Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Tham khảo
Tôi là một sinh viên đại học năm 4 và tôi chuẩn bị rời ghế nhà trường. Vài người bạn của tôi đã chúc mừng và lên tiệc liên hoan cho việc kết thúc 4 năm đại học. Họ vui mừng khi không có một tiết học một kì thi nào nữa và từ đây cuộc sống không thi cử lại mở ra cánh cửa cho họ cùng nhau chơi bời và hưởng thụ. Nhưng với tôi, sau 4 năm đại học, thời gian là quá ngắn đối với tôi, không có gì quá nhiều cũng không có mấy khó khăn hay thách thức trong những kì thi cử.
Tất cả với tôi, sự học còn dài, cho tới khi rời khỏi ghế nhà trường, thật sai lầm khi nghĩ bạn không bao giờ cần học thêm điều mới nữa. Cuộc đời gắn với sự học và cho tới khi chúng ta tắt hơi thở sự học mới bắt đầu kết thúc. Nhưng sự học đó lại được con cái và cháu chắt chúng ta tiếp nối thừa hưởng những tinh hoa mà chúng ta muốn gìn giữ và phát huy lại được chúng khéo léo tìm cách làm cho sinh sôi nảy nở. Cuộc đời có dài tới chừng nào cũng không học hết đọc hết những gì đã có trên trái đất này. Kiến thức là vô hạn mà thời gian thì hữu hạn, tất nhiên cái hữu hạn không thể đối lại được với cái vô hạn nhưng bằng cách cố gắng hết sức, mọi thứ sẽ được tích góp một cách nhiều nhất có thể.
Trường học chỉ dạy cho ta những kiến thức nền cơ bản và hữu hạn trong sách vở, còn kiến thức vô vàn về thế giới con người và cả nền văn hóa từ bao đời vẫn đang chờ chúng ta khai quá và giải đáp. Có những kiến thức những công trình vĩ đại mà cho đến nay con người không tìm được câu trả lời tại sao với công nghệ thô sơ mà lại có thể đạt được độ tinh xảo của từng chi tiết và sản phẩm. Họ có thể di chuyển và xếp những hòn đá hàng nghìn tấn xếp chồng lên nhau rồi tạo thành một công trình nổi tiếng như kim tự tháp hay đại loại như vậy.
Con người không thể phủ nhận rằng kiến thức thì quá rộng lớn mà con người thì quá nhỏ bé. Để lĩnh hội được những kiến thức đó con người sẽ phải vượt qua những khó khăn thử thách đấu tranh với chính bản thân mình để tìm ra con đường cho mình. Thành công luôn mở rộng đường với những người biết nỗ lực và biết chọn đúng đắn việc đào mở đường học vấn. Người ta nói đầu tư vào học vấn là cuộc đầu tư mang lại lợi nhuận cao nhất. Học học nữa học mãi.
* bn tham khảo nha*
Câu 1 :Đã có một thời gian xã hội chúng ta quan niệm một cách đơn giản rằng quê hương chỉ gắn với tình cảm công dân. Thế nhưng có thật như thế không khi quê hương còn là sự gắn bó thân thương, máu thịt; là hình ảnh đọng mãi trong tim mỗi con người khi xa quê. Bấy giờ, chúng ta mới thật sự nhận ra quê hương còn đóng một vai trò hết sức quan trọng đối với cuộc đời mỗi con người.Quê hương là cái nôi đầu tiên cho ta trưởng thành.Quê hương dõi theo từng bước ta đi trong cuộc đời. Quê hương còn bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt hàng ngày, những tình cảm đôi lứa, sự gắn bó gia đình, làng quê, đó là tình cảm trong sáng nhất, cao cả và góp phần thanh lọc tâm hồn con người. Ngược lại với những điều đó, có những kẻ hô hào khẩu hiệu, nhưng thực tế lại sống giả tạo. Không thể yêu quê hương mà không xuất phát từ tình cảm, gắn bó với nơi chôn nhau cắt rốn, gia đình, làng xóm, yêu những con người gần gũi quanh ta với những kẻ không nhớ về quê hương, cuội nguồn thì đó là những kẻ vô tâm, vô cảm, không một chút quan tâm về sự thay đổi của chính nơi mình sinh ra. Bản thân học sinh chúng ta phải biết yêu mến con người và mảnh đất mà ta đang sống, tiếp xúc hàng ngày, biến tình cảm ấy thành mục đích, hoài bảo để sau này cống hiến cho đất nước.
