Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
em có cảm nghĩ là:
Ta sẽ cảm thấy vui mừng phấn khích trước sự ngưởng mộ của m.n xung quanh, làm cho bố mẹ hãnh diện về mình.
và cx cho chúng ta biết đc tài năng của chúng ta đến đâu ,giải cao sẽ làm cho ta thêm tự tin vào chính bản thân hơn để lần sau phấn đấu tiếp.
hok tốt
ko bt có ngắn ko
Thế giới mà chúng ta đang sống khiến chúng ta kiệt sức. Những mối lo lắng, những sự nghi ngại, những cách người ta vô ơn và bạc bẽo khiến chúng ta chùn bước, níu giữ tất thảy mọi cố gắng của chúng ta. Bạn và tôi, chúng ta đang sống trong một thế giới như thế.
Chúng ta mệt mỏi vì yêu thương quá nhiều, chăm sóc quá nhiều. Chúng ta kiệt quệ cả thân xác lẫn tâm hồn vì một thế giới chỉ biết đón nhận mà không bao giờ biết đáp đền. Chúng ta mệt mỏi vì mất phương hướng. Mệt mỏi vì màu xám đang dần tô đậm cuộc đời chúng ta.
Tôi biết trước đây, khi còn thanh thuần và tràn đầy hy vọng vào một thế giới tốt đẹp, chúng ta đã rất vui vẻ mà không hề biết đến mệt mỏi của ngày hôm nay. Khi đó, sự lạc quan của mỗi chúng ta nhiều hơn bất cứ khó khăn nào. Chúng ta chẳng hề ngại ngần lao vào những rắc rối, đưa tay giúp đỡ bất cứ ai có thể.
Thế nhưng, hiện tại thì sao? Chúng ta đang bị bào mòn từng phút, từng giây. Trái tim chúng ta vỡ vụn vì những lời hứa chẳng bao giờ thành hiện thực. Thế giới này chính là một trò chơi mà dù cho bạn có cố gắng như thế nào cũng khó có thể giành được chiến thắng. Chúng ta đang bị mất sức quá nhiều và hầu hết đều chán nản khi nghĩ việc "chơi" lại từ đầu. Tôi biết chứ.
Bởi vì sự thật là tất cả chúng ta đều mệt quá rồi. Mỗi người trong chúng ta đều đã kiệt sức. Khi ở ngưỡng quá sức chịu đựng, chúng ta chẳng có gì ngoài một trái tim tan nát và linh hồn bị tổn thương sâu sắc đang đi tìm kiếm sự chân thành.
Chúng ta muốn được chia sẻ nhưng lại quá mệt mỏi để yêu cầu ai đó quan tâm. Chúng ta bị bệnh sợ phải bắt đầu lại từ đầu. Chúng ta phải học cách chấp nhận rủi ro nhưng lại không đủ can đảm để đối mặt với nó. Sau tất cả, chúng ta không chắc chắn chúng ta còn bao nhiêu sức lực để bắt đầu lại mọi việc.
Chúng ta đều nghĩ rằng chỉ mình mình gặp phải vấn đề tồi tệ này, cô đơn giữa bao người khác. Nhưng sự thật là chúng ta – bạn và tôi đang mệt mỏi lẫn nhau. Trong trò chơi mà thế giới đang quay cuồng vì nó, chúng ta lừa dối trong lời nói, qua loa trong hành động, chút chân thành là điều khó kiếm tìm nhất.
Chúng ta không hề muốn bản thân mình như thế, không ai muốn đóng vai phản diện trong thế giới này nhưng chúng ta phải tự phòng vệ, bảo vệ bản thân chúng ta. Và vô tình, chúng ta đã xây dựng lên một chúng ta khác, không phải chúng ta tốt đẹp trước đây. Khi con người đối xử với nhau bằng những toan tính, lừa lọc thì tự khắc tất cả cùng mệt mỏi.
Bạn à, tôi biết cảm giác tồi tệ này của bạn và của tôi. Chúng ta có thể làm gì với một linh hồn đang mệt mỏi đây. Những lý tưởng tốt đẹp trước đây của chúng ta đang bị vùi dập bởi sự tuyệt vọng. Nhưng bạn ơi, hãy đứng lên, thử cố gắng thêm một lần nữa, với tất cả niềm tin, sự hy vọng và cảm xúc tích cực của mình. Những nỗ lực trước đây đã khiến bạn mệt mỏi nhưng chúng ta đã đi gần đến cái đích cuối cùng rồi. Hãy tiếp tục con đường dang dở đó, dù có bất kỳ chuyện gì ngăn cản bước chân của chúng ta.
