Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Câu 1: Văn bản trên đc viết theo thể thơ lục bát.
Câu 2: Tiếng hiệp vần với nhau là: "rồi - ngồi"
Câu 3: Tác dụng của BPTT nhân hóa trong dòng thơ "Nghe trăng thở động tàu dừa" là:
- Tăng sức gợi hình gợi cảm cho sự diễn đạt, làm câu văn thêm sinh động.
- Tăng sức mạnh của giọng đọc, gợi lên ko gian yên tĩnh và huyền ảo.
- Gợi lên tình cảm thầy trò.
Câu 4: Khi thầy đọc thơ, hình ảnh của quê hương hiện lên thật sinh động, bình dị, quen thuộc.
Câu 1: Tác hại của thói bắt chước đối với con người trong cuộc sống
Dàn ý:
- Mở bài:
- Giới thiệu khái quát về thói quen bắt chước. Bắt chước có thể là một phần tự nhiên của quá trình học hỏi, nhưng bắt chước mù quáng lại là một thói quen tiêu cực.
- Nêu vấn đề chính: Thói bắt chước mù quáng mang lại nhiều tác hại nghiêm trọng cho con người.
- Thân bài:
- Làm mất đi bản sắc và cá tính: Khi bắt chước, con người không còn là chính mình. Họ sống theo khuôn mẫu của người khác, dần dần đánh mất những nét riêng, sở thích và giá trị cá nhân. Đây là biểu hiện của sự thiếu tự tin và hèn nhát trong việc thể hiện bản thân.
- Gây ra sự thất bại: Điều kiện và hoàn cảnh của mỗi người là khác nhau. Bắt chước cách làm của người khác mà không có sự cân nhắc, sáng tạo sẽ rất dễ dẫn đến thất bại. Chẳng hạn, một người khởi nghiệp bắt chước mô hình kinh doanh của một công ty lớn mà không xem xét thị trường, vốn và năng lực của mình sẽ khó thành công.
- Gây cản trở sự phát triển: Khi chỉ biết bắt chước, con người sẽ không còn động lực để tư duy, sáng tạo và tìm tòi cái mới. Xã hội sẽ dậm chân tại chỗ nếu ai cũng đi theo lối mòn cũ.
- Mất đi sự tôn trọng của người khác: Một người chỉ biết bắt chước thường không được đánh giá cao, vì họ không có ý kiến độc lập và không thể tự đưa ra quyết định.
- Kết bài:
- Khẳng định lại vấn đề: Thói bắt chước mù quáng là một rào cản lớn đối với sự phát triển của mỗi cá nhân và xã hội.
- Nêu giải pháp: Mỗi người cần học cách sống là chính mình, biết lắng nghe, học hỏi nhưng phải có chọn lọc và sáng tạo để tạo nên dấu ấn riêng.
Câu 2: Kể lại một trải nghiệm có ý nghĩa sâu sắc đối với em
Dàn ý:
- Mở bài:
- Giới thiệu về trải nghiệm đó. Nêu cảm nhận ban đầu của bạn về nó. Ví dụ: "Trong cuộc đời mỗi người, có những khoảnh khắc tưởng chừng nhỏ nhặt nhưng lại để lại ấn tượng sâu sắc..." hoặc "Đó là một buổi chiều mưa, nhưng lại là lúc tôi nhận ra giá trị của lòng nhân ái..."
- Thân bài:
- Bối cảnh: Kể lại bối cảnh xảy ra câu chuyện: thời gian, địa điểm, những nhân vật liên quan.
- Diễn biến:
- Tường thuật lại toàn bộ câu chuyện theo trình tự thời gian.
- Tập trung vào những chi tiết quan trọng, gây ấn tượng mạnh. Dùng các từ ngữ miêu tả sinh động để người đọc cảm nhận được cảm xúc của bạn khi đó (vui, buồn, thất vọng, bất ngờ...).
- Điểm mấu chốt: Sự kiện nào đã làm thay đổi suy nghĩ, cảm xúc của bạn?
- Ý nghĩa: Phân tích sâu sắc ý nghĩa của trải nghiệm đó.
- Bạn đã học được điều gì từ câu chuyện? (ví dụ: sự kiên trì, lòng biết ơn, tình yêu thương, sự tha thứ...)
- Trải nghiệm đó đã thay đổi bạn như thế nào? (ví dụ: giúp bạn tự tin hơn, biết trân trọng cuộc sống hơn, thay đổi cách nhìn về một vấn đề nào đó...).
- Kết bài:
- Tổng kết lại giá trị của trải nghiệm.
- Khẳng định lại rằng trải nghiệm đó sẽ mãi là một bài học quý giá, một kỷ niệm không thể quên.
