K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

13 tháng 11 2019

cậu bị hả??

13 tháng 11 2019

Ko hỏi thế nhỡ bị thì sao thoyy

13 tháng 11 2019

Mk còn bị điểm 0 ở điểm miệng nè<<<

đúng có phải cậu ko

13 tháng 11 2019

nhưng nếu bị ghi thì cuối năm tổng điểm có bét ko

chắc là ko đâu vì mk chưa bị bao giờ

13 tháng 11 2019

theo mk nghĩ là ko. vì sổ đầu bài chỉ là để thi đua giữa các lớp thôi đó

14 tháng 11 2019

Đêm mùa hè, vầng trăng dịu dàng tỏa khắp nơi. Ánh trăng chảy tràn qua kẽ lá, đọng từng giọt lung linh trên chiếc chõng tre, nơi bà cháu em đang nằm hóng mát. Bà em có cả một kho truyện cổ tích mà lúc nào em cũng háo hức đón nghe. Tiếng bà kể chậm rãi thủ thỉ bên tai; em thấy mình bồng bềnh lơ lửng trong thế giới thần kì…

Tả chuyến du lịch trong thế giới cổ tích

Tiếng trống đồng rộn rã đâu đây. A, hôm nay là ngày vua Hùng mở hội chọn người kế vị. Hai mươi vị hoàng tử đã vào cung, các lễ vật lần lượt được dâng lên. Chao ôi, toàn những sản vật quý hiếm trên rừng dưới biển, những ngọc ngà châu báu lấp lóa dưới ánh mặt trời. Vua Hùng vẫn như còn băn khoăn điều gì. Vừa lúc đó, Lang Liêu bước vào. Khá với các anh, Lang Liêu vẫn mặc bộ quần áo nâu giản dị thường ngày. Chàng kính cẩn mở mâm lễ vật dâng vua cha. Một mùi thơm vừa mộc mạc vừa tinh khiết dậy lên. Vua Hùng tươi nét mặt và phán rằng:

- Đây chính là thứ lễ vật quý giá ta từng mong đợi! Lang Liêu, con xứng đáng là người nối ngôi cha!

Lạ lùng quá! Lễ vật gì đã khiến cho vua Hùng hài lòng đến thế?

Em vội vã bước tới gần Lang Liêu:

- Lang Liêu ơi, chàng đã dâng vua cha lễ vật gì vậy?

Lang Liêu mỉm cười:

- Cô bé ơi, có gì đâu! Tôi đã dùng gạo nếp, đậu xanh, thịt lợn, để làm ra hai thứ bánh dâng lên vua cha. Bánh chưng vuông tượng trưng cho mặt đất, bánh giầy tròn là hình ảnh của bầu trời. Bằng chính sức lao động của mình, tôi muốn dâng lên Tiên Vương và cả vua cha trời đất này!

- Chà! Hay thật! Lang Liêu ơi! Chàng sẽ là vị vua hiền tài nhất của muôn dân.

Tạm biệt Lang Liêu, em bước tiếp. Đang mải mê ngắm nhìn cỏ cây, hoa lá, em bỗng giật mình nghe tiếng khóc tức tưởi đâu đây. Kia rồi... bên bờ giếng có một cô gái quần áo rách rưới đang khóc. Chẳng lẽ chị Tấm đây sao?! Em khe khẽ hỏi:

- Chị Tấm ơi, chị có điều chi oan ức vậy?

Chị Tấm ôm mặt nức nở:

- Mẹ con nhà Cám đã giết Bống của tôi rồi! Hu... hu...

Em lau nước mắt cho chị:

- Nín đi chị Tấm! Một con cá Bống bé nhỏ, có gì mà chị phải tiếc thương đến thế!

- Nhưng đối với tôi lúc này, Bống là tất cả! Bống là người bạn tâm tình, là niềm an ủi. Mất Bống, tôi đau khổ lắm!

Hiểu được nỗi lòng của chị, em dịu dàng khuyên:

- Một cô gái chăm ngoan, nhân hậu như chị nhất định sẽ được hạnh phúc, chị Tấm ạ!

Chị Tấm nhìn em, mắt ánh lên niềm hi vọng và tin tưởng.

Bỗng nhiên, một vầng hào quang lóe sáng, Bụt xuất hiện ngay trước mặt. Đưa tay chậm rãi vuốt chòm râu bạc trắng như bông, Bụt ân cần nói với chị Tấm:

- Cháu đừng buồn nữa! Cháu hãy tì xương Bống bỏ vào lọ rồi chôn xuống chân giường. Ít lâu sau, điều kì diệu sẽ đến với cháu đấy, cháu ạ!

