K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

12 tháng 2 2025

Một hoạt động thường xuyên được tổ chức nhằm khuyến khích học sinh tập luyện thể dục thể thao đó là hội thi hội khỏe Phù Đổng. Đây là một cuộc thi mang nhiều ý nghĩa nhân văn. Đồng thời giáo dục lòng yêu nước đối với thế hệ trẻ. Hội khỏe Phù Đổng là đại hội thể dục, thể thao trong nhà trường phổ thông dành cho học sinh Việt Nam do ngành giáo dục Việt Nam tổ chức. Tên gọi của hội thi có ý nghĩa rất lớn. Phù Đổng chính là tên gọi của một trong 31 xã thuộc huyện Gia Lâm thành phố Hà Nội. Phù Đổng nằm trong khu quần tụ của người Việt cổ thuở Vua Hùng dựng nước. Ngày nay tên gọi Phù Đổng gắn liền với truyền thuyết người anh hùng nào Thánh Gióng lừng lẫy, người có công đầu tiên giúp Vua Hùng đánh bại quân xâm lược nhà Ân. Hội khỏe Phù Đổng ra đời với mong muốn là hội thi biểu dương sức khỏe, lấy ý nghĩa từ truyền thuyết đánh giặc ngoại xâm của Thánh Gióng, một người có sức mạnh phi thường, lớn nhanh như thổi, vùng dậy vươn vai đã trở thành tráng sĩ cưỡi ngựa sắt, cầm roi sắt, mặc áo giáp sắt. Các trận đánh giặc dù quân giặc cỏ đông đến đâu cũng không hề khiếp sợ. Và làng Phù Đổng cũng chính là quê hương của Thánh Gióng. Đồng thời hội thi cũng giáo dục về lòng yêu nước, ý thức bảo vệ quốc gia cho thế hệ trẻ. Đồng thời khuyến khích thế hệ thanh thiếu niên rèn luyện sức khỏe. Trong kỳ thi này có rất nhiều bộ môn thể thao được thi đấu như bóng đá, bóng rổ, bóng chuyền, bơi lội, cầu lông, đá cầu..... Hội khỏe Phù Đổng toàn quốc được tổ chức 4 năm một lần. Cấp khu vực được tổ chức 4 năm một lần, cấp tỉnh tổ chức hai năm một lần, cấp huyện tổ chức hai năm một lần, cấp trường tổ chức mỗi năm một lần. Vì vậy trong 12 năm học học sinh Việt Nam chỉ có thể tham gia tối đa ba Kỳ Hội khỏe Phù Đổng cấp quốc gia và các khu vực 6 kỳ hội khỏe Phù Đổng cấp tỉnh và cấp huyện. Hội khỏe phù đổng được tổ chức để góp phần duy trì và đẩy mạnh của vận động toàn dân rèn luyện thân thể theo gương Bác Hồ vĩ đại. Thường xuyên tập luyện và thi đấu các môn thể thao cho học sinh phổ thông để nâng cao sức khỏe, phát triển thể chất toàn diện cho học sinh. Hội thi này được tổ chức để phát hiện, bồi dưỡng và đào tạo những tài năng thể dục, thể thao cho đất nước, tổng kết đánh giá công tác giáo dục thể chất và hoạt động thể thao trong các trường học. Hội khỏe Phù Đổng là một hội thi rất có ý nghĩa đối với thế hệ học sinh. Hội khỏe Phù Đổng ra đời đã giúp nâng cao tinh thần yêu nước, đồng thời khuyến khích việc tập thể dục thể thao cho đối tượng là học sinh trong các nhà trường

