Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Tham khảo
Trong cuộc sống chúng ta gặp rất nhiều người. Có những người chỉ gặp một lần thôi nhưng để lại cho chúng ta những ấn tượng sâu sắc không thể nào quên. Và cậu bé đánh giầy em từng gặp trên đường là một người như thế - một người em mới chỉ gặp một lần nhưng ấn tượng về cậu bé ấy khiến em không thể quên được.
Vào một sáng thứ bảy, khi được ba mẹ cho ra ngoài ăn sáng, em đã gặp một cậu bé đánh giày. Cậu bé ấy người nhỏ nhắn, thấp hơn em hẳn một cái đầu, em đoán chừng cậu bé ấy cũng ít tuổi hơn em. Hôm đó, trời mới vào đông se se lạnh, nhưng cậu bé đó chỉ mặc độc trên người một chiếc áo thun mỏng cộc tay đã cũ mèm. Bên dưới mặc một chiếc quần ngố dài tới đầu gối để lộ đôi chân đen mà gầy gò.
Bàn chân thì đeo đôi dép tổ ong, chắc cậu được ai đó cho lại vì nó to hơn hẳn so với size chân của cậu. Cậu bé có một khuôn mặt rất đáng yêu, nhưng có lẽ vì đi nắng nhiều nên da cậu đen cháy lại. Đôi mắt to và tròn, trong vắt như hòn bi ve. Gương mặt nhỏ lấm tấm những vết bẩn.
Nhưng điều khiến cho gương mặt cậu bé ấy thu hút ánh nhìn của em đó là bởi nụ cười tươi rói nở trên môi cậu. Em cảm nhận được sự yêu đời từ nụ cười đó của cậu. Mặc dù còn rất nhỏ đã phải ra ngoài bươn trải kiếm sống nhưng cậu bé ấy vẫn vui vẻ và hồn nhiên. Em thấy cậu bé đi tới các bàn ăn, hỏi từng người xem họ có muốn đánh giày không? Dù có người từ chối, nhưng cậu bé đó vẫn không tỏ ra khó chịu hay buồn bã mà vui vẻ đi sang bàn khác.
Thấy vậy em quay ra bảo ba: “Ba ơi, giày ba bẩn rồi kìa. Ba nhờ cậu bé kia đánh giày hộ ba đi.” Ba em biết em muốn giúp cậu bé. Liền gọi cậu bé lại, nhờ đánh giày. Khi thấy có người kêu đánh giày cậu bé ấy mừng lắm. Đôi mắt đen sáng lung linh, và nụ cười trên môi như càng tươi hơn. Em rất thương cậu bé. Vì cậu bé ấy tuy còn nhỏ tuổi hơn em nhưng đã phải chịu nhiều khổ cực. Đáng ra tuổi của cậu bé đó phải được vui vẻ nô đùa và được chăm sóc. Nhưng thực tế cậu bé ấy lại phải ra đường, dãi nắng dầm mưa để có thể mưu sinh.
Về đến nhà hình ảnh của cậu bé nhỏ nhắn ấy vẫn in đậm trong đầu em. Nếu lúc này có một điều ước em sẽ ước tất cả trẻ em trên trái đất này đều được sống trong một tuổi thơ hạnh phúc mà không phải đi kiếm tiền sớm như vậy.
Shizuka là một cô gái đáng yêu, hiền lành, thân thiện, luôn lễ phép nên được nhiều người yêu quý. Cô sống ở quận Nerima, Tokyo, học lớp 5E cùng với những người bạn của mình là Nobita, Suneo, Jaian, Dekisugi Trong manga, Shizuka là bạn cùng lớp của Nobita .
ê
sự thật thì SHIZUKA không phải là cô bé hiền lành đâu
Hay mách người lớn/giáo viên: Dù xuất phát từ ý tốt, nhưng đôi khi khiến người khác khó chịu.
Hơi dựa dẫm: Khi gặp nguy hiểm thường trông chờ Nobita, Doraemon hoặc Dekisugi.
😐 1. Hay đứng ngoài khi Nobita bị bắt nạt
- Shizuka biết Nobita thường xuyên bị Jaian & Suneo ức hiếp.
- Nhưng nhiều lúc cô chỉ khuyên miệng hoặc im lặng, hiếm khi can thiệp mạnh.
👉 Đây là kiểu tốt nhưng thiếu dũng khí.
🗣️ 2. Dễ “đạo đức hóa” người khác
- Shizuka hay nói những câu kiểu: “Nobita, cậu phải cố gắng lên”, “Cậu sai rồi”.
- Điều này đúng, nhưng lặp lại nhiều khiến cô giống người phán xét từ vị trí an toàn, không thật sự thấu hiểu áp lực của Nobita.
⚖️ 3. Thiên vị người giỏi
- Cô tỏ ra thoải mái, ngưỡng mộ Dekisugi rõ rệt.
