tinh bột dẻo hơn, thơm hơn, đấng thần linh chứng giám cái "tôi" của tác giả thể hiện mình là người nhạy cảm, có tâm hồn sâu lắng tinh tế yêu quê hương và trân trọng quê hương

c5: chất trữ tình trong văn bản được tác giả thể hiện bằng cách miêu tả cách làm bánh khúc, những kỉ niệm về người thân, quê hương, đồng thời kết hợp giữa "cảnh và tình": các hình ảnh đều gắn với cảm xúc của tác giả.

c6: Qua đoạn văn có thể thấy được nét đẹp của giá trị truyền thống dân tộc ta, tinh thần vô giá của món ăn dân dã "xôi khúc". Là "hồn cốt" của quê hương, bản sắc văn hoá Việt. Đồng thời, chúng ta cần gìn giữ và bảo vệ bản sắc văn hoá Việt Nam, trân trọng những nét đẹp bình dị của quê hương

Câu 1:

- văn bản kết hợp yếu tố: tự sự, miêu tả, biểu cảm

Câu 2:

- chủ đề là: nỗi nhớ và sự trân trọng vẻ đẹp truyền thống của quê hương

Câu 3:

a) tính mạch lạc: các câu văn đều tập trung vào một chủ đề duy nhất là quy trình làm bánh khúc và được sắp xếp theo một trình tự thời gian hợp lí

b) phép liên kết: “ lá khúc được hái về…Sau đó hoà với nước sạch… “

- phép liên kết được sử dụng là phép nối ( thể hiện qua từ “ Sau đó “

Câu 4:

- từ ngữ, hình ảnh thể hiện tình cảm, cả xúc của tác giả là: “ tấm lòng thành”, “dân lành”, “ hồn cốt”, “ ngon tuyệt”, “ kén chọn cẩn thận” - cảm nhận về cái “tôi” tác giả: Đó là một cái "tôi" tinh tế, giàu lòng yêu quê hương, luôn nâng niu và tự hào về những giá trị văn hóa, ẩm thực truyền thống đơn sơ nhưng thanh cao của dân tộc.

Câu 5:

- Ngôn ngữ: Giàu hình ảnh, nhịp điệu nhẹ nhàng, sâu lắng như một lời thủ thỉ, tâm tình.

- Cảm xúc: Sự đan cài giữa những chi tiết miêu tả tỉ mỉ với những suy tư, tình cảm mến yêu chân thành dành cho con người và mảnh đất quê hương.

Câu 6:

Đoạn văn trên khẳng định giá trị thiêng liêng của đĩa xôi khúc trong đời sống và văn hoá truyền thống của người dân quê. Thông điệp chính mà tác giả muốn gửi gắm là sự trân trọng những giá trị giản dị, mộc mạc nhưng lại là "hồn cốt" của quê hương. Đĩa xôi không chỉ là vật phẩm lễ nghi, mà còn là biểu tượng cho tấm lòng thành kính, chân chất của người dân lao động dâng lên thần linh. Qua đó, người viết nhắc nhở chúng ta rằng sự sang trọng của mâm lễ không nằm ở vật chất xa hoa, mà nằm ở ý nghĩa văn hóa và sự thành tâm. Ý nghĩa sâu sắc của đoạn văn còn nằm ở việc tôn vinh sợi dây kết nối giữa con người với cội nguồn và các giá trị truyền thống tốt đẹp. Cuối cùng, nó khơi gợi niềm tự hào và ý thức giữ gìn bản sắc văn hóa của mỗi cá nhân đối với quê hương mình.





Câu 1 Văn bản được diễn đạt bởi sự kết hợp giữa yếu tố tự sự, miêu tả và biểu cảm Câu 2 chủ đề: Ca ngợi vẻ đẹp bình dị của quê hương qua cây rau khúc và món xôi khúc

Câu 3: aMạch lạc: Đoạn 1 tả cây rau khúc. Đoạn 2 kể cách làm xôi khúc, cùng làm nổi bật "hồn quê" b. Phép liên kết: Phép nối, dùng từ "Sau đó"

Câu 4 Từ ngữ/hình ảnh "nghệ thuật tinh tế", "thơm nức mùi đồng bãi", "lá phủ một lớp lông trắng như tuyết". 2. Cái "tôi": Là người con yêu quê, tự hào và trân trọng vẻ đẹp mộc mạc của làng quê.

Câu 5 Chất trữ tình thể hiện qua ngôn ngữ giàu cảm xúc "nghệ thuật tinh tế", "thơm nức mùi đồng bãi" và tình cảm tự hào, trân trọng của tác giả với món ăn quê hương

Câu 6 BÀI LÀM

Hãy biết trân trọng, giữ gìn những giá trị văn hóa truyền thống bình dị của quê hương. Bởi đó là cội nguồn nuôi dưỡng tâm hồn, là sợi dây gắn kết mỗi người với nơi chôn nhau cắt rốn. Dù đi đâu, món ăn dân dã như xôi khúc vẫn nhắc ta nhớ về nguồn cội.


