K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

22 tháng 5 2018

Ấn tượng mạnh nhất của tớ là 

Khi thi học kì II có thằng nó dốt như bò mà toán nó cx dc 8 , hihi nó chép bài tớ 

27 tháng 5 2018

đó là một buổi bình minh thứ bảy mùa hè, lúc đó tôi đang rảo bước trên đường nhỏ trong xóm.Lát sau, tôi đi đến một hồ nước trong xóm, ven hồ là những cây phượng  vĩ đang nở hoa đỏ rực rỡ.Tôi đi đến đó một chút thì bỗng thấy một bóng hình quen thuộc: Mái tóc dài màu nâu hạt dẻ nhẹ nhàng bay trong gió;Đôi mắt trong veo như nước hồ;thân hình dong dỏng cao.Người đó đứng trước hàng hoa phượng vĩ đỏ chói như đang đứng trong ánh lửa .Ôi, hình ảnh này đã luôn in đậm trong trí nhớ của tôi, người đã cứu tôi trong một trận hỏa hoạn.Ánh đó sao?Người bạn mà tôi đã mong mỏi bao nhiêu năm nay cuối cùng cũng đã trở về.

 Năm đó, khi tôi vẫn còn là một đứa trẻ 4 tuổi , tôi rất thích chơi với lửa, không ít lần tôi đã suýt làm nên một vụ cháy nguy hiểm nhưng người đã cứu tôi vào nhữn lần ấy luôn là Ánh-người bạn thân nhất của tôi.Bạn ấy luôn mắng tôi khi tôi chơi với lửa nên tôi cũng rất ghét bạn ấy,nhiều khi còn nặng lời với bạn.Trong một lần,tôi đang chơi lửa trại giả vờ thì bỗng nhiên, lửa trại nhỏ đó đã bén lửa sang đống rơm đang chất ở gần đó , ngọn lửa to dần, do tôi không để ý tới nên lửa đã bén tới chiếc váy tôi đang mặc, đôi bỗng phát hiện nhưng không làm gì được, trong khi tôi đang vùng vẫy la hét thì tôi chợt nhìn thấy bóng dáng quen thuộc vội vã chạy tới."Ào.." một chậu nước đổ vào người tôi, ngay lập tức, tôi ngất đi , những thứ cuối cùng tôi nhìn thấy là bóng dáng người bạn thân đổ nước vội vã ngăn không cho lửa tới gần tôi rồi chạy vào nhà gọi mọi người trong nhà tôi ra, Ánh nhẹ nhàng kéo tôi lên bậc thềm, nhưng ý thức của tôi đã mất, cuối cùng, tôi chỉ thấy một tấm màn bóng tối bao trùm quanh tôi.Một ngày sau tôi mới tỉnh lại, khi vừa mở mắt,mọi người trong nhà tôi đã rất vui mừng nhưng khi đảo mắt một lượt thì tôi không thấy bóng dáng của Ánh đâu , tôi vội vàng hỏi mẹ thì mẹ nói rằng bạn ấy đã chuyển nhà đi vào miền Nam cùng bố mẹ bạn ấy.Tôi bỗng sững sờ, Ánh ơi!

       Bóng dáng ấy bây giờ lại đứng dưới hàng cây phượng vĩ,người đứng ở kia hông phải là một đứa trẻ ngây thơ như ngày nào mà đó là một cô gái trưởng thành vô cùng xinh đẹp nhưng ánh mắt kia luôn nhìn tôi dịu dàng.Lại gần thêm chút nữa, tôi chỉ thấy cái bóng đó tan dần vào những cánh hoa phượng vĩ đang rơi-chỉ là ảo giác? Nhưng bóng dáng và đôi mắt đó vô cùng chân thực.Tôi nở nụ cười nhưng đôi mắt lại rơi giọt lệ.Ngẩng đầu lên trời xanh,tôi nói:"mình sẽ không bạo giờ quên cậu, cô gái trong ánh lửa".