Bài làm
Thói quen bắt chước một cách mù quáng người khác là một hiện tượng tiêu cực, nó khiến con người dễ dàng đánh mất đi bản sắc cá nhân quý giá. Khi chúng ta chỉ sao chép máy móc suy nghĩ, hành động,hay lỗi sống của người khác mà không quá sự lựa chọn lọc hay phản tử , chúng ta tự biến mình thành bản sao nhạt nhoà , không có linh hồn riêng. Hậu quả nghiêm trọng nhất là việc thui chột khả năng tư duy độc lập và sáng tạo, vì ta đã độc lập và sáng tạo, vì ta đã quen sống theo lối mòn có sẵn mà không cần nỗ lực khám phá hay kiến tạo điều mới mẻ . Hơn nữa, việc chạy theo đám đông và các xu hướng nhất thời dễ khiến chúng ta mất phương hướng, không hiểu rõ bản thân thực sự muốn gì, dẫn đến cảm giác trống rỗng và không hạnh phúc thật sự . Điều này cũng làm giảm ý chí vươn lên, vì ta chỉ quen dựa dẫm vào những hình mẫu có sẵn thấy vì tự xây dựng con đường thành công của mình. Vì vậy, mỗi chúng ta cần nhận thức giá trị riêng để sống chân thật và bản lĩnh hơn. Hãy nhớ rằng, mỗi người là một thể độc đáo, đừng tự biến mình thành phiên bản lỗi của người khác chỉ vì sợ khác biệt hay sợ bị bỏ lại phía sau
Câu 1.
Văn bản thuộc thể loại truyện đồng thoại.
Câu 2.
Theo văn bản, những hạt dẻ gai lớn lên trong mùa hè nắng lửa, mưa dông (điều kiện thiên nhiên khắc nghiệt).
Câu 3.
Hai từ láy trong văn bản:
- xù xì: chỉ bề mặt thô ráp, không nhẵn.
- chật chội: chật, gây cảm giác bức bối, khó chịu.
Câu 4.
Nhân vật “tôi” (hạt dẻ gai) mang đặc điểm của nhân vật trong truyện đồng thoại:
- Vừa mang đặc điểm của loài vật/thực vật (có vỏ xù xì, gai góc).
- Vừa mang đặc điểm của con người: biết suy nghĩ, cảm xúc, lo sợ, được mẹ an ủi (nhân hoá).
Câu 5.
Bài học rút ra:
Muốn trưởng thành, mỗi người cần dũng cảm rời vòng tay che chở, tin vào bản thân và sẵn sàng đối diện với thử thách trong cuộc sống.
Câu 1: Văn bản thuộc thể loại truyện đồng thoại
Câu 2: Theo văn bản ,những hạt dẻ gai lớn lên trong mùa hè nắng lửa ,mưa dông
Câu 3: Hai từ láy là :"xù xì", "chật chội"
-Nghĩa của từ "chật chội": chật, gây nên cảm giác bức bối khó chịu
- Nghĩa của từ "xù xì": bù xù, gây nên cảm giác khó chịu
Câu 4: Nhân vật tôi ( dẻ gai) là mội loài thực vật , vừa mang đặc điểm của lòa vật vừa mang đặc điểm của con người (được nhân các hóa)
Câu 5: Qua bài đọc em rút ra được bài học là : Muốn trưởng thành, ta phải dũng cảm bước ra khỏi vòng tay che chở, tin vào bản thân, sẵn sàng đối diện với thử thách
Những năm tháng Tiểu học luôn là quãng thời gian hồn nhiên và đáng nhớ nhất trong cuộc đời em. Trong rất nhiều kỷ niệm đẹp ấy, em nhớ nhất là lần đầu tiên em được tham gia Hội thi “Kể chuyện Bác Hồ” của trường vào năm lớp 4.
Hôm đó, khi cô giáo chủ nhiệm thông báo em được chọn đại diện lớp đi thi, em vừa vui mừng vừa lo lắng. Em sợ mình nói sai hoặc quên bài trước đông người. Thế nhưng cô giáo luôn động viên, giúp em luyện tập mỗi ngày sau giờ học. Cô còn chỉ cho em cách đứng thẳng, mỉm cười, và nói thật tự nhiên để tạo thiện cảm với khán giả. Em chọn kể câu chuyện “Chiếc áo ấm tặng Bác” – một câu chuyện cảm động nói về tấm lòng nhân hậu của Bác Hồ đối với các cháu thiếu nhi.
Đến ngày thi, sân trường rợp cờ hoa, các lớp ngồi ngay ngắn cổ vũ. Khi bước lên sân khấu, em run lắm, tim đập nhanh đến mức tưởng như ai cũng nghe thấy. Nhưng khi nhìn thấy cô giáo đang mỉm cười động viên dưới hàng ghế khán giả, em bỗng cảm thấy bình tĩnh hơn. Em bắt đầu kể, giọng nói dần rõ ràng, truyền cảm, và em cố gắng thể hiện cảm xúc bằng cả trái tim. Khi em vừa dứt lời, mọi người vỗ tay vang dội, khiến em xúc động đến suýt rơi nước mắt.
Kết quả, em đạt giải Nhì toàn trường. Cô giáo ôm em và khen em rất dũng cảm. Ba mẹ cũng tự hào và thưởng cho em một quyển truyện mới. Từ lần đó, em hiểu rằng: nếu mình tin tưởng vào bản thân và chăm chỉ luyện tập, nhất định sẽ thành công.
Kỷ niệm ấy mãi là một trải nghiệm đáng nhớ trong tuổi thơ học trò của em — nơi em học được sự tự tin, lòng kiên trì và niềm vui khi vượt qua chính mình.