17 tháng 12 2025

Trong không khí tưng bừng, rộn ràng của những ngày đầu xuân, em đã được cùng gia đình đến tham dự hội chùa Sẻ, một nét đẹp văn hóa tâm linh nổi tiếng tại địa phương em (Lục Ngạn, Bắc Giang). Đây là một trải nghiệm đáng nhớ, giúp em hiểu thêm về văn hóa truyền thống của quê hương. Hội chùa Sẻ thường được tổ chức vào khoảng tháng Giêng âm lịch hằng năm. Ngay từ sáng sớm, con đường dẫn vào chùa đã tấp nập người qua lại. Ai ai cũng ăn mặc chỉnh tề, nét mặt tươi vui, hướng về ngôi chùa linh thiêng nằm giữa không gian yên bình. Phần lễ diễn ra trang trọng tại chính điện. Mọi người thành tâm dâng hương, cầu nguyện cho một năm mới bình an, may mắn và hạnh phúc cho gia đình. Không gian chùa Sẻ rất yên tĩnh, giúp tinh thần mỗi người cảm thấy thoải mái, gạt bỏ những lo toan, áp lực trong cuộc sống. Kiến trúc độc đáo với hàng trăm pho tượng Phật càng làm tăng thêm sự linh thiêng, cổ kính cho ngôi chùa. Sau phần lễ, du khách có thể dạo quanh khuôn viên chùa, ngắm nhìn vẻ đẹp lung linh của hàng trăm ánh đèn phát sáng rực rỡ vào buổi tối, rất đẹp và bắt mắt. Mọi người cùng nhau trò chuyện, chia sẻ niềm vui đầu năm, tạo nên một không khí ấm áp, gắn kết tình làng nghĩa xóm. Việc tham gia hội chùa Sẻ không chỉ thỏa mãn nhu cầu tâm linh mà còn là dịp để em và mọi người cùng nhau gìn giữ, phát huy những giá trị văn hóa truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Em mong rằng lễ hội này sẽ mãi được bảo tồn để thế hệ mai sau có cơ hội được trải nghiệm.

Khi những tiếng ve bắt đầu râm ran trên các vòm lá và cánh hoa phượng vĩ thắp lửa đỏ rực một góc trời, cũng là lúc chúng em tạm rời xa sách vở để bước vào kỳ nghỉ hè bổ ích. Một trong những sự kiện tại địa phương mà em luôn mong đợi và tích cực tham gia nhất chính là các buổi sinh hoạt hè tại phường.

Chương trình sinh hoạt hè của phường em thường được khai mạc vào đầu tháng 6 tại nhà văn hóa. Ngay từ buổi tối đầu tiên, không khí đã vô cùng náo nhiệt. Các anh chị đoàn viên trong màu áo xanh tình nguyện năng động, nở nụ cười tươi rói đón chào chúng em. Tiếng loa phát thanh rộn ràng những bài hát thiếu nhi vui nhộn như lời mời gọi các bạn nhỏ từ khắp các tổ dân phố cùng hội tụ về đây.

Sự kiện sinh hoạt hè diễn ra với rất nhiều hoạt động phong phú. Mở đầu chương trình, chúng em thường tập chung để học các bài dân vũ đồng đội. Ban đầu, nhiều bạn còn bỡ ngỡ, nhịp chân còn chưa đều, nhưng dưới sự hướng dẫn nhiệt tình của các anh chị phụ trách, chỉ sau một lúc, cả sân nhà văn hóa đã rung lên theo nhịp bước chân đều tăm tắp. Những cánh tay giơ cao, những vòng tròn kết nối khiến khoảng cách giữa bạn cũ, bạn mới dường như tan biến.Không chỉ có nhảy múa, phường còn tổ chức các buổi tuyên bố về kỹ năng sống như: phòng chống đuối nước, an toàn giao thông hay bảo vệ môi trường. Đặc biệt nhất là khi chơi các trò dân gian bọn em rất vui. Tiếng cổ vũ, hò reo vang dội cả một góc phố mỗi khi có đội giành chiến thắng. Những món quà nhỏ như quyển vở, chiếc bút hay gói bánh tuy giản dị nhưng lại là nguồn động viên rất lớn đối với chúng em. Tham gia sinh hoạt hè tại phường không chỉ giúp em có thêm những người bạn mới mà còn giúp em trở nên tự tin, năng động hơn.

Qua những hoạt động tập thể, em học được tinh thần đoàn kết và trách nhiệm với cộng đồng. Buổi sinh hoạt kết thúc trong sự luyến tiếc, ai nấy ra về với nụ cười rạng rỡ trên môi và hẹn gặp lại vào buổi tối tiếp theo. Đối với em, sinh hoạt hè tại địa phương chính là một "sân chơi" tuyệt vời, giúp mùa hè trở nên ý nghĩa và đầy ắp những kỷ niệm đẹp của tuổi thơ.

