Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
bài thơ" tiếng đàn ba-la-lai-ca trên sông đà" có cùng tác giả với những bài thơ nào dưới đây
A. mùa thu của em; tiếng vọng
B. mùa thu của em; quyển vở của em
C. quyển vở của em; cao bằng
D. bàn tay mẹ; ngày hôm qua đâu rồi
Em thích nhất hình ảnh tháp khoan. Tháp khoan đâu phải vật vô tri vô giác mà tràn ngập đầy cảm xúc con người,cũng biết trầm ngâm suy nghĩ.![]()
- <li class="ng-scope" ng-repeat="(i, item) in $ctrl.data.parsed.answer" ng-binding"="" ng-bind-html="getValue(item.value) | trust" style="box-sizing: border-box; outline: 0px; list-style: none; margin: 0px; padding: 0px; border: 0px; vertical-align: baseline; background: 0px 0px;">Thuỷ điện Hoà Bình
Dưới đây là một dàn ý mẫu (dành cho học sinh tiểu học hoặc THCS) dựa vào đoạn thơ “Dòng sông mặc áo” của Nguyễn Trọng Tạo, kèm theo một từ dùng với nghĩa chuyển đã được gạch chân.
🩵 Dàn ý: Tả vẻ đẹp của dòng sông vào các thời điểm trong ngày
1. Mở bài:
Giới thiệu khái quát về dòng sông em muốn tả
- Quê em có một dòng sông hiền hòa, quanh năm soi bóng hàng tre xanh mát.
- Em yêu nhất là được ngắm dòng sông vào những thời điểm khác nhau trong ngày, bởi khi ấy sông như thay nhiều bộ áo đẹp lạ kỳ.
2. Thân bài:
a. Buổi sáng:
- Khi mặt trời vừa thức dậy, sương còn giăng nhẹ, dòng sông khoác lên mình tấm áo lụa mỏng, ánh hồng nhạt của bình minh.
- Mặt nước lấp lánh như được dát vàng bởi những tia nắng đầu tiên.
b. Buổi trưa:
- Nắng lên rực rỡ, bầu trời xanh biếc in xuống mặt sông, dòng sông dường như mặc áo xanh mới.
- Gió thổi, từng gợn sóng nhấp nhô như những nếp áo rung rinh.
c. Buổi chiều:
- Khi hoàng hôn buông xuống, sông đổi sang màu vàng cam dịu dàng, như cô gái e ấp trong bộ áo ráng vàng.
- Mặt nước phản chiếu những áng mây trôi hững hờ.
d. Buổi tối và khuya:
- Mặt trăng lên, dòng sông lấp lánh ánh bạc, thêu trên áo mình những vì sao nhỏ.
- Đêm khuya, sông như ẩn vào bóng tối, khoác áo đen huyền bí, nằm lặng yên giữa đôi bờ.
e. Sáng sớm hôm sau:
- Mùi hoa bưởi lan tỏa, những cánh hoa rơi đầy mặt nước, khiến sông như mặc áo hoa trắng tinh khôi.
- Cảnh vật yên bình, tươi mới đến ngẩn ngơ.
3. Kết bài:
- Dòng sông quê em thật đẹp, mỗi thời điểm lại mang một vẻ riêng.
- Em yêu dòng sông không chỉ vì nước trong, vì sóng vỗ, mà còn vì những “bộ áo” mà sông thay trong suốt một ngày dài.
🎨 Từ dùng với nghĩa chuyển (ẩn dụ):
👉 mặc áo
(Từ “mặc áo” được dùng với nghĩa chuyển – không phải sông thật sự mặc áo, mà là nói hình ảnh ẩn dụ để diễn tả sự thay đổi màu sắc và vẻ đẹp của dòng sông theo thời gian.)
Dưới đây là đoạn văn mẫu tả lại hình ảnh con sông quê hương, dựa vào đoạn thơ trong bài “Dòng sông mặc áo” của Nguyễn Trọng Tạo 👇
🌿 Đoạn văn mẫu
Dòng sông quê em thật đẹp và duyên dáng biết bao! Buổi sáng, khi mặt trời vừa lên, sông như một cô gái điệu đà mặc áo lụa đào thướt tha, ánh hồng của bình minh trải nhẹ trên mặt nước lung linh. Đến trưa, trời trong xanh, dòng sông lại thay chiếc áo xanh mới may, hiền hòa trôi giữa đôi bờ rợp bóng tre. Rồi khi chiều chiều thơ thẩn bóng mây, sông lại cài lên màu áo hây hây ráng vàng, ánh hoàng hôn làm mặt nước sáng rực, óng ả như dát vàng. Dòng sông quê hương cứ thế thay áo theo từng thời khắc trong ngày, lúc nào cũng dịu dàng, mềm mại và đầy sức sống, khiến ai ngắm nhìn cũng thấy lòng mình ấm áp, yêu thương.
Một tình huống bất ngờ xảy ra: tiếng la "cháy nhà" cất lên giữa đêm khuya khi mọi người đang ngủ say. Cảnh cháy nhà thật khủng khiếp: "lửa phừng phừng " bốc lên ngôi nhà đầu hẻm; tiếng kêu cứu “thảm thiết”, khung cửa "ập xuống”, khói bụi “mịt mù”, mấy người trong nhà cháy “vọt ra”. Trong cảnh khủng khiếp ấy sao lại có “một bóng người cao, gầy, khập khiễng chạy tới ngôi nhà cháy, xô cánh cửa đổ rầm” ? Đúng là: "Thúy, hoạ, đạo, tặc'', sao không khỏi cuống cuồng, sao không khỏi hoảng hốt sợ hãi !
Bóng người cao gầy, khập khiễng ấy đã xông vào ngôi nhà cháy, và đã cứu được một em bé. Em bé ấy được bọc trong cái chăn, được người “cao, gầy" ôm khư trong lòng. Đứa bé được cứu “mặt mày đen nhem, thất thần, khóc không thành tiếng”.
Lại một tình huống nữa xảy ra. Nhà cháy, “một cây rầm sập xuống”, người đến cứu em bé đã “ngã quỵ” và khi mọi người chạy đến thì người anh đã "mềm nhũn". Con người ấy đã nêu cao tinh thần dũng cảm, dám xông vào lửa cháy để cứu người, không sợ hi sinh nguy hiểm.
Con người xa lạ cứu sống em he trong cơn hỏa hoạn nơi hẻm phố là một người có “cái chân gỗ”. Mọi người đều "bàng hoàng" khi thấy trong xấp giấy để trong túi nạn nhân là "một tấm thẻ thương binh".
Người bán bánh giò, người có tiếng rao khàn khàn, người “cao gầy, khập khiễng, người xông vào nhà cháy cứu sống một em bé, rồi anh ta bị nạn. Người đó là một thương binh”.
Hình ảnh chiếc xe đạp "nằm lăn lóc ở góc tường”, những chiếc bánh giò “tung tóe” gợi lên trong lòng ta sự xót thương và cảm phục anh thương binh.
Bài văn “Tiếng rao đêm” rất cảm động, hồi hộp. Mẩu chuyện thấm thía tính nhân đạo cao đẹp. Tinh thần dũng cảm không sợ nguy hiểm để cứu người trong hoạn nạn của anh thương binh là bài học sâu sắc, quý báu đối với chúng ta.

ϵμΓξπρσ βηξφλ?