Tất cả chúng ta đều mạnh mẽ hơn những gì chúng ta nghĩ, đó là sự thật không thể chối cãi. Luôn có nhiều hơn một tình yêu mà chúng ta có thể cho đi, nhiều hơn một hy vọng mà chúng ta có thể chờ đợi, nhiều niềm đam mê mà chúng ta chưa kịp khai phá hết.
Chúng ta đi chưa đủ xa để đến được vùng đất riêng của mình, nhìn thấy hoa thơm và trái ngọt – thành quả cho công sức chúng ta đã bỏ ra. Nếu chúng ta mong chờ một kết quả ngay lập tức, chúng ta sẽ chẳng bao giờ có được và chúng ta sẵn sàng từ bỏ mà không biết rằng chỉ cần đi thêm một chút nữa, nhiều điều tốt đẹp đang chờ sẵn ta ở phía trước.
Chúng ta phải thật mạnh mẽ để mệt mỏi không thể tìm đến chúng ta. Bạn và tôi không cho phép kiệt sức ngăn cản chúng ta. Không có nỗ lực nào là kém đáng quý, tất cả đều được trân trọng, đặc biệt là nỗ lực vượt qua mệt mỏi, chán nản, thất vọng để bắt đầu lại từ đầu.
Nhưng bạn à, chỉ vì bạn đang bị cuộc đời vùi dập không có nghĩa là bạn không thể thay đổi. Hãy thử nghĩ lại xem, những người bạn ngưỡng mộ hẳn cũng đã phải có khoảng thời gian mệt mỏi như chính bạn bây giờ, cũng đã từng muốn từ bỏ giấc mơ.
Nhưng điều đó không ngăn cản được họ chạm tay tới thành công. Hãy nghĩ rằng những mệt mỏi lúc này chính là thử thách ông trời tạo ra cho bạn, để xem bạn mạnh mẽ và kiên nhẫn đến đâu. Bạn đang được cho phép để vấp ngã, khi vấp ngã nghĩa là bạn đang tiến đến gần hơn thành công của chính mình.
Khi bạn cảm thấy mệt mỏi, hãy đi chậm lại. Lặng lẽ và cẩn trọng. Nhưng đừng dừng lại. Chúng ta chỉ đang chơi một trò chơi do thế giới này tạo ra. Đã là trò chơi thì dù sớm dù muộn cũng sẽ phải có người chiến thắng vào một ngày nào đó bạn sẽ thấy mình đang đứng đầy ngạo nghễ trên đỉnh vinh quang.
Tham khảo ạ:
Cây hoa sen
Trong rất nhiều các loại hoa như: hoa hồng, hoa thược dược, hoa cúc, hoa oải hương… thì em thích nhất là loài hoa sen. Một lần về quê chơi, em đã được bà ngoại dẫn ra đầu làng để ngắm nhìn và thưởng thức vẻ đẹp của loài hoa xinh đẹp này. Đó là một sớm mùa hè tinh mơ và mát mẻ. Một không khí thật đẹp tại đầm sen. Ẩn hiện sau những màn sương sớm mỏng manh là hình ảnh những bông hoa sen. Những bông hoa sen nở trong đầm lầy, có đủ các màu sắc: nào hồng, nào trắng. Xen lẫn vào đó là màu xanh thẫm đến đặc biệt của những chiếc lá sen. Có những bông hoa sen còn chúm chím, xinh xinh trông hệt như những cô thiếu nữ tuổi còn trẻ, còn đang e ấp, ngại ngùng. Có những bông hoa sen lại nở xòe ra rực rỡ, phô hết ra được toàn bộ vẻ đẹp của mình. Bên trong hoa sen lại nhị hoa màu vàng tươi trông thật thích mắt. Hương hoa sen thì không nồng nàn như hoa hồng mà lại dịu nhẹ, thoảng qua nhưng không kém phần quyến rũ. Hương hoa sen quyện vào trong không khí còn ẩm hơi sương vào sáng sớm làm cho con người không khỏi siêu lòng, ngây ngất. Em rất yêu hoa sen!
~HT~
TSP
tham khảo
Mỗi khi xa Hà Nội, tôi lại nhớ, lại mong đến cháy lòng được trở về, thả bước trên con đường ngập tràn hoa sữa, một loài hoa chỉ nở duy nhất vào mùa thu, một mùa đẹp đến dịu dàng, mơ mộng, Có lẽ vì thế, khi thu qua đi, lòng người không khỏi nuối tiếc để rồi mỗi độ thu về lòng người lại xốn xang bên loài hoa tuyệt diệu này.