22 tháng 1 2024

   Để chào mừng cuộc thi Hội khỏe Phù Đổng hàng năm, trường em phát động các hoạt động thi đấu thể thao giữa các lớp nhằm tìm ra những thành viên và cá nhân xuất sắc cũng như đẩy mạnh phong trào thi đua rèn luyện, nâng cao sức khỏe của học sinh. Chính vì thế học sinh ai ai cũng sôi nổi, háo hức mong chờ ngày hội bổ ích hằng năm này

   Ở trường có khu sân vận động dành riêng cho học sinh tập thể dục nay được sử dụng làm nơi tổ chức hội thi. Khoảng sân rộng, có đường chạy dành cho môn điền kinh, có sân bóng cỏ nhân tạo để tập và thi đấu bóng đá. Còn có cả khoảng sân dành cho các bạn tập bóng rổ. Có cả phần ghế ngồi trên khán đài dành cho cổ động viên nữa. Tất cả đều chỉn chu, hoành tráng. Chính vì thế mà phần thi đá bóng của lớp em hôm nay nhận được nhiều sự cổ vũ động viên của các thành viên từ các lớp khác. Tất cả đều háo hức như chính lớp mình dự thi. Đội bóng nam của lớp em quy tụ toàn những bạn nam khỏe khoắn có sức bền, trước ngày thi đấu các bạn còn thường xuyên tập luyện nên ai cũng nhanh nhẹn và sẵn sàng cho ngày thi đấu. Mỗi đội có mười một người nhưng lớp em vẫn cử ra ba bạn làm cầu thủ dự bị. Phía bên đội bạn, cũng có những đối thủ đáng gờm khi sức vóc của các bạn ấy nhỉnh hơn đội lớp em. Nhưng với tinh thần fairplay, lớp chúng em đã rất vui vẻ thi đấu. Trận đấu bóng do thầy giáo thể chất làm trọng tài nên ngay từ khi các bạn nam ra sân, thầy rất ân cần nhắc nhở chuẩn bị trang phục thi đấu, thắt lại dây giày cẩn thận và khởi động thật kĩ để tránh những sự cố trên sân. Tiếng còi trọng tài vừa dứt, cả hai đội bóng ra sức chớp lấy bóng, bằng những nỗ lực đáng nể phục. Sự nhanh nhẹn, hoạt bát và sức mạnh thể lực của các cầu thủ khiến người xem như chúng em được những pha hú hét cổ vũ sôi nổi. Trên sân, cầu thủ số 12 Duy Anh (lớp em) đang dẫn bóng, và nhanh chóng chuyền sang cho Quang Hải, sự phối hợp nhịp nhàng, ăn ý và rất điệu nghệ đã khiến chúng em ai nấy đều nín thở chờ một kì tích xảy ra. Và không để cổ động viên thất vọng, Quang Hải sút dứt điểm bằng chân trái ghi điểm số đầu tiên cho lớp em. Vào…ào…o…. Lớp em lúc này gõ trống vang rộn, trong nhịp cổ vũ “6A3 chiến thắng. 6A3 cố lên” và vỡ òa trong niềm vui sướng nghẹn ngào, bởi trước khi vào trận đấu, ai cũng cho rằng đội bóng “tí hon” lớp em sẽ bị dẫn đầu và có thể thua trong trận này. Nhưng không, mọi sự nỗ lực, đoàn kết đều được đền đáp xứng đáng, các bạn nam trong lớp phối hợp với nhau vô cùng ăn ý. Sau đó, lớp em đã liên tiếp ghi những bàn thắng tiếp theo vào lưới đội bạn. Dưới ánh nắng như chói chang hơn, những cầu thủ trên sân như những người hùng viết nên bản tình ca của sự rèn luyện không ngừng nghỉ. Thỉnh thoảng những làn gió mát ở đâu tới xua đi những giọt mồ hôi nóng hổi, đang lăn trên mặt và lưng của các thủ môn.