Chị Tấm chưa kịp cảm ơn thì Bụt đã biến mất sau làn khói sương hư ảo. Em cùng chị tìm xương Bống nhưng tìm hoài không thấy. May sao con gà tốt bụng đã giúp chị tìm ra. Chi Tấm làm theo lời Bụt dặn. Lúc chia tay, em chúc chị gặp nhiều may mắn.

Em lại thong dong bước tiếp. Trên bãi cỏ non xanh, một bầy hươu đang nhởn nhơ gặm cỏ. Em mải mê bước theo chú hươu sao có cặp sừng tuyệt đẹp. Một khu rừng hiện ra trước mắt em. Tiếng chim hót ríu rít, suối chảy róc rách, những bông hoa rực rỡ lạ kì đang ngả đầu vào nhau thì thầm trò chuyện. Em dừng lại trước một tảng đá lớn màu trắng đục. Cạnh tảng đá là một cây cau cao vút, tàu cau rủ xuống như âu yếm, chở che. Một dây trầu với những chiếc lá xanh mượt mềm mại quấn chặt lấy thân cau như chẳng muốn rời. Em thốt lên thích thú:

- Ồ! Thì ra anh em, vợ chồng nhà họ Cao đã gặp nhau ở chốn này!

- Đúng đấy cô bé ạ!

Em giật mình ngẩng lên. Ngọn cau lắc lư thổ lộ tâm tình.

- Cô bé ơi, ta đã nghi ngờ vợ và em trai, những người thân yêu nhất của ta. Ta đã mắc phải một lỗi lầm không thể tha thứ. Nhưng điều may mắn cuối cùng là gia đình ta đoàn tụ ở đây thành một tổ ấm vĩnh hằng. Cô bé ơi, hãy trân trọng tình máu thịt và đừng để tâm hồn bị vấy bẩn bới những điều nghi kị xấu xa...

Một giọt nước trong suốt như nước mắt từ tàu cau rơi xuống lá trầu không rồi rơi xuống tảng đá. Mắt em bỗng cay cay. Tình cảm yêu thương gắn bó của ba con người tội nghiệp này làm cho em cảm động.

Em tiếp tục cuộc phiêu du. Đến khi mỏi chân, em dừng lại trước cảnh tượng kì lạ: Một chàng trai tuấn tú nằm trên chiếc võng đào mắc giữa hai thân cây đang say sưa thổi sáo. Trên triền đồi, đàn bò đông đúc đang thong dong gặm cỏ. Em vạch kẽ lá ra nhìn, sợ rằng một tiếng động mạnh lúc này sẽ phá hỏng mọi chuyện. Tiếng sáo vẫn dìu dặt như tâm tình, như mời gọi.

Bỗng có tiếng cành cây khô gãy dưới bước chân. Chàng trai biến mất, chỉ còn Sọ Dừa lăn lóc trên đám cỏ xanh. Có lẽ đây là chàng Sọ Dừa trong câu chuyện cổ tích bà kể cho em nghe nhiều lần.

Lát sau, một cô gái xinh đẹp tươi cười bước tới bên chàng. Nàng mở chiếc giỏ mây ra, lấy cơm canh ân cần mời chàng ăn. Sọ Dừa ăn uống ngon lành. Trong khi đó, cô gái nhìn chàng với ánh mắt đầy thiện cảm. Khi cô gái ra về, em vội vàng chạy theo và hỏi:

- Chị ơi! Chị có phải là nàng Út con gái phú Ông không? Tại sao chị lại yêu chàng Sọ Dừa xấu xí?

Nàng Út tươi cười đáp:

- Em lạ lắm phải không? Lần đầu gặp Sọ Dừa , chị cũng có cảm giác sợ hãi như mọi người. Nhưng thấy ai cũng xa lánh chàng, mà chàng có tội tình gì nên chị lại thấy thương thương. Chàng phải chịu thiệt thòi quá nhiều. Chị muốn làm vơi đi phần nào nỗi cô đơn buồn tủi của chàng. Dần dần, chị đã quên hẳn cái vỏ ngoài xấu xí của chàng. Chị nhận thấy chàng là một con người hiếu thảo, siêng năng và có một tâm hồn đẹp đẽ. Chị say mê tiếng sáo của chàng và chị đã yêu chàng từ lúc nào chẳng rõ.