Trong những năm tháng học Tiểu học, em có rất nhiều kỉ niệm đẹp, nhưng trải nghiệm khiến em nhớ mãi là lần đầu tiên em tham gia hội thi văn nghệ của trường. Đó là một kỉ niệm vừa hồi hộp, vừa vui sướng mà em không bao giờ quên.
Hôm đó, lớp em được chọn biểu diễn múa trong buổi chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam. Ngay từ những buổi tập đầu tiên, em đã cảm thấy rất lo lắng vì sợ mình làm sai động tác, ảnh hưởng đến cả đội. Tan học, em cùng các bạn ở lại tập luyện cùng cô giáo. Có hôm chân đau, người mệt nhưng em vẫn cố gắng vì không muốn bỏ cuộc. Cô giáo luôn nhẹ nhàng động viên chúng em, nhờ vậy em cảm thấy tự tin hơn rất nhiều.
Đến ngày biểu diễn, khi đứng sau cánh gà nhìn xuống sân trường đông kín người, tim em đập rất nhanh. Em hồi hộp đến mức hai tay run lên. Nhưng khi tiếng nhạc vang lên, em nhớ lại lời cô dặn và bắt đầu thực hiện từng động tác. Mọi lo lắng dần tan biến, em cảm thấy mình đang hòa vào bài múa. Khi tiết mục kết thúc, em nghe thấy những tràng pháo tay vang lên khắp sân trường và lòng em tràn ngập niềm vui.
Từ trải nghiệm ấy, em rút ra bài học cho bản thân rằng: chỉ cần cố gắng, kiên trì và tin vào chính mình thì em sẽ vượt qua được nỗi sợ hãi. Kỉ niệm này đã giúp em trưởng thành hơn và trở thành một trải nghiệm đáng nhớ trong những năm tháng học Tiểu học của em.
Trong kho tàng truyền thuyết phong phú của Việt Nam, câu chuyện về Sự Tích Hồ Gươm (hay Hồ Hoàn Kiếm luôn chiếm một vị trí đặc biệt, không chỉ vì ý nghĩa lịch sử mà còn vì vẻ đẹp lung linh, huyền ảo của nó. Truyền thuyết này gắn liền với vị anh hùng dân tộc Lê Lợi và cuộc kháng chiến chống quân Minh xâm lược ở thế kỷ XV
Truyền thuyết kể rằng, khi đất nước đang chìm trong ách đô hộ của giặc Minh, lòng người căm phẫn và khao khát độc lập. Thấu hiểu ý trời và lòng dân, Đức Long Quân đã quyết định trao cho Lê Lợi một bảo vật thiêng liêng để giúp ông hoàn thành sứ mệnh giải phóng dân tộc: đó là Thanh Gươm Thần. Thanh gươm không được trao trực tiếp. Lưỡi gươm sáng chói được tìm thấy dưới đáy sông, còn chuôi gươm nạm ngọc lại được tìm thấy trên ngọn cây, tỏa ánh sáng rực rỡ, tất cả đều do người của Lê Lợi tình cờ nhặt được
khi lưỡi và chuôi hợp lại, thanh gươm trở nên hoàn chỉnh, mang sức mạnh phi thường. Nhờ có Thanh Gươm Thần, nghĩa quân Lam Sơn dưới sự lãnh đạo của Lê Lợi đã chiến đấu vô cùng anh dũng, liên tiếp giành thắng lợi vang dội, cuối cùng đánh đuổi được giặc Minh, giành lại độc lập cho đất nước. Lê Lợi lên ngôi vua, lập nên nhà Hậu Lê, mở ra một thời kỳ thái bình thịnh trị
Saukhi đất nước yên bình, tong một lần nhà vua Lê Thái Tổ (tức Lê Lợi) dạo chơi trên chiếc thuyền rồng ở hồ Tả Vọng (tên cũ của Hồ Gươm), một Con Rùa Vàng lớn nổi lên mặt nước. Rùa Thần tiến đến gần thuyền vua, cất tiếng nói: “Xin bệ hạ hoàn trả lại gươm cho Long Quân!” Nhà vua hiểu ra rằng sứ mệnh của thanh gươm đã hoàn thành. Vua bèn rút gươm trao cho Rùa Vàng.Rùa Thần đón lấy gươm, ngậm vào miệng rồi lặn xuống đáy hồ. Kể từ đó, hồTả Vọng được đổi tên thành Hồ Hoàn Kiếm (Hồ Trả Gươm) minh chứng cho lòng nhân ái, hòa bình của dân tộc và sự đồng lòng giữa Trời – Đất – Người trong công cuộc cứu nước
Truyền thuyết này không chỉ là một câu chuyện thần kỳ mà còn thể hiện tinh thần thượng võ và yêu chuộng hòa bình của người Việt, nhắc nhở các thế hệ về công lao của cha ông và ý nghĩa thiêng liêng của độc lập, tự do
Trong số các truyền thuyết cổ xưa của dân tộc Việt Nam, câu chuyện về Sơn Tinh và Thủy Tinh không chỉ là một huyền thoại giải thích hiện tượng thiên nhiên khắc nghiệt mà còn là biểu tượng cho tinh thần kiên cường, bất khuất của người Việt trong cuộc đấu tranh chống lại thiên tai.
