Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
2 câu trên đều vi phạm phương châm lịch sự:
Câu a: khi nói chúng ta nên nói lịch sự, không nên bảo họ sống thọ được bao lâu hay khi nào chết vì như thế ảnh hưởng tâm lý của đối phương rằng muốn sống thọ hơn
Câu b: khi nói không nên phân biệt đối xử, nên tôn trọng cả 2 phía dù là giàu hay nghèo,... chúng ta nên tôn trọng, không phân biệt cấp độ.
Sống là chính mình là sống thực với những giá trị mình có; quan tâm đến những suy nghĩ, ý kiến của riêng mình; giải phóng bản thân khỏi những suy nghĩ của người khác; làm những gì mình thích; nói lên quan điểm của mình và sống cuộc sống mà mình mong muốn. Khi sống là chính mình, cuộc sống của chúng ta đơn giản, ít căng thẳng hơn, tự do hơn, không phải phụ thuộc vào người khác. Khi đó ta sẽ hiểu được giá trị của bản thân, hiểu được mình muốn gì và mình sẽ làm được điều gì, khi đó ta sẽ có trách nhiệm hơn với bản thân và sẽ phát huy được giá trị của bản thân góp phần xây dựng xã hội tốt đẹp. Khi ta tự tin với chính mình ta sẽ hạnh phúc hơn. Sống là chính mình nhưng cũng phải biết lắng nghe kiến của người khác để phát huy điểm mạnh, khắc phục điểm yếu của bản thân. Phê phán những người sống lệ thuộc vào người khác, không có tinh thần tự lập. Để được sống là chính mình cần phải học tập, rèn luyện để có đủ kiến thức và kĩ năng trong cuộc sống. Hãy sống là chính mình, bình thường nhưng không tầm thường (Nick Vujicic)
a, Trong mẫu chuyện Người ăn xin, cả hai nhân vật, người ăn xin và cậu bé trong câu chuyện đều cảm thấy mình nhận được từ người kia một điều gì đó.
- Nhân vật “tôi” không khinh miệt người nghèo khổ, khốn khó mặc dù không có gì để cho
- Ông lão ăn xin cảm thấy được tôn trọng, chia sẻ, cả hai người đều thấy hài lòng
b, Có thể rút ra bài học quý từ câu chuyện: trong giao tiếp cần tế nhị, tôn trọng người khác
Trong câu chuyện trên người ăn xin nhận được sự kính trọng và ấm áp. Còn nhân vật tôi nhận được một nụ cười hiền hậu. Có thể rút ra một điều là ai cũng cần có sự kính trọng và yêu thương.
Trả lời:
Hai câu không mâu thuẫn mà bổ sung ý nghĩa cho nhau nhằm giúp ta hiểu được tầm quan trọng của lời nói và việc lựa chọn, sử dụng lời nói trong cuộc sống, việc gìn giữ lời ăn tiếng nói.
1.Để đảm bảo số chữ
cho nó vần rồi kiểu gì chả hiểu ý
đây là văn ở trên olm ra mà
1.- Bài ca dao trên được làm theo thể thơ lục bát nên chỉ nói chẳng lấy trâu để cho số tiếng phù hợp với số tiếng phù hợp của thể thơ lục bát.
=> Bờm chỉ nói "chẳng lấy trâu", "chẳng lấy mè", "chẳng lấy lim" cũng để tránh lặp lại cụm từ "ba bò chín trâu", "ao sâu cá mè", "ba bè gỗ lim".
2. Trong câu chuyện , Bờm đã đổi chiếc quạt mo thần của mình lấy nắm xôi cho ông cụ ăn xin . Điều này thể hiện rằng Bờm tốt tính , không tham của , trân trọng những gì mình có và biết yêu thương người nghèo . Và nhiều hơn thế , Bờm còn có một ý nghĩa sâu xa trong việc chỉ đổi nắm xôi chứ không phải sản vật quý giá là dù đồ vật có đắt tiền , quý giá bao nhiêu rồi thì cũng nhạt phai , chỉ có cơm gạo mới nuôi sống chúng ta - đó chính là những thứ mới thật được coi là quý báu nhất trên đời này .
3. Ngày xưa, có một cậu bé tên là Bờm. Tuy nhà nghèo khó nhưng cậu rất tốt bụng và hay giúp đỡ người khác. Bờm có một chiếc quạt mo lúc nào cũng mang theo bên mình.
Thấy cậu bé hiền lành, tốt bụng, tuy nghèo khó nhưng hay giúp đỡ người khác, nên một hôm, khi Bờm đi chăn trâu thì ông bụt hiện hiện lên và nói với Bờm:
- Cháu nhà nghèo nhưng rất tốt bụng, ta sẽ biến chiếc quạt mo của cháu thành quạt thần, khi cháu ước điều gì thì nó sẽ biến thành sự thật!