Câu 2 :
Bánh trôi nước của Hồ Xuân Hương là một bài vịnh độc đáo: vịnh một món ăn dân tộc, dân gian. Thiếu một bàn tay, một tâm hồn phụ nữ dân dã như bà thì có lẽ cái bánh trôi nước chưa đi vào được văn học.Trước hết, bài thơ vịnh của Hồ Xuân Hương rất tài tình:Thân em vừa trắng, lại vừa tròn
Bảy nổi ba chìm với nước non
Rắn nát mặc dầu tay kẻ nặn
Mà em vẫn giữ tấm lòng son.Đây là lời tự giới thiệu của bánh: từ hình dáng, cấu tạo và cách chế tạo. Bánh trôi làm bằng bột nếp, nhào nước cho nhuyễn, rồi nặn thành hình tròn như quả táo, bọc lấy nhân bằng đường đen, nước sôi thì bỏ vào luộc, khi chín thì bánh nổi lên. Người nặn bột làm bánh phải khéo tay thì bánh mới đẹp, nếu vụng thì bánh có thể bị rắn hay bị nhão. Nhưng dù thế nào thì bánh vẫn phải có nhân. Thiếu nhân, bánh sẽ rất nhạt nhẽo. Đọc bài thơ, ta thấy hiện lên đúng là bánh trôi nước, không sai một li.Hình ảnh trong bài thơ là bánh trôi nước. Nhưng bài thơ đâu phải là tác phẩm quảng cáo cho một món ăn dân tộc. Thơ vịnh chỉ thực sự có ý nghĩa khi có sự gửi gắm tình cảm, tư tưởng của nhà thơ. Bài thơ của Hồ Xuân Hương, vì thế, còn là lời tự bộc bạch của một tấm lòng phụ nữ. Ta có thể nói nhà thơ mượn lời cái bánh trôi để nói lên thân phận và tấm lòng người phụ nữ. Bánh trôi là một hình ảnh gợi hứng, một ẩn dụ.Thân em vừa trắng, lại vừa trònThân trắng vừa tả cái bánh bằng bột trắng, vừa tả tấm thân trắng đẹp, phẩm hạnh trong trắng. Tròn vừa có nghĩa là em được phú cho cái hình dáng tròn, lại vừa có nghĩa là em làm tròn mọi bổn phận của em.Bảy nổi ba chìm với nước nonBảy nổi ba chìm là thành ngữ chỉ sự trôi nổi, lênh đênh của số phận giữa cuộc đời. Nước non là sông, biển, núi, non, chỉ hoàn cảnh sống, suy rộng ra là đời, cuộc đời con người.Rắn nát mặc dầu tay kẻ nặnĐây là hình ảnh may rủi mà đời người phụ nữ rơi vào. Trong xã hội cũ trọng nam khinh nữ, số phận người phụ nữ đều do người đàn ông định đoạt. Cho nên người con gái trong ca dao cảm nhận:Thân em như tấm lụa đào
Phất phơ giữa chợ biết vào tay ai?
Thân em như thể cánh bèo
Ngược xuôi, xuôi ngược theo chiều nước trôiNhững câu ca dao thể hiện một ý thức an phận, cam chịu. Cái duy nhất họ làm chủ được là tấm lòng mình:Mà em vẫn giữ tấm lòng sonNgười phụ nữ vẫn giữ niềm thuỷ chung, son sắt, bất biến với mối tình. Một lời nói thể hiện niềm tự hào kín đáo về phẩm chất thuỷ chung của người phụ nữ. Tuy nhiên, cả bài thơ vẫn thấm đượm nỗi cảm thương cho thân phận. Thân trắng, phận tròn mà phải chịu cảnh ba chìm bảy nổi, không làm chủ được mình.
học tốt
Câu 1 :
Quê hương có một vị trí quan trọng trong lòng mỗi người. Mỗi người dân Việt Nam đều có tình cảm thiêng liêng gắn bó với quê hương xứ sở của mình.
Đối với những con người lao động, nhất là người nông dân, họ đã gắn bó mật thiết với quê hương. Từ lúc cất tiếng khóc chào đời, rồi tuổi thơ đẹp đẽ, những công việc lao động, rồi cuộc sống gia đình, cho tới lúc chết họ đã sống gắn liền với làng quê. Tình cảm yêu quê hương đất nước là một truyền thống tốt đẹp và đáng quý của dân tộc Việt Nam. Cho dù có ở nơi xa nhưng mỗi người vẫn luôn nhớ về quê nhà của mình. Quê hương như một người mẹ hiền ôm ta vào lòng và dành cho ta những gì tốt đẹp nhất. Quê mẹ là nơi ấp ủ tình yêu thương, nơi nuôi ta lớn, dạy dỗ, an ủi che chở cho ta. Quê hương - hai tiếng thân thương mỗi lần nghe thấy chúng ta không khỏi xúc động bồi hồi. Tình yêu quê hương đã ăn sâu vào máu thịt, đi sâu vào lòng mỗi con người. Vì vậy nếu ai chưa nhận thức chưa có tình cảm gắn bó với xứ sở của mình thì hẳn họ chưa được coi là trưởng thành.
Quê hương đi vào lòng con người một cách rất tự nhiên. Người ta có thể nhớ tới quê hương đất nước của mình chỉ qua một món ăn bình dị hay một địa danh đã gắn liền với những kỷ niệm đẹp...