*có vẻ như hơi lạc đề nhưng mà hãy tiick đúng cho mình nhé

*Bài văn này mình gửi tới Ánh, nếu bạn đọc được thì k đúng và kết bạn với mình nhé, mãi nhớ bạn

27 tháng 5 2018

Trong cuộc sống, ta gặp gỡ nhiều người, cảm thấy thoải mái khi bên cạnh họ, ta giới thiệu với mọi người rằng đấy là bạn ta.
Vào một giây phút nào đó trong cuộc sống, ta tìm được một người có thể thay đổi cuộc sống của ta dù chỉ một phần nhỏ. Đó là một người không chỉ đến bên ta khi vui, khi thành công mà còn là người không rời bỏ ta khi buồn, lúc lâm nguy hay khi thất bại, khi những người xung quanh đã rời bỏ ta mà đi. Và ta gọi đó là một người bạn- một người bạn thân, một người bạn thật sự. Và ta tin rằng : “Bạn là người đến với ta khi mọi người đã bỏ ta đi”.

Trong cuộc sống, ta gặp gỡ nhiều người, cảm thấy thoải mái khi bên cạnh họ, ta giới thiệu với mọi người rằng đấy là bạn ta. Nhưng thực ra họ chỉ mới là những người quen biết. Có thể mời những người này đến nhà, cùng nhau đi chơi, cùng chia sẻ một số thứ. Nhưng không phải ai trong số họ cũng có thể trở thành người chia sẻ cuộc sống cùng với ta.

Bạn, hiểu đơn giản thì đó là người mà ta quen biết. Tuy nhiên không phải bất cứ ai ta quen cũng là bạn của ta. Một khi đã coi ai đã là bạn tức là người ấy với ta phải có quan hệ thân thiết, gần gũi ở một mức độ nào đó, là người biết đồng cảm và chia sẻ với ta. Ấy là chưa kể những người bạn thân, những người luôn lắng nghe khi ta có chuyện rắc rối, luôn bên ta lúc ta khó khắn và giúp ta vượt qua cơn hoạn nạn. Chỉ có người bạn thân thật sự mới là người ta có thể cùng sẻ chia cuộc sống. Đó là người ta yêu quý, quan tâm và thường xuyên chia sẻ với họ những vui buồn và ngược lại. Đó là một người bạn khiến ta cảm thấy an tâm khi ở bên cạnh bởi lẽ ta biết chắc họ quan tâm đến ta, luôn ở bên ta những khi ta gặp khó khăn buồn phiền. Đó cũng là người ngăn ta mắc sai lầm hoặc giúp ta sửa chữa khi ta phạm lỗi. Đó là người luôn gắn bó và ủng hộ ta. Họ nắm lấy tay ta để tiếp thêm sức mạnh và niềm tin. Họ dõi theo từng bước của ta trên đường đời, ngược lại, ta cũng dõi theo cuộc sống của họ và học hỏi từ đó. Vâng, chỉ có người bạn thân thiết và chân thành đó mới có thể là người “ đến với ta khi mọi người đã bỏ ta đi”. Để cuối cùng, sau bao thăng trầm của cuộc sống ta chợt nhận ra rằng ta có rất nhiều người quen nhưng ta không có nhiều bạn-những người bạn thân thật sự.

Khi ta ngã quỵ và thế giới quanh ta dường như quá đen tối, trống rỗng, người bạn ấy sẽ nâng ta lên và làm cho thế giới bỗng sáng lên và lấp đầy những trống rỗng ấy. Người bạn ấy có thể dắt ta qua những giây phút khó khăn của cuộc sống, nắm lấy tay ta và nói rằng mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp.Cuộc sống không phải luôn trải hoa hồng , đôi khi ta phải đối mặt với những khó khăn tưởng như không thể vượt qua được , những thất bại tưởng như có thể làm ta gục ngã. Ấy là khi ta hiểu rõ giá trị của tình bạn hơn hết. Bên cạnh gia đình, tình yêu, thì tình bạn chân thành là chỗ dựa vững chắc cho mỗi người trong cuộc sống. Người bạn thật sự là người biết khích lệ , động viên khi ta đang vươn lên, biết mừng vui khi ta hạnh phúc, biết bật khóc sẻ chia khi ta đau buồn, biết tìm đến ta khi ta cô đơn. Nếu cuộc đời khắc nghiệt khiến ước mơ , niềm tin của ta trong vùng giông bão thì bờ vai của một người bạn luôn là chỗ dựa an toàn cho ta. Những người bạn thật sự sống dựa vào nhau bằng niềm tin mạnh mẽ nhất. Chính niềm tin ấy khiến chúng ta có thể chia sẻ cùng nhau cả những điều tốt đẹp lẫn khó khăn nhất trong đời bằng nụ cười.