Cây hoa sữa được trồng rải rác trên các phố Hà Thành. Gần đây, nhiều con đường mới mở của Hà Nội cũng được trồng nhiều hoa sữa nhưng tập trung nhiều cây hoa sữa nhất phải nói tới các phố Quán Thánh và Nguyễn Du.
Tôi yêu cái vẻ đẹp giản dị, lặng lẽ của hoa sữa Hà Nội. Thân cây cao, thẳng, không quá đen và xù xì như thân xà cừ. Có cây thân gày nhỏ nhưng cũng có những cây lâu năm, phải 2, 3 người ôm mới hết. Trên thân ấy, nhiều nhánh con tách ra như những cánh tay đang vươn lên mạnh mẽ, đầy sức sống.
Cây hoa sữa không có mùa trút lá, chỉ có lác đác lá rụng lá vàng, nên suốt năm cây luôn xanh tốt. Hoa sữa nở vào độ cuối thu đầu đông, những cụm hoa nhỏ xíu chen chúc từng đám màu trắng phớt. Độ hoa nở, những ngày lặng gió, không gian xung quanh như được ướp bằng mùi hương hắc thơm ngào ngạt, một mùi hương như mơ như thực, bởi hoa nở trên cao không nhìn thấy, còn cái mùi hương cứ lan xa, dưới gốc cây rơi rải rác những chấm hoa nho nhỏ như tấm voan mỏng mịn màng còn phảng phất mùi hương.
Nhưng có lẽ tôi yêu nhất loài hoa này ở mùi hương nồng nàn quyến rũ. Cũng như hoa dạ hương dịu dàng tỏa hương đâu đây trên một hiên nhà nào đó, hoa sữa cũng chỉ thơm vào đêm. Khi mọi hoạt động ban ngày lắng xuống, tâm hồn con người trở nên nhẹ nhàng và thư thái hơn. Và chỉ lúc ấy thôi, lòng người mới cảm nhận được hết mùi thơm của loài hoa kỳ diệu này. Thứ hương đêm ngọt ngào và tình tứ làm sao. Trên những đường phố của Hà Nội như Nguyễn Du, khi đến mùa, hoa sữa nở đầy cây. Trắng đến nao lòng. Hương hoa sữa thơm hết mình, ban phát mùi hương một cách hào phóng. Hoa có đòi hỏi gì không khi thơm hết cạn lòng như thế? Trong lòng đag u uất, cảm xúc đang bị dồn nén, lúc đó hãy đi cảm nhận. Hoa sữa thơm nồng nàn đó chính là sự an ủi dịu dàng và cũng là khát khao được đồng cảm, chi sẻ một cách chân thành của loài hoa giản dị khiêm tốn. Hương hoa sữa còn ấp ủ trên tóc, trong áo lạnh, cho đến khi về đến nhà hương hoa còn vương vấn đâu đây.
Người vô tình nhất khi đi qua rặng sữa mùa thu cũng phải nhận ra hương thơm đặc biệt ấy. Người ta không thể không nhắm mắt vào, hít một hơi thật sâu để được giữ trong mình hương thu hà Nội. Cái cảm giác ấy thật dễ chịu, nó vừa thoải mái lại vừa xao xuyến bồi hồi. Tôi thích những buổi tối mùa thu, trời chớm lạnh được đi trên con phốt tỏa hương hoa sữa để nó ướp cả lòng người.
Tôi còn được biết hoa sữa trên đường phố Hà Nội từ lâu đã đi vào kỷ niệm của người Thủ đô và những khách xa về thăm Hà Nội. Hương hoa sữa hôm nay bỗng làm tôi nghĩ về một thời khói lửa đạn bom, “mỗi tấc đất Hà Nội nhuộm thắm một màu hồng tươi”, cả Hà Nội vùng lên đánh giặc xâm lược. Nhiều mùa thu trong chiến tranh qua đi, hoa sữa vẫn bền bỉ tỏa hương thơm ngát để đón những mùa thu chiến thắng. Phải chăng hương hoa sữa cũng góp phần cùng quân dân ta làm kẻ thù phải khuất phục.
Hoa sữa hôm nay làm tôi thêm yêu mùa thu, yêu Hà Nội, yêu đất nước. Yêu sao những chùm hoa sữa bé nhỏ mà thầm lặng tỏa hương…
Ngoài mẹ, bố là người gần gũi với em nhất.