Truyền thuyết kể rằng, vào đời vua Hùng thứ 18, có một nàng công chúa xinh đẹp tuyệt trần tên là Mị Nương. Vua Hùng muốn kén cho con gái một người chồng xứng đáng nên đã mở hội thi tuyển rể. Từ khắp nơi, nhiều chàng trai tài giỏi tìm đến, nhưng nổi bật nhất là hai vị thần: Sơn Tinh và Thủy Tinh.
Sơn Tinh là một chàng trai khôi ngô, có tài lạ: chỉ cần vẫy tay, núi đồi trùng điệp sẽ mọc lên, cây cối xanh tươi. Thủy Tinh cũng không kém cạnh, chàng có khả năng hô mưa gọi gió, làm cho biển cả và sông ngòi cuộn trào. Cả hai đều tài giỏi ngang sức ngang tài, khiến Vua Hùng khó lòng lựa chọn.
Cuối cùng, Vua Hùng đặt ra điều kiện thách cưới: "Sáng sớm hôm sau, ai mang đến sính lễ gồm một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng, voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao đến trước, người đó sẽ được cưới Mị Nương."
Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló rạng, Sơn Tinh đã mang đầy đủ sính lễ đến trước. Vua Hùng giữ lời hứa, gả Mị Nương cho Sơn Tinh. Thần Núi rước vợ về núi Tản Viên.
Khi Thủy Tinh đến nơi, thấy Mị Nương đã theo chồng, chàng vô cùng giận dữ. Cảm thấy bị sỉ nhục, Thủy Tinh đã nổi cơn lôi đình, dốc toàn lực để báo thù. Thần Nước hô mưa, gọi gió, làm nước biển dâng cao, dìm chìm đồng bằng, muốn nhấn chìm núi Tản Viên để cướp lại Mị Nương.
Trước sức mạnh kinh hoàng của nước, Sơn Tinh không hề nao núng. Thần Núi dùng phép lạ, bốc từng quả đồi, từng dãy núi chặn đứng dòng nước lũ. Nước dâng lên bao nhiêu, Sơn Tinh đắp đất, nâng núi cao lên bấy nhiêu. Cuộc chiến kéo dài ròng rã suốt mấy tháng trời. Cuối cùng, sức Thủy Tinh kiệt dần, đành phải rút lui.
Tuy nhiên, mối thù này không bao giờ dứt. Hàng năm, cứ đến mùa mưa bão, Thủy Tinh lại dâng nước lên đánh Sơn Tinh để đòi Mị Nương, gây ra cảnh lũ lụt khắp vùng đồng bằng Bắc Bộ. Và năm nào cũng vậy, Sơn Tinh vẫn chiến thắng, giữ vững bờ cõi và bảo vệ cuộc sống của người dân.
Câu 1:
Câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ ba
Câu 2:
Aưm sống trong hoàn cảnh nghèo khó, mồ côi cha, mẹ thì đau ốm liên miên, bản làng lại bị hạn hán, đói khát
Câu 3:
- từ láy: thiêm thiếp
- đặt câu: Bé ngủ thiêm thiếp trong vòng tay mẹ.
Câu 4: chi tiết đó chứng minh Aưm là một cậu bé hiếu thảo, chăm chỉ, yêu thương và hết lòng lo lắng cho mẹ
Câu 5:
Bài học em rút ra từ câu chuyện:cần biết yêu thương, hiếu thảo với cha mẹ, sống biết sẻ chia, giúp đỡ người khác, đồng thời phải chăm chỉ, kiên trì và biết vượt qua khó khăn trong cuộc sống
Câu 1 (2,0 điểm): Viết đoạn văn (khoảng 150 chữ) nêu cảm nhận về văn bản “Ảnh Bác” của Trần Đăng Khoa
Bài thơ “Ảnh Bác” của Trần Đăng Khoa thể hiện tình cảm kính yêu và gần gũi của em nhỏ đối với Bác Hồ. Qua hình ảnh giản dị trong ngôi nhà quê — “Nhà em treo ảnh Bác Hồ / Bên trên là một lá cờ đỏ tươi” — tác giả gợi lên không khí ấm áp, thiêng liêng mà thân thuộc. Bác hiện lên qua ánh mắt hiền từ, nụ cười trìu mến, như đang dõi theo và dạy dỗ các em nhỏ chăm ngoan, biết giúp đỡ cha mẹ, biết yêu quê hương, đất nước. Hình ảnh “Bác lo bao việc trên đời / Ngày ngày Bác vẫn mỉm cười với em” thể hiện tấm lòng bao dung, tình yêu thương lớn lao của Bác dành cho thiếu nhi. Bài thơ mộc mạc, trong sáng, thể hiện tấm lòng kính trọng, biết ơn và tình cảm chân thành của em nhỏ đối với Bác Hồ kính yêu.