 Kết thúc trận đấu, đội bóng lớp em dành chiến thắng 3- 1 trước đội bạn, ai cũng thấy vui mừng cho lớp em vì đó là kết quả xứng đáng cho những cầu thủ thực sự cố gắng và chơi vô cùng đẹp trên sân. Dù sau khi kết thúc, đội bạn có tiếc nuối và nằm trên sân thì đội em vẫn với tinh thần giao lưu học học, đưa những bàn tay để đội bạn nắm lấy đứng lên. Một trận bóng mang lại nhiều cảm xúc cho mọi người, giúp lớp em có sự gắn kết và thấu hiểu nhau nhiều hơn

Đây

Kết thúc trận đấu, đội bóng lớp em dành chiến thắng 3- 1 trước đội bạn, ai cũng thấy vui mừng cho lớp em vì đó là kết quả xứng đáng cho những cầu thủ thực sự cố gắng và chơi vô cùng đẹp trên sân. Dù sau khi kết thúc, đội bạn có tiếc nuối và nằm trên sân thì đội em vẫn với tinh thần giao lưu học học, đưa những bàn tay để đội bạn nắm lấy đứng lên. Một trận bóng mang lại nhiều cảm xúc cho mọi người, giúp lớp em có sự gắn kết và thấu hiểu nhau nhiều hơn.
25 tháng 10 2025

Vào thời giặc Minh xâm lược nước ta, chúng coi nhân dân ta như cỏ rác, làm nhiều điều bạo ngược. Bấy giờ ở vùng núi Lam Sơn, nghĩa quân nổi dậy chống lại chúng, nhưng buổi đầu thế lực còn non yếu nên nhiều lần thất bại. Thấy vậy, đức Long Quân quyết định cho nghĩa quân mượn gươm thần để giết giặc.

Hồi ấy, ở Thanh Hóa, có một người làm nghề đánh cá tên là Lê Thận. Một đêm nọ, Thận thả lưới ở một bến vắng như thường lệ. Đến khi kéo lưới lên thấy nằng nặng, nghĩ rằng sẽ kéo được mẻ cá to. Nhưng khi thò tay vào bắt cá thì chỉ thấy một thanh sắt. Chàng vứt xuống sông, rồi lại thả lưới ở chỗ khác. Kì lạ thay, liên tiếp ba lần đều vớt được thanh sắt nọ. Thận liền đưa thanh sắt lại mồi lửa thì phát hiện ra đó là một thanh gươm.

Về sau, Thận gia nhập vào nghĩa quân Lam Sơn. Một lần nọ, chủ tướng Lê Lợi cùng tùy tùng đến thăm nhà Thận. Bỗng nhiên thấy phía góc nhà lóe sáng, Lê Lợi tiến đến gần xem là cầm lên xem là vật thì gì thì thấy hai chữ “Thuận Thiên”. Song lại không ai nghĩ đó là lưỡi gươm thần.

Một hôm, bị giặc đuổi, Lê Lợi và các tướng rút mỗi người một ngả. Lúc đi ngang qua một khu rừng, Lê Lợi thấy có ánh sáng trên ngọn cây đa. Ông trèo lên mới biết đó là một cái chuôi gươm nạm ngọc quý giá. Bỗng nhớ đến lưỡi gươm nhà Lê Thận, ông mang chuôi về tra vào lưỡi gươm thì vừa như in.

Một năm trôi qua, nhờ có gươm thần giúp sức, nghĩa quân của Lê Lợi đánh đến đâu thắng đến đó. Thanh thế ngày một vang xa. Quân Minh được dẹp tan. Lê Lợi lên ngôi vua, lấy niên hiệu là Lê Thái Tổ. Vua cho cưỡi thuyền trên hồ Tả Vọng thì thấy Rùa Vàng nổi lên đòi lại thanh gươm thần:

- Việc lớn đã thành. Xin bệ hạ trả lại gươm báu cho đức Long Quân.

Sau khi nghe Rùa Vàng nói, Lê Lợi bèn đem gươm báu trả lại rồi nói:

- Xin cảm tạ ngài cùng đức Long Quân đã cho mượn gươm báu để đánh tan quân giặc, bảo vệ nước nhà.