26 tháng 4
Câu 1. Yếu tố kết hợp trong văn bản Văn bản được diễn đạt bởi sự kết hợp của các phương thức biểu đạt: Tự sự, miêu tả và biểu cảm(trong đó biểu cảm là chủ đạo). Câu 2. Chủ đề của đoạn trích Chủ đề: Tình yêu quê hương, nỗi nhớ da diết và sự trân trọng những vẻ đẹp bình dị, dân dã (cụ thể là chiếc bánh khúc) gắn liền với hồn cốt và văn hóa truyền thống của làng quê Việt Nam. Câu 3. Tính mạch lạc và phép liên kết
  • a. Tính mạch lạc: Văn bản có sự thống nhất cao về đề tài, các câu văn và đoạn văn đều xoay quanh việc giới thiệu về cây rau khúc, quy trình làm bánh và ý nghĩa tâm linh của món ăn này đối với người dân quê.
  • b. Phép liên kết: Trong đoạn văn đã cho, phép liên kết được sử dụng là phép nối (thông qua cụm từ "Sau đó").
Câu 4. Tình cảm và cái "tôi" của tác giả
  • Từ ngữ, hình ảnh: (Tùy thuộc đoạn 2 cụ thể, thường là các từ như: thơm nồng nàn, ký ức, ấm áp, rưng rưng...)
  • Cái "tôi" tác giả: Đó là một tâm hồn nhạy cảm, tinh tế, luôn gắn bó sâu nặng với cội nguồn và có một tình yêu thiết tha đối với những giá trị văn hóa tinh thần của quê hương.
Câu 5. Chất trữ tình trong văn bản Chất trữ tình được thể hiện qua:
  • Ngôn ngữ giàu hình ảnh, biểu cảm và nhịp điệu chậm rãi, sâu lắng.
  • Những dòng hồi tưởng đầy xúc động và sự suy tư chiêm nghiệm của tác giả về giá trị của những điều giản dị.
  • Sự giao hòa giữa cảnh vật (cánh đồng, lá rau khúc) và tình người.
Câu 6. Đoạn văn về thông điệp và ý nghĩa (5 – 7 câu)

bai lam

Đoạn văn trên đã khẳng định một chân lý sâu sắc về giá trị của những nét đẹp dân dã trong đời sống tâm linh. Tác giả nhấn mạnh rằng đĩa xôi rau khúc không chỉ là vật phẩm thông thường mà là "hồn cốt", là cầu nối lòng thành của con người với các đấng thần linh. Qua đó, thông điệp về sự trân trọng và giữ gìn bản sắc văn hóa quê hương được gửi gắm một cách mạnh mẽ. Dù cuộc sống có sang trọng, đủ đầy đến đâu, chúng ta cũng không được phép lãng quên những giá trị truyền thống truyền đời của cha ông. Đó chính là gốc rễ tạo nên sức mạnh tinh thần và vẻ đẹp nhân cách của mỗi con người. Cuối cùng, đoạn văn khơi gợi trong lòng người đọc niềm tự hào và tình yêu tha thiết đối với những điều bình dị nhất của quê hương.
26 tháng 4

Câu 1:

-Văn bản được diễn đạt bởi sự kết hợp của những yếu tố tự sự, miêu tả và biểu cảm.

Câu 2:

-Chủ đề của đoạn trích là: Tình yêu quê hương da diết, nỗi nhớ tuổi thơ và những nét đẹp của truyền thống bình dị của làng quê Việt Nam.

Câu 3:

a) Tính mạch lạc về nội dung trong văn bản là được triển khai theo trình tự hợp lý:

+ Phần 1: Giới thiệu về quê hương và cây rau khúc.

+ Phần 2: Quá trình làm xôi khúc.

+ Phần 3: Ý nghĩa của món xôi khúc trong đời sống văn hóa và tình cảm của tác giả đối với quê hương.

b) Phép liệt kê được sử dụng trong văn bản là phép nối qua từ "Sau đó".

Câu 4:

-Một số từ ngữ, hình ảnh thể hiện tình cảm, cảm xúc của tác giả trong đoạn (2) là:

+ Từ ngữ: "mịn màng" , "thích mắt" , "trơn bóng".

+ Hình ảnh: "Thơm tho mùi đồng bãi" , "mùi lúa vào đồng".

-Em cảm nhận được cái "tôi" của tác giả thể hiện trong văn bản là người có tâm hồn nhạy cảm, có tình yêu quê hương tha thiết, trân trọng những nét đẹp bình dị, giản đơn của làng quê Việt Nam.