- Ôi! Chị xinh đẹp và nhân hậu quá! Em chúc chị và chàng Sọ Dừa của chị được sống hạnh phúc bên nhau!

Em vừa dứt lời thì một đám mây ngũ sắc sà xuống bao quanh Sọ Dừa. Thoáng chốc mây tan, một chàng trai tuấn tú hiện ra. Chàng dịu dàng nắm tay nàng Út. Nàng Út bối rối định rụt tay lại thì một giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên:

- Nàng đừng sợ! Ta chính là Sọ Dừa đây! Tấm lòng nhân hậu của nàng và lời cầu chúc chân thành của cô bé đã giúp ta trở lại làm người.

Nàng Út nắm tay em và thốt lên sung sướng:

- Trời ơi! Chị biết lấy gì để đền ơn em đây!

- Em xin chúc mừng anh chị!

Em choàng tỉnh dậy. Bà vẫn nằm bên cạnh, miệng móm mém nhai trầu. Mùi trầu nồng ấm phảng phất xung quanh. Em ôm chặt lấy bà rồi thì thầm: "Bà ơi! Bà chính là bà tiên đầy phép màu nhiệm. Bà đã cho cháu những giấc mơ thật tuyệt vời!"

mk nghỉ là ko

 HỎI MỘ CHÚT THÔI< LO QUÁMình quay bài trong h công nghệ 15 p hút .được cô giáo tha cho em rồi không có ghi trong sổ đầu bài vẫn h tốt + chú í . nhưng thằng lớp phó + con lớp trưởng nó ghi rồi ( thứ bảy này sinh hoạt, tụi nó mang lên cho chị liên đội trường ) phải làm sao ?? Nếu không bị ghi trong sổ đầu bài thì có bị đứng lên trước cờ hay không hay chỉ bị đọc trong chỗ phê bình?? còn...
Đọc tiếp

 HỎI MỘ CHÚT THÔI< LO QUÁ

Mình quay bài trong h công nghệ 15 p hút .được cô giáo tha cho em rồi không có ghi trong sổ đầu bài vẫn h tốt + chú í . nhưng thằng lớp phó + con lớp trưởng nó ghi rồi ( thứ bảy này sinh hoạt, tụi nó mang lên cho chị liên đội trường ) phải làm sao ?? 

Nếu không bị ghi trong sổ đầu bài thì có bị đứng lên trước cờ hay không hay chỉ bị đọc trong chỗ phê bình?? còn hạ hạnh kiểm là đương nhiên 

có lúc cô thu sổ bọn mình xong thứ hai trả , còn lúc cô không thu cô ghi cái gì vào quyển gì ấy xong gấp và. cho em hỏi đó là qyển quái gì vậy>>>> ????? 

riêng chuyện đứng lên trước cờ tui sợ lém , theo mọi người thì cóa bị đứng ;ên trước cờ không hay chỉ ghi sổ đầu bài mới đứng lên trước cờ ?? em nhớ không nhầm thì khoảng 2 tuần trước có con bên lớp khác quay bài địa lí 1 tiết bị cô bắt được + ghi SỔ ĐẦU BÀI ?? 

mọi người cho em í kiến ?? cô tha lỗi rồi nhưng bọn lớp phó lớp trướng vẫn cứ ghi ( # cii này không phải chủ nhiệm , cô tha lỗi í # ) nhưng không bị ghi sổ đầu bài thì thứ hai tuần sau có bị đứng lên trước cờ khồng? cái con kiển tra địa lí í nó bị đứng lên trước cờ nhưng bị ghi sổ đầu bài

 trường em nghiêm lắm , với lại quay bài là 1 tội rất nặng . Theo mọi người, tui kiểm tra 15 phút công nghệ nhưng cô tha lỗi cho và không ghi trong sổ đầu bài thì có bị đứng lên trước cờ không?? ?

mội nười cho em í kiến nhé ! em không muốn mọi chuyện xày ra như vậy , chỉ bị phe bình trong lớp thôi là em vui lắm rồi . mọi người cho em í kiến nhaaa! em mới lớp 6 không biết ghì nhiều 

8
30 tháng 11 2018

trường mk thì cô thay cho r thì ko bị sao

Mak lp mk quay cóp mak bắt đc thì chỉ đưa cô giáo chủ nhiệm xử lí

đó là theo trường mk còn trường của có bn mk ko biết

ý kiến riêng của mk

hok tốt

 HỎI MỘ CHÚT THÔI< LO QUÁ

Mình quay bài trong h công nghệ 15 p hút .được cô giáo tha cho em rồi không có ghi trong sổ đầu bài vẫn h tốt + chú í . nhưng thằng lớp phó + con lớp trưởng nó ghi rồi ( thứ bảy này sinh hoạt, tụi nó mang lên cho chị liên đội trường ) phải làm sao ?? 

