Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Khi nói về tình mẹ bao la thiêng liêng bất diệt chúng ta muốn nhấn mạnh công ơn của người mẹ trong việc sinh thành và nuôi dưỡng con cái câu thơ trên ta không chín gợi ca tình yêu thương bao la rộng lớn của người mẹ mà còn muốn người con luôn nhớ về người mẹ dấu yêu mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày bao nhiêu vất vả hôm nay là tương lai của mẹ là con đường cho con khôn lớn mà không ngần ngại từ vứt bỏ tuổi xuân của mình để lo cho con lo từng manh áo cái quần mỗi ngày cho chúng ta khôn lớn biết tự lập trên trái đất mẹ là người luôn quan tâm cho con cái và luôn nhắc nhở con phải học thật giỏi để làm điều tốt cho xã hội nhắn nhủ người làm con rằng phải giữ trọn bộ phận làm con giữ chọn chữ hiếu Tuy sau này chúng ta có được bay cao bay xa nhưng hãy cố gắng dành thời gian để gần bên bên cạnh mẹ lo lắng cho mẹ bằng chính sức lực của chúng ta
Mẹ là ánh sáng của đời con Là vầng dương khi con lạc lối" CON NỢ MẸ & NHẬT KÝ CỦA MẸ | HIỀN THỤC.
Hok tốt
Bất kì ai trong chúng ta cũng từng là những đứa trẻ, với một tuổi thơ đầy ắp biết bao kỉ niệm bên người thân, bạn bè. Em cũng vậy, dường như mỗi ngày, mỗi giờ đối với em đều là những kỉ niệm đáng nhớ. Tuy nhiên kỉ niệm mà em nhớ nhất đến tận bây giờ chính là một lần được cô giáo khen hồi lớp 3.
Hồi đó, em là một cậu bé học rất kém môn Tiếng Việt, đặc biệt là phần tập làm văn. Tính cách ham chơi, năng nổ quá mức khiến em khó mà ngồi yên một chỗ để viết từng câu văn thật nắn nót, truyền cảm được. Thế nên, mỗi tiết làm văn với em thực sự là một cơn ác mộng. Và cô Lan - giáo viên chủ nhiệm của em hồi ấy cũng đưa em vào nhóm những học sinh cần đặc biệt quan tập trong giờ học tiếng việt. Cứ thế, giờ tập làm văn của em cứ trôi qua nặng nề như thế.
Tuy nhiên, mọi thứ đã thay đổi vào một ngày mùa đông cuối năm, khi cô giáo yêu cầu em viết bài văn tả cảnh khu chợ ngày cuối năm, gần Tết. Lúc đó, em mang theo vở bài tập theo mẹ ra chợ bán hoa, người qua kẻ lại tấp nập, rộn ràng khiến em nhanh chóng quên đi phần bài tập cần làm. Nhưng cuối cùng mẹ vẫn buộc em đối diện với nó. Như thường lệ, em mở cuốn vở tập làm văn ra với một tâm trạng chán chường và mệt mỏi. Mẹ em thấy thế liền bảo rằng:
- Con hãy nhìn xung quanh đi, các cô chú bán hàng, rồi người đi mua, người đi chơi… con thấy như thế nào thì tả giống như vậy, không có khó đâu.
Nghe lời mẹ, em bắt đầu quan sát xung quanh thật kĩ rồi mới viết. Lần đầu tiên, em thấy việc viết văn cũng thú vị đến thế. Em viết liền mạch cả một bài văn thật dài. Em tả những hàng hoa, hàng bánh mứt của các cô, các chú được bày biện xinh đẹp, rực rỡ. Em tả những cô bé, cậu bé lăng xăng chạy theo mẹ rồi ngơ ngác trước khung cảnh lung linh. Em còn tả cả những nụ cười tươi rói của cô bán hoa khi có người mua hàng. Cứ thế, mà cả hai trang giấy phút chốc kín hết cả chữ. Kết thúc bài văn, lòng em vui đến lạ kì. Cả tối hôm ấy, em cứ thao thức mãi, mong thật nhanh đến ngày mai để nộp bài cho cô.
Đến giờ tập làm văn hôm sau, khi đọc đến bài văn của em, cô giáo ngừng lại, lật bìa vở ra xem lại tên rồi mới đọc tiếp. Em nín thở hồi hộp dõi theo từng cử chỉ của cô. Cô nhăn mày, rồi nheo mắt cũng khiến em hồi hộp theo. Và rồi cô cũng đọc xong. Cô giáo chẳng nói gì cả, mà điềm tĩnh đọc tiếp bài làm của các bạn khác trong lớp. Điều đó khiến em vô cùng thất vọng, mà nằm sấp xuống mặt bàn. Một lát sau, cô giáo yêu cầu cả lớp tập trung, cô từ tốn nhận xét những ưu, khuyết điểm của cả lớp trong bài viết lần này. Xong xuôi, tự nhiên cô cầm một cuốn vở ra đứng trước lớp và nói:
- Lần này, cô muốn cả lớp mình cùng dành một tràng vỗ tay cho bạn Trung, vì bạn ấy đã viết rất tốt. Tuy vẫn có một vài lỗi nhỏ, nhưng những gì bạn ấy miêu tả và kể lại vô cùng sinh động và hấp dẫn. Vậy nên cô đã cho bạn Trung một điểm mười. Cả lớp hãy mượn vở và xem bài của Trung để tham khảo nhé.
