K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

29 tháng 10 2021

D

29 tháng 10 2021

d

29 tháng 10 2021

cảm ơn sơn

29 tháng 10 2021

??

29 tháng 10 2021

ko bt thì thôi ?? j mà ??

29 tháng 10 2021

cảm ơn sơn la sreo

29 tháng 10 2021

D. Nhấn mạnh sự sợ hãi và giải thích lí do vì sao bé Út không muốn rời khỏi mẹ.

29 tháng 10 2021

thì nó tên sơn 

29 tháng 10 2021

vì nó tick cho tui

29 tháng 10 2021

D

 

4 tháng 5 2019

- Câu văn chưa sáng sủa: Mẹ nhẹ nhàng lau khô mồ hôi vì sợ bé có sảy...

- Em sửa lại: Mẹ nhẹ nhàng lau khô mồ hôi  trên lưng bé vì sợ bé có sảy...

25 tháng 8 2016

Thần Chết nói là :

- Ta đây lão cần gì ?

29 tháng 5 2018

- Câu chuyện Ông già và Thần Chết, trình bày theo phương thức tự sự:

     + Nhân vật: Ông già, Thần Chết

     + Sự kiện: Ông già vác củi nặng nhọc than thở, Thần Chết xuất hiện thì ông già nhanh trí nói sang vấn đề khác

- Ý nghĩa: Ca ngợi sự dũng cảm, nhanh trí của con người

Phương thức tự sự được thể hiện là câu chuyện trình bày một chuỗi sự kiện, để dẫn đến 1 kết quả.

Các sự kiện:

- Ông già đi đốn củi, đường xa nên ông kiệt sức, ông ước thần chết đến mang ông đi

- Thần chết đến ông lại ước nhấc hộ ông bó củi

Truyện nói lên dù cuộc sống có khó khăn gian khổ thì vẫn phải quý trọng nó

Hok tốt !!!!!!!!!!!

14 tháng 9 2020

Trong câu chuyện trên:

+ Phương thức tự sự thể hiện: Sự việc này dẫn đến sự việc khác rồi dẫn đến một kết thúc, thể hiện một ý nghĩa.

+ Ý nghĩa: Ca ngợi sự thông minh của ông già trước thần chết. Ông đã thể hiện tình yêu cuộc sống của mình.

Linz

Câu 1: Vì vsao chúng ta phải sống với lòng biết ơn ?Câu 2: Cho tình huống: Vì gia đình nghèo, Thái phải thôi học Trung học phổ thông đi bán hàng rong để kiếm tiền nôi em Bình ăn học. Trong khi đi bán, vô tình Thái đạp phải kim tiêm của những kẻ chích ma túy nên bị nhiễm HIV. Thấy anh bị bện, Bình đã xa lánh, trốn tránh khôn chăm sóc anh vì sợ lây. Bác hàng xóm thấy thế, nhắc nhở Bình thì...
Đọc tiếp

Câu 1: Vì vsao chúng ta phải sống với lòng biết ơn ?

Câu 2: Cho tình huống: Vì gia đình nghèo, Thái phải thôi học Trung học phổ thông đi bán hàng rong để kiếm tiền nôi em Bình ăn học. Trong khi đi bán, vô tình Thái đạp phải kim tiêm của những kẻ chích ma túy nên bị nhiễm HIV. Thấy anh bị bện, Bình đã xa lánh, trốn tránh khôn chăm sóc anh vì sợ lây. Bác hàng xóm thấy thế, nhắc nhở Bình thì Bình lớn tiếng: " Bà không sợ thì mang anh tôi về mà chăm sóc ". Hỏi :

a) Em có nhận xét gì về hành vi, thái độ của Bình ?

b) Nếu em là Bình em sẽ làm gì ?

c) Từ tình huống trên, em hãy viết một thông điệp ngắn gửi đến bạn bè ?

Câu3 : Nhũng câu nói sau liên quan đến bài học nào em được học ? Hãy giải thích ý nghĩa của những câu nói đó ?

- Kiến tha lâu cũng đầy tổ

- Nặng nhặt chặt bị

Các bạn trả lời đầy đủ chi tiết giúp mình nha!

1
28 tháng 12 2018

c1 em ko biet

c2 em cung ko biet

c3 em ko biet

c4 cau nay em biet

I. PHẦN ĐỌC HIỂU (4.0 ĐIỂM) Tôi là đứa con bé nhất của mẹ Dẻ Gai trong rừng già, trên sườn núi cao cheo leo. Mùa xuân đến, từ trên cánh tay và mái tóc của mẹ, từng nụ hoa dẻ nhú ra như quả cầu xanh có tua gai nhỏ. Rồi hoa lớn dần thành những trái dẻ xù xì gai góc. Anh chị em chúng tôi ra đời như thế đó. Chúng tôi lớn lên trong mùa hè nắng lửa, mưa dông. Những cơn mưa ào đến...
Đọc tiếp

I. PHẦN ĐỌC HIỂU (4.0 ĐIỂM)

Tôi là đứa con bé nhất của mẹ Dẻ Gai trong rừng già, trên sườn núi cao cheo leo.