Câu 5:

-Chất trữ tình trong văn bản được thể hiện qua:

+ Tình cảm, cảm xúc của tác giả đối với quê hương.

+ Hình ảnh làng quê Việt Nam bình dị, thanh bình.

+Ngôn ngữ giàu chất thơ, nhẹ nhàng, sâu lắng.

+Sự kết hợp giữa tự sự, miêu tả và biểu cảm.

Câu 6:

                             Bài làm

Đoạn văn trên đã làm nổi bật ý nghĩa sâu sắc và thiêng liêng của món xôi khúc trong đời sống văn hóa của những người dân ở vùng quê. Trong mâm lễ, dù có đầy đủ hay sang trọng tới đâu mà thiếu đi món xôi khúc thì vẫn chưa thể coi là trọn vẹn. Từ đó cho thấy đĩa xôi khúc không chỉ là một món ăn bình dị mà còn là hồn cốt, phong tục của quê hương để dâng lên các đấng thần linh. Đồng thời, nó cũng thể hiện cho tấm lòng thành kính và sự biết ơn thiên nhiên, cuộc sống của người dân. Qua đó, chúng ta cần phải có ý thức bảo tồn và gìn giữ những nét đẹp văn hoá truyền thống để chúng mãi mãi không bị lãng quên.


26 tháng 4

Câu 1 :

Văn bản trên được diễn đạt bởi sự kết hợp giữa những yếu tố tự sự , miêu tả , biểu cảm

Câu 2 :

Chủ đề chính của đoạn trích trên là sự hoài niệm , trân trọng và tôn vinh nét đẹp văn hoá truyền thống , nét đẹp giản dị , mộc mạc của quê hương

Câu 3 :

a tính mạch lạc về nội dung:

Đoạn văn có tính mạch lạc cao vì tất khâu trên đều chỉ tập trung vào làm rõ chủ đề : làm sạch , sơ chế lá khúc để làm bánh khúc . Các công đoạn được sắp xếp theo trình tự thời gian : ( hái -> rửa -> ráo nước -> giã -> hoà nước -> lọc )



Câu 1: phương thức biểu đạt văn bản được diễn đạt bằng sự kết hợp của các yếu tố: tự sự, miêu tả và biểu cảm mở ngoặc trong đó biểu cảm là chủ đạo

Câu 2: chủ đề của đoạn trích chủ đề của đoạn trích là: vẻ đẹp bình dị hồn hậu của món bánh khúc sự trân trọng đối với những giá trị văn hóa truyền thống của quê hương

Câu 3: tính mạch lạc và phép liên kết A tính mạch là: đoạn văn trình bày theo trình tự thời gian và các bước thực hiện hái lá dừa sạch giã nhuyễn và nước lọc các câu văn đều tập trung vào việc miêu tả quá trình chế biến nguyên liệu làm bánh b) phép : lá khúc - lá nối: sau đó nối và câu 2 để trình tự thời gian

Câu 4: tình cảm của tác giả và tôi từ ngữ hình ảnh cần đoạn văn 2 đầy đủ để liệt kê chính xác nhưng thông thường sẽ là các từ ngữ món ăn quê cái tôi của tác giả đó là 1 tâm hồn nhạy cảm tinh tế luôn gắn bó sâu sắc và nâng niu những niệm tuổi thơ những giá trị tinh thần quê

Câu 5: chất trữ tình trong văn bản chất trữ tình thể hiện qua: hình ảnh cảm xúc rãi sâu lắng cách tác giả lòng ghét những suy nghĩ ngẫm cảm xúc cá nhân vào việc miêu tả vật và con người tạo nên 1 không gian hoài niệm đầy ấm áp

Câu6:

27 tháng 4

Câu 1:
Kết hợp tự sự + miêu tả + biểu cảm.

Câu 2:
Vẻ đẹp của rau khúc, xôi khúc và tình yêu quê hương.

Câu 3:
a. Nội dung mạch lạc theo trình tự: giới thiệu → đặc điểm → cách làm → ý nghĩa.
b. Phép liên kết: phép nối (“Sau đó”).

Câu 4:

  • Từ ngữ, hình ảnh: “thích mắt”, “mát rượi”, “thơm ngậy nồng nàn”, “chao ôi”…
  • Cái “tôi”: yêu quê, trân trọng, tự hào.

Câu 5:
Chất trữ tình thể hiện qua cảm xúc tha thiết, lời văn giàu hình ảnh, mùi vị, kỉ niệm.