Câu 2
Bánh trôi nước một bài thơ vô cùng sâu sắc ở hai nghĩa : đen và bóng . Mượn hình ảnh những chiếc bánh trôi để phê phán và cảm thương cho người phụ nữ thế hệ xưa . Đây : 1 bài ca tình người vô cùng sâu sắc . Thân người gái mỏng manh , đau khổ triền miên phải sống 1 cuộc sống oan ức , lệ thuộc nhưng vẫn giữ đc phẩm chất trong sáng , thủy chung thật đáng thương nhưng cũng thật kiên cường và bất khuất
Nguồn h7
Trong cuộc sống, mỗi sự vật đều có giá trị, ý nghĩa riêng. Một trong những vật có giá trị vô cùng lớn và mang ý nghĩa quyết định đến đời sống con người chính là sách, chính vì thế chúng ta có thể khẳng định: “Sách là người bạn lớn của con người”. Sách là nơi lưu trữ những kiến thức từ lâu đời ở nhiều lĩnh vực khác nhau giúp người đọc mở mang hiểu biết cũng như bồi dưỡng tâm hồn. Đọc sách giúp con người tiếp thu nguồn tri thức để hoàn thiện bản thân, suy nghĩ đúng đắn hơn và đủ kiến thức để tìm kiếm công việc nuôi sống bản thân. Mỗi con người không thể trưởng thành, mở rộng tầm hiểu biết nếu không tiếp thu, lĩnh hội kiến thức, kiến thức được ghi lại, tập trung chủ yếu dưới dạng sách vở. Bên cạh đó, chính chún ta cũng có thể chia sẻ bài học, lan tỏa thông điệp tốt đẹp thông qua sách vở, viết lách. Bạn thử nghĩ xem, nếu các thế hệ đi trước không lưu lại kiến thức, bài học vào sách vở thì hiện nay chúng ta liệu sẽ có những bài học bổ ích? Và xã hội sẽ liệu có phát triển được như bây giờ? Sách lưu giữ thông tin của nhiều lĩnh vực, bên cạnh việc cung cấp tri thức, sách còn giúp ta rèn giũa tâm hồn cũng như giải trí sau những giờ lao động mệt mỏi. Xã hội không có sách vở, kiến thức sẽ chìm trong u tối với sự lạc hậu, những thông điệp tốt đẹp, truyền thống văn hóa không được lưu truyền từ đời nọ sang đời kia tạo nên bản sắc văn hóa riêng. Tuy nhiên, trong cuộc sống vẫn còn nhiều người chưa ý thức được tầm quan trọng của sách vở, chưa có ý thức đọc sách, trau dồi kiến thức để hoàn thiện bản thân mà chỉ lười biếng, dựa dẫm vào người khác. Những người này mãi sẽ không tiến bộ và sẽ bị tụt về phía sau. Mỗi người hãy lựa chọn cho mình những quyển sách tốt nhất để học tập và trau dồi bản thân, giúp cho cuộc sống này trở nên ý nghĩa hơn.
Em tham khảo nhé !
Từ xa xưa, con người đã biết phản ánh tâm tư, tình cảm của mình qua văn học truyền miệng hay trên những tấm tre, mảnh giấy. Văn học đã trở thành người bạn thân thiết, gắn bó với con người. Nó là sợi dây liên kết vô hình khiến con người xích” lại gần nhau hơn. Văn học giúp con người sống với nhau bằng tình cảm đẹp đẽ, biết sống bằng sự chia sẻ, cảm thông. Vì thế, ngay từ khi sinh ra, khi được truyền hơi thở ấm áp của bà, của mẹ qua những câu hát ru thì ta đã cảm nhận được rằng: Văn học luôn ca ngợi tình yêu thương giữa người và người”.
Văn học là một bộ môn Nghệ thuận quan trọng trong cuộc sống tinh thần mỗi con người. Là công cụ để bày tỏ cảm xúc hay tình cảm của mình bằng ngôn ngữ, giúp con người thể hiện rõ từng khung bậc cảm xúc của mình. Những tác phẩm văn học được làm nên từ chất liệu cuộc sống, thể hiện rõ tình cảm của cuộc sống hiện thực. Vì thế, văn học còn là chiếc chìa khóa vàng mở ra lâu đài nhân ái và tình thương, hướng chúng ta đến chân - thiện - mĩ”. Tình yêu thương con người làm nên sự hấp dẫn của văn chương, ngược lại, văn chương có nhiệm vụ bồi đắp tình yêu thương giữa người với người.
Nhà phê bình văn học Nguyễn Văn Siêu đã từng nói: Văn chương có loại đáng thờ và loại không đáng thờ. Loại đáng thờ là loại chuyên chú đến con người. Còn loại không đáng thờ chỉ chuyên chú ở văn chương”. Thật vậy, văn học là nhân học” (Maksim Gorky), nó dành tất cả những gì tốt đẹp nhất cho con người, làm thay đổi cả một thế giới giả dối và tàn ác, ca ngợi sự công bình, làm người gần người hơn” (Thạch Lam). Tóm lại, nó biểu hiện cho tất cả những gì gọi là tình cảm nhân loại, sự xót xa, đồng cảm hay lòng nhân ái, mang cái dư vị của cuộc sống thực tại.
Trong văn học chân chính - thứ được gọi là loại văn chương đáng thờ” kia được chia ra làm nhiều cung bậc cảm xúc. Nó bộc lộ sự thương cảm xót xa, sâu sắc đối với những mảnh đời, thân phận bất hạnh, vẻ đẹp nhân cách con người, ... Nhưng nổi bật trong đó vẫn là tình cảm gia đình, làng xóm ; tình yêu thiên nhận, quê hương, đất nước hay sự đồng cảm, xót xa trước mảnh đời đau xót.