Có những người bạn đã đến bên ta, trao cho ta niềm tin, nghị lực, làm chỗ dựa cho ta khi mọi người đã quay lưng lại với ta, khi số phận dường như không mỉm cười với ta.

Bạn là người đến bên ta khi mọi người đã bỏ ta đi ”.Ai cũng mong mình có được một người bạn như vậy trong đời. Vậy ta phải làm gì để có một người bạn như thế? “Cách duy nhất để có bạn tốt là chính bản thân mình phải là một người bạn chân thành”(Eurupide) . Tố Hữu viết rằng :

“Lẽ nào vay mà không trả?
Sống là cho đâu chỉ nhận cho riêng mình.”

Trong bất kì mối quan hệ nào cũng cần đến sự Cho- Nhận. Đặc biệt đối với tình bạn vì đó là một cuộc giao lưu vô vụ lợi của những người bình đẳng, không ai chỉ Cho hoặc chỉ Nhận. Ta hãy đối xử với bạn bè , yêu thương, quan tâm đến họ như chính bản thân mình.Hãy giúp đỡ mà không đòi hỏi trả công vì đến một lúc nào đó ta sẽ nhận lại được sự giúp đỡ của họ trong cuộc sống. Và thường thì nó nhiều hơn những gì ta nghĩ mình có thể nhận được. Hãy san sẻ mà không toan tính, cho đi mà không chờ nhận lại. Hãy trao yêu thương từ đáy lòng chứ không phải vì những âm mưu vụ lợi, để đó là tình cảm của trái tim chứ không phải toan tính của lý trí...Một mối quan hệ lâu dài là những bài học phải học suốt đời. Học cách yêu thương và quan tâm đến người bạn của mình . Học cách tha thứ cho lỗi lầm và giúp họ tránh những sai lầm như vậy. Học cách chấp nhận khuyết điểm của người khác… Tình bạn đôi khi là những điều giản đơn mà đôi khi cuộc sống bộn bề làm ta quên đi mất. Đôi khi đó chỉ là ánh nhìn động viên, một cái siết tay lúc mềm yếu, hay một bờ vai, một sự yên lặng để lắng nghe tất cả nỗi lòng của bạn bè.Tình bạn không có khuôn mẫu cũng không có chuẩn mực nhất định để thể hiện. nhưng luôn có những điều nhỏ nhặt, những tình cảm chân thành kết nối những người bạn với nhau.

Có được một người bạn thân đã khó , giữ được tình bạn ấy còn khó hơn. Bạn hãy nắm một nắm cát đầy trong tay đi. Bạn biết không, nắm cát trong lòng bàn tay của bạn cũng giống như bạn bè của bạn vậy. Những hạt cát quá xa lòng bàn tay bạn sẽ theo kẻ hở giữa những ngón tay bạn mà rơi ra ngoài. Nếu bạn càng siết chặt bàn tay thì chúng càng rơi ra nhiều hơn. Chỉ có những hạt cát nằm giữa lòng bàn tay bạn, được giữ chặt trong đó mới còn lại mà thôi. Đó chính là những người bạn thân thiết mà chúng ta thật sự cần, những người bạn này sẽ ở lại với ta dù bất cứ chuyện gì xảy ra. Nhưng, bạn thấy đó, những hạt cát này rất ít và dễ dàng rơi ra nếu ta không biết giữ gìn. Hãy giữ gìn và nâng niu chúng bằng tình cảm của mình. Chúng sẽ ở bên cạnh bạn và không rơi ra đâu.Cũng giống như cát, muốn giữ được bạn không phải nắm thật chặt mà phải biết nâng niu, trân trọng với tất cả sự yêu mến và tôn trọng.

Thực tế cuộc sống quanh ta đã chỉ ra rằng trong nhiều trường hợp có nhiều người đến với ta nhưng không phải là bạn ta. Chảng hạn như khi bạn là một người giàu có, thành đạt, tương lai rộng mở, quanh bạn có nhiều người tìm đến nhưng có phải tất cả những người trong số họ đều là bạn của bạn? Họ còn đến vì những mục đích gì? Cầu cạnh, nhờ vả, lợi dụng và biết đâu đấy, một ngày khi bạn sa cơ họ lại chẳng lạnh lùng bỏ đi, không chút bận tâm. Vậy mới nói : “ Bạn là người đến bên ta khi mọi người đã bỏ ta đi.”

Tuy nhiên trong thực tế cũng chỉ ra rằng có trường hợp mọi người quanh bạn bỏ đi và có người tìm đến với bạn nhưng không vì mục đích chia sẻ, giúp đỡ, không có mục đích tốt thì họ cũng không thể được coi là bạn.

Trong cuộc sống của chúng ta, có nhiều điều dễ dàng đến rồi đi, nhanh chóng và mỏng manh như một làn khói, dễ tan vỡ như lâu đài cát trước những cơn sóng gào. Chỉ có tình cảm là điều duy nhất có thể vượt qua mọi bão giông cuộc đời, là nền tảng, là gốc rễ cho mọi niềm vui và nguồn hạnh phúc. Và không có gì tuyệt vời hơn được trao gửi tình cảm của mình cho một người khác, và rồi cảm nhận được sự bình yên khi gọi nhau là bạn

28 tháng 4 2017

Em tên là Ngọc Anh. Em học lớp 2E, Trường Tiểu học Đoàn Thị Điểm. Ngôi trường của em rất rộng rãi và sạch đẹp. Khuôn viên trường được tô điểm bởi rất nhiều loài hoa khác nhau. Những khẩu hiệu và nhiều bức tranh vẽ của học sinh được treo ngay ngắn trên nền tường vàng nhạt. Dưới mái trường thân thương ấy, chúng em luôn cố gắng học tập thật tốt, đoàn kết và yêu thương bạn bè, kính trọng thầy cô. Em rất yêu ngôi trường của em.

28 tháng 8 2019

Bài viết

    Em tên là Đỗ Ngọc Phương. Em là học sinh lớp 2B, Trường Tiểu học Kim Đồng. Trường em nằm trên một con đường lớn của Thành phố Hồ Chí Minh với nhiều cây xanh rợp bóng mát. Trong lớp, em có rất nhiều bạn thân. Em luôn yêu quý và biết ơn thầy cô giáo. Dưới mái trường thân thương này, em sẽ cố gắng rèn luyện và học tập thật tốt.

22 tháng 6 2019

- Bạn con thật khỏe. Nhưng cha vẫn lo cho con.

- Bạn con thật thông minh và nhanh nhẹn. Nhưng cha vẫn còn lo.

- Đó chính là điều tốt nhất. Con trai bé bỏng của cha, con có một người bạn như thế thì cha không phải lo lắng một chút nào nữa.

22 tháng 11 2019

- Tranh 1: Có lần, chúng con gặp hòn đá to chặn lối. Bạn con nhanh nhẹn lấy vai hích hòn đá lăn sang một bên.

- Tranh 2 : Một lần khác, chúng con đang tìm uống nước dọc bờ sông bỗng phát hiện ra lão Hổ đang rình ở bụi cây. Bạn con nhanh trí kéo con chạy như bay.

- Tranh 3 : Lần khác nữa, khi chúng con đang nghỉ ngơi trên bãi cỏ xanh thì thấy gã Sói hung ác đang đuổi theo bạn Dê Non. Bạn con đã kịp lao tới, dùng gạc của mình húc Sói ngã ngửa.

5 tháng 5 2017

Tên riêng trong bài chính tả là: Nhân

22 tháng 7 2021

nè bạn

22 tháng 7 2021

Tôi và Vân chơi với nhau từ năm lớp ba. Đến tận bây giờ nó vẫn là đứa bạn thân thiết nhất và hiểu tôi hơn bất kì ai.

Vân là một đứa cao, to lớn hơn tôi rất nhiều. Mạnh mẽ, vui vẻ và sôi động chính là những từ thích hợp nhất để nói về Vân. Trong khi tôi – đứa bạn của nó thì hoàn toàn ngược lại: bé nhỏ, nhút nhát và hơi tự ti. Với tính cách đó nên khi chuyển vào lớp Vân, ban đầu tôi không có bạn. Tôi chỉ lặng lẽ thu mình trong không gian riêng, không trò chuyện, hay nói đúng hơn là không dám bắt chuyện với ai. Chính chiếc bút chì màu Vân cho tôi trong giờ mĩ thuật đã bắt đầu tình bạn của hai đứa. Nhớ lúc đó tôi đang loay hoay không biết làm thế nào để hoàn thiện hình vẽ ông mặt trời trong khi cây bút chì màu đỏ của tôi không cánh mà bay thì một cánh tay đưa ra, trên đó là thứ tôi cần. Bạn có dùng không? Ưu tiên bạn mới tô trước. Dúi bút vào tay tôi, Vân cười hì hì rồi quay lên. Tôi bất ngờ và cảm động. Không hiểu sao lúc đó, trong trí óc ngây thơ của tôi, Vân như thể là một cô tiên vừa ban cho tôi một phép màu. Từ đó, tình bạn giữa hai đứa bắt đầu.

Trong lớp hai đứa lúc nào cũng như hình với bóng, đi đâu cũng có nhau. Chúng tôi đến trường cùng nhau, ngồi gần bàn nhau, cùng học bài và cùng nhau vui chơi. Những lúc tôi bị bắt nạt, Vân luôn là “bảo kê” số một của tôi. Âu yếm và hài hước, Vân gọi tôi là Ngố còn tôi gọi nó là Voi con.

12 tháng 2 2022
Ko biết^_^
12 tháng 2 2022

Chiều hôm qua, bạn em và em đã cùng nhau họp để tìm ra những biện pháp bảo vệ môi trường phù hợp với lứa tuổi học sinh. Sau một hồi bàn bạc sôi nổi, bạn em đã rút ra được những điều sau: Để bảo vệ môi trường, chúng ta cần hạn chế lượng rác thải nhựa ra môi trường. Bằng việc đơn giản như mang theo túi, hộp khi đi mua đồ. Ngoài ra, chúng ta nên trồng thêm nhiều cây xanh ở những nơi có thể, giống như chúng em trồng các chậu cây cảnh trong các chiếc chậu nhỏ, đặt trên hành lang lớp học. Rồi chúng ta cũng có thể bảo vệ môi trường bằng việc vứt rác đúng nơi quy định, di chuyển bằng xe đạp hoặc xe buýt nếu có thể để giảm khí thải ra môi trường. bạn em và em chắc chắn sẽ làm được những điều ấy để giúp môi trường ngày càng xanh và sạch hơn.

6 tháng 3 2020

Mẹ em ba mươi bẩy tuổi, là một luật sư của đoàn luật sư Hà Nội. Mẹ có dáng người cao mảnh mai, đôi mắt tròn đen, mái tóc ngắn gọn. Mẹ hiền lành, dịu dàng nhưng rất nghiêm khắc. Sáng nào mẹ cũng dậy sớm, chuẩn bị đưa em đi học. Mẹ làm việc rất nhiều nhưng luôn tận tụy, tỉ mỉ và chỉn chu với mọi việc, nên ai cũng quý mến mẹ. Khi thành phố lên đèn, mẹ mới về nhà, mặc dù rất mệt, nhưng mẹ vẫn nấu ăn, dọn nhà và hướng dẫn em ôn bài. Em rất thương mẹ, nên em luôn cố gắng chăm học và ngoan ngoãn để mẹ luôn vui.

# mui #

Trong gia đình người em yêu quý nhất là mẹ.Mẹ em năm nay ngoài 30 tuổi.Mẹ có dáng người dong dỏng cao.Khuôn mặt mẹ hình trái xoan, đôi mắt long lanh dịu hiền.Mẹ có mái tóc đen mượt , lúc nào cũng thơm mùi bồ kết.Mẹ rất yêu thương em, mẹ dành hết tất cả tình thương cho em.Em rất yêu quý mẹ, em mong mẹ ngày càng khỏe mạnh, trẻ trung và xinh đẹp.

                        _Học tốt#

2 tháng 7 2018

Để Thần Gió trở thành bạn của mình, ông Mạnh đã an ủi và mời thần thỉnh thoảng tới nhà chơi.