Nghe xong, Rùa Vàng gật đầu rồi lặn xuống hồ. Từ đó, người dân đổi tên hồ Tả Vọng thành hồ Gươm hay còn gọi là hồ Hoàn Kiếm

4 tháng 11 2025

Ngày xưa, có một người con trai thần Long Nữ, tên là Lạc Long Quân thuộc giống rồng. Thần có sức khỏe vô địch, lại nhiều phép lạ. Thần giúp dân trừ yêu quái, dạy dân cách trồng trọt, chăn nuôi và ăn ở. Ở vùng núi cao phương Bắc, có nàng Âu Cơ thuộc dòng họ Thần Nông, xinh đẹp tuyệt trần. Nàng đến thăm vùng đất Lạc Việt có nhiều hoa thơm cỏ lạ. Hai người gặp nhau, yêu nhau và trở thành vợ chồng.

Ít lâu sau Âu Cơ mang thai và sinh ra một cái bọc trăn trứng, nở ra trăm người con, người nào cũng đều hoàn hảo, đẹp lạ thường. Lạc Long Quân vốn quen sống ở dưới nước, nên thường xuyên trở về dưới thuỷ cung.

Âu Cơ ở lại nuôi đàn con, tháng ngày chờ đợi Lạc Long Quân trở lại, nhưng nỗi nhớ chồng khiến nàng buồn tủi. Cuối cùng nàng gọi chồng lên than thở:

- Sao chàng đành bỏ thiếp mà đi, không cùng thiếp nuôi đàn con nhỏ?

Lạc Long Quân nói:

- Ta vốn ở miền nước thẳm, nàng thì ở chốn núi cao. Nhiều điều khác nhau, khó mà ở cùng nhau một nơi được lâu dài được. Nay ta đưa năm mươi con xuống biển, nàng đưa năm mươi con lên núi, chia nhau cai quản các phương. Khi có việc gì cần giúp đỡ lẫn nhau, đừng quên lời hẹn, đây là giao ước của vợ chồng, con cái.

Âu Cơ ưng thuận. Trước khi đưa năm mươi con lên núi, nàng nói với chồng:

- Thiếp xin nghe lời chàng. Vợ chồng ta đã sống với nhau thắm thiết, nay phải chia hai, lòng thiếp thật là đau xót.

Lạc Long Quân cũng cố nén nỗi buồn trong buổi chia li, chàng khuyên giải vợ:

- Tuy xa nhau nhưng tình cảm đôi ta không hề phai nhạt, khi nào cần chúng ta lại gặp nhau.

Âu Cơ vẫn quyến luyến, rồi buồn bã nói

- Thiếp rất nhớ chàng và thương các con, biết đến khi nào chúng ta mới gặp nhau.

Lạc Long Quân nắm chặt tay vợ, an ủi:

- Xa nàng và các con lòng ta cũng đau lắm! Âu cũng là mệnh trời, mong nàng hiểu và cảm thông cùng ta.

Âu Cơ và các con nghe theo lời cùng nhau chia tay lên đường.

Lạc Long Quân và các con về nơi biển cả, Âu Cơ đưa các con về đất Phong Châu. Người con trưởng được tôn lên làm vua, lấy hiệu là Hùng Vương, đặt tên nước là Văn Lang. Cũng bởi sự tích này mà người Việt Nam ta đều luôn tự hào mình là dòng dõi con Rồng cháu Tiên. 

25 tháng 1 2022

bằng 4

26 tháng 1 2022

    Một cái Tết nữa sắp đến. Trong những ngày này, việc chuẩn bị chào đón năm mới diễn ra náo nhiệt ở khắp mọi nơi. Học sinh trường tôi cũng tổ chức hội chợ xuân truyền thống trong sân trường.

        Hội chợ này đã được nhà trường chuẩn bị suốt hai tuần. Các thầy cô giáo, nhất là các thầy cô giáo chủ nhiệm lớp, cùng với hội phụ huynh và nhiều học sinh, sau mỗi buổi học, lại cùng bắt tay vào các công việc như: trang trí sân khấu chính, dựng các gian hàng, sắp xếp các vật dụng cần thiết, tập nấu các món ăn cổ truyền, sắm sửa các món hàng truyền thống của địa phương,… Đây là hoạt động thường niên của nhà trường, nhưng năm nay là năm đầu tiên tôi được tham gia nên cảm thấy rất hào hứng.

