-Cuộc đời và sự nghiệp văn học của Nguyễn Khuyến
-Nguyễn Khuyến, tên thật là Nguyễn Thắng, sinh ngày 15 tháng 2 năm 1835 tại làng Văn Khế, xã Hoàng Xá, huyện Ý Yên, tỉnh Nam Định và mất ngày 5 tháng 2 năm 1909 tại làng Yên Đổ, huyện Bình Lục, tỉnh Hà Nam.
-Trong nền văn học Việt Nam, Nguyễn Khuyến giữ một vị trí quan trọng như một nhà thơ trào phúng, trữ tình xuất sắc. Ông được xem là một trong những tác giả tiêu biểu của văn học trung đại Việt Nam, người đã phản ánh chân thực cuộc sống nông thôn, tâm tư của người dân và những bất cập của xã hội đương thời.
-Đề tài sáng tác của Nguyễn Khuyến rất đa dạng, nhưng chủ yếu xoay quanh các chủ đề sau: Tình yêu quê hương, đất nước; Phản ánh cuộc sống của người nông dân nghèo khổ, chất phác; Châm biếm, đả kích những thói hư tật xấu trong xã hội phong kiến và thực dân; Bộc lộ tâm sự cá nhân, nỗi cô đơn, buồn bã trước thời cuộc.
-Phong cách sáng tác của Nguyễn Khuyến nổi bật với sự kết hợp hài hòa giữa yếu tố trào phúng và trữ tình. Thơ ông vừa mang tính đả kích, phê phán sâu sắc, vừa chan chứa tình cảm yêu thương, đồng cảm với con người và cuộc đời. Ngôn ngữ thơ của Nguyễn Khuyến giản dị, gần gũi với lời ăn tiếng nói hàng ngày của người dân, nhưng lại rất tinh tế, giàu hình ảnh và biểu cảm.
-Các tác phẩm chính của Nguyễn Khuyến bao gồm: "Quế Sơn thi tập" (gồm thơ chữ Hán và chữ Nôm), "Yên Đổ thi tập", "Bách Liêu thi văn tập", cùng nhiều bài thơ Nôm trào phúng nổi tiếng như "Vịnh tiến sĩ giấy", "Ông nghè ông ổng", "Bà lang khóc chồng"... Đặc biệt, chùm thơ thu của ông ("Thu điếu", "Thu vịnh", "Thu ẩm") được xem là những tuyệt tác của thơ ca Việt Nam, thể hiện một cách sâu sắc vẻ đẹp của làng quê Việt Nam và tâm hồn của nhà thơ.