- Khi Nobita thất bại, Shizuka dễ thất vọng hơn là động viên sâu sắc.
👉 Vô tình thể hiện thái độ phân biệt năng lực.
🧍♀️ 4. Ích kỷ cảm xúc (vô thức)
- Khi buồn, sợ hãi, Shizuka thường tìm Nobita làm chỗ dựa,
- Nhưng khi Nobita cần cô nhất, cô không phải lúc nào cũng ở bên.
👉 Đây là kiểu nhận nhiều hơn cho.
đây là bài văn chép trên mạng :)) đừng giận :
Mỗi lần đến với xứ Huế mộng mơ là em lại được chìm đắm trong vẻ đẹp cổ kính của nơi đây. Từ những đình lăng, những vườn cây, những ngọn đồi… Nhưng đẹp nhất và đáng nhớ nhất, vẫn là dòng sông Hương.
Sông Hương thì ai cũng biết, bởi nhắc tới Huế là nhắc đến dòng sông. Đây là một con sông lớn, chảy vút từ rừng núi đại ngàn, băng qua những trầm tích, uốn qua những ruộng đồng rồi mới về đến thành phố. Đây cũng gần như là đoạn gần cuối của con sông rồi. Thế nên nước trôi rất phẳng lặng. Khiến đôi lúc, em tưởng như là con sông đang đứng yên chứ không có chảy nữa. Lòng sông rộng và sâu, bốn mùa đong đầy, như tình cảm chan chứa của những người con xứ Huế. Nước sông Hương xanh thẳm như là bầu trời mùa thu. Mỗi khi có gió nhẹ lướt qua, mặt hồ lại gợn sóng lăn tăn như muôn ngàn vảy cá. Ban ngày, trên dòng sông là những chiếc tàu thuyền lớn chở hàng tấp nập ngược xuôi. Ồn ã mà hòa vào thành phố nhộn nhịp. Nhưng khi đêm về, dòng sông như trở về là dòng sông của mấy trăm năm trước, với những chiếc thuyền rồng, với những giai điệu nhã nhạc cung đình, với những điệu hò từ xa xưa. Hai bên bờ sông là những ngôi làng nhỏ, những vạt cây xanh biếc. Đó là những vách ngăn để giữ dòng sông yên bình lặng lẽ khỏi phố thị ồn ào.
Em yêu dòng sông Hương, như em yêu quý con người và mảnh đất Huế vậy. Em mong rằng, dù xã hội ngày càng phát triển, thì dòng sông ấy vẫn sẽ giữ mãi được vẻ đẹp bình yên của mình.
Xin hết
Mèo Mun là một chú mèo đen tuyền, sống cùng bà Tám trong một ngôi nhà nhỏ ven rừng. Mun không giống những chú mèo khác: nó có đôi mắt màu xanh lục phát sáng mỗi khi trời tối và thường ngồi hàng giờ trước chiếc gương cũ trong phòng khách, như thể đang chờ đợi điều gì đó.
Một đêm trăng tròn, khi bà Tám đã ngủ say, Mun lại ngồi trước gương. Bỗng nhiên, mặt gương lóe sáng, và một luồng ánh sáng xanh kéo Mun vào bên trong. Khi mở mắt ra, Mun thấy mình đang đứng giữa một thế giới lạ lẫm: cây cối phát sáng, những con chim biết nói tiếng người, và mọi thứ đều phản chiếu như gương.
Mun gặp một con cú tên là Cúc Cu, người bảo rằng thế giới gương đang bị nguy hiểm bởi một bóng tối đang lan rộng. Chỉ có “Mèo của hai thế giới” mới cứu được nơi này. Mun, dù nhỏ bé, đã quyết định lên đường cùng Cúc Cu để tìm “Hạt ánh sáng” – thứ duy nhất có thể xua tan bóng tối.
Trên hành trình, Mun phải vượt qua rừng mê cung, đối mặt với con rắn gương khổng lồ, và giải mã những câu đố cổ xưa. Dù nhiều lúc sợ hãi, Mun luôn nhớ đến bà Tám và ngôi nhà thân yêu, điều đó khiến nó không bỏ cuộc.
Cuối cùng, Mun tìm được Hạt ánh sáng trong một hang động dưới hồ phản chiếu. Khi Mun chạm vào nó, cả thế giới gương bừng sáng. Bóng tối tan biến, và Mun được đưa trở lại phòng khách, nơi bà Tám đang gọi nó dậy ăn sáng.
Từ đó, Mun không bao giờ nhìn vào gương nữa. Nhưng mỗi khi trăng tròn, đôi mắt xanh của nó lại sáng lên, như nhắc nhở về một cuộc phiêu lưu kỳ diệu mà chỉ mình nó biết.
Tham khảo
Bài văn đó hay có lần viết được 9 nhưng tùy vào thời điểm
Bạn có thể cho câu chuyện khác được không? Mình không biết về câu chuyện này.
Tham khảo!
Mỗi năm có bốn mùa: Xuân, Hạ, Thư, Đồng. Nhưng em thích nhất là mùa hè. Mùa hè bắt đầu từ tháng tư dương lịch khi những bông hoa phượng nở. Những tia nắng vàng sánh như mật ong xuất hiện, không gian náo nhiệt khi những chú ve đánh những bài ca ngân vang rộn ràng. Mặt trời đỏ rực, chói chang, tỏa những tia nắng gay gắt, nóng bỏng xuống làm cho không khí trở nên oi bức, nóng nực. Cây cối trong vườn nhà em đâm hoa kết trái, bao nhiêu là trái ngon, quả ngọt. Bố mẹ đưa em về quê chơi thăm ông bà, bố mẹ. Em rất yêu thích mùa hè.
Quan hệ từ: nhưng, những,...
Tính từ: vàng sánh, náo nhiệt,...
Nhà tuy rất nghèo, nhưng Mạc Đĩnh Chi rất hiếu học.Thuở nhỏ, từng hôm, đi mót củi, cậu bé lại tranh thủ ghé vào lớp học thầy đồ gần nhà để học lỏm. Thấy cậu nhà nghèo ham học, thầy đồ gọi vào học cùng chúng bạn. Nhờ sáng dạ lại cần cù, cậu học trò họ Mạc nhanh chóng trở thành học trò giỏi nhất lớp của thầy đồ.
Cuộc sống giống như một bức tranh muôn màu, mỗi người trong cuộc sống này là một màu sắc điểm tô cho bức tranh ấy. Không có số phận nào giống với số phận nào, có người sinh ra trong giàu có lại cũng có người sinh ra trong nghèo khổ. Không ai chọn được nơi mình sinh ra nhưng ta có quyền chọn cách mình sống giữa nhân gian này. Và cậu bé đánh giầy trên khu phố nhà tôi là một màu sắc đẹp của bức tranh cuộc sống ấy. Cậu không có thân hình thanh tú của các công tử nhà giàu, cậu sở hữu một thân hình gầy gò, với bộ quần áo cũ, đã sờn vải, hàng ngày cậu lang thang trên khu phố nhà tôi để đánh giày kiếm sống. Mỗi khi trời mưa cậu trú vào các khu chợ hoặc gầm cầu hiên nhà ai đó, Buổi tối, cậu ngủ dưới mái hiên cạnh sân của một ngôi chùa. Sáng sớm, cậu dạy sớm phụ nhà chùa quét lá đa rồi mới đi đánh giày. Tôi ngạc nghiên lắm, khi nhìn thấy cảnh ấy, vì tôi nghi cậu mồ côi như vậy, sao nhà chùa không nhận nuôi rồi cho cậu được cơ hội đi học. Nghĩ thế tôi mới lân la tìm cách làm quen cậu ấy để có cơ hội tìm ra nguyên do. Một bữa nọ tôi xin phép mẹ được đem giày đi đánh vì nó cũng khá bẩn rồi và giảm độ bóng nữa. Tôi tìm đến chỗ cậu đánh giày hay ngồi vào buổi sáng rồi nhẹ nhàng gọi. Bạn gì ơi, bạn đánh giúp tôi đôi giày với, nó có vẻ bẩn và xỉn màu, bạn giúp tôi nhé. Cậu bé đánh giày mỉm cười hiền lành, tiến lại gần rồi bảo tôi đưa đôi giày đó cho cậu để cậu đánh giày cho. Trong lúc cậu ta cẩn thận chải từng vết bẩn trên giày, tôi tiến lại thủ thỉ: "Bạn ơi, bạn giỏi quá, mà hình như tôi thấy bạn sống trong ngô chùa nhỏ gần nhà tôi thì phải, sao sư chùa không cho bạn đi học mà bắt bạn đi đánh giày thế này ư?". Lúc này cậu ngước mắt lên nhìn tôi từ tốn đáp: "Mình mồ côi từ nhỏ, lang thang đánh giày kiếm sống đã lâu, mình ở nhờ qua đêm trong ngôi chùa ấy, nhà chùa cũng có ý muốn nhận nuôi dưỡng, nhưng mình thiết nghĩ, mình có đôi chân để đi, có đôi tay khéo léo làm việc cho đời, tự kiếm được miếng ăn nuôi bản thân. Trong khi đó ngoài kia có biết bao số phận còn khốn khổ hơn mình, họ còn không có nhà, không có cả sức khỏe để làm việc nữa. Hãy để những cơ hội tốt đẹp và sự thiện lành của nhà chùa đến với họ thông qua các hoạt động từ thiện, vì họ cần hơn tôi bạn nhé." Câu nói rất nhẹ, nhưng chạm vào lòng tôi một ấn tượng khó phai về ý chí và nghị lực cũng như trái tim thiện lành của một chú bé đánh giày. Điều mà nhiều người có cuộc sống ấm no, hạnh phúc chưa chắc có được.