        Sáng ngày 20 tháng Chạp, gần như toàn bộ các thầy cô giáo và học sinh cùng nhiều phụ huynh đã có mặt trong sân trường. Mọi người ai vào việc nay hết sức khẩn trương. Đúng 8 giờ, lễ khai mạc chính thức bắt đầu. Sau màn tuyên bố lí do, giới thiệu đại biểu của hai bạn dẫn chương trình, thầy Hiệu trưởng lên sân khấu phát biểu khai mạc hội chợ. Liền sau đó là một số tiết mục văn nghệ chào mừng như: hát múa quạt, nhảy sạp, hát dân ca,… Ấn tượng nhất là màn sân khấu hoá các tác phẩm văn học dân gian, trong đó vở kịch Bánh chưng, bánh giầy được khen ngợi hơn cả. Vở kịch giúp tôi hình dung rõ hơn, sinh động hơn về nguồn gốc của loại bánh cổ truyền trong ngày Tết truyền thống của người Việt. Đồng thời, các gian hàng cũng chính thức mở cửa chào đón người mua với nhiều mặt hàng phong phú. Có lớp bán bánh trôi, bánh chay; có lớp bán bánh chưng, bánh tét, bánh giầy; lại có lớp bán con tò he hay các sản phẩm gốm thủ công xinh xắn; cũng có lớp bán mũ nan, nón lá, tăm tre; thậm chí có lớp bày bán cả các bức thư pháp chữ Hán và chữ Quốc ngữ,… Các mặt hàng rất phong phú, đẹp mắt nhưng giá cả lại rất rẻ, vừa với túi tiền của đa số học sinh. Đó cũng là những món đồ mà trong những ngày thường, nhiều người không dễ tìm mua. Nhiều thứ tôi được thấy lần đầu tiên và phải hỏi kĩ người bán mới biết tên và cách dùng. Không chỉ có các gian hàng cố định, trong sân trường còn xuất hiện cả những gánh hàng rong y như những gánh hàng rong ở quê mà thỉnh thoảng tôi còn được nhìn thấy. Mọi người tham gia đều cố gắng đi hết các gian hàng, hoặc dừng lại ở những gánh hàng rong và mua cho mình một món đồ gì đó để ăn hoặc làm kỉ niệm. Tiếng rao hàng, tiếng trả giá, tiếng cười nói râm ran cả sân trường.

        Cứ như thế, hội chợ kéo dài đến 6 giờ chiều mới tan. Ai cũng có vẻ mệt nhưng đều rất vui vẻ.

        Hội chợ lần này đã để lại cho tôi ấn tượng rất sầu sắc. Qua hội chợ, tôi biết thêm được nhiều món đồ mà ngày xưa tổ tiên ta đã làm ra và sử dụng. Tôi cũng được sống trong một bầu không khí rộn rã, vui tươi, đầy màu sắc. Nó cho tôi cảm nhận được sự đầm ấm, yên vui của những ngày chuẩn bị đón tết Nguyên đán. Nhất định, đây sẽ là một kỉ niệm đáng nhớ trong cuộc đời học sinh của tôi.

29 tháng 1 2022

Dù ai đi ngược về xuôi
Nhớ ngày Giỗ Tổ mồng 10 tháng 3
Khắp miền truyền mãi câu ca
Nước non vẫn nước non nhà ngàn năm.

Từ nhiều đời nay, trong đời sống tinh thần của người Việt Nam, đã luôn hướng tới một điểm tựa của tinh thần văn hóa – đó là lễ hội Đền Hùng và Giỗ Tổ Hùng Vương, được tổ chức vào ngày 10 tháng 3 âm lịch. Hàng năm, lễ hội Giỗ Tổ vẫn được tổ chức theo truyền thống văn hóa của dân tộc. Vào những năm chẵn (5 năm một lần), Giỗ Tổ được tổ chức theo nghi lễ quốc gia, năm lẻ do tỉnh Phú Thọ tổ chức. Việc tổ chức lễ hội Giỗ Tổ rất chặt chẽ, bao gồm hai phần: lễ và hội.