Câu 2 (4,0 điểm): Viết bài văn kể lại một kỉ niệm sâu sắc của em với bạn bè
Trong cuộc sống học trò, em có rất nhiều kỉ niệm đẹp với bạn bè, nhưng em nhớ nhất là lần em và Minh – bạn thân của em – cùng nhau vượt qua một kỳ thi khó. Hôm đó, trước ngày kiểm tra Toán, em bị ốm nên không thể ôn bài kỹ. Biết chuyện, Minh đã đến nhà em, mang theo sách vở và kiên nhẫn giảng lại từng bài cho em hiểu. Nhờ sự giúp đỡ của bạn, em đã làm bài tốt và đạt điểm cao. Sau buổi nhận bài, em cảm ơn Minh, bạn chỉ cười và nói: “Bạn bè là phải giúp nhau chứ.” Từ đó, em càng trân trọng tình bạn này hơn. Kỉ niệm ấy khiến em hiểu rằng, tình bạn chân thành là món quà quý giá, giúp ta thêm mạnh mẽ và tự tin trong cuộc sống.
Câu 1
Bài thơ “Ảnh Bác” của Trần Đăng Khoa thể hiện tình cảm kính yêu, gần gũi của em nhỏ đối với Bác Hồ. Hình ảnh Bác được hiện lên thật hiền hậu, ấm áp qua nụ cười hiền từ trong bức ảnh treo trên tường. Dưới cái nhìn hồn nhiên của em bé, Bác như đang dõi theo, vui cùng niềm vui trong sáng của các em nhỏ. Dù Bác bận trăm công nghìn việc, Bác vẫn “mỉm cười với em”, vẫn như đang dạy bảo, nhắc nhở các cháu chăm ngoan, giúp đỡ cha mẹ, biết tránh xa điều xấu. Giọng thơ nhẹ nhàng, ngôn từ giản dị thể hiện được tình cảm chân thành, trong sáng. Qua bài thơ, em cảm nhận được tình yêu thương bao la của Bác Hồ với thiếu nhi và lòng kính trọng, biết ơn của em nhỏ dành cho Bác.
Câu 2
Một trong những kỉ niệm em nhớ nhất là lần em và bạn Lan cùng nhau trực nhật ở lớp. Hôm ấy, sau giờ học, cả lớp ra về gần hết, chỉ còn hai đứa em ở lại quét dọn. Lúc đầu em làm nhanh để về sớm, còn Lan thì cẩn thận lau từng bàn ghế. Em thấy sốt ruột nên buột miệng bảo bạn “làm chậm quá”. Lan không nói gì, chỉ mỉm cười rồi tiếp tục lau. Khi cô giáo quay lại kiểm tra, cô khen lớp rất sạch và đặc biệt cảm ơn Lan vì làm việc cẩn thận. Em thấy ngại vì mình đã vội vàng và nóng tính. Từ đó, em học được bài học rằng làm việc gì cũng cần kiên nhẫn, cẩn thận và phải biết tôn trọng, cảm thông với bạn bè. Kỉ niệm ấy khiến tình bạn giữa em và Lan càng thêm thân thiết.
Câu 1.
Bài thơ "Ảnh Bác" của Trần Đăng Khoa đã để lại trong em những cảm xúc thật ấm áp, gần gũi và thiêng liêng. Qua con mắt ngây thơ của một đứa trẻ, hình ảnh Bác Hồ không hề xa cách mà hiện lên như một người ông hiền từ, luôn mỉm cười dõi theo. Bức ảnh Bác treo trang trọng "bên trên là một lá cờ đỏ tươi" vừa thể hiện lòng kính yêu, vừa là niềm tự hào của cả gia đình. Điều đặc biệt là Bác không chỉ mỉm cười nhìn "chúng cháu vui chơi", mà Bác còn hiện diện trong cả những điều bình dị nhất như "mấy con gà", "quả na chín". Lời dặn dò "đừng có chơi bời đâu xa" mà em bé "nghe như Bác dạy" thể hiện tình cảm yêu thương, ân cần của Bác. Bài thơ là một bức tranh giản dị mà chan chứa tình cảm, cho thấy Bác Hồ vĩ đại mà cũng thật thân thương trong trái tim mọi người, đặc biệt là các em thiếu nhi.
Câu 2.
Ai đó đã nói rằng, "Tình bạn là viên ngọc quý, càng mài giũa càng sáng". Thật vậy, trong suốt những năm tháng đi học, tôi đã có nhiều người bạn tốt, nhưng kỉ niệm sâu sắc nhất, giúp tôi hiểu rõ nhất giá trị của tình bạn, chính là lần chúng tôi cùng nhau giúp đỡ bạn Minh.