Tiên phong đi đầu vẫn là tình cảm gia đình, làng xóm. Tình mẫu tử, phụ tử là cao quý hơn cả. Ta vẫn còn nhớ mãi hình ảnh người mẹ nhân hậu, âu yếm đưa con đến trường qua tác phẩm Tôi đi học” (Thanh Tịnh), đã cho ta thấy sự hồn nhiên, ngây thơ của người con và tình yêu thương con hết mực của người mẹ. Và rồi hình ảnh cậu bé Hồng trong hồi kí Những ngày thơ ấu” (Nguyên Hồng” thì sao? Hoàn cảnh đáng thương của gia đình bé Hồng những xen lẫn vào đó là niềm khao khát cháy bỏng, dữ dội. Dường như, thứ tình cảm cao quý ấy cứ gắn chặt” với nhau, như thứ keo rắn chắc, không thế nào gỡ bỏ được. Cũng gần như vậy, tình phụ tử thiêng liêng của lão Hạc trong tác phẩm cùng tên cũng được thể hiện rõ. Nam Cao đã nhìn thấu rõ trái tim nồng ấm mà lão Hạc dành tặng cho con, hi sinh vì con để giữ đạo làm cha. Hay tình cảm vợ chồng chị Dậu thì sao? Chị luôn ân cần, chăm sóc chồng chu đáo, quên mình bảo vệ chồng trước bọn quan lại gian trá. Hình tượng người phụ nữ đẹp đẽ đã được thể hiện qua ngòi bút của Ngô Tất Tố. Tóm lại, văn học đã làm nên một thứ tình cảm thiêng liêng qua nét vẽ tài tình của các nhà văn. Nó đã làm sáng tỏ thế nào là thứ khí giới thang tao” của văn chương. Nhà thơ Chế Lan Viên đã có câu thơ về tình cảm gia đình rất hay đã phần nào khẳng định được điều đó:
Con dù lớn vẫn là con của mẹ
Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con”
Hay:
Thuận vợ thuận chồng tát biển đông cũng cạn”
Không chỉ trong gia đình mà ngay cả giữ những con người không có máu mủ, những văn học vẫn đề cập đến, đó là tình yêu thương, đùm bọc lẫn nhau giữa người với người trong xã hội. Và trong văn học truyền miệng đã có câu:
Bầu ơi thương lấy bí cùng
Tùy rằng khác giống nhưng chung một giàn”
Dân gian đã đề cao con người, mượn đề tài bầu - bí” để nhắc nhở chúng ta về mối quan hệ trong xã hội. Cũng như bà lão hàng xóm cạnh gia đình chị Dậu, đã ái ngại” mạng bát gạo sang giúp đỡ gia đình chị trong hoàn cảnh khó khăn. Hay nhân vật ông Giáo - hàng xóm lão Hạc - là tầng lớp tri thức nghèo nhưng lại mang một trái tim đồng cảm vô bờ bến. Chính ông Giáo đã xoa dịu nỗi đau của Lão Hạc, giúp đỡ về mặt tinh thần trong mọi hoàn cảnh. Và chính trong những tác phẩm văn học nước ngoài, cụ Bơ-men ( Chiếc là cuối cùng” - O’Hen ri) đã cứu Giôn-xi từ cõi chết trở về. Đâu chỉ có văn học Việt Nam mà toán thế giới hay nói cách khác, mọi nơi, mọi thời điểm, nơi nào có văn học là có tình thương, thắp sáng trong bóng tối, sưởi ấm trong lạnh giá. Và đó chính là phương châm tồn tại mãi mãi của văn học chân chính.
Văn học không chỉ ca ngợi tình thương sâu đậm trong lòng mỗi người, không chỉ khêu gợi tình cảm thực tại mà còn khích lệ tình cảm tiềm tàng ẩn chưa trong mỗi con người, phê phán những tấm lòng vô cảm rồi chính cái vô cảm đó sẽ phần nào biểu lộ ra thứ tình cảm chân chính:
Đem đại nghĩa để thắng hung tàn
Lấy trí nhân để thay cường bạo”
( Nước Đại Việt Ta” - Nguyễn Trãi)
Bên cạnh những thứ tình cảm khích lệ về mặt tinh thần đó thì tình yêu quê hương, đất nước là thứ tình cảm chân chính thể hiện bằng hành động thực tế. Lòng yêu quê hương, đất nước đã thể hiện sâu sắc qua Hịch tướng sĩ” (Trần Quốc Tuấn). Ông đã thể hiện tình yêu mãnh liệt của mình đồng thời khích lệ tướng sĩ tấm lòng yêu nước mà bản thân họ đã có sẵn”. Cũng vậy, Nước Đại Việt ta” (Nguyễn Trãi) là bước nhảy vọt thời gian” khẳng định những yếu tố độc lập đề cao sức mạnh dân tộc, đề cao, ca ngợi đi đôi với lên án, phê phán. Đó là những bằng chứng phê phán hành động sai trái nhưng trong Cô bé bán diêm” (An-đéc-xen) lại phê phán chính trái tim được coi là nồng ấm: của con người. Nhà văn An-đéc-xen đã lên án gay gắt thái độ sống thờ ơ của những con người trong cùng một xã hội. Phải chăng, sau cái chết của em bé bán diêm, những người dân nơi đây lại có cách nhìn khác về bản thân. Tóm lại, văn chương ra đời không chỉ có vậy àm còn với mục đích khơi gợi những gì chưa ai khơi, sáng tạo những gì chưa ai có” (Nam Cao), thắp sáng lên tia sáng hi vọng, sưởi ấm trái tim băng giá của những con người chưa biết vẻ đẹp nhân cách tâm hồn tiềm tàng của mình.
Văn học trau dồi tình yêu con người, gợi cho con người cảm xúc. Cảm xúc con người như viên kim cương” thô thiển nhưng được mài giũa, viên kim cương thô thiển ấy sẽ trở thành dá quý đắt giá”. Cũng như trái tim con người vậy, hãy tự biết tan chảy” lớp băng lạng giá kia để trở thành những con người biết đồng cảm, chia sẻ. Như văn hào M.Gorki đã nói: Xét đến cùng, ý nghĩa thực sự của văn học là nhân đạo hóa con người”. Thật vậy, quả là loại văn chương đáng thờ”, đáng trưng bày” cho cả nhân loại chiêm ngưỡng.