Nếu không bị ghi trong sổ đầu bài thì có bị đứng lên trước cờ hay không hay chỉ bị đọc trong chỗ phê bình?? còn hạ hạnh kiểm là đương nhiên 

có lúc cô thu sổ bọn mình xong thứ hai trả , còn lúc cô không thu cô ghi cái gì vào quyển gì ấy xong gấp và. cho em hỏi đó là qyển quái gì vậy>>>> ????? 

riêng chuyện đứng lên trước cờ tui sợ lém , theo mọi người thì cóa bị đứng ;ên trước cờ không hay chỉ ghi sổ đầu bài mới đứng lên trước cờ ?? em nhớ không nhầm thì khoảng 2 tuần trước có con bên lớp khác quay bài địa lí 1 tiết bị cô bắt được + ghi SỔ ĐẦU BÀI ?? 

mọi người cho em í kiến ?? cô tha lỗi rồi nhưng bọn lớp phó lớp trướng vẫn cứ ghi ( # cii này không phải chủ nhiệm , cô tha lỗi í # ) nhưng không bị ghi sổ đầu bài thì thứ hai tuần sau có bị đứng lên trước cờ khồng? cái con kiển tra địa lí í nó bị đứng lên trước cờ nhưng bị ghi sổ đầu bài

 trường em nghiêm lắm , với lại quay bài là 1 tội rất nặng . Theo mọi người, tui kiểm tra 15 phút công nghệ nhưng cô tha lỗi cho và không ghi trong sổ đầu bài thì có bị đứng lên trước cờ không?? ? 

mội nười cho em í kiến nhé ! em không muốn mọi chuyện xày ra như vậy , chỉ bị phe bình trong lớp thôi là em vui lắm rồi . mọi người cho em í kiến nhaaa! em mới lớp 6 không biết ghì nhiều 

7 tháng 5 2019

có đấy bạn à

Bạn ơi,bài văn không cần quá dài hay quá ngắn nhưng nó cần đủ ý

#Thi tốt#

4 tháng 10 2018
  • Kí hiệu điểm gồm có: Sân bay, cảng biển; nhà máy thủy điện, nhà máy nhiệt điện.
  • Kí hiệu đường gồm có: Ranh giới quốc gia, ranh giới tình và đường ô tô.
  • Kí hiệu diện tích gồm có: Vuungf trồng lúa, vùng trồng cây công nghiệp.
4 tháng 10 2018

Mình học sách bài tập địa lý khác , chương trình khác nên mình không biết đề để làm !

5 tháng 2 2021

dài quá ko làm được

29 tháng 11 2018

tại chú em quay cóp ngu hoặc không thuận tiện quay vì chỗ ngồi tôi ngồi bàn cuối éo lo j cả chỉ để sách ra phía sau tủ của lớp là ok hap lấy kẹp giấy a4 đặt vô trong rồi xem

có.chác thế

_________
________

^_^

7 tháng 2 2019
 
 

Dàn ý:

1. Mở bài
Lời xưng hô.
Lời chúc.
Dẫn dắt để giới thiệu về khu phố, thôn xóm hay bản làng của mình vào một ngày đông.
2. Thân bài

  • Miêu tả những nét đặc trưng của mùa đông (nhất là mùa đông nơi em đang ở).

thời tiết, hình ảnh ông mặt trời, gió, sương, ...
thiên nhiên, cảnh vật

  • Miêu tả những sinh hoạt đời thường ở khu phố, thôn xóm,... của em trong những ngày đông ấy.
  • Những ngày đông giá lạnh ấy gợi cho em những cảm xúc và suy nghĩ ra sao?

3. Kết bài
Ấn tượng sâu đậm nhất của em về những ngày mùa đông ấy là gì? (co ro trong áo ấm, xum xoe bên bếp lửa mẹ nấu, ...)
Lời chào tạm biệt.
Lời chúc và nhắn nhủ.