Lễ hội Rước Kiệu được duy trì trang nghiêm trong các đền, chùa trên núi Hùng. Nghi thức dâng hương hoa của các đoàn đại biểu của Đảng, Chính phủ, các địa phương trong toàn quốc,… được tổ chức long trọng tại đền Thượng. Từ chiều ngày mồng 9, làng nào được Ban tổ chức lễ hội cho phép rước kiệu dâng lễ đã tập trung tại nhà bảo tàng dưới chân núi, trên kiệu đặt lễ vật. Sáng sớm ngày mồng 10, các đoàn đại biểu tập trung ở một địa điểm tại thành phố Việt Trì, có xe tiêu binh rước vòng hoa dẫn đầu, diễu hành tới chân núi Hùng. Các đoàn đại biểu xếp hàng chỉnh tề đi sau kiệu lễ, lần lượt lên đền theo tiếng nhạc của phường bát âm và đội múa sinh tiền. Tới trước thềm của “Điện Kính Thiên”, đoàn dừng lại, kính cẩn dâng lễ vào thượng cung đền Thượng. Một đồng chí lãnh đạo tỉnh (năm chẵn là nguyên thủ quốc gia hoặc đại biểu đại diện Bộ Văn hóa), thay mặt cho tỉnh và nhân dân cả nước đọc chúc căn lễ Tổ. Toàn bộ nghi thức hành lễ được hệ thống báo chí, phát thanh truyền hình đưa tin hoặc tường thuật trực tiếp để đồng bào cả nước có thể theo dõi lễ hội. Đồng bào dâng lễ trong các đền, chùa trên núi, ai cũng có tâm nguyện cầu mong tổ tiên chứng giám, phù hộ độ trì cho con cháu.

Lễ Dâng Hương sẽ được diễn ra tưng bừng, náo nhiệt xung quanh các đền, chùa và dưới chân núi Hùng. Lễ hội ngày nay có nhiều hình thức sinh hoạt văn hóa hơn xưa. Các hình thức văn hóa truyền thống và hiện đại được đan xen nhau. Trong khu vực của hội, nhiều cửa hàng bán đồ lưu niệm, văn hóa phẩm, các cửa hàng dịch vụ ăn uống, các khu văn thể,… được tổ chức và duy trì một cách trật tự, quy củ. Tại khu văn thể, các trò chơi văn hóa dân gian được bảo lưu có chọn lọc như: đu quay, đấu vật, chọi gà, bắn nỏ, rước kiệu, kéo lửa nấu cơm thi, đánh cờ tướng (cờ người)…. Có năm còn diễn trò “Bách nghệ khôi hài”, “Rước chúa gái”, “Rước lúa thần” và trò “Trám” tại khu vực hội. Cạnh đó là sân khấu của các đoàn nghệ thuật chuyên nghiệp: chèo, kịch nói, hát quan họ,… Hội ngày nay chính là nơi để thi tuyển và giao lưu văn hóa giữa các vùng. các nghệ nhân người Mường mang đến lễ hội thanh âm của tiếng trống đồng một thời đóng trên đỉnh núi Hùng, gọi mặt trời làm mưa, làm nắng thuận hòa, cho mùa màng tốt tươi, muôn dân hạnh phúc. Những làn điệu Xoan – Ghẹo với lời ca tinh tế, mượt mà đã đem tới cho lễ hội đền Hùng một nét đặc trưng, thấm đượm văn hóa vùng Trung du Đất Tổ. Một điểm quan trọng nằm ở giữa trung tâm lễ hội là nhà bảo tàng Hùng Vương, ở đây lưu giữ vô số những cổ vật đích thực của thời đại các Vua Hùng.

Thời đại của chúng ta ngày nay đang ngày càng góp sức tô điểm và phát huy sự cao đẹp của lễ hội Giỗ Tổ Hùng Vương. Hàng năm, ý nghĩa tâm linh của cuộc trẩy hội về Đền Hùng đã trở thành nếp nghĩ, nếp sinh hoạt truyền thống không thể thiếu trong đời sống văn hóa tinh thần tín ngưỡng của người Việt Nam. Không phân biệt già trẻ, không phân biệt tuổi tác, không phân biệt tôn giáo…. Tất cả những người con đang sống trên mọi miền Tổ quốc, những người con xa xứ đều bình đẳng về mộ Tổ, thăm đền và dự lễ hội Giỗ Tổ Hùng Vương.

