Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Em thích nhất hình ảnh tháp khoan. Tháp khoan đâu phải vật vô tri vô giác mà tràn ngập đầy cảm xúc con người,cũng biết trầm ngâm suy nghĩ.![]()
bài thơ" tiếng đàn ba-la-lai-ca trên sông đà" có cùng tác giả với những bài thơ nào dưới đây
A. mùa thu của em; tiếng vọng
B. mùa thu của em; quyển vở của em
C. quyển vở của em; cao bằng
D. bàn tay mẹ; ngày hôm qua đâu rồi
- <li class="ng-scope" ng-repeat="(i, item) in $ctrl.data.parsed.answer" ng-binding"="" ng-bind-html="getValue(item.value) | trust" style="box-sizing: border-box; outline: 0px; list-style: none; margin: 0px; padding: 0px; border: 0px; vertical-align: baseline; background: 0px 0px;">Thuỷ điện Hoà Bình
Trăng đã lên cao, tròn và nhỏ chiếu sáng vạn vật trong không gian. Không khí trong lành mát mẻ, gió thổi vi vu. Những con đường, con phố nhỏ sáng lên bởi ánh sáng huyền ảo của Mặt Trăng. Đâu đó trong các con ngõ vang lên tiếng trống tùng ... tùng ... tùng tiếng hò reo, ca hát, các em nhỏ vui nhộn nhịp cùng chị Hằng chú Cuội. Chúng tôi rảo bước quanh bờ hồ, tôi đi đâu trăng cũng đi đến đó. Mặt trăng soi bóng xuống mỗi người chúng tôi, ai ai trong đoàn đều thốt lên: " Ôi trăng đẹp quá ". Trăng đẹp tựa như 1 diễn viên nổi tiếng khoác lên mình bộ trang phục đính hàng trăm viên đá quý thu hút hàng triệu ánh mắt từ khán giả. Những chiếc lá in xuống mặt hồ như những viên kim cương lấp lánh. Càng về khuya trang càng lên cao rồi nhỏ lại và du du như sáo diều
Mình ko giỏi viết văn cho lắm, bạn tham khảo tạm !
Quê hương em là một vùng nông thôn nhưng yên bình và vô cùng tươi đẹp. Buổi sáng, khi ông mặt trời thức dậy, cánh đồng trải dài như tấm thảm khổng lồ. Xa xa, những chú cò trắng nhởn nhơ dưới tầng mây rồi đáp cánh xuống cánh đồng để ăn bữa điểm tâm. Một ngày mới lại bắt đầu.
Chúc bn học tốt !
Tôi yêu ngôi trường, ngôi trường thân thuộc, ngôi trường giản dị mà mộc mạc chất phác, luôn dang rộng cánh tay ôm ấp những cô cậu học trò vào lòng. Ngôi trường thật đẹp. Từ cánh cổng trước luôn rộng mở đón trào học sinh, đến bác bảo vệ, và cả đến những nhóm bạn cùng chia sẻ vui buồn,… là bao kí ức, bao kỉ niệm. Ngôi trường chính là dòng sông chi thức, mà trên đó các thầy cô giáo đang tận tụy, cần mẫn ngày đêm lái con đò về đích – nơi mà nó thuộc về. Có lẽ chính vì vậy mà các thế hệ học sinh luôn dành cho ngôi trường những tình cảm dạt dào, những tình cảm khó phai để rồi bước qua cánh cổng trường, lòng ai cũng đầy sự lưu luyến, bồn chồn mà không dám quay lại. Trong con tim luôn im đậm những ngày còn vui buồn bên bạn bè, những lúc được nghe những lời giảng sâu lắng của các thầy cô, cho đến những mùa hoa phượng nở rực cháy sân trường, từng bông hoa như từng tấm lòng của học sinh, thật sâu sắc. Dù có rời xa quê hương, xa đất nước, nhưng trong trái tim ta luôn còn hình bóng ngôi trường, vẫn thân quen, vẫn trầm ấm như ngày nào.
Thời gian trôi đi thật nhanh, mới ngày nào em nép sau lưng mẹ bước vào mái trường tiểu học. Vậy mà hôm nay đã là buổi học cuối cùng em được ngồi bên cạnh những người bạn thân thiết, cùng em sẽ chia buồn vui . Buổi học này, có lẽ không chỉ riêng em mà rất nhiều bạn khác nữa đều có cảm xúc buồn bã khó tả. Em nhớ lại những năm tháng thi cử, cả lớp ai nấy đều rất cố gắng học hành, chăm chỉ cùng nhau giúp đỡ vượt qua kì thi. Dù không thể diển tả được cảm xúc bây giờ nhưng tôi sẽ không quên các bạn ấy. Dù là buổi học cuối cùng nhưng để gần đến với ước mơ của mình. Vì vậy, tôi và các bạn quý trọng những tháng ngày được học tập cùng nhau và nếu có gặp lại được thì chúng ta mãi mãi là bạn
- NHỮNG TỪ IN ĐẬM LÀ TỪ LÁY NHA BẠN
(CHÚC BẠN HỌC TỐT)

abc
lớp 5 hả
Sau khi học bài thơ "Tiếng đàn Ba-la-lai-ca trên sông Đà", lòng em tràn đầy những cảm xúc khó tả. Bài thơ không chỉ là hình ảnh của dòng sông Đà hùng vĩ, mà còn là âm hưởng của cái đẹp trong nghệ thuật. Những câu thơ như vẽ nên trước mắt em một bức tranh thiên nhiên tuyệt mỹ, nơi dòng sông xanh biếc uốn lượn giữa các núi đồi, mang trong mình âm thanh của tiếng đàn Ba-la-lai-ca du dương, ngân nga. Âm thanh ấy như hòa quyện với không gian, tạo nên một bản hòa ca sống động, mang lại cảm giác thanh bình, tươi sáng.
Em cảm nhận được tâm tư của tác giả không chỉ qua hình ảnh và âm thanh mà còn qua những gam màu sắc đầy cảm xúc. Có lúc, những hình ảnh ấy khiến em rưng rưng trong lòng, khi nhận thức được vẻ đẹp giản dị trong cuộc sống và tình yêu thiên nhiên. Đồng thời, em cũng thấy rõ sự tương phản giữa sự hùng vĩ của núi rừng và sự nhỏ bé của con người, như một lời nhắc nhở về vị trí của chúng ta trong vũ trụ mênh mông.
Cuối cùng, bài thơ đã khắc sâu vào tâm trí em bài học về tình yêu quê hương, đất nước. Những cảm xúc bồi hồi, xao xuyến ấy đã tạo nên một sức hút mãnh liệt, khiến em càng thêm trân trọng vẻ đẹp của cuộc sống quanh mình. Tiếng đàn Ba-la-lai-ca như vang vọng mãi trong tâm hồn, nhắc nhở em giữ gìn và khám phá cái đẹp ở khắp mọi nơi.
hồi lớp 5 cũng học bài này mà sao khg bị bắt viết ha :))