Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Câu 1: Văn bản trên đc viết theo thể thơ lục bát.
Câu 2: Tiếng hiệp vần với nhau là: "rồi - ngồi"
Câu 3: Tác dụng của BPTT nhân hóa trong dòng thơ "Nghe trăng thở động tàu dừa" là:
- Tăng sức gợi hình gợi cảm cho sự diễn đạt, làm câu văn thêm sinh động.
- Tăng sức mạnh của giọng đọc, gợi lên ko gian yên tĩnh và huyền ảo.
- Gợi lên tình cảm thầy trò.
Câu 4: Khi thầy đọc thơ, hình ảnh của quê hương hiện lên thật sinh động, bình dị, quen thuộc.
mk sửa nha
bốn mươi năm = bốn mươi lăm
còn bổ sung mk chw nghĩ ra
đợi mk chút nhé
Mây trôi về phía xa xôi
Mong người quay lại lòng tôi rối bời.
(*) Khái niệm về đoạn văn :
- Đoạn văn là đơn vị trực tiếp tạo nên văn bản.
- Về hình thức: Được bắt đầu từ chữ viết hoa lùi đầu dòng, kết thúc bằng dấu chấm xuống dòng
- Về nội dung: Biểu đạt một ý tương đối hoàn chỉnh.
(*)Cách xây dựng đoạn văn:
Trước khi đi vào vấn đề chính , mình xin nêu khái niệm về câu chủ đề trước để các bạn hiểu những phần sau mình viết .
* Khái niệm về câu chủ đề :
Câu chủ đề là câu mang nội dung khái quát, lời lẽ ngắn gọn, thường đủ hai thành phần chính và đứng ở đầu hoặc cuối đoạn văn.
* Tìm hiểu về các đoạn văn :
- Khái niệm đoạn văn song hành :
Các câu bình đẳng nhau về mặt ý nghĩa, cùng tập trung thể hiện một chủ đề.
- Khái niệm đoạn văn diễn dịch :
Có câu chủ đề nằm ở đầu đoạn . Các câu sau tập trung làm sáng rõ cho câu chủ đề.
Câu chủ đề ~~~~> Luận điểm 1 , luận điểm 2 , luận điểm 3 ... luận điểm n
- Khái niệm đoạn văn quy nạp :
Đoạn văn quy nạp là đoạn văn có câu chủ đề đặt ở cuối đoạn văn các câu đặt trước có nhiệm vụ triển khai theo câu chủ đề đó
Có thể hiểu rõ hon theo sơ đồ sau
Luận điểm 1 , luận điểm 2 , luận điểm 3 ....luận điểm n -------------> Câu chủ đề
- Khái niệm về đoạn văn tổng- phân- hợp:
Đoạn tổng- phân- hợp là đoạn nghị luận có cách triển khai ý từ luận điểm suy ra các luận cứ, rồi từ các luận cứ khẳng định lại luận điểm. Qua mỗi bước vấn đề được nâng cao hơn.
- Khái niệm đoạn văn móc xích :
Triển khai ý bằng cách câu sau kế thừa và phát triển ý câu trước, luận cứ của câu trước tạo tiền đề cho sự phát triển ý của câu sau và cứ như thế đến hết đoạn.
Chúc bn hok tốt
!
xin chào mọi người, mình là một đôi mắt của một cậu bé tên A. Sống ở .......Cậu là một cậu bé thông minh nhanh nhẹn cao to.
Hồi còn bé, cậu chủ thương mình lắm cậu còn cho mình đi khắp nơi để ngắm nhiều cảnh đẹp như: Vũng tàu, Đà lạt,... mình là một đôi mắt long lánh, tỏ sáng.cậu giúp tôi rất nhiều nên tôi càng trở nên linh hoạt và nhanh nhẹn để giúp cậu chủ nhìn đường. mình có rất nhiều ích lợi: giúp cậu nhìn thấy,đọc bài, làm bài,xam Tv. ,mình rất được cậu chủ yêu quý, ngưỡng mộ.
Khi cậu lên cấp 2, cậu có sự thay đổi rất lớn, lúc trước cậu rất siêng năng và chăm học nhưng thay vào đó bây giờ cậu càng chở nên lười biếng, lười học, thường hay chơi với các bạn xấu, nên cậu đã trở nên rất hư. mình như một công cụ giúp cậu ấy coi các trò chơi vô bổ không mang lai ý ngĩa gì cả, với các cuộc đánh lộn nắm đấm có thể đám thẳng vào các con mắt( làm mù mắt cũng nên). Bây giờ cậu rất hay chơi điện tử bỏ bê việc học làm tôi càng ngày càng mỏi mệt, lờ đờ, không còn nhanh nhẹn hơn trước nữa.Mình càng ngày càng mỏi mệt trong việc học tập của cậu làm cậu giảm sút hẳn trong giờ học và các chuyện lặt vặt khác. Bố mẹ cậu thấy mình như thế liền đư cậu chủ đi khám và chữa trị. Thế là mình không còn như trước nữa mình đã trở lại bình thường và nhanh chóng hồi phục.