29 tháng 1 2022

Lễ hội Sòng Sơn mà , có phải giỗ tổ Hùng Vương đâu bạn

Nhầm đề rồi bạn

Lại còn cop nữa

14 tháng 1 2025

Một cái Tết nữa sắp đến. Trong những ngày này, việc chuẩn bị chào đón năm mới diễn ra náo nhiệt ở khắp mọi nơi. Học sinh trường tôi cũng tổ chức hội chợ xuân truyền thống trong sân trường. Hội chợ này đã được nhà trường chuẩn bị suốt hai tuần. Các thầy cô giáo, nhất là các thầy cô giáo chủ nhiệm lớp, cùng với hội phụ huynh và nhiều học sinh, sau mỗi buổi học, lại cùng bắt tay vào các công việc như: trang trí sân khấu chính, dựng các gian hàng, sắp xếp các vật dụng cần thiết, tập nấu các món ăn cổ truyền, sắm sửa các món hàng truyền thống của địa phương,… Đây là hoạt động thường niên của nhà trường, nhưng năm nay là năm đầu tiên tôi được tham gia nên cảm thấy rất hào hứng. Sáng ngày 20 tháng Chạp, gần như toàn bộ các thầy cô giáo và học sinh cùng nhiều phụ huynh đã có mặt trong sân trường. Mọi người ai vào việc nay hết sức khẩn trương. Đúng 8 giờ, lễ khai mạc chính thức bắt đầu. Sau màn tuyên bố lí do, giới thiệu đại biểu của hai bạn dẫn chương trình, thầy Hiệu trưởng lên sân khấu phát biểu khai mạc hội chợ. Liền sau đó là một số tiết mục văn nghệ chào mừng như: hát múa quạt, nhảy sạp, hát dân ca,… Ấn tượng nhất là màn sân khấu hoá các tác phẩm văn học dân gian, trong đó vở kịch Bánh chưng, bánh giầy được khen ngợi hơn cả. Vở kịch giúp tôi hình dung rõ hơn, sinh động hơn về nguồn gốc của loại bánh cổ truyền trong ngày Tết truyền thống của người Việt. Đồng thời, các gian hàng cũng chính thức mở cửa chào đón người mua với nhiều mặt hàng phong phú. Có lớp bán bánh trôi, bánh chay; có lớp bán bánh chưng, bánh tét, bánh giầy; lại có lớp bán con tò he hay các sản phẩm gốm thủ công xinh xắn; cũng có lớp bán mũ nan, nón lá, tăm tre; thậm chí có lớp bày bán cả các bức thư pháp chữ Hán và chữ Quốc ngữ,… Các mặt hàng rất phong phú, đẹp mắt nhưng giá cả lại rất rẻ, vừa với túi tiền của đa số học sinh. Đó cũng là những món đồ mà trong những ngày thường, nhiều người không dễ tìm mua. Nhiều thứ tôi được thấy lần đầu tiên và phải hỏi kĩ người bán mới biết tên và cách dùng. Không chỉ có các gian hàng cố định, trong sân trường còn xuất hiện cả những gánh hàng rong y như những gánh hàng rong ở quê mà thỉnh thoảng tôi còn được nhìn thấy. Mọi người tham gia đều cố gắng đi hết các gian hàng, hoặc dừng lại ở những gánh hàng rong và mua cho mình một món đồ gì đó để ăn hoặc làm kỉ niệm. Tiếng rao hàng, tiếng trả giá, tiếng cười nói râm ran cả sân trường. Cứ như thế, hội chợ kéo dài đến 6 giờ chiều mới tan. Ai cũng có vẻ mệt nhưng đều rất vui vẻ. Hội chợ lần này đã để lại cho tôi ấn tượng rất sầu sắc. Qua hội chợ, tôi biết thêm được nhiều món đồ mà ngày xưa tổ tiên ta đã làm ra và sử dụng. Tôi cũng được sống trong một bầu không khí rộn rã, vui tươi, đầy màu sắc. Nó cho tôi cảm nhận được sự đầm ấm, yên vui của những ngày chuẩn bị đón tết Nguyên đán. Nhất định, đây sẽ là một kỉ niệm đáng nhớ trong cuộc đời học sinh của tôi.

20 tháng 2

ko bếtê