Qua những tác phẩm văn học trên, ta mới cỏm nhận được rằng, văn học luôn luôn cả ngợi những tình yêu thương cao cả, làm người gần người hơn. Chúng hòa quện vào nhau tạo nện một bức tranh tươi sáng, giúp con người phát triển theo một định hướng chung để ngày một hoàn thiện như mục đích của văn học: luôn hướng con người tới chân - thiện - mĩ”. Và đúng như nhà thơ Tố Hữu đã viết:
Có gì đẹp trên đời hơn thế
Người yêu người sống để yêu nhau”.
TK:
Từ xa xưa, con người đã biết phản ánh tâm tư, tình cảm của mình qua văn học truyền miệng hay trên những tấm tre, mảnh giấy. Văn học đã trở thành người bạn thân thiết, gắn bó với con người. Nó là sợi dây liên kết vô hình khiến con người xích” lại gần nhau hơn. Văn học giúp con người sống với nhau bằng tình cảm đẹp đẽ, biết sống bằng sự chia sẻ, cảm thông. Vì thế, ngay từ khi sinh ra, khi được truyền hơi thở ấm áp của bà, của mẹ qua những câu hát ru thì ta đã cảm nhận được rằng: Văn học luôn ca ngợi tình yêu thương giữa người và người”.
Văn học là một bộ môn Nghệ thuận quan trọng trong cuộc sống tinh thần mỗi con người. Là công cụ để bày tỏ cảm xúc hay tình cảm của mình bằng ngôn ngữ, giúp con người thể hiện rõ từng khung bậc cảm xúc của mình. Những tác phẩm văn học được làm nên từ chất liệu cuộc sống, thể hiện rõ tình cảm của cuộc sống hiện thực. Vì thế, văn học còn là chiếc chìa khóa vàng mở ra lâu đài nhân ái và tình thương, hướng chúng ta đến chân - thiện - mĩ”. Tình yêu thương con người làm nên sự hấp dẫn của văn chương, ngược lại, văn chương có nhiệm vụ bồi đắp tình yêu thương giữa người với người.
Nhà phê bình văn học Nguyễn Văn Siêu đã từng nói: Văn chương có loại đáng thờ và loại không đáng thờ. Loại đáng thờ là loại chuyên chú đến con người. Còn loại không đáng thờ chỉ chuyên chú ở văn chương”. Thật vậy, văn học là nhân học” (Maksim Gorky), nó dành tất cả những gì tốt đẹp nhất cho con người, làm thay đổi cả một thế giới giả dối và tàn ác, ca ngợi sự công bình, làm người gần người hơn” (Thạch Lam). Tóm lại, nó biểu hiện cho tất cả những gì gọi là tình cảm nhân loại, sự xót xa, đồng cảm hay lòng nhân ái, mang cái dư vị của cuộc sống thực tại.
Trong văn học chân chính - thứ được gọi là loại văn chương đáng thờ” kia được chia ra làm nhiều cung bậc cảm xúc. Nó bộc lộ sự thương cảm xót xa, sâu sắc đối với những mảnh đời, thân phận bất hạnh, vẻ đẹp nhân cách con người, ... Nhưng nổi bật trong đó vẫn là tình cảm gia đình, làng xóm ; tình yêu thiên nhận, quê hương, đất nước hay sự đồng cảm, xót xa trước mảnh đời đau xót.
Tiên phong đi đầu vẫn là tình cảm gia đình, làng xóm. Tình mẫu tử, phụ tử là cao quý hơn cả. Ta vẫn còn nhớ mãi hình ảnh người mẹ nhân hậu, âu yếm đưa con đến trường qua tác phẩm Tôi đi học” (Thanh Tịnh), đã cho ta thấy sự hồn nhiên, ngây thơ của người con và tình yêu thương con hết mực của người mẹ. Và rồi hình ảnh cậu bé Hồng trong hồi kí Những ngày thơ ấu” (Nguyên Hồng” thì sao? Hoàn cảnh đáng thương của gia đình bé Hồng những xen lẫn vào đó là niềm khao khát cháy bỏng, dữ dội. Dường như, thứ tình cảm cao quý ấy cứ gắn chặt” với nhau, như thứ keo rắn chắc, không thế nào gỡ bỏ được. Cũng gần như vậy, tình phụ tử thiêng liêng của lão Hạc trong tác phẩm cùng tên cũng được thể hiện rõ. Nam Cao đã nhìn thấu rõ trái tim nồng ấm mà lão Hạc dành tặng cho con, hi sinh vì con để giữ đạo làm cha. Hay tình cảm vợ chồng chị Dậu thì sao? Chị luôn ân cần, chăm sóc chồng chu đáo, quên mình bảo vệ chồng trước bọn quan lại gian trá. Hình tượng người phụ nữ đẹp đẽ đã được thể hiện qua ngòi bút của Ngô Tất Tố. Tóm lại, văn học đã làm nên một thứ tình cảm thiêng liêng qua nét vẽ tài tình của các nhà văn. Nó đã làm sáng tỏ thế nào là thứ khí giới thang tao” của văn chương. Nhà thơ Chế Lan Viên đã có câu thơ về tình cảm gia đình rất hay đã phần nào khẳng định được điều đó:
Con dù lớn vẫn là con của mẹ
Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con”