Minh là bạn học cùng lớp với tôi từ hồi lớp sáu. Bạn ấy hiền lành, học giỏi, nhưng có một hoàn cảnh khá đặc biệt là bạn ấy sống cùng bà nội đã già yếu, còn bố mẹ đi làm ăn xa. Chúng tôi vẫn chơi thân với nhau, nhưng không ai hiểu hết những vất vả mà Minh trải qua. Sự việc xảy ra vào đợt kiểm tra học kì một năm lớp bảy. Giờ trả bài kiểm tra Toán, cả lớp hồi hộp chờ cô giáo đọc điểm. Minh vốn luôn nằm trong tốp đầu, nhưng lần này, khi cô đọc "Hoàng Minh: 5 điểm", cả lớp sững sờ. Minh cúi gằm mặt, vành tai đỏ bừng. Giờ ra chơi hôm đó, Minh không nói một lời, chỉ ngồi im ở góc lớp. Mấy ngày sau cũng vậy, bạn ấy lầm lũi đi về, không còn cười đùa hay tham gia vào các trò chơi của chúng tôi. Thấy bạn như vậy, tôi và nhóm bạn thân gồm Lan, Hùng và Dũng cảm thấy rất lo lắng. Chúng tôi quyết định phải làm gì đó. Chiều hôm đó, sau khi tan học, chúng tôi không về ngay mà đạp xe đến nhà Minh. Căn nhà nhỏ nằm trong con hẻm sâu. Khi chúng tôi đến, Minh đang loay hoay nấu cơm, còn bà nội bạn ấy đang mệt mỏi nằm trên giường. Nhìn cảnh tượng đó, chúng tôi bỗng hiểu ra mọi chuyện. Dũng không nói không rằng, xắn tay áo vào giúp Minh nhặt rau. Lan thì nhanh nhẹn lấy chổi quét nhà. Tôi và Hùng thì đến bên giường hỏi thăm bà. Hóa ra, tuần trước bà nội Minh bị ốm nặng, một mình Minh vừa đi học, vừa chăm bà, vừa lo việc nhà nên không còn thời gian ôn bài. Chúng tôi không ai trách Minh về điểm số. Hôm đó, cả nhóm đã ở lại ăn bữa cơm tối đạm bạc nhưng ấm áp lạ thường với Minh. Sau đó, chúng tôi lập tức "lên kế hoạch". Chúng tôi phân công nhau, mỗi ngày sau giờ học sẽ có hai người qua nhà giúp Minh chăm bà, dọn dẹp và quan trọng nhất là... giảng lại bài cho Minh. Nhờ sự động viên và giúp đỡ thực tế đó, Minh dần lấy lại được tinh thần. Bạn ấy không còn mặc cảm về con điểm 5 nữa mà tập trung học lại. Cuối học kì đó, Minh đã vươn lên mạnh mẽ. Nhưng điều quan trọng nhất, bạn ấy đã cười trở lại, nụ cười rạng rỡ mà chúng tôi đã suýt đánh mất.
Đến bây giờ, dù đã học khác lớp, chúng tôi vẫn luôn nhớ về kỉ niệm đó. Nó không chỉ là một lần giúp đỡ bạn bè, mà là một bài học sâu sắc về sự quan tâm, thấu hiểu. Tôi nhận ra, tình bạn chân chính không phải là lúc nào cũng vui vẻ bên nhau, mà là sẵn sàng ở cạnh, chia sẻ và hành động khi bạn mình gặp khó khăn nhất. Kỉ niệm ấy mãi là viên ngọc sáng trong hành trình trưởng thành của tôi.
Amd
Câu1: thuộc thể loại du kí
Câu2: hình ảnh “nước trong như lọc, thấy tận đáy”
Câu3: dùng ngôi kể thứ nhất. Có tác dụng tạo cảm giác chân thực, giúp tác giả dễ bộc lộ cảm xúc, suy nghĩ và tình cảm tinh tế của tác giả trước cảnh vật Phú Quốc
Câu4: đánh cá / thẻ mực vào ban đêm. Những hoạt động ấy cho thay người Phú Quốc sống chủ yếu bằng nghề biển
Câu5: Qua văn bản “Chơi Phú quốc” em rút ra những bài học về việc mở rộng hiểu biết, trân trọng thiên nhiên và cuộc sống
"Ảnh Bác" của Trần Đăng Khoa là một ca khúc tuổi thơ trong trẻo và chan chứa tình yêu thương dành cho Chủ tịch Hồ Chí Minh . Bài Thơ như một trang nhật ký nhỏ , nơi em bé đqx biến bức ảnh treo trang trọng trên tường thành một người thân quen , gần gũi . Hình ảnh bác luôn "mỉm miệng cười" dõi theo các cháu vui chơi đã thổi hồn vài không gian gia đình , tạo nên sự ấm áp thiêng liêng . Điều cảm động nhất là việc bác không chỉ hiện diện qua nụ cười mà còn qua những lời dạy nhẹ nhàng về lao động : "Trồng rau , quét bếp , đuổi gà" . Những công việc giản dị ấy lại là bài học về sự chăm chỉ , tự giác . Qua đó , dù tuổi thơ chỉ thấy Bác qua ảnh , các em vẫn nhận thức được gánh nặng "Bao việc trên đời" mà Bác đang lo toan . Bài thơ đã thành công khắc họa một tình cảm hồn nhiên ,chân thành và lòng kính yêu Bác sâu sắc từ những điều bình dị nhất trong cuộc sống.
câu 2:
Trong đời sống , em đã trải qua bao nhiêu kỷ niệm , có vui , có buồn , có những bài học quý giá. Trong số đó , kỷ niệm sâu sắc nhất có lẽ là những ngày tháng ôn thi cùng bạn thân chiến đấu cho kỳ thi chuyển cấp quan trọng.