Rồi ông bụt biến mất. Nhờ có chiếc quạt, nhà Bờm trở nên giàu có. Tin đồn Bờm có chiếc quạt thần rồi cũng đến tai phú ông. Ông ta đến nhà Bờm và gạ Bờm đổi chiếc quạt cho ông ta:
- Ta xin đổi ba bò chín trâu để lấy chiếc quạt này!
- Tôi không cần trâu! - Bờm trả lời.
- Thế ao nhà ta, ao to nhiều cá lắm!
- Tôi không cần cá!
- Hay đổi lấy một bè gỗ lim nhé?
-Tôi chẳng cần gỗ lim!
- Hãy đổi đôi chim đồi mồi của ta, chim đẹp lắm!
- Không cần!
Bỗng Bờm thấy một ông cụ ăn xin đang rất đói, liền bảo:
- Tôi muốn lấy nắm xôi!
Thế là phú ông đồng ý. Phú ông mang chiếc quạt về nhà nhưng chiếc quạt đã trở thành một chiếc quạt bình thường. Phú ông rất tức giận và chạy đến nhà Bờm thì thấy ông Bụt ở đấy. Ông Bụt nói với Bờm:
- Con là người tốt nên xứng đáng là chủ nhân của chiếc quạt thần. Còn lão già tham lam kia sẽ bị trừng phạt thích đáng.
Bờm cùng với chiếc quạt đi giúp đỡ rất nhiều người và được mọi người yêu quý. Còn phú ông thì bị một cơn bão cuốn hết tài sản, trở thành một người ăn xin.
1/ Vì đây là thể thơ lục bát vì thế :
câu 3; câu 5; câu 7 phải có 6 tiếng (6 chữ)
=> thay vì nói "chẳng lấy ba bò chín trâu", Bờm chỉ nói "chẳng lấy trâu"?
=> thay vì nói "chẳng lấy ao sâu cá mè", Bờm chỉ nói "chẳng lấy mè"?
=> thay vì nói "chẳng lấy ba bè gỗ lim", Bờm chỉ nói "chẳng lấy lim"?
2/
- Dân gian đã nhọc lòng sáng tạo ra Bờm cho Bờm nhận một “hòn xôi” để gởi vào đấy một triết lý thật đơn giản mà cũng thật sâu sắc : tôi chỉ nhận đúng cái mình có nếu nhận quá đi sẽ thành bi kịch. Vì vậy Bờm không thích các thứ quý giá mà chỉ thích lấy nắm xôi.
- thằng Bờm được miêu tả với nhiều tính cách khác nhau, thường được biết đến như một người khờ khạo, vụng về và chất phác, bên cạnh đó cũng có tài liệu cho rằng Thằng Bờm là một cậu bé chăn trâu mồ côi cha mẹ tinh nghịch, tốt bụng và ham học hỏi.
3/ Bờm cầm lấy cái quạt ngắm nghía hồi lâu rồi mỉm cười ranh mãnh:
- Ừ, thì đổi ! Nhưng đã nói đến chuyện đổi chác là phải sòng phẳng luôn đấy. Ông muốn đổi cái gì ?
- Ba con bò mới chín con trâu ?
- Nhà ông định lỡm Bờm đấy à ?
- Đứng đắn đấy !
Bờm ớ người, nghĩ: Ba voi còn chẳng được bát nước xáo, nữa là ba bò chín trâu
- Đếch chơi ! Bờm chẳng lấy Trâu.
- Thế thì ao sâu cá mè nhé ?
Bờm nghĩ: Lấy ao sâu ... thì có mà cấy lúa vào vạt áo à ? Mà cá thì biết lấy đếch gì ra mà bắt ?
- Đếch chơi ! Bờm chẳng lấy mè.
- Thế ... một bè gỗ lim vậy ?
Bờm nhớ tới câu hát ru cháu của bà cả Hợi ở thôn dưới hôm nào: "Bao giờ rau diếp làm đình, gỗ lim ăn gém thì mình lấy ta". Ái dà ! Giá lão bảo là ba mớ rau diếp !
- Vẫn đếch chơi ! Bờm chẳng lấy lim.
- Thế thì con chim đồi mồi ?
Bờm nhẩm tính: Cũng được đấy. Nhưng thế thì dửng mỡ quá. Đang phải lo ăn bỏ u đi, chơi bời đếch gì !
- Vẫn đếch chơi ! Bờm chẳng lấy mồi.
Phú ông lúc này thấy bí. Cau mày suy nghĩ một lúc, rồi bỗng cười tinh quái:
- Hòn sôi nhá ?
Bờm nghe thấy thì liền toét miệng ra cười, gật đầu ngã giá.