Bố rất yêu em. Bố đi làm cả ngày ở nhà máy, tối mới về đến nhà. Cơm nước xong là bố kèm em học. Bố coi sóc bài vở của em rất tỉ mỉ. Bố dạy cho em từng cách viết để trình bày bài làm ở nhà. Bố giảng giải cho em từng bài toán khó, dạy từng câu văn. Nhờ có bố, em học hành tiến bộ và đạt nhiều điểm chín, điểm mười hơn. Nhận thấy em tiến bộ, cả bố và mẹ đều vui. Vào ngày nghỉ, khi em học bài và làm xong việc, bố dạy em cách câu cá hoặc tự làm đồ chơi. Bố lúc nào cũng âu yếm và chăm lo cho em từng li từng tí. Em rất tự hào về bố, người đã dạy dỗ em rất chu đáo, đầy tình yêu thương.
Em hứa sẽ cố gắng học tập thật giỏi để bố mẹ vui lòng.
Công Cha như núi Thái SơnNghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra…Tháng 7 âm lịch, chớm thu ngập ngừng heo may gió nhẹ nhàng ngắt từng chiếc lá vàng lác đác lơ lửng bay, những đám mây màu tím xám về cùng những cơn mưa lúc thưa lúc nhặt và có vài khoảnh khắc bầu trời trong màu thủy tinh xanh. Hình như ông Trời đã chọn mùa này để cho cảm xúc như đầy hơn với công Cha nghĩa Mẹ.Hình như trái tim ai cũng nôn nao khi ngắm ánh trăng mỗi ngày mỗi sáng hơn cho đến ngày rằm, để biết rằng Lễ Vu Lan, ngày hiếu hạnh của những người con kính dâng các bậc sinh thành, dưỡng dục… để được cài một bông hồng lên ngực áo, dù đó là bông hồng đỏ hay trắng và hoài niệm về Mẹ Cha.Có Cha, có Mẹ chúng ta như có tất cả niềm vui, hạnh phúc trọn vẹn của một kiếp người.
~Juka~ ><
Sinh nhật bạn sao
Chúc mừng sinh nhật vui vẻ
Kb nhé , mong bn sinh nhật gặp nhiều điều niềm vui
1. Vì sao Pi thấy bất ngờ khi nhận được quà của Hà?
a. Vì lần đầu tiên Pi được người khác tặng quà sinh nhật mình.
b. Vì Pi không hiểu vì sao Hà lại biết ngày sinh nhật của mình.
c. Vì Pi được tặng 2 món quà một lúc nhân ngày sinh nhật.
d. Vi Pi sống tách biệt bạn bè nên nghĩ chẳng có ai quan tâm đến mình.
2. Vì sao chiếc hộp màu đỏ làm Pi rất xúc động?
a. Vì nó dùng để đếm niềm vui, chứa tình yêu thương của bạn bè.
b. Vi đó là món quà mà Pi vốn đã ao ước, khát khao từ lâu.
c. Vì chiếc hộp chứa rất nhiều quà của các bạn đã tặng cho Pi.
d. Vì chiếc hộp có hình trái tim xinh xắn và gài ruy bang cẩn thận.
3. Sau khi mở chiếc hộp màu xanh, Pi cảm thấy thế nào?
a. Vẫn cảm thấy buồn nản, tâm trạng vẫn uể oải.
b. Cảm thấy việc hỏng thi chẳng quan trọng gì.
c. Cảm thấy có niềm tin đi tiếp con đường mà mình còn dang dở.
d. Cảm thấy vô cùng vui sướng, không còn gợn chút buồn lo.
4. Điều gì làm nên sự kì diệu của món quà trong câu chuyện trên?
a. Dành cho con người dùng trong cả lúc vui lẫn lúc buồn phiền
b. Mang tình cảm chân thành, sẵn sàng chia sẻ vui buồn tình bạn
c. Trong món quà có bức thư bí mật giải đáp được mọi chuyện
d. Là món quà dùng để tiếp tục tặng lại cho những người khác
Vui mừng khôn xiết.
Bn nên nhớ đó chỉ là một giấc mơ khi bn đang thi.
Chạy ngay đi trước khi mọi việc dần tồi tệ hơn.
Yêu hay không yêu, không yêu hay yêu nói một lời
Bên nhau hay thôi, chỉ một lời
Không yêu, yêu hay không yêu Không yêu hay yêu nói một lời thôi
Nếu anh có yêu nói đi ngại gì...