Cậu hủ đã nhận thấy sai lầm của mình khi không bảo vệ được đôi mắt này. cậu đã sửa sai những chuyện đã làm trước đây với tôi, cậu không bao giờ chơi điện tử , chăm học, chăm làm hơn. Nhưng cái quan trọng nhất là cậu đã chăm sóc tôi rất kỹ trong các thời gian rảnh và ngoài giờ học.Cậu đã lấy lại đôi mắt đẹp, to, sáng long lanh như hồi còn bé.
Mình monng muốn cậu chủ sẽ luôn chăm sóc mình và không làm những điều xấu. không trở nên hư, chơi với các bạn xấu làm mình bị thương nữa nhé. Và các bạn cũng như vậy nhé.
Không biết bài hay hk nha có gì bạn tự thêm tự sửa nha![]()
Bài thơ mở ra bằng một không gian chiến trận nhuốm đầy máu lửa và tuyệt vọng, nơi cảm xúc bi thương của tác giả như tràn ngập cả đất trời. Câu thơ đầu: “Thư Dương huyết hỏa đoạn trường phong” vang lên dữ dội như tiếng gào xé ruột của chiến tranh. “Huyết hỏa” không chỉ gợi máu đổ, lửa cháy mà còn tượng trưng cho cơn cuồng nộ của thời loạn. Giữa khung cảnh ấy, ngọn “đoạn trường phong” như mang theo tiếng khóc than của muôn sinh linh bị cuốn vào vòng binh đao. Chỉ một câu thơ đã dựng lên cả bầu không khí tang tóc đến nghẹt thở.
Đến câu thơ thứ hai, “Bạch cốt phù thành ám huyết hồng”, cảm xúc đau thương được đẩy tới cực điểm. Hình ảnh “bạch cốt” phủ quanh thành cổ khiến người đọc liên tưởng đến vô số thân xác vô danh đã bỏ lại nơi sa trường. Màu đỏ của máu phủ kín không gian, làm cả bức tranh như chìm trong tử khí lạnh người. Đây không còn là chiến thắng hay thất bại, mà là bi kịch của con người trước cỗ máy chiến tranh vô tình. Tác giả dường như không đứng ngoài quan sát mà đang đau cùng nỗi đau của lịch sử.
Hai câu cuối đưa bài thơ vượt khỏi phạm vi tả cảnh để chạm đến chiều sâu ám ảnh của linh hồn. “Quỷ khấp hàn nguyên mai chiến tướng” là hình ảnh rợn ngợp nhất của toàn bài. Tiếng quỷ khóc giữa cánh đồng lạnh không chỉ gợi sự hoang tàn mà còn như lời ai oán của những linh hồn tử trận chưa thể siêu thoát. Các chiến tướng từng oanh liệt một thời nay cũng chỉ còn là nấm mồ vùi sâu trong giá lạnh. Đến câu kết: “Tàn vân cổ tái đoạn nhân tung”, mọi dấu vết của con người dường như đã bị thời gian và chiến tranh xóa sạch. Chỉ còn mây tàn phủ lên cửa ải cũ, để lại khoảng trống cô độc và lạnh lẽo đến tận cùng.
Ẩn sau những hình ảnh đầy màu sắc cổ phong ấy là một trái tim chất chứa niềm đau nhân thế. Tác giả không ca ngợi chiến công hay hào quang binh nghiệp, mà hướng ngòi bút vào số phận con người bị nghiền nát giữa loạn ly. Bài thơ vì thế mang giá trị nhân văn sâu sắc: nó là khúc ai ca cho những sinh mạng đã mất, đồng thời là lời cảnh tỉnh về sự tàn nhẫn và vô nghĩa của chiến tranh. Đọc xong bài thơ, người ta không chỉ thấy khói lửa của một trận chiến đã qua, mà còn cảm nhận được tiếng than của lịch sử vẫn còn vọng mãi giữa nhân gian.
Thư Dương huyết hỏa liệt thương khung
Vạn cốt tàn mai ám địa hồng
Quỷ lệ hàn nguyên mê chiến ảnh
Cô thành tịch nguyệt táng anh hùng
cảm xúc nhà thơ bình thường
tao bảo mày viết văn cu