Hay:
Thuận vợ thuận chồng tát biển đông cũng cạn”
Không chỉ trong gia đình mà ngay cả giữ những con người không có máu mủ, những văn học vẫn đề cập đến, đó là tình yêu thương, đùm bọc lẫn nhau giữa người với người trong xã hội. Và trong văn học truyền miệng đã có câu:
Bầu ơi thương lấy bí cùng
Tùy rằng khác giống nhưng chung một giàn”
Dân gian đã đề cao con người, mượn đề tài bầu - bí” để nhắc nhở chúng ta về mối quan hệ trong xã hội. Cũng như bà lão hàng xóm cạnh gia đình chị Dậu, đã ái ngại” mạng bát gạo sang giúp đỡ gia đình chị trong hoàn cảnh khó khăn. Hay nhân vật ông Giáo - hàng xóm lão Hạc - là tầng lớp tri thức nghèo nhưng lại mang một trái tim đồng cảm vô bờ bến. Chính ông Giáo đã xoa dịu nỗi đau của Lão Hạc, giúp đỡ về mặt tinh thần trong mọi hoàn cảnh. Và chính trong những tác phẩm văn học nước ngoài, cụ Bơ-men ( Chiếc là cuối cùng” - O’Hen ri) đã cứu Giôn-xi từ cõi chết trở về. Đâu chỉ có văn học Việt Nam mà toán thế giới hay nói cách khác, mọi nơi, mọi thời điểm, nơi nào có văn học là có tình thương, thắp sáng trong bóng tối, sưởi ấm trong lạnh giá. Và đó chính là phương châm tồn tại mãi mãi của văn học chân chính.
Văn học không chỉ ca ngợi tình thương sâu đậm trong lòng mỗi người, không chỉ khêu gợi tình cảm thực tại mà còn khích lệ tình cảm tiềm tàng ẩn chưa trong mỗi con người, phê phán những tấm lòng vô cảm rồi chính cái vô cảm đó sẽ phần nào biểu lộ ra thứ tình cảm chân chính:
Đem đại nghĩa để thắng hung tàn
Lấy trí nhân để thay cường bạo”
( Nước Đại Việt Ta” - Nguyễn Trãi)
Bên cạnh những thứ tình cảm khích lệ về mặt tinh thần đó thì tình yêu quê hương, đất nước là thứ tình cảm chân chính thể hiện bằng hành động thực tế. Lòng yêu quê hương, đất nước đã thể hiện sâu sắc qua Hịch tướng sĩ” (Trần Quốc Tuấn). Ông đã thể hiện tình yêu mãnh liệt của mình đồng thời khích lệ tướng sĩ tấm lòng yêu nước mà bản thân họ đã có sẵn”. Cũng vậy, Nước Đại Việt ta” (Nguyễn Trãi) là bước nhảy vọt thời gian” khẳng định những yếu tố độc lập đề cao sức mạnh dân tộc, đề cao, ca ngợi đi đôi với lên án, phê phán. Đó là những bằng chứng phê phán hành động sai trái nhưng trong Cô bé bán diêm” (An-đéc-xen) lại phê phán chính trái tim được coi là nồng ấm: của con người. Nhà văn An-đéc-xen đã lên án gay gắt thái độ sống thờ ơ của những con người trong cùng một xã hội. Phải chăng, sau cái chết của em bé bán diêm, những người dân nơi đây lại có cách nhìn khác về bản thân. Tóm lại, văn chương ra đời không chỉ có vậy àm còn với mục đích khơi gợi những gì chưa ai khơi, sáng tạo những gì chưa ai có” (Nam Cao), thắp sáng lên tia sáng hi vọng, sưởi ấm trái tim băng giá của những con người chưa biết vẻ đẹp nhân cách tâm hồn tiềm tàng của mình.
Văn học trau dồi tình yêu con người, gợi cho con người cảm xúc. Cảm xúc con người như viên kim cương” thô thiển nhưng được mài giũa, viên kim cương thô thiển ấy sẽ trở thành dá quý đắt giá”. Cũng như trái tim con người vậy, hãy tự biết tan chảy” lớp băng lạng giá kia để trở thành những con người biết đồng cảm, chia sẻ. Như văn hào M.Gorki đã nói: Xét đến cùng, ý nghĩa thực sự của văn học là nhân đạo hóa con người”. Thật vậy, quả là loại văn chương đáng thờ”, đáng trưng bày” cho cả nhân loại chiêm ngưỡng.
Qua những tác phẩm văn học trên, ta mới cỏm nhận được rằng, văn học luôn luôn cả ngợi những tình yêu thương cao cả, làm người gần người hơn. Chúng hòa quện vào nhau tạo nện một bức tranh tươi sáng, giúp con người phát triển theo một định hướng chung để ngày một hoàn thiện như mục đích của văn học: luôn hướng con người tới chân - thiện - mĩ”. Và đúng như nhà thơ Tố Hữu đã viết:
Có gì đẹp trên đời hơn thế
Người yêu người sống để yêu nhau”.
- Gia đình có mỗi mình em.Ba mẹ làm rất khổ cực nên rất coi trọng việc học của em.
- neu chi can chin diem ruoi thoi la em bi an don ghe lam.Doi voi bo me thi phai la hoc sinh xuat xac luc nao cung phai duoc diem 10.