12 tháng 4 2019

Ngày chiến tranh chống giặc Pháp bắt đầu, Lượm vào Huế và tình cờ gặp được người chú của mình. Tuy chỉ mới mười. mười một tuổi nhưng cậu đã xin được theo các chú bộ đội đi làm nhiệm vụ liên lạc và đã được các chú đồng ý. Lượm có vóc người nhỏ nhắn gầy gò nhưng lại dẻo dai, linh hoạt. Nhiệm vụ đi liên lạc là 1 nhiệm vụ nguy hiểm nhưng Lượm lúc nào cũng giữ được vẻ hồn nhiên yêu đời. Lượm mặc bộ đồ đội viên đã sờn cũ, bám bẩn bao nhiêu là khói bom, bụi đường.

Chiếc túi xắc Lượm đeo trên vai lúc nào cũng phồng lên vì đựng nhiều giấy tờ thư từ quan trọng. Chiếc mũ ca-lô được Lượm đội lệch sang một bên trông rất đáng yêu nhưng đồng thời cũng tôn thêm vẻ chững chạc cho cậu. Làn da của Lượm ngăm đen bởi những ngày chạy giữa trời nắng, vượt qua bao nhiêu mặt trận khói đạn mịt mù để giao những bức thư quan trọng cho đồng chí ta. Bởi thế, mái tóc đen của Lượm giờ đây cũng cháy vàng đi. Lượm có đôi mắt to, đen láy với ánh nhìn hồn nhiên, trong sáng nhưng cũng không kém phần thẳng thắn, chững chạc. Mỗi khi cười, đôi mắt ấy híp lại làm vẻ lạc quan, yêu đời của Lượm càng hiện thêm rõ. Lượm có đôi má gầy gò, lại đỏ lên như trái bồ quân mỗi khi cậu cười. Nụ cười của Lượm rất tươi khoe ra hàm răng đã bị súng, bị sâu vài chỗ. Và hình như lúc nào nụ cười đó cũng hiện diện trên môi Lượm.

Khi khoe với chú mình về cuộc sống, công việc của mình ở Đồn Mang Cá, niềm vui thể hiện rõ qua giọng nói khỏe khoắn, hăng hái và đầy sức sống của Lượm.Cậu bé liên lạc nhỏ tuổi hạnh phúc khi được góp phần vào cuộc kháng chiến giành lại Tổ quốc. Thỉnh thoảng, những lúc rảnh rỗi, Lượm thường nhảy chân sáo trên cánh đồng vàng quen thuộc gần Đồn và huýt vang bài hát mà mẹ cậu đã hát ru cậu ngày nào. Lượm muốn được sống ở Đồn Mang Cá hơn là sống ở nhà dù cuộc sống có khắc nghiệt đến đâu. Hằng ngày, Lượm làm nhiệm vụ đi liên lạc. Cậu nhanh tay xắp xếp thư từ, giấy tờ vào chiếc túi xắc của mình sao cho thật ngăn nắp, gọn gàng rồi lại tất bật lên đường đi giao liên. Không sợ bom, khói, Lượm chạy qua mặt trận dưới làn mưa đạn. Trông Lượm thật anh dũng. .

Khuôn mặt không một chút sợ sệt.Đôi chân hoạt động nhanh nhẹn không ngừng nghỉ, luồn lách qua những chỗ nguy hiểm. Lượm cẩn thận không để cho thư từ quan trọng không rơi ra khỏi cái túi xắc. Thỉnh thoảng, khi đến vùng an toàn, Lượm dừng lại nghỉ chân một lúc. Cậu cẩn thận kiểm tra lại giấy tờ rồi tiếp tục lên đường. Khi băng qua cánh đồng lúa,dù Lượm đang tập trung vào nhiệm vụ nguy hiểm nhưng trông cậu như trở lại vẻ hồn nhiên ngày nào. Cảnh thiên nhiên miền quê thanh bình càng làm người ta nhớ lại cậu bé Lượm lạc quan vui vẻ dạo chơi trên cánh đồng lúa chín ngày nào.

Thế rồi một tiếng súng nổ vang vọng cả trời đất. Lượm ngã xuống trên cánh đồng lúa. Dù đã ra đi nhưng hình ảnh cậu nằm trên thảm lúa,tay nắm chặt bông trông thanh thản như đang ngủ. Gió thổi nhè nhẹ làm đồng lúa gợn sóng, vang lên những âm thanh xào xạc như bài ca ru Lượm vào giấc ngủ. Thiên nhiên nhẹ nhàng mở rộng vòng tay ôm Lượm vào lòng. Lượm đã mãi mãi ra đi.