đó là thời điểm tháng tư , khi áp lực học tập lên cao . em thường cùng nhau ôn tập tại nhà Linh . Em còn nhớ như in một buổi tối nọ , em gần như bỏ cuộc trước bài toán khó nhằn . Giữa lúc chán nản , Linh , người bạn luôn điềm tĩnh , đã dừng tay và nói : " Thôi nào , loay hoay một mình sao giải được . Nhớ không , Bố mẹ chúng ta còn lo bao việc trên đời , mình chỉ lo bài này thôi mà!" Lời động viên chân thành đó , lấy cảm hứng từ những cuộc sống hằng ngày của chúng ta , đã giúp em lấy lại tinh thần và làm được tất cả.
Chúng em không chỉ trao đổi kiến thức mà còn chia sẻ đồ ăn , động viên nhau . Sau hai giờ miệt mài , cả hai đã cùng nhau tìm ra lời giải . Kỷ niệm này không chỉ giúp em giải được bài toán , mà còn dạy em bài học về sự kiên trì và ý nghĩa của tình bạn - cùng nhau vượt qua thử thách . Nhờ có những người bạn ấy , mọi khó khăn đều trở nên nhẹ nhàng hơn.
Câu 2
Trả lời
Dưới đây là bài văn kể về một kỉ
niệm sâu sắc với người bạn thân :
Trong những năm tháng học trò, kỉ niệm khiến tôi nhớ mãi chính là lần tôi và Nam cùng nhau vượt qua kì thi học sinh giỏi đầy áp lực. Đó không chỉ câu chuyện về điểm số, mà là minh chứng cho một tình bạn chân thành và sự nỗ lực không ngừng nghỉ
Câu 1
Qua những vần thơ giản thị của tác giả Trần Đăng Khóa hình ảnh Bác hiện lên thật đôn hậu,đôi mắt sáng hiền từ.Bác hiện giữa đêm khuya núi rừng giá lạnh lo lắng cho chiến sĩ,Bác đi dém chăn nhóm bếp sưởi ấm cho mọi người.Ảnh Bác không chỉ là một bức ảnh mà còn là cả một thế giới tình yêu thương.Nụ cười của Bác hiền từ ánh mắt nhân hậu như luôn theo dõi nhắc nhở các em thiếu nhi phải chăm chỉ,ngoan ngoãn yêu lao động.Bài thơ không chỉ gợi cho em niềm tự hào về Bác Hồ kính yêu mà còn nhắc nhở em phải học tập rèn luyện tốt để trở thành con ngoan trò giỏi,góp sức xây dựng đất nước.
Câu 2
Trong quãng thời gian học tập ở trường tiểu học em có rất nhiều những kỉ niệm vui buồn bên thầy coi và bạn bè.Nhưng những kỉ niệm ấy khiến em nhớ mãi là một lần em được cô giáo và bạn bè giúp đỡ trong học tập.
Hồi đó em học lớp 4 môn toán đối với em rất khó đặc biệt là những bài toán có lời văn.Trong một lần kiểm trả em làm bài không được tốt và bị điểm thấp em rất buồn và lo lắng vì sợ cô giáo trách mắng.Giờ ra chơi hôm đó em đã ngồi tại chỗ và tự trách móc bản thân mình thấy vậy cô liền ra hỏi chuyện em,sau khi nghe em kể lí do thay vì trách mắng cô lại hiền từ an ủi và động viên em cố gắng hơn.Những ngày sau đó cô và các bạn trong lớp luôn giành thời gian rảnh giảng và chỉ bài cho em.Nhờ sự quan tâm của cô và những tình bạn chân thành ấy em dần tiến bộ hơn.Buổi thi cuối học kì em đã cố gắng chăm chỉ ôn luyện và em đã đạt được số điểm như mong ước.Em muốn gửi lời cảm ơn đến cô và những người bạn trong lớp đã đồng hành cùng em suốt học kì và em sẽ không bao giờ quên kỉ niệm đó
Kỉ niệm đó tuy đã lâu nhưng vẫn in đậm trong tâm trí em.Nó giúp em hiểu được rằng thầy cô và các bạn luôn quan tâm đến mọi người trong tập thể lớp,bạn bè luôn sẵn sàng sẻ chia giúp đỡ nhau trong học tập để cùng nhau tiến bộ hơn.Em sẽ luôn ghi nhớ và trân trọng những tháng ngày tươi đẹp ở mái trường tiểu học thân thương này.
RSS fhh
thiếu nhi.
- Suy nghĩ, cảm xúc và tình cảm của bạn nhỏ:
+ Cảm nhận được sự ân cần, dịu dàng của Bác:
"Em nghe như Bác dạy lời / Cháu ơi đừng có chơi bời đâu xa".
+ Cảm thấy xúc động và biết ơn sâu sắc đối với Bác, dù "Bác lo bao việc trên đời" thì em vẫn cảm thấy được Bác dõi theo, dặn dò từng việc nhỏ.
+ Cảm thấy ấm áp, gần gũi như có Bác trong nhà, Bác không chỉ ở trong bức ảnh mà còn trong trái tim mỗi người.