Nói rồi, cô gọi em lên bục để nhận vở. Trước ánh mắt ngạc nhiên và ngưỡng mộ của các bạn, em tiến lại gần cô. Cô giáo dịu dàng và yêu thương nhìn em nhận lấy vở và trở về chỗ. Lúc ấy, cô giáo rồi đến các bạn lần lượt vỗ tay chúc mừng em. Đó là lần đầu tiên em được điểm mười và được cô khen trong môn làm văn. Niềm hạnh phúc, tự hào ấy không gì có thể diễn tả được. Suốt buổi học hôm ấy, cả người em cứ lâng lâng vì sung sướng, còn hơn cả vì kì nghỉ Tết sắp đến gần.
Từ hôm đó, em thêm yêu và đam mê việc viết văn. mỗi khi cô yêu cầu viết bài, em sẽ tìm hiểu thật kĩ rồi mới viết thật cẩn thận. Bằng tất cả sự nghiêm túc của mình. Nhờ vậy, mà khả năng viết văn của em ngày càng tốt hơn.
Giờ đây, việc viết văn đối với em đã trở thành một môn học hấp dẫn và thú vị. Tất cả chính là nhờ lời khen và điểm mười hào phóng của cô giáo ngày hôm đó. Chính nó đã tiếp thêm cho em sức mạnh, niềm tin để cố gắng hơn. Vì vậy, kỉ niệm ngày hôm đó, em vẫn luôn nhớ mãi đến về sau.
lần đi học trên nhà không học thế là bị thâm đùi cánh tay,... this is not a joke
a. Chạy ở ấy có lẽ ám chỉ thời gian trôi qua rất nhanh, mỗi giây mỗi phút trôi qua thì mẹ lại già thêm một chút
b)
Đối với mỗi người con như chúng ta, đấng sinh thành luôn là những người tuyệt vời nhất đã xuất hiện trong cuộc đời của mình. Hình ảnh mái tóc màu trắng đã cho ta thấy rõ một điều rằng: mẹ đã không còn trẻ, chiếc lưng còng dần vì tần tào nuôi con khôn lớn. Những lời ru đã chứa đựng điều thiêng liêng bởi lẽ đó không đơn thuần chỉ là cuộc đời con, đó còn là cuộc đời mẹ, những điều mẹ còn nuối tiếc, chỉ có thể gửi gắm lại cho con sau này. Mẹ đã vất vả, lam lũ nhưng cuối cùng, điều đó là để dành cho con, chắp cánh cho con một cuộc đời thật đẹp.
Em đã học và đọc nhiều bài thơ bốn chữ và năm chữ nhưng em đặc biệt ấn tượng và yêu thích bài thơ “Bóc lịch” của Bế Kiến Quốc.Tác phẩm “Bóc lịch” ghi lại cuộc trò chuyện đáng yêu của một em bé trong cuộc đối thoại với người bố khi em lật dở tờ lịch và hỏi bố “Ngày hôm qua đâu rồi?”.
Câu trả lời của người bố dành cho em thật nhẹ nhàng và sâu sắc.Người bố đã chìu mến nói với con “Ngày hôm qua ở lại” trên cành hoa,nụ hồng nở tỏa hương;trong hạt lúa mẹ trồng,chín vàng màu ước mơ;trong vở hồng,trong điểm 10,những kiến thức con tích lũy được.
Bởi vậy,có thể nói:”Ngày hôm qua”tuy đã qua đi nhưng để lại đó những kiến thức,thành quả mà ngày hôm qua ta đã tích lũy được. Bài thơ còn nói đến giá trị của thời gian sẽ ở lại mãi với chúng ta biết tận dụng thời gian làm những việc tốt. Với kết cấu bài thơ nhỏ nhắn,xinh xắn của nhà thơ Bế Kiến Quốc cho thiếu nhi gây cảm tình với bạn đọc bởi cách thể hiện sáng tạo,bởi thể thơ năm chữ ngắn gọn,nhẹ nhàng,dung dị,bởi bài thơ giàu hình ảnh và sử dụng biện pháp tu từ điệp ngữ đặc sắc.
Người yêu thơ sẽ còn mãi nhớ thơ “Bóc lịch” bởi thông điệp nhẹ nhàng,tinh tế mang tính giáo dục cao của người bố trong câu trả lời dành cho đứa con nhỏ của mình.
Câu nói “Học đi con, cho đời bớt khổ” chứa đựng tình thương và sự từng trải sâu sắc của người đi trước. “Học” ở đây không chỉ là học chữ mà còn là học cách sống, cách làm người, cách đối diện với khó khăn. Người lớn hiểu rằng thiếu tri thức thường kéo theo nhiều vất vả, thiệt thòi, nên gửi gắm mong muốn con cái cố gắng học hành để có tương lai tốt hơn, tự chủ hơn và ít phải chịu cảnh khổ cực. Đồng thời, câu nói cũng nhắc nhở rằng học tập là con đường quan trọng giúp con người thay đổi số phận và vươn lên trong cuộc sống.
??? đang hc đấy
Học thì tương lai mới sáng rạng, tui đặt tên này là vì tui thích học á
Học cx chỉ nhất định thôi học nhiều quá, ít giao tiếp vs mng cx thành ra bị tử kỉ ( trầm cảm ) á . Bà của N bảo là 1 ngày chỉ cần học từ 2-3 tiếng thui
uhhhhhhhh
ok mẹ