- em học thêm rất nhiều có khi đến tận mười hai giờ khuya em mới ngủ
- em không sợ thầy cô khiển trách điểm kém nhưng em lại sợ đòn roi của cha mẹ.
- em hieu thay co khuyen la chan chua nhieu tinh yeu thuong.nhung con con doi roi thi chua mot khoi si dien cua cha me
- nhieu ban diem chin do la niem vui,doi voi em no la so hai.
- hoi truoc dat chin diem mon Su em la bi mot tran don nhu tu.Neu thay cho duoc nam diem khac nao thay giet em?
Mình ko chắc chắn đâu nhưng giúp bạn thì cứ ghi vào có gì thì cô giáo sửa nhé!
Gia đình có 1 mk em . Ba mẹ em đi làm cực khổ nuôi em và rất coi trọng việc hok của em . Ba mẹ coi tọng điểm số và bắt em đi hok thêm nhiều chỗ . chỉ cần đc 9 mak k đc 10 là em bị ăn đòn . Em rất sợ cây roi của mẹ , nhưng k sợ thầy cô khiển trách . Nhiều bn khác có đc điểm 9 là 1 niềm vui còn em thì là 1 nỗi sợ . Trước hôm kiểm tra em bị mẹ đánh vì đc 9 môn sử , bây giờ thầy cho em 5 điểm khác j thầy giết em ?
Mk chỉ lm đc vậy thôi [ có j thông cảm na ]
Có một câu ngạn ngữ nổi tiếng nói rằng: "Học tập là hạt giống của kiến thức, kiến thức là hạt giống của hạnh phúc". Tuy nhiên, trong xã hội hiện nay, lại có ý kiến cho rằng: "Một khi rời khỏi trường học, bạn không bao giờ cần học thêm điều mới nữa." Quan điểm này giống như việc cho rằng con thuyền khi đã ra khơi thì không cần bánh lái, một quan niệm không chỉ sai lầm mà còn có phần nguy hiểm trong thời đại biến đổi không ngừng này.
Trước hết, chúng ta cần hiểu "trường học" là gì? Đó là môi trường đào tạo chính quy, nơi cung cấp cho ta những kiến thức nền tảng, tư duy cơ bản và bằng cấp để bước vào đời. Nhưng thế giới rộng lớn ngoài kia mới chính là "trường đời" – nơi không có tiếng chuông báo giờ học nhưng lại có những bài kiểm tra vô cùng khắc nghiệt. Việc rời khỏi ghế nhà trường thực chất chỉ là sự chuyển giao từ việc học theo giáo trình sang việc học từ thực tế.
Tại sao chúng ta không thể ngừng học sau khi tốt nghiệp?
Thứ nhất, kiến thức của nhân loại có "hạn sử dụng". Trong thời đại kỷ nguyên số, công nghệ và thông tin thay đổi theo từng giây. Những gì chúng ta học trong đại học hôm nay có thể trở nên lỗi thời chỉ sau vài năm. Nếu ngừng cập nhật, chúng ta sẽ tự biến mình thành "những món đồ cổ" lạc hậu giữa dòng chảy của sự phát triển. Như Alvin Toffler từng nói: "Những người mù chữ của thế kỷ 21 không phải là những người không biết đọc, biết viết, mà là những người không biết học hỏi, từ bỏ những gì đã học và học lại."
Thứ hai, học tập không chỉ là tích lũy kiến thức để đi làm, mà còn là để hoàn thiện nhân cách. Những kỹ năng mềm như giao tiếp, quản lý cảm xúc, hay tư duy phản biện thường được trui rèn mạnh mẽ nhất khi chúng ta va chạm với xã hội. Việc học thêm những điều mới giúp tâm hồn ta không bị già nua, giữ cho trí tuệ luôn sắc bén và lòng trắc ẩn luôn rộng mở.
Thứ ba, sự học chính là chìa khóa của sự thích nghi. Thực tế cho thấy, những người thành công nhất thế giới như Bill Gates hay Elon Musk đều là những người "nghiện" học. Họ đọc hàng trăm cuốn sách mỗi năm không phải để lấy bằng cấp, mà để tìm giải pháp cho những vấn đề mới. Nếu dừng học, chúng ta sẽ sợ hãi trước cái mới; nhưng nếu tiếp tục học, chúng ta sẽ làm chủ được tương lai.
Tuy nhiên, cũng cần thông cảm rằng nhiều người muốn "ngừng học" vì họ quá mệt mỏi với áp lực thi cử và những kiến thức hàn lâm khô khan. Nhưng họ đã nhầm lẫn giữa việc "học để thi" và "học để sống". Học điều mới không nhất thiết phải là ngồi trong lớp; đó có thể là học cách trồng một cái cây, học một ngôn ngữ mới, hay đơn giản là học cách lắng nghe người khác.
Tóm lại, quan điểm cho rằng rời trường học là kết thúc sự nghiệp học hành là một tư duy đóng và hạn hẹp. Sự học là một hành trình, không phải là một đích đến. Khi chúng ta ngừng học, đó là lúc chúng ta ngừng phát triển.
Là những người trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời, chúng ta cần xác định tinh thần "học tập suốt đời". Hãy giữ cho mình một tâm thế tò mò như một đứa trẻ và một ý chí kiên định của một người thợ lành nghề. Hãy nhớ rằng: Trường học cho ta chiếc cần câu, nhưng chính việc không ngừng học hỏi sau đó mới giúp ta câu được những "con cá" lớn của thành công và hạnh phúc.