Câu 6 (đoạn 5–7 câu):
Đoạn văn cho thấy xôi khúc không chỉ là món ăn mà còn là nét văn hóa của quê hương. Dù mâm lễ có đầy đủ đến đâu, thiếu xôi khúc vẫn chưa trọn vẹn. Điều đó thể hiện sự coi trọng truyền thống của người dân. Xôi khúc trở thành biểu tượng của lòng thành kính dâng lên tổ tiên, thần linh. Qua đó, ta thấy tình yêu quê và ý thức giữ gìn phong tục rất sâu sắc. Em hiểu rằng mỗi vùng quê đều có những giá trị riêng cần được trân trọng và gìn giữ.


Câu 1 Văn bản được diễn đạt bằng sự kết hợp giữa tự sự + miêu tả + biểu cảm. Câu 2. Chủ đề: Vẻ đẹp của rau khúc và món xôi khúc, qua đó thể hiện tình yêu quê hương, trân trọng phong tục truyền thống. Câu 3. a. Nội dung mạch lạc theo trình tự: Giới thiệu rau khúc → Cách hái, chế biến → Cách nấu xôi → Ý nghĩa trong đời sống, lễ hội. b. Phép liên kết: phép nối (ví dụ: “Sau đó”, “rồi”, “khi”…). Câu 4. Từ ngữ, hình ảnh biểu cảm: “thơm tho mùi đồng bãi”, “mùi lúa vào đòng” “mùi thơm ngậy nồng nàn” “nhìn đã thèm”, “tròn bóng”… → Thể hiện sự yêu thích, tự hào, gắn bó. Câu 5. Chất trữ tình thể hiện qua: Cảm xúc yêu quê hương tha thiết Giọng văn nhẹ nhàng, giàu cảm xúc Hình ảnh gần gũi, gợi nhớ Xen lời kể của mẹ, tạo sự ấm áp. Câu 6. (đoạn 5–7 câu tham khảo) Đoạn văn trên cho thấy giá trị sâu sắc của những nét văn hóa truyền thống nơi làng quê. Món xôi khúc tuy giản dị nhưng lại mang ý nghĩa đặc biệt trong đời sống tinh thần của người dân. Nó không chỉ là một món ăn mà còn là lễ vật thiêng liêng dâng lên thần linh, thể hiện lòng thành kính. Qua đó, ta thấy được sự trân trọng những gì thuộc về cội nguồn. Dù mâm lễ có sang trọng đến đâu, thiếu đi món xôi khúc vẫn chưa trọn vẹn. Điều này nhấn mạnh rằng giá trị truyền thống không nằm ở vật chất mà ở tấm lòng con người. Vì vậy, mỗi người cần biết giữ gìn và phát huy những phong tục tốt đẹp của quê hương.

29 tháng 4

Câu 1Văn bản được diễn đạt bằng sự kết hợp của tự sự, miêu tả và biểu cảm. Câu 2. Chủ đề: Vẻ đẹp của cây rau khúc và món xôi khúc Câu 3. a. Tính mạch lạc: Nội dung được triển khai theo trình tự rõ ràng: Giới thiệu rau khúc → Đặc điểm, cách chế biến → Ý nghĩa trong đời sống, lễ hội. → Các ý liên kết chặt chẽ, logic. b. Phép liên kết: Phép nối: “Sau đó” (hoặc có thể chỉ ra phép lặp: “lá khúc”, “nước”…) Câu 4. Từ ngữ, hình ảnh biểu cảm: “thích mắt”, “rụi rượi”, “trơn bóng”, “mùi thơm ngậy nồng nàn”, “nhìn đã thèm”, “chao ôi”… Cảm nhận về cái “tôi”: → Là người gắn bó sâu sắc với quê hương, tinh tế, giàu cảm xúc, yêu những điều bình dị. Câu 5. *Chất trữ tình thể hiện qua: -Những cảm xúc tha thiết, tự hào về món ăn quê. -Cách miêu tả giàu hình ảnh, gợi cảm. -Giọng văn nhẹ nhàng, tha thiết, đậm tình quê. Câu 6.

Bài làm Đoạn văn cho thấy xôi khúc không chỉ là một món ăn dân dã mà còn mang ý nghĩa tinh thần sâu sắc trong đời sống người dân quê. Dù mâm lễ có đầy đủ, sang trọng đến đâu mà thiếu đĩa xôi khúc thì vẫn chưa trọn vẹn, bởi đó là “hồn cốt” của quê hương. Món ăn này gắn liền với phong tục, với niềm tin tâm linh và lòng thành kính dâng lên tổ tiên, thần linh. Qua đó, tác giả muốn khẳng định giá trị của những điều giản dị nhưng thiêng liêng trong đời sống văn hóa. Đồng thời, đoạn văn cũng thể hiện niềm tự hào và tình yêu sâu nặng đối với truyền thống quê hương. Mỗi người cần biết trân trọng và gìn giữ những nét đẹp ấy.