Hai câu thơ mà em ấn tượng nhất trong bài Thu Điếu là “Sóng biếc theo làn hơi gợn tí, " Lá vàng trước gió khẽ đưa vèo.” Đây là cặp câu đối tuyệt bút, thể hiện rõ nghệ thuật lấy động tả tĩnh đặc sắc của Nguyễn Khuyến. Cụm từ "hơi gợn tí" chỉ sự lay động nhẹ nhàng đến mức gần như ngưng đọng của mặt nước, nhấn mạnh sự tĩnh mịch tuyệt đối. Sự tĩnh lặng này đối lập với chuyển động nhanh chóng, đột ngột của chiếc lá vàng, được diễn tả bằng từ láy “đưa vèo”, tạo ra một khoảnh khắc chớp nhoáng. Nét động bất ngờ của chiếc lá như một nét chấm phá trên nền tĩnh lặng bao la của mặt nước, làm nổi bật hơn sự yên ắng, cô tịch và cái hồn thanh tao của cảnh thu làng quê.