Với tuổi học trò, ai cũng có cái nao nao của buổi tựu trường, Nhưng lần này, tôi tự nhiên thấy lạ: lần đầu tiên tôi đến với mái trường THPT.Bao niềm vui, sự hảnh diện và cả sự rụt rè bỡ ngỡ cứ xen lẫn trong tôi với nhũng ấn tượng sẽ đọng lại mãi trong lòng.
Ngày đầu tiên đến trường – đó là một ngày nắng ấm, khí trời dìu dịu êm ái , theo sự thông báo của nhà trường , tôi đã chuẩn bị đủ tất cả mọi thứ nào là quần áo, giày dép, tập sách…. Nhưng lòng tôi vẫn cứ xôn xao khó tả. Bởi trước mắt tôi lúc này là một khung trời mới: bạn bè, thầy cô, trường lớp… đều mới tinh.Trong những năm trước, sau ba tháng hè nghỉ học, chúng tôi lại trở về mái trừơng thân quen với những hàng cây, ghế đá,..in đậm bao kỹ niệm của những lần nô đùa cùng bè bạn. Còn năm nay, tôi đã bước chân vào ngưỡng cửa cấp ba - một chân trời hoàn toàn mới lạ. Ngôi trường tôi học năm nay rất khang trang, và không gian thoáng đãng..Từ cổng trường là một hàng cây me già rợp bóng mát dẫn lối vào các dãy phòng học ba tầng uy nghi, đẹp đẽ . Nào là hàng cây, phòng học, cột cờ ….tất cả đều dập vào mắt tôi, khiến lòng không thể nén lại được cảm xúc ngỡ ngàng , bao niềm vui sướng và tôi đã thốt lên: “Ôi! Ngôi trường đẹp quá!”.
Chúng tôi, các lớp 10 cũng như anh chị lớp 11 dược phân công về các lớp. Tôi thầm ước sao cho mình có thể học chung với một số người bạn cũ. Tiếc thay, lớp tôi học hoàn toàn là bạn lạ. “Nhưng dần rồi mình cũng sẽ quen với những bạn ấy thôi” - Tôi tự an ủi mình như thế. Sau mấy phút bỡ ngỡ ban đầu, tôi thấy cô giáo chủ nhiệm bước vào. Dáng đi, hình ảnh của cô làm cho tôi gợi nhớ về cô giáo chủ nhiệm năm lớp 9.Vẫn một dáng người thon thả, đôi mắt hìên lành, mái tóc đen dài.. Chính hình ảnh có của cô đã làm cho tôi phần nào bớt đi sự lo lắng vì xung quanh tôi toàn là bạn lạ. Lởi đầu tiên cô nói với chúng tôi là những lời dạy bảo ân cần về ý thức và trách nhiệm đối với bản thân, trường, lớp, trong học tập và rèn luyện trong năm học đầu tiên của ngưỡng cửa cấp ba.Tôi nghĩ đó là bài học đầu tiên mà tôi có thể có được ở ngôi trường mới này..
Ấn tượng nhất trong tôi là ngày khai giảng. Trong trang phục là một bộ đồ dài trắng tinh, tôi ra dáng là một nữ sinh thực sự. Tôi vừa thèn thẹn vừa cảm thấy mình như trưởng thành hơn. Tiếng trống khai trường do thầy hiệu trưởng gióng lên vang xa và âm thanh đó như lưu vào trong tôi một cảm xúc xao xuyến, lạ lùng. Tôi biết là từ hôm nay tôi hoà nhập vào một môi trừong mới.
Tôi được học trong một ngôi trường có bề dày thành tích và truyền thống dạy học - Trường THPT chuyên Huỳnh Mẫn Đạt, bản thân tôi có biết bao nhiêu niềm vui sướng và lòng tự hào và có xen lẫn một vài nỗi lo sợ . Nhưng điều quan trọng trong tôi lúc này, tôi hứa sẽ quyết tâm học tập và rèn luyện sao cho xứng đáng với truyền thống của nhà trường.
Với bao nhiêu diều suy nghĩ trong tôi , có cả niềm vui xen lẩn niềm kiêu hảnh và cả sự thẹn thùng bỡ ngỡ và một chút lo lắng…. Bấy nhiêu cảm xúc của những ngày đầu tiên đó dưới mái trường THPT chắc chắn sẽ đọng lại mãi trong lòng tôi như một dấu ấn không thể phai mờ …
Xin lỗi bạn, bạn đã bị lạc đề
Đề của mình là hãy nêu cảm xúc của bạn khi trúng kì tuyển sinh năm nay Namikaze Minato ạ!