Tôi là một sinh viên đại học năm 4 và tôi chuẩn bị rời ghế nhà trường. Vài người bạn của tôi đã chúc mừng và lên tiệc liên hoan cho việc kết thúc 4 năm đại học. Họ vui mừng khi không có một tiết học một kì thi nào nữa và từ đây cuộc sống không thi cử lại mở ra cánh cửa cho họ cùng nhau chơi bời và hưởng thụ. Nhưng với tôi, sau 4 năm đại học, thời gian là quá ngắn đối với tôi, không có gì quá nhiều cũng không có mấy khó khăn hay thách thức trong những kì thi cử.
Tất cả với tôi, sự học còn dài, cho tới khi rời khỏi ghế nhà trường, thật sai lầm khi nghĩ bạn không bao giờ cần học thêm điều mới nữa. Cuộc đời gắn với sự học và cho tới khi chúng ta tắt hơi thở sự học mới bắt đầu kết thúc. Nhưng sự học đó lại được con cái và cháu chắt chúng ta tiếp nối thừa hưởng những tinh hoa mà chúng ta muốn gìn giữ và phát huy lại được chúng khéo léo tìm cách làm cho sinh sôi nảy nở. Cuộc đời có dài tới chừng nào cũng không học hết đọc hết những gì đã có trên trái đất này. Kiến thức là vô hạn mà thời gian thì hữu hạn, tất nhiên cái hữu hạn không thể đối lại được với cái vô hạn nhưng bằng cách cố gắng hết sức, mọi thứ sẽ được tích góp một cách nhiều nhất có thể.
Trường học chỉ dạy cho ta những kiến thức nền cơ bản và hữu hạn trong sách vở, còn kiến thức vô vàn về thế giới con người và cả nền văn hóa từ bao đời vẫn đang chờ chúng ta khai quá và giải đáp. Có những kiến thức những công trình vĩ đại mà cho đến nay con người không tìm được câu trả lời tại sao với công nghệ thô sơ mà lại có thể đạt được độ tinh xảo của từng chi tiết và sản phẩm. Họ có thể di chuyển và xếp những hòn đá hàng nghìn tấn xếp chồng lên nhau rồi tạo thành một công trình nổi tiếng như kim tự tháp hay đại loại như vậy.
Con người không thể phủ nhận rằng kiến thức thì quá rộng lớn mà con người thì quá nhỏ bé. Để lĩnh hội được những kiến thức đó con người sẽ phải vượt qua những khó khăn thử thách đấu tranh với chính bản thân mình để tìm ra con đường cho mình. Thành công luôn mở rộng đường với những người biết nỗ lực và biết chọn đúng đắn việc đào mở đường học vấn. Người ta nói đầu tư vào học vấn là cuộc đầu tư mang lại lợi nhuận cao nhất. Học học nữa học mãi.
Ý kiến cho rằng: “Một khi rời khỏi trường học, bạn không bao giờ cần học thêm điều mới nữa” là một quan niệm sai lầm và hạn chế. Trong thực tế, học tập không chỉ diễn ra trong nhà trường mà còn là một quá trình suốt đời, gắn liền với sự phát triển của mỗi con người.
Trước hết, tri thức của nhân loại luôn thay đổi và phát triển không ngừng. Những gì ta học ở trường chỉ là nền tảng cơ bản, trong khi cuộc sống thực tế luôn đặt ra những vấn đề mới cần được giải quyết. Nếu ngừng học sau khi rời ghế nhà trường, con người sẽ nhanh chóng trở nên lạc hậu, không theo kịp sự phát triển của xã hội hiện đại. Đặc biệt trong thời đại công nghệ, kiến thức liên tục được cập nhật, đòi hỏi mỗi người phải không ngừng học hỏi để thích nghi.
Bên cạnh đó, học không chỉ là học kiến thức sách vở mà còn là học kĩ năng sống, kinh nghiệm làm việc, cách ứng xử và hoàn thiện bản thân. Những điều này không thể có được chỉ qua trường lớp mà chủ yếu được tích lũy trong quá trình sống và làm việc. Một người biết học hỏi sẽ ngày càng trưởng thành, tự tin và có khả năng vượt qua khó khăn tốt hơn.
Thực tế cho thấy, nhiều người thành công luôn duy trì tinh thần học tập suốt đời. Họ đọc sách, tìm tòi, học hỏi từ người khác và từ chính trải nghiệm của mình. Ngược lại, những người ngại học, cho rằng mình đã biết đủ thường dễ bị tụt hậu và khó đạt được thành công lâu dài.
Tuy nhiên, cũng cần hiểu rằng việc học sau khi rời trường không nhất thiết phải theo hình thức khuôn mẫu như trước, mà có thể linh hoạt, chủ động và phù hợp với hoàn cảnh của mỗi người. Quan trọng nhất là giữ được tinh thần ham học hỏi và ý thức tự phát triển bản thân.
Tóm lại, học tập là một hành trình không có điểm kết thúc. Mỗi người cần nhận thức rõ vai trò của việc học suốt đời để không ngừng hoàn thiện bản thân và thích ứng với xã hội. Vì vậy, quan niệm “rời khỏi trường học là không cần học nữa” là hoàn toàn không đúng và cần được thay đổi.