Dù dã hy sinh khi đang làm nhiệm vụ nhưng hình ảnh cậu bé Lượm hồn nhiên ngày nào sẽ luôn sống mãi trong tim mọi người. Lượm đã truyền tình yêu dân tộc, yêu hòa bình vào mọi người.Lượm quả thật là tấm gương sáng về tình yêu quê hương, đất nước cho chúng em noi theo.

5 tháng 8 2024

Tham khảo:

Cứ vào những mùa thu lá rụng , ở nước Pháp xa xôi tôi lại nhớ về Việt Nam ngày còn kháng chiến, nhớ về đứa cháu thân yêu đã hi sinh mà tôi thường gọi bằng cái tên trìu mến : ‘ Lượm’!

Hai chú cháu tôi quen nhau tình cờ như một sự sắp đặt thú vị ở phố Hàng Bè, Thành phố Huế. Thoạt nhìn cái dáng loắt choắt, gầy gầy, đôi chân thoăn thoắt như nhún nhẩy, cái đầu nghênh nghênh, tự cao, kiêu hãnh, tôi đoán ngay, đây là một cậu bé nhanh nhẹn, hoạt bát liền bắt chuyện làm quen như công việc thường nhật của một nhà Cách mạng. Chú bé cởi mở dẫn tôi đi trên cánh đồng thơm mùa lúa chín vừa huýt sáo vừa nhảy nhót như chú chim chích hồn nhiên và vô tư. Khẽ khàng đến mức độ cẩn trọng, từ tốn, cậu bé nắm tay tôi đi nhè nhẹ: ‘Chú Tố Hữu biết không, con đường hai chú cháu mình đang đi chính là con đường tắt tới đồn Mang Cá – nơi cháu đang làm việc. Cháu thường xuyên đi lien lac qua con đường này nên cứ chiều chiều lại được nghe tiếng chim đa đa hót vui ơi là vui ! Còn thích hơn cả ở nhà ấy chứ !’

Nhìn cái cách Lượm kể lể mới đáng yêu làm sao, chẳng khác gì một đứa trẻ lần đầu tập đọc, hai má đỏ ửng như trái bồ quân , híp mí cười ngộ nghĩnh :’ Thôi ! Chào đồng chí ‘

Cậu bé mãi lúc một xa theo cái bong nhỏ tung tăng chiếc xắc và mũ ca lô đội lệch bên đầu. Cách cái ngày tôi gặp Lượm không xa thì khoảng đầu tháng sáu, dưới chiến khu có gửi lên cho tôi một bức thư mà mới thoáng qua dòng đầu tôi đã không kìm được nước mắt : ‘Lượm ! Cháu tôi !’. Trong một lần đưa thư khẩn cấp, mọi người đều ra chiến dịch, Lượm đành phải nhận trách nhiệm của một chiến sĩ đưa thư nhỏ tuổi. Cậu bé bỏ thư vào bao và mỉm cười hạnh phúc như niềm tự hào được đi đánh trận. Mặc bom, mặc đạn, cứ thế đường ta đi, sợ chi cái chết. Cậu bé chạy như bay trên con đường quê một màu lúa chin tay giữ chặt chiếc xắc bên mình. Thế rồi….’Lượm !’ Tôi nghẹn ngào không nói nên lời : Lượm đã hi sinh !

Ngay cả khi lìa khỏi trần đời, tay em vẫn nắm chặt bức thư như hình ảnh một chiến sĩ quyết tâm bảo vệ đến cùng nền độc lập của dân tộc. Trên cánh đồng dường như vẫn phảng phất trong hương sữa lời cậu bé nói với tôi như lần đầu gặp mặt : hồn nhiên, vô tư, nhí nhảnh. Giờ đâu còn hình ảnh Lượm của ngày xưa, đâu còn chú chim chích như ngày nào vừa huýt sáo, vừa nhảy nhót trên đồng.

Cái chết của Lượm như một ngòi sung thúc dục nhân dân ta chiến đấu và bảo vệ Tổ quốc. Lượm mãi mãi khắc sâu trong tâm trí tôi về một chiến sĩ nhỏ tuổi gan dạ, dũng cảm, quên đi cái ‘tôi’ của mình để bảo vệ cái ‘tôi’ lớn hơn. Đó là cái ‘tôi’ của Việt Nam trước bạn bè thế giới.

8 tháng 10 2019

Chúc các bạn hc giỏi