+ Cảm thấy tự hào và có trách nhiệm, muốn sống tốt hơn, chăm học chăm làm, nghe lời cha mẹ, góp phần nhỏ bé xứng đáng với tình yêu thương của Bác.
> Học sinh nêu cảm xúc: Bài thơ khơi dậy lòng kính trọng, biết ơn và niềm tin yêu tha thiết dành cho vị Cha già của dân tộc, người đã hi sinh trọn đời cho hạnh phúc của nhân dân và tương lai của thiếu nhi. Qua những vần thơ hồn nhiên mà chân thành, tình cảm thiêng liêng với Bác trở nên gần gũi, trong sáng, nuôi dưỡng trong mỗi học sinh niềm tự hào, ý thức học tập và rèn luyện để xứng đáng với tình yêu thương bao la của Người.
\(\) \[\]
Nhìn vào bức ảnh Bác Hồ, em cảm nhận được sự giản dị, hiền từ và gần gũi toát lên từ ánh mắt và nụ cười của Người. Bác không hiện lên với vẻ uy nghi, xa cách mà rất đời thường, như một người ông, người cha luôn quan tâm đến nhân dân. Ánh mắt Bác thể hiện sự yêu thương sâu sắc, niềm tin và trách nhiệm lớn lao đối với đất nước. Dù cuộc sống và công việc của Bác vô cùng vất vả, nhưng trong ảnh vẫn thấy rõ sự điềm tĩnh, thanh thản. Điều đó khiến em càng thêm kính trọng và biết ơn Bác – người đã dành trọn cuộc đời mình cho độc lập, tự do của dân tộc. Nhìn ảnh Bác, em tự nhắc nhở bản thân phải sống giản dị, chăm chỉ học tập, rèn luyện đạo đức để xứng đáng với những hi sinh to lớn mà Bác đã dành cho đất nước và cho các thế hệ mai sau.
viết văn
Câu 2 Những kỷ niệm tuổi học trò luôn là điều thú vị. Và kỷ niệm đáng nhớ nhất chính là lần em cùng người bạn thân của mình đi chơi vào một ngày mưa năm ngoái.
Tôi ko bt j cạ
Kỉ niệm của em và bạn bè là một hôm buổi trưa chúng em đã góp tiền vào để mua đồ ăn lúc em là người nhóm lửa để nướng xúc xích và cá viên chiên lúc bạn em còn mua cả mì tôm ăn , ăn xong bọn em chặt cây tre để đi câu cá chặt tre xong lại đi mua dây và móc câu làm xong đến chiều bọn em đi câu đến tối về tắm rửa xong rồi ăn cơm xong lại bắt lươn đi từ bảy giờ tối đến chín giờ mới đi về lúc đó là kỉ niệm của em khi trước khi đi nội trú.
Bác
Kỉ niệm sâu sắc đối với em là
Câu 2
Hôm qua em đã đi chơi đá cầu cùng anh em
3
Em và bạn cùng nhau đi lăng bác ở đó rất hay và vui thích lúc đó là lúc trải nghiệm
01
Văn bản ảnh bác cho tác giả Trần Đăng khoa sáng tác mang đậm sâu tình với văn hóa dân tộc Việt Nam nhà ai cũng treo ảnh bác trong nhà giống như một sự tôn trọng tối đa của dân tộc anh hùng Việt Nam những dòng thơ thể hiện con dùng câu nói bác nhắc nhở chúng ta không chơi bời đâu xa và bài thơ giản dị nhưng mang ý nghĩa sâu sắc đậm chất người anh hùng ấy của Việt Nam bác quyết tâm hi sinh chiến đấu em rất ấn tượng thêm một vài vật liên quan đến bác đó là hai bàn tay trắng lúc ấy bác Hồ cùng người bạn đi sang nước ngoài sinh sống bằng hai bàn tay trắng nhưng người bạn của bác chắc không đủ can đảm đi cùng bác vậy là bác tự một mình đi sang nước ngoài học hỏi làm các nghề lao động vật để kiếm tiền và học hỏi bên ấy mang lại để mang về dạy cho bà con Việt Nam
Câu 2 chắc hẳn ai ở đây cũng có một kỷ niệm sâu sắc không thể quên tôi tôi cũng vậy kỷ niệm của tôi đơn giản nhưng ngoan nhỉ nghĩa rất đậm sâu thôi vẫn chưa bao giờ quên được tiền này kỷ niệm này tôi cũng trải qua cùng với bạn bè bạn ấy là nó tôi muốn nó chơi thân từ nhỏ chơi rất thân nhưng cứ khi
Em có một người bạn tên là Đạt. Bạn ấy thường hay chơi với em vào những trưa hè. Người một hôm nó bảo là hôm nay là lần cuối cùng tao chơi với mày. Em hoang mang vì tưởng nó nói đùa. Em hỏi đi hỏi lại thì nó nó là nó sắp chuyển nhà. Hôm đó em cũng ngỡ ngàng bọn em chơi những trò chơi dân gian mà hay chơi em cũng hơi buồn vì sau này không thể chơi với nó. Trước lúc đi nó bảo là nếu nhớ thì hãy gọi qua số điện thoại này rồi em cũng tiễn nó đi.