Mùa xuân đến, từ trên cánh tay và mái tóc của mẹ, từng nụ hoa dẻ nhú ra như quả cầu xanh có tua gai nhỏ. Rồi hoa lớn dần thành những trái dẻ xù xì gai góc. Anh chị em chúng tôi ra đời như thế đó.

Chúng tôi lớn lên trong mùa hè nắng lửa, mưa dông. Những cơn mưa ào đến gội ướt đẫm tóc mẹ và tắm mát cho chúng tôi. Nắng làm bỏng rát cả làn da và mái tóc của mẹ.

Khi thu về, trái dẻ khô đi, lớp áo gai đã chuyển sang màu vàng cháy. Hạt dẻ căng tròn làm nứt bung cả tấm áo gai xù đã quá chật chội. Tôi vẫn nằm im trong lớp áo gai xù, nép vào một cánh tay của mẹ. Tôi chẳng muốn chui khỏi tấm áo ấm áp, an toàn đó chút nào.

Nhưng rồi những ngày thu êm ả cũng trôi qua. Gió lạnh buốt bắt đầu thổi ù ù qua khu rừng. Gió vặn vẹo những cánh tay dẻo dai của mẹ. Gió lay giật tấm thân vững chãi của mẹ. Nhưng mẹ vẫn bền gan đứng trên sườn núi cheo leo.

Khi mùa đông đến, tôi cứ thu mình mãi trong tấm áo gai xù ấm áp của họ nhà dẻ gai và nép mãi vào tay mẹ, tóc mẹ. Tôi sợ phải xa mẹ, sợ phải tự sống một mình. Tôi sợ những gì lạ lẫm trong rừng già. Nhưng tôi nghe tiếng mẹ thì thầm:

– Bé Út của mẹ, con nhỏ nhất nhà so với các anh chị nhưng con cũng đã lớn rồi đấy. Con là một bé dẻ gai rất khoẻ mạnh. Hãy dũng cảm lên nào, con sẽ bay theo gió và sẽ trở thành một cây dẻ cường tráng trong cánh rừng này nhé!

Tôi cố quẫy mình… Tấm áo gai dày và ấm bất chợt bung ra. Và tôi nhìn rõ cả cánh rừng già, cả sườn núi cao, cả bầu trời mây gió lồng lộng ào ạt trôi trên đầu mẹ. Hoá ra tôi là trái dẻ cuối cùng đang nép trên cánh tay vươn cao nhất của mẹ. Mẹ đưa tay theo chiều gió và thì thầm với riêng tôi: “Tạm biệt con yêu quý, hạt dẻ bé bỏng nhất của mẹ. Dù thế nào con cũng sẽ lớn lên, hãy dũng cảm và đón nhận cuộc sống mới nhé!”.

Tôi bỗng thấy mình bay nhẹ theo làn gió, tung mình vào khoảng không bao la rồi rơi êm xuống thảm lá ấm sực của rừng già… “Tạm biệt mẹ! Con yêu mẹ!” – tôi gọi với theo gió trước khi chìm vào giấc ngủ đông ấm áp. Và tôi mơ…

(Theo Phương Thanh Trang, trích Câu chuyện của hạt dẻ gai, tạp chí Văn học và tuổi trẻ, số 12 (465), 2020)

Thực hiện các yêu cầu sau:

Câu 1. (0.5 điểm) Văn bản trên thuộc thể loại gì?

Câu 2. (0.5 điểm) Theo văn bản, những hạt dẻ gai lớn lên trong hoàn cảnh như thế nào?

Câu 3. (1.0 điểm) Chỉ ra 02 từ láy có trong văn bản trên và giải thích nghĩa của các từ vừa tìm được.

Câu 4. (1.0 điểm) Nhân vật “tôi” thể hiện những đặc điểm gì của nhân vật trong truyện đồng thoại?

Câu 5. (1.0 điểm) Em rút ra bài học gì cho bản thân từ văn bản trên?

14
14 tháng 12 2025

Câu 1.

Văn bản thuộc thể loại truyện đồng thoại.

Câu 2.

Theo văn bản, những hạt dẻ gai lớn lên trong mùa hè nắng lửa, mưa dông (điều kiện thiên nhiên khắc nghiệt).

Câu 3.

Hai từ láy trong văn bản:

  • xù xì: chỉ bề mặt thô ráp, không nhẵn.
  • chật chội: chật, gây cảm giác bức bối, khó chịu.

Câu 4.

Nhân vật “tôi” (hạt dẻ gai) mang đặc điểm của nhân vật trong truyện đồng thoại:

  • Vừa mang đặc điểm của loài vật/thực vật (có vỏ xù xì, gai góc).
  • Vừa mang đặc điểm của con người: biết suy nghĩ, cảm xúc, lo sợ, được mẹ an ủi (nhân hoá).

Câu 5.

Bài học rút ra:

Muốn trưởng thành, mỗi người cần dũng cảm rời vòng tay che chở, tin vào bản thân và sẵn sàng đối diện với thử thách trong cuộc sống.


18 tháng 12 2025

Câu 1: Văn bản thuộc thể loại truyện đồng thoại

Câu 2: Theo văn bản ,những hạt dẻ gai lớn lên trong mùa hè nắng lửa ,mưa dông

Câu 3: Hai từ láy là :"xù xì", "chật chội"

-Nghĩa của từ "chật chội": chật, gây nên cảm giác bức bối khó chịu

- Nghĩa của từ "xù xì": bù xù, gây nên cảm giác khó chịu

Câu 4: Nhân vật tôi ( dẻ gai) là mội loài thực vật , vừa mang đặc điểm của lòa vật vừa mang đặc điểm của con người  (được nhân các hóa)

Câu 5: Qua bài đọc em rút ra được bài học là : Muốn trưởng thành, ta phải dũng cảm bước ra khỏi vòng tay che  chở, tin vào bản thân, sẵn sàng đối diện với thử thách

28 tháng 7 2020

câu c sai quan hệ từ mà, thay bằng nên

28 tháng 7 2020

a, Tôi rất yêu mẹ tôi vì mẹ là người đã chăm sóc tôi từ thuở lọt lòng.

b,Bài văn đã thể hiện lòng yêu nước sâu sắc của tác giả.

c,Lão cố tỏ ra vui vẻ nhưng thực ra lão rất nhớ thương chú chó vàng của lão. Vì lão ốm nên mới phải bán chú đi.

d,Các chiến sĩ đã hi sinh anh liệt để bảo vệ đất nước.

còn lại mình không nghĩ ra

  

6 tháng 11 2016

bài này là bài phượng hồng vào hạ

22 tháng 10 2025

Cuộc sống của mỗi người đều được dệt nên từ vô vàn những trải nghiệm – có vui, có buồn, có tự hào, có nuối tiếc. Với em, một trong những trải nghiệm đáng nhớ nhất là lần em tham gia cuộc thi kể chuyện cấp trường hồi lớp 5. Trải nghiệm ấy không chỉ mang lại cho em niềm vui và sự tự hào mà còn dạy em một bài học quý giá về sự tự tin và cố gắng.

Hôm đó, cô giáo chủ nhiệm bất ngờ gọi tên em khi thông báo lớp cần một bạn đại diện thi kể chuyện. Em ngạc nhiên và có phần lo lắng, vì em vốn là người khá nhút nhát, ít khi đứng nói trước đám đông. Nhưng khi nhìn ánh mắt tin tưởng của cô và sự cổ vũ của các bạn, em đã gật đầu đồng ý, dù trong lòng vẫn còn run lắm.

Suốt một tuần sau đó, em dành rất nhiều thời gian để luyện tập. Em chọn câu chuyện kể về Bác Hồ – một câu chuyện giản dị nhưng chứa đựng nhiều ý nghĩa. Em đứng trước gương luyện giọng, tập biểu cảm gương mặt, luyện điệu bộ tay chân. Có lúc em mệt mỏi, muốn bỏ cuộc, nhưng rồi lại tự nhủ: “Chỉ cần cố gắng hết sức, kết quả ra sao cũng không hối tiếc.”

Ngày thi đến, tim em đập liên hồi khi bước lên sân khấu. Hàng trăm ánh mắt đang dõi theo. Nhưng khi em cất tiếng kể, mọi lo lắng dường như tan biến. Em kể một cách say sưa, bằng tất cả cảm xúc và sự chuẩn bị của mình. Khi kết thúc, cả khán phòng vỗ tay vang dội. Và điều khiến em bất ngờ nhất là em đạt giải Nhì toàn trường!

Niềm vui ấy khó diễn tả thành lời. Em không chỉ vui vì có giải thưởng mà còn vì đã vượt qua chính bản thân mình – vượt qua nỗi sợ, vượt qua sự tự ti. Trải nghiệm ấy giúp em nhận ra rằng: chỉ cần dám thử thách, dám bước ra khỏi “vùng an toàn”, ai cũng có thể làm được điều tưởng chừng như không thể.

Giờ đây, mỗi khi gặp khó khăn hay đứng trước một thử thách mới, em luôn nhớ lại lần thi ấy để tự nhủ rằng: “Mình đã từng làm được, thì lần này cũng sẽ làm được!” Đó là bài học quý báu mà em mang theo suốt cuộc đời.