Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
có ai cần cày blox fruit ko free ko lấy tiền
với điều kiện phải có trái hệ logia trong acc
Qua “Bài học đường đời đầu tiên”, ta không chỉ thấy tác hại của sự kiêu căng mà còn nhận ra một quy luật sâu xa: kẻ tự tôn mình lên trên tất cả thực chất đang tự tách mình khỏi chân lý và tình người, để rồi cái giá phải trả chính là sự cô độc và day dứt nội tâm. Hình tượng Dế Mèn vì thế không đơn thuần là bài học tuổi trẻ, mà là lời cảnh tỉnh về giới hạn của cái tôi nếu thiếu đi sự tỉnh thức và lòng trắc ẩn. Đến với “Vượt thác”, con người hiện lên như một thực thể vừa nhỏ bé vừa vĩ đại: nhỏ bé trước thiên nhiên hung bạo nhưng vĩ đại bởi ý chí không khuất phục, khiến em cảm nhận được rằng giá trị con người không nằm ở sức mạnh thể chất mà ở nghị lực vượt lên số phận. Trong “Đêm nay Bác không ngủ”, tấm lòng của Bác Hồ vượt khỏi khuôn khổ tình cảm thông thường để trở thành một thứ “đạo đức sống”, nơi tình yêu thương không chỉ là cảm xúc mà là trách nhiệm thiêng liêng với con người. Chính vì vậy, sự kính yêu dành cho Bác không chỉ là ngưỡng mộ một lãnh tụ, mà còn là sự hướng tới một chuẩn mực nhân cách cao cả. Còn “Bức thư của thủ lĩnh da đỏ” mở ra một chiều kích triết lí sâu sắc hơn: con người không phải chủ nhân của thiên nhiên mà chỉ là một phần trong dòng chảy tồn tại của nó, và mọi hành vi tàn phá môi trường thực chất là hành vi phản bội lại chính sự sống của mình. Từ đó, các tác phẩm không rời rạc mà kết tinh thành một chân lí chung: con người chỉ thật sự trưởng thành khi biết thu nhỏ cái tôi, mở rộng lòng mình, và sống hài hòa với cả con người lẫn vũ trụ.
OK chưa bạn
câu 3; Bài văn "Vượt thác" của nhà văn Võ Quảng đã miêu tả hình ảnh của dượng Hương Thư khi chèo thuyền vượt thác dữ. Trong bài văn, tác giả có sử dụng nghệ thuật so sánh đặc sắc để miêu tả dượng HT. Hình ảnh DHT được so sánh "như một pho tượng đồng đúc". Với nghệ thuật ấy, người đọc hình dung được DHT có vẻ đẹp cường tráng, gân guốc và khỏe mạnh. Hình so sánh đó giúp người đọc hình dung DHT với vóc dáng cao lớn, rắn chắc
1.tự sự. nhan đề là : có công mài sắt có ngày nên kim
2.từ láy là:nguệch ngoạc , mải miết , ôn tồn ,
3.trạng ngữ là thành phần phụ của câu , có nhiệm vụ làm dấu hiệu nhận biết ,xác định thời gian ,nguyên nhân ,nơi chốn,mục đích của 1 sự vật hiện tượng.Trạng ngữ xuất hiện trong câu để trả lời cho câu hỏi như:ở đâu?khi nào?tại sao?bằng cách nào?để làm gì?trạng ngữ trong đoạn văn là : Một hôm trong lúc đi chơi
4.liên tưởng đến câu thành ngữ : siêng học siêng làm // có chí thì nên
5. cuộc sống vốn có nhiều khó khăn trở ngại,nhưng chỉ cần có lòng kiên trì,nhẫn nại,bền bỉ,biết đầu tư công sức thì sẽ vượt qua tất cả .bởi ko có việc gì khó khăn,chỉ sợ ta ko có ý chí.công việc dù gian nan đeens đâu chỉ cần ta quyết chí thì ắt sẽ thành công,sẽ đạt đc ước mơ.
6. câu chuyện có công mài sắt có ngày nên kim như trên . thay cậu bé,cậu=tôi hoặc thay bà cụ=tôi (chú ý: những lời thoại ko đc thay mà để yên như thế. nếu đóng vai cậu bé thì đoạn đầu ko" ngày xưa ..." nữa mà thay vào đấy là:"tôi là 1 cậu bé ko có lòng kiên trì , làm việc gì cũng mau chán . mỗi ......."rồi tự thay vào)
đề thư UPU hả
Đúng rồi bạn
Hà Nội, ngày 18 tháng 1 năm 2026
Nam thân mến,
Dạo này cậu có khỏe không? Sáng nay, khi nhìn dòng thông báo "đã xem" trên màn hình, tớ bỗng tự hỏi liệu chúng mình đang thực sự kết nối hay chỉ đang giao tiếp qua những con số nhạt nhẽo. Trong thế giới số hào nhoáng này, việc liên lạc trở nên quá dễ dàng nhưng dường như tâm hồn chúng ta lại dần xa cách. Tớ nhận ra rằng, dù công nghệ có hiện đại đến đâu, nó cũng không bao giờ thay thế được hơi ấm của một cái bắt tay hay ánh mắt khích lệ trực tiếp. Sự kết nối giữa người với người là vô cùng cần thiết vì nó mang lại những cảm xúc chân thực nhất mà không một filter nào có thể tạo ra được. Khi đối thoại trực tiếp, chúng ta mới có thể thấu cảm trọn vẹn những rung động, những nỗi niềm ẩn sau mỗi câu chữ. Thế giới ảo thường khiến con người ta chỉ phô diễn những gì hoàn hảo nhất, khiến ta dễ cảm thấy cô đơn giữa hàng ngàn lượt tương tác. Ngược lại, những cuộc gặp gỡ thực tế giúp chúng ta gỡ bỏ lớp mặt nạ để sống thật với chính mình và với bạn bè. Sự gắn kết đích thực chính là "liều thuốc" xoa dịu những áp lực và sự khô khan mà cuộc sống công nghiệp mang lại. Đừng để điện thoại trở thành bức tường ngăn cách giữa những trái tim đang khao khát được sẻ chia. Hãy nhớ rằng, giá trị của một người bạn không nằm ở số lượng tin nhắn, mà ở sự hiện diện mỗi khi ta cần nhất. Cuối tuần này, thay vì gửi tin nhắn, chúng mình hãy gặp nhau để trò chuyện thật nhiều nhé. Tớ rất mong được nghe tiếng cười trực tiếp của cậu.
Chúc cậu luôn vui vẻ và bình yên!
Bạn của